Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 958: Chân Lý Giữa Loạn Đồn: Dân Chúng Là Pháo Đài

Mặt trời đã lặn hẳn, để lại phía chân trời một dải màu tím than. Ngọn đèn dầu trong thư phòng càng thêm phần sáng tỏ. Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch. Mùi hương hoa thoang thoảng từ khu vườn nhỏ bên ngoài bay vào, mang theo sự tươi mát của thiên nhiên. Anh biết, cuộc chiến sinh tồn vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, nó đã bước sang một giai đoạn mới, phức tạp và tinh vi hơn. Nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng. Anh tin rằng, tri thức và mưu lược của con người sẽ luôn tìm ra lối thoát, ngay cả trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Anh đặt tay lên Hắc Mộc Lệnh, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, như một lời nhắc nhở về nguồn gốc và định mệnh của mình. Cuộc chiến vô hình này, anh sẽ không thua.

***

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai dịu nhẹ len lỏi qua khung cửa sổ bằng gỗ được chạm khắc đơn giản, rọi vào căn phòng họp ấm cúng trong tòa nhà chính của vùng đất tự trị. Không gian nơi đây đã được cải tạo khang trang hơn trước, tuy vẫn giữ nét mộc mạc nhưng mọi thứ đều toát lên vẻ gọn gàng, ngăn nắp. Mùi gỗ mới vẫn còn vương vấn, quyện lẫn với mùi mực giấy thoang thoảng từ những chồng văn thư được xếp đặt cẩn thận trên bàn. Bầu không khí trong phòng không quá căng thẳng nhưng vẫn giữ sự tập trung cao độ, một niềm hy vọng mong manh pha lẫn quyết tâm lan tỏa.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình gầy gò của anh tựa vào lưng ghế, khuôn mặt thanh tú thường trực vẻ trầm tư nay càng thêm phần nghiêm nghị. Đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của một người hiện đại, lướt qua từng gương mặt quen thuộc đang ngồi đối diện. Bên cạnh anh là Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo đang cẩn thận lật giở một tập giấy ghi chép. Phía đối diện, Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ ngồi thẳng lưng, ánh mắt đầy vẻ chờ đợi. Trần Nhị Cẩu có chút sốt sắng, vẻ mặt ngây ngô thường ngày nay cũng lộ rõ sự cảnh giác, còn Vương Đại Trụ thì kiên định, đáng tin cậy như thường lệ, vóc dáng vạm vỡ của hắn dường như lấp đầy một phần không gian.

"Chúng ta không thể dùng bạo lực để dẹp bỏ những lời đồn," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ổn, vang vọng trong căn phòng. Anh đặt bàn tay lên tấm bản đồ trải rộng trên mặt bàn gỗ, chỉ vào những vùng đất nơi tin đồn đang lan truyền mạnh mẽ nhất. "Lòng người là thứ khó nắm bắt nhất, nhưng cũng là pháo đài vững chắc nhất. Phải dùng sự thật, dùng thành quả mà chúng ta đã đạt được để đập tan nghi ngờ."

Trong tâm trí Lâm Dịch, anh hình dung đây là một chiến dịch truyền thông tổng lực, một phiên bản cổ đại của PR và quản lý khủng hoảng. Những lời đồn thất thiệt giống như virus, nếu không được kiểm soát sẽ hủy hoại niềm tin, mà niềm tin chính là nền tảng của mọi sự phát triển, đặc biệt là trong một vùng đất tự trị mới nổi như nơi đây. Anh biết rõ, một khi lòng người đã nghi ngờ, dù có dùng trăm ngàn lời giải thích cũng khó lòng lay chuyển. Cách duy nhất là để sự thật tự nó lên tiếng, để hành động chứng minh lời nói.

Tô Mẫn gật đầu, ánh mắt sắc sảo lóe lên vẻ đồng tình. "Các số liệu về sản xuất nội địa và tuyến đường mới đều rất khả quan, thưa công tử. Chúng ta sẽ trình bày rõ ràng, dễ hiểu nhất, bằng những ngôn từ gần gũi với dân chúng. Các loại nông sản mới, các sản phẩm thủ công, chúng ta nên trưng bày chúng một cách trực quan."

