Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 960: Sứ Giả Hòa Bình: Mở Đường Trung Lập

Ánh hoàng hôn tím than đã lùi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho một buổi bình minh trong trẻo, hứa hẹn một ngày mới đầy ắp những toan tính và lựa chọn. Trong thư phòng rộng rãi của Lâm Dịch, nơi ánh sáng ban mai xuyên qua khung cửa sổ giấy, vẽ lên sàn nhà những vệt vàng nhạt, không khí tĩnh lặng hơn thường lệ, nhưng lại ẩn chứa một sự căng thẳng vô hình. Hương trà thanh đạm lan tỏa, quyện lẫn mùi mực mới và giấy, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa tràn đầy tri thức. Trên chiếc bàn gỗ lớn, những cuộn bản đồ được trải rộng, những nét vẽ bằng mực đen ghi chú cẩn thận các tuyến đường thương mại, vị trí đồn gác và ranh giới các lãnh địa lân cận.

Lâm Dịch ngồi chủ vị, thân hình gầy gò của anh tựa vào lưng ghế, nhưng ánh mắt lại sắc bén và sâu thẳm, chứa đựng cả một vũ trụ suy tư. Anh vẫn giữ vẻ trầm tư quen thuộc, nhưng sâu bên trong là một quyết tâm kiên định. Đối diện anh là Tô Mẫn, nàng ngồi thẳng lưng, dáng vẻ thanh tú nhưng ánh mắt lại toát lên sự tập trung và sắc sảo. Nàng đang nhẹ nhàng vuốt phẳng một cuộn giấy lụa, trên đó chằng chịt những ký tự được viết bằng bút lông. Bên cạnh là Trần Nhị Cẩu, gương mặt có chút ngây ngô thường ngày đã thay bằng vẻ nghiêm nghị hiếm thấy, đôi mắt sáng và nhanh nhẹn nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch, chờ đợi mệnh lệnh. Liễu Thanh Y đứng hơi chếch về phía sau, thanh kiếm bên hông khẽ rung lên theo nhịp thở đều đặn, ánh mắt cương nghị quét qua từng chi tiết trên bản đồ, như đang hình dung ra những hiểm nguy tiềm ẩn.

Lâm Dịch khẽ nâng tách trà, nhấp một ngụm nhỏ, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. "Sau sự kiện vừa rồi," anh cất tiếng, giọng nói trầm ổn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, "các thế lực láng giềng sẽ không còn dám xem thường chúng ta. Hành động răn đe vừa qua đã gửi đi một thông điệp rõ ràng về việc không thể xâm phạm vùng đất này. Nhưng đây cũng là lúc thích hợp để gửi đi một thông điệp khác, không phải của vũ lực, mà của hòa bình."

Tô Mẫn ngẩng đầu lên, nét ưu tư thoáng hiện trên gương mặt. "Thật vậy, chủ nhân. Đòn răn đe đã hiệu quả, khiến những kẻ có ý đồ xấu phải chùn bước. Giờ là lúc củng cố ranh giới và tìm kiếm sự ổn định lâu dài. Tuy nhiên, hòa bình mà chúng ta mong muốn, liệu họ có tin vào không? Hay sẽ lại coi đó là dấu hiệu của sự yếu đuối, là cơ hội để chúng ta bị chèn ép?" Nàng đặt cuộn giấy xuống, ánh mắt đầy trăn trở.

Lâm Dịch đặt tách trà xuống, tiếng gốm sứ chạm nhẹ vào mặt bàn. "Họ sẽ tin, nếu chúng ta thể hiện sự chân thành và khả năng tự vệ. Chúng ta không cầu xin hòa bình, mà là tuyên bố. Chúng ta không muốn tranh bá, nhưng cũng không yếu đuối để bất kỳ ai có thể tùy tiện xâm phạm. Chính sách của chúng ta là 'trung lập tích cực'. Chúng ta tập trung phát triển nội bộ, vun đắp cho cuộc sống của dân chúng, và sẵn sàng hợp tác với những ai tôn trọng ranh giới, tôn trọng sự độc lập của chúng ta." Anh ngừng lại, ánh mắt lướt qua từng người, như để đảm bảo thông điệp của mình được hiểu rõ.

