Lạc thế chi nhân - Chương 954: Củng Cố Nội Bộ: Vòng Tròn An Toàn Giữa Loạn Thế
Khi bóng dáng đoàn người khuất hẳn ở phía chân trời, Chu Thiên đẩy gọng kính lên, trầm ngâm nói nhỏ với Lâm Dịch. "Sắc mặt hắn ta không tốt chút nào. Hắn không cam tâm."
Lâm Dịch khẽ siết nhẹ Hắc Mộc Lệnh trong túi áo. Cảm giác thô ráp của miếng gỗ lạnh lẽo truyền qua đầu ngón tay anh, nhắc nhở anh về những trách nhiệm và những mối liên hệ đã gây dựng. Nó cũng là lời nhắc nhở về một sức mạnh tiềm ẩn, một con át chủ bài mà anh sẽ không ngần ngại sử dụng nếu bị dồn vào đường cùng. "Đúng vậy," anh đáp. "Cả Bắc Cương và Phượng Sơn, họ đều không quen với việc bị từ chối. Họ sẽ không ngồi yên đâu. Một cuộc đối đầu ngoại giao đã kết thúc, nhưng những âm mưu thực sự, có lẽ chỉ mới bắt đầu." Anh ngước nhìn bầu trời đang chuyển dần sang màu tím sẫm, những vì sao bắt đầu lấp lánh. *Sự bất mãn của Lương Vĩnh khi ra về báo hiệu rằng thế lực Phương Nam sẽ không bỏ cuộc dễ dàng,* Lâm Dịch nghĩ. *Có thể sẽ là những cuộc thăm dò ngầm, gây áp lực kinh tế, hoặc thậm chí là khiêu khích nhỏ để thử lòng chúng ta.* Anh biết, khả năng của anh trong việc bình tĩnh và hiệu quả hóa giải những lời mời gọi mạnh mẽ từ các thế lực lớn đã củng cố ảnh hưởng và khả năng chiến lược của mình, biến anh thành một nhân vật trung tâm, dù là trung lập, trong bức tranh hỗn loạn của thế giới này. Con đường tìm kiếm bình yên của anh, chưa bao giờ dễ dàng, và có lẽ sẽ còn phải đối mặt với vô vàn phong ba bão táp nữa.
Hoàng hôn đã buông xuống hẳn, nhuộm màu tím sẫm lên bầu trời rộng lớn, lác đác những vì sao đầu tiên bắt đầu nhấp nháy, tựa như những viên đá quý được rải lác đác trên tấm màn nhung đen. Tiếng gió xào xạc luồn qua những tán cây cổ thụ, mang theo hơi lạnh của đêm và mùi đất ẩm đặc trưng sau một ngày nắng gắt. Lâm Dịch cùng Tô Mẫn và Chu Thiên không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quay vào. Anh biết, đây không phải lúc để chìm đắm trong những suy tư viển vông, mà là lúc để hành động.
Anh rảo bước về phía Hồ Sen Tĩnh Mịch, một góc nhỏ bình yên mà anh đã dày công xây dựng. Bước chân anh nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động đáng kể trên con đường lát đá quen thuộc. Hồ sen hiện ra trước mắt, như một bức tranh thủy mặc tĩnh lặng. Ánh sáng yếu ớt còn sót lại từ phía tây nhuộm vàng nhạt lên những cánh sen cuối mùa, tạo nên một vẻ đẹp vừa hoang dại, vừa thuần khiết. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn như nhịp thở của tự nhiên. Đâu đó, tiếng ếch kêu vang lên lảnh lót, phá vỡ sự tĩnh mịch nhưng không làm mất đi vẻ thanh bình vốn có. Mùi hương sen dịu mát, thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi cỏ cây và đất ẩm, tạo nên một cảm giác an nhiên, thư thái đến lạ thường. Anh đứng bên bờ hồ, ánh mắt dõi theo những con thuyền nhỏ neo đậu gần bờ, thân thuyền sơn màu nâu sẫm, trôi nhẹ trên mặt nước, phản chiếu ánh sao trời lấp lánh.
