Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 963: Tiên Cơ Đoán Định: Bố Trí Thiên La Địa Võng

Ánh trăng vẫn đổ tràn trên con đường mòn, dẫn lối cho Lâm Dịch trở về thư phòng. Bước chân hắn chậm rãi, nhưng mỗi bước đều mang theo một sự kiên quyết đến lạ thường. Chiếc áo vải thô sơ, bạc màu, khẽ bay trong gió đêm, làm nổi bật thân hình hơi gầy gò nhưng ẩn chứa một sức mạnh nội tại. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư thường thấy, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng sắc bén của một người đang mài giũa ý chí. Hắn biết, đêm nay sẽ là một đêm dài, một đêm không ngủ, nơi những mảnh ghép của chiến lược sẽ được định hình.

Khi Lâm Dịch bước vào thư phòng, mùi mực cũ, giấy và gỗ đánh bóng quen thuộc ập vào khứu giác. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, như một đốm lửa nhỏ chống lại sự bao trùm của bóng tối, chiếu rọi lên tấm bản đồ Đại Hạ trải rộng. Những đường nét biên giới cũ đã mờ nhạt, thay vào đó là những vệt mực đỏ, đen, xanh được hắn tự tay vẽ nguệch ngoạc, đánh dấu sự tan vỡ của một vương triều và sự nổi lên của vô số thế lực mới. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn hơi lạnh của đêm khuya, nhưng Lâm Dịch lại cảm thấy một ngọn lửa đang bùng cháy trong lồng ngực. Ngọn lửa của ý chí sinh tồn, của quyết tâm bảo vệ.

Hắn ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã sờn cũ, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve tấm bản đồ. Mỗi ngón tay lướt qua một vùng đất, một cái tên, một thế lực. Hắn nhớ lại những lời Tô Mẫn đã báo cáo, nhớ lại ánh mắt đầy mưu toan của Thẩm Thiên, sự hung hãn của Tướng quân Hùng, và vẻ cẩn trọng giả tạo của Sứ giả Tề. "Họ bắt đầu liên kết rồi sao?", hắn tự nhủ, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy cương quyết. "Sự bình yên này là một thứ xa xỉ trong thời loạn lạc, và họ không thể chấp nhận một 'điểm dị biệt' như vậy tồn tại ngoài tầm kiểm soát của họ." Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của không khí đêm thấm vào lồng ngực.

Hắn không phải là một anh hùng, không có bàn tay vàng, không có thiên phú tu luyện. Hắn chỉ là một người đàn ông hiện đại, bị ném vào một thế giới cổ đại tàn khốc, với vũ khí duy nhất là tri thức và khả năng thích nghi. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn nhắc lại cụm từ quen thuộc trong tâm trí mình, như một lời thề. "Và giờ đây, nó sẽ được thử thách đến giới hạn." Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm giờ đây ánh lên một vẻ sắc lạnh và quyết đoán. Hắn cầm cây bút lông, chấm vào nghiên mực, và bắt đầu phác thảo những kế sách đầu tiên lên một cuộn giấy trắng.

Thời gian trôi đi trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng bút lông sột soạt trên giấy và tiếng gió đêm rít nhẹ qua khe cửa. Lâm Dịch không hề cảm thấy mệt mỏi. Trong đầu hắn, những mảnh ghép rời rạc của thông tin dần được xâu chuỗi, tạo thành một bức tranh chiến lược phức tạp. Mỗi thế lực, mỗi cá nhân đều có điểm yếu và điểm mạnh riêng. Thẩm Thiên tham vọng quyền lực, ham muốn mở rộng lãnh thổ và ảnh hưởng. Tướng quân Hùng khao khát chiến công, mong muốn chứng tỏ sức mạnh quân sự và leo cao hơn trên nấc thang quyền lực. Còn các lãnh chúa nhỏ lẻ khác, họ chỉ muốn bảo toàn lãnh địa, bảo toàn lợi ích cá nhân, sống sót qua thời loạn lạc này.

Chính sự đa dạng trong mục đích ấy lại là điểm yếu chết người của liên minh. "Liên minh này không phải không có kẽ hở," Lâm Dịch lẩm bẩm, gạch một đường đậm trên bản đồ, đánh dấu vùng đất của Hồ Khắc. "Thẩm Thiên tham vọng quyền lực, Tướng quân Hùng khao khát chiến công, nhưng những lãnh chúa nhỏ khác thì chỉ muốn bảo toàn lãnh địa và lợi ích. Chúng ta phải đánh vào những điểm khác biệt đó." Hắn không muốn chiến tranh, nhưng hắn cũng không sợ chiến tranh. Mục tiêu của hắn không phải là xưng bá, mà là bảo vệ. Bảo vệ những giá trị, những con người mà hắn trân trọng.