Trong đầu Lâm Dịch, một dòng suy nghĩ hiện đại miên man chảy qua. *Đây là lúc để chuyển từ phòng thủ bị động sang ngoại giao chủ động. Chiến tranh tâm lý đã vô hiệu, răn đe quân sự cũng đã thực hiện. Giờ là lúc cần một 'bàn tay nhung' sau 'bàn tay sắt'. Cái gọi là 'trung lập tích cực' không phải là sự đứng ngoài cuộc, mà là một chiến lược sống còn trong thế giới loạn lạc này. Nó khẳng định chủ quyền, đồng thời mở ra cánh cửa cho hợp tác kinh tế, tránh bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực. Nhưng làm sao để những lãnh chúa cổ đại này hiểu được điều đó? Họ chỉ quen với luật rừng, kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu.* Anh thở dài trong lòng, sự phức tạp của việc dung hòa tư duy hiện đại vào bối cảnh cổ đại này chưa bao giờ là dễ dàng.

Trần Nhị Cẩu, sau khi nghe Lâm Dịch nói, liền sốt sắng hỏi, giọng đầy nhiệt huyết: "Đại ca muốn Nhị Cẩu làm sứ giả sao? Dù là hiểm nguy đến mấy, Nhị Cẩu cũng không sợ! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Niềm tin tuyệt đối vào Lâm Dịch hiện rõ trên từng nét mặt.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Anh biết rõ sự trung thành và dũng cảm của Trần Nh�� Cẩu. "Đúng vậy, Nhị Cẩu. Chuyến đi này sẽ rất quan trọng, và ta tin tưởng ngươi có thể hoàn thành sứ mệnh." Anh quay sang Liễu Thanh Y. "Thanh Y, ngươi sẽ hộ tống Trần Nhị Cẩu. An toàn của phái đoàn là ưu tiên hàng đầu. Ta cần các ngươi trở về bình an, mang theo những thỏa thuận hòa bình, hoặc ít nhất là một sự hiểu biết rõ ràng về lập trường của chúng ta."

Liễu Thanh Y gật đầu, ánh mắt kiên định. "Ta sẽ hộ tống Trần Nhị Cẩu. An toàn của phái đoàn là ưu tiên hàng đầu, và danh dự của chủ nhân cũng vậy. Không ai có thể chạm vào sứ giả của ngài." Giọng nàng chắc nịch, không chút dao động.

Lâm Dịch giải thích cặn kẽ về mục tiêu và nguyên tắc của chính sách ngoại giao mới. Anh chỉ vào các điểm trên bản đồ, phân tích tâm lý của từng lãnh chúa láng giềng. "Vương triều Lân Cận, đứng đầu là Tướng quân Liệt Sơn, vừa bị chúng ta răn đe, chắc chắn sẽ dè chừng. Nhưng lòng tham của y thì không bao giờ nguôi. Chúng ta cần phải cho y thấy rõ, việc xâm phạm không những không có lợi, mà còn gây tổn thất lớn. Ngược lại, việc thiết lập quan hệ thương mại, trao đổi hàng hóa sẽ mang lại lợi ích cho cả đôi bên. Còn Lãnh chúa Bàng của Hồi Hạc sơn, y vốn là một kẻ cẩn trọng, không muốn gây thù chuốc oán. Chúng ta sẽ tiếp cận y với thái độ hữu nghị, tập trung vào việc tạo lập một vùng đệm hòa bình. Lãnh chúa Đỗ của Thạch Lâm thành thì lại là một kẻ ham lợi, sẵn sàng đổi trắng thay đen vì tiền tài. Với y, chúng ta sẽ nhấn mạnh vào lợi ích kinh tế, nhưng cũng không quên cảnh báo về hậu quả nếu y dám làm điều ngu xuẩn."

Anh chỉ ra những kịch bản có thể xảy ra: sự nghi ngờ, từ chối thẳng thừng, thậm chí là giam giữ sứ giả, hoặc ngược lại, sự hợp tác đầy thiện chí. "Mỗi tình huống đều cần có cách ứng phó riêng. Điều quan trọng nhất là giữ vững lập trường, không để bị lung lay hay lợi dụng."

