Lạc thế chi nhân - Chương 952: Bão Táp Phương Bắc: Lời Mời Ngầm và Khí Tiết Bất Khuất
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, cuộc chiến mới chỉ vừa hé mở, đầy rẫy những âm mưu, những toan tính và những thách thức đang chờ đợi. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh đã sẵn sàng.
Rạng sáng hôm sau, một luồng gió lạnh buốt từ phương Bắc tràn về, len lỏi qua từng con đường đá sơ sài nhưng sạch sẽ của vùng đất tự trị. Mặt trời nhú lên khỏi rặng núi phía Đông, nhuộm vàng những mái nhà ngói mới lợp, những bức tường đất còn vương mùi vôi vữa. Tiếng búa đập côm cốp từ công trường xây dựng, tiếng trẻ con cười đùa vọng lại từ sân trường làng, hòa cùng tiếng rao hàng của những người bán bánh mì nóng hổi, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống động và trật tự. Vùng đất này, chỉ mới mấy tháng trước còn là một nơi hoang vu, nay đã mang một dáng vẻ hưng thịnh đến lạ lùng. Hương khói bếp lan tỏa, mang theo mùi của bữa sáng đạm bạc nhưng ấm áp.
Giữa không khí thanh bình ấy, một sự xáo động bất ngờ ập đến. Từ phía con đường chính dẫn vào vùng đất, một đoàn người ngựa hùng hậu hiện ra, phá vỡ sự yên tĩnh của buổi sớm mai. Lá cờ xí mang biểu tượng của Bắc Cương Vương Triều, một con sói trắng đang gầm rống trên nền tuyết, tung bay phấp phới trong gió, như một lời tuyên bố không thể chối cãi về thân phận của đoàn người. Những kỵ binh cao lớn, khoác áo choàng da thú dày cộp, khuôn mặt phong trần với đôi mắt sắc lạnh, cưỡi trên những con chiến mã khỏe mạnh, bước đi dứt khoát trên con đường đất. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng giáp trụ va chạm lách cách, vang vọng khắp thung lũng, khiến những người dân đang làm việc hay đi chợ phải ngoái đầu nhìn theo với vẻ tò mò pha lẫn e dè.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác quen thuộc, nhưng đôi mắt lúc này lại ánh lên vẻ cảnh giác cao độ, đã đứng sẵn ở cổng chính. Bên cạnh anh là một đội binh lính tinh nhuệ, trang bị gọn gàng, tay lăm lăm vũ khí, ánh mắt kiên định. Họ không đông, nhưng mỗi người đ��u tỏa ra một khí chất vững vàng, không hề run sợ trước sự phô trương lực lượng của đối phương. Khi đoàn sứ giả dừng lại trước cổng, tiếng ngựa hí vang lên, rồi chìm dần trong sự im lặng căng thẳng. Một người đàn ông cường tráng, dáng vẻ cao lớn, bước xuống từ con ngựa đầu đàn. Hắn ta khoác một tấm áo choàng lông sói trắng muốt, toát lên vẻ uy nghi và quyền lực. Đôi mắt sắc lạnh của hắn quét một vòng quanh vùng đất, từ những ngôi nhà mới xây, những con đường sạch sẽ, cho đến gương mặt của những người dân đang lén lút quan sát. Một nụ cười nhạt nhẽo xuất hiện trên khóe môi hắn, như thể đang đánh giá một món hàng lạ lẫm.
Vương Đại Trụ tiến lên một bước, giữ khoảng cách tôn trọng nhưng kiên quyết. "Mời quý sứ giả dừng bước. Vùng đất này có quy tắc riêng. Xin cho biết quý vị đến từ đâu và mục đích là gì?" Giọng anh to, rõ ràng, không hề nao núng. Anh nhớ lời Lâm Dịch dặn dò: "Trung lập không có nghĩa là yếu đuối. Tôn trọng nhưng không sợ hãi." Anh biết rõ trách nhiệm của mình, bảo vệ nơi này là bảo vệ gia đình anh, bảo vệ chính mình.
