Lạc thế chi nhân - Chương 951: Dư Chấn Tuyên Ngôn: Lời Thăm Dò Đầu Tiên
Tiếng reo hò "Lâm Dịch! Lâm Dịch!" vẫn vang vọng khắp quảng trường, như một dòng thác lũ cuộn trào, nhấn chìm mọi sự xì xào, bàn tán hay những lời phản đối ngầm từ khu vực của các sứ giả. Nắng buổi sáng muộn vẫn rải đều trên những mái ngói cong vút, phản chiếu lấp lánh trên lá cờ lớn mang biểu tượng mới của vùng đất tự trị đang tung bay phần phật trong gió. Hương đất ẩm sau một đêm sương cùng với mùi thức ăn đường phố còn vương vấn từ những gánh hàng rong đã vội vã dẹp đi để nhường chỗ cho buổi lễ, hòa quyện với mùi phấn khởi, hân hoan của đám đông, tạo nên một bầu không khí vừa trang nghiêm, vừa bùng nổ.
Lâm Dịch vẫn đứng trên bục cao, tấm áo choàng màu chàm đơn giản khẽ bay trong gió. Gương mặt anh, dù gầy gò và có chút xanh xao do những ngày tháng dài lao tâm khổ tứ, vẫn hiện lên vẻ bình tĩnh, kiên định. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn dĩ đã chứa đựng sự từng trải của một linh hồn hiện đại, giờ đây càng sắc bén hơn, lướt qua từng khuôn mặt trong đám đông. Anh nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm nắng của những người dân chất phác, thấy niềm hy vọng bùng cháy trong ánh mắt họ, thấy Lâm phụ đang siết chặt tay Lâm mẫu, cả hai đều nước mắt lưng tròng, xen lẫn tự hào và lo lắng. Lâm Tiểu Nguyệt thì reo hò không ngớt, những ngón tay nhỏ xíu vỗ vào nhau tạo thành tiếng lách cách vui tai, nụ cười thơ ngây của cô bé như một tia nắng xua tan phần nào áp lực đang đè nặng lên vai anh.
"Bão tố mới chỉ bắt đầu..." Lâm Dịch thầm nhủ, cảm giác nặng trĩu của cuộn tuyên ngôn trên tay càng rõ rệt. Anh hiểu rằng, những tiếng reo hò này, những giọt nước mắt hạnh phúc này, chính là nguồn động lực lớn nhất, nhưng cũng là gánh nặng lớn nhất mà anh phải gánh vác. Anh đã vẽ ra một ranh giới, không chỉ cho vùng đất này mà còn cho chính cuộc đời mình. Một ranh giới của bình yên, nhưng cũng là một ranh giới của cuộc chiến mới. Cuộc chiến không phải để giành giật, mà là để bảo vệ.
Trái ngược với sự hân hoan của dân chúng, khu vực của các sứ giả lại chìm trong một sự im lặng đầy áp lực. Sứ giả béo múp, người đã lớn tiếng phản đối, giờ đây đã lùi lại, khuôn mặt vẫn đỏ gay nhưng ánh mắt đã thay bằng vẻ tính toán, nghiền ngẫm. Hắn ta thì thầm với sứ giả bên cạnh, chỉ tay về phía Lâm Dịch. "Tự trị? Hừ, cái đó chỉ tồn tại trên giấy tờ. Chắc chắn có ẩn ý. Hắn ta muốn gây sự chú ý của các thế lực lớn, hay là một nước cờ ngầm nào đó?" Lời thì thầm của hắn bị gió cuốn đi, nhưng sự ngờ vực thì lại hiện rõ trên khuôn mặt.
Sứ giả thư sinh, với ánh mắt lạnh lẽo như băng, vẫn siết chặt nắm đấm. Hắn không nói gì, nhưng nụ cười nhạt trên môi càng lộ rõ vẻ khinh thường và dò xét. "Thật ngông cuồng! Hắn đang tự đào mồ chôn mình và dân chúng của hắn!" Hắn thầm nghĩ, không quên liếc nhìn về phía Lâm Dịch, như muốn đọc được suy nghĩ của đối phương. Những sứ giả khác, đại diện cho các thế lực từ khắp Đại Hạ, cũng bắt đầu rời đi. Mỗi người một vẻ, nhưng ánh mắt đều chứa sự tính toán và ngờ vực. Có người cau mày suy tư, có người nhếch mép cười khẩy, lại có người giữ vẻ mặt bình thản, nhưng đôi mắt thì không ngừng quét qua vùng đất, như đang tìm kiếm những điểm yếu tiềm ẩn.
