Lạc thế chi nhân - Chương 962: Liên Kết Áp Lực: Mưu Đồ Của Các Thế Lực
Lâm Dịch nhẹ nhàng đặt tấm Hắc Mộc Lệnh lên bàn, cảm nhận sự thô ráp của loại gỗ quý hiếm được khắc chạm tỉ mỉ. Ánh mắt anh không còn sự hài lòng thoáng qua ban nãy, mà thay vào đó là một vẻ trầm tư sâu sắc, như thể những gợn sóng của tương lai đã bắt đầu phản chiếu trong đáy mắt. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ thư phòng, nơi màn đêm biên thùy vẫn còn đặc quánh, nhưng trong tâm trí anh, những ánh đèn từ các thế lực lớn đã bắt đầu chớp nháy, báo hiệu một cơn bão sắp sửa kéo đến.
Thư phòng của anh vẫn như mọi khi, giản dị nhưng ấm cúng. Chiếc bàn gỗ sồi đã bạc màu theo năm tháng, chất đầy những cuộn giấy, bút lông và một ít sách cổ mà anh đã sưu tầm được. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, một ngọn lửa nhỏ bé chống chọi với bóng tối bao trùm, hắt lên vách tường những cái bóng chập chờn, tựa hồ như những biến số khôn lường đang chờ đợi phía trước. Mùi mực, mùi giấy cũ và mùi gỗ thông thoang thoảng tạo nên một không khí đặc trưng, nơi những ý tưởng và chiến lược được thai nghén.
“Thưa chủ công,” Tô Mẫn lên tiếng, giọng nàng trầm ổn như thường lệ, nhưng trong ánh mắt sắc sảo của nàng ẩn chứa một sự lo lắng khó tả. Nàng bước vào, tay cầm theo một xấp cuộn giấy mỏng, được niêm phong cẩn thận. “Các báo cáo tình báo mới nhất vừa về đến.”
Trần Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y, dù vẫn còn hưng phấn sau thành công ban đầu, cũng nhanh chóng nhận ra sự thay đổi trong không khí. Họ đứng dậy, nhường chỗ cho Tô Mẫn trải các cuộn tình báo ra giữa bàn. Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt nhiệt huyết, nhìn Lâm Dịch, chờ đợi chỉ thị. Liễu Thanh Y thì giữ vẻ nghiêm túc thường thấy, ánh mắt cảnh giác quét quanh phòng như thể đang tìm kiếm một mối nguy hiểm vô hình.
Lâm Dịch gật đầu, ra hiệu cho Tô Mẫn tiếp tục. Anh vẫn đứng bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. "Nói ta nghe."
Tô Mẫn hắng giọng, bắt đầu trình bày. “Mấy ngày nay, sau khi tin tức về việc Lãnh Chúa Hồ Khắc đồng ý hợp tác thương mại với chúng ta được lan truyền một cách không chính thức, các động thái của những thế lực láng giềng lớn đã có những thay đổi đáng kể.” Nàng chỉ vào một tấm bản đồ được vẽ tay khá chi tiết, đánh dấu các vùng lãnh thổ bằng những nét mực khác nhau. “Vùng đất của Thẩm Thiên, vốn dĩ luôn tỏ ra coi thường và ít quan tâm đến chúng ta, nay đã tăng cường tuần tra biên giới. Một số thương nhân của chúng ta từng có giao hảo với họ nay bị gây khó dễ, thậm chí có vài chuyến hàng bị giữ lại vô cớ.”
Liễu Thanh Y tiếp lời, giọng nàng rành mạch và đầy trách nhiệm. “Đúng vậy. Trên đường trở về, chúng tôi đã gặp không dưới ba nhóm trinh sát khác nhau. Họ không trực tiếp gây sự, nhưng sự xuất hiện của họ ở những con đường vốn ít người qua lại là điều bất thường. Dường như họ đang theo dõi mọi động thái của phái đoàn chúng ta, và có lẽ là cả các tuyến đường giao thương tiềm năng mà chúng ta đang thiết lập.” Nàng khẽ chau mày, ánh mắt tràn đầy cảnh giác. “Chúng tôi đã cố gắng tránh né và không để lại dấu vết, nhưng khó có thể nói rằng họ không nhận ra.”