"Bình yên," anh lẩm bẩm, giọng nói hòa vào tiếng gió, gần như không thể nghe thấy. "Một từ đơn giản, nhưng lại khó nắm bắt đến vậy." Anh vẫn còn cảm nhận được dư âm của những cuộc đàm phán căng thẳng, những lời mời gọi và áp lực từ cả phương Bắc lẫn phương Nam. Những lời đường mật xen lẫn đe dọa, những viễn cảnh quyền lực và thịnh vượng được vẽ ra, tất cả đều nhằm lung lay lập trường của anh. Nhưng Lâm Dịch chưa bao giờ quên mục đích ban đầu của mình: sinh tồn và bảo vệ những người xung quanh.
Anh siết chặt Hắc Mộc Lệnh trong tay áo một lần nữa. Vật tùy thân này không chỉ là biểu tượng của một mối liên kết, một lời hứa, mà còn là một gánh nặng, một lời nhắc nhở không ngừng về trách nhiệm. Trách nhiệm với vùng đất này, với những người dân đã tin tưởng anh, với gia đình anh, với những người đã đặt trọn niềm tin vào con đường anh chọn. "Không thể chỉ phòng thủ bị động," anh tự nhủ. "Trong thế giới này, sự bị động đồng nghĩa với chờ đợi cái chết. Phải chủ động. Phải củng cố. Phải chuẩn bị."
Tâm trí Lâm Dịch bắt đầu hoạt động với một tốc độ chóng mặt. Những phân tích tình hình, những dự đoán về bước đi tiếp theo của các thế lực bên ngoài, những kế hoạch đối phó, tất cả như một dòng chảy dữ dội trong đầu anh. Anh không mơ mộng về việc thay đổi thế giới, cũng không khao khát quyền lực đế vương. Anh chỉ mu��n xây dựng một "ốc đảo" nhỏ bé, nơi những người anh yêu thương và những người dân lương thiện có thể sống một cuộc đời bình thường, không bị vùi dập bởi chiến tranh và cường quyền. Nhưng để làm được điều đó, anh phải chấp nhận rằng "bình yên" không phải là sự vắng mặt của chiến tranh, mà là khả năng tự vệ và tồn tại được giữa nó.
Anh nhớ lại những lời nói của sứ giả Lương Vĩnh, về việc "Hy vọng lần tới gặp lại, vùng đất này vẫn còn đứng vững giữa thời loạn thế." Đó là một lời cảnh báo, một lời thách thức. Họ sẽ không bỏ qua. Họ sẽ tìm cách thăm dò, tìm cách gây áp lực, thậm chí là tìm cách phá hoại. Anh biết rõ điều đó. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ, tri thức đó mách bảo anh rằng đã đến lúc phải dồn toàn bộ tâm lực vào việc củng cố nội bộ.
"Quyền lực và bình yên," anh thì thầm, "hai thứ tưởng chừng đối lập, nhưng lại có mối liên hệ mật thiết. Không có đủ sức mạnh để tự bảo vệ, bình yên chỉ là một ảo ảnh mong manh. Nhưng có sức mạnh mà không biết cách giữ gìn bình yên, thì sức mạnh đó cũng vô nghĩa." Ý nghĩ đó khiến anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Anh không thể ngồi yên chờ đợi. Anh phải hành động. Anh phải biến vùng đất này thành một pháo đài vững chắc, không chỉ về mặt quân sự, mà còn về kinh tế, xã hội, và tinh thần.
Một cơn gió nhẹ thoảng qua, làm lay động những cành liễu rủ bên bờ hồ. Tiếng lá xào xạc như một lời thì thầm của tự nhiên, nhắc nhở anh về sự phù du của mọi thứ, và cũng là về sự kiên cường của sự sống. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, mùi hương sen tràn đầy lồng ngực, mang theo một chút tĩnh lặng cho tâm hồn đang dậy sóng. Khuôn mặt thanh tú, gầy gò của anh giờ đây hiện rõ vẻ trầm tư, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một tia quyết đoán mạnh mẽ. Anh không còn là thiếu niên mười bảy tuổi bơ vơ lạc lối nữa. Anh là người lãnh đạo, là kiến trúc sư trưởng của vùng đất này, và anh sẽ không để nó sụp đổ.