Lâm Dịch cúi đầu đáp lễ những người dân đang hân hoan reo hò, một cử chỉ đơn giản nhưng đầy tôn trọng. Sau đó, anh khẽ đưa mắt ra hiệu cho Binh trưởng Triệu, người đang đứng nghiêm trang ở chân bục, với vẻ mặt rắn rỏi, cảnh giác. Binh trưởng Triệu hiểu ý, lập tức điều động vài đội quân tuần tra, duy trì trật tự và đảm bảo không có bất kỳ sự cố nào xảy ra trong đám đông. Mặc dù lời tuyên ngôn đã được đưa ra, nhưng anh vẫn không thể lơ là cảnh giác. An ninh là ưu tiên hàng đầu, đặc biệt là trong thời khắc nhạy cảm này.
"Xem ra, vị Lâm Dịch này không hề đơn giản," một sứ giả từ thế lực phương T��y thì thầm với đồng sự, ánh mắt sắc bén lướt qua Lâm Dịch. "Lời tuyên bố trung lập đó, vừa là một thách thức, vừa là một lời mời gọi. Chúng ta phải tìm hiểu rõ hắn muốn gì."
Lâm Dịch, mặc dù có thể không nghe rõ từng lời thì thầm, nhưng kinh nghiệm sống của một người hiện đại đã giúp anh đọc vị được những ánh mắt, những cử chỉ nhỏ nhặt nhất. Anh biết, những kẻ này sẽ không để yên. Họ sẽ thăm dò, sẽ thử thách, và có thể sẽ tìm mọi cách để phá hoại nếu vùng đất này không nằm trong tầm kiểm soát của họ. Anh đã chuẩn bị cho điều đó.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi rời bục, ánh mắt Lâm Dịch dừng lại ở Lâm phụ và Lâm mẫu. Họ đã già đi nhiều, nhưng trong ánh mắt họ vẫn vẹn nguyên tình yêu thương và sự tin tưởng dành cho con trai. Lâm Dịch khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. Anh cũng nhìn thấy Lâm Tiểu Nguyệt đang chạy về phía mình, nhưng Binh trưởng Triệu đã khéo léo ngăn lại, đảm bảo an toàn cho cô bé. Sự bình yên của gia đình, đó chính là nguồn động lực lớn nhất để anh kiên trì trên con đường đầy chông gai này.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh lại tự nhủ, trong tay vẫn còn hơi ấm của cuộn tuyên ngôn. "Nhưng chúng ta sẽ tự tạo ra sự công bằng của riêng mình. Bằng trí tuệ, bằng sự kiên cường, và bằng niềm tin." Anh xoay người, bước xuống bục, đi cùng Tô Mẫn và Chu Thiên. Ánh mắt anh không rời khỏi những sứ giả đang rút lui, như một lời nhắc nhở ngầm rằng anh vẫn đang quan sát, và sẵn sàng đối mặt với bất kỳ động thái nào từ họ. Bình yên không phải là một món quà, mà là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, một đỉnh cao của sức mạnh và ý chí. Và Lâm Dịch, người hiện đại lạc bước vào thế giới cổ đại này, đã sẵn sàng để dẫn dắt họ đến với bình yên đó, dù cho phải đối mặt với bất cứ phong ba bão táp nào. Anh cảm nhận sức nặng của Hắc Mộc Lệnh, món tín vật mà anh luôn mang bên mình, như một lời nhắc nhở về những gì anh đã trải qua và những gì anh phải bảo vệ.
***
Buổi trưa cùng ngày, nắng gắt đổ xuống mái ngói phủ đệ, nhưng bên trong căn phòng làm việc của Lâm Dịch lại mát mẻ và yên tĩnh. Căn phòng bài trí đơn giản nhưng ngăn nắp, với những giá sách cao chạm trần chất đầy sách vở, một bàn làm việc bằng gỗ lim bóng loáng nằm ngay giữa, trên đó là một tấm bản đồ Đại Hạ trải rộng, chi chít những ký hiệu mới được Lâm Dịch tự tay đánh dấu. Mùi mực mới, mùi trà thanh khiết từ ấm trà đang bốc hơi nhẹ trên bàn, và mùi gỗ tự nhiên của đồ đạc hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí trầm tĩnh, nghiêm túc.
Lâm Dịch ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt tập trung vào bản đồ. Ngón tay anh lướt nhẹ qua những đường biên giới, những vùng đất tranh chấp, những điểm nóng tiềm năng mà anh đã khoanh vùng. Gương mặt anh không còn vẻ kiên định, thách thức như khi đứng trước đám đông, mà thay vào đó là sự trầm tư, đôi khi là mệt mỏi, nhưng vẫn không hề mất đi vẻ quyết đoán vốn có. Anh đã thức trắng nhiều đêm để chuẩn bị cho ngày hôm nay, và giờ đây, cuộc chiến thực sự mới bắt đầu.
Đối diện anh là Tô Mẫn, Chu Thiên và Binh trưởng Triệu. Tô Mẫn, dáng ngư���i thanh tú, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, đang lật dở những ghi chép tỉ mỉ của mình. Trang phục nhã nhặn, gọn gàng của nàng càng làm tôn lên sự chuyên nghiệp. Chu Thiên, với dáng người thư sinh, bộ râu dài và cặp kính luôn đeo, trông có vẻ nghiêm túc hơn ngày thường. Hắn vẫn cầm một cuốn sách cũ trên tay, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào bản đồ, thi thoảng lại gật gù như đang suy tính điều gì đó. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo trên má, vẫn mặc giáp trụ gọn gàng, tay đặt hờ trên chuôi kiếm, sẵn sàng hành động bất cứ lúc nào. Bầu không khí trong phòng căng thẳng đến mức có thể cảm nhận được, dù không ai nói một lời thừa thãi.
"Dân chúng thì hân hoan, đó là điều chúng ta mong muốn," Tô Mẫn là người phá vỡ sự im lặng, giọng nói nàng trầm thấp nhưng rõ ràng. "Họ tin vào lời hứa bình yên của ngài. Nhưng các thế lực lớn, họ sẽ không để yên đâu. Ánh mắt của sứ giả Bắc Lương và Nam Việt rõ ràng là đang nghi ngờ, thậm chí có chút khinh thường." Nàng lật đến một trang giấy, chỉ vào những ghi chú về phản ứng của từng sứ giả. "Họ xem lời tuyên ngôn của chúng ta như một động thái khiêu khích, hoặc một sự yếu kém cần được khai thác."
Chu Thiên đẩy gọng kính, giọng điệu phân tích của hắn vang lên. "Đúng vậy. Lời tuyên ngôn của chúng ta, mặc dù là trung lập, nhưng lại phá vỡ cục diện hiện tại của Đại Hạ. Trong mắt các thế lực đang tranh giành bá quyền, một vùng đất không thuộc phe nào, nhưng lại có khả năng tự vệ và phát triển, sẽ trở thành một biến số không thể kiểm soát. Hoặc tệ hơn, họ sẽ xem đó là một cơ hội để lợi dụng, một vùng đệm để thử thăm dò đối phương, hoặc một nơi để ẩn nấp lực lượng." Hắn chỉ lên bản đồ, khoanh vùng ba khu vực mà các sứ giả đến từ đó. "Bắc Lương coi trọng sức mạnh quân sự, họ sẽ đánh giá chúng ta dựa trên khả năng phòng thủ. Nam Việt thiên về thương mại và ngoại giao, họ sẽ tìm cách gây ảnh hưởng kinh tế. Còn Đông Lục, có vẻ họ vẫn còn đang quan sát."
Binh trưởng Triệu gõ nhẹ ngón tay lên chuôi kiếm, giọng nói vang dội, đầy kiên quyết. "Quân đội đã sẵn sàng. Chúng tôi đã tăng cường tuần tra, bố trí thêm chốt canh gác ở các vị trí trọng yếu. Dù là thăm dò hay tấn công, chúng ta cũng sẽ đáp trả. Chúng ta có thể không đông bằng họ, nhưng tinh thần chiến đấu và khả năng phòng thủ của chúng ta không hề thua kém." Ánh mắt anh tràn đầy sự trung thành và quả quyết.
Lâm Dịch gật đầu, ngón tay anh dừng lại ở một con sông lớn trên bản đồ, nơi có một pháo đài cũ đã được củng cố. "Tấn công không phải là mục tiêu của chúng ta, nhưng phòng thủ thì phải kiên cố. Điều quan trọng là phải cho họ thấy rằng 'trung lập' của chúng ta không phải là 'yếu đuối', cũng không phải là 'dễ bị lợi dụng'." Anh nhìn lướt qua từng người, ánh mắt dừng lại ở Tô Mẫn. "Tô Mẫn, những lời thăm dò đầu tiên chắc chắn sẽ đến rất nhanh. Chuẩn bị kế hoạch đối đáp, phải khéo léo nhưng kiên định. Không được để lộ bất kỳ sự dao động nào."
Tô Mẫn gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc. "Thần đã phác thảo vài kịch bản. Chúng ta sẽ nhấn mạnh vào ý chí tự chủ, khả năng tự cung tự cấp và sự kiên quyết bảo vệ ranh giới. Đồng thời, cũng phải thể hiện sự cởi mở trong giao thương, nhưng với những điều khoản rõ ràng để tránh bị lợi dụng."
Lâm Dịch quay sang Chu Thiên. "Chu Thiên, tiếp tục thu thập thông tin về động thái của các thế lực. Đặc biệt là những đội quân đang di chuyển gần biên giới của chúng ta. Bất kỳ sự xáo động nhỏ nào cũng phải được báo cáo ngay lập tức." Anh chỉ vào một vùng núi hiểm trở trên bản đồ. "Khu vực này, liệu có thể dùng để làm một con đường bí mật nếu tình thế bắt buộc?"
Chu Thiên chăm chú nhìn vào bản đồ, đôi mắt dưới cặp kính lấp lánh suy tư. "Khu vực đó hiểm trở, nhưng không phải là không thể. Tuy nhiên, việc xây dựng sẽ tốn kém và mất nhiều thời gian. Nếu là cho mục đích phòng thủ, có lẽ nên tập trung củng cố các tuyến phòng ngự hiện có trước, đồng thời chuẩn bị cho các phương án nghi binh."
Lâm Dịch gật đầu, đồng ý với phân tích của Chu Thiên. Anh cảm thấy mệt mỏi, nhưng tinh thần vẫn rất minh mẫn. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu." Anh thầm nhắc nhở bản thân. "Và tri thức là vũ khí mạnh nhất." Anh tin rằng, với trí tuệ và sự chuẩn bị kỹ lưỡng, vùng đất này có thể đứng vững giữa bão táp. Anh cầm lấy Hắc Mộc Lệnh từ trong túi áo, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó trên đầu ngón tay. Nó không chỉ là biểu tượng của quyền lực, mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề mà anh đang gánh vác. Anh đặt nó xuống bàn, bên cạnh tấm bản đồ, như một lời khẳng định về quyết tâm của mình. Cuộc họp tiếp tục, với những phân tích sâu hơn, những kế hoạch đối phó chi tiết hơn được phác thảo, từng bước củng cố ranh giới bình yên mà anh đã tuyên bố.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu vàng cam lên bầu trời, không khí dịu mát hơn nhiều so với buổi trưa nắng gắt. Trong sảnh tiếp khách của phủ đệ Lâm Dịch, hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, hòa quyện với mùi gỗ đánh bóng từ những đồ nội thất cổ kính. Sảnh rộng rãi, trang trọng, với vài bức tranh phong cảnh treo tường mang vẻ đẹp thanh nhã, nhưng không khí lại không hề thanh bình như cảnh vật. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của người hầu mang trà ra, tiếng trà khẽ chạm vào chén sứ, và tiếng nói chuyện trầm thấp, lịch sự, nhưng đầy rẫy những lời lẽ thăm dò và ẩn ý, tạo nên một sự đối đầu ngầm căng thẳng.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, vẻ mặt bình tĩnh, đôi khi nhấp một ngụm trà. Mặc dù là người đứng đầu, anh lại chọn cách để Tô Mẫn đối đáp chính, chỉ can thiệp khi cần thiết. Đây là một chiến thuật khôn ngoan, vừa thể hiện sự tin tưởng vào cố vấn của mình, vừa tạo khoảng cách để anh có thể quan sát và phân tích kỹ lưỡng hơn thái độ của đối phương. Bên cạnh anh, Tô Mẫn ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc sảo nhưng vẫn giữ vẻ ngoài ôn hòa, chuyên nghiệp.
Đối diện họ là hai sứ giả, những người đã nổi bật nhất trong buổi tuyên ngôn sáng nay. Một là sứ giả từ thế lực Bắc Lương, một gã đàn ông vạm vỡ, vẻ ngoài thô kệch nhưng ánh mắt lại vô cùng tinh ranh, đại diện cho sức mạnh quân sự. Trang phục của hắn tuy sang trọng nhưng vẫn mang hơi hướng mạnh mẽ, có phần giáp trụ bên trong. Người còn lại là sứ giả từ thế lực Nam Việt, một thư sinh ăn mặc tinh tế, cử chỉ tao nhã, đại diện cho ảnh hưởng thương mại và ngoại giao. Cả hai đều có vẻ mặt lịch sự, nhưng ánh mắt không ngừng dò xét, cố gắng tìm kiếm kẽ hở trong lời tuyên ngôn của Lâm Dịch.
Sứ giả Bắc Lương, với nụ cười gượng gạo, mở lời. "Không ngờ Lâm đại nhân lại có quyết tâm phi phàm như vậy. Một vùng đất trung lập giữa thời loạn lạc... thật sự là một nước cờ khó lường." Hắn nhấp một ngụm trà, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Lâm Dịch. "Liệu có phải là một cách để tích lũy lực lượng, chờ thời cơ xưng hùng? Ai mà biết được, trong thời buổi này, mọi lời hứa đều có thể thay đổi." Giọng điệu của hắn cố tình mang chút bông đùa, nhưng ẩn ý bên trong lại đầy tính khiêu khích.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, ánh mắt anh hơi cụp xuống, như đang suy tư. Anh không vội đáp lời, để cho Tô Mẫn có thời gian sắp xếp suy nghĩ. Trong lòng anh, một sự châm biếm nội tâm nhẹ nhàng xuất hiện. "Họ nghĩ mình ngu ngốc đến mức không nh���n ra lời thăm dò đó sao? Một kịch bản cũ rích, nhưng vẫn hiệu quả với những kẻ không có đủ trí tuệ." Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trầm hương thanh tịnh, giúp anh giữ được sự bình tĩnh cần thiết.
Tô Mẫn khẽ cúi đầu, giọng nói nàng mềm mỏng nhưng kiên định. "Quý sứ giả quá lời. Chúng tôi chỉ mong muốn một cuộc sống bình yên cho dân chúng, không tham gia vào vòng xoáy tranh bá. Sức mạnh của chúng tôi chỉ dùng để bảo vệ sự bình yên đó, không phải để bành trướng." Nàng nhấn mạnh vào từ "bảo vệ", như một lời khẳng định không thể lay chuyển. "Chúng tôi không có tham vọng xưng hùng, chỉ có mong muốn được sống trong an lành, và chúng tôi sẽ làm mọi thứ để giữ vững điều đó."
Sứ giả Nam Việt, với vẻ mặt thư sinh, nhấp một ngụm trà, đặt chén xuống bàn một cách nhẹ nhàng. "Vậy nếu có thế lực nào đó tìm đến vùng đất của Lâm đại nhân để lánh nạn, liệu chúng tôi có thể coi đó là hành động trung lập, hay là một sự ủng hộ ngầm?" Hắn mỉm cười, ánh mắt liếc nhìn Lâm Dịch, như muốn đọc được phản ứng của anh. Đây là một câu hỏi khó, một cái bẫy tinh vi để kiểm tra ranh giới của sự trung lập.
Lâm Dịch không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Tô Mẫn tiếp tục đối đáp. Anh biết, Tô Mẫn đủ sắc sảo để xử lý câu hỏi này. Trong đầu anh, những phân tích về ý đồ của sứ giả Nam Việt nhanh chóng hiện ra. "Họ muốn biết mình có sẵn sàng trở thành nơi ẩn náu cho kẻ thù của họ không. Nếu mình từ chối thẳng thừng, họ sẽ cho rằng mình sợ hãi. Nếu mình chấp nhận, họ sẽ coi đó là sự phá vỡ trung lập."
Tô Mẫn, không chút do dự, đáp lời. "Vùng đất của chúng tôi hoan nghênh tất cả những ai tìm kiếm sự bình yên và tuân thủ luật pháp của chúng tôi. Chúng tôi là một nơi trú ẩn cho những người dân thường bị chiến tranh đẩy ra khỏi quê hương, cho những thương nhân muốn giao thương một cách công bằng, cho những học giả muốn tìm nơi thanh tĩnh. Nhưng nếu có bất kỳ thế lực nào tìm đến vùng đất của chúng tôi để lánh nạn, và có bất kỳ hành vi nào gây ảnh hưởng đến sự trung lập của chúng tôi, chúng tôi sẽ không ng���n ngại trục xuất." Nàng hơi ngừng lại, ánh mắt thẳng thắn nhìn vào sứ giả Nam Việt. "Bình yên của chúng tôi không phải là một cái cớ để người khác ẩn mình và gây rối, cũng không phải là một tấm khiên để che chắn cho những âm mưu chính trị. Ranh giới của chúng tôi rất rõ ràng."
Sứ giả Bắc Lương và Nam Việt trao đổi ánh mắt, có vẻ ngạc nhiên trước sự kiên quyết trong lời nói của Tô Mẫn. Họ cố gắng đọc vị Lâm Dịch, người vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, đôi khi nhấp trà hoặc khẽ gật đầu. Anh chỉ can thiệp khi cần thiết, bằng những câu nói ngắn gọn nhưng sắc bén, khẳng định lập trường.
"Chúng tôi hiểu sự cẩn trọng của Lâm đại nhân," sứ giả Nam Việt nói, giọng điệu có vẻ đã bớt phần thăm dò. "Nhưng trong thời buổi này, liệu một vùng đất nhỏ bé như quý vị có thể đứng vững mà không cần đến sự hậu thuẫn của bất kỳ thế lực lớn nào không? Đây không phải là một lời đe dọa, chỉ là một sự thật khắc nghiệt."
Lâm Dịch lúc này mới cất lời, giọng anh trầm thấp, nhưng từng từ đều mang sức nặng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng tôi hiểu rõ điều đó. Nhưng chúng tôi cũng tin rằng, một vùng đất có ý chí, có tri thức, và có sự đoàn kết, dù nhỏ bé đến mấy, cũng có thể tạo ra kỳ tích. Chúng tôi không cầu xin sự hậu thuẫn, chúng tôi chỉ mong muốn được sống yên ổn, và chúng tôi sẽ tự mình bảo vệ sự yên ổn đó." Anh không hề đề cập đến sức mạnh quân sự hay kinh tế, mà chỉ nhấn mạnh vào "ý chí, tri thức, và đoàn kết", ba yếu tố mà anh tin rằng là nền tảng vững chắc nhất.
Sứ giả Bắc Lương và Nam Việt nhìn nhau một lần nữa. Có lẽ họ đã thu thập đủ thông tin cho buổi thăm dò đầu tiên này. Câu trả lời của Lâm Dịch và Tô Mẫn không hề bộc lộ điểm yếu, ngược lại, còn thể hiện một sự kiên định đáng ngạc nhiên. Họ nhận ra rằng, vị Lâm Dịch này, dù không có thiên phú tu luyện hay "bàn tay vàng", lại là một đối thủ khó lường với trí tuệ và mưu lược của mình.
"Chúng tôi đã hiểu rõ lập trường của Lâm đại nhân," sứ giả Bắc Lương nói, đứng dậy. "Hy vọng rằng lời tuyên ngôn trung lập của quý vị sẽ được giữ vững. Chúng tôi xin phép cáo từ."
Sứ giả Nam Việt cũng đứng dậy, cúi đầu chào Lâm Dịch và Tô Mẫn một cách lịch sự. "Chúc Lâm đại nhân và vùng đất này được bình yên. Chúng tôi sẽ truyền đạt lại những gì đã được chứng kiến."
Lâm Dịch và Tô Mẫn cũng đứng dậy tiễn khách. Khi hai sứ giả rời đi, ánh mắt của họ vẫn không ngừng quét qua phủ đệ, như muốn ghi nhớ mọi chi tiết. Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng họ khuất dần, rồi quay lại nhìn Tô Mẫn. "Đây chỉ là khởi đầu. Những cuộc thăm dò sẽ không dừng lại ở lời nói." Anh khẽ siết chặt bàn tay, cảm nhận sức nặng của Hắc Mộc Lệnh trong lòng bàn tay. "Cuộc chiến không ngừng nghỉ để bảo vệ bình yên, đã chính thức bắt đầu."
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, cuộc chiến mới chỉ vừa hé mở, đầy rẫy những âm mưu, những toan tính và những thách thức đang chờ đợi. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh đã sẵn sàng.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.