Khi những tia sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa, Lâm Dịch mới ngẩng đầu dậy. Hắn đã hoàn thành những bản thảo đầu tiên của kế hoạch. Tiếng bước chân nhẹ nhàng ngoài cửa, rồi một tiếng gõ cửa khẽ khàng. "Vào đi," Lâm Dịch nói, giọng hắn hơi khàn nhưng vẫn đầy uy lực.

Tô Mẫn bước vào trước, theo sau là Chu Thiên, Trần Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y. Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh nhưng đôi mắt vẫn còn vẻ ưu tư, trên tay cầm một chồng giấy tờ báo cáo mới nhất. Chu Thiên, thư sinh nho nhã, râu dài, vẫn không rời cuốn sách cũ trên tay, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ suy tư. Trần Nhị Cẩu với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, luôn giữ vẻ nhiệt huyết. Liễu Thanh Y, kiếm khách phong độ với ánh mắt cương nghị, đứng thẳng tắp, sẵn sàng nhận nhiệm vụ. Tất cả họ đều mang vẻ mệt mỏi của một đêm không ngủ, nhưng ánh mắt đều tràn đầy sự tin tưởng vào Lâm Dịch.

"Mời mọi người ngồi," Lâm Dịch nói, chỉ tay về phía những chiếc ghế quanh bàn. "Chúng ta có chuyện cần bàn."

Tô Mẫn đặt tập báo cáo lên bàn, giọng nàng nghiêm túc: "Bẩm chủ công, theo báo cáo tình báo mới nhất, liên minh vẫn còn lỏng lẻo, nhưng áp lực kinh tế và quân sự đã bắt đầu gia tăng. Các tuyến đường thương mại của chúng ta đang bị kiểm soát gắt gao hơn, và quân đội của Tướng quân Hùng đã có động thái di chuyển gần biên giới phía tây."

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt lướt qua từng người. "Ta đã lường trước điều này. Họ muốn cô lập chúng ta, bóp nghẹt kinh tế và buộc chúng ta phải khuất phục. Nhưng họ đã đánh giá thấp chúng ta. Chúng ta không có gì để mất, và chúng ta có một thứ mà họ không có: sự đoàn kết và ý chí bảo vệ mái nhà của mình."

Chu Thiên đẩy gọng kính, giọng nói trầm tĩnh: "Trong lịch sử, những liên minh vội vã thường tan rã bởi lợi ích cá nhân. Quan trọng là chúng ta phải cho họ thấy rõ, chiến tranh với chúng ta sẽ không mang lại lợi ích gì, thậm chí còn gây tổn hại lớn hơn."

"Chính xác," Lâm Dịch nói, ngón tay hắn lướt qua một vùng đất trên bản đồ. "Thẩm Thiên muốn đất đai, Tướng quân Hùng muốn quân công. Nhưng nếu ta có thể khiến họ tin rằng việc hợp tác với chúng ta sẽ mang lại lợi ích lớn hơn, hoặc việc đối đầu với chúng ta sẽ phải trả giá quá đắt, liên minh của họ sẽ tự tan rã."

Hắn đứng thẳng dậy, nhìn thẳng vào mắt từng người. "Kế hoạch của chúng ta sẽ có ba mũi nhọn. Thứ nhất, tăng cường phòng thủ quân sự đ��n mức tối đa. Vương Đại Trụ sẽ phụ trách việc này. Chúng ta sẽ biến vùng đất này thành một pháo đài bất khả xâm phạm. Thứ hai, phá vỡ vòng vây kinh tế. Tô Mẫn, ta cần cô tìm những con đường thương mại mới, những đối tác mới, dù là nhỏ nhất. Chúng ta phải chứng minh rằng chúng ta có thể tự cung tự cấp và thậm chí còn phát triển mạnh mẽ hơn dưới áp lực. Thứ ba, ngoại giao. Trần Nhị Cẩu, Liễu Thanh Y, hai người sẽ là những người tiên phong."

Trần Nhị Cẩu vỗ ngực, đôi mắt sáng rực: "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Nhị Cẩu, ta cần sự khéo léo của ngươi. Ngươi và Liễu Thanh Y sẽ tiếp tục sứ mệnh ngoại giao, nhưng lần này không chỉ là thiết lập quan hệ thương mại. Các ngươi sẽ mang theo thông điệp về sự ổn định, về một vùng đất không tranh bá, nhưng cũng không dễ bị bắt nạt. Các ngươi sẽ tìm hiểu thêm về những bất đồng ngầm trong liên minh của họ, và gieo rắc những hạt giống nghi ngờ. Ta đã chuẩn bị một vài lá thư và một chiếc Hắc Mộc Lệnh. Đây không chỉ là biểu tượng, mà còn là một lời hứa, và một lời cảnh báo."

