Lạc thế chi nhân - Chương 966: Hồi Đáp Giữa Lưới Giăng: Giữ Vững Trung Lập
Hắn biết, một con đường gian nan đang chờ đợi.
Ánh nến trong tư thất của Lâm Dịch lay động dữ dội theo từng đợt gió lạnh lùa qua khe cửa sổ, tựa hồ muốn dập tắt những suy tư đang cuộn xoáy trong đầu ba con người. Đêm đã khuya lắm rồi, ngoài kia, vầng trăng khuyết đã lặn từ bao giờ, chỉ còn lại màn đêm thăm thẳm và tiếng gió rít qua những tán cây cổ thụ ngoài sân. Mùi mực, mùi giấy cũ và một chút hương trầm thoang thoảng từ lư hương trên bàn, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, tĩnh mịch.
Trên chiếc bàn gỗ lim rộng lớn, một tấm bản đồ chi tiết của Đại Hạ vương triều được trải rộng, với những ký hiệu, những đường kẻ chằng chịt do Lâm Dịch tự tay vẽ. Bên cạnh đó là những cuộn thư tịch cổ đã ố vàng, tản mát khắp nơi, dấu vết của một buổi nghiên cứu cật lực. Lâm Dịch ngồi đối diện với Tô Mẫn và Chu Thiên, tay hắn vô thức nắm lấy chiếc Hắc Mộc Lệnh, khối gỗ đen tuyền mang theo khí chất cổ xưa, nặng trĩu. Hắn lật đi lật lại nó trong lòng bàn tay, cảm nhận từng đường vân, từng vết xước, như thể muốn đọc được những bí mật ẩn chứa bên trong. Cuối cùng, hắn đặt nó xuống, tiếng gỗ chạm bàn khẽ khàng vang vọng trong không gian tĩnh lặng, rồi cầm lấy một cây bút lông, chấm vào nghiên mực đã khô một nửa.
“Mục tiêu của chúng ta là bình yên và tự chủ,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm thấp, phá vỡ sự im lặng. Ánh nến hắt lên khuôn mặt gầy gò của hắn, khiến những đường nét càng thêm sắc sảo, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự căng thẳng nhưng cũng đầy quyết đoán. “Mọi điều khoản trong thư hồi đáp phải phục vụ điều đó, không được phép đánh đổi. Chúng ta không thể trở thành con tốt thí trong bất kỳ cuộc cờ nào, dù là của thế giới phàm tục hay của những thế lực siêu phàm kia.”
Tô Mẫn gật đầu, vẻ mặt nàng nghiêm túc, đôi mắt thông minh lướt qua những ghi chép trong sổ tay. Nàng đã liên tục ghi lại từng lời, từng cử chỉ của Đại trưởng lão, phân tích những điểm mâu thuẫn, những ẩn ý. “Nếu chấp nhận ‘bảo hộ’ vô điều kiện, chúng ta sẽ mất đi sự linh hoạt, thậm chí là quyền tự quyết định vận mệnh của chính mình. Sự phát triển của vùng đất này là nhờ vào trí tuệ của thủ lĩnh và công sức của bách tính, không thể để bất kỳ ai đến rồi ngang nhiên thu hoạch. Nhưng nếu từ chối hoàn toàn, liệu Huyễn Nguyệt Các có trở thành kẻ thù tiềm tàng? Lời đề nghị của họ, dù bí ẩn, nhưng cũng ẩn chứa một sức mạnh không thể xem thường.”
Nàng dừng lại, ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch. “Trong bối cảnh liên minh các thế lực đang rục rịch, một động thái sai lầm có thể khiến chúng ta rơi vào tình thế bốn bề thọ địch.” Nàng thở dài, gõ nhẹ ngón tay lên trang giấy. “Về mặt kinh tế, nếu họ mang đến ‘tri thức và sự bảo vệ khỏi những thứ chưa từng biết đến’ như lời Đại trưởng lão nói, ��iều đó có thể là một cơ hội để vùng đất chúng ta phát triển vượt bậc. Nhưng cái giá phải trả là gì? Liệu nguồn tài nguyên, sức lao động của chúng ta có bị khai thác để phục vụ mục đích của họ? Liệu những công nghệ, tri thức họ mang đến có phải là một chiếc lồng vàng, trói buộc chúng ta?”