Tô Mẫn bổ sung các chi tiết về ngôn từ và lễ nghi ngoại giao. Nàng giải thích cách thức trình bày thông điệp sao cho vừa trang trọng, vừa thể hiện sự kiên quyết mà không tỏ ra khiêu khích. "Lời lẽ phải uyển chuyển, nhưng nội dung phải rõ ràng, kh��ng thể mập mờ. Chúng ta cần nhấn mạnh rằng vùng đất của chúng ta là một thực thể độc lập, không thuộc về bất kỳ thế lực nào trong cuộc tranh giành quyền lực này, và chúng ta chỉ mong muốn một cuộc sống bình yên, tự chủ." Nàng trao cho Lâm Dịch vài cuộn giấy đã niêm phong cẩn thận. "Đây là những bức thư ngoại giao, chủ nhân."

Trần Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y lắng nghe chăm chú, ghi nhớ từng lời. Đối với Trần Nhị Cẩu, đây không chỉ là một nhiệm vụ, mà còn là một vinh dự lớn lao được đại ca tin tưởng. Anh cảm thấy lồng ngực mình căng tràn một cảm giác trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy tự hào. Liễu Thanh Y thì giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt nàng không ngừng tính toán, phác thảo các lộ trình, các điểm dừng chân, và các tình huống có thể xảy ra dọc đường. Nàng hiểu rõ, trong thời loạn lạc này, "hòa bình" chỉ là một lớp vỏ mỏng manh, bên dưới là những lưỡi dao sắc lạnh luôn chực chờ.

Lâm Dịch biết, việc gửi sứ giả đi vào hang ổ của "kẻ thù tiềm tàng" là một bước đi đầy mạo hiểm. *Lịch sử đã chứng minh, sứ giả thường là những con tốt thí trên bàn cờ chính trị. Nhưng nếu không thử, chúng ta sẽ mãi mãi bị cô lập, bị xem là một miếng mồi ngon. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng ngoại giao là nghệ thuật sử dụng vũ khí đó mà không cần đổ máu.* Anh hít một hơi thật sâu, gạt bỏ những lo lắng cá nhân, chỉ tập trung vào mục tiêu lớn hơn: sự ổn định và bình yên cho vùng đất này.

Khi ánh nắng ban mai dần lên cao, phủ kín cả căn thư phòng, một kế hoạch ngoại giao táo bạo đã được hình thành, và những sứ giả đầu tiên mang theo thông điệp của "trung lập tích cực" đã sẵn sàng lên đường.

***

Đến chiều muộn, khi mặt trời bắt đầu nghiêng mình về phía tây, nhuộm vàng cả một góc trời, tại đồn gác biên giới, phái đoàn sứ giả đã tề tựu. Đồn gác được xây dựng kiên cố bằng đá xám, với những tháp canh cao vút và cổng chính đồ sộ, từng là biểu tượng của sự phòng thủ vững chắc. Lúc này, cánh cổng ấy đang được mở rộng, như một lời chào mời đầy thận trọng. Không khí nơi đây mang nặng sự căng thẳng và kỷ luật, tiếng lính tuần tra bước đều trên tường thành, tiếng vũ khí va chạm nhẹ, và mùi bụi, mồ hôi, kim loại quyện lẫn vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về nơi tiền tuyến.

Trần Nhị Cẩu, người đã thay bộ trang phục thường ngày bằng một bộ áo dài màu xanh đậm chỉnh tề, đứng thẳng người. Bên hông anh là một thanh kiếm được mài sắc bén, chuôi kiếm bằng gỗ mun đen bóng. Gương mặt anh vẫn còn chút non nớt của tuổi trẻ, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ kiên định lạ thường. Anh không còn là cậu bé Nhị Cẩu ngây ngô ngày nào, mà đã trở thành một người đàn ông gánh vác trọng trách. Liễu Thanh Y đứng cạnh, dáng người cao ráo, thanh thoát trong bộ trang phục màu xanh lá cây đậm, thanh kiếm của nàng vẫn nằm im lìm trong vỏ, nhưng ánh mắt nàng sắc bén như chim ưng, quét qua từng gương mặt lính canh, từng góc tường đá, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Nàng giống như một bức tượng sống động của sự cảnh giác, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống bất ngờ.