Hắn lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong là một tấm thẻ bài màu đen tuyền, làm từ loại gỗ quý hiếm, chạm khắc những hoa văn tinh xảo. "Chiếc Hắc Mộc Lệnh này sẽ là chìa khóa. Nó sẽ mở ra cánh cửa đến những cuộc đối thoại mà họ không ngờ tới. Hãy nói với họ rằng chúng ta không có ý định gây chiến, nhưng nếu bị ép buộc, chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng. Và cái giá phải trả sẽ không ai có thể gánh vác nổi."

Chu Thiên bổ sung: "Chúng ta cần nhấn mạnh sự khác biệt giữa chúng ta và các thế lực tranh bá khác. Chúng ta không tìm kiếm quyền lực hay lãnh thổ. Chúng ta chỉ muốn bình yên. Đó là một lập trường vững chắc mà đối thủ khó lòng công kích."

Lâm Dịch gật đầu đồng tình. "Chính xác. Chúng ta sẽ dùng sự ôn hòa để đối chọi với sự hung hãn, sự ổn định để đối chọi với sự hỗn loạn. Ta biết, đây là một kế hoạch phức tạp, đòi hỏi sự tinh tế và liều lĩnh. Nhưng chúng ta không có lựa chọn nào khác. Chúng ta phải bảo vệ những gì chúng ta đã xây dựng." Hắn vạch ra các đường nét chiến lược trên bản đồ, ghi chép nhanh chóng các điểm chính vào một cuốn sổ tay đã sờn cũ, như một cuốn cẩm nang kế sách. Cuốn sổ tay này chứa đựng không chỉ những mưu lược cổ xưa mà còn cả những tư duy chiến lược hiện đại mà hắn đã học được. Hắn nhìn sâu vào mắt từng người, giao phó nhiệm vụ với giọng điệu kiên định, ánh mắt chứa đựng một nỗi lo lắng tiềm ẩn cho sự bình yên của vùng đất này, nhưng trên hết là sự quyết tâm không gì lay chuyển.

***

Bình minh đã lên cao, những tia nắng vàng óng ả bắt đầu xua tan màn sương sớm, nhuộm vàng cả vùng biên giới. Không khí se lạnh của buổi sớm vẫn còn vương vấn, mang theo mùi đất ẩm và cỏ dại. Tại Đồn Gác Biên Giới, tiếng lính tuần tra hô hiệu đều đặn, tiếng vũ khí va chạm nhẹ nhàng khi binh sĩ luyện tập, và mùi khói bếp từ những doanh trại bốc lên, tạo nên một bức tranh sống động của sự chuẩn bị.

Lâm Dịch, trong bộ trang phục thô sơ quen thuộc, cùng Vương Đại Trụ đang đi kiểm tra các điểm phòng thủ. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác với vết sẹo nhỏ trên má, đi bên cạnh hắn, vẻ mặt đầy kiên định và trung thành. "Bẩm chủ công," Vương Đại Trụ nói, giọng to rõ ràng, "các vị trí đều đã được củng cố. Tường thành đã được gia cố thêm một tầng gỗ lim, các chướng ngại vật cũng đã được đặt dày đặc hơn. Lương thực và vũ khí cũng đã được dự trữ đầy đủ, đủ dùng cho nửa năm nếu bị bao vây."

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt sắc bén của hắn không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn không chỉ nghe báo cáo mà còn tự mình kiểm tra từng ngóc ngách, từng vị trí. Hắn leo lên tháp canh cao nhất, nơi gió thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh từ những ngọn núi xa xăm. Từ đây, toàn cảnh vùng biên giới hiện ra trong tầm mắt: những rặng tre xanh ngắt, những cánh đồng lúa đang thì con gái, và xa hơn nữa là những con đường mòn ẩn hiện dẫn ra bên ngoài. Một khung cảnh bình yên đến nao lòng, nhưng Lâm Dịch biết, sự bình yên này mong manh như sương sớm.