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt hân hoan ban nãy đã vơi đi nhiều, thay vào đó là một sự căng thẳng mới. “Đại ca, có vẻ như họ đã bắt đầu cảm thấy khó chịu thật rồi. Hồ Khắc chấp nhận chúng ta, điều đó cho thấy chính sách của Đại ca có hiệu quả, nhưng cũng chính vì vậy mà họ nhìn chúng ta khác đi.”
Lâm Dịch quay lại, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt. Anh biết, những gì Nhị Cẩu nói là đúng. "Họ bắt đầu cảm thấy bị đe dọa bởi sự ổn định và phát triển mà chúng ta mang lại. Khi một điều gì đó họ không kiểm soát được mọc lên giữa hỗn loạn, họ sẽ tìm cách dập tắt nó. Một ốc đảo hòa bình, thịnh vượng giữa một biển lửa chiến tranh, đối với họ, không phải là một điều đáng mừng, mà là một sự thách thức, một phép thử cho quyền uy của họ.” Anh trầm ngâm, một tay vuốt nhẹ tấm bản đồ. “Sự chấp nhận của Hồ Khắc, dù chỉ là một lãnh chúa nhỏ, đã phá vỡ thế cân bằng tạm thời mà họ muốn duy trì. Họ không muốn thấy một ai khác có thể tồn tại và phát triển mà không phải chịu ảnh hưởng hay phụ thuộc vào họ.”
Anh dừng lại một chút, ánh mắt chuyển sang Tô Mẫn. "Tô Mẫn, cô đã phân tích các động thái gần đây chưa? Ai là người sốt sắng nhất? Ai là kẻ sẽ muốn ra tay trước, hoặc ít nhất là lôi kéo những kẻ khác vào cuộc?”
Tô Mẫn gật đầu. “Theo thông tin chúng ta thu thập được, và từ những gì Liễu Thanh Y cùng Trần Nhị Cẩu báo cáo, Thẩm Thiên của Thương Hải Thành dường như là người có phản ứng gay gắt nhất. Hắn ta luôn tự coi mình là người có quyền thế nhất trong khu vực, và sự tồn tại của một vùng đất trung lập, không chịu khuất phục lại còn phát triển mạnh mẽ như chúng ta, chẳng khác nào một sự sỉ nhục đối với hắn. Hắn ta đã từng nhiều lần muốn chiêu mộ chủ công, nhưng đều bị từ chối khéo léo. Sự kiên định của chủ công trong việc giữ vững lập trường trung lập đã khiến hắn cảm thấy bị coi thường.”
Nàng chỉ vào một vùng lãnh thổ khác trên bản đồ. “Tiếp đó là Tướng quân Hùng, của Hùng Báo Doanh. Hắn là một kẻ quân phiệt thực dụng, luôn tìm kiếm lợi ích quân sự và tài nguyên. Sự ổn định của chúng ta có thể thu hút dân chúng từ vùng đất của hắn, làm suy yếu nguồn lực của hắn. Hắn cũng lo ngại rằng chúng ta sẽ trở thành một căn cứ hậu cần vững chắc cho bất kỳ thế lực nào muốn đối đầu với hắn trong tương lai. Có tin đồn hắn đã bắt đầu tập hợp quân đội ở các tiền đồn gần biên giới của chúng ta.”
“Còn Sứ giả Tề thì sao?” Lâm Dịch hỏi, giọng anh vẫn bình thản nhưng ánh mắt sắc lạnh. Sứ giả Tề đại diện cho một thế lực khác, một phiên trấn hùng mạnh nhưng lại có phần kín tiếng, luôn giữ thái độ trung lập trong các cuộc xung đột nhỏ giữa các lãnh chúa.
