Lạc thế chi nhân - Chương 965: Mạng Lưới Vô Hình: Cân Nhắc Giữa Cơ Hội Và Hiểm Nguy
Đêm đã về khuya, gió heo may từ khe cửa luồn vào, thổi nhẹ làm ánh nến trên bàn chập chờn nhảy múa, đổ những cái bóng ma quái lên vách tường. Mùi trầm hương thoang thoảng của Đại trưởng lão Huyễn Nguyệt Các vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở dai dẳng về sự hiện diện đầy bí ẩn của ông ta. Lâm Dịch ngồi đối diện Tô Mẫn, bàn tay hắn đặt hờ trên mặt bàn gỗ, những ngón tay thon dài gõ nhẹ theo một nhịp điệu riêng, trầm tư. Trần Nhị Cẩu đứng ở một góc khuất trong phòng, ánh mắt sắc bén đảo qua từng ngóc ngách, tai vẫn vểnh lên nghe ngóng mọi động tĩnh bên ngoài, dù hắn biết rõ đây l�� nơi an toàn nhất. Vẻ mặt hắn nghiêm trọng khác thường, không còn cái nét ngây ngô thường ngày.
Sự im lặng trong căn phòng được bài trí đơn giản nhưng gọn gàng này trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Lâm Dịch không nói, chỉ nhìn chăm chú vào ngọn nến đang cháy, như thể đang cố gắng đọc được điều gì đó từ ngọn lửa nhỏ bé ấy. Vầng trán hắn nhíu lại, những nếp nhăn mờ hiện rõ dưới ánh sáng yếu ớt, phản ánh sự căng thẳng trong tâm trí. Hắn gầy đi nhiều kể từ khi chiến loạn bùng nổ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn giữ nguyên vẻ sắc bén và thăm dò, thậm chí còn thêm phần từng trải.
Cuối cùng, hắn khẽ hắng giọng, phá vỡ sự tĩnh mịch. "Tô Mẫn," giọng hắn trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi nhưng vẫn đầy kiên định. "Ngươi nghĩ sao về kẻ này... và lời đề nghị của hắn?" Lâm Dịch không nhắc đích danh Huyễn Nguyệt Các hay Đại trưởng lão, nhưng Tô Mẫn hiểu rõ hắn đang nói đến ai. Nàng tựa lưng vào ghế, dáng người thanh tú hơi ngả về phía sau, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Lâm Dịch. Vẻ ưu tư ẩn chứa trong ánh mắt nàng giờ đây hiện rõ hơn bao giờ hết.
"Thâm sâu khó lường," Tô Mẫn đáp, giọng nàng bình tĩnh nhưng đầy cảnh giác. "Họ không muốn tranh quyền, không muốn một tấc đất nào của Đại Hạ, thậm chí không muốn chúng ta quy phục. Điều họ muốn, dường như chỉ là một sự 'ràng buộc', một 'liên kết' bí mật. Nhưng cái gọi là 'bảo hộ' ấy, thiếp e rằng luôn đi kèm với một cái giá." Nàng dừng lại, như để lời nói của mình thấm vào không khí. "Một cái giá mà chúng ta có thể chưa lường hết được."
Lâm Dịch gật đầu, ngón tay hắn vẫn gõ nhẹ trên mặt bàn. Hắn hiểu ý nàng. Trong thế giới tàn khốc này, không có gì là miễn phí. Bất kỳ sự giúp đỡ nào, dù có vẻ hào phóng đến mấy, đều ẩn chứa một mục đích sâu xa hơn. Hắn đã quá quen thuộc với những bài học xương máu về sự trao đổi quyền lợi và những cái bẫy ngọt ngào. "Hắn nói về 'linh khí mỏng manh', về sự 'suy thoái' của thế giới. Ngươi có tin không?"