Chu Thiên đẩy gọng kính, râu dài khẽ rung theo nhịp thở. Hắn đã dành cả ngày để lục lọi những thư tịch cổ nhất trong thư viện, cố gắng tìm kiếm thêm manh mối. “Thủ lĩnh, Tô cô nương nói rất đúng. ‘Thị Giả Nguyệt Ảnh’... Trong các ghi chép cổ mà lão phu tìm được, họ thường xuất hiện khi có sự chuyển giao quyền lực lớn, hoặc khi ‘Nguyên Khí suy yếu’ đến một mức độ nào đó. Họ không can thiệp trực tiếp vào chiến tranh của phàm nhân, nhưng lại tác động ngầm lên những dòng chảy lớn của thế cục. Và họ luôn đòi hỏi một cái giá. Cái giá đó không chỉ là vật chất, không chỉ là tài nguyên, mà có thể là sự biến đổi về bản chất của một vùng đất, thậm chí là số phận của những người dân sống tại đó.”
Hắn giở một cuộn thư tịch đã mục nát, chỉ vào những dòng chữ Hán cổ khó đọc. “Có một truyền thuyết nói rằng, những nơi được ‘bảo hộ’ bởi Thị Giả Nguyệt Ảnh thường trở nên phồn thịnh một thời gian, nhưng sau đó lại suy tàn một cách bí ẩn, hoặc trở thành những vùng đất bị nguyền rủa, linh khí cạn kiệt, cây cối khô héo. Giống như họ đã hút cạn sinh khí của nơi đó để phục vụ cho một mục đích nào đó mà phàm nhân không thể hiểu được.” Giọng Chu Thiên mang một vẻ lo ngại sâu sắc, không còn sự uyên bác lạnh lùng thường thấy.
Lâm Dịch nghe vậy, ngón tay hắn khẽ siết chặt cây bút lông. Tư duy logic của người hiện đại mách bảo hắn rằng, không có bữa ăn nào miễn phí, và càng không có sự giúp đỡ vô tư từ một thế lực bí ẩn, mạnh mẽ đến vậy. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn thầm nhắc lại câu nói mà hắn vẫn luôn tâm niệm. Huyễn Nguyệt Các không thể là ngoại lệ.
“Vậy thì, chúng ta cần một lời hồi đáp đủ khéo léo để không biến họ thành kẻ thù, nhưng cũng đủ cứng rắn để b���o vệ sự tự chủ,” Lâm Dịch nói, ánh mắt hắn quét qua tấm bản đồ, rồi dừng lại ở bản nháp thư hồi đáp đang dang dở. “Chúng ta sẽ không từ chối hoàn toàn, nhưng sẽ đặt ra những điều kiện rõ ràng.”
Hắn bắt đầu phác thảo những gạch đầu dòng, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên định. “Đầu tiên, về ‘tri thức và sự bảo vệ’. Chúng ta hoan nghênh mọi hình thức trao đổi tri thức, đặc biệt là về thiên văn, địa lý, y học cổ truyền, và các phương pháp canh tác mới. Chúng ta cũng có thể chia sẻ những thành quả nghiên cứu của mình, ví dụ như về cải tiến nông cụ, phương pháp thủy lợi, hay thậm chí là kỹ thuật xây dựng. Đây là một sự trao đổi song phương, không phải một chiều.”
Tô Mẫn ghi chép nhanh chóng, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy thán phục. “Về ‘bảo vệ’ thì sao, thủ lĩnh? Họ có thể muốn một sự bảo hộ quân sự, hoặc một liên minh chống lại các thế lực khác.”
Lâm Dịch lắc đầu. “Chúng ta sẽ không tham gia vào bất kỳ cuộc chiến tranh giành quyền lực nào giữa các thế lực phàm tục. Vùng đất của chúng ta là trung lập. Tuy nhiên, nếu họ có thể cung cấp thông tin tình báo về các mối đe dọa chung, ví dụ như thiên tai, dịch bệnh, hoặc những thế lực tà ác mang tính hủy diệt mà ngay cả phàm nhân cũng không thể chống lại, thì chúng ta sẽ hoan nghênh. Đó là sự hợp tác, không phải sự phụ thuộc.”
