Lạc thế chi nhân - Chương 953: Thăm Dò Phương Nam: Lời Khước Từ Kiên Định
Bầu trời xám xịt của buổi chiều tà dần nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi lạnh từ phương Bắc. Lời hứa về một cơn gió khắc nghiệt hơn dường như đã thành hiện thực, không chỉ ở cái lạnh thấm vào da thịt mà còn ở sự căng thẳng vô hình vẫn còn vương vấn trong không khí sau khi sứ giả Bắc Cương rời đi. Lâm Dịch đứng bên cửa sổ, dõi mắt về phía xa, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương khói. Sự kiên định của anh đã được thử thách, và anh biết, đó mới chỉ là khởi đầu. Chu Thiên và Tô Mẫn vẫn còn đó, sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt họ, nhưng ánh mắt kiên quyết của Lâm Dịch đã truyền cho họ một niềm tin vững chắc. Cuộc chiến giành lấy bình yên, đúng như anh đã nói, là một hành trình không ngừng nghỉ.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, chiếu rọi lên những mái ngói quen thuộc của vùng đất tự trị, một đoàn khách khác đã xuất hiện ở cổng thành. Không rầm rộ, không khoa trương như đoàn người phương Bắc, nhưng lại mang theo một khí chất khác, tinh tế hơn, nhưng cũng không kém phần uy hiếp. Đó là sứ giả từ phương Nam, một thế lực mới nổi đang dần khẳng định vị thế của mình sau sự suy tàn của Đại Hạ.
Trong sảnh tiếp khách, nơi vừa đêm qua còn vương vấn sự căng thẳng từ cuộc đối thoại với sứ giả Bắc Cương, giờ đây lại được sắp xếp lại một cách tươm tất. Ánh sáng tự nhiên tràn vào qua những khung cửa sổ lớn, làm nổi bật những đường nét kiến trúc giao thoa giữa sự tiện dụng hiện đại và nét cổ truyền của Đại Hạ. Bên ngoài, vẫn văng vẳng tiếng người dân làm việc, tiếng chợ búa náo nhiệt, tiếng trẻ con cười đùa, những âm thanh quen thuộc của một cuộc sống bình yên đang được gây dựng và phát triển. Mùi hương nhẹ nhàng của trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, như để xoa dịu đi sự khách sáo và căng thẳng tiềm ẩn.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, vẫn vẻ điềm tĩnh thường lệ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại ẩn chứa một sự cảnh giác cao độ. Bên cạnh anh, T�� Mẫn thanh tú và sắc sảo, ánh mắt cô lướt qua mọi chi tiết, từ y phục của sứ giả đến từng cử chỉ nhỏ nhặt. Chu Thiên, râu dài, đeo kính, ôm một cuốn sách cũ, vẻ mặt trầm tư nhưng đôi lúc ánh mắt lại lóe lên tia sáng của sự phân tích.
Sứ giả Phương Nam, một người đàn ông cao ráo, vóc dáng thư sinh nhưng ánh mắt sắc bén, toát lên vẻ kiêu ngạo đặc trưng của người đến từ vùng đất trù phú. Y phục bằng gấm vóc tinh xảo, màu sắc tươi sáng, thêu hình tượng trưng cho thế lực của mình, khiến hắn nổi bật giữa không gian giản dị này. Hắn tự giới thiệu là Lương Vĩnh, được phái đến từ vương triều Phượng Sơn, một cái tên mới nhưng đã nhanh chóng chiếm lĩnh một phần lớn lãnh thổ phía Nam.
"Hạ quan Lương Vĩnh, bái kiến Lâm công tử." Lương Vĩnh cúi đầu chào, nhưng ánh mắt lại không ngừng đánh giá Lâm Dịch. Giọng điệu của hắn trầm ấm, dễ nghe, nhưng mỗi lời nói đều mang theo một ý vị sâu xa. "Đã sớm nghe danh Lâm công tử là nhân trung long phượng, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã kiến tạo nên một kỳ tích giữa thời lo���n lạc này. Nay tận mắt chứng kiến sự phồn thịnh của vùng đất này, quả nhiên danh bất hư truyền."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, đáp lại một cách khách sáo. "Lương sứ giả quá lời. Vùng đất này chỉ là nơi chốn nhỏ bé, may mắn được bình an nhờ lòng dân đồng thuận và sự cần cù, chịu khó của bách tính."
