Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 964: Ẩn Ảnh Xuất Hiện: Lời Mời Từ Cõi Không Tên

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm bầu trời bằng những gam màu cam tím rực rỡ, như một bức tranh thủy mặc khổng lồ. Gió nhẹ thổi, mang theo hơi mát của buổi tối và hương sen nồng nàn từ Hồ Sen Tĩnh Mịch. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran và tiếng lá cây xào xạc tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên.

Sau một ngày dài căng thẳng, với những cuộc họp, kiểm tra và chỉ đạo không ngừng nghỉ, Lâm Dịch lại tìm về chốn quen thuộc của mình: Hồ Sen Tĩnh Mịch. Hắn ngồi một mình trên chiếc ghế đá đã nhuốm màu thời gian, cạnh bờ hồ, lặng lẽ nhìn những cánh hoa sen khẽ lay động trong gió. Đây là nơi hắn thường tìm về để suy ngẫm, để cân bằng lại cảm xúc và hoàn thiện những kế hoạch phức tạp trong đầu. Ánh đèn dầu leo lét từ khu vực của hắn ở phía xa xa, như một điểm sáng nhỏ giữa màn đêm đang dần buông xuống.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương sen tinh khiết và hơi ẩm từ mặt nước thấm vào lồng ngực. Sự bình yên của nơi đây là một liều thuốc quý giá cho tâm hồn mệt mỏi của hắn. "Bình yên... Đó là điều duy nhất mình muốn," hắn tự nhủ, giọng nói khẽ khàng, gần như hòa vào tiếng gió. "Nhưng để có được nó, đôi khi phải đối mặt với những cuộc chiến không tiếng súng còn khốc liệt hơn."

Hắn nhắm mắt lại, từng mảnh ghép của kế hoạch ngoại giao lại hiện rõ trong tâm trí. Làm thế nào để chia rẽ liên minh mà không cần phải đổ máu? Làm thế nào để những lời nói của hắn có sức nặng hơn cả ngàn binh mã? Thẩm Thiên kiêu ngạo, Tướng quân Hùng thực dụng, Sứ giả Tề cẩn trọng. Mỗi người một tính cách, một điểm yếu. Hắn phải tìm ra sợi dây liên kết giữa họ, và sau đó, khéo léo cắt đứt nó.

Hắn tự hỏi liệu mình có đang đánh cược quá lớn vào sự khôn ngoan của đối phương, hay họ sẽ chỉ chọn con đường bạo lực thẳng thừng. "Không," hắn lắc đầu khẽ, mở mắt ra. "Họ sẽ phải tính toán. Và đó là cơ hội của mình. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để có được công bằng, hay ít nhất là một cuộc sống bình yên, mình phải tự đấu tranh cho nó."

Lâm Dịch ném một hòn sỏi nhỏ xuống mặt hồ. "Tõm!" Tiếng động nhỏ vang lên, và những vòng sóng lăn tăn lan tỏa ra, phá vỡ hình ảnh phản chiếu của vầng trăng đang dần hiện rõ. Những gợn sóng ấy, giống như những hành động của hắn, dù nhỏ bé ban đầu, nhưng có thể tạo ra những ảnh hưởng lan rộng, chạm đến những nơi xa nhất mà người ta không ngờ tới.

Hắn đã giao nhiệm vụ cho Trần Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y. Họ sẽ là những người mang thông điệp của hắn đến các thế lực láng giềng. Nhưng thông điệp đó không chỉ là lời đề nghị hợp tác, mà còn là một lời cảnh báo tinh tế. Một lời cảnh báo về cái giá phải trả nếu họ chọn con đường đối đầu. Hắn sẽ sử dụng tri thức về tâm lý học, về nghệ thuật đàm phán, về cách gieo rắc sự nghi ngờ và chia rẽ từ bên trong. Kế hoạch ngoại giao "chia để trị" này sẽ phức tạp và yêu cầu sự khéo léo cực độ từ các phái đoàn, có thể dẫn đến những cuộc gặp gỡ bất ngờ hoặc những liên minh tạm thời.

Lâm Dịch nhắm mắt lại một lần nữa, hít thở sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng bao quanh. Sự yên bình này là mục tiêu cuối cùng của hắn, là động lực để hắn đối mặt với mọi thử thách. Hắn không muốn trở thành hoàng đế hay tiên nhân, hắn chỉ muốn rút lui khỏi vòng xoáy quyền lực, giữ lấy cuộc sống bình dị mà hắn từng khao khát. Nhưng để đạt được điều đó, hắn phải trở thành người mạnh nhất theo cách của riêng mình, mạnh mẽ bằng trí tuệ và mưu lược.