“Còn về việc họ muốn quyền lợi đặc biệt, hoặc một sự liên kết bí mật?” Chu Thiên hỏi, ánh mắt hắn đầy cảnh giác.
“Tuyệt đối không,” Lâm Dịch đáp dứt khoát. “Không có bất kỳ quyền lợi đặc biệt nào dành cho Huyễn Nguyệt Các trong vùng đất của chúng ta, ngoài những quyền lợi mà các thương nhân, học giả khác cũng có thể được hưởng. Không có căn cứ quân sự, không có sự can thiệp vào chính sách nội bộ, không có việc khai thác tài nguyên mà không có sự đồng ý của chính quyền vùng đất. Chúng ta không chấp nhận bất kỳ hình thức ‘vassalage’ nào.” Hắn dùng một từ mà Tô Mẫn và Chu Thiên không hiểu rõ nghĩa, nhưng lại nắm bắt được sự kiên quyết trong đó. “Sự liên kết chỉ có thể l�� trên cơ sở bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau.”
Lâm Dịch viết xuống từng chữ, nét chữ rắn rỏi trên giấy. Hắn không vội vàng, mà cân nhắc từng từ, từng ý, như thể mỗi nét bút đều mang theo vận mệnh của hàng vạn sinh linh. Hắn biết, đây là một lá thư không chỉ gửi cho Đại trưởng lão của Huyễn Nguyệt Các, mà còn là một tuyên bố về lập trường, về giá trị mà vùng đất này đang theo đuổi. Một bức thư vừa mềm dẻo vừa cương trực, vừa thể hiện sự tôn trọng đối với đối phương, vừa khẳng định chủ quyền và sự độc lập của mình.
Tô Mẫn và Chu Thiên im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lại đưa ra những góp ý nhỏ về cách dùng từ ngữ sao cho phù hợp với phong tục cổ đại mà vẫn giữ được ý nghĩa gốc. Ba người họ, dưới ánh nến leo lét, miệt mài hoàn thiện bức thư hồi đáp. Mùi mực mới xen lẫn mùi giấy cũ, một sự pha trộn kỳ lạ giữa tri thức hiện đại và phong thái cổ xưa. Chiếc Hắc Mộc Lệnh nằm lặng lẽ trên bàn, như một nhân chứng thầm lặng cho cuộc đấu trí căng thẳng này. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," Lâm Dịch thầm nghĩ, "nhưng nó cần được sử dụng một cách khôn ngoan." Cuối cùng, khi những dòng chữ cuối cùng được viết xuống, một cảm giác mệt mỏi nhưng cũng rất nhẹ nhõm bao trùm lấy cả ba. Bức thư, được phong kín trong một phong bì đơn giản, nằm đó, nặng trĩu những kỳ vọng và rủi ro.
***
Rạng sáng, sương mù giăng nhẹ khắp Hồ Sen Tĩnh Mịch, biến cảnh vật xung quanh thành một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Không khí se lạnh, mang theo hơi ẩm từ mặt nước và hương hoa sen thoang thoảng. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu xa xăm từ những bụi cây ven hồ, và tiếng lá xào xạc trong gió sớm, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bình yên.
Lâm Dịch một mình đứng bên bờ hồ, đôi mắt hắn nhìn đăm đăm vào những đóa sen trắng muốt đang hé nở trong làn sương mờ. Gương mặt hắn vẫn còn vương nét mệt mỏi của một đêm dài thức trắng, nhưng đôi mắt đã trở nên thanh thản hơn. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh tràn vào lồng ngực, mang theo sự trong lành của đất trời. Đây là nơi hắn thường tìm đến khi cần sự tĩnh lặng để suy tư, để gột rửa những tạp niệm, và để củng cố ý chí của mình.
Trong lòng Lâm Dịch, những lời lẽ của Đại trưởng lão về "tri thức và sự bảo vệ khỏi những thứ chưa từng biết đến" vẫn vang vọng. Đó là một lời đề nghị hấp dẫn, vô cùng hấp dẫn. Đối với một người xuất thân từ thế giới hiện đại, khao khát tri thức là một bản năng cố hữu. Khám phá những bí ẩn của thế giới này, đặc biệt là những yếu tố liên quan đến "thế lực tu hành" và "linh khí mỏng manh", là một cám dỗ khó cưỡng. Liệu có nên mạo hiểm một chút để mở ra một cánh cửa mới, để tiếp cận những kiến thức mà phàm nhân không thể chạm tới? Liệu sự bảo hộ của một thế lực hùng mạnh có phải là con đường ngắn nhất để đảm bảo an toàn cho vùng đất này trong cơn bão loạn sắp tới?