Với một quyết tâm mới được nung nấu, Lâm Dịch quay lưng rời khỏi Hồ Sen Tĩnh Mịch. Bóng anh đổ dài trên con đường đá dưới ánh trăng mờ, tựa như một chiến binh đơn độc đang gánh vác cả một vương quốc trên vai. Tối nay, anh sẽ không ngủ. Anh có quá nhiều việc phải làm.
***
Sáng hôm sau, mặt trời mọc rực rỡ, chiếu những tia nắng vàng óng qua khung cửa sổ phòng làm việc của Lâm Dịch, xua tan đi sự ẩm ướt của màn đêm. Hương trà thơm thoảng nhẹ trong không khí, quyện với mùi mực mới và giấy, tạo nên một không gian làm việc vừa trang nghiêm, vừa ấm cúng. Lâm Dịch đã triệu tập những người thân cận nhất của mình: Tô Mẫn, Chu Thiên, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu. Tất cả đều có mặt, ngồi nghiêm túc quanh chiếc bàn gỗ lớn đặt giữa phòng. Trên bàn, những bản đồ chi tiết của vùng đất tự trị được trải ra, cùng với các chồng ghi chép, sổ sách, và vài bản phác thảo sơ bộ về các công trình.
Lâm Dịch, với dáng người hơi gầy gò nhưng ánh mắt sắc bén, quét một lượt qua từng gương mặt. Tô Mẫn vẫn giữ vẻ thông minh, sắc sảo thường thấy, đôi mắt hơi ưu tư nhưng đầy tập trung. Chu Thiên, thư sinh uyên bác, với bộ r��u dài và cặp kính đặc trưng, tay vẫn không rời cuốn sách cũ dù đang trong cuộc họp. Vương Đại Trụ, vạm vỡ, chất phác, ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên trung thể hiện sự sẵn sàng hành động. Trần Nhị Cẩu, nhanh nhẹn, trung thành, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng ngời. Binh trưởng Triệu, rắn rỏi, sạm nắng, mặc giáp trụ gọn gàng, toát lên vẻ kỷ luật và nghiêm túc.
"Tình hình đã rõ," Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. "Cả Bắc Cương và Phượng Sơn đều đã đến, đều đã bị từ chối. Và chắc chắn, họ sẽ không ngồi yên. Lời nói của Lương Vĩnh không chỉ là lời chúc. Đó là lời cảnh báo. Thậm chí là một lời đe dọa." Anh dừng lại một chút, để những lời mình nói thấm vào tâm trí mọi người. "Chúng ta không tìm kiếm quyền lực, nhưng chúng ta phải có đủ sức mạnh để tự bảo vệ. Bình yên không tự đến, nó phải được xây dựng và giữ gìn. Chúng ta đã từ chối mọi lời mời, khẳng định lập trường trung lập. Giờ là lúc chúng ta phải tự mình chứng minh rằng lập trường đó là đúng đắn, và chúng ta có thể bảo vệ nó."
Anh chỉ tay vào bản đồ. "Chiến lược của chúng ta từ giờ sẽ là 'nội cường ngoại thủ'. Bên trong, chúng ta sẽ củng cố mọi mặt, từ kinh tế, giáo dục, đến đời sống dân sinh. Bên ngoài, chúng ta sẽ tăng cường phòng thủ, xây dựng một bức tường vững chắc để chống lại mọi sự thăm dò, khiêu khích hay tấn công."
Tô Mẫn là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói rõ ràng, chuyên nghiệp. "Về mặt kinh tế, chúng ta cần tối ưu hóa nguồn lực hiện có. Năng suất nông nghiệp đã cải thiện đáng kể nhờ hệ thống thủy lợi mới và các giống cây trồng do công tử đưa ra. Tuy nhiên, chúng ta cần đa dạng hóa. Công tử đã đề cập đến việc phát triển thủ công nghiệp, đặc biệt là dệt may và gốm sứ. Chúng ta có thể tận dụng các nguyên liệu sẵn có trong vùng để tạo ra sản phẩm có giá trị, vừa tăng thu nhập cho dân, vừa tạo ra nguồn tài chính ổn định cho vùng đất. Tôi đã phác thảo một vài kế hoạch về việc xây dựng các xưởng thủ công, đào tạo nhân công và tìm kiếm thị trường tiêu thụ." Nàng đưa ra một chồng giấy, bên trên ghi chép những con số và biểu đồ chi tiết. "Nguồn lực của chúng ta có hạn, nhưng chúng ta có thể tối ưu hóa bằng cách tập trung vào những ngành nghề có lợi thế cạnh tranh và ít phụ thuộc vào các thế lực bên ngoài."