Anh đứng dậy, quay lưng lại với hồ sen, bước đi vững vàng về phía ánh đèn của khu vực mình. Bóng hắn đổ dài trên con đường mòn, hòa mình vào màn đêm. Ánh trăng vẫn đổ tràn trên con đường mòn, dẫn lối cho hắn về với công việc dang dở. Một đêm không ngủ đã trôi qua, và một ngày mới đầy thử thách đang chờ đợi. Nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ bảo vệ những giá trị và con người hắn trân trọng, dù cho phải đối mặt với cả thế giới này.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ, rải những vệt vàng ấm áp lên sàn gỗ trong thư phòng của Lâm Dịch. Bầu không khí bên ngoài đã sống động trở lại với những âm thanh quen thuộc của một vùng đất đang phát triển. Tiếng trò chuyện ồn ào từ chợ búa, tiếng rao hàng đặc trưng của tiểu thương, và tiếng bánh xe ngựa lăn trên đường đất, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng mộc mạc, tràn đầy năng lượng của một cuộc sống đang vươn lên. Mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn ven đường, hương trầm thoang thoảng từ những miếu thờ nhỏ và mùi đất ẩm, cây cỏ xanh tươi sau một đêm sương xuống, tất cả đều len lỏi vào thư phòng, mang theo cảm giác phiêu lưu và khám phá.

Trong thư phòng, Lâm Dịch vẫn giữ nguyên vẻ trầm tư thường thấy. Thân hình gầy gò của hắn hơi nghiêng về phía trước, đôi mắt sâu thẳm lướt nhanh trên những hàng chữ trong một cuộn báo cáo mới nhất. Bên cạnh hắn, Tô Mẫn ngồi đối diện, dáng người thanh tú, mái tóc gọn gàng, đôi mắt sắc sảo lấp lánh sự thông minh nhưng cũng ẩn chứa một nỗi ưu tư khó tả. Nàng đang cẩn trọng sắp xếp các chồng giấy tờ, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Lâm Dịch, chờ đợi chỉ thị. Không khí làm việc nghiêm túc, hiệu quả, thể hiện sự ăn ý và tin tưởng tuyệt đối giữa hai người.

"Kế hoạch đối phó liên minh đã bắt đầu có hiệu quả sơ bộ," Lâm Dịch lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, mang theo chút suy tư. Hắn đặt cuộn báo cáo xuống bàn, ánh mắt hướng về phía Tô Mẫn. "Những động thái ngoại giao của Nhị Cẩu và Thanh Y đã gieo rắc được sự nghi ngờ nhất định vào nội bộ đối phương. Các thương đoàn của Thẩm Thiên đã bắt đầu tỏ ra thận trọng hơn trong việc hạn chế giao thương với chúng ta, nhưng ngược lại, chúng ta đã mở rộng được một vài kênh buôn bán mới với các tiểu quốc lân cận. Tuy nhiên, chúng ta không thể chủ quan. Những động thái thăm dò từ các thế lực khác thì sao? Liệu có ai đang lợi dụng lúc nước đục thả câu không?"

Tô Mẫn gật đầu, nàng đưa cho Lâm Dịch một chồng báo cáo khác, tập trung vào tình hình kinh tế và tình báo. "Về mặt kinh tế, chúng ta vẫn giữ vững, thậm chí còn có dấu hiệu tăng trưởng nhẹ nhờ việc đa dạng hóa thị trường. Nguồn cung lương thực và vật tư thiết yếu được đảm bảo. Tuy nhiên, có một vài dấu hiệu lạ từ các thương đoàn chưa từng giao dịch với chúng ta, chủ yếu đến từ phía Tây Nam, những vùng đất ít được biết đến hơn. Họ tỏ ra quá nhiệt tình, thậm chí còn sẵn lòng chấp nhận những điều khoản mà trước đây không thương đoàn nào đồng ý. Điều này khiến thiếp cảm thấy bất an."

Lâm Dịch nhíu mày. "Quá nhiệt tình? Nói rõ hơn đi."