Nhưng rồi, hình ảnh những khuôn mặt thân thuộc chợt hiện lên trong tâm trí hắn: Lâm phụ, Lâm mẫu, Lâm Tiểu Nguyệt, Tô Mẫn, Chu Thiên, Trần Nhị Cẩu, và vô số những người dân đang ngày đêm cần cù lao động trên vùng đất này. Họ đã đặt trọn niềm tin vào hắn, vào con đường mà hắn đã chọn – con đường của sự tự chủ, của sự bình yên do chính mình gây dựng. Hắn đã hứa với họ, và quan trọng hơn, hắn đã hứa với chính mình, rằng sẽ bảo vệ sự bình yên ấy bằng mọi giá.
Quyền lực, hay tri thức từ một thế lực siêu phàm, có thể là con đường ngắn nhất đến sự an toàn tạm thời, nhưng bình yên thực sự chỉ đến khi mình làm chủ số phận. Không ai có thể trao cho mình điều đó, và mình cũng không thể đánh đổi nó. Lâm Dịch thầm nhủ. Sự bình yên mà hắn khao khát không phải là sự yên tĩnh giả tạo dưới bóng che của một kẻ mạnh hơn, mà là sự vững chãi, độc lập, nơi người dân có thể sống và phát triển theo cách của riêng họ, không bị ràng buộc bởi bất kỳ ai.
Hắn nhớ lại những lời cảnh báo của Chu Thiên về "sự mất mát" đi kèm với sự "bảo hộ" của Thị Giả Nguyệt Ảnh. Cái giá phải trả có thể là quá đắt. Một vùng đất cạn kiệt linh khí, một dân tộc bị biến đổi về bản chất, một tương lai bị định đoạt bởi ý chí của kẻ khác. Đó không phải là bình yên, đó là sự nô dịch trá hình. Hắn đã phải vật lộn với cảnh đói nghèo, áp bức, và sự mục ruỗng của quan trường để xây dựng nên vùng đất này. Hắn đã dùng trí tuệ và mưu lược của mình để đối phó với những thế gia địa phương, với giang hồ, với quan trường. Giờ đây, hắn không thể để nó bị thao túng bởi một thế lực còn bí ẩn và mạnh mẽ hơn nhiều.
Nỗi sợ mất đi sự bình yên đã chiến thắng mọi cám dỗ. Lâm Dịch ngẩng đầu, đôi mắt hắn nhìn xuyên qua làn sương mờ, hướng về phía chân trời đang dần hửng sáng. Mặt trời sắp mọc, mang theo một ngày mới, và những thử thách mới. Hắn không thể dựa dẫm vào người khác. Hắn phải tự đứng vững trên đôi chân của mình, và phải chấp nhận mọi rủi ro đi kèm với sự lựa chọn ấy. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự tự chủ là nền tảng của sự sinh tồn bền vững. Hắn sẽ kiên định với con đường đã chọn, dù nó có gian nan đến mấy.
Hắn quyết định. Lá thư hồi đáp đã được viết, và nó sẽ được gửi đi đúng như nh���ng gì hắn đã định. Vùng đất này sẽ không trở thành một phần của mạng lưới vô hình của Huyễn Nguyệt Các, cũng không phải là một chiến trường cho những cuộc chiến siêu phàm. Nó sẽ là chính nó – một ốc đảo bình yên, tự chủ giữa thời loạn lạc, được bảo vệ bằng tri thức và ý chí kiên cường của chính người dân nơi đây. Hắn không muốn một cuộc sống hào nhoáng hay danh vọng, hắn chỉ muốn bình yên. Và hắn sẽ chiến đấu cho điều đó.
***
Chiều tà, ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm tím cả một góc trời, đổ một vệt vàng cam lên mái ngói cong vút của ngôi đình cổ kính nằm trên một ngọn đồi thoai thoải, cách vùng đất tự trị không xa. Ngôi đình này đã tồn tại qua bao thế kỷ, chứng kiến biết bao đổi thay của nhân thế, giờ đây lại trở thành địa điểm cho một cuộc gặp gỡ mang tính quyết định. Không khí tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió lùa qua những cột gỗ đã bạc màu và tiếng chim hót líu lo trước khi về tổ.