Lương Vĩnh cười một tiếng, tiếng cười mang theo chút tự mãn. "Lâm công tử khiêm tốn rồi. Dám hỏi, trong thời loạn thế này, khi các thế lực đua nhau nổi dậy, vương triều Đại Hạ đã đổ nát, thì việc giữ được một vùng đất bình yên như thế này, há chẳng phải là một kỳ tích sao? Chúng tôi ở Phượng Sơn, cũng không ngừng dõi theo sự phát triển của vùng đất này, và vô cùng ngưỡng mộ tầm nhìn của công tử."
Lâm Dịch nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. "Kỳ tích hay không, đó là chuyện của người ngoài đánh giá. Lâm Dịch chỉ biết, mỗi ngày trôi qua, chúng tôi đều phải nỗ lực để sinh tồn, để bảo vệ những gì chúng tôi đã gây dựng."
Lương Vĩnh gật gù, vẻ mặt tỏ vẻ thông c���m. "Điều đó là hiển nhiên. Giữa thời buổi nhiễu nhương, ai mà chẳng muốn an cư lạc nghiệp? Nhưng thưa công tử, liệu một mình giữ vững một góc trời, có phải là thượng sách? Thế cuộc xoay vần, sóng gió liên miên. Một cánh chim đơn độc, dù bay cao đến mấy, cũng khó lòng chống chọi được với bão tố." Hắn dừng lại, nhấp một ngụm trà, rồi ánh mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Nếu như có thể cùng với vương triều Phượng Sơn của chúng tôi, e rằng thiên hạ này sẽ không còn ai có thể sánh kịp. Một khi liên minh đã được thiết lập, sức mạnh của chúng ta sẽ được nhân lên gấp bội, không chỉ bảo vệ được mảnh đất này, mà còn có thể cùng nhau... chia sẻ thiên hạ."
Lâm Dịch nghe Lương Vĩnh nói, trong đầu anh tự nhiên bật ra một tiếng thở dài thườn thượt. *Lại là chiêu này. Cám dỗ quyền lực và danh vọng. Những lời lẽ này, ta đã nghe đến nhàm tai rồi.* Anh nhìn vào khuôn mặt đầy tự tin của Lương Vĩnh, đôi mắt hắn lấp lánh sự tính toán và tham vọng. Hắn không hiểu, hay cố tình không hiểu, rằng cái mà anh muốn, chưa bao giờ là "chia sẻ thiên hạ". Cái anh khao khát, đơn giản là một cuộc sống bình thường, một nơi chốn an toàn cho những người anh yêu thương. Nhưng trong cái thế giới loạn lạc này, ngay cả sự bình thường cũng trở thành một món đồ xa xỉ, phải dùng mồ hôi, nước mắt, và cả máu để bảo vệ.
Tô Mẫn vẫn im lặng, nhưng ánh mắt sắc bén của cô thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Dịch, như muốn đọc được suy nghĩ của anh. Cô hiểu Lâm Dịch, hiểu những áp lực mà anh đang phải đối mặt. Chu Thiên thì vẫn trầm ngâm, cuốn sách cũ trên tay hắn dường như không ngừng truyền cho hắn thêm những tri thức để phân tích tình hình. Lương Vĩnh đưa ra một bản đồ tượng trưng, trên đó vẽ những đường ranh giới mơ hồ, tượng trưng cho "lãnh thổ chung" hoặc "khu vực ảnh hưởng" mà hắn đang mưu tính. Hắn cố gắng phác họa một tương lai tươi sáng, nơi mà vùng đất của Lâm Dịch sẽ được bảo vệ bởi vương triều Phượng Sơn hùng mạnh, đổi lại là sự trung thành và hợp tác.