"Họ chấp nhận mua hàng của chúng ta với giá cao hơn thị trường một chút, và bán lại cho chúng ta những mặt hàng quý hiếm với giá phải chăng," Tô Mẫn giải thích, giọng nàng có chút hoài nghi. "Đáng lẽ ra, trong tình hình loạn lạc này, các thương đoàn phải ép giá chúng ta mới phải. Hơn nữa, những hàng hóa họ mang đến, tuy không phải là vũ khí hay lương thực, nhưng lại là những loại dược liệu quý hiếm, những loại đá quý chưa qua chế tác, và cả những loại vải vóc có hoa văn kỳ lạ, không giống bất kỳ nơi nào trong Đại Hạ."

Lâm Dịch trầm ngâm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. "Dược liệu quý hiếm... đá quý... vải vóc kỳ lạ... Không có dấu hiệu quân sự hay chính trị rõ ràng, nhưng lại có vẻ như đang cố gắng tạo dựng một mối quan hệ đặc biệt. Huyễn Nguyệt Các chăng? Hay là một thế lực nào khác?" Hắn suy nghĩ miên man. Trong đầu hắn, những mảnh ghép thông tin bắt đầu được ráp nối. Cái gọi là "Huyễn Nguyệt Các" chỉ là một cái tên mơ hồ mà hắn từng nghe loáng thoáng trong một vài cuộc trò chuyện của các thương nhân. Họ đồn rằng đó là một tổ chức bí ẩn, quyền lực, đứng ngoài vòng xoáy tranh bá của các vương triều, nhưng lại có ảnh hưởng sâu rộng đến nhiều mặt của xã hội, đặc biệt là kinh tế và tri thức. Một thế lực mà ngay cả các vương triều cũng phải kiêng nể.

"Thiếp cũng nghi ngờ, nhưng chưa có bằng chứng cụ thể nào," Tô Mẫn tiếp lời, nàng đặt một mảnh vải nhỏ lên bàn. "Chất liệu này rất mềm mại, bền chắc, và hoa văn thêu trên đó thì vô cùng tinh xảo, không phải kỹ thuật thêu của Đại Hạ. Nó dường như mang một phong cách hoàn toàn khác biệt."

Lâm Dịch cầm mảnh vải lên, cảm nhận sự mịn màng của nó. Hắn đưa lên mũi ngửi, một mùi hương thoang thoảng, rất nhẹ nhàng nhưng lại bền bỉ, không giống bất kỳ loại hương liệu nào hắn từng biết. "Phải rồi, tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ sắc bén. "Họ không chỉ muốn buôn bán, họ đang thăm dò chúng ta, hoặc muốn truyền tải một thông điệp nào đó. Tô Mẫn, hãy tiếp tục theo dõi sát sao những thương đoàn này. Đừng để lộ bất kỳ sự cảnh giác nào, cứ tiếp tục giao dịch như bình thường. Nhưng hãy ghi chép lại mọi thông tin, dù là nhỏ nhất, về hàng hóa, về con người của họ, về hành trình của họ. Mỗi chi tiết đều có thể là một mảnh ghép quan trọng."

"Thiếp hiểu, thủ lĩnh," Tô Mẫn đáp, ánh mắt nàng cũng trở nên kiên định. "Vậy còn về liên minh của Thẩm Thiên và Tướng quân Hùng? Chúng ta có nên chuẩn bị cho một cuộc đối đầu trực tiếp nếu họ không chấp nhận đàm phán?"

Lâm Dịch lắc đầu. "Không, chưa cần thiết. Mục tiêu của chúng ta là duy trì sự bình yên, không phải gây chiến. Hơn nữa, việc gây chiến trực diện sẽ tiêu tốn quá nhiều nguồn lực mà chúng ta đang cần để phát triển. Chúng ta sẽ tiếp tục chính sách 'chia để trị', kiên trì gieo rắc sự ngờ vực và tạo ra những lợi ích riêng biệt cho từng thành viên trong liên minh đó. Họ không phải là một khối thống nhất, và đó là điểm yếu của họ. Nhưng điều quan trọng nhất là chúng ta phải luôn chuẩn bị cho mọi tình huống. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn trong thế giới này, chúng ta phải luôn đi trước một bước." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang chiếu rọi, mang theo sự ấm áp nhưng cũng ẩn chứa vô vàn biến động. "Có vẻ như, cuộc chiến không tiếng súng của chúng ta sẽ không bao giờ kết thúc."