Lâm Dịch, một mình, bước vào ngôi đình. Hắn mặc một bộ thường phục đơn giản, không mang theo vũ kh��, chỉ có khí chất trầm ổn và đôi mắt kiên định. Dưới ánh hoàng hôn, bóng lưng hắn trông có vẻ gầy gò, nhưng lại toát lên một vẻ bất khuất, không gì có thể lay chuyển.
Đại trưởng lão của Huyễn Nguyệt Các đã có mặt từ trước. Vẫn là hình dáng đó, ẩn hiện trong lớp áo choàng đen tuyền, gương mặt khuất sau tấm mạng che mặt mỏng, chỉ để lộ đôi mắt sâu thẳm, tĩnh mịch như hồ nước ngàn năm. Ông ta ngồi trên một chiếc ghế gỗ, phong thái bình thản như không có điều gì có thể làm ông ta động lòng. Không gian giữa hai người dường như đặc quánh lại, vô hình mà đầy áp lực.
Lâm Dịch không vòng vo. Hắn đứng thẳng, vẻ mặt điềm tĩnh, giọng nói không nhanh không chậm, nhưng mỗi từ đều mang theo sự kiên định và trọng lượng. “Đại trưởng lão, thay mặt vùng đất của chúng tôi, Lâm Dịch xin cảm tạ sự ưu ái và lời đề nghị hợp tác từ Huyễn Nguyệt Các.” Hắn cúi đầu nhẹ, một cử chỉ lễ phép nhưng không hề mang ý nghĩa quy phục.
Đại trưởng lão không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ.
“Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, chúng tôi đã thảo luận và đi đến một quyết định.” Lâm Dịch tiếp tục, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt thăm dò của Đại trưởng lão, không hề né tránh. “Vùng đất của chúng tôi trân trọng sự giúp đỡ và tri thức. Chúng tôi sẵn lòng trao đổi thông tin, đặc biệt là về thiên văn, địa lý, các phương pháp canh tác bền vững, y học cổ truyền, và thậm chí là những kỹ thuật xây dựng tiên tiến mà chúng tôi đã phát triển. Chúng tôi tin rằng tri thức là tài sản chung của nhân loại, và sự chia sẻ sẽ mang lại lợi ích cho tất cả.”
Lâm Dịch dừng lại một chút, như để đối phương có thời gian tiêu hóa những lời hắn nói. Ánh mắt Đại trưởng lão vẫn không hề thay đổi, nhưng Lâm Dịch cảm nhận được một luồng ý niệm vô hình đang dò xét hắn, như muốn nhìn thấu tâm can.
“Tuy nhiên,” Lâm Dịch nói tiếp, giọng hắn trở nên dứt khoát hơn, “chúng tôi không chấp nhận bất kỳ sự ràng buộc nào làm tổn hại đến quyền tự chủ của dân chúng. Vùng đất của chúng tôi là một vùng đất trung lập. Chúng tôi không tham gia vào bất k��� cuộc tranh giành quyền lực nào giữa các thế lực phàm tục, cũng như không cho phép bất kỳ thế lực nào thiết lập căn cứ quân sự, can thiệp vào chính sách nội bộ, hay khai thác tài nguyên một cách không công bằng trên lãnh thổ của chúng tôi. Bình yên của chúng tôi không thể xây dựng trên sự phụ thuộc hay sự đánh đổi. Nó phải được xây dựng dựa trên sự độc lập, tự cường, và ý chí của chính người dân nơi đây.”
Hắn nói thẳng thắn, không úp mở. Hắn biết, đối với một thế lực như Huyễn Nguyệt Các, sự thẳng thắn đôi khi còn hiệu quả hơn sự quanh co.
Đại trưởng lão lắng nghe từ đầu đến cuối, không hề ngắt lời. Khi Lâm Dịch kết thúc, một nụ cười bí ẩn khẽ nở trên khóe môi khuất sau mạng che mặt của ông ta. Tiếng cười đó, khẽ khàng như tiếng gió, nhưng lại mang theo một sự bí hiểm, một sự hiểu biết vượt xa phàm nhân.
“Lâm thủ lĩnh quả nhiên là người có khí phách,” Đại trưởng lão nói, giọng ông ta trầm bổng, như tiếng chuông chùa cổ kính. “Sự kiên định của ngài đối với ‘bình yên’ và ‘tự chủ’ thật đáng ngưỡng mộ. Chúng ta có thể chấp nhận những điều kiện mà ngài đưa ra về việc trao đổi tri thức và thông tin. Huyễn Nguyệt Các luôn hoan nghênh những bộ óc sáng suốt.”
Một tia hy vọng chợt lóe lên trong lòng Lâm Dịch, nhưng hắn nhanh chóng dập tắt nó. Hắn biết, câu chuyện chưa thể kết thúc dễ dàng như vậy.
Và quả nhiên, Đại trưởng lão tiếp tục: “Nhưng liệu sự ‘bình yên’ đó có thực sự được duy trì khi bão tố lớn hơn đang đến, những thứ mà ‘tri thức’ của ngài chưa thể bao quát?” Ông ta nhìn thẳng vào Lâm Dịch, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả vũ trụ. “Thế giới này rộng lớn hơn ngài nghĩ, và những gì ngài biết, dù tinh thông đến mấy, cũng chỉ là một giọt nước trong đại dương. Sẽ có những lúc, ‘ý chí’ của phàm nhân không thể chống lại được quy luật của trời đất, và ‘tri thức’ của ngài sẽ trở nên vô dụng trước những mối đe dọa thực sự.”
Lời của Đại trưởng lão như một gáo nước lạnh tạt vào Lâm Dịch, không phải là một lời đe dọa trực tiếp, mà là một lời cảnh báo, một sự tiên tri đầy ẩn ý. Nó gợi ý về một mối đe dọa siêu nhiên, một thế lực nào đó lớn hơn cả tranh chấp quyền lực hiện tại, liên quan đến "thế lực tu hành" và "linh khí mỏng manh" mà Chu Thiên đã nhắc đến. Lâm Dịch hiểu rằng, dù Huyễn Nguyệt Các có vẻ chấp nhận lời đề nghị của hắn, nhưng họ vẫn không từ bỏ ý định thăm dò hoặc gây áp lực lên hắn trong tương lai. Sự trung lập của vùng đất này, trong mắt họ, có thể là một sự ngây thơ, hoặc một sự thách thức.
“Dù sao đi nữa,” Đại trưởng lão đứng dậy, bóng ông ta đổ dài theo ánh hoàng hôn đang dần tắt. “Huyễn Nguyệt Các sẽ xem xét lời hồi đáp của ngài. Chúng ta sẽ liên lạc lại khi thời cơ đến.” Ông ta không nói rõ ‘thời cơ’ nào, nhưng giọng điệu đó khiến Lâm Dịch cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả. “Hãy nhớ, Lâm thủ lĩnh, đôi khi, sự lựa chọn khó khăn nhất lại là lựa chọn đúng đắn nhất. Nhưng cũng có khi, sự kiên định mù quáng lại dẫn đến kết cục bi thảm.”
Nói rồi, Đại trưởng lão khẽ gật đầu, thân ảnh ông ta dần hòa vào bóng tối đang bao trùm ngôi đình, biến mất không một dấu vết, như thể chưa từng xuất hiện. Chỉ còn lại Lâm Dịch đứng một mình trong không gian trống trải, giữa ánh hoàng hôn cuối cùng đang tàn lụi.
Hắn nắm chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí. Lời nói của Đại trưởng lão, tuy không mang tính đe dọa, nhưng lại khiến hắn cảm thấy gánh nặng trên vai càng thêm nặng. Việc hắn giữ vững trung lập sẽ khiến vùng đất của anh trở thành mục tiêu "ngọt ngào" hơn cho các thế lực khác, hoặc là một vùng đệm chiến lược mà ai cũng muốn kiểm soát.
Dù vậy, ánh mắt Lâm Dịch vẫn kiên định, thâm sâu như vực thẳm. Hắn biết, một cuộc chiến thầm lặng vừa mới bắt đầu, và vùng đất của hắn, dù kiên cường đến mấy, cũng sẽ không thể tránh khỏi những thử thách khắc nghiệt hơn nữa.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.