Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 961: Hạt Mầm Liên Kết: Lãnh Chúa Đầu Tiên

Đêm đã về khuya, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen kịt. Phái đoàn sứ giả ngủ gục bên đống lửa, nhưng những người gác vẫn đứng thẳng, ánh mắt dò xét xung quanh. Họ tiến về phía một lãnh địa láng giềng, mang theo không chỉ những bức thư ngoại giao, mà còn là một ý chí kiên cường, một niềm tin vào một tương lai khác, nơi mà sự tồn tại không nhất thiết phải đổi bằng máu. Phản ứng của các lãnh chúa láng giềng đối với thông điệp này sẽ quyết định rất nhiều, có thể tạo ra những liên minh bất ngờ, hoặc châm ngòi cho những xung đột mới, phức tạp hơn. Liệu họ sẽ chấp nhận, hay sẽ đẩy Trần Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y vào một thử thách sinh tử?

***

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm lạnh lẽo của vùng biên ải. Những vệt nắng vàng cam đầu tiên nhuộm hồng đỉnh núi, đánh thức khu rừng còn chìm trong sương sớm. Phái đoàn sứ giả của Lâm Dịch đã thức dậy từ khi trời còn mờ sương, thu dọn hành trang một cách nhanh chóng và gọn gàng. Tiếng vó ngựa đều đặn, tiếng bánh xe lạch cạch trên con đường mòn đã dần trở nên quen thuộc với họ. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm không yên giấc, vẫn cố gắng giữ vẻ uy nghiêm, ánh mắt không ngừng đảo quanh, quan sát mọi biến động dù là nhỏ nhất trên đường đi. Bên cạnh anh, Liễu Thanh Y như một bóng ma tĩnh lặng, đôi mắt sắc như chim ưng lướt qua từng lùm cây, từng tảng đá ven đường, không bỏ sót một dấu hiệu bất thường nào.

Khi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi rõ ràng hơn con đường gập ghềnh, một tòa dinh thự hiện ra phía trước, tọa lạc trên một gò đất cao, nổi bật giữa khung cảnh hoang sơ của vùng biên thùy. Dinh thự không tráng lệ nguy nga như những phủ đệ trong kinh thành, mà mang vẻ kiên cố, vững chãi, được xây bằng đá xám và gỗ sẫm màu, với những tháp canh nhỏ nhô lên ở bốn góc. Một lá cờ nhỏ, thêu hình một con chim ưng đang sải cánh, bay phấp phới trên đỉnh tháp chính, báo hiệu sự hiện diện của chủ nhân. Đó chính là Dinh Thự Biên Thùy của Lãnh Chúa Hồ Khắc.

Tiếng gió lùa qua các khe hở của tường đá, tạo nên âm thanh u uẩn, như một lời chào đón đầy cảnh giác. Từ xa, đã có thể nghe thấy tiếng bước chân tuần tra đều đặn của lính gác trên tường thành, tiếng áo giáp va chạm khẽ khàng, báo hiệu một sự phòng bị nghiêm ngặt. Không khí nơi đây mang một vẻ trang nghiêm, thậm chí là có chút thăm dò, khiến bất kỳ ai đặt chân đến cũng phải giữ thái độ cẩn trọng. Mùi gỗ cũ, bụi đất khô và một chút hơi ẩm từ những bức tường đá sẫm màu hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của vùng biên cương.

Phái đoàn chậm rãi tiến đến cổng chính. Hai lính gác, với bộ giáp sắt sáng bóng và khuôn mặt lạnh lùng, lập tức giơ giáo ngăn lại.

"Ai đó? Đến từ đâu?" Một tên lính gác lên tiếng, giọng nói trầm và cảnh giác.

Trần Nhị Cẩu không vội, anh từ tốn xuống ngựa, đưa tay ra hiệu cho đoàn tùy tùng dừng lại. "Chúng tôi là sứ giả từ vùng đất của Lâm Dịch. Đến đây theo lệnh của Lâm Đại ca, muốn diện kiến Lãnh Chúa H��� Khắc." Anh nói, giọng điệu vừa phải, không kiêu ngạo cũng không luồn cúi.