Lâm Dịch đến tiễn chân, anh mặc một bộ áo choàng đơn giản, nhưng toát lên vẻ uy nghiêm tự nhiên. Gió nhẹ thổi qua, làm mái tóc đen bù xù của anh khẽ lay động. Anh đứng đối diện với Nhị Cẩu và Thanh Y, ánh mắt chất chứa nhiều tâm tư.

"Nhị Cẩu, Thanh Y," Lâm Dịch cất tiếng, giọng anh trầm ấm nhưng đầy sức nặng, "chuyến đi này cực kỳ quan trọng. Hãy nhớ, chúng ta không cầu xin, mà là tuyên bố. Chúng ta muốn hòa bình, nhưng sẽ không nhân nhượng trước bất kỳ sự xâm phạm nào. Hãy truyền đạt thông điệp của chúng ta một cách rõ ràng, mạnh mẽ, và không để bất kỳ ai hiểu lầm ý định của chúng ta." Anh nhấn mạnh từng lời, muốn khắc sâu vào tâm trí hai người.

Trần Nhị Cẩu nghiêm trang cúi đầu. "Đại ca cứ yên tâm, Nhị Cẩu sẽ mang thông điệp của người đến tận nơi, rõ ràng mạch lạc! Dù có phải trả giá bằng tính mạng, Nhị Cẩu cũng sẽ không làm đại ca thất vọng!"

Liễu Thanh Y bổ sung, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy sức thuyết phục: "Chúng tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ. Không ai có thể chạm vào sứ giả của ngài. Sự an toàn của Nhị Cẩu và các thư tín là trách nhiệm c��a ta."

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt anh nhìn sâu vào Trần Nhị Cẩu. "Ngươi là sứ giả, lời nói của ngươi chính là lời của ta. Hãy cẩn trọng trong từng câu chữ, từng hành động. Hãy nhớ, họ sẽ quan sát từng cử chỉ nhỏ nhất để đánh giá chúng ta." Anh sau đó đưa tay vào túi áo, lấy ra một vật phẩm quan trọng. Đó là Hắc Mộc Lệnh, biểu tượng quyền uy của anh, tấm thẻ gỗ sẫm màu với những nét chạm khắc cổ xưa, mang theo sức nặng của vùng đất này.

"Đây là tín vật," Lâm Dịch trao Hắc Mộc Lệnh vào tay Trần Nhị Cẩu, cảm giác trầm trọng của tấm lệnh bài lan tỏa qua lòng bàn tay Nhị Cẩu. "Nó sẽ cho họ thấy sự nghiêm túc của chúng ta. Hãy giữ nó cẩn thận, và chỉ trình ra khi cần thiết nhất. Kèm theo đó là những bức thư ngoại giao của Tô Mẫn đã niêm phong cẩn thận. Hãy cẩn trọng, và trở về bình an." Anh khẽ siết chặt vai Trần Nhị Cẩu, một cái siết tay đầy tin tưởng và cũng đầy lo lắng.

Trong lòng Lâm Dịch, anh biết rằng đây là một canh bạc lớn. *Gửi đi một sứ giả không phải là hoàng thân quốc thích, cũng không phải là một tướng lĩnh oai phong, mà là một thanh niên trẻ tuổi và một kiếm khách lạnh lùng. Liệu họ có được các lãnh chúa kia coi trọng? Hay sẽ bị xem thường, thậm chí là làm nhục? Nhưng sự chân thành và quyết tâm của Nhị Cẩu, cùng với sự cẩn trọng và kỹ năng của Thanh Y, là những gì ta cần. Một thông điệp không màu mè, không hoa mỹ, chỉ đơn giản là sự thật và ý chí.* Anh nhìn lên bầu trời chiều, một đàn chim di trú đang lượn vòng, bay về phía chân trời. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải chấp nhận những rủi ro lớn nhất.*

Liễu Thanh Y kiểm tra lại hành trang của đội hộ vệ, đảm bảo vũ khí được trau chuốt, lương thực đầy đủ, và ngựa đã được chuẩn bị sẵn sàng. Đội hộ vệ gồm mười người, tất cả đều là những tinh binh được tuyển chọn kỹ lưỡng, trang bị gọn gàng và ánh mắt kiên nghị. Họ đứng thành hàng, im lặng chờ đợi lệnh khởi hành.