Hắn đưa tay khẽ chạm vào một cây nỏ lớn, thân gỗ thô ráp, cảm nhận sự chắc chắn của nó. Hắn vuốt ve dây cung căng cứng, rồi trầm ngâm nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi xa xăm ẩn hiện trong sương sớm, nơi mà những kẻ thù đang rình rập. "Không được lơ là, Đại Trụ," Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. "Mỗi ngọn cỏ, mỗi cái cây đều có thể che giấu nguy hiểm. Hãy tăng cường tuần tra, đặc biệt là vào ban đêm. Không ai được phép đặt chân vào vùng đất của chúng ta mà không bị phát hiện. Mỗi người lính phải hiểu rằng họ không chỉ bảo vệ biên giới, mà còn bảo vệ mái ấm của mình, bảo vệ gia đình mình."

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. "Rõ, chủ công! Quân lính của chúng ta đều đã được huấn luyện kỹ càng. Họ sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ vùng đất này."

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Ta tin tưởng họ. Nhưng sự tự tin không đi kèm với sự chủ quan. Chúng ta phải luôn chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Hãy đảm bảo rằng mọi tuyến phòng thủ đều được kiểm tra ba lần mỗi ngày, và các đội tuần tra không bao giờ đi một mình. Đặc biệt chú ý đến những con đường mòn nhỏ mà dân địa phương thường dùng. Kẻ thù có thể dùng chúng để xâm nhập."

Hắn quay sang nói chuyện với một vài lính gác đang đứng trực trên tháp canh. "Các ngươi vất vả rồi. Hãy nhớ, mỗi hành động của các ngươi đều là lá chắn bảo vệ cho gia đình và người thân ở phía sau. Ta tin tưởng vào sự dũng cảm và cảnh giác của các ngươi." Những người lính gác, với vẻ mặt rắn rỏi và đôi mắt cảnh giác, cúi đầu đáp lời, tinh thần chiến đấu của họ được củng cố thêm. Họ là những nông dân, những thợ săn, những người dân bình thường được Lâm Dịch huấn luyện thành những chiến binh kiên cường. Đối với họ, Lâm Dịch không chỉ là chủ công, mà còn là người đã mang lại cho họ cuộc sống ổn định, một mái nhà để bảo vệ.

Lâm Dịch đưa mắt quét một lượt qua các doanh trại, nơi những người lính đang ăn sáng, mài vũ khí, hoặc kiểm tra trang bị. Tiếng hô hiệu, tiếng vũ khí va chạm, mùi mồ hôi và kim loại hòa quyện với mùi thức ăn, tạo nên một không khí căng thẳng nhưng đầy kỷ luật. Hắn biết, đây là những con người đang đặt cược cả sinh mệnh của mình vào sự lựa chọn của hắn. Và hắn sẽ không để họ phải thất vọng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, ánh mắt kiên định. "Và để sinh tồn, đôi khi chúng ta phải trở nên mạnh mẽ hơn bất cứ ai."

Hắn và Vương Đại Trụ tiếp tục đi dọc theo tường thành, kiểm tra từng vị trí chốt gác, từng cạm bẫy đã được đặt. Mọi thứ đều được chuẩn bị một cách tỉ mỉ, chu đáo, không một chút sơ hở. Lâm Dịch không chỉ quan tâm đến chiến thuật mà còn đến tinh thần của binh lính. Hắn dừng lại hỏi thăm một người lính trẻ đang cẩn thận lau chùi thanh kiếm của mình. "Ngươi có lo lắng không?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói nhẹ nhàng.

Người lính ngẩng đầu lên, gương mặt còn non trẻ nhưng ánh mắt lại đầy kiên nghị. "Bẩm chủ công, có chút lo. Nhưng con tin vào chủ công, tin vào vùng đất này. Chúng con sẽ không lùi bước!"

Lâm Dịch đặt tay lên vai người lính. "Tốt lắm. Sự dũng cảm không phải là không biết sợ, mà là đối mặt với nỗi sợ hãi và vượt qua nó. Hãy luôn giữ vững tinh thần này." Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc chiến về quân sự hay kinh tế, mà còn là một cuộc chiến về tinh thần. Và hắn phải là người giữ vững tinh thần ấy cho tất cả mọi người.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm bầu trời bằng những gam màu cam tím rực rỡ, như một bức tranh thủy mặc khổng lồ. Gió nhẹ thổi, mang theo hơi mát của buổi tối và hương sen nồng nàn từ Hồ Sen Tĩnh Mịch. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran và tiếng lá cây xào xạc tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên.