Liễu Thanh Y cũng xuống ngựa, nàng đứng cạnh Nhị Cẩu, ánh mắt sắc bén lướt qua hai tên lính gác. Nàng không nói lời nào, nhưng sự hiện diện của nàng đã tạo nên một áp lực vô hình, một khí chất của kiếm khách trải qua sinh tử.

Tên lính gác nhìn nhau, rồi một tên vội vã chạy vào trong báo tin. Chỉ một lát sau, một viên quan nhỏ, dáng người gầy gò, râu ria lưa thưa, bước ra với vẻ mặt ngờ vực.

"Sứ giả vùng Lâm Dịch?" Hắn lặp lại, ánh mắt dò xét từ đầu đến chân phái đoàn. "Mời các vị vào trong, nhưng vũ khí phải để lại bên ngoài. Ta sẽ dẫn các vị vào sân trong, Lãnh Chúa đang chờ."

Nhị Cẩu và Thanh Y gật đầu. Họ tháo kiếm, cung tên giao cho binh lính đi cùng cất giữ, chỉ giữ lại Hắc Mộc Lệnh được giấu kín.

Khi họ được dẫn vào sân trong, Lãnh Chúa Hồ Khắc đã đứng đó, cùng với vài tùy tùng thân tín. Ông ta là một người đàn ông trung niên, vóc dáng không quá cao lớn nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng, ẩn chứa sự từng trải và tinh ranh. Trang phục của ông ta đơn giản, ít phô trương, nhưng chất liệu tốt, toát lên vẻ thực dụng và cẩn trọng của một người nắm quyền ở vùng biên.

Ánh mắt Hồ Khắc lướt qua Trần Nhị Cẩu, rồi dừng lại lâu hơn ở Liễu Thanh Y, như thể ông ta đang cố gắng đọc vị từng người trong số họ.

"Không ngờ sứ giả của vùng đất Lâm Dịch lại đích thân đến đây." Lãnh Chúa Hồ Khắc lên tiếng, giọng trầm và vang, không chút cảm xúc thừa thãi. "Có chuyện gì quan trọng cần phải nói sao?" Ông ta nhìn thẳng vào mắt Trần Nhị Cẩu, như muốn xuyên thấu tâm can đối phương.

Trần Nhị Cẩu hơi cúi người, vẻ mặt thành kính nhưng không hề run sợ. "Bẩm Lãnh Chúa, Lâm Đại ca của chúng tôi muốn gửi lời chào hòa hữu và một đề xuất hợp tác chân thành. Giữa thời loạn lạc này, bình yên và thịnh vượng mới là con đường dài lâu cho tất cả chúng ta." Anh nói, mỗi lời đều được chọn lọc cẩn thận, đúng như Lâm Dịch đã dặn dò. Anh biết, đây không chỉ là lời chào, mà còn là lời tuyên bố về lập trường của Lâm Dịch. Hồ Khắc không nói gì, chỉ khẽ nhếch mép, ánh mắt vẫn đầy nghi hoặc. Ông ta phất tay ra hiệu cho viên quan nhỏ dẫn phái đoàn vào chính sảnh. "Mời các vị vào trong. Hãy để ta nghe xem, 'đề xuất hợp tác chân thành' của Lâm Dịch rốt cuộc là gì." Giọng điệu của ông ta vẫn giữ một sự xa cách và cảnh giác nhất định, như thể đang đối phó với một kẻ thù tiềm tàng hơn là một đồng minh tương lai.

***

Chính sảnh của Dinh Thự Biên Thùy tuy không lộng lẫy nhưng lại toát lên vẻ trang nghiêm và bề thế. Căn phòng rộng rãi, bày trí đơn giản nhưng gọn gàng, không có những đồ vật trang trí cầu kỳ, chỉ có một bàn lớn bằng gỗ sồi đặt ở giữa, đủ chỗ cho một cuộc hội đàm quan trọng. Xung quanh tường, thay vì những bức họa hay thảm lụa, lại là những bản đồ quân sự lớn nhỏ được treo ngay ngắn, chi chít những ký hiệu và đường nét, thể hiện rõ sự quan tâm của Lãnh Chúa Hồ Khắc đến tình hình chiến sự và địa lý. Ánh nắng ban ngày chiếu qua khung cửa sổ lớn, hắt những vệt sáng vàng nhạt xuống sàn gỗ, làm không gian thêm phần thoáng đãng nhưng cũng phơi bày mọi thứ dưới ánh sáng chân thực.