"Chính xác," Lâm Dịch đáp, "người dân cần thấy tận mắt, sờ tận tay những gì chúng ta đã làm được. Một mẫu vật cụ thể đáng giá hơn vạn lời nói suông. Và quan trọng hơn, chúng ta phải nói về *họ*, về những lợi ích mà *họ* nhận được." Anh quay sang Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ. "Việc tổ chức các buổi gặp gỡ này cần sự chuẩn bị kỹ lưỡng về an ninh và hậu cần. Chúng ta sẽ chia thành nhiều điểm, bao phủ toàn bộ vùng đất. Mỗi điểm sẽ có người của chúng ta đứng ra điều hành, hướng dẫn, và quan trọng nhất là lắng nghe dân chúng."

Trần Nhị Cẩu vội vàng lên tiếng, khuôn mặt ánh lên vẻ hăng hái. "Đại ca cứ yên tâm, an ninh sẽ được đảm bảo tuyệt đối. Nhị Cẩu sẽ đích thân cùng Đại Trụ giám sát. Bất cứ kẻ nào dám gây rối, chúng ta sẽ xử lý ngay tại chỗ!" Hắn nắm chặt nắm đấm, thể hiện sự trung thành và quyết tâm.

Vương Đại Trụ trầm giọng hơn, nhưng ánh mắt kiên định không kém. "Chúng tôi sẽ phân công người tuần tra liên tục, đảm bảo các buổi gặp gỡ diễn ra suôn sẻ. Đồng thời, cũng sẽ cử người trà trộn vào đám đông để lắng nghe dư luận, xem xét phản ứng của người dân."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, đánh giá cao sự cẩn trọng của Vương Đại Trụ. "Tốt lắm. Nhớ rằng, mục tiêu không phải là trấn áp, mà là trấn an. Chúng ta muốn người dân cảm thấy được lắng nghe, được tôn trọng, chứ không phải bị đe dọa. Mọi câu hỏi, mọi nỗi lo sợ, đều phải được ghi nhận và trả lời một cách chân thành nhất." Anh trải bản đồ ra rộng hơn, chỉ dẫn các điểm sẽ tổ chức gặp gỡ. "Mỗi điểm sẽ có một đội ngũ nhỏ, gồm một người am hiểu về kinh tế, một người có khả năng ăn nói và một vài người giữ gìn trật tự. Tô Mẫn, nàng sẽ giúp ta chuẩn bị các tài liệu, số liệu thống kê và các mẫu vật cần thiết."

Tô Mẫn bắt đầu ghi chép, ngòi bút lướt nhanh trên giấy. "Vâng, thưa công tử. Chúng ta có thể chuẩn bị các mẫu lúa mì mới, các sản phẩm dệt may từ sợi gai, các công cụ nông nghiệp cải tiến. Tất cả đều là những thành quả mà người dân đã cùng chúng ta tạo ra."

Lâm Dịch nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng mặt trời đã bắt đầu lên cao. "Và đặc biệt, chúng ta sẽ nói về 'Hắc Mộc Lệnh'." Anh quay lại, ánh mắt sắc bén. "Kẻ thù đã dùng nó để gieo rắc tin đồn về tà thuật, về sự bất chính. Chúng ta sẽ biến nó thành biểu tượng của sự bảo hộ, của một ý chí kiên cường không khuất phục trước nghịch cảnh. Ta sẽ đích thân giải thích về nó, về mục đích thực sự của nó. Không phải là ma thuật, mà là biểu tượng của một lời hứa, một sự cam kết."

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ nhìn nhau, có chút ngạc nhiên. Giải thích về Hắc Mộc Lệnh, điều mà bấy lâu nay vẫn được coi là một bí ẩn, có vẻ là một nước cờ táo bạo.

