Lạc thế chi nhân - Chương 959: Bàn Tay Sắt Trong Nhung Lụa: Răn Đe Kẻ Ngoại Xâm
Đêm khuya, khi vầng trăng treo lơ lửng trên nền trời thăm thẳm đã dần nghiêng về phía tây, mang theo cái lạnh se sắt của sương đêm, vùng đất tự trị của Lâm Dịch chìm trong một sự tĩnh lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng gió xào xạc luồn qua những hàng cây cổ thụ, mang theo mùi đất ẩm và cỏ dại, thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng côn trùng rỉ rả. Dưới ánh trăng bạc, những con đường tuần tra mới được mở dọc theo tuyến biên giới vẫn còn hằn rõ dấu chân người.
Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt tinh anh, cảnh giác cao độ dẫn đầu đội tuần tra của mình. Anh ta không phải là một người lính chuyên nghiệp từ thuở nhỏ, nhưng những tháng ngày theo Lâm Dịch đã rèn giũa anh ta thành một kẻ nhanh nhẹn và đầy kinh nghiệm trong việc nhận biết những điều bất thường. Từng bước chân của anh ta và những người lính khác đều nhẹ nhàng, đều đặn, không để lại một tiếng động thừa thãi nào trên nền đất mềm. Mùi sương đêm ngai ngái phả vào mũi, nhưng khứu giác của Nhị Cẩu dường như đã vượt xa khả năng của người thường, anh ta cảm nhận được những thay đổi nhỏ nhất trong không khí, một mùi lạ, một vệt đất mới.
Họ đã đi qua một đoạn rừng rậm, nơi những tán cây ken dày tạo thành một bức tường tự nhiên che khuất tầm nhìn, chỉ có những tia sáng yếu ớt của mặt trăng mới có thể xuyên qua được. Bỗng nhiên, Nhị Cẩu ra hiệu dừng lại. Anh ta cúi người xuống, ánh mắt sắc lẹm lướt qua một bụi cây ven đường. Một vết gãy cành cây mới, những vệt bùn lạ trên một tảng đá, và xa hơn một chút, một vài dấu chân lờ mờ in trên lớp đất ẩm. Đây không phải là những dấu vết mà những người dân bản địa hay thợ săn thường để lại. Chúng quá cẩn trọng, quá... khác lạ.
"Có biến!" Nhị Cẩu thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng đầy kiên quyết. Anh ta ra hiệu cho đội tuần tra chia thành hai nhóm, một nhóm sẽ theo dấu vết, nhóm còn lại sẽ bao vây từ phía trước. Sự phối hợp của họ đã trở nên thuần thục sau bao nhiêu lần đối phó với bọn cướp bóc hay những kẻ xâm nhập nhỏ lẻ.
Cuộc truy đuổi bắt đầu. Vết chân dẫn họ xuyên qua một con suối nhỏ, rồi lên một ngọn đồi thấp. Tiếng gió xào xạc trên những tán lá như đang thì thầm những bí mật của đêm tối. Sự im lặng của khu rừng bị phá vỡ bởi tiếng lá khô lạo xạo dưới bước chân vội vã của họ. Càng đi sâu, dấu vết càng rõ ràng. Rồi, họ nghe thấy. Một tiếng động khẽ khàng, như tiếng cành cây bị bẻ gãy, sau đó là tiếng thì thầm khe khẽ.
Nhị Cẩu ra hiệu cho cả đội ẩn nấp. Anh ta bò lên một mô đất cao, từ đó có thể nhìn thấy một khe đá nhỏ. Ba bóng người lấp ló trong ánh trăng mờ, đang cúi xuống một tấm bản đồ da cũ, dùng than vẽ vẽ lên đó những ký hiệu lạ lẫm. Một tên khác đang ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. Ánh mắt của Nhị Cẩu lóe lên vẻ giận dữ. Đây không phải là những kẻ săn trộm hay cướp bóc thông thường. Đây là gián điệp!
"Bắt lấy chúng! Không được để lọt một ai!" Nhị Cẩu gầm lên, phá tan sự tĩnh lặng của đêm tối.