Trong căn phòng này, sự căng thẳng có thể cảm nhận được qua từng nhịp thở, từng ánh mắt. Một viên thư lại đang ngồi ở góc phòng, cây bút lông sột soạt trên giấy, ghi chép lại từng lời nói. Thỉnh thoảng, tiếng chim hót líu lo vọng từ ngoài vườn vào, nghe có vẻ lạc lõng giữa bầu không khí nghiêm nghị. Mùi mực mới, giấy cũ và một chút hương thảo mộc khô từ một bình hoa nhỏ trên bàn hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa cổ kính vừa thực tế.

Trần Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y được mời ngồi đối diện với Lãnh Chúa Hồ Khắc. Bên cạnh Hồ Khắc là hai tùy tùng cao lớn, ánh mắt sắc lạnh không rời khỏi phái đoàn.

"Giờ thì, các vị sứ giả có thể nói rõ mục đích của chuyến đi này rồi." Hồ Khắc nói, ông ta tựa lưng vào ghế, hai tay đặt trên bàn, ánh mắt vẫn thăm dò.

Trần Nhị Cẩu hít một hơi sâu, chỉnh lại tư thế ngồi. "Bẩm Lãnh Chúa, như hạ thần đã trình bày, Lâm Đại ca của chúng tôi không có dã tâm tranh giành thiên hạ. Giữa thời loạn lạc này, khi các thế lực lớn đang xâu xé nhau, gây ra bao cảnh lầm than cho dân chúng, Lâm Đại ca chỉ mong muốn xây dựng một vùng đất an bình, thịnh vượng, nơi dân chúng có thể sống yên ổn, không lo chiến tranh, không sợ đói kém."

Anh dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào không khí. Liễu Thanh Y ngồi thẳng lưng, ánh mắt cương nghị, gật đầu nhẹ thể hiện sự đồng tình.

"Lâm Đại ca tin rằng, giữa thời loạn này, chỉ có bình yên và thịnh vượng mới là con đường dài lâu. Chúng tôi không tham gia tranh bá, không liên minh với bất kỳ thế lực nào để chống lại thế lực khác. Chính sách của chúng tôi là 'trung lập tích cực' và 'hòa bình cùng phát triển'. Chúng tôi tập trung vào việc phát triển nội bộ, cải thiện đời sống dân chúng, và xây dựng một vùng đất tự cường."

Hồ Khắc nhướng mày, vẻ mặt ông ta hiện rõ sự hoài nghi. "Trung lập? Hòa bình? Trong thời buổi mà kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu, một vùng đất không có thế lực chống lưng, không có tham vọng bành trướng, liệu có thể tồn tại được sao? Hay đó chỉ là lời nói đường mật để che giấu một âm mưu nào đó?"

Trần Nhị Cẩu mỉm cười nhẹ, một nụ cười chân thật nhưng vẫn giữ sự tự tin. "Bẩm Lãnh Chúa, chúng tôi không cần che giấu gì cả. Sức mạnh của chúng tôi không nằm ở việc sở hữu bao nhiêu binh lính, hay chiếm được bao nhiêu thành trì, mà nằm ở sự đoàn kết của dân chúng, ở tri thức và kỹ năng mà Lâm Đại ca đã mang lại. Chúng tôi có những kỹ thuật canh tác mới giúp tăng năng suất, có những phương pháp chế tạo vật phẩm độc đáo, có những sản vật mà các vùng đất khác khó có thể tìm thấy."

Anh đưa mắt sang Liễu Thanh Y, nàng khẽ gật đầu, rồi đưa tay vào trong áo, lấy ra một tấm Hắc Mộc Lệnh. Tấm lệnh bài bằng gỗ mun đen nhánh, khắc hình một ngọn núi sừng sững và một dòng sông uốn lượn, tuy đơn giản nhưng lại toát lên vẻ cổ kính và quyền uy.