"Thưa công tử, liệu có quá mạo hiểm không?" Tô Mẫn hỏi, ánh mắt hơi trầm xuống. Nàng hiểu rõ sự nhạy cảm của vấn đề này.

Lâm Dịch lắc đầu. "Không, Tô Mẫn. Sự mờ mịt mới là thứ nuôi dưỡng tin đồn. Minh bạch hóa là cách tốt nhất để dập tắt nó. Chúng ta sẽ không nói về những điều huyền ảo, mà sẽ nói về bản chất của nó, về ý nghĩa của nó đối với ta và đối với vùng đất này. Điều quan trọng là phải định hình lại nhận thức của mọi người, khiến họ nhìn vào giá trị thực, vào kết quả thực, thay vì những lời đồn thổi vô căn cứ." Anh đứng dậy, vươn vai. "Cuộc chiến này không chỉ là bảo vệ vùng đất, mà còn là bảo vệ niềm tin của con người vào chính cuộc sống của họ. Và tri thức chính là vũ khí mạnh nhất của chúng ta." Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự quyết tâm không gì lay chuyển. Anh biết, đây sẽ là một cuộc chiến dai dẳng, nhưng anh tin vào trí tuệ và sự kiên cường của con người.

***

Giữa trưa hôm đó, quảng trường trung tâm của vùng đất tự trị, vốn dĩ đã được mở rộng và lát đá phẳng phiu, nay chật kín người. Hàng trăm người dân tụ tập, tạo thành một biển người xôn xao. Ánh nắng ấm áp của mùa xuân chiếu rọi xuống, nhưng không khí ban đầu lại không hề ấm áp chút nào. Thay vào đó là một sự căng thẳng mơ hồ, một làn sóng xì xào, bàn tán lan truyền trong đám đông, xen lẫn tiếng gió nhẹ lướt qua những mái nhà. Mùi đất mới từ các công trình xây dựng gần đó, mùi cỏ khô từ những cánh đồng xa xăm, và một chút hương trầm thoang thoảng từ đền miếu gần đó hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của vùng đất này.

Lâm Dịch xuất hiện trên một bục nhỏ, được dựng lên tạm bợ nhưng vững chắc ở trung tâm quảng trường. Anh mặc một bộ trang phục vải thô giản dị, không khác gì dân thường, nhưng dáng vẻ điềm tĩnh và ánh mắt kiên định của anh lại toát lên một sự tự tin khó tả. Bên cạnh anh, Tô Mẫn đứng với vẻ điềm tĩnh thường thấy, còn Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cùng một đội quân nhỏ được trang bị vũ khí đơn giản nhưng hiệu quả, đứng vòng ngoài đám đông, ánh mắt cảnh giác quét qua từng khuôn mặt, đảm bảo trật tự.

Lâm Dịch nhìn xuống biển người, đối diện v���i hàng trăm ánh mắt dò xét, hoài nghi, lo lắng. Anh không vội vàng lên tiếng, chỉ im lặng để cho tiếng xì xào lắng xuống. Anh hiểu rằng, để trấn an lòng người, điều quan trọng nhất là sự chân thành và trực diện.

"Ta biết, gần đây có nhiều lời đồn thổi về ta, về vùng đất này," Lâm Dịch cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói không quá lớn nhưng rõ ràng, trầm ấm, vang vọng đến từng tai người. "Có người nói ta âm mưu xưng vương, có người nói ta sẽ bỏ mặc các ngươi. Có người nói ta dùng tà thuật, rằng Hắc Mộc Lệnh là thứ của quỷ dữ. Hôm nay, ta không muốn nói suông. Ta muốn các ngươi nhìn, nghe và tự mình cảm nhận."

Lời nói của anh như một luồng gió mạnh, thổi bay đi những lời xì xào, khiến đám đông im lặng lắng nghe. Lâm Dịch không hề né tránh các tin đồn, mà trực tiếp đối mặt với chúng. Anh nghĩ về cách mà thông tin sai lệch có thể lan truyền nhanh chóng trong một xã hội thiếu phương tiện kiểm chứng. Anh biết rằng, việc phủ nhận một cách yếu ớt chỉ càng làm cho tin đồn trở nên đáng tin hơn. Thay vào đó, anh sẽ dùng s��� thật để đập tan sự giả dối.