Tô Mẫn trầm ngâm một lát. "Thiếp không dám chắc. Nhưng những lời đó không phải là không có căn cứ. T��� khi loạn lạc nổi lên, những hiện tượng kỳ lạ xảy ra ngày càng nhiều. Người ta đồn rằng có những kẻ tu hành ẩn mình đã lâu nay bắt đầu xuất hiện trở lại, tranh giành những thứ mà phàm nhân không thể hiểu. Nếu lời của Đại trưởng lão là thật, rằng Huyễn Nguyệt Các là một thế lực đứng ngoài tam giới, quan tâm đến sự cân bằng của linh khí, vậy thì động cơ của họ có thể không nằm ở quyền lực thế gian."
"Vậy thì càng đáng sợ." Lâm Dịch khẽ nhếch môi, nụ cười mang chút châm biếm. "Những kẻ không tranh quyền, không tranh đất, lại càng khó đoán hơn. Họ muốn gì? Sự liên kết này mang lại lợi ích gì cho họ? Và cái 'tiện ích nhỏ' mà hắn nhắc đến, liệu có biến vùng đất này thành một cứ điểm, một con cờ trong ván cờ lớn của họ? Hay tệ hơn, biến chúng ta thành vật thí nghiệm cho những mục đích siêu phàm mà chúng ta không thể hiểu?"
Hắn nhớ lại lời đề nghị của Đại trưởng lão, cái vẻ ngoài điềm tĩnh nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự quan sát sắc bén, dường như có thể xuyên thấu mọi suy nghĩ. Sự ngưỡng mộ ông ta dành cho vùng đất của Lâm Dịch, cái cách ông ta gọi nó là "minh châu giữa thời loạn", nghe có vẻ chân thành nhưng lại khiến Lâm Dịch rùng mình. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhắc nhở bản thân. "Nhưng tri thức đó có phải là một lưỡi dao hai lưỡi không? Và cái gọi là 'tiện ích nhỏ' ấy, liệu có biến vùng đất này thành một cứ điểm, một con cờ trong tay họ?" Hắn biết rõ, trong thế giới này, không có bữa trưa miễn phí. Mỗi sự giúp đỡ đều đi kèm với một cái giá, và cái giá đó có khi còn đắt hơn cả việc tự mình đối mặt với khó khăn. Hắn đã trải qua quá nhiều biến cố để tin vào sự hào phóng không điều kiện.
Trần Nhị Cẩu, không kìm được sự tò mò, nhẹ nhàng bước tới gần hơn một chút. "Đại ca, Huyễn Nguyệt Các này... có mạnh không ạ?" Giọng hắn tuy nhỏ nhưng đầy vẻ lo lắng.
Lâm Dịch nhìn hắn, ánh mắt hơi dịu đi. "Mạnh. Mạnh đến mức chúng ta không thể hình dung. Một thế lực có thể xuất hiện đột ngột, biết rõ mọi thứ về chúng ta, nhưng lại không để lộ một chút tin tức nào trước đó... ��ó không phải là điều mà một thế lực phàm tục có thể làm được." Hắn quay lại nhìn Tô Mẫn. "Nếu chúng ta từ chối, liệu họ có trở mặt?"
Tô Mẫn lắc đầu. "Chưa chắc. Lời của Đại trưởng lão có vẻ như họ tôn trọng sự lựa chọn của đối tác. Nhưng sự 'tôn trọng' đó có thể chỉ là vỏ bọc. Một khi chúng ta từ chối, chúng ta sẽ trở thành 'thế lực đối địch' hoặc 'chướng ngại vật' trong mắt họ. Và một kẻ thù bí ẩn, mạnh mẽ, lại hiểu rõ về chúng ta, còn đáng sợ hơn là một liên minh đang bị chia rẽ."