Chu Thiên đẩy gọng kính lên, trầm ngâm nói tiếp. "Về mặt văn hóa và giáo dục, tôi tin rằng đây là nền tảng của sự ổn định lâu dài. Một dân tộc có tri thức sẽ biết cách tự chủ, biết cách bảo vệ mình. Chúng ta không thể chỉ chăm lo miếng ăn, mà còn phải nuôi dưỡng trí tuệ. Tôi đã mở rộng các lớp học, không chỉ dạy chữ mà còn truyền bá các kiến thức cơ bản về y học, nông nghiệp, và cả những giá trị đạo đức mà công tử đã đề ra. Chúng ta cũng cần xây dựng một thư viện công cộng, nơi mọi người có thể tiếp cận tri thức. Điều này sẽ củng cố tinh thần đoàn kết, tạo ra một bản sắc riêng cho vùng đất của chúng ta." Anh nhìn Lâm Dịch với ánh mắt đầy tin tưởng. "Tri thức là nền tảng của sự ổn định lâu dài, và cũng là vũ khí mạnh nhất của chúng ta."
Lâm Dịch gật đầu tán thành. "Đúng vậy. Một dân tộc mạnh mẽ không chỉ vì quân sự, mà còn vì sự thông thái và đoàn kết. Trần Nhị Cẩu, các xưởng thủ công và thư viện, ngươi hãy phụ trách việc xây dựng và tổ chức. Hãy tìm những người thợ giỏi, những người có tâm huyết để truyền dạy. Đừng ngại đầu tư."
Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt hớn hở, vội vàng đáp lời. "Đại ca yên tâm! Nhị Cẩu sẽ làm hết sức mình! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Em sẽ đi khảo sát ngay, tìm địa điểm thích hợp và huy động nhân lực. Dân làng bây giờ ai cũng tin tưởng Đại ca, họ sẽ rất hào hứng tham gia thôi!"
Tiếp theo là Vương Đại Trụ, anh đặt nắm tay vạm vỡ lên bàn, giọng nói to rõ ràng. "Về phòng thủ, thưa công tử. Chúng ta đã gia cố các đồn gác biên giới, nhưng vẫn còn nhiều việc phải làm. Tôi và Binh trưởng Triệu đã thảo luận về việc xây dựng thêm các chốt tiền tiêu, củng cố các bức tường đất bằng đá, và bố trí thêm các bẫy phòng thủ đơn giản nhưng hiệu quả. Chúng ta cũng cần tăng cường tuần tra, đặc biệt là ở những khu vực hiểm yếu. Tôi đã phác thảo một kế hoạch về việc phân chia khu vực tuần tra, tăng cường số lượng lính và nâng cao khả năng cảnh giới." Anh đẩy một bản đồ phác thảo về vị trí các đồn gác và đường tuần tra cho Lâm Dịch.
Binh trưởng Triệu bổ sung, giọng điệu rắn rỏi, chuẩn mực quân nhân. "Thưa công tử, quân số của chúng ta còn ít, nhưng tôi đang tập trung vào việc huấn luyện chất lượng. Các bài tập thể lực, kỹ năng chiến đấu cá nhân, và đặc biệt là kỹ năng phối hợp nhóm đang được đẩy mạnh. Chúng ta sẽ áp dụng các bài tập thực chiến giả định, giúp binh lính làm quen với các tình huống bất ngờ. Tôi cũng đề xuất việc xây dựng thêm một thao trường lớn hơn để phục vụ việc huấn luyện quy mô. Chúng ta cần một đội quân tinh nhuệ, kỷ luật, sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ vùng đất này."