“Sứ giả Tề vẫn giữ thái độ dè dặt,” Tô Mẫn đáp, “nhưng sự dè dặt của hắn không phải là không có ý đồ. Hắn là một kẻ rất cẩn trọng, không bao giờ ra tay nếu không chắc chắn phần thắng. Hắn sẽ quan sát, chờ đợi. Nhưng nếu Thẩm Thiên và Tướng quân Hùng có động thái, hắn cũng sẽ không ngồi yên. Hắn sẽ tìm cách để đảm bảo lợi ích của phiên trấn mình, có thể là tham gia để chia phần, hoặc tìm cách kiềm chế cả hai bên để giữ thế cân bằng.”
Lâm Dịch im lặng, ánh mắt lướt trên bản đồ, như thể đang nhìn xuyên qua lớp giấy để thấy được những âm mưu, toan tính đang diễn ra. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh thầm nhủ. Anh biết rõ, đây không chỉ là một cuộc đối đầu vũ lực đơn thuần, mà là một ván cờ chính trị, ngoại giao đầy rẫy những cạm bẫy. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," và để sinh tồn trong thế giới này, anh phải lường trước mọi nước cờ của đối thủ, và chuẩn bị những nước phản đòn sắc bén.
Anh quay lại nhìn ba người, ánh mắt kiên định. "Vậy thì, chúng ta phải chuẩn bị. Không phải để gây chiến, mà là để bảo vệ. Mọi động thái của họ đều phải được theo dõi sát sao. Tô Mẫn, hãy tiếp tục mở rộng mạng lưới tình báo, đặc biệt là vào các trung tâm quyền lực của Thẩm Thiên và Tướng quân Hùng. Cần phải nắm rõ từng bước đi của họ, từng cuộc họp, từng lời nói. Liễu Thanh Y, hãy tăng cường trinh sát biên giới, nhưng tuyệt đối không gây sự. Chúng ta cần thông tin, không phải xung đột. Trần Nhị Cẩu, hãy chuẩn bị các phương án phòng thủ, rà soát lại nguồn lực, lương thảo và binh khí. Chúng ta không được phép lơ là.”
Anh hít một hơi thật sâu. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Họ sẽ không chấp nhận một sự tồn tại khác biệt mà không có sự kiểm soát của họ. Nhưng chúng ta cũng không có nghĩa vụ phải khuất phục. Hạt mầm đã gieo, và giờ là lúc để nó vươn mình. Dù gió bão có lớn đến đâu, chúng ta cũng phải đứng vững."
Ba người gật đầu đồng thanh, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa căng thẳng, vừa quyết tâm. Họ biết rằng, cuộc chiến thực sự, có lẽ, chỉ mới bắt đầu. Ánh đèn dầu vẫn leo lét, nhưng những cái bóng chập chờn trên tường dường như đã mang một hình hài rõ nét hơn, là hình hài của một thử thách khổng lồ đang đợi chờ.
***
Cùng lúc đó, tại Thương Hải Thành, cách vùng đất tự trị của Lâm Dịch hàng trăm dặm, một cuộc họp kín đang diễn ra trong gian phòng sang trọng nhất của Khách Sạn Vinh Hoa. Tòa khách sạn này vốn nổi tiếng với kiến trúc nhiều tầng, thiết kế trang nhã, với những phòng ốc được trang bị xa hoa, phục vụ giới thượng lưu và các nhân vật quyền quý từ khắp nơi đổ về. Sảnh lớn luôn tấp nập tiếng trò chuyện nhỏ, tiếng nhạc nhẹ từ một cây đàn tranh ở góc phòng, và tiếng bước chân nhịp nhàng của những người phục vụ. Khách sạn Vinh Hoa, với vẻ ngoài lộng lẫy và tinh tế, thường là nơi diễn ra những cuộc gặp gỡ bí mật, những thỏa thuận ngầm định hình vận mệnh của cả một vùng đất.
Căn phòng nơi cuộc họp đang diễn ra nằm ở tầng cao nhất, có tầm nhìn bao quát ra biển. Chiều tà, nắng vàng nhạt vương vãi qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, phủ lên những món đồ nội thất bằng gỗ mun đánh bóng, những tấm thảm Ba Tư đắt tiền và những chiếc bình gốm sứ cổ kính. Không khí trong phòng thoang thoảng mùi nước hoa cao cấp của các vị khách, xen lẫn mùi gỗ đánh bóng và một chút gia vị lạ từ nhà hàng phía dưới, tạo nên một sự pha trộn vừa xa hoa vừa có chút khó hiểu.