Hắn đứng dậy, đi đến giá sách, rút ra một cuốn sách cũ kỹ về địa lý và phong tục các vùng đất xa xôi. Hắn lật giở từng trang, ánh mắt lướt qua những bản đồ vẽ tay thô sơ, những ghi chép về các bộ lạc ít người biết đến, những lời đồn đại về các thế lực bí ẩn. Hắn tin rằng, mọi sự kiện đều có dấu vết, mọi hành động đều có động cơ. Việc tìm kiếm những "thế lực tu hành" hay "bí ẩn cổ xưa" mà người đời thường nhắc đến, hắn chưa bao giờ quá quan tâm. Nhưng giờ đây, khi một thế lực "không tên" bắt đầu thể hiện sự quan tâm đến vùng đất của hắn, hắn không thể bỏ qua. Sự bình yên của vùng đất này, của những người thân yêu, phụ thuộc vào khả năng dự đoán và đối phó của hắn.

Hắn thầm nghĩ, "Thế giới này không đơn giản chỉ là tranh giành quyền lực giữa các vương triều hay thế gia. Nó còn ẩn chứa những tầng lớp khác, những bí mật mà người hiện đại như mình chưa thể hoàn toàn lý giải. Và có lẽ, đây chính là lúc để vén màn những bí mật đó, không phải vì tò mò, mà là vì sinh tồn." Lâm Dịch trở lại bàn, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Tô Mẫn, hãy chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ bất ngờ. Thiếp có linh cảm rằng, chúng ta sắp có một vị khách rất 'đặc biệt'." Tô Mẫn gật đầu, nàng hiểu ý Lâm Dịch. Trực giác của thủ lĩnh, vốn luôn sắc bén, hiếm khi sai.

***

Đầu giờ chiều, bầu trời trong xanh không một gợn mây, ánh nắng vàng ươm trải dài trên con đường lát đá dẫn vào cổng chính của vùng đất tự trị. Dòng người và xe ngựa vẫn tấp nập qua lại, mang theo sự sôi động và năng động đặc trưng của một trung tâm thương mại mới nổi. Tiếng trò chuyện ồn ào của dân chúng, tiếng rao hàng của tiểu thương, và tiếng bánh xe ngựa cọ xát trên đường, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, nhưng cũng tiềm ẩn sự cạnh tranh và đôi khi là căng thẳng giữa các thế lực ngầm. Mùi gia vị nồng nàn, thức ăn đường phố hấp dẫn, và hương trầm thoang thoảng từ các đền thờ nhỏ gần cổng thành hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa quen thuộc vừa đầy sức sống.

Bỗng nhiên, một sự tĩnh lặng kỳ lạ bao trùm khu vực cổng thành. Dường như những âm thanh ồn ào vừa rồi bị nuốt chửng bởi một luồng khí chất đặc biệt. Một đoàn người nhỏ, chỉ vỏn vẹn năm sáu người, đang tiến lại gần. Họ không đi xe ngựa lộng lẫy, cũng không mang theo cờ xí phô trương. Y phục của họ trông có vẻ giản dị, thậm chí là cũ kỹ, nhưng lại được làm từ chất liệu cao cấp, không hề dính bụi trần. Mỗi người trong đoàn đều toát lên một khí chất phi phàm, như những người đã tu luyện hoặc đã trải qua vô vàn sóng gió.

Người dẫn đầu là một lão nhân. Râu tóc ��ng bạc phơ như tuyết, dài đến tận ngực, nhưng đôi mắt lại sáng quắc như sao, chứa đựng sự uyên thâm của hàng trăm năm kinh nghiệm. Thân hình gầy gò của ông ẩn sau bộ trường bào màu xám tro, không chút hoa văn cầu kỳ, nhưng lại toát ra một khí chất siêu phàm thoát tục, dường như không thuộc về thế giới phàm trần này. Trong tay ông cầm một cây phất trần bằng lông thú trắng muốt, khẽ phẩy nhẹ trong gió, tạo nên một vẻ tiên phong đạo cốt đầy ấn tượng. Những bước chân của ông nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sự vững chãi, từ tốn, khiến người ta phải nán lại mà nhìn.

Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô thường ngày, nhưng đôi mắt lại sáng và nhanh nhẹn, đang đứng gác cùng đội tuần tra tại cổng. Ngay lập tức, hắn cảm nhận được sự khác biệt của đoàn người này. Một sự cảnh giác bỗng dâng lên trong lòng hắn. "Đám người này không giống bất kỳ thương nhân hay quan lại nào ta từng gặp," hắn thầm nghĩ, bàn tay siết chặt chuôi kiếm. "Tuy họ không mang vũ khí, nhưng khí thế lại áp đảo hơn cả một đội quân tinh nhuệ."

