Lạc thế chi nhân - Chương 949: Giây Phút Cuối Cùng: Chuẩn Bị Cho Lời Tuyên Ngôn
Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả mặt hồ Sen Tĩnh Mịch, nhưng không khí căng thẳng và hồi hộp vẫn còn đọng lại trong từng góc nhỏ của vùng đất Lâm Dịch. Sự im lặng của Lâm Dịch, Tô Mẫn và Chu Thiên, sau khi tiễn Thẩm Thiên, không phải là sự xa cách, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự đồng điệu trong tâm hồn. Họ đã cùng anh trải qua biết bao khó khăn, chứng kiến anh từ một thiếu niên bỡ ngỡ trở thành một người lãnh đạo kiên cường, và họ hiểu rõ những gì anh đang nghĩ.
Tô Mẫn là người phá vỡ sự tĩnh lặng ấy, giọng nàng mang theo chút ưu tư, lo lắng. "Thẩm Thiên sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy đâu. Hắn là kẻ tham vọng, chắc chắn sẽ tìm cách gây khó dễ." Nàng hiểu rõ bản chất của những kẻ tranh bá, và biết rằng việc từ chối lời mời gọi của họ thường mang đến những hậu quả không mấy tốt đẹp. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc, quá nhiều những lời hứa hão huyền của các quân phiệt. Lời từ chối của Lâm Dịch, dù đầy lý lẽ, trong mắt những kẻ như Thẩm Thiên, có thể bị coi là sự khinh thường, hoặc tệ hơn, là một thách thức.
Chu Thiên gật đầu phụ họa, giọng ông trầm tĩnh nhưng đầy suy tư. "Đúng vậy. Việc công tử từ chối thẳng thừng sẽ khiến hắn càng thêm đề phòng. Hắn có thể sẽ tìm cách cô lập chúng ta, hoặc thậm chí là dùng vũ lực để gây áp lực. Chúng ta cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng cho mọi tình huống." Ông vuốt chòm râu bạc, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, như thể đang nhìn thấy những sóng gió sắp nổi lên. Những lời lẽ của Thẩm Thiên, dù khéo léo đến mấy, vẫn không thể che giấu được bản chất uy hiếp, và Chu Thiên, với kinh nghiệm từng trải của mình, đã nhìn thấu điều đó.
Lâm Dịch khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng đầy kiên định. Anh quay sang nhìn Tô Mẫn và Chu Thiên, ánh mắt anh lấp lánh dưới ánh chiều tà, phản chiếu một sự tĩnh tại hiếm có. "Ta biết. Nhưng ta không hối hận với lựa chọn của mình. Sức mạnh thực sự không nằm ở việc chinh phạt, mà ở việc bảo vệ những gì mình trân quý. Hơn nữa, chúng ta đã có kế hoạch, phải không?" Anh hỏi, giọng điệu mang theo một sự tự tin không hề che giấu. Anh không chỉ nói suông. Anh đã dành hàng tháng trời, cùng với Tô Mẫn và Chu Thiên, để phân tích tình hình, vạch ra các chiến lược đối phó với mọi kịch bản có thể xảy ra sau khi tuyên bố trung lập. Từ việc củng cố phòng thủ, phát triển kinh tế tự chủ, đến việc thiết lập mạng lưới tình báo và liên kết với các thế lực nhỏ khác. Cẩm Nang Kế Sách mà anh từng nắm chặt trong tay, giờ đây như đã in sâu vào tâm trí, trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động. Mỗi quyết định, mỗi bước đi đều được anh cân nhắc kỹ lưỡng, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Đó là bản năng của một người hiện đại, luôn tìm cách tối ưu hóa và dự phòng mọi rủi ro.
Tô Mẫn và Chu Thiên nhìn nhau, rồi cả hai cùng gật đầu. Nụ cười của Lâm Dịch đã xua tan đi phần nào sự lo lắng trong lòng họ. Họ biết, Lâm Dịch không bao giờ hành động một cách mù quáng. Mọi quyết định của anh đều đã được cân nhắc kỹ lưỡng, dựa trên tri thức và khả năng suy luận sắc bén của anh. Niềm tin của họ vào anh không phải là vô căn cứ, mà được xây dựng trên những bằng chứng cụ thể qua từng thử thách mà họ đã cùng anh vượt qua.
"Đúng vậy, công tử." Tô Mẫn đáp, ánh mắt nàng trở nên kiên định hơn. "Chúng ta đã chuẩn bị. Mạng lưới tình báo đã được củng cố, kho lương thực đã được tích trữ, và các công trình phòng thủ cũng đang được gấp rút hoàn thiện. Hơn nữa, chúng ta đã gửi thư đến các thế lực khác, thông báo về ý định trung lập. Dù phản ứng có ra sao, chúng ta cũng đã có bước đi đầu tiên." Nàng nói, giọng điệu tràn đầy sự tự tin vào những gì họ đã dày công xây dựng.
Chu Thiên bổ sung thêm. "Những gì Thẩm Thiên nói, tuy mang ý đe dọa, nhưng cũng không phải là vô lý. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng chính vì thế, chúng ta phải tự tạo ra sự công bằng và an toàn cho mình. Và chúng ta sẽ làm được điều đó." Lời nói của ông chứa đựng một triết lý sâu sắc, phản ánh kinh nghiệm sống và sự hiểu biết về bản chất con người, bản chất của quyền lực.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng anh khi nhìn thấy sự tin tưởng và đồng lòng từ những người cộng sự thân cận nhất. Anh lại quay mặt về phía hồ, ngắm nhìn những cánh sen đang từ từ khép lại khi màn đêm buông xuống. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy chông gai, sẽ có những lúc anh phải đối mặt với áp lực nặng nề, với những cám dỗ và thậm chí là hiểm nguy đến tính mạng. Nhưng anh đã lựa chọn. Anh đã chọn con đường của sự bình yên, của cuộc sống thực tế, không danh vọng phù phiếm. Anh sẽ bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những con người anh trân trọng, và bảo vệ lý tưởng mà anh đã gây dựng. Ánh trăng đã lên cao, phản chiếu lung linh trên mặt hồ, vẽ nên một bức tranh huyền ảo. Lâm Dịch đứng đó, một hình bóng đơn độc nhưng đầy kiên cường giữa mênh mông trời đất. Anh không hối hận với lựa chọn của mình. Con đường bình yên không phải là không có thử thách, mà là một con đường đòi hỏi sự kiên cường tột độ, một sