Lạc thế chi nhân - Chương 950: Lời Tuyên Ngôn Chấn Động: Ranh Giới Bình Yên
Bình minh ló dạng, xua tan màn sương mỏng còn vương vấn trên những mái nhà tranh mới, những con đường đất được quy hoạch gọn gàng và những vườn rau xanh mướt trong vùng đất mà Lâm Dịch đã dày công gây dựng. Ánh nắng sớm màu vàng nhạt len lỏi qua khe cửa sổ, đậu trên chiếc bàn gỗ đơn sơ trong căn phòng nhỏ nhưng tươm tất. Ngọn đèn dầu đặt trên bàn, vẫn còn leo lét cháy, như một người lính trung thành đã thức trắng đêm. Mùi dầu hỏa quyện với mùi giấy và mực mới, một mùi hương khô khan nhưng chứa đựng sự nghiêm túc, một dấu hiệu của công việc đã hoàn thành.
Lâm Dịch ngồi đối diện với Tô Mẫn và Chu Thiên, ánh mắt anh hơi thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng sự mệt mỏi đó bị che khuất bởi một vẻ kiên định đến lạ. Chiếc áo vải thô màu xám của anh phẳng phiu, mái tóc đen được buộc gọn gàng, thể hiện sự chuẩn bị cẩn thận cho ngày trọng đại. Trên bàn, cuộn tuyên ngôn đã được niêm phong cẩn thận, từng nét chữ sắc sảo của Chu Thiên hiện rõ dưới ánh đèn. Nó không chỉ là một văn bản, mà là một lời thề, một ranh giới được vẽ ra bằng cả sinh mạng.
“Mọi thứ đã sẵn sàng chưa, Tô Mẫn? Chu Thiên?” Giọng Lâm Dịch trầm ổn, nhưng không giấu nổi sự căng thẳng len lỏi trong từng âm tiết. Anh nhìn từng người, ánh mắt mang theo sự dò hỏi, nhưng cũng là một sự tin tưởng tuyệt đối. “Sau hôm nay, không còn đường lui nữa.” Anh nhấn mạnh, câu nói này không chỉ dành cho hai cố vấn của mình, mà còn là một lời nhắc nhở cho chính bản thân. Anh đã đi quá xa để có thể quay đầu, và con đường phía trước, dẫu chông gai đến mấy, anh cũng buộc phải bước tiếp.
Tô Mẫn, với dáng người thanh tú và gương mặt thông minh, gật đầu nhẹ nhàng. Đôi mắt sắc sảo của nàng quét qua cuộn giấy, rồi dừng lại trên Lâm Dịch, ánh lên vẻ lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. “Thưa chủ nhân, mọi thứ đều theo kế hoạch. Từ an ninh, hậu cần, cho đến từng chi tiết nhỏ nhất của buổi lễ, đều đã được sắp xếp chu đáo.” Nàng dừng lại một chút, như cân nhắc lời nói của mình. “Chỉ là, phản ứng của các thế lực bên ngoài, e rằng sẽ rất gay gắt. Có lẽ còn hơn những gì chúng ta đã dự liệu.”
Lâm Dịch khẽ thở dài, trong lòng anh, hình ảnh những sứ giả với vẻ mặt kiêu ngạo từ các thế lực mới nổi hiện lên rõ ràng. Anh biết, việc từ chối lời mời gọi quyền lực, việc chọn con đường trung lập, sẽ bị coi là một sự thách thức, thậm chí là sỉ nhục đối với những kẻ khao khát bá quyền. “Ta biết.” Anh đáp, giọng nói mang theo một sự chua chát nhẹ. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và họ sẽ không dễ dàng chấp nhận một ranh giới không thuộc về họ.”
Chu Thiên, với dáng người thư sinh và chòm râu dài, khẽ vuốt cằm. Cuốn sách cũ trên tay hắn đã được đặt sang một bên, nhường chỗ cho sự tập trung cao độ vào thời khắc hiện tại. “Chúng ta đã lường trước điều đó, thưa chủ nhân.” Hắn nói, giọng điệu điềm tĩnh như mọi khi. “Quan trọng là sự kiên định của chủ nhân. Một khi lời tuyên ngôn được đưa ra, nó phải vững như núi Thái Sơn, không thể lay chuyển bởi bất kỳ cơn bão nào. Quyền lực, danh vọng, những thứ đó chỉ là ảo ảnh. Bình yên cho dân chúng mới là điều thực sự có ý nghĩa.”
Lâm Dịch nghe Chu Thiên nói, trong lòng dấy lên một sự đồng cảm sâu sắc. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời đang dần xua đi lớp sương mù cuối cùng, để lộ ra một ngày mới trong trẻo. "Bình yên... Đó là một từ đẹp, nhưng để đạt được nó, chúng ta phải trả giá không nhỏ." Anh thầm nghĩ. Toàn bộ hành trình của anh ở thế giới này, từ một người hiện đại lạc lõng, sống chui lủi ở vùng biên thùy, đến khi trở thành một người lãnh đạo được dân chúng tin yêu, đều xoay quanh hai chữ "sinh tồn". Ban đầu là sinh tồn cho bản thân, sau đó là sinh tồn cho gia đình, và giờ đây là sinh tồn cho cả một cộng đồng. Con đường anh chọn, dẫu khác biệt, nhưng bản chất vẫn là một cuộc chiến sinh tồn.
Anh đưa tay nhấc chén trà đã nguội lạnh trên bàn, nhấp một ngụm. Vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, như nhắc nhở anh về những khó khăn, những thử thách vẫn còn đang chờ đợi phía trước. Anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng, đã tính toán mọi bước đi, nhưng thế giới này đầy rẫy những biến số không thể lường trước. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh tự nhủ. "Nhưng ngay cả tri thức cũng cần được bảo vệ bằng hành động."
Đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa dứt khoát vang lên. Cánh cửa gỗ hé mở, để lộ ra thân hình vạm vỡ của Vương Đại Trụ, khuôn mặt chất phác của hắn căng thẳng nhưng ánh mắt đầy cảnh giác. Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt nhanh nhẹn, đứng ngay sau lưng hắn, ánh mắt đảo quanh căn phòng, như muốn đảm bảo không có bất kỳ mối đe dọa nào.
“Đại ca,” Vương Đại Trụ nói, giọng hắn hơi khàn nhưng rõ ràng, “Các sứ giả đã đến, tất cả đều đang chờ ở quảng trường. Binh trưởng Triệu đã bố trí lực lượng đâu vào đấy, không một con ruồi nào có thể bay lọt nếu không được phép.” Hắn nắm chặt chuôi kiếm bên hông, sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào.
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy kiên quyết. "Đại ca nói gì, Nh�� Cẩu làm nấy! Bất cứ ai dám gây rối, Nhị Cẩu này sẽ cho hắn biết tay!"
Lâm Dịch nhìn hai người họ, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Sự trung thành và nhiệt huyết của họ là một trong những điểm tựa lớn nhất của anh. "Tốt lắm, Đại Trụ, Nhị Cẩu." Anh đứng dậy, vươn vai, cảm thấy cơ bắp giãn ra sau một đêm dài. “Hãy giữ vững an ninh. Đây là thời khắc quan trọng, nhưng cũng là thời khắc dễ xảy ra biến động nhất.” Anh biết, những kẻ thù tiềm tàng sẽ không bỏ qua cơ hội để thăm dò, hoặc thậm chí là phá hoại. Anh tin tưởng vào sự cẩn trọng của Binh trưởng Triệu, vào kinh nghiệm chiến đấu của Vương Đại Trụ và sự nhanh nhẹn của Trần Nhị Cẩu. Họ là những con người đã cùng anh trải qua biết bao gian khổ, và họ sẽ không để anh thất vọng.
Tô Mẫn và Chu Thiên cũng đứng dậy. Tô Mẫn cầm lấy cuộn tuyên ngôn, cẩn thận đưa cho Lâm Dịch. Bàn tay Lâm Dịch nắm lấy cuộn giấy, cảm nhận sự nặng trĩu của nó, không chỉ là trọng lượng vật lý, mà còn là gánh nặng của niềm tin, của kỳ vọng, và của cả những mối hiểm nguy tiềm ẩn. "Hắc Mộc Lệnh..." Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu anh. Miếng gỗ đen tuyền ấy, một phần của quá khứ, một biểu tượng của sự sống sót, có lẽ không liên quan gì đến thời khắc này, nhưng nó vẫn là một lời nhắc nhở về con đường anh đã đi, và những gì anh đã vượt qua.
Anh hít một hơi thật sâu, rồi từ từ bước ra khỏi căn phòng nhỏ, hướng về phía quảng trường trung tâm, nơi một kỷ nguyên mới đang chờ đợi để được khai sinh. Anh đã sẵn sàng.
***
Quảng trường trung tâm của vùng đất tự trị, vốn dĩ là một bãi đất trống được san phẳng để làm nơi họp chợ, nay đã biến thành một sân khấu lớn. Nắng vàng gay gắt giữa buổi sáng đổ xuống, làm chói mắt những ai không quen với ánh sáng trực diện. Không khí khô ráo, mang theo mùi đất và cỏ dại, quyện với mùi hương nhẹ của những loại hoa dại mọc ven đường. Dù nắng gắt, quảng trường vẫn chật kín người. Dân chúng từ khắp các làng mạc lân cận đã đổ về, đứng chen chúc nhau, tạo thành một biển người mênh mông. Trên những gương mặt sạm nắng, khắc khổ vì lao động, là những ánh mắt lấp lánh hy vọng, tò mò, và một chút lo lắng. Họ thì thầm bàn tán, chỉ trỏ về phía bục gỗ cao được dựng ở giữa quảng trường, nơi sẽ diễn ra sự kiện trọng đại.
Ở hàng ghế đầu, được che bằng một mái che đơn giản để tránh nắng, là nơi dành cho các vị khách quý – hay nói đúng hơn, là các sứ giả từ những thế lực mới nổi đang tranh giành thiên hạ. Họ ngồi đó, ăn vận lộng lẫy, với những bộ y phục làm từ lụa là gấm vóc, thêu thùa tinh xảo, đối lập hoàn toàn với trang phục vải thô sơ, vá víu của dân chúng. Một số sứ giả khoác lên mình quân phục uy nghiêm, kiếm đeo bên hông, toát ra khí chất lạnh lùng, đánh giá. Họ không nói nhiều, chỉ liếc nhìn xung quanh với vẻ mặt kiêu ngạo, ánh mắt ẩn chứa sự hoài nghi và đôi khi là khinh thường. Đối với họ, cái vùng đất nhỏ bé này, được cai trị bởi một thiếu niên không có danh phận hay gia thế hiển hách, chỉ là một hạt cát nhỏ trong cuộc chiến tranh giành quyền lực.
“Hừm, một tên tiểu tử lại muốn xưng vương sao?” Một sứ giả béo múp, với bộ râu quai nón rậm rạp và đôi mắt nhỏ ti hí, khẽ cười khẩy, giọng hắn oang oang đủ để những người xung quanh nghe thấy. Hắn là đại diện của một thế lực mới nổi ở phía Đông, nổi tiếng với sự tàn bạo và tham lam. Hắn khạc nhổ một bãi nước bọt xuống đất, vẻ mặt đầy khinh miệt.
Ngồi bên cạnh hắn, một sứ giả khác, với gương mặt thư sinh nhưng ánh mắt sắc lạnh, lắc đầu nhẹ. Hắn là người của một gia tộc quyền quý ở phía Nam, có tiếng về sự mưu mô và cẩn trọng. “Hắn không nói xưng vương, hắn nói tự trị. Điều này mới đáng lo ngại.” Hắn thì thầm, giọng nhỏ nhưng đầy sức nặng. “Một vùng đất trung lập trong thời buổi loạn lạc này, nếu không bị thôn tính, ắt sẽ trở thành cái gai trong mắt tất cả.”
Xa xa, ở một góc khuất của quảng trường, gia đình Lâm Dịch đứng nép mình giữa đám đông. Lâm phụ, với gương mặt chất phác và đôi tay thô ráp, siết chặt lấy bàn tay gầy guộc của Lâm mẫu. Ánh mắt ông tràn đầy sự tự hào khi nhìn về phía bục gỗ, nhưng sâu thẳm trong đó là nỗi lo lắng không nguôi. Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với dáng người nhỏ nhắn, không ngừng đưa mắt tìm kiếm hình bóng con trai giữa biển người.
“Dịch nhi của ta…” Lâm mẫu thì thầm, giọng bà run run, đôi mắt đỏ hoe. “Liệu có ổn không? Chuyện này… có quá nguy hiểm không?” Bà nắm chặt tay Lâm phụ, như muốn tìm kiếm một chút an ủi.
Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn, ngây thơ, bám chặt lấy vạt áo Lâm mẫu. Khuôn mặt bầu bĩnh của em đầy vẻ ngưỡng mộ khi nhìn về phía bục. Đối với em, anh trai mình là người hùng vĩ đại nhất, là người có thể làm được mọi thứ. Em không hiểu hết sự phức tạp của tình hình, nhưng em cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, và sự quan trọng của thời khắc này.
Đúng lúc đó, một làn sóng xì xào rộ lên từ phía sau. Âm thanh ấy lan nhanh, như một con sóng lan truyền khắp quảng trường. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về một hướng.
Lâm Dịch xuất hiện.
Anh bước đi chậm rãi, vững vàng, phía sau là Tô Mẫn, Chu Thiên, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, cùng với Binh trưởng Triệu và một tốp lính tinh nhuệ. Dù trang phục của anh đơn giản, không chút phô trương, nhưng khí chất trầm ổn, kiên nghị của anh lại khiến mọi ánh mắt phải nể phục. Anh không nhìn xuống đất, cũng không nhìn thẳng vào đám đông như muốn phô trương. Thay vào đó, anh ngẩng cao đầu, ánh mắt quét qua từng gương mặt, từ những người dân chân chất cho đến những sứ giả kiêu ngạo. Anh nhìn thấy sự hy vọng, sự tin tưởng, và cả sự hoài nghi, thách thức. Anh cảm nhận được sức nặng của hàng ngàn ánh mắt đổ dồn vào mình, cảm nhận được trách nhiệm to lớn đang đè nặng trên đôi vai gầy.
Bước chân anh không hề chùn bước. Khi anh lên đến bục gỗ, toàn bộ quảng trường bỗng chìm vào một sự im lặng đáng sợ. Chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua, làm xao động những cành cây, và tiếng trống lồng ngực của chính Lâm Dịch. Anh nhận lấy cuộn tuyên ngôn từ tay Tô Mẫn, bàn tay anh hơi run nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự dồn nén của cảm xúc và sự tập trung cao độ. Anh đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu, từ những ngày đầu tiên đặt chân đến thế giới này, khi anh còn là một thiếu niên gầy gò, vật lộn với sinh tồn.
Anh đứng thẳng, ánh mắt một lần nữa quét qua đám đông. Một tia nắng chói chang chiếu thẳng vào gương mặt anh, làm nổi bật đường nét kiên nghị. “Chư vị,” Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng, rõ ràng đến từng ngóc ngách của quảng trường, “hôm nay là một ngày trọng đại…”
***
Ánh nắng mặt trời chói chang vẫn rọi xuống quảng trường, làm không khí càng thêm oi bức. Lâm Dịch đứng trên bục cao, cầm chặt cuộn tuyên ngôn trong tay. Giọng nói của anh, ban đầu còn hơi trầm lắng, giờ đây đã trở nên rõ ràng và đầy sức nặng, vang vọng khắp quảng trường, lấn át cả tiếng ve kêu râm ran từ những hàng cây cổ thụ. Từng lời anh nói ra đều được cân nhắc kỹ lưỡng, không thừa không thiếu, như những viên đá được đặt đúng vị trí, xây dựng nên một bức tường thành vững chắc.
“Chúng ta, những người dân nơi đây, đã trải qua đủ tang thương. Máu đã đổ quá nhiều, nước mắt ��ã rơi quá nhiều vì những cuộc chiến tranh giành quyền lực vô nghĩa.” Lâm Dịch nói, ánh mắt anh nhìn xa xăm, như đang hồi tưởng lại những gì đã qua, những hình ảnh về nạn đói, về sự áp bức, về những cuộc giao tranh đẫm máu mà anh đã chứng kiến. “Chúng ta không cầu danh vọng, không tranh bá vương quyền. Thứ chúng ta cầu là một mảnh đất bình yên, một cuộc sống ấm no cho con cháu đời sau. Một nơi mà hạt giống được gieo sẽ nảy mầm, nơi tiếng cười trẻ thơ không bị gián đoạn bởi tiếng gươm đao, nơi người già có thể an hưởng tuổi xế chiều mà không phải lo sợ chiến loạn.”
Những lời nói của Lâm Dịch chạm đến tận đáy lòng của những người dân đang đứng lắng nghe. Trên những gương mặt khắc khổ, nhiều người đã rưng rưng nước mắt. Họ đã quá quen thuộc với chiến tranh, với đói nghèo, với sự bất công. Giờ đây, một tia hy vọng được thắp lên, một lời hứa về bình yên, một điều mà họ tưởng chừng như không bao giờ có thể đạt được.
Các sứ giả ở hàng ghế đầu, ban đầu còn giữ vẻ mặt khinh thường, giờ đây cũng phải nheo mắt lại, lắng nghe từng lời Lâm Dịch nói. Vẻ mặt của họ dần thay đổi, từ hoài nghi sang bất ngờ, rồi đến cau mày và thầm thì trao đổi. Những lời lẽ của Lâm Dịch, tuy không hùng hồn như những bài diễn thuyết kêu gọi chiến tranh, nhưng lại mang một sức nặng riêng, một sự chân thành đến gai người.
Lâm Dịch hít một hơi sâu, đôi mắt anh lại một lần nữa quét qua đám đông, dừng lại một chút ở hàng ghế của các sứ giả, rồi lại quay về phía những người dân. Ánh mắt anh lúc này trở nên kiên định hơn bao giờ hết, không một chút do dự. “Vì vậy, hôm nay, ta Lâm Dịch, thay mặt cho toàn thể dân chúng của vùng đất này, chính thức tuyên bố vùng đất này là một khu vực tự trị, trung lập.”
Một làn sóng xì xào, lần này không phải của sự tò mò, mà là của sự kinh ngạc, thậm chí là phẫn nộ, lan khắp quảng trường. Các sứ giả đồng loạt đứng phắt dậy, vẻ mặt biến sắc.
Sứ giả béo múp, người đã cười khẩy lúc nãy, giờ đây mặt đỏ gay, chỉ tay về phía Lâm Dịch. “Tự trị? Trung lập? Ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám tuyên bố điều đó? Trong thời buổi loạn lạc, không có đất đai nào được phép đứng ngoài cuộc!”
Sứ giả thư sinh, dù không lớn tiếng, nhưng ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng. Hắn siết chặt nắm đấm, một nụ cười nhạt hiện trên môi. “Thật ngông cuồng! Hắn đang tự đào mồ chôn mình và dân chúng của hắn!”
Nhưng Lâm Dịch không hề bận tâm đến những phản ứng đó. Anh giơ cao cuộn tuyên ngôn, giọng nói anh vang dội, áp đảo cả tiếng xì xào và phản đối. “Chúng ta sẽ không can dự vào bất kỳ cuộc chiến tranh giành nào giữa các thế lực. Chúng ta không muốn trở thành công cụ, không muốn trở thành chiến trường cho bất kỳ ai!” Anh nói, mỗi từ ngữ đều là một lời khẳng định đanh thép, một ranh giới không thể vượt qua.
“Tuy nhiên,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói anh bỗng trở nên sắc bén, mang theo một sự cảnh cáo không thể nhầm lẫn, “chúng ta cũng không dung thứ bất kỳ sự xâm phạm nào lên mảnh đất và người dân của chúng ta! Bất kỳ ai dám đặt chân lên đây với ý đồ xấu, bất kỳ ai dám phá hoại cuộc sống bình yên mà chúng ta đã dày công xây dựng, sẽ phải đối mặt với sự phản kháng không khoan nhượng!”
Lời nói của Lâm Dịch như một tiếng sấm sét giữa trời quang. Không phải là lời đe dọa vũ lực hùng hổ, mà là một lời cảnh báo lạnh lùng, hàm chứa một ý chí thép. Hắn biết, lời tuyên bố này sẽ là một thách thức lớn lao. Nó sẽ biến vùng đất này thành mục tiêu cho sự dò xét, sự nghi ngờ, và có thể là cả sự tấn công từ những kẻ không muốn thấy bất kỳ thực thể nào nằm ngoài tầm kiểm soát của họ. Nhưng hắn đã sẵn sàng.
Những người dân ban đầu còn bàng hoàng, giờ đây đã hiểu rõ ý nghĩa của lời tuyên bố. Ánh mắt họ từ lo lắng chuyển sang kiên định, rồi bùng lên sự ủng hộ mãnh liệt. Bình yên mà không cần phải cúi đầu, bình yên mà có quyền tự vệ. Đó là điều mà họ hằng mong ước.
“Lâm Dịch! Lâm Dịch!” Tiếng reo hò bắt đầu vang lên, ban đầu chỉ là vài tiếng lẻ tẻ, rồi nhanh chóng lan ra, biến thành một làn sóng âm thanh mạnh mẽ, nhấn chìm mọi tiếng thì thầm phản đối của các sứ giả. Những người dân giơ cao nắm đấm, ánh mắt họ tràn đầy niềm tin và sự kính nể. Họ đã tìm thấy một người lãnh đạo không chỉ hứa hẹn, mà còn dám đứng lên bảo vệ họ, dám vẽ ra một con đường khác biệt trong thế giới loạn lạc này.
Lâm Dịch nhìn biển người đang reo hò, nhìn những ánh mắt tin tưởng của họ, và nhìn cả những gương mặt cau có, giận dữ của các sứ giả. Trong lòng anh, cảm giác nặng trĩu của cuộn tuyên ngôn trên tay càng rõ rệt. "Hôm nay, ta đã vẽ ra một ranh giới." Anh thầm nghĩ, "Một ranh giới của bình yên, nhưng cũng là một ranh giới của cuộc chiến mới. Cuộc chiến không phải để giành giật, mà là để bảo vệ."
Ánh mắt sắc lạnh của một số sứ giả vẫn dán chặt vào Lâm Dịch, như thể đang cân đo đong đếm giá trị của lời tuyên bố này, và những động thái tiếp theo họ cần thực hiện. Họ thì thầm với nhau, những lời lẽ giận dữ và tính toán. Lâm Dịch hiểu rằng, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, với những âm mưu, những cuộc dò xét, và có thể là cả những trận chiến.
Nhưng khi anh nhìn lại đám đông dân chúng đang hò reo, nhìn thấy niềm hy vọng rạng ngời trên khuôn mặt họ, nhìn thấy Lâm phụ, Lâm mẫu đang lặng lẽ lau nước mắt vì tự hào và lo lắng, và Lâm Tiểu Nguyệt đang vỗ tay nhiệt tình, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng anh. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh lại tự nhủ. "Nhưng chúng ta sẽ tự tạo ra sự công bằng của riêng mình. Bằng trí tuệ, bằng sự kiên cường, và bằng niềm tin."
Anh hạ cuộn tuyên ngôn xuống, ánh mắt vẫn kiên định nhìn về phía trước, nơi chân trời rộng mở. Bình yên không phải là một món quà, mà là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, một đỉnh cao của sức mạnh và ý chí. Và Lâm Dịch, người hiện đại lạc bước vào thế giới cổ đại này, đã sẵn sàng để dẫn dắt họ đến với bình yên đó, dù cho phải đối mặt với bất cứ phong ba bão táp nào.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.