Hắn ra hiệu cho đội tuần tra của mình giữ khoảng cách, đồng thời nhanh chóng bước tới chặn đường đoàn người. "Các vị là ai? Đến vùng đất của chúng ta có mục đích gì?" Giọng Trần Nhị Cẩu vang lên, tuy có chút căng thẳng nhưng vẫn giữ được sự lễ độ cần thiết. Hắn biết rõ rằng, bất kỳ sai lầm nào cũng có thể gây ra rắc rối lớn cho thủ lĩnh của mình. Anh đã được Lâm Dịch huấn luyện kỹ càng về cách đối nhân xử thế, đặc biệt là với những người lạ mặt có vẻ ngoài khác thường.

Lão nhân kia dừng lại, đôi mắt sáng như sao của ông khẽ liếc nhìn Trần Nhị Cẩu, không chút ngạc nhiên hay bực bội. Một nụ cười mỉm hiện trên khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông, mang theo vẻ hiền từ nhưng cũng ẩn chứa sự thâm sâu khó dò. Giọng ông trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông chùa cổ kính: "Lão phu là khách lữ hành qua đường, chỉ muốn diện kiến Lâm thủ lĩnh để trao đổi vài lời. Đây là tín vật của Huyễn Nguyệt Các." Nói rồi, ông đưa ra trước mặt Trần Nhị Cẩu một miếng ngọc bội cổ xưa.

Miếng ngọc bội không lớn, chỉ bằng lòng bàn tay, được chạm khắc hình một vầng trăng khuyết tinh xảo. Nó không hề lấp lánh chói mắt, mà phát ra một ánh sáng mờ nhạt, dịu nhẹ, như ánh trăng trong đêm, khiến người ta cảm thấy tâm hồn thanh tịnh. Trần Nhị Cẩu đưa tay nhận lấy, cảm nhận sự mát lạnh và nặng trịch của miếng ngọc. Hắn không phải là người hiểu biết nhiều về ngọc quý, nhưng ngay cả hắn cũng nhận ra sự phi thường của tín vật này. Nó không chỉ đẹp, mà còn ẩn chứa một thứ năng lượng khó tả, khiến hắn rùng mình một cách nhẹ nhàng.

"Huyễn Nguyệt Các?" Trần Nhị Cẩu lặp lại cái tên, trong lòng hắn hiện lên một sự hoài nghi. Hắn chưa từng nghe qua cái tên này, nhưng từ ánh mắt của lão nhân và khí chất của đoàn người, hắn biết đây không phải là một thế lực tầm thường. Hắn nhớ lại những lời dặn dò của Lâm Dịch về việc cảnh giác với mọi thế lực mới xuất hiện, đặc biệt là những thế lực có vẻ ngoài bí ẩn. Hắn nhanh chóng đưa miếng ngọc bội cho một thuộc hạ tin cậy, ra lệnh: "Ngươi mau mang tín vật này vào báo cáo Lâm thủ lĩnh. Nói là có Đại trưởng lão của Huyễn Nguyệt Các cầu kiến."

Thuộc hạ kia vội vàng làm theo, chạy thẳng vào bên trong. Trần Nhị Cẩu quay lại nhìn lão nhân, ánh mắt hắn trở nên kiên quyết hơn. "Xin các vị chờ một lát. Thủ lĩnh của chúng tôi rất bận rộn, không phải ai cũng có thể tùy tiện diện kiến." Dù lời nói có vẻ cứng rắn, nhưng trong lòng hắn vẫn không khỏi cảm thấy một sự e dè trước khí chất uy nghi của lão nhân. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói đó vang vọng trong đầu hắn, nhắc nhở hắn về trách nhiệm và lòng trung thành của mình. Hắn sẽ bảo vệ vùng đất này, bảo vệ thủ lĩnh của mình bằng mọi giá, kể cả khi đối mặt với những thế lực bí ẩn nhất. Lão nhân chỉ mỉm cười, đôi mắt sáng quắc như sao vẫn giữ vẻ bình thản, dường như đã lường trước được mọi phản ứng. Ông không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve cây phất trần, kiên nhẫn chờ đợi.