Ba nhân vật đại diện cho ba thế lực lớn đang ngồi đối diện nhau quanh một chiếc bàn tròn bằng đá cẩm thạch trắng. Thẩm Thiên, chủ nhân của Thương Hải Thành, vẫn giữ vẻ ngoài thư sinh phong độ, ăn vận lụa là gấm vóc màu xanh ngọc bích, cử chỉ tao nhã nhưng ánh mắt lại đầy sự kiêu ngạo và nham hiểm. Hắn ta thường xuyên đưa tay vuốt nhẹ bộ râu cằm được tỉa tót kỹ lưỡng, vẻ mặt đầy sốt sắng. Đối diện hắn là Tướng quân Hùng, một người đàn ông thân hình vạm vỡ, khuôn mặt hằn những vết sẹo chiến trường, ánh mắt đầy sát khí. Ông ta mặc một bộ giáp da nhẹ, tay đặt trên chuôi kiếm bên hông, toát ra một khí chất cứng rắn và thực dụng. Bên cạnh Tướng quân Hùng là Sứ giả Tề, một quan chức cấp cao của một phiên trấn láng giềng. Hắn ta mang vẻ ngoài khách sáo, áo bào màu xám tro, gương mặt trầm tĩnh, nhưng ánh mắt sắc bén, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nào của hai người còn lại.
“Cái tên Lâm Dịch đó thật không biết điều!” Thẩm Thiên đột ngột đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động khô khốc phá vỡ sự yên lặng trong phòng. Hắn ta không giấu nổi sự tức giận, vẻ ngoài tao nhã phút chốc biến mất. “Hắn dám từ chối mọi lời mời hợp tác, còn ngang nhiên xây dựng ‘thiên đường’ riêng giữa thời loạn lạc này sao? Chẳng phải là thách thức tất cả chúng ta sao? Thương Hải Thành của ta đã bao lần muốn thu nạp hắn, đưa hắn về dưới trướng, nhưng hắn lại dùng những lý do hão huyền về sự trung lập để từ chối! Giờ thì sao? Hắn lại đi bắt tay với Hồ Khắc, một lãnh chúa nhỏ bé chỉ biết co mình giữ đất, và bắt đầu thiết lập tuyến đường thương mại riêng. Hắn đang phá vỡ trật tự!”
Tướng quân Hùng khẽ nhếch mép, ánh mắt sắc lạnh lóe lên. “Vùng đất của hắn đang trở thành một cái gai trong mắt. Dân chúng từ các vùng biên giới của ta, vốn đã khốn khổ vì chiến tranh và thuế má, nay lại ùn ùn kéo về vùng đất của Lâm Dịch. Quân đội của hắn ngày càng tinh nhuệ, dù không có quy mô lớn, nhưng kỷ luật và trang bị lại vượt xa các quân đội địa phương thông thường. Nếu không sớm hành động, e rằng sẽ khó kiểm soát. Một ổ độc lập như vậy, nếu cứ để mặc cho nó phát triển, chẳng mấy chốc sẽ trở thành một mối họa lớn.” Ông ta siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc. “Ta đã nhận được báo cáo rằng Lâm Dịch còn đang phát triển những loại công cụ nông nghiệp mới, những giống cây trồng cho năng suất cao hơn. Nếu hắn ta dùng những thứ đó để thu hút dân chúng và củng cố quyền lực, thì sức ảnh hưởng của hắn sẽ không dừng lại ở một vùng đất nhỏ nữa.”