Sau một ngày dài căng thẳng, với những cuộc họp, kiểm tra và chỉ đạo không ngừng nghỉ, Lâm Dịch lại tìm về chốn quen thuộc của mình: Hồ Sen Tĩnh Mịch. Hắn ngồi một mình trên chiếc ghế đá đã nhuốm màu thời gian, cạnh bờ hồ, lặng lẽ nhìn những cánh hoa sen khẽ lay động trong gió. Đây là nơi hắn thường tìm về để suy ngẫm, để cân bằng lại cảm xúc và hoàn thiện những kế hoạch phức tạp trong đầu. Ánh đèn dầu leo lét từ khu vực c���a hắn ở phía xa xa, như một điểm sáng nhỏ giữa màn đêm đang dần buông xuống.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương sen tinh khiết và hơi ẩm từ mặt nước thấm vào lồng ngực. Sự bình yên của nơi đây là một liều thuốc quý giá cho tâm hồn mệt mỏi của hắn. "Bình yên... Đó là điều duy nhất mình muốn," hắn tự nhủ, giọng nói khẽ khàng, gần như hòa vào tiếng gió. "Nhưng để có được nó, đôi khi phải đối mặt với những cuộc chiến không tiếng súng còn khốc liệt hơn."

Hắn nhắm mắt lại, từng mảnh ghép của kế hoạch ngoại giao lại hiện rõ trong tâm trí. Làm thế nào để chia rẽ liên minh mà không cần phải đổ máu? Làm thế nào để những lời nói của hắn có sức nặng hơn cả ngàn binh mã? Thẩm Thiên kiêu ngạo, Tướng quân Hùng thực dụng, Sứ giả Tề cẩn trọng. Mỗi người một tính cách, một điểm yếu. Hắn phải tìm ra sợi dây liên kết giữa họ, và sau đó, khéo léo cắt đứt nó.

Hắn tự hỏi liệu mình có đang đánh cược quá lớn vào sự khôn ngoan của đối phương, hay họ sẽ chỉ chọn con đường bạo l��c thẳng thừng. "Không," hắn lắc đầu khẽ, mở mắt ra. "Họ sẽ phải tính toán. Và đó là cơ hội của mình. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để có được công bằng, hay ít nhất là một cuộc sống bình yên, mình phải tự đấu tranh cho nó."

Lâm Dịch ném một hòn sỏi nhỏ xuống mặt hồ. "Tõm!" Tiếng động nhỏ vang lên, và những vòng sóng lăn tăn lan tỏa ra, phá vỡ hình ảnh phản chiếu của vầng trăng đang dần hiện rõ. Những gợn sóng ấy, giống như những hành động của hắn, dù nhỏ bé ban đầu, nhưng có thể tạo ra những ảnh hưởng lan rộng, chạm đến những nơi xa nhất mà người ta không ngờ tới.

Hắn đã giao nhiệm vụ cho Trần Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y. Họ sẽ là những người mang thông điệp của hắn đến các thế lực láng giềng. Nhưng thông điệp đó không chỉ là lời đề nghị hợp tác, mà còn là một lời cảnh báo tinh tế. Một lời cảnh báo về cái giá phải trả nếu họ chọn con đường đối đầu. Hắn sẽ sử dụng tri thức về tâm lý học, về nghệ thuật đàm phán, về cách gieo rắc sự nghi ngờ và chia rẽ từ bên trong. Kế hoạch ngoại giao "chia để trị" này sẽ phức tạp và yêu cầu sự khéo léo cực độ từ các phái đoàn, có thể dẫn đến những cuộc gặp gỡ bất ngờ hoặc những liên minh tạm thời.

Lâm Dịch nhắm mắt lại một lần nữa, hít thở sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng bao quanh. Sự yên bình này là mục tiêu cuối cùng của hắn, là động lực để hắn đối mặt với mọi thử thách. Hắn không muốn trở thành hoàng đế hay tiên nhân, hắn chỉ muốn rút lui khỏi vòng xoáy quyền lực, giữ lấy cuộc sống bình dị mà hắn từng khao khát. Nhưng để đạt được điều đó, hắn phải trở thành người mạnh nhất theo cách của riêng mình, mạnh mẽ bằng trí tuệ và mưu lược.

Anh đứng dậy, quay lưng lại với hồ sen, bước đi vững vàng về phía ánh đèn của khu vực mình. Bóng hắn đổ dài trên con đường mòn, hòa mình vào màn đêm. Ánh trăng vẫn đổ tràn trên con đường mòn, dẫn lối cho hắn về với công việc dang dở. Một đêm không ngủ đã trôi qua, và một ngày mới đầy thử thách đang chờ đợi. Nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ bảo vệ những giá trị và con người hắn trân trọng, dù cho phải đối mặt với cả thế giới này.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free