***

Chiều muộn, khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ một góc trời, không khí trong phòng tiếp khách của Lâm Dịch trở nên mát mẻ hơn, nhưng lại căng thẳng đến lạ. Căn phòng, vốn được thiết kế tinh tế với những đồ nội thất bằng gỗ quý được đánh bóng kỹ lưỡng, giờ đây toát lên một vẻ trang trọng pha lẫn bí ẩn. Không có nhạc nhẹ, chỉ có tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa và tiếng lá cây xào xạc bên ngoài, tạo nên một sự tĩnh lặng đáng sợ. Mùi hương trầm cao cấp, được đốt trong lư hương bằng đồng cổ, thoang thoảng khắp phòng, hòa quyện với hương thơm dịu nhẹ của những đóa hoa tươi được đặt trên bàn trà, tạo nên một bầu không khí vừa thanh tịnh vừa đầy áp lực.

Lâm Dịch ngồi trên ghế chủ vị, thân hình gầy gò của hắn thẳng tắp, vẻ mặt bình thản nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự sắc bén, tập trung cao độ. Bên cạnh hắn là Tô Mẫn, dáng vẻ thanh tú, nàng ngồi ngay ngắn, đôi mắt sắc sảo không ngừng quan sát từng cử chỉ nhỏ nhất của vị khách lạ. Nàng ghi nhớ từng lời nói, từng biểu cảm, từng dao động nhỏ trong không khí.

Đối diện họ là Đại trưởng lão của Huyễn Nguyệt Các. Ông vẫn giữ nguyên vẻ tiên phong đạo cốt, râu tóc bạc phơ, đôi mắt sáng quắc như sao. Bộ trường bào màu xám tro không chút hoa văn của ông không hề làm giảm đi khí chất siêu phàm thoát tục, mà ngược lại, còn khiến ông trở nên bí ẩn và quyền lực hơn. Cây phất trần bằng lông thú trắng muốt vẫn nằm gọn trong tay ông, tựa như một phần không thể tách rời. Trần Nhị Cẩu đứng ngay sau Lâm Dịch, ánh mắt cảnh giác quét qua từng người trong đoàn tùy tùng của Đại trưởng lão, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống bất trắc nào.

"Lâm thủ lĩnh đã tạo ra một kỳ tích giữa thời loạn lạc này," Đại trưởng lão mở lời, giọng ông trầm ấm, vang vọng, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Một vùng đất tự trị được xây dựng vững chắc, dân chúng an cư lạc nghiệp, không bị cuốn vào vòng xoáy tranh bá của các vương triều mục nát. Huyễn Nguyệt Các chúng ta luôn quan tâm đến những vùng đất có tiềm năng phát triển như thế này, đặc biệt là những nơi có thể tạo ra một trật tự mới."

Lâm Dịch khẽ nhướng mày, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi hắn. "Đại trưởng lão quá l���i. Vùng đất này chỉ mong muốn một cuộc sống bình yên, không tranh giành, không xưng bá. Chúng tôi chỉ đơn thuần là tự bảo vệ mình khỏi sự hỗn loạn của thời cuộc. Không biết Huyễn Nguyệt Các có thể giúp gì cho sự bình yên đó?" Hắn kiệm lời, nhưng mỗi từ hắn nói ra đều mang theo sự thăm dò và ẩn ý sâu sắc. Trong đầu hắn, một cỗ máy phân tích đang hoạt động hết công suất. "Huyễn Nguyệt Các... một cái tên mơ hồ lại xuất hiện với một lời khen ngợi. Chắc chắn không đơn thuần là một cuộc thăm viếng xã giao."

Đại trưởng lão khẽ phẩy phất trần, đôi mắt sáng quắc nhìn thẳng vào Lâm Dịch, như muốn xuyên thấu tâm can hắn. "Sự bình yên cần có sức mạnh để bảo vệ, Lâm thủ lĩnh ạ. Trong thế giới hỗn loạn này, không có gì là vĩnh cửu nếu thiếu đi nền tảng vững chắc. Huyễn Nguyệt Các chúng ta có thể cung cấp sức mạnh đó, đổi lại... một sự liên kết sâu sắc hơn." Ông ngừng lại một chút, như để lời nói của mình thấm vào không khí. "Lâm thủ lĩnh có quan tâm đến những bí mật cổ xưa, hay con đường dẫn đến một thế giới rộng lớn hơn không? Một thế giới mà những người phàm tục như các vương triều hay thế gia khó lòng chạm tới?"