Lâm Dịch thở dài, dựa vào ghế. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương. Sự xuất hiện của Huyễn Nguyệt Các, với lời đề nghị đầy ẩn ý này, đang đặt hắn vào một tình thế tiến thoái lưỡng nan. Liệu có nên chấp nhận một sự 'bảo hộ' có thể làm mất đi sự độc lập và bình yên thực sự của vùng đất mình đã vất vả xây dựng? Hay nên từ chối, và đối mặt với một thế lực bí ẩn có thể trở thành kẻ thù tiềm tàng? Hắn nhớ lại những lời hắn tự nhủ đêm qua: "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Và cũng không có ai tự dưng mang đến sự bình yên cho mình. Hắn phải tự đấu tranh cho nó, theo cách của riêng mình.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận cái lạnh buốt của gió đêm lùa qua khung cửa sổ. "Tri thức là vũ khí, nhưng cũng là gánh nặng. Và đôi khi, không biết lại là một loại phúc." Hắn đã nói với Đại trưởng lão rằng cần thời gian cân nhắc. Giờ đây, hắn phải tận dụng khoảng thời gian ít ỏi đó để tìm ra đáp án. Không chỉ là đáp án cho câu hỏi có nên chấp nhận hay không, mà còn là đáp án cho câu hỏi: bản chất thực sự của Huyễn Nguyệt Các là gì, và họ muốn gì ở một vùng đất biên thùy nghèo nàn, một nơi mà hắn chỉ muốn xây dựng sự bình yên. Mùi trầm hương dần tan biến, nhường chỗ cho mùi ẩm mục của đêm khuya và mùi khói nến. Bên ngoài, tiếng gió vẫn gào thét, như một lời nhắc nhở về những hiểm nguy luôn rình rập. Cuộc chiến không tiếng súng này, xem ra, còn phức tạp hơn mình nghĩ, hắn thầm nhủ. Hắn phải tìm cách hiểu rõ hơn về thế lực này, về mục đích thực sự của họ. Và quan trọng nhất, hắn cần tìm ra điểm yếu của họ, nếu có.
***
Sáng hôm sau, khi sương sớm còn giăng mắc trên những tán cây, Lâm Dịch đã có mặt bên Hồ Sen Tĩnh Mịch. Không khí trong lành của buổi rạng đông mang theo mùi đất ẩm, mùi nước tươi và thoang thoảng hương hoa sen đang hé nở, tạo nên một bức tranh thanh bình đến nao lòng. Tiếng ếch nhái còn sót lại từ đêm qua vọng lại từ xa, xen lẫn tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ, tạo nên một bản hòa tấu của thiên nhiên. Đây là nơi hắn thường tìm về mỗi khi tâm trí rối bời, tìm kiếm sự tĩnh lặng để suy tư.
Hắn đứng bên bờ hồ, đôi mắt sâu thẳm dõi theo những giọt sương đọng trên cánh hoa sen, lấp lánh như những viên ngọc dưới ánh bình minh yếu ớt. Thân hình gầy gò của hắn in bóng xuống mặt nước tĩnh lặng, phản chiếu một vẻ trầm tư, thậm chí có chút mệt mỏi. Đêm qua, hắn đã không chợp mắt được bao lâu. Lời đề nghị của Huyễn Nguyệt Các cứ luẩn quẩn trong tâm trí hắn, như một đám mây đen che phủ bầu trời bình yên mà hắn hằng khao khát.
"Bình yên..." hắn thầm nhủ, hít sâu một hơi không khí mát lạnh, cảm nhận sự tươi mới thấm vào từng thớ thịt. "Liệu có thể có được khi ta chấp nhận một thế lực như vậy? Hay đó chỉ là một cái lồng mạ vàng, một sự 'bảo hộ' mà bản chất là sự kiểm soát, sự ràng buộc?" Hắn tự hỏi, liệu có phải hắn đang đứng trước một ngã rẽ quyết định, nơi sự lựa chọn của hắn sẽ định đoạt không chỉ số phận của vùng đất này, mà còn cả ý nghĩa của cuộc đời hắn. Mục tiêu ban đầu của hắn là sinh tồn, là bảo vệ những người hắn trân trọng, là xây dựng một cuộc sống bình dị. Nhưng liệu "bình dị" có còn tồn tại khi đối mặt với những thế lực siêu nhiên, những bí ẩn cổ xưa như Huyễn Nguyệt Các?
Hắn đã chứng kiến sự tàn khốc của thế giới này, sự mục ruỗng của vương triều, sự áp bức của thế gia, sự tham lam của quan lại. Hắn đã dùng tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của mình để tạo dựng một vùng đất an bình, một nơi ẩn náu giữa thời loạn lạc. Đó là thành quả của bao nhiêu mồ hôi, nước mắt và cả máu. Giờ đây, một thế lực bí ẩn xuất hiện, đưa ra một lời đề nghị có thể mang lại sự bảo hộ mạnh mẽ, nhưng cũng tiềm ẩn nguy cơ biến vùng đất này thành quân cờ trong một ván cờ lớn hơn, vô hình hơn.