Người đàn ông da thú không đáp lời Vương Đại Trụ ngay lập tức. Hắn vẫn tiếp tục nhìn ngắm xung quanh, ánh mắt dừng lại ở những người dân đang tò mò. Hắn dường như đang thăm dò không chỉ cơ sở vật chất mà cả tinh thần của cư dân nơi đây. "Đại nhân đây hẳn là vị tướng quân giữ cửa của vùng đất này? Ngươi có vẻ lạ mặt. Ta là Tào Hưng, sứ giả của Bắc Cương Vương Triều, phụng mệnh Vương của ta đến đây để diện kiến Lâm công tử, chủ nhân của vùng đất này, và gửi lời chúc mừng." Hắn ta nói với một giọng điệu trầm thấp, vang vọng, mang theo chút kiêu ngạo đặc trưng của người phương Bắc. Tên hắn, Tào Hưng, nghe qua đã thấy sự lạnh lẽo của vùng đất biên cương.
Vương Đại Trụ không để lộ chút cảm xúc nào. "Mời sứ giả vào trong. Lâm đại nhân đã chờ." Anh quay người, dẫn đường. Những người lính của anh vẫn giữ nguyên đội hình, mắt không rời khỏi đoàn sứ giả Bắc Cương. Sự cảnh giác ấy không hề giảm đi, dù đối phương đã tỏ ra "hòa nhã." Trong lòng Vương Đại Trụ, anh thầm khinh bỉ cái vẻ ngoài "chúc mừng" này. Sứ giả của một vương triều hùng mạnh, lại đích thân đến đây chỉ để chúc mừng một vùng đất mới nổi? Chắc chắn là có ý đồ khác. Anh biết, những kẻ đến từ phương Bắc này luôn mang trong mình sự thô bạo và tính toán. "Cái đồ cáo già," anh thầm nghĩ, "chờ xem Lâm đại nhân sẽ đối phó với ngươi thế nào." Anh tin tưởng tuyệt đối vào tài trí của Lâm Dịch, người đã dẫn dắt họ từ một ngôi làng nghèo khó trở thành một nơi đáng sống như hôm nay.
***
Phòng tiếp khách của Lâm Dịch mang một vẻ trang nhã, đơn giản mà thực dụng. Bàn trà bằng gỗ nguyên khối được đặt trang trọng ở trung tâm, bên trên là bộ ấm trà bằng gốm sứ trắng ngà, tinh xảo. Ánh nắng buổi trưa vàng nhạt hắt qua khung cửa sổ bằng giấy dầu, tạo nên những vệt sáng mềm mại trên nền gạch lát. Không khí trong phòng thoang thoảng hương trà thanh khiết, mùi gỗ đánh bóng, nhưng lại mang một sự căng thẳng ngầm, nặng nề đến nghẹt thở.
Lâm Dịch ngồi đối diện với Tào Hưng. Anh vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh thường thấy, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén. Bên cạnh anh, Tô Mẫn ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc sảo không ngừng dõi theo từng cử chỉ, lời nói của sứ giả Bắc Cương. Nàng ghi chép nhanh chóng vào một cuốn sổ nhỏ, từng nét chữ thanh mảnh, như đang phân tích một ván cờ phức tạp. Chu Thiên thì trầm ngâm hơn, râu dài khẽ rung mỗi khi hắn suy tư, đôi mắt sau cặp kính gọng tròn lấp lánh sự tinh tường. Hắn thỉnh thoảng lại vuốt nhẹ cuốn sách cũ đang cầm trên tay, như tìm kiếm sự an ủi hay nguồn cảm hứng từ những trang giấy bạc màu.