"Đây là Hắc Mộc Lệnh," Liễu Thanh Y lên tiếng, giọng nàng thanh thoát nhưng dứt khoát. "Là tín vật của vùng đất Lâm Dịch. Lâm Đại ca đã ban lệnh này cho chúng tôi, mang theo thông điệp về sự hợp tác chân thành. Vùng đất của chúng tôi có những sản vật và kỹ thuật mà vùng đất của Lãnh Chúa có thể cần, và ngược lại. Chẳng hạn, chúng tôi có thể cung cấp các loại hạt giống chất lượng cao, các công cụ nông nghiệp cải tiến, hoặc thậm chí là kỹ thuật xây dựng thủy lợi để tăng cường khả năng chống hạn, chống lụt."

Nàng ngừng một chút, ánh mắt lướt qua các bản đồ trên tường. "Sự thông thương sẽ mang lại lợi ích cho cả hai bên, đồng thời tạo ra một vùng đệm ổn định, tránh xa khỏi vòng xoáy chiến tranh. Thay vì hao phí binh lực và tài nguyên vào những cuộc chiến vô nghĩa, Lãnh Chúa có thể tập trung vào việc củng cố nội trị, phát triển kinh tế, và bảo vệ dân chúng của mình. Một vùng đất ổn định, thịnh vượng không chỉ là lợi ích cho bản thân nó, mà còn là một hàng rào tự nhiên, một đối tác đáng tin cậy cho các vùng đất láng giềng."

Lãnh Chúa Hồ Khắc đưa tay cầm lấy Hắc Mộc Lệnh, ngón tay ông ta lướt nhẹ trên mặt gỗ sần sùi. Ánh mắt ông ta trở nên trầm ngâm, như thể đang cân nhắc một điều gì đó rất quan trọng.

"Ta đã nghe nhiều về vùng đất của Lâm Dịch." Hồ Khắc nói, giọng ông ta khẽ hơn một chút. "Quả thực, trong khi các nơi khác chìm trong khói lửa, nơi đó lại phát triển một cách đáng kinh ngạc. Những tin đồn về một vùng đất không có tu sĩ nhưng lại có sức mạnh khó lường, về những kỹ thuật tân tiến chưa từng thấy, đã lan truyền đến tai ta. Nhưng... liệu lời hứa về sự trung lập có đáng tin cậy? Liệu một ngày nào đó, khi vùng đất của Lâm Dịch đủ mạnh, các ngươi có quay lưng lại với lời hứa này, và trở thành một thế lực tranh bá khác?"

Ông ta nhìn thẳng vào Nhị Cẩu và Thanh Y, ánh mắt chất chứa đầy nghi ngờ. "Thời cuộc hiện tại, niềm tin là thứ xa xỉ nhất. Ta đã thấy quá nhiều lời hứa bị phá vỡ, quá nhiều liên minh bị phản bội." Hồ Khắc chậm rãi đặt Hắc Mộc Lệnh xuống bàn, nhưng ánh mắt ông ta vẫn không rời khỏi nó, như thể đang cố gắng đọc được điều gì đó ẩn chứa trong tấm lệnh bài đơn giản này. Câu hỏi của ông ta không chỉ là sự thăm dò, mà còn là một thử thách thực sự đối với phái đoàn. Nhị Cẩu và Thanh Y biết rằng, đây là lúc cần phải thể hiện sự kiên định và tầm nhìn của Lâm Dịch.

***

Không khí trong chính sảnh dần bớt căng thẳng hơn, nhưng vẫn còn đó sự tính toán và cân nhắc. Ánh nắng chiều tà bắt đầu hắt vào căn phòng, nhuộm vàng các bản đồ treo tường, tạo nên một khung cảnh vừa ấm áp vừa u hoài. Ngoài trời, tiếng tù và từ xa vọng lại, nghe mơ hồ nhưng đủ để nhắc nhở về những cuộc chiến vẫn đang diễn ra ở những nơi khác, về sự hỗn loạn bao trùm Đại Hạ. Mùi cà phê thảo mộc thoang thoảng từ một chén trà nghi ngút khói trên bàn, Hồ Khắc vừa nhấp từng ngụm vừa lắng nghe, ánh mắt vẫn không rời khỏi hai sứ giả.