Ngay lập tức, những người lính tuần tra lao ra từ các hướng khác nhau, tạo thành một vòng vây chặt chẽ. Những kẻ gián điệp hoàn toàn bất ngờ. Chúng hoảng loạn, cố gắng vứt bỏ bản đồ và sổ sách, định bỏ chạy vào rừng sâu. Nhưng đội tuần tra của Nhị Cẩu đã được huấn luyện kỹ càng, họ nhanh nhẹn hơn, quyết đoán hơn.
Một tên gián điệp cố gắng vùng vẫy, rút ra một con dao găm nhỏ. "Các ngươi là ai? Tại sao lại bắt người?" hắn gào lên, giọng nói run rẩy vì sợ hãi.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch rất nhiều, và khuôn mặt chất phác thường ngày nay cứng rắn lạ thường, lao tới như một cơn lốc. Anh ta không nói nhiều, chỉ dùng một tay tóm lấy cổ tay tên gián điệp, vặn mạnh. Con dao găm rơi xuống đất loảng xoảng. Tên gián điệp bị quật ngã xuống đất một cách dễ dàng, không kịp phản kháng. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Vương Đại Trụ lầm bầm, kéo tên gián điệp đứng dậy, trói chặt lại. Dù giọng nói có phần hơi cục cằn, nhưng hành động của anh ta lại cực kỳ dứt khoát và hiệu quả.
Chỉ trong chốc lát, ba tên gián điệp đã bị bắt gọn. Hai tên còn lại bị đội tuần tra chặn đường và cũng nhanh chóng bị khống chế. Những bản đồ và sổ sách ghi chép bị vứt bỏ đều được thu giữ cẩn thận. Nhị Cẩu nhìn vào những gì chúng đã vẽ, những nét phác thảo về địa hình, vị trí các con đường, và đặc biệt là những ký hiệu đánh dấu các làng mạc, các điểm tập trung dân cư. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng anh ta. Đây là một sự xâm phạm nghiêm trọng, một hành động thăm dò có chủ đích, một dấu hiệu cho thấy những "phương thức mới, tinh vi hơn" mà công tử Lâm Dịch đã dự đoán đang đến gần.
Màn đêm dần nhạt, nhường chỗ cho ánh ban mai tờ mờ. Sương giăng nhẹ trên những mái nhà, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo. Trong phòng làm việc của Lâm Dịch, ánh sáng ấm áp từ chiếc đèn dầu vẫn còn ch��y sáng, chiếu rọi lên những bản đồ trải rộng trên bàn. Mùi giấy mới, mực và gỗ ấm áp từ lò sưởi lấp đầy căn phòng, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, tập trung.
Lâm Dịch ngồi trước bàn, khuôn mặt thanh tú nhưng thường mang vẻ trầm tư của anh nay càng thêm nghiêm nghị. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng chi tiết trên những bản đồ và ghi chép vừa thu được từ bọn gián điệp. Thân hình anh vẫn còn hơi gầy gò, hơi xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả từ những ngày đầu ở biên thùy, nhưng thần thái và sự sắc bén trong ánh mắt đã khiến người đối diện không thể xem thường.
Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, đứng bên cạnh. Nàng vừa mới hoàn thành việc sao chép và phân loại các tài liệu. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng đối diện, vẻ mặt mệt mỏi sau một đêm tuần tra nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên nghị.
"Báo cáo chi tiết vụ việc một lần nữa," Lâm Dịch nói, giọng nói trầm thấp và điềm tĩnh, không chút biểu cảm thừa thãi. Anh vuốt nhẹ Hắc Mộc Lệnh đang đặt trên bàn, cảm nhận sự mát lạnh quen thuộc của nó.
Trần Nhị Cẩu bước lên, cung kính cúi đầu. "Thưa công tử, đội tuần tra của chúng tôi đã phát hiện dấu vết lạ ở khu vực rừng phía đông. Sau khi truy đuổi, chúng tôi đã bắt giữ năm tên khả nghi đang thực hiện việc vẽ bản đồ và ghi chép thông tin về vùng đất của chúng ta. Chúng tôi đã thu giữ tất cả các tài liệu này."