Cuộc họp diễn ra sôi nổi. Lâm Dịch lắng nghe từng ý kiến, thỉnh thoảng đưa ra những câu hỏi sắc bén hoặc những chỉ dẫn cụ thể, chi tiết. Anh không bỏ qua bất kỳ khía cạnh nào, từ việc phân bổ ngân sách cho đến việc lựa chọn vật liệu xây dựng, từ giáo trình giảng dạy cho đến khẩu phần ăn của binh lính. Mọi kế hoạch được thông qua, nhiệm vụ được phân công rõ ràng. Không khí trong phòng làm việc tràn đầy sự quyết tâm và hiệu quả. Lâm Dịch biết rằng, đây chỉ là bước khởi đầu, nhưng một khởi đầu vững chắc sẽ tạo tiền đề cho sự phát triển lâu dài. Anh tin tưởng vào những người cộng sự của mình, những người đã đồng hành cùng anh từ những ngày gian khó nhất.
***
Chiều cùng ngày, dưới cái nắng gắt của buổi ban trưa, Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu có mặt tại một trong những đồn gác biên giới mới được gia cố. Nơi đây từng chỉ là một chòi canh tạm bợ bằng gỗ, giờ đã biến thành một pháo đài nhỏ kiên cố, với những bức tường đất được đắp cao hơn, gia cố bằng đá và gỗ chắc chắn. Các tháp canh bằng gỗ kiên cố vươn cao, cho phép lính gác có tầm nhìn bao quát ra xa. Khắp nơi, những cạm bẫy đơn giản nhưng hiệu quả, như hố chông ngụy trang, hàng rào tre nhọn, được bố trí một cách khéo léo theo hướng dẫn của Lâm Dịch, tạo thành một lớp phòng thủ dày đặc. Mùi đất mới, mùi gỗ thông và mùi mồ hôi của binh lính hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí lao động khẩn trương và nghiêm túc.
"Tiến độ xây dựng đang rất tốt, thưa công tử," Vương Đại Trụ báo cáo, khuôn mặt lấm lem bụi đất nhưng ánh mắt rạng rỡ. "Chỉ trong vòng vài ngày, chúng ta đã hoàn thành việc gia cố ba đồn gác chính. Dân làng và binh lính đều rất nhiệt tình. Họ hiểu rằng đây là việc bảo vệ chính ngôi nhà của mình." Anh chỉ tay về phía một nhóm binh lính đang miệt mài đào hào, mồ hôi nhễ nhại dưới cái nắng gay gắt. "Chúng ta còn đang thử nghiệm một loại 'chông' mới, được làm từ tre khô tẩm nhựa cây độc. Dù không gây chết người ngay lập tức, nhưng đủ để làm chậm chân kẻ địch và gây ra thương tích đáng kể."
Binh trưởng Triệu gật đầu bổ sung. "Về huấn luyện, thưa công tử, chúng tôi đang tập trung vào khả năng phản ứng nhanh và tác chiến nhóm nhỏ. Hôm nay, chúng tôi đang diễn tập tình huống bị đột kích bất ngờ." Anh chỉ vào một khu vực trống trải phía xa, nơi một nhóm binh lính trẻ tuổi đang thực hiện các động tác chiến thuật, di chuyển nhanh nhẹn và phối hợp ăn ý. "Những binh lính này, tuy còn non nớt, nhưng được huấn luyện bài bản theo phương pháp của công tử, đã thể hiện tinh thần kỷ luật và quyết tâm cao. Họ có thể chưa có kinh nghiệm chiến trường, nhưng ý chí của họ thì không thua kém bất kỳ cựu binh nào."
Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết. Anh đi dọc theo bức tường, kiểm tra độ vững chắc của từng khối đất, từng mối nối gỗ. Anh cúi xuống xem xét một cái hố chông vừa được ngụy trang, rồi lại ngẩng lên nhìn hệ thống cảnh báo sớm đơn giản nhưng hiệu quả: những sợi dây mảnh nối với các chuông gió nhỏ được treo ẩn trong lùm cây. "Tốt," anh nói, giọng điệu pha chút hài lòng. "Nhưng cần phải tỉ mỉ hơn nữa. Các bẫy phải được bố trí tự nhiên, khó bị phát hiện từ xa. Hệ thống cảnh báo cần có nhiều tầng, không chỉ là âm thanh mà còn là tín hiệu hình ảnh, ví dụ như khói hiệu hoặc cờ hiệu đơn giản cho những trường hợp khẩn cấp."