Lâm Dịch khẽ đặt chén trà xuống, một tiếng động rất nhỏ trong không gian tĩnh lặng. Anh nhìn thẳng vào mắt Lương Vĩnh, không né tránh. "Lương sứ giả, những lời lẽ của ngài thật hùng hồn và đầy sức thuyết phục. Lâm Dịch không phủ nhận sức mạnh của liên minh, cũng như không hoài nghi về tiềm lực của vương triều Phượng Sơn. Nhưng, tâm nguyện của Lâm Dịch chỉ là kiến tạo một nơi mà bách tính có thể an cư lạc nghiệp, tránh xa khói lửa chiến tranh. Vùng đất này, từ ngày được gây dựng, đã luôn đặt mục tiêu đó lên hàng đầu." Anh nói, giọng điệu bình thản, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không thể lay chuyển. "Liên minh hay xưng vương, đó không phải là con đường Lâm Dịch muốn đi, cũng không phải là mục tiêu mà bách tính của ta khao khát."
Lương Vĩnh nghe vậy, ánh mắt hắn thoáng qua vẻ bất ngờ. Hắn đã chuẩn bị cho những lời từ chối khéo léo, những yêu sách về lợi ích, nhưng chưa từng nghĩ đến một sự từ chối thẳng thừng đến vậy, dựa trên một lý tưởng "bình yên" có vẻ quá đỗi ngây thơ trong thời loạn thế. Hắn cố gắng giữ nụ cười trên môi, nhưng sự khó chịu đã bắt đầu hiện rõ. "Nhưng thưa Đại nhân, giữa thời loạn lạc, không có chỗ cho sự trung lập. Chỉ có mạnh mẽ liên kết, mới mong tồn tại và phát triển. Chẳng lẽ Đại nhân không nghĩ cho tương lai của vùng đất này sao? Một mình công tử có thể kiến tạo, nhưng liệu một mình có thể bảo vệ được mãi mãi? Khi các thế lực lớn tranh hùng, vùng đất này dù có phồn vinh đến mấy, cũng khó lòng tránh khỏi họa binh đao nếu không có chỗ dựa vững chắc."
Lâm Dịch lắc đầu nhẹ. "Tương lai của vùng đất này, nằm ở sự tự cường, ở lòng dân, và ở khả năng tự bảo vệ. Chúng tôi không cầu chiến, nhưng cũng không sợ chiến. Chúng tôi hiểu rõ vị trí của mình, hiểu rõ sức mạnh của mình, và quan trọng hơn, hiểu rõ giá trị của cái gọi là 'bình yên' mà chúng tôi đang có. Nó không phải là thứ được ban phát bởi bất kỳ ai, mà là thứ chúng tôi đã đổ máu, đổ mồ hôi để giành lấy." Anh nói, ánh mắt quét qua Tô Mẫn và Chu Thiên, những người đang gật đầu đồng tình. "Mỗi người dân ở đây đều là một phần của sự bình yên đó, và họ sẵn sàng đứng lên bảo vệ nó."
Lương Vĩnh cau mày. Hắn đã quen với những cuộc đàm phán mà lợi ích vật chất, quyền lực, và danh vọng là những yếu tố quyết định. Lời từ chối của Lâm Dịch, dù lịch sự, lại khiến hắn cảm thấy như đang nói chuyện với một người không cùng một thế giới. Hắn cảm thấy bị thách thức. "Vậy ý công tử là, vùng đất này sẽ đứng ngoài vòng xoáy tranh đoạt thiên hạ, tự mình đối mặt với mọi phong ba bão táp?" Giọng điệu của hắn đã mất đi vẻ mềm mỏng ban đầu, thay vào đó là sự lạnh lùng và ẩn ý. "E rằng, sự trung lập trong thời loạn thế này, đôi khi lại là con đường nguy hiểm nhất. Kẻ mạnh sẽ không ngần ngại nghiền nát những gì cản đường họ, dù cho đó có là 'bình yên' đi chăng nữa."
Lâm Dịch vẫn giữ thái độ ôn hòa nhưng dứt khoát. "Lời của Lương sứ giả không sai. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng chúng tôi cũng không phải là những kẻ yếu ớt đợi chờ sự ban ơn. Chúng tôi có những cách riêng để bảo vệ những gì chúng tôi trân trọng. Sức mạnh của một vùng đất không chỉ nằm ở binh lính, vũ khí, mà còn nằm ở ý chí của toàn thể bách tính, ở sự gắn kết và khả năng thích nghi. Chúng tôi không mơ mộng về một thiên hạ thái bình được ban tặng, mà chúng tôi tự tay kiến tạo và bảo vệ từng tấc đất, từng hơi thở bình yên mà chúng tôi có." Anh không nói về sức mạnh quân sự cụ thể, nhưng mỗi lời nói đều ngầm ám chỉ rằng vùng đất này không dễ bị khuất phục. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* anh tự nhủ, *và khả năng tổ chức, sự đoàn kết của con người còn đáng sợ hơn bất kỳ đạo quân nào.*
Lương Vĩnh cố gắng đưa ra các lập luận khác nhau, từ lợi ích kinh tế, giao thương thuận lợi nếu liên minh, cho đến cảnh báo về nguy hiểm của việc bị cô lập. Hắn nhấn mạnh rằng vương triều Phượng Sơn có thể cung cấp nguồn tài nguyên dồi dào, công nghệ tiên tiến, và sự bảo hộ quân sự. Nhưng tất cả đều bị Lâm Dịch khéo léo hóa giải bằng những lời lẽ vừa thực tế, vừa mang đậm triết lý. Lâm Dịch nhắc lại rằng vùng đất của anh đã tự đủ tự cấp, rằng họ đã học cách biến khó khăn thành cơ hội, và rằng sự tự do, tự chủ mới là điều quý giá nhất.
"Vương triều Phượng Sơn có lòng tốt, Lâm Dịch xin ghi nhận." Lâm Dịch nói, kết thúc cuộc đối thoại một cách lịch sự nhưng dứt khoát. "Nhưng con đường của chúng tôi đã chọn là con đường tự lực cánh sinh, con đường của bình yên nội tại. Chúng tôi không muốn trở thành một phần của bất kỳ cuộc chiến tranh giành nào, không muốn biến vùng đất này thành một cứ điểm quân sự. Chúng tôi chỉ muốn sống, và để những người dân của mình được sống một cách an lành nhất có thể." Anh đứng dậy, hành động này ngầm báo hiệu rằng cuộc tiếp đón đã kết thúc.
Lương Vĩnh cũng đứng dậy, vẻ mặt hắn đã không còn giữ được sự tự tin ban đầu, thay vào đó là sự bất mãn và khó chịu hiện rõ. Hắn cảm thấy mình đã bị Lâm Dịch "qua mặt" bằng những lý lẽ mà hắn cho là viển vông, nhưng lại không thể phản bác. Hắn cúi đầu chào Lâm Dịch một cách khách sáo, nhưng ánh mắt lại như muốn xuyên thấu qua anh, tìm kiếm một điểm yếu nào đó.
"Nếu đã vậy, hạ quan cũng không dám làm phiền thêm." Lương Vĩnh nói, giọng điệu khô khan, không còn chút nhiệt thành nào. "Mong Lâm công tử giữ vững được 'bình yên' mà mình đang có. Hy vọng lần tới gặp lại, vùng đất này vẫn còn đứng vững giữa thời loạn thế." Lời nói của hắn nghe như một lời chúc, nhưng lại mang nặng ý cảnh báo, thậm chí là một lời đe dọa ngầm. Hắn muốn gieo rắc sự nghi ngờ, sự sợ hãi vào tâm trí Lâm Dịch.
Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi. "Lâm Dịch chưa từng hối hận với những gì mình đã chọn. Chúc Lương sứ giả thượng lộ bình an." Anh dùng chính câu nói của mình từ buổi tiếp sứ giả phương Bắc, như một sự khẳng định cho lập trường kiên định của mình.
Khi Lương Vĩnh cùng đoàn tùy tùng của hắn rời khỏi sảnh tiếp khách, bước chân của hắn có vẻ vội vã hơn. Hắn không quên liếc nhìn lại kiến trúc pha trộn độc đáo của phủ đệ, rồi ánh mắt quét qua những con đường tấp nập người dân, những cánh đồng xanh mướt, những công trình đang xây dựng dở dang. Mùi đất mới và cây cỏ xanh tươi thoảng trong gió, kết hợp với tiếng chim hót trên những cây cổ thụ hai bên đường, tất cả tạo nên một khung cảnh bình dị, sống động, nhưng lại khiến hắn cảm thấy khó chịu. *Một vùng đất như thế này, lại dám khước từ lời mời của vương triều Phượng Sơn?* Hắn không thể tin nổi. Hắn đã quen với việc các tiểu quốc, các lãnh chúa nhỏ bé phải quỳ gối cầu xin sự bảo hộ.