Vương Đại Trụ gật đầu xác nhận, "Chúng đều là những kẻ lạ mặt, không phải người trong vùng. Khi bị bắt, chúng cố gắng chống trả nhưng đã bị chúng tôi khống chế."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dán chặt vào bản đồ. Anh dùng đầu Hắc Mộc Lệnh chỉ vào một vài điểm được đánh dấu trên bản đồ da. "Những ký hiệu này, Tô Mẫn, nàng thấy thế nào?"
Tô Mẫn tiến lên, nhìn kỹ các ký hiệu. "Thưa chủ công, những ký hiệu này không phải là mật mã quân sự thông thường. Chúng thiên về ghi chú địa hình, nguồn nước, và đặc biệt là mật độ dân cư cùng với một số ghi chú về tâm lý dân chúng, như 'd�� lung lay', 'cần cảnh giác', 'đã củng cố niềm tin'..." Nàng dừng lại, nhìn Lâm Dịch với vẻ lo lắng. "Rõ ràng, chúng không chỉ muốn thăm dò hệ thống phòng thủ vật chất của chúng ta, mà còn muốn đánh giá sự ổn định tinh thần của dân chúng sau chiến dịch tin đồn vừa qua."
Lâm Dịch nhíu mày. "Chúng không chỉ muốn thăm dò, mà còn muốn gây chia rẽ. Kế hoạch của chúng là gì?" Anh biết, những kẻ này không chỉ đơn thuần là thám thính. Hành động ghi chú tâm lý dân chúng cho thấy một ý đồ sâu xa hơn.
"Thưa chủ công, dựa vào những ghi chép này, có vẻ chúng muốn tìm hiểu điểm yếu trong hệ thống phòng thủ và cả tâm lý của người dân," Tô Mẫn tiếp lời, giọng nàng trở nên nghiêm túc hơn. "Chúng dường như đang tìm kiếm một kẽ hở, một điểm yếu để có thể khai thác, có thể là để gieo rắc tin đồn mới, hoặc chuẩn bị cho một cuộc tấn công bất ngờ. Những ghi chú này còn ám chỉ đến các nguồn lực trong vùng, như khả năng sản xuất, lượng lương thực dự trữ."
Lâm Dịch thở dài một tiếng, tựa lưng vào ghế. Anh đã dự đoán ��iều này. Sau khi chiến dịch tin đồn thất bại, đối thủ sẽ không ngồi yên. Cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở kinh tế hay thông tin, mà đã chuyển sang một giai đoạn trực diện và nguy hiểm hơn. "Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ, hai tên gián điệp còn lại đang được giam giữ ở đâu?"
"Thưa công tử, chúng đang được giam giữ tại Hầm Ngục Tối, dưới sự canh gác cẩn mật," Nhị Cẩu đáp, "Chúng tôi đã tách chúng ra, không cho chúng tiếp xúc với nhau."
"Tốt," Lâm Dịch gật đầu. "Không cần vội vàng. Hãy để chúng bình tĩnh lại một chút. Ta sẽ đích thân thẩm vấn chúng."
Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài. Trời tờ mờ sáng, sương vẫn còn giăng nhẹ, bao phủ lấy cảnh vật một màn trắng đục. Bên ngoài kia, thế giới cổ đại giả tưởng này vẫn đang vận hành bởi quyền lực, thân phận và sự tàn khốc của sinh tồn. Anh biết rằng, đối mặt với những thế lực bên ngoài, anh không thể mãi mềm mỏng. "Sức mạnh thực sự không nằm ở quyền lực tuyệt đối hay phép thuật huyền bí, mà nằm ở sự thấu hiểu và khả năng kết nối với con người," anh đã nói vậy. Nhưng đôi khi, để bảo vệ những người mình thấu hiểu và kết nối, cần phải thể hiện một bộ mặt cứng rắn, một bàn tay sắt trong nhung lụa. Niềm tin của dân chúng là pháo đài, nhưng pháo đài cũng cần có tường thành vững chắc và lính gác kiên trung.