Sứ giả Tề nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi và điềm tĩnh, như thể những lời lẽ gay gắt của hai người kia không hề ảnh hưởng đến hắn. “Nhưng quân lực của hắn không hề yếu, và hắn cũng rất giỏi dùng mưu. Chúng ta đã mất không ít sứ giả và gián điệp vào tay hắn rồi. Nhớ không? Những kẻ mà chúng ta cử đi thăm dò, hoặc là không bao giờ trở về, hoặc là trở về với những lời lẽ ca ngợi vùng đất của hắn, như thể đã bị tẩy não. Hắn không hề đơn giản như vẻ ngoài của một kẻ chỉ muốn an phận thủ thường.” Hắn đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm đá cẩm thạch vang lên thanh thúy. “Hơn nữa, hắn ta có một đội ngũ cố vấn tài giỏi. Tô Mẫn, Liễu Thanh Y, những cái tên này không phải tầm thường. Chúng ta không thể coi thường trí tuệ của Lâm Dịch.”
Thẩm Thiên hừ lạnh. “Chính vì vậy, chúng ta cần phải liên kết lại! Chỉ có sức mạnh tập thể mới có thể khiến hắn khuất phục, hoặc ít nhất là buộc hắn phải tham gia vào cuộc chơi của chúng ta. Nếu không, kẻ này sẽ trở thành một tiền lệ xấu, khiến những lãnh chúa khác cũng học theo, tìm cách tách ra khỏi tầm kiểm soát của các thế lực lớn.” Hắn ta đứng dậy, bước đi đi lại lại trong phòng, vẻ mặt đầy vẻ tính toán. “Hắn ta không muốn tranh bá, vậy thì hãy để hắn ta bị buộc phải lựa chọn. Hoặc là gia nhập một trong số chúng ta, hoặc là bị nghiền nát.”
Tướng quân Hùng gật đầu, ánh mắt ông ta lóe lên một tia tàn độc. “Ta đồng ý. Một lực lượng tổng hợp có thể vây hãm, cắt đứt nguồn cung của hắn. Hoặc một cuộc tấn công bất ngờ từ nhiều phía. Vùng đất của hắn, dù có phòng thủ kiên cố đến đâu, cũng không thể chống lại một liên minh quân sự hùng mạnh.” Ông ta đưa tay lên xoa xoa vết sẹo trên trán, như thể đang hình dung ra cảnh chiến trường. “Chúng ta có thể chặn đứng mọi tuyến đường thương mại mới của hắn, ngăn chặn dân chúng di cư, và thậm chí là tung tin đồn xấu để gây bất ổn nội bộ. Hắn ta sẽ không thể trụ vững.”
Sứ giả Tề nghe vậy, khẽ cau mày. Hắn ta không thích những giải pháp quá bạo lực và trực tiếp, chúng thường kéo theo những hậu quả khó lường. “Vậy thì, chúng ta sẽ làm gì? Gửi tối hậu thư, yêu cầu hắn từ bỏ chính sách trung lập và cam kết trung thành với một trong số chúng ta? Hay trực tiếp dùng vũ lực để xóa bỏ mối hiểm họa này ngay từ trong trứng nước? Hãy nhớ rằng, việc gây chiến sẽ tiêu tốn rất nhiều binh lực và tài nguyên, và có thể tạo cơ hội cho những thế lực khác thừa nước đục thả câu.” Hắn ta nhìn thẳng vào mắt Thẩm Thiên và Tướng quân Hùng, vẻ mặt nghiêm nghị. “Chúng ta cần một kế hoạch vẹn toàn, một kế hoạch không chỉ giải quyết Lâm Dịch, mà còn bảo toàn lợi ích của chính chúng ta.��
Ba người im lặng, ánh nắng chiều đã ngả vàng cam, chiếu rọi lên gương mặt họ những cái bóng dài. Trong căn phòng sang trọng, đầy mùi nước hoa và gỗ đánh bóng, những mưu đồ đen tối đang được dệt nên, và số phận của vùng đất biên thùy xa xôi kia đang treo lơ lửng trên đầu sợi tóc.
***
Đêm đã về khuya, ánh trăng rằm tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời trong vắt, đổ một dòng bạc lạnh lẽo xuống mặt Hồ Sen Tĩnh Mịch. Không khí mát lạnh của đêm khuya thấm vào da thịt, mang theo hương sen nồng nàn và mùi đất ẩm đặc trưng của vùng quê. Tiếng ếch kêu râm ran từ bờ hồ vọng lại, cùng với tiếng gió nhẹ xào xạc qua những rặng tre, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên.