Anh đưa ra một vài chỉ dẫn nhỏ để cải thiện hiệu quả phòng thủ. "Ngoài ra, hãy đảm bảo rằng mỗi đồn gác đều có đủ lương thực dự trữ và nước sạch. Chúng ta không biết khi nào sẽ có biến cố. Sự chuẩn bị kỹ lưỡng là chìa khóa. Và quan trọng nhất, hãy truyền đạt cho binh lính rằng họ đang chiến đấu vì ai, vì điều gì. Tinh thần chiến đấu là thứ không thể mua được bằng vàng bạc."
Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu ghi nhớ từng lời. "Rõ, thưa công tử!" họ đồng thanh đáp.
Lâm Dịch g��t đầu hài lòng, ánh mắt quét qua vùng biên giới rộng lớn. Phía xa, những ngọn núi trùng điệp ẩn hiện trong màn sương mờ, như những người khổng lồ canh gác vùng đất này. Dù đã có những lớp phòng thủ vững chắc, anh vẫn không thể hoàn toàn yên tâm. Anh biết rằng, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để tồn tại, để giữ gìn bình yên, phải luôn cảnh giác, luôn chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất. Tiếng hô vang dội của binh lính trên thao trường, tiếng búa đập, tiếng đất đá va chạm, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự kiên cường, của ý chí sinh tồn. Lâm Dịch cảm thấy một sự tự hào thầm lặng. Đây là những con người của anh, vùng đất của anh. Anh sẽ không để bất cứ ai làm hại họ.
***
Sáng hôm sau, một bầu trời trong xanh và nắng ấm áp bao trùm vùng đất tự trị. Tiết trời dịu mát, không còn cái nắng gay gắt của hôm qua, mang lại một cảm giác sảng khoái và tràn đầy năng lượng. Lâm Dịch cùng Tô Mẫn và Trần Nhị Cẩu rảo bước trên con đường đất nhỏ dẫn vào thôn làng sơn cước, nơi những dự án kinh tế và xã hội đang được triển khai mạnh mẽ. Mùi đất mới, mùi cây cỏ xanh tươi và thoang thoảng mùi khói bếp từ những ngôi nhà mái tranh xen kẽ nhau, tạo nên một bức tranh thôn quê bình dị nhưng đầy sức sống.
Họ dừng lại ở một cánh đồng lúa rộng lớn, nơi những bông lúa đang thì con gái, vươn mình xanh mướt dưới ánh nắng ban mai. Những kênh mương dẫn nước mới được đào đắp, uốn lượn mềm mại qua các thửa ruộng, mang nguồn nước mát lành từ dòng suối đầu nguồn đến từng gốc lúa. Dưới sự hướng dẫn của Lâm Dịch và sự nỗ lực của dân làng, hệ thống thủy lợi đã được cải thiện đáng kể, hứa hẹn một mùa màng bội thu.
"Thưa công tử, theo tính toán của tôi, với hệ thống thủy lợi mới này và các giống lúa cải tiến, năng suất năm nay có thể tăng ít nhất ba thành," Tô Mẫn báo cáo, giọng nói tràn đầy tự tin. Nàng mặc một bộ trang phục nhã nhặn, gọn gàng, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo giờ đây ánh lên niềm vui khi nhìn thấy thành quả. "Chúng ta cũng đã bắt đầu thử nghiệm trồng một số loại cây lương thực khác và cây công nghiệp ngắn ngày để đa dạng hóa sản phẩm, tránh phụ thuộc hoàn toàn vào lúa gạo."
Trần Nhị Cẩu, với dáng người nhanh nhẹn và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, hào hứng chen vào. "Đúng vậy, Đại ca! Dân làng ai cũng phấn khởi lắm! Họ nói chưa bao giờ thấy việc đồng áng lại thuận lợi như vậy. Ai nấy đều tích cực tham gia đào mương, đắp đập. Các xưởng dệt vải và gốm sứ cũng đã bắt đầu hoạt động. Em đã tuyển chọn được một vài người thợ lành nghề để hướng dẫn bà con. Chẳng mấy chốc, sản phẩm của chúng ta sẽ được đưa ra thị trường thôi!" Anh cười toe toét, ánh mắt lấp lánh niềm vui. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Em tin là vùng đất của chúng ta sẽ ngày càng thịnh vượng!"