Cuộc thảo luận đã kéo dài gần hết buổi chiều. Trần Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi, giải đáp từng mối nghi ngờ của Lãnh Chúa Hồ Khắc. Họ không chỉ nói v�� lý tưởng, mà còn đưa ra những bằng chứng cụ thể về sự phát triển của vùng đất Lâm Dịch, về những lợi ích thiết thực mà sự hợp tác có thể mang lại.

"Bẩm Lãnh Chúa," Trần Nhị Cẩu nói, giọng anh đã thấm mệt nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng. "Lâm Đại ca của chúng tôi luôn tâm niệm rằng 'Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu'. Và để sinh tồn một cách bền vững, không thể dựa vào chiến tranh và bành trướng. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và việc xây dựng một cộng đồng tự cường, tự túc mới là nền tảng vững chắc nhất. Chúng tôi không muốn trở thành một đế vương, mà chỉ muốn tạo ra một ốc đảo hòa bình giữa biển loạn. Lợi ích của Lãnh Chúa, của dân chúng vùng đất này, cũng chính là lợi ích của chúng tôi khi có một đối tác ổn định, một vùng đệm an toàn."

Liễu Thanh Y tiếp lời, giọng nàng trầm hơn, mang theo một chút khí chất của kiếm khách. "Lãnh Chúa Hồ Khắc hẳn đã nhìn thấy cảnh các thế lực lớn tranh giành, nhưng rốt cuộc ai là người chịu khổ? Là dân chúng vô tội. Là những vùng đất nhỏ như của Lãnh Chúa, bị kẹp giữa những cuộc chiến không hồi kết. Việc chúng tôi duy trì trung lập, không tham gia tranh bá, chính là để bảo vệ chính mình, và cũng là để bảo vệ một phần sự bình yên cho khu vực này. Một khi chúng tôi tham gia vào vòng xoáy quyền lực, sẽ không còn ai có thể đứng ngoài, không còn ai có thể cung cấp những lợi ích ổn định cho Lãnh Chúa nữa."

Lãnh Chúa Hồ Khắc im lặng một lúc lâu, ánh mắt ông ta lướt từ Nhị Cẩu sang Thanh Y, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang nhạt dần. Ông ta là một người thực tế, sống ở vùng biên cương đầy khắc nghiệt, ông ta hiểu rõ sự tàn khốc của chiến tranh hơn ai hết. Những lời của phái đoàn Lâm Dịch, tuy ban đầu có vẻ viển vông, nhưng càng nghe càng thấy hợp lý. Trong khi các thế lực khác chỉ nói về thôn tính và quyền lực, Lâm Dịch lại nói về sự ổn định, về kinh tế, về cuộc sống của dân chúng. Điều này, ít nhất, cũng đáng để cân nhắc.

Ông ta quay lại, ánh mắt sắc bén quét qua hai sứ giả, như thể đang đưa ra phán quyết cuối cùng. "Được rồi. Ta sẽ tin tưởng vào lời của các ngươi, và hơn hết là vào lợi ích mà ta đã thấy được." Giọng Hồ Khắc trầm vang, mang theo một sự quyết đoán mà trước đó chưa hề có. "Hãy bắt đầu bằng việc thông thương một số mặt hàng thiết yếu. Chúng ta sẽ trao đổi lương thực, một số loại thảo dược quý hiếm từ vùng núi của ta, và đổi lại, ta muốn những công cụ nông nghiệp cải tiến mà các ngươi đã nhắc đến, cùng với một ít vải vóc và muối tinh luyện. Nếu mọi chuyện thuận lợi, nếu lời nói của các ngươi là thật, chúng ta có thể tiến xa hơn, thậm chí là trao đổi thông tin về tình hình chiến sự khu vực, cùng nhau giữ vững sự ổn định ở vùng biên này."

Trần Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh.

"Lãnh Chúa sáng suốt!" Trần Nhị Cẩu thành kính nói, nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên gương mặt anh. "Chúng tôi tin rằng đây sẽ là khởi đầu cho một mối quan hệ bền vững, mang lại phồn vinh cho cả hai vùng đất. Lâm Đại ca chắc chắn sẽ rất vui khi nghe tin này. Chúng tôi sẽ nhanh chóng chuẩn bị các chuyến hàng đầu tiên và cử người đ��n thiết lập tuyến đường giao thương an toàn."