Lâm Dịch cùng Tô Mẫn và Chu Thiên tiễn khách ra đến cổng chính của vùng đất. Cổng thành giờ đây đã được xây dựng kiên cố hơn rất nhiều, với những bức tường đá vững chãi và những lính tuần tra nghiêm ngặt, nhưng không khí tổng thể vẫn toát lên vẻ bình yên, trật tự. Tiếng bước chân đều đặn của lính canh vang vọng trên nền đá, tạo nên một nhịp điệu đều đặn, mạnh mẽ. Hoàng hôn bắt đầu buông xuống, ánh nắng vàng nhạt bao trùm cảnh vật, tạo nên một bức tranh thanh bình đến lạ.
"Vậy thì, mong Đại nhân giữ vững lập trường này. Hy vọng chúng ta sẽ còn gặp lại trong những hoàn cảnh khác." Lương Vĩnh nói, giọng hắn khách sáo đến mức giả tạo, nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự lạnh lẽo.
Lâm Dịch chỉ cười nhẹ. "Tùy duyên. Chúc quý sứ giả thượng lộ bình an."
Lương Vĩnh cúi chào qua loa rồi nhanh chóng lên ngựa. Đoàn tùy tùng vội vã theo sau, không dám chậm trễ. Ánh mắt hắn vẫn không ngừng quét qua cổng thành kiên cố, những gương mặt lính gác nghiêm nghị, như muốn tìm ra một kẽ hở, một điểm yếu trong bức tường phòng thủ vô hình mà Lâm Dịch đã dựng lên. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ thúc ngựa đi thẳng, để lại sau lưng ánh hoàng hôn vàng rực và một vùng đất kiên cường.
Khi bóng dáng đoàn người khuất hẳn ở phía chân trời, Chu Thiên đẩy gọng kính lên, trầm ngâm nói nhỏ với Lâm Dịch. "Sắc mặt hắn ta không tốt chút nào. Hắn không cam tâm."
Lâm Dịch khẽ siết nhẹ Hắc Mộc Lệnh trong túi áo. Cảm giác thô ráp của miếng gỗ lạnh lẽo truyền qua đầu ngón tay anh, nhắc nhở anh về những trách nhiệm và những mối liên hệ đã gây dựng. Nó cũng là lời nhắc nhở về một sức mạnh tiềm ẩn, một con át chủ bài mà anh sẽ không ngần ngại sử dụng nếu bị dồn vào đường cùng. "Đúng vậy," anh đáp. "Cả Bắc Cương và Phượng Sơn, họ đều không quen với việc bị từ chối. Họ sẽ không ngồi yên đâu. Một cuộc đối đầu ngoại giao đã kết thúc, nhưng những âm mưu thực sự, có lẽ chỉ mới bắt đầu." Anh ngước nhìn bầu trời đang chuyển dần sang màu tím sẫm, những vì sao bắt đầu lấp lánh. *Sự bất mãn của Lương Vĩnh khi ra về báo hiệu rằng thế lực Phương Nam sẽ không bỏ cuộc dễ dàng,* Lâm Dịch nghĩ. *Có thể sẽ là những cuộc thăm dò ngầm, gây áp lực kinh tế, hoặc thậm chí là khiêu khích nhỏ để thử lòng chúng ta.* Anh biết, khả năng của anh trong việc bình tĩnh và hiệu quả hóa giải những lời mời gọi mạnh mẽ từ các thế lực lớn đã củng cố ảnh hưởng và khả năng chiến lược của mình, biến anh thành một nhân vật trung tâm, dù là trung lập, trong bức tranh hỗn loạn của thế giới này. Con đường tìm kiếm bình yên của anh, chưa bao giờ dễ dàng, và có lẽ sẽ còn phải đối mặt với vô vàn phong ba bão táp nữa.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.