"Tô Mẫn, nàng hãy chuẩn bị một bản tóm tắt chi tiết về những thông tin chúng ta đã có được, bao gồm cả những suy luận của nàng về mục đích của chúng," Lâm Dịch quay lại nói. "Sau đó, hãy triệu tập các trưởng làng và thủ lĩnh đội dân quân. Ta muốn họ biết rõ về mối đe dọa này. Sự cảnh giác của dân chúng là vô cùng quan trọng."
"Rõ, thưa chủ công," Tô Mẫn đáp, ánh mắt nàng ánh lên vẻ quyết đoán. Nàng hiểu rằng, đây là lúc Lâm Dịch cần thể hiện quyền uy và sự cứng rắn của một người lãnh đạo.
Lâm Dịch lại nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nơi ánh mặt trời đầu tiên bắt đầu xua tan màn sương, nhuộm vàng đỉnh cây. Một cuộc chiến mới đã bắt đầu, một cuộc chiến đòi hỏi anh phải dùng đến trí tuệ, mưu lược và cả sự sắt đá.
Hầm Ngục Tối của vùng đất tự trị không phải là một nơi xa hoa hay được xây dựng để tra tấn dã man. Nó chỉ đơn thuần là một hệ thống các xà lim đá thô, nằm sâu dưới lòng đất, nơi ánh sáng mặt trời không thể lọt tới. Những song sắt nặng nề gỉ sét lạnh lẽo, và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá ẩm ướt vang vọng khắp hành lang, tạo nên một âm thanh đơn điệu, ám ảnh. Mùi nấm mốc, đất ẩm và sự mục nát hòa quyện với cái mùi tanh nồng của sợ hãi, len lỏi vào từng ngóc ngách, khiến không khí trở nên đặc quánh, nặng nề. Đây là một nơi mà ngay cả những kẻ cứng đầu nhất cũng phải cảm thấy áp bức, lạnh lẽo và tuyệt vọng.
Khi Lâm Dịch bước vào Hầm Ngục Tối, theo sau là Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, những người lính canh cúi đầu chào một cách cung kính nhưng đầy cảnh giác. Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đuốc trên tay Nhị Cẩu chỉ đủ để soi rõ con đường đi, để lại phần lớn không gian chìm trong bóng tối mịt mùng. Tiếng rên rỉ xa xăm của một tù nhân nào đó vang lên, hòa cùng tiếng xiềng xích loảng xoảng, càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ của nơi này.
Lâm Dịch dừng lại trước một xà lim. Bên trong, một tên gián điệp đang co ro trong góc, cả người run rẩy. Hắn ta trông như một dân thường bình thường, quần áo cũ kỹ, nhưng ánh mắt lấm lét, hoảng loạn đã tố cáo hắn không phải người lương thiện. Khi nhìn thấy Lâm Dịch, hắn ta giật mình, cố gắng lùi sâu hơn vào bức tường đá lạnh lẽo.
Lâm Dịch không nói gì, chỉ đứng lặng lẽ quan sát. Anh không có vẻ mặt giận dữ hay thù hằn, chỉ có một sự điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh biết, bạo lực không phải lúc nào cũng là cách tốt nhất để lấy thông tin. Trong thế giới hiện đại của anh, tâm lý học và phân tích hành vi thường hiệu quả hơn những đòn roi.
"Các ngươi nghĩ rằng ta không biết các ngươi đến từ đâu?" Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của hầm ngục. "Hoặc mục đích của các ngươi là gì? Những gì các ngươi vẽ trên bản đồ, những gì các ngươi ghi chép trong sổ sách, tất cả đã nằm trong tay ta. Ta biết các ngươi đến từ Vương triều Lân Cận, và các ngươi được phái đến để thăm dò điểm yếu của vùng đất này, để gieo rắc bất ổn."
Tên gián điệp nhìn Lâm Dịch với đôi mắt mở to, sự hoảng loạn dần biến thành kinh ngạc. Hắn không ngờ Lâm Dịch lại biết rõ đến vậy. Hắn ta đã được huấn luyện để giữ bí mật, nhưng những lời nói của Lâm Dịch dường như đã đánh trúng vào điểm yếu nhất trong ý chí của hắn.