Tiếng trống hiệu vang lên ba hồi dứt khoát, báo hiệu giờ xuất phát. Cánh cổng biên giới đồ sộ bằng gỗ lim từ từ mở ra, để lộ con đường mòn gập ghềnh dẫn vào vùng đất láng giềng. Ánh nắng chiều tà đổ dài trên con đường, tạo nên một vệt sáng chói chang.

"Lên đường!" Liễu Thanh Y ra lệnh, giọng nàng vang lên rõ ràng trong không khí.

Trần Nhị Cẩu nắm chặt Hắc Mộc Lệnh trong tay, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm. Anh quay lại nhìn Lâm Dịch lần cuối, gật đầu kiên quyết, rồi quay lưng bước đi. Liễu Thanh Y điềm tĩnh dẫn đầu đội hình, ánh mắt cảnh giác quét qua những lùm cây ven đường. Đội hộ vệ theo sau, tiếng vó ngựa đều đều hòa vào tiếng gió.

Lâm Dịch đứng đó, nhìn theo bóng dáng phái đoàn dần khuất xa. Anh biết rằng, những gì anh đã xây dựng, niềm tin của dân chúng, và tương lai của vùng đất này, giờ đây một phần nằm trong tay của hai người đó. Anh cảm thấy một luồng gió lạnh thổi qua, mang theo mùi đất và cỏ khô, như một lời nhắc nhở về những thử thách đang chờ đợi phía trước. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và anh phải tự mình tạo ra nó.

***

Phái đoàn của Trần Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y tiến sâu vào vùng đất láng giềng. Con đường mòn cổ gập ghềnh, từng là huyết mạch giao thương giữa các trấn, nay lại vắng vẻ đến lạ. Hai bên đường, những cánh đồng hoang vắng trải dài, cỏ dại mọc lút đầu người, và những khu rừng thưa đứng lặng lẽ, in bóng lên nền trời đang chuyển màu. Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ chân trời bằng những vệt cam, tím, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa cô độc. Tiếng lá cây xào xạc theo gió, tiếng côn trùng bắt đầu gọi bầy, và tiếng bước chân đều đều của ngựa cùng tiếng lạo xạo của đất đá dưới vó chúng là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch. Mùi đất khô sau một ngày nắng gắt, quyện lẫn mùi lá ẩm và hương hoa dại vương vấn trong không khí, phảng phất chút hoang dã và bí ẩn.

Trần Nhị Cẩu cưỡi ngựa đi ở giữa đội hình, ánh mắt anh không ngừng quét nhìn xung quanh. Mặc dù vẻ ngoài anh cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng sâu thẳm trong lòng, một chút lo lắng vẫn len lỏi. Anh ngoái nhìn lại phía sau, nơi vùng đất của Lâm Dịch đã hoàn toàn khuất dạng sau những ngọn đồi lượn sóng. Trong lòng anh tràn đầy quyết tâm, nhưng cũng không thể tránh khỏi cảm giác hồi hộp. *Không biết đại ca ở nhà thế nào? Không biết mấy lão lãnh chúa kia sẽ phản ứng thế nào khi nghe thông điệp của chúng ta?* Anh tự hỏi.

Anh quay sang Liễu Thanh Y, người đang cưỡi ngựa đi ngay phía trước, dáng vẻ vẫn điềm tĩnh và cảnh giác. "Không biết mấy lão lãnh chúa kia sẽ phản ứng thế nào," Nhị Cẩu lên tiếng, giọng anh trầm hơn một chút so với thường ngày. "Hy vọng họ đủ thông minh để hiểu ý tốt của đại ca. Nếu họ coi đây là sự yếu đuối mà gây khó dễ..." Anh bỏ lửng câu nói, nét mặt hiện rõ sự lo ngại.