Lời nói của Đại trưởng lão như một làn sóng điện xẹt qua tâm trí Lâm Dịch. "Bí mật cổ xưa... thế giới rộng lớn hơn... Không lẽ đây là nhắc đến 'thế lực tu hành' hay 'linh khí mỏng manh' mà mình từng nghe loáng thoáng?" Hắn giữ vẻ mặt bình thản, nhưng nội tâm lại dậy sóng. Đây không phải là một lời đề nghị hợp tác thông thường. Đây là một lời cám dỗ, một cánh cửa mở ra một chiều không gian hoàn toàn khác.

Tô Mẫn bên cạnh cũng siết chặt tay. Nàng cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm ẩn trong lời nói của Đại trưởng lão. Một thế lực bí ẩn, mạnh mẽ, lại đột nhiên xuất hiện và đề nghị "bảo hộ", chắc chắn không phải là một điều tốt lành. "Sức mạnh đó sẽ phải trả giá bằng gì?" Nàng thầm nghĩ, lo lắng nhìn Lâm Dịch. Nàng biết rõ mục tiêu của Lâm Dịch là bình yên, không phải quyền lực hay sự vĩ đại.

Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của trà lan tỏa trong khoang miệng, giúp hắn giữ được sự tỉnh táo. "Mỗi sự liên kết đều có cái giá của nó, Đại trưởng lão. Và mỗi con đường đều có những nguy hiểm riêng. Vùng đất của tôi, tuy nhỏ bé, nhưng luôn giữ vững sự độc lập. Chúng tôi không muốn bị cuốn vào bất kỳ vòng xoáy quyền lực nào khác." Hắn nói, giọng điệu vẫn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết không lay chuyển. "Vậy, cái 'sức mạnh' mà Huyễn Nguyệt Các có thể cung cấp là gì? Và cái 'liên kết sâu sắc hơn' mà ngài nói đến, cụ thể là gì?"

Đại trưởng lão lại mỉm cười, nụ cười của ông khiến Lâm Dịch cảm thấy như đang đối mặt với một con cáo già xảo quyệt. "Sức mạnh là tri thức, Lâm thủ lĩnh. Tri thức về thế giới này, về những quy luật mà người phàm không thể nhìn thấy. Sức mạnh là khả năng bảo vệ vùng đất của ngài khỏi những mối đe dọa không thể lường trước, không chỉ là binh đao mà còn là những thứ vô hình. Còn 'liên kết sâu sắc hơn'... đó là sự chia sẻ. Chia sẻ tài nguyên, chia sẻ thông tin, và quan trọng nhất, chia sẻ tầm nhìn." Ông nói, rồi đột ngột đưa bàn tay không cầm phất trần ra, trên đó là một chiếc nhẫn màu đen tuyền, được chạm khắc hình một vầng trăng khuyết và một ngôi sao nhỏ. "Đây là Hắc Mộc Lệnh, tín vật của Huyễn Nguyệt Các. Với nó, ngài sẽ có quyền truy cập vào một phần tri thức của chúng ta, và được bảo hộ khỏi những rắc rối không đáng có. Đổi lại, chúng ta chỉ mong Lâm thủ lĩnh có thể duy trì sự ổn định của vùng đất này, và khi cần, có thể cung cấp một vài tiện ích nhỏ cho các thành viên của Huyễn Nguyệt Các khi họ qua lại."

Lâm Dịch nhìn chiếc Hắc Mộc Lệnh trên tay Đại trưởng lão. Nó không lấp lánh, nhưng lại toát ra một thứ khí chất cổ xưa, nặng nề, như chứa đựng vô vàn bí ẩn. Đây là một lời đề nghị có vẻ hấp dẫn, thậm chí là quá hấp dẫn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nghĩ. "Nhưng tri thức đó có phải là một lưỡi dao hai lưỡi không? Và cái gọi là 'tiện ích nhỏ' ấy, liệu có biến vùng đất này thành một cứ điểm, một con cờ trong tay họ?"

Hắn biết rõ, trong thế giới này, không có bữa trưa miễn phí. Mỗi sự giúp đỡ đều đi kèm với một cái giá, và cái giá đó có khi còn đắt hơn cả việc tự mình đối mặt với khó khăn. Hắn đã trải qua quá nhiều biến cố để tin vào sự hào phóng không điều kiện. Sự xuất hiện của Huyễn Nguyệt Các, với lời đề nghị đầy ẩn ý này, đang đặt hắn vào một tình thế tiến thoái lưỡng nan. Liệu có nên chấp nhận một sự 'bảo hộ' có thể làm mất đi sự độc lập và bình yên thực sự của vùng đất mình đã vất vả xây dựng? Hay nên từ chối, và đối mặt với một thế lực bí ẩn có thể trở thành kẻ thù tiềm tàng?