"Không cần phải chối cãi," Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói của anh vẫn đều đều, "Chúng ta đã bắt được năm người. Mỗi người các ngươi đều được giam riêng. Ngươi nghĩ rằng ta không thể biết được sự thật sao? Chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Ta sẽ cho các ngươi một cơ hội cuối cùng để nói ra sự thật. Kẻ đứng sau các ngươi là ai? Kế hoạch cụ thể của chúng là gì?"
Sự im lặng bao trùm. Tiếng nước nhỏ giọt và tiếng xiềng xích loảng xoảng từ một xà lim khác dường như càng làm tăng thêm áp lực. Tên gián điệp nuốt khan, ánh mắt đảo đi đảo lại, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng. Hắn biết mình không thể trốn thoát, và những lời Lâm Dịch nói là sự thật.
"Chúng tôi... chúng tôi chỉ là người được thuê..." hắn ta cuối cùng cũng lắp bắp, giọng nói yếu ớt. "Chúng tôi không biết nhiều... chỉ là làm theo lệnh..."
Lâm Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua. "Người được thuê? Vậy ai là người thuê các ngươi? Đừng cố gắng che giấu. Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Ta có đủ thông tin để ghép nối tất cả các mảnh ghép lại. Ta chỉ cần các ngươi xác nhận, và ta sẽ xem xét sự khoan hồng. Nếu không..."
Anh dừng lại, không nói hết câu, nhưng cái sự im lặng đó lại đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào. Tên gián điệp biết rằng mình đang đứng trước một lựa chọn giữa sự sống và cái chết, giữa việc bị tra tấn đến chết hoặc được khoan hồng. Hắn đã chứng kiến cách Lâm Dịch dập tắt tin đồn, cách anh ta dùng trí tuệ để xoay chuyển tình thế. Hắn biết rằng Lâm Dịch không phải là một bạo chúa, nhưng cũng không phải là một kẻ yếu mềm.
"Là... là Tướng quân Liệt Sơn!" tên gián điệp cuối cùng cũng vỡ òa, giọng nói đầy tuyệt vọng. "Hắn muốn gây hỗn loạn trong vùng đất của các ngươi, để tạo cớ cho quân đội của hắn tiến vào. Hắn nói rằng vùng đất này quá giàu có và thịnh vượng, là một mối đe dọa cho sự ổn định của Vương triều Lân Cận. Hắn muốn... muốn sáp nhập nó."
Lâm Dịch lắng nghe một cách chăm chú, không bỏ sót một chi tiết nào. Anh đã ngờ tới điều này. Tướng quân Liệt Sơn, một kẻ tham vọng và tàn bạo, luôn muốn mở rộng lãnh thổ. Vùng đất tự trị của anh, dù không lớn, nhưng lại là một điểm sáng hiếm hoi trong bối cảnh Đại Hạ vương triều đang trên đà suy thoái. Sự thịnh vượng và ổn định của nó là một miếng mồi ngon cho những kẻ tham lam.
"Kế hoạch cụ thể của hắn là gì?" Lâm Dịch hỏi, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt đã trở nên sắc lạnh.
Tên gián điệp tiếp tục khai ra tất cả, từ việc lên kế hoạch gieo rắc tin đồn, đến việc thăm dò các tuyến đường vận chuyển lương thực, các điểm tập kết quân sự tiềm năng, và thậm chí cả việc tìm cách mua chuộc một số thành phần bất mãn trong dân chúng. Hắn ta khai ra cả những mối liên hệ bí mật của Tướng quân Liệt Sơn với các thế lực khác trong vùng, những kẻ cũng đang ngấp nghé muốn chiếm đoạt vùng đất này.
Lâm Dịch gật đầu. Thông tin này vô cùng giá trị. Nó xác nhận những gì anh đã suy đoán và cung cấp những chi tiết quan trọng để anh có thể lên kế hoạch đối phó. "Ngươi đã làm tốt," anh nói, "Hãy suy nghĩ kỹ. Nếu còn điều gì muốn nói, cứ nói ra. Ta sẽ đảm bảo cho sự an toàn của ngươi."