Lâm Dịch khẽ gật đầu, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi. Anh cảm thấy một sự bình yên nội tại, một niềm mãn nguyện khi nhìn thấy những thành quả này. Đây không phải là chiến thắng trên chiến trường, mà là chiến thắng của ý chí con người trước cảnh đói nghèo và sự khắc nghiệt của tự nhiên. "Tốt lắm. Hãy đảm bảo rằng mọi người đều được chia sẻ công bằng thành quả lao động của mình. Sự thịnh vượng chung mới là sự thịnh vượng bền vững."
Họ tiếp tục đi sâu vào thôn làng, nơi những ngôi nhà mới được xây dựng bằng gỗ và đá, tuy đơn sơ nhưng kiên cố và sạch sẽ. Tiếng cười trong trẻo của trẻ con vang vọng khắp nơi, hòa cùng tiếng gà gáy, tiếng chó sủa, tạo nên một không khí sống động và ấm cúng. Lâm Dịch dừng lại ở một căn nhà lớn hơn một chút, được dùng làm lớp học tạm bợ. Bên trong, Chu Thiên đang đứng trước một nhóm trẻ em khoảng sáu, bảy tuổi, kiên nhẫn dạy chúng cách viết chữ và đọc sách.
Lũ trẻ, với đôi mắt tròn xoe ngây thơ, chăm chú nhìn Chu Thiên. Mùi giấy mới và mực tàu thoang thoảng trong căn phòng. Khi thấy Lâm Dịch và những người khác, lũ trẻ đồng thanh chào, giọng nói non nớt nhưng đầy lễ phép. Chu Thiên, với vẻ mặt thư sinh, mỉm cười hiền hậu. "Chào công tử. Chúng đang học về những câu chuyện đạo lý và cách tính toán đơn giản."
Lâm Dịch bước vào, nhìn những nét chữ còn nguệch ngoạc trên tấm bảng gỗ, nhìn những gương mặt nhỏ nhắn đầy khao khát học hỏi. Anh cúi xuống, xoa đầu một đứa bé trai đang chăm chú nắn nót từng chữ. "Các con có thích đi học không?" anh hỏi.
"Dạ có ạ!" lũ trẻ đồng thanh đáp, đôi mắt chúng ánh lên niềm vui sướng.
Lâm Dịch cảm nhận được sự sống động và phát triển của vùng đất này. Không có tu luyện hay 'bàn tay vàng', nhưng anh có tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của một người hiện đại. Nhìn những gương mặt tươi tắn của lũ trẻ, nhìn những cánh đồng xanh mướt, nhìn những người dân đang hăng say lao động, anh củng cố niềm tin vào con đường mình đã chọn. Con đường của anh, mặc dù đầy gian nan và thử thách, nhưng lại mang lại một ý nghĩa sâu sắc: xây dựng một nơi chốn bình yên, nơi con người có thể sống một cuộc đời có phẩm giá.
Anh siết nhẹ Hắc Mộc Lệnh trong túi áo một lần nữa. Vật phẩm này, từng là biểu tượng của một lời hứa bí mật, giờ đây dường như cũng mang theo một lời hứa khác: lời hứa về một tương lai mà anh đang cố gắng kiến tạo. Vùng đất này đang dần trở thành một ốc đảo thực sự giữa biển cả loạn lạc, một điểm sáng hiếm hoi của hy vọng. Tuy nhiên, Lâm Dịch cũng ý thức được rằng sự phát triển này chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý, có thể dẫn đến sự ghen ghét hoặc âm mưu phá hoại từ bên ngoài.
Anh biết, những mối đe dọa vẫn còn đó, lẩn khuất trong bóng tối, sẵn sàng trỗi dậy bất cứ lúc nào. Nhưng bây giờ, anh đã không còn đơn độc. Anh có một đội ngũ trung thành, một dân tộc đoàn kết, và một ý chí sắt đá. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ. "Và để sinh tồn, chúng ta phải mạnh mẽ." Bình minh ấm áp chiếu rọi lên vùng đất, mang theo ánh sáng của một ngày mới, của những hy vọng mới, và của những thách thức không ngừng nghỉ. Con đường phía trước còn dài, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng đối mặt.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.