Tào Hưng, sau khi nhấp một ngụm trà, đặt chén xuống nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt vẫn sắc lẹm lướt qua Lâm Dịch, Tô Mẫn và Chu Thiên. Hắn cất lời, giọng điệu ban đầu khá hòa nhã, nhưng không giấu nổi sự tự tin và có phần kiêu ngạo. "Nghe danh Lâm công tử đã lâu, nay tận mắt chứng kiến vùng đất này, quả nhiên không hổ danh. Trong thời buổi loạn lạc, việc giữ được một mảnh đất bình yên như thế này thật đáng nể. Vương của chúng tôi cũng vô cùng ngưỡng mộ khí phách của công tử, đặc biệt là lời tuyên ngôn trung lập đầy bản lĩnh." Hắn mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt, đầy ẩn ý.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, đáp lại bằng một giọng điệu trầm tĩnh. "Đa tạ lời khen của quý sứ giả. Vùng đất này chỉ mong cầu bình yên, cho dân chúng một nơi an cư lạc nghiệp mà thôi. Chúng tôi hiểu rõ 'Thế giới này không nợ ai một sự công bằng', vậy nên chúng tôi tự mình xây dựng sự công bằng đó." Trong đầu anh, những suy nghĩ nhanh chóng xoay vần. "Ngưỡng mộ khí phách? Chắc là ngưỡng mộ cái cách mình dám chọc giận các thế lực lớn khác mà thôi. Hắn đang thăm dò. Vẻ ngoài hòa nhã này chỉ là lớp vỏ bọc cho một ý đồ sâu xa hơn."
Tào Hưng tiếp tục, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn, dường như muốn xuyên thấu tâm can Lâm Dịch. "Bình yên là điều ai cũng muốn, nhưng muốn giữ được bình yên thì cần có sức mạnh. Phía Bắc chúng tôi, tuy khí hậu khắc nghiệt, nhưng lại là nơi sản sinh ra những chiến binh dũng mãnh nhất. Kỹ năng chiến đấu của quân đội Bắc Cương là vô song, từng trải qua hàng trăm trận chiến khốc liệt. Nếu Lâm công tử có thể liên kết với chúng tôi, e rằng thiên hạ này sẽ chẳng ai dám mảy may xâm phạm... không chỉ vùng đất của công tử, mà cả sự bình yên mà công tử đang xây dựng." Hắn nhấp một ngụm trà, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Lâm Dịch, Tô Mẫn và Chu Thiên, chờ đợi phản ứng. Đây không chỉ là một lời mời gọi, mà còn là một sự khoe khoang sức mạnh, một lời cảnh báo ngầm.
Lâm Dịch đáp lại bằng nụ cười nhẹ, không biểu lộ cảm xúc. Anh biết, đây là mấu chốt của cuộc trò chuyện. "Bình yên của vùng đất này không dựa vào liên minh hay quyền lực bên ngoài, mà dựa vào ý chí tự cường của dân chúng và sự kiên định của chúng tôi. Chúng tôi không can dự vào tranh giành thiên hạ, cũng không muốn bị cuốn vào vòng xoáy đó. Mục tiêu của chúng tôi là an ninh nội bộ và phát triển bền vững." Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Tô Mẫn, người đang khẽ gật đầu đồng tình, và Chu Thiên, người đã ghi lại toàn bộ cuộc đối thoại. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sự đoàn kết của dân chúng là bức tường thành vững chãi nhất. Chúng tôi tin vào những giá trị đó."
Tào Hưng cau mày nhẹ. Hắn đã quen với những lời đáp từ quanh co, những hứa hẹn mơ hồ, nhưng câu trả lời của Lâm Dịch lại quá thẳng thắn, quá dứt khoát. Hắn không nói về quân đội, không nói về tài nguyên, mà chỉ nói về "ý chí" và "tri thức." Điều này khiến hắn cảm thấy khó hiểu và có chút bực bội. "Đúng là một kẻ quái dị," hắn thầm nghĩ. Tô Mẫn khẽ ghi chép, Chu Thiên vẫn trầm ngâm, nhưng ánh mắt hắn lại ánh lên vẻ tán thưởng.
***
Không khí trong phòng tiếp khách đã trở nên căng thẳng hơn nhiều. Tiếng gió bên ngoài như thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh đặc trưng từ phương Bắc, khiến những tấm rèm cửa sổ khẽ lay động. Mùi da thú từ chiếc áo choàng của Tào Hưng trở nên rõ ràng hơn, hòa lẫn với mùi hương trà đã nguội, tạo nên một sự tương phản đến khó chịu.
Tào Hưng, sau khi lời mời liên minh bị từ chối khéo léo, không từ bỏ ý định của mình. Hắn bắt đầu chuyển sang thăm dò trực diện hơn, không còn dùng những lời lẽ hoa mỹ nữa. "Thật đáng tiếc. Nhưng nếu không có liên minh mạnh mẽ, liệu một vùng đất nhỏ bé có thể đứng vững giữa bão táp sắp tới? Các vương triều đang sụp đổ, các thế lực mới đang nổi lên như nấm sau mưa. Mỗi ngày đều có những cuộc chiến tranh giành lãnh thổ, giết chóc không ngừng. Chúng tôi nghe nói, quân đội của công tử phần lớn là dân binh, liệu có đủ sức chống lại những đội quân tinh nhuệ đã trải qua trăm trận chiến của Bắc Cương, hay Nam Việt, hoặc thậm chí là Đông Hải?" Hắn ta không ngần ngại nêu đích danh các thế lực lớn, như muốn nhấn mạnh sự nguy hiểm mà vùng đất này đang đối mặt. Ánh mắt hắn quét qua Lâm Dịch, đầy vẻ nghi ngờ và thách thức.
Lâm Dịch vẫn giữ thái độ bình thản, nhưng trong lòng anh, một sự kiên quyết không thể lay chuyển đã trỗi dậy. "Hắn đang cố gắng lung lạc ý chí của mình, hoặc ít nhất là tìm ra điểm yếu," anh tự nhủ. "Mình không thể để hắn thấy được sự lo lắng." Anh khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, rồi chậm rãi đặt chén xuống. "Quân đội của chúng tôi không nhiều, nhưng mỗi người lính đều chiến đấu vì gia đình, vì mảnh đất này. Đó là sức mạnh không thể đo đếm bằng số lượng. Chúng tôi không phải là những kẻ hiếu chiến, nhưng cũng không phải là những kẻ yếu hèn. Hơn nữa, chúng tôi luôn có những cách riêng để bảo vệ những gì chúng tôi trân trọng." Ánh mắt Lâm Dịch thoáng qua vẻ kiên quyết, như ngầm ám chỉ điều gì đó không thể nhìn thấy bằng mắt thường, một loại sức mạnh vô hình mà Tào Hưng chưa thể hiểu được. Anh không nói về vũ khí hay chiến thuật, mà nói về ý chí và sự gắn bó. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và chúng tôi sẽ không ngần ngại làm mọi thứ để đạt được điều đó."
Tào Hưng nghe vậy, lông mày hắn nhíu lại. "Những cách riêng"? Hắn cố gắng đọc vị Lâm Dịch, nhưng khuôn mặt anh vẫn điềm tĩnh, không chút sơ hở. "Hắn đang che giấu điều gì đó," Tào Hưng nghĩ. "Hay hắn chỉ đơn giản là đang cố gắng bluff?" Hắn không thể chắc chắn. "Mong là vậy, Lâm công tử. Dù sao, 'bình yên' là một thứ xa xỉ trong thời loạn thế này. Mong Lâm công tử không hối hận với lựa chọn của mình." Giọng điệu của hắn mang theo một chút tiếc nuối giả tạo, nhưng thực chất là một lời đe dọa ngầm. Hắn muốn gieo rắc sự nghi ngờ, sự sợ hãi vào tâm trí Lâm Dịch.
Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười rất nhỏ nhưng đầy tự tin. "Lâm Dịch chưa từng hối hận với những gì mình đã chọn. Bình yên không phải là xa xỉ, mà là mục tiêu chúng tôi theo đuổi bằng mọi giá. Nó là thứ chúng tôi sẽ tự tay tạo dựng và bảo vệ, chứ không phải thứ được ban phát hay vay mượn từ bất kỳ ai." Anh đứng dậy, hành động này ngầm báo hiệu cuộc đối thoại đã kết thúc.
Tào Hưng cũng đứng dậy, vẻ mặt đã bớt đi vẻ tự tin ban đầu, thay vào đó là một chút suy tư, thậm chí là khó chịu. Hắn cúi đầu chào Lâm Dịch một cách lịch sự nhưng ánh mắt vẫn không ngừng đánh giá, như muốn tìm ra một kẽ hở, một điểm yếu trong con người này. "Nếu đã vậy, ta xin phép cáo từ. Hy vọng lần tới gặp lại, vùng đất của công tử vẫn còn giữ được sự bình yên mà công tử hằng mong muốn." Lời nói của hắn nghe như một lời chúc, nhưng lại mang nặng ý cảnh báo.
Lâm Dịch không đáp lời. Anh chỉ khẽ gật đầu, tiễn khách. Khi Tào Hưng cùng đoàn tùy tùng của hắn rời đi, ánh mắt của hắn vẫn không ngừng quét qua phủ đệ, rồi toàn bộ vùng đất, như muốn ghi nhớ mọi chi tiết, mọi điểm yếu tiềm tàng.
Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng của sứ giả Bắc Cương khuất dần, rồi quay lại nhìn Tô Mẫn và Chu Thiên. "Hắn sẽ không dễ dàng từ bỏ đâu. Lời mời liên minh chỉ là khởi đầu. Tiếp theo sẽ là những cuộc thăm dò sâu hơn, những sự khiêu khích nhỏ, thậm chí là những âm mưu để kiểm tra 'những cách riêng để bảo vệ' của chúng ta." Anh khẽ siết chặt bàn tay, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai mình. "Sự kiên định của chúng ta sẽ bị thử thách."
Chu Thiên đẩy gọng kính, trầm ngâm nói. "Sứ giả Bắc Cương có vẻ bất ngờ trước sự kiên quyết của ngài. Hắn đã quen với việc dùng sức mạnh để áp đặt, chứ không phải đối thoại với một người không sợ hãi như ngài."
Tô Mẫn gấp cuốn sổ lại, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. "Chúng ta cần tăng cường phòng bị, đặc biệt là ở biên giới phía Bắc. Hắn sẽ không ngồi yên đâu."
Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Cuộc chiến không ngừng nghỉ để bảo vệ bình yên vẫn đang tiếp diễn. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Bởi vì, sinh tồn không phải là một lựa chọn, mà là một sự thật khắc nghiệt. Và chúng ta sẽ tự mình bảo vệ sự thật đó." Anh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời đã chuyển sang màu xám xịt, báo hiệu một cơn gió lạnh hơn sắp tràn về. Cuộc đối đầu ngoại giao đầu tiên đã kết thúc, nhưng Lâm Dịch biết, đây chỉ là một trong vô vàn những thử thách mà anh và vùng đất này sẽ phải đối mặt trên con đường tìm kiếm một cuộc sống bình yên, một cuộc sống thực sự có ý nghĩa. Những lời ngầm ám chỉ về "những cách riêng để bảo vệ" của Lâm Dịch vẫn lơ lửng trong không khí, như một lời hứa, và cũng là một bí ẩn đang chờ được hé lộ. Thế lực phương Bắc sẽ không dễ dàng bỏ qua một vùng đất dám nói "không" với họ, và Lâm Dịch đã sẵn sàng cho mọi động thái tiếp theo.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.