Anh quay lưng bước đi, để lại tên gián điệp trong xà lim với một tâm trạng lẫn lộn giữa sợ hãi và một chút nhẹ nhõm. Cuộc thẩm vấn đã kết thúc mà không cần ��ến một giọt máu hay một lời đe dọa vũ lực nào. Tri thức và sự sắc bén của trí tuệ một lần nữa đã chứng minh là vũ khí mạnh nhất của Lâm Dịch.
Chiều tà, ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm màu cả không gian, hắt lên những mái nhà tranh và những bức tường đất của vùng đất tự trị. Quảng trường trung tâm, nơi từng diễn ra các buổi gặp gỡ dân chúng đầy cảm xúc, nay lại chật kín người. Không khí căng thẳng, chờ đợi bao trùm lên tất cả. Người dân, với gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt dần hiện lên hy vọng và sự tin tưởng vào Lâm Dịch, đứng chen chúc, xôn xao bàn tán.
Khi những tên gián điệp, với vẻ mặt tái mét và bị trói chặt, bị dẫn ra quảng trường dưới sự giám sát nghiêm ngặt của đội tuần tra, tiếng xôn xao càng lớn hơn. Họ nhìn những kẻ lạ mặt với ánh mắt dò xét, đầy nghi ngờ. Một số người thì thầm, "Chính là bọn chúng! Bọn chúng đã vẽ bản đồ của chúng ta!" Sự phẫn nộ bắt đầu dâng lên trong đám đông.
Lâm Dịch bước lên đài cao, nơi thường ngày anh vẫn đứng để trò chuyện cùng dân chúng. Anh mặc một bộ trang phục đơn giản, không quá cầu kỳ, nhưng thần thái của anh lại toát lên một sự uy nghiêm tự nhiên. Khuôn mặt anh vẫn trầm tư như mọi khi, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ sắc bén và quyết đoán. Anh không cần hùng biện hoa mỹ, anh cần những lời nói đanh thép, rõ ràng để trấn an lòng người và răn đe kẻ thù.
Anh nhìn lướt qua đám đông, ánh mắt dừng lại ở những người già, những đứa trẻ, những gương mặt quen thuộc mà anh đã thề sẽ bảo vệ. "Hỡi những người dân của ta!" Giọng nói của anh vang vọng khắp quảng trường, tuy không quá lớn nhưng lại có một sức mạnh truyền cảm, khiến tất cả mọi người đều phải lắng nghe. "Ngày hôm nay, ta đứng đây để công bố một sự thật đau lòng. Trong khi chúng ta đang nỗ lực xây dựng một cuộc sống bình yên, một cuộc sống ấm no cho tất cả mọi người, vẫn có những kẻ tăm tối lén lút rình rập, âm mưu phá hoại sự an bình của chúng ta."
Anh ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu mang lên những tấm bản đồ và sổ sách đã bị thu giữ. Nhị Cẩu giơ cao chúng để mọi người có thể nhìn thấy. "Đây là bằng chứng!" Lâm Dịch tiếp tục. "Những kẻ này, do Tướng quân Liệt Sơn của Vương triều Lân Cận phái đến, đã xâm nhập vào vùng đất của chúng ta. Chúng đã vẽ bản đồ, ghi chép về tài nguyên, về dân số, và thậm chí cả về niềm tin của các ngươi, với âm mưu gây rối loạn, gây chia rẽ, để tạo cớ cho quân đội của chúng tiến vào, cướp đoạt những gì chúng ta đã vất vả xây dựng."
Tiếng xôn xao trong đám đông chuyển thành tiếng phẫn nộ. Nhiều người bắt đầu gầm gừ, chửi rủa những tên gián điệp đang run rẩy.
"Chúng ta đã dập tắt những tin đồn thất thiệt mà chúng gieo rắc," Lâm Dịch nói, giọng anh trở nên mạnh mẽ hơn. "Chúng ta đã chứng minh rằng, sự thật và thành quả mới là thứ có thể chiến thắng lòng người. Và hôm nay, chúng ta sẽ chứng minh rằng, kẻ nào dám xâm phạm vùng đất này, kẻ nào dám gieo rắc loạn lạc, đều sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt nghiêm khắc nhất!"