Anh vung tay, chỉ về phía một bàn trưng bày lớn đặt ngay bên cạnh bục. Trên đó là những mẫu vật cụ thể: những bó lúa mì trĩu hạt, to gấp rưỡi so với bình thường; những cuộn vải dệt từ sợi gai, có màu sắc tự nhiên nhưng chắc chắn và bền đẹp; những công cụ nông nghiệp cải tiến, trông đơn giản nhưng hiệu quả hơn rất nhiều so với những thứ cũ kỹ mà người dân vẫn dùng.

"Đây là những cánh đồng mới được khai hoang," Lâm Dịch tiếp tục, chỉ vào một tấm bản đồ lớn vẽ tay, thể hiện rõ ràng sự mở rộng của diện tích canh tác. "Nhờ phương pháp gieo trồng mới và giống cây cải tiến, năng suất đã tăng gấp đôi. Chúng ta không còn phải lo lắng về nạn đói triền miên nữa."

Đám đông bắt đầu xôn xao trở lại, nhưng lần này là những tiếng bàn tán đầy ngạc nhiên và hy vọng. Ánh mắt họ đổ dồn vào những bó lúa mì, vào tấm bản đồ.

"Đây là sản phẩm dệt vải từ sợi gai do chính chúng ta trồng, do chính tay các thợ dệt của chúng ta làm ra," Lâm Dịch tiếp tục, cầm m��t cuộn vải lên, để nó rủ xuống trong tay. "Giá cả ổn định, chất lượng vượt trội. Ai trong số các ngươi từng phải mua vải đắt đỏ từ bên ngoài, nay có thể tự hào mặc sản phẩm của chính vùng đất này!"

Thím Ba, người vốn dĩ ban đầu vẫn còn vẻ lo lắng và hoang mang, đứng ở hàng đầu, mắt mở to nhìn những cuộn vải. Bà ta đã từng nghe những lời đồn về việc Lâm Dịch sẽ bỏ mặc họ, sẽ để họ chết đói. Nhưng giờ đây, những cuộn vải này, những bó lúa mì này, lại nói lên một sự thật hoàn toàn khác. Bà ta khẽ chạm vào tay người bên cạnh, thì thầm: "Thật sao? Vậy là chúng ta sẽ không bị bỏ đói nữa?"

Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, đứng lẫn trong đám đông, đôi mắt tinh anh nheo lại quan sát Lâm Dịch. Ông trầm ngâm, lắng nghe từng lời, rồi khẽ gật đầu. "Lời nói của Lâm Dịch công tử có lý lẽ, có bằng chứng," ông lẩm bẩm. "Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Nhưng những điều này, là thật."

Lâm Dịch quét ánh mắt qua đám đông, nhìn thấy sự thay đổi dần dần trong ánh mắt họ – từ nghi ngờ sang tò mò, rồi đến hy vọng. Anh biết, anh đang đi đúng hướng.

"Và đây..." Lâm Dịch chỉ vào một toán lính tuần tra mới, đồng phục chỉnh tề, đứng nghiêm trang ở rìa quảng trường. Những người này không phải là binh lính của triều đình, mà là những người dân địa phương, được Lâm Dịch huấn luyện và trang bị. "Đây là an ninh mà ta đã hứa. Chúng ta không chỉ tự cung tự cấp về lương thực, mà còn tự bảo vệ lấy chính mình. Không ai có thể xâm phạm vùng đất này, xâm phạm cuộc sống của các ngươi mà không phải trả giá."

Tiếng hoan hô bắt đầu nổi lên lác đác, rồi dần lan rộng.