Hắn nhớ lại những lời hắn tự nhủ đêm qua: "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Và cũng không có ai tự dưng mang đến sự bình yên cho mình. Hắn phải tự đấu tranh cho nó, theo cách của riêng mình. Lâm Dịch nhìn thẳng vào Đại trưởng lão, ánh mắt sắc bén như dao cạo. "Đại trưởng lão, xin cho phép tôi suy nghĩ thêm về lời đề nghị này. Một quyết định quan trọng như vậy, cần có thời gian để cân nhắc." Hắn không từ chối, cũng không chấp nhận, chỉ đơn giản là kéo dài thời gian, để có thể phân tích sâu hơn động cơ và bản chất thực sự của Huyễn Nguyệt Các. "Tri thức là vũ khí, nhưng cũng là gánh nặng. Và đôi khi, không biết lại là một loại phúc." Lâm Dịch thầm nghĩ.

Đại trưởng lão gật đầu nhẹ nhàng, nụ cười vẫn thường trực trên môi ông. "Đương nhiên rồi, Lâm thủ lĩnh. Lão phu sẽ ở lại vùng đất này vài ngày. Nếu ngài có bất kỳ thắc mắc nào, cứ cho người tìm lão phu. Huyễn Nguyệt Các luôn tôn trọng sự lựa chọn của đối tác." Ông thu tay về, chiếc Hắc Mộc Lệnh lại biến mất khỏi tầm mắt, như chưa từng xuất hiện. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của Đại trưởng lão vang lên khi ông cùng đoàn tùy tùng đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Mùi hương trầm thoang thoảng từ bộ y phục của ông vẫn còn lưu lại trong phòng, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện bí ẩn của họ.

Lâm Dịch nhìn theo bóng dáng của Đại trưởng lão khuất dần sau cánh cửa. "Huyễn Nguyệt Các... và những bí mật cổ xưa," hắn lẩm bẩm. "Cuộc chiến thực sự, có vẻ như, vừa mới bắt đầu." Hắn biết, lời đề nghị này không chỉ là một thách thức ngoại giao, mà còn là một bước ngoặt quan trọng, có thể định hình lại tương lai của vùng đất này, và cả cuộc đời hắn. Sự lựa chọn của hắn sẽ có ảnh hưởng lớn đến việc liệu hắn có thể đạt được 'bình yên' như mong muốn, hay sẽ bị cuốn vào một vòng xoáy quyền lực và bí ẩn sâu hơn nữa. Hắn không khỏi tự hỏi, liệu có tồn tại một con đường nào khác để giữ vững vùng đất này mà không cần đến sự 'bảo hộ' của một thế lực không thể lường trước như Huyễn Nguyệt Các.

Tô Mẫn quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt nàng đầy lo lắng. "Thủ lĩnh, thiếp cảm thấy thế lực này không hề đơn giản. Lời đề nghị của họ quá mập mờ, lại quá hấp dẫn. Chúng ta có nên tìm cách từ chối khéo léo không?"

Lâm Dịch lắc đầu, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết. "Không, Tô Mẫn. Từ chối thẳng thừng có thể biến họ thành kẻ thù. Và một kẻ thù bí ẩn, mạnh mẽ, lại hiểu rõ về chúng ta, còn đáng sợ hơn là một liên minh đang bị chia rẽ. Chúng ta cần thời gian. Cần tìm hiểu về họ, về mục đích thực sự của họ. Và quan trọng nhất, chúng ta cần tìm ra điểm yếu của họ." Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang buông xuống. "Cuộc chiến không tiếng súng này, xem ra, còn phức tạp hơn mình nghĩ."

Ngoài kia, ánh trăng bắt đầu ló dạng, chiếu sáng con đường mòn. Một đêm nữa lại đến, và một cuộc đấu trí mới, cam go hơn bao giờ hết, đang chờ đợi Lâm Dịch. Hắn sẽ không lùi bước, vì sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và hắn sẽ dùng tri thức của mình để bảo vệ những gì hắn trân trọng, dù cho phải đối mặt với cả những bí ẩn cổ xưa nhất của thế giới này.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free