Anh dừng lại, nhìn thẳng vào những tên gián điệp. Ánh mắt anh lạnh lùng như băng. "Những kẻ này đã thừa nh���n tội lỗi của mình. Chúng đã âm mưu phá hoại sự bình yên của chúng ta. Vì vậy, ta tuyên bố, chúng sẽ bị giam cầm tại Hầm Ngục Tối, lao động khổ sai cho đến khi chúng ta cảm thấy chúng đã chuộc lại được lỗi lầm của mình, hoặc cho đến khi chúng không còn là mối đe dọa nữa."
Sự trừng phạt này không phải là cái chết, nhưng lại là một bản án đủ răn đe. Trong thế giới khắc nghiệt này, lao động khổ sai trong hầm ngục còn đáng sợ hơn cái chết nhanh chóng. Nó cho thấy Lâm Dịch không phải là một kẻ khát máu, nhưng cũng không dung thứ cho bất kỳ hành vi xâm phạm nào.
"Hãy nhớ lấy điều này!" Lâm Dịch giơ cao Hắc Mộc Lệnh, ánh hoàng hôn phản chiếu trên bề mặt gỗ sẫm màu, khiến nó trông như một biểu tượng quyền uy. "Vùng đất này không phải là nơi để kẻ thù muốn đến là đến, muốn đi là đi. Nó là mái nhà của chúng ta, là nơi chúng ta đã đổ mồ hôi, nước mắt và cả máu để xây dựng. Bất kỳ ai có ý đồ xấu, bất kỳ ai dám vượt qua ranh giới này, đều sẽ phải trả giá đắt!"
Đám đông im lặng trong giây lát, rồi một tiếng hô vang lên: "Chủ công anh minh!" Sau đó là hàng loạt tiếng hô hào khác, tiếng vỗ tay, tiếng reo hò, lan rộng khắp quảng trường. Niềm tin của dân chúng vào Lâm Dịch không chỉ được khôi phục, mà còn được củng cố mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Họ đã chứng kiến sự quyết đoán của anh trong việc bảo vệ họ, không chỉ bằng mưu lược mà còn bằng hành động cứng rắn.
Lâm Dịch nhìn những gương mặt rạng rỡ, đầy tin tưởng bên dưới. Anh biết, hành động này sẽ khiến các thế lực láng giềng phải suy nghĩ lại về việc xâm phạm. Nó gửi đi một thông điệp rõ ràng: vùng đất này, tuy không có quân đội hùng mạnh, nhưng lại có một người lãnh đạo tài trí và một ý chí kiên cường không thể phá vỡ. Tuy nhiên, anh cũng hiểu rằng, điều này có thể kích động chúng tìm cách trả đũa bằng những phương thức tinh vi hơn, thậm chí là trực diện hơn.
"Hành động này cũng sẽ dẫn đến việc chúng ta phải tăng cường mạnh mẽ hơn nữa hệ thống an ninh và thu thập tin tức tình báo của mình," Lâm Dịch tự nhủ trong lòng. "Biến vùng đất này thành một pháo đài bất khả xâm phạm về cả vật chất lẫn tinh thần." Niềm tin của dân chúng, một tài sản vô giá, nay đã được củng cố, nhưng nó cũng cần được bảo vệ bằng những hành động cụ thể.
Khi hoàng hôn dần tắt, để lại những vệt tím than trên nền trời, Lâm Dịch vẫn đứng trên đài cao, nhìn ra xa xăm. Cuộc chiến sinh tồn vẫn tiếp diễn, và nó sẽ không bao giờ dễ dàng. Nhưng anh đã chọn con đường này, con đường bảo vệ những người anh trân trọng, xây dựng một cuộc sống bình dị mà anh khao khát. Anh sẽ không lùi bước. Thế giới này có thể không nợ ai một sự công bằng, nhưng anh sẽ tự tạo ra giá trị, tự tạo ra sự công bằng cho chính mình và cho vùng đất này.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.