"Còn về Hắc Mộc Lệnh?" Một giọng nói vang lên từ đám đông, đầy vẻ nghi ngờ.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Anh đã chờ đợi câu hỏi này. Anh đưa tay vào trong áo, lấy ra Hắc Mộc Lệnh. Nó không phải là một món đồ trang sức cầu kỳ, mà là một mảnh gỗ đen sẫm, khắc những đường vân cổ xưa, trông rất giản dị nhưng lại ẩn chứa một sức hút kỳ lạ. Anh giơ nó lên cao, để tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy.

"Đây chính là Hắc Mộc Lệnh," anh nói, giọng vang dội và đầy uy quyền. "Nó không phải là bùa chú, không phải tà thuật. Nó là một lời hứa. Lời hứa của một người đàn ông đối với chính mình, đối với vùng đất này, và đối với những người đã tin tưởng vào ta. Ta đến từ một nơi xa xôi, mang theo tri thức và ý chí. Hắc Mộc Lệnh này là lời nhắc nhở ta về nguồn gốc, về sứ mệnh của mình. Nó nhắc nhở ta rằng, dù khó khăn đến đâu, ta cũng phải tìm cách để sinh tồn, để bảo vệ những người ta trân trọng."

Anh tạm dừng, để lời nói của mình thấm vào lòng người. "Ta không hứa sẽ mang đến cho các ngươi phép màu. Ta hứa sẽ cùng các ngươi lao động, cùng các ngươi xây dựng, cùng các ngươi chiến đấu để có được một cuộc sống tốt đẹp hơn. Hãy nhìn vào hành động, vào kết quả, thay vì tin vào những lời nói gió bay." Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt từng người dân, ánh mắt anh đầy sự chân thành và kiên định. Anh biết rằng, anh không thể xóa bỏ hoàn toàn những tin đồn trong một s��m một chiều, nhưng anh có thể gieo vào lòng họ hạt giống của sự thật và niềm tin.

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đi vòng quanh đám đông, quan sát kỹ lưỡng phản ứng của mọi người. Họ thấy Lão Hồ gật đầu liên tục, Thím Ba lau nước mắt, và rất nhiều người khác bắt đầu vỗ tay. Tiếng vỗ tay ban đầu còn rụt rè, sau đó dần mạnh mẽ hơn, lan rộng khắp quảng trường, trở thành một tràng pháo tay vang dội, đầy sự tin tưởng và hy vọng. Lâm Dịch biết, anh đã giành được một chiến thắng quan trọng trong cuộc chiến vô hình này.

***

Đêm khuya, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng Lâm Dịch và Tô Mẫn lên vách tường trong văn phòng của anh. Ngoài trời, trăng sáng vằng vặc, gió mát rượi lùa qua khung cửa sổ mở hé. Mùi mực, giấy và trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng ngòi bút của Tô Mẫn cào nhẹ trên giấy và tiếng gió xào xạc bên ngoài.

Sau nhiều buổi gặp gỡ dân chúng tại khắp các điểm trong vùng đất, đây là lúc họ ngồi lại để đánh giá kết quả. Hầu hết các tin đồn đã bị dập tắt, niềm tin của dân chúng được củng cố rõ rệt. Nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi nở trên môi Tô Mẫn khi nàng đặt bút xuống.

"Công tử, các buổi gặp gỡ đã thành công ngoài mong đợi," Tô Mẫn nói, giọng nàng pha chút nhẹ nhõm. "Niềm tin của dân chúng đã được khôi phục. Các tin đồn giờ đây đã trở thành trò cười. Ngay cả những người vốn dĩ hoài nghi nhất cũng đã bị thuyết phục bởi những bằng chứng cụ thể mà chúng ta đưa ra."

Lâm Dịch ngồi tựa lưng vào ghế, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi vầng trăng treo lơ lửng giữa nền trời đêm thăm thẳm. "Đó là điều ta mong muốn," anh đáp, giọng nói trầm lắng nhưng đầy sự thấu hiểu. "Nhưng đừng quên, Tô Mẫn. Những kẻ đứng sau sẽ không bỏ cuộc. Chúng ta đã dập tắt lửa, nhưng củi khô vẫn còn đó. Chúng sẽ tìm cách khác để gây bất ổn."