Liễu Thanh Y không quay đầu lại, nhưng giọng nói của nàng vang lên rõ ràng, dứt khoát, hòa vào tiếng gió. "Người yếu đuối mới nghĩ đến chuyện gây hấn. Kẻ mạnh sẽ biết đâu là lợi ích thực sự. Nếu họ không đủ thông minh để nhận ra điều đó, thì họ sẽ tự chuốc lấy hậu quả." Nàng nói một cách bình thản, như thể đang nói về một quy luật hiển nhiên của tự nhiên. Ánh mắt nàng vẫn sắc lạnh, không ngừng quan sát từng lùm cây, từng bóng tối ven đường.

Trần Nhị Cẩu gật gù, ngẫm nghĩ lời của Liễu Thanh Y. "Đại ca cũng từng nói như vậy. Bình yên mới là phúc. Chỉ mong họ cũng nghĩ như vậy." Anh nắm chặt Hắc Mộc Lệnh trong túi áo, cảm nhận sức nặng của nó, như cảm nhận sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai. Anh nhớ lại những lời dặn dò của Lâm Dịch, về sự cẩn trọng, về việc giữ vững lập trường. *Đây không phải là một chuyến đi cầu xin, mà là một lời tuyên bố.* Anh tự nhắc nhở bản thân.

Bóng đêm dần bao trùm, nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn. Nhiệt độ bắt đầu giảm, mang theo cái se lạnh của đêm tối vùng biên ải. Tiếng chim đêm cất lên những âm thanh ma mị, và thỉnh thoảng, tiếng gió rít qua những khe đá tạo thành những âm thanh rùng rợn. Đội hộ vệ thắp đuốc, ánh lửa bập bùng chiếu sáng một khoảng nhỏ trên con đường, vẽ nên những bóng đổ kỳ dị. Không khí bỗng trở nên căng thẳng hơn, với những nguy hiểm tiềm ẩn có thể ập đến bất cứ lúc nào từ bóng tối.

Liễu Thanh Y ra hiệu cho đội hình dừng lại trong một khoảng đất trống nhỏ. "Chúng ta sẽ nghỉ đêm ở đây," nàng nói. "Đốt lửa, nhưng phải giữ cảnh giác cao độ. Không ai được phép lơ là."

Trong lúc các binh sĩ nhanh chóng dựng trại, Trần Nhị Cẩu ngồi xuống cạnh đống lửa, ánh mắt vẫn nhìn về phía trước, nơi bóng tối đặc quánh nuốt chửng mọi thứ. Anh biết rằng, hành trình này mới chỉ là sự khởi đầu. Phía trước còn vô vàn thử thách, vô vàn sự nghi ngờ và đối địch. Liệu thông điệp hòa bình của Lâm Dịch có đủ sức xuyên qua lớp vỏ bọc thù địch của thời loạn lạc này? Liệu họ có thể trở về an toàn, mang theo những thỏa thuận có lợi, hay chỉ là những vết sẹo của sự thất bại?

Trần Nhị Cẩu hít một hơi thật sâu, ngửi mùi khói lửa và đất. Anh tin vào đại ca của mình, tin vào tầm nhìn của Lâm Dịch. Dù thế giới này có khắc nghiệt đến đâu, Lâm Dịch vẫn luôn tìm ra con đường. Và anh, Trần Nhị Cẩu, sẽ là cánh tay nối dài của Lâm Dịch, mang theo lời hứa về một con đường trung lập giữa thời loạn lạc, một hy vọng về cuộc sống bình yên m�� tất cả mọi người đều khao khát.

Đêm đã về khuya, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen kịt. Phái đoàn sứ giả ngủ gục bên đống lửa, nhưng những người gác vẫn đứng thẳng, ánh mắt dò xét xung quanh. Họ tiến về phía một lãnh địa láng giềng, mang theo không chỉ những bức thư ngoại giao, mà còn là một ý chí kiên cường, một niềm tin vào một tương lai khác, nơi mà sự tồn tại không nhất thiết phải đổi bằng máu. Phản ứng của các lãnh chúa láng giềng đối với thông điệp này sẽ quyết định rất nhiều, có thể tạo ra những liên minh bất ngờ, hoặc châm ngòi cho những xung đột mới, phức tạp hơn. Liệu họ sẽ chấp nhận, hay sẽ đẩy Trần Nhị Cẩu và Liễu Thanh Y vào một thử thách sinh tử?

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free