Lâm Dịch một mình đứng bên bờ hồ, ánh trăng bạc phản chiếu khuôn mặt anh, làm nổi bật những đường nét thanh tú nhưng hằn sâu vẻ trầm tư. Đôi mắt anh sâu thẳm, chứa đựng sự mệt mỏi nhưng cũng ánh lên vẻ kiên định đến lạ thường. Anh đã ở đây một mình, sau khi rời thư phòng, để tìm kiếm sự tĩnh lặng và sắp x���p lại những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong đầu.
"Họ bắt đầu liên kết rồi sao?" Anh khẽ thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió, gần như không nghe thấy. "Đúng như mình dự đoán. Sự bình yên này là một thứ xa xỉ trong thời loạn lạc, và họ không thể chấp nhận một 'điểm dị biệt' như vậy tồn tại ngoài tầm kiểm soát của họ." Anh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của không khí đêm.
Anh nhớ lại những lời của Tô Mẫn, những cái tên Thẩm Thiên, Tướng quân Hùng, Sứ giả Tề cứ lởn vởn trong tâm trí. Mỗi kẻ một tính cách, một mưu đồ riêng, nhưng giờ đây họ đang tìm kiếm một điểm chung: loại bỏ mối đe dọa mang tên Lâm Dịch. "Quyền lực, danh vọng... những thứ mà mình đã từ bỏ từ rất lâu rồi. Mình không muốn tranh giành chúng. Nhưng để bảo vệ những gì mình trân trọng, để bảo vệ mảnh đất này, để bảo vệ những con người đã tin tưởng mình, mình phải mạnh mẽ hơn bất cứ ai trong số họ. Phải dùng trí tuệ và mưu lược để chống lại sức mạnh vũ lực của họ."
Anh đưa tay khẽ chạm vào mặt nước hồ, những gợn sóng lăn tăn lan tỏa ra, phá vỡ hình ảnh phản chiếu của vầng trăng. "Trận chiến lớn nhất không phải là giành thiên hạ, mà là giữ vững mảnh đất này, giữ vững cuộc sống bình dị mà mình từng khao khát." Anh tự nhủ, một cảm giác nặng nề đè nặng lên vai. Anh không phải là một anh hùng, không có bàn tay vàng, không có thiên phú tu luyện. Anh chỉ là một người đàn ông hiện đại, bị ném vào một thế giới cổ đại tàn khốc, với vũ khí duy nhất là tri thức và khả năng thích nghi.
"Phải nghĩ ra một kế sách vẹn toàn," anh lẩm bẩm, ánh mắt dần trở nên sắc lạnh và quyết đoán. "Không chỉ để đối phó với áp lực quân sự từ Tướng quân Hùng, mà còn phải phá vỡ liên minh của họ từ bên trong. Thẩm Thiên kiêu ngạo, Tướng quân Hùng thực dụng, Sứ giả Tề cẩn trọng. Ba con người, ba động cơ, ba điểm yếu. Mình không muốn chiến tranh, nhưng mình cũng không sợ chiến tranh. Nếu họ muốn dùng vũ lực, chúng ta sẽ phòng thủ kiên cường. Nhưng nếu có thể, dùng trí tuệ để hóa giải, đó mới là thượng sách."
Lâm Dịch rút tay khỏi mặt nước, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Anh đã đưa ra quyết định. Không có chỗ cho sự yếu đuối hay do dự. Anh sẽ sử dụng mọi tri thức, mọi kinh nghiệm của mình để đối phó với thử thách này. Kế hoạch đã bắt đầu hình thành trong đầu anh, những mảnh ghép rời rạc dần dần liên kết lại, tạo thành một bức tranh chiến lược phức tạp.
Anh quay lưng lại với Hồ Sen Tĩnh Mịch, bước đi chậm rãi nhưng đầy dứt khoát về phía thư phòng. Ánh trăng vẫn đổ tràn trên con đường mòn, dẫn lối cho anh về với công việc dang dở. Một đêm không ngủ đang chờ đợi, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ bảo vệ những giá trị và con người anh trân trọng, dù cho phải đối mặt với cả thế giới này.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.