Anh biết rằng, chiến thắng này chỉ là một trận chiến nhỏ trong cuộc chiến lớn hơn. Đối thủ của anh không chỉ là những thế lực bên ngoài mà còn là bản chất của xã hội phong kiến này, nơi tin đồn và sự mê t��n dễ dàng len lỏi vào lòng người. Sự thành công trong việc dập tắt tin đồn này đã củng cố nội bộ vùng đất, biến nơi đây thành một pháo đài tinh thần vững chắc hơn, khiến việc xâm nhập từ bên ngoài trở nên khó khăn hơn nhiều. Niềm tin sâu sắc của dân chúng vào Lâm Dịch không chỉ là một lợi thế, mà còn là một tài sản vô giá, một nguồn sức mạnh nội tại mà không một binh đoàn nào có thể đánh bại.

"Chắc chắn rồi, thưa công tử," Tô Mẫn gật đầu, vẻ nhẹ nhõm trên gương mặt nàng nhanh chóng nhường chỗ cho sự nghiêm túc. "Chúng ta cần chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo của chúng. Có thể là áp lực kinh tế trực tiếp hơn, hoặc thậm chí là quân sự."

Lâm Dịch khẽ nhếch môi. "Quan trọng là chúng ta đã chứng minh được rằng, sự thật và thành quả mới là thứ có thể chiến thắng lòng người, chứ không phải lời lẽ suông hay uy hiếp." Anh cầm lấy Hắc Mộc Lệnh đặt trên bàn, vuốt nhẹ bề mặt gỗ sẫm màu, cảm nhận sự mát lạnh quen thuộc. Ánh mắt anh trầm tư, xa xăm. "Cuộc chiến này đã cho ta thấy một điều. Sức mạnh th���c sự không nằm ở quyền lực tuyệt đối hay phép thuật huyền bí, mà nằm ở sự thấu hiểu và khả năng kết nối với con người. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, nhưng lòng người mới là chiến trường quyết định."

Anh nhớ lại những lời đồn thổi về Hắc Mộc Lệnh, về "tà ma" và "bùa chú". Thế giới này luôn có chỗ cho những điều huyền ảo, nhưng anh đã chọn con đường của lý trí và thực tế. Và kết quả đã chứng minh, lựa chọn của anh là đúng đắn. Người dân không cần ma thuật, họ cần một cuộc sống ổn định, cần được bảo vệ, và cần được lắng nghe.

"Những kẻ đối địch sẽ không từ bỏ," Lâm Dịch lặp lại, giọng nói khẽ khàng, như tự nói với chính mình. "Chúng sẽ tìm những phương thức mới, tinh vi hơn để gây áp lực lên chúng ta. Nhưng chúng ta cũng đã học được bài học quan trọng. Chúng ta không chỉ bảo vệ vùng đất này bằng tường thành và binh lính, mà còn bằng niềm tin và sự đoàn kết của chính những người dân đang sống trên đó. Và niềm tin đó, một khi đã được gây dựng, sẽ khó mà bị phá vỡ."

Tô Mẫn mỉm cười nhẹ nhõm, rồi lại gật đầu đồng tình với Lâm Dịch, bắt đầu ghi chép các ý tưởng mới. Nàng biết, công việc của họ không bao giờ kết thúc. Nhưng ít nhất, họ đã vượt qua một thử thách quan trọng, củng cố thêm nền tảng cho tương lai.

Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. Ánh trăng vẫn sáng vằng vặc, chiếu rọi xuống vùng đất bình yên sau một ngày đầy biến động. Anh tin rằng, dù có những thách thức lớn hơn trong tương lai, niềm tin của dân chúng sẽ là một tài sản vô giá, giúp anh vượt qua mọi khó khăn. Cuộc đời này, không phải ai cũng được nợ một sự công bằng, nhưng mỗi người đều có thể tự tạo ra giá trị cho mình và cho những người xung quanh. Anh đã chọn con đường đó, và anh sẽ kiên định bước đi trên nó.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free