Liễu Thanh Y gật đầu. "Chúng tôi sẽ phái những người thợ giỏi nhất để hướng dẫn việc sử dụng công cụ nông nghiệp, đảm bảo Lãnh Chúa và dân chúng có thể tận dụng tối đa lợi ích mà chúng mang lại."

Một bản thỏa thuận sơ bộ nhanh chóng được viên thư lại ghi chép lại. Tuy chỉ là một bước đi nhỏ, một khởi đầu thử nghiệm, nhưng đối với Trần Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y, nó mang ý nghĩa vô cùng to lớn. Nó là bằng chứng đầu tiên cho thấy tầm nhìn của Lâm Dịch, về một con đường trung lập giữa thời loạn lạc, không phải là một ảo mộng.

Sau khi mọi việc đã ổn thỏa, phái đoàn sứ giả được Lãnh Chúa Hồ Khắc mời dùng bữa tối thịnh soạn, một hành động thể hiện sự tôn trọng và thiện chí. Dù vậy, Liễu Thanh Y vẫn giữ sự cảnh giác. Nàng biết, sự chấp nhận này không đến từ lòng tin tuyệt đối, mà đến từ sự tính toán thực dụng của Hồ Khắc. Nhưng, đó đã là một khởi đầu tốt đẹp. Hành trình trở về sẽ mang theo không chỉ tin tức, mà còn là niềm hy vọng về một tương lai khả quan hơn.

***

Vài ngày sau, đêm khuya, trong căn thư phòng quen thuộc của Lâm Dịch, ánh đèn dầu dịu nhẹ từ chiếc đèn lồng trên bàn chiếu sáng một không gian tĩnh mịch. Căn phòng chất đầy giấy tờ, bản đồ, và những cuốn sách cổ, phản ánh rõ nét sự chăm chỉ và đầu óc suy luận của chủ nhân. Ngoài cửa sổ, tiếng gió đêm rì rào qua những tán cây, mang theo hơi lạnh của đêm cuối thu. Thỉnh thoảng, tiếng côn trùng kêu vọng lại từ khu vườn, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên giữa chốn yên bình. Mùi mực mới, giấy cũ và một chút hương trầm nhẹ nhàng tỏa ra từ lư hương nhỏ, giúp Lâm Dịch giữ được sự tỉnh táo và tập trung.

Lâm Dịch đang ngồi sau bàn, tay lướt nhẹ trên một tấm bản đồ lớn trải rộng, ánh mắt chăm chú vào những đường nét, những ký hiệu được vẽ tay cẩn thận. Hình ảnh anh gầy gò, hơi xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả ở vùng biên thùy, nhưng khuôn mặt thanh tú lại ẩn chứa vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm mang sự từng trải và sắc bén của người hiện đại. Bộ trang phục thô sơ, vá víu, nhưng được giữ gìn gọn gàng, toát lên vẻ giản dị mà kiên cường.

Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, cắt ngang dòng suy tư của anh.

"Vào đi." Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ấm.

Trần Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y bước vào, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi nhưng ánh mắt rạng rỡ.

"Đại ca!" Trần Nhị Cẩu kêu lên, không giấu được vẻ hân hoan. "Chúng tôi đã trở về! Và đã thành công!"

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, gật đầu ra hiệu cho họ ngồi. Anh rót cho mỗi người một chén trà nóng. "Kể ta nghe."

Trần Nhị Cẩu hăm hở kể lại toàn bộ quá trình, từ lúc họ đến Dinh Thự Biên Thùy, sự cảnh giác của Hồ Khắc, cho đến những cuộc đối thoại gay cấn. "Hồ Khắc tuy khó tính, Đại ca ạ, nhưng hắn là kẻ biết nhìn xa trông rộng. Hắn đã thấy được sự khác biệt của chúng ta, Đại ca. Hắn nhận ra rằng việc liên minh với kẻ mạnh chỉ mang lại sự lệ thuộc, còn hợp tác với chúng ta, một vùng đất trung lập, lại mang lại lợi ích thực tế và sự ổn định lâu dài."

Liễu Thanh Y bổ sung, giọng nàng chuyên nghiệp và mạch lạc. "Hắn đặc biệt quan tâm đến việc giữ vững sự ổn định biên giới và lợi ích kinh tế. Việc chúng ta không tham gia tranh bá là điểm mấu chốt khiến hắn cân nhắc. Hắn đã hỏi rất kỹ về 'Hắc Mộc Lệnh', về sự cam kết của chúng ta đối với chính sách trung lập. Nhưng cuối cùng, lợi ích kinh tế mà chúng ta đề xuất đã thuyết phục được hắn."

Nàng đặt tấm Hắc Mộc Lệnh lên bàn. "Chúng tôi đã đồng ý thiết lập một tuyến thương mại thử nghiệm, trao đổi lương thực, thảo dược lấy công cụ nông nghiệp, vải vóc và muối. Hồ Khắc cũng muốn trao đổi thông tin về tình hình chiến sự khu vực."

Lâm Dịch lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu. Anh đưa tay cầm lấy Hắc Mộc Lệnh, cảm nhận sức nặng và sự thô ráp của nó. Trong lòng anh dâng lên một sự hài lòng nhẹ nhõm, nhưng không hề chủ quan. Anh biết, đây chỉ là bước khởi đầu.

"Tốt. Các ngươi đã làm rất tốt." Lâm Dịch nói, ánh mắt anh nhìn xa xăm, như thể xuyên qua bức tường đá để nhìn thấy tương lai. "Một hạt giống đã được gieo. Việc còn lại là chăm sóc nó lớn lên. Hạt mầm này có thể phát triển thành một cây cổ thụ vững chắc, che chở cho chúng ta, hoặc có thể bị gió bão cuốn đi nếu chúng ta lơ là."

Anh quay lại nhìn Nhị Cẩu và Thanh Y, ánh mắt cương nghị. "Trần Nhị Cẩu, ngươi hãy cùng Tô Mẫn lập danh sách chi tiết các mặt hàng chủ lực mà chúng ta có thể cung cấp, cũng như những thứ chúng ta cần nhập từ vùng đất của Hồ Khắc. Ưu tiên hàng đầu là các công cụ nông nghiệp cải tiến và hạt giống chất lượng cao. Đồng thời, hãy cử những người tin cậy và có kinh nghiệm để thiết lập tuyến đường giao thương an toàn. Cần phải đảm bảo an ninh tuyệt đối cho các chuyến hàng."

"Liễu Thanh Y, ngươi hãy tiếp tục thu thập thông tin về các lãnh chúa láng giềng khác. Đặc biệt chú ý đến những lãnh chúa nhỏ, những người cũng đang gặp khó khăn trong cuộc chiến tranh giành quyền lực này. Tìm hiểu xem họ đang thiếu gì, họ lo sợ điều gì. Chúng ta cần hiểu rõ đối tác tương lai của mình."

Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm đen kịt. "Thế giới này không nợ ai một s��� công bằng. Để tồn tại, để bảo vệ những gì ta trân trọng, chúng ta phải tự tạo ra con đường của mình. Con đường trung lập này, không phải là yếu đuối, mà là một chiến lược. Nó sẽ cho phép chúng ta xây dựng sức mạnh nội tại, không bị cuốn vào vòng xoáy vô nghĩa của tranh bá."

Anh quay lại nhìn hai người, ánh mắt kiên định. "Việc Hồ Khắc chấp nhận hợp tác, dù chỉ là thử nghiệm, đã là một tín hiệu tốt. Nó cho thấy chính sách của chúng ta là khả thi. Nhưng đồng thời, nó cũng có thể khiến các thế lực khác chú ý đến chúng ta nhiều hơn. Hãy chuẩn bị tinh thần cho những thách thức mới. Sẽ có những kẻ không muốn thấy sự bình yên này."

Trần Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y gật đầu, khắc ghi từng lời của Lâm Dịch vào lòng. Họ biết rằng, chuyến đi đến lãnh địa của Hồ Khắc chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn dài, còn vô vàn chông gai và thử thách. Nhưng có Lâm Dịch dẫn dắt, có một tầm nhìn rõ ràng, họ tin rằng mình có thể vượt qua tất cả. Hạt mầm liên kết đã được gieo, và giờ là lúc để chăm sóc nó, để nó vư��n mình mạnh mẽ giữa phong ba bão táp của thời loạn lạc, mở ra một tương lai khác cho vùng đất của Lâm Dịch.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free