"Thế lực tu hành... linh khí mỏng manh..." Lâm Dịch thì thầm, những từ ngữ của Đại trưởng lão vang vọng trong đầu hắn. Hắn, một người đàn ông đến từ thế giới hiện đại, luôn tin vào khoa học, vào logic. Nhưng thế giới này đã dạy cho hắn nhiều bài học về những điều vượt ngoài lý trí. Các thế lực tu hành, những bí mật về "linh khí", tất cả đều thuộc về một khía cạnh mà hắn chưa từng tiếp xúc sâu sắc. Liệu lời đề nghị của Huyễn Nguyệt Các có phải là một cánh cửa mở ra một thế giới hoàn toàn mới, một thế giới mà hắn chưa từng hình dung, nơi những quy tắc sinh tồn hoàn toàn khác biệt?
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng gạt bỏ những tạp niệm, tập trung vào bản chất của vấn đề. Nếu chấp nhận, vùng đất này sẽ có một tấm khiên vững chắc giữa thời loạn lạc. Nhưng cái giá là gì? Sự độc lập của hắn, của vùng đất này? Hay một sự ràng buộc nào đó mà hắn chưa thể nhìn thấy? Nếu từ chối, hắn sẽ phải đối mặt với liên minh thù địch đã hình thành, và có thể cả sự thù địch từ Huyễn Nguyệt Các, một thế lực mà hắn không hề hiểu rõ. Cả hai lựa chọn đều đầy rủi ro.
Hắn mở mắt, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, nhuộm đỏ một khoảng trời. Ánh sáng ấm áp bắt đầu xua tan màn sương, làm lộ rõ hơn những đóa sen đang bừng nở. Mỗi đóa sen, dù nhỏ bé, vẫn vươn mình mạnh mẽ từ bùn lầy, kiên cường đón ánh nắng. Giống như vùng đất của hắn, sinh trưởng từ gian khó, từ bùn lầy của chiến loạn.
Lâm Dịch hít sâu một hơi nữa, mùi sen thơm dịu dàng giúp tâm trí hắn thư thái hơn đôi chút. Hắn tưởng tượng về tương lai của vùng đất, của gia đình mình. Lâm phụ, Lâm mẫu, Tiểu Nguyệt, Bạch Vân Nhi... tất cả những gương mặt thân yêu đó. Hắn đã thề sẽ bảo vệ họ bằng mọi giá. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhắc nhở bản thân, "nhưng sinh tồn không chỉ là sống sót, mà còn là sống một cuộc đời có ý nghĩa, có sự bình yên."
Hắn biết, việc đưa ra quyết định lúc này là quá vội vàng. Hắn cần thêm thông tin, cần hiểu rõ hơn về Huyễn Nguyệt Các. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lặp lại trong tâm trí. Hắn cần phải khai thác mọi nguồn lực, mọi trí tuệ mà hắn có để làm sáng tỏ bức màn bí ẩn này. Hắn không thể để vùng đất này, những con người này, bị cuốn vào một cuộc chiến mà hắn không hiểu rõ, một cuộc chiến của những thế lực siêu phàm. Hắn sẽ không lùi bước, sẽ không đầu hàng trước sự mơ hồ. Dù cho phải đối mặt với những bí ẩn cổ xưa nhất của thế giới này, hắn vẫn sẽ dùng tri thức của mình để bảo vệ những gì hắn trân trọng.
Với một quyết tâm mới, Lâm Dịch quay lưng lại với Hồ Sen Tĩnh Mịch, bước đi vững vàng trên con đường nhỏ dẫn về. Màn sương đã tan gần hết, nhường chỗ cho một ngày nắng đẹp. Nhưng trong tâm trí hắn, những đám mây bí ẩn vẫn còn đó, chờ đợi được xua tan.
***
Buổi chiều cùng ngày, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua những ô cửa sổ nhỏ, rọi những vệt sáng bụi mờ lên không khí trong Tàng Kinh Các. Đó là một thư phòng nhỏ, nhưng được Lâm Dịch cất công xây dựng từ những ngày đầu, chứa đựng các loại sách vở, bản đồ và tài liệu thu thập được từ khắp nơi. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đánh bóng thoang thoảng, tạo nên một không khí học thuật đặc trưng.
Chu Thiên, với dáng người thư sinh và chòm râu dài, đang cặm cụi lật giở từng trang của một cuốn thư tịch cổ. Trên sống mũi ông là chiếc kính gọng tròn, làm bằng xương hoặc đá mài, giúp ông nhìn rõ những dòng chữ đã mờ theo thời gian. Ông ăn mặc đơn giản nhưng sạch sẽ, đúng phong thái của một học giả uyên bác. Lâm Dịch ngồi đối diện, trên một chiếc ghế gỗ mộc mạc, ánh mắt sắc bén theo dõi từng động tác của Chu Thiên, thỉnh thoảng lại đặt ra những câu hỏi sắc bén. Tô Mẫn đứng bên cạnh, một tay cầm bút, một tay cầm sổ tay, vẻ mặt tập trung ghi chép lại những điểm quan trọng mà Chu Thiên phát hiện.
"Trong sử sách cổ, có vài ghi chép mơ hồ về 'Huyễn Nguyệt Các' hay 'Thị Giả Nguyệt Ảnh'," Chu Thiên trầm ngâm nói, giọng ông trầm tĩnh và đ���u đều, mang theo sự uyên bác của người đã dành cả đời mình cho sách vở. Ông dùng ngón tay chỉ vào một dòng chữ mờ trên trang sách ố vàng. "Chúng thường được nhắc đến trong các truyền thuyết dân gian xa xưa, gắn liền với những sự kiện siêu nhiên, hoặc sự xuất hiện của những 'kẻ bảo hộ' bí ẩn." Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch, vẻ mặt vừa tò mò vừa cảnh giác. "Nhưng... luôn đi kèm với một sự mất mát nào đó. Dù là sự biến mất của một nền văn minh, hay sự suy tàn của một triều đại thịnh vượng, hoặc thậm chí là sự cạn kiệt của một vùng đất màu mỡ."
Lâm Dịch nheo mắt lại, cố gắng đọc những dòng chữ Hán cổ phức tạp trên cuốn sách mà Chu Thiên đang mở. Hắn không phải là một học giả, nhưng khả năng phân tích và tổng hợp thông tin của hắn thì không ai sánh kịp. "Vậy họ có liên quan đến việc 'linh khí mỏng manh' mà Đại trưởng lão đã ám chỉ?" Hắn hỏi, giọng điệu có chút gấp gáp. Đây chính là điểm mấu chốt mà hắn muốn làm rõ.
Chu Thiên gật đầu. "Có thể lắm, Lâm thủ lĩnh. Những ghi chép này thường nói về 'Thiên Địa biến cố', về 'Nguyên Khí suy yếu', và những 'Thị Giả' này xuất hiện để 'cứu vãn' hoặc 'điều hòa'. Nhưng cách họ 'cứu vãn' lại thường dẫn đến những hệ quả khó lường. Có vẻ như họ không can thiệp trực tiếp vào số phận của phàm nhân, mà lại tìm cách duy trì một loại cân bằng nào đó, mà cái cân bằng đó lại không phải lúc nào cũng có lợi cho con người."
Tô Mẫn ghi lại từ khóa "Nguyên Khí suy yếu" và "Thiên Địa biến cố" vào sổ tay của mình. Nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ lo lắng. "Nếu đúng như vậy, thì lời đề nghị của họ không phải là bảo hộ, mà có thể là một hình thức 'thu hoạch' hoặc 'can thiệp' để phục vụ cho mục đích duy trì 'cân bằng' của họ. Vùng đất của chúng ta, với sự phát triển và tổ chức độc đáo của nó, có thể là một 'điểm đặc biệt' trong mắt họ."
Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Những tia nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng, trải dài trên những mái nhà. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ. Và những thế lực siêu phàm kia, chắc chắn cũng không hành động vì lòng nhân từ. "Nếu họ là những 'kẻ bảo hộ' của một trật tự nào đó, thì trật tự đó liệu có bao gồm sự bình yên của chúng ta không?"
Chu Thiên lật thêm vài trang sách, tìm kiếm những thông tin liên quan khác. "Thủ lĩnh, có một chi tiết nữa. Những 'Thị Giả Nguyệt Ảnh' này thường không ở lại một nơi cố định. Họ đến, can thiệp, rồi lại biến mất, để lại phía sau những câu chuyện mơ hồ và những hậu quả dài lâu. Giống như một cơn gió, họ không để lại dấu vết rõ ràng, nhưng lại thay đổi cả một cảnh quan."
Lâm Dịch quay lại, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh. "Vậy là, nếu chúng ta chấp nhận lời đề nghị, chúng ta có thể sẽ trở thành một phần của 'sự can thiệp' đó. Và sau khi họ rời đi, chúng ta sẽ phải gánh chịu hậu quả, dù tốt hay xấu?" Hắn đã từng là một người bình thường, chỉ muốn sống một cuộc đời yên ổn. Giờ đây, hắn lại phải đối mặt với những bí ẩn vượt quá tầm hiểu biết của con người.
"Chính xác." Tô Mẫn gật đầu, giọng nàng nghiêm trọng. "Cái gọi là 'sự mất mát' mà Chu Thiên nhắc đến có thể là cái giá mà những nơi được 'bảo hộ' phải trả. Có thể là sự cạn kiệt tài nguyên, sự thay đổi khí hậu, hay thậm chí là sự biến đổi về thể chất, tinh thần của những người dân sống tại đó."
Lâm Dịch im lặng, ngón tay hắn vô thức xoa xoa chiếc Hắc Mộc Lệnh mà Đại trưởng lão đã từng nắm giữ. Tuy nó không thuộc về hắn, nhưng hình ảnh của nó vẫn in đậm trong tâm trí hắn, với thứ khí chất cổ xưa, nặng nề, như chứa đựng vô vàn bí ẩn. Đây là một lời đề nghị có vẻ hấp dẫn, thậm chí là quá hấp dẫn. Nhưng hắn biết rõ, càng hấp dẫn, càng tiềm ẩn nguy hiểm.
"Vậy thì, chúng ta không thể chấp nhận một cách mù quáng." Lâm Dịch nói, giọng hắn kiên định. "Chúng ta cần phải tìm hiểu sâu hơn. Chu Thiên, ngài hãy tiếp tục nghiên cứu, tìm kiếm bất kỳ thông tin nào liên quan đến Huyễn Nguyệt Các, về 'Thiên Địa biến cố' hay 'linh khí mỏng manh'. Tô Mẫn, nàng hãy tập trung phân tích những gì Đại trưởng lão đã nói, từng lời, từng cử chỉ. Tìm kiếm những kẽ hở, những mâu thuẫn."
Hắn biết, đây là một cuộc đấu trí cam go. Một bên là liên minh các thế lực muốn tranh giành quyền lực thế gian, một bên là Huyễn Nguyệt Các, một thế lực siêu phàm với mục đích khó lường. Vùng đất của hắn đang bị kẹt giữa hai gọng kìm. "Không có con đường nào dễ dàng cả," hắn thầm nghĩ. "Nhưng chúng ta sẽ không trở thành con tốt thí cho bất kỳ ai."
Lâm Dịch nhìn ra bên ngoài cửa sổ một lần nữa. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Một ngày nữa lại trôi qua, và gánh nặng trên vai hắn dường như càng thêm nặng. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Vì sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và hắn sẽ dùng tri thức của mình để bảo vệ những gì hắn trân trọng, dù cho phải đối mặt với cả những bí ẩn cổ xưa nhất của thế giới này. Quyết định của hắn đối với lời đề nghị của Huyễn Nguyệt Các sẽ là một trong những bước ngoặt lớn nhất trong việc định hình tương lai của vùng đất tự trị và mục tiêu "bình yên" của anh. Hắn biết, một con đường gian nan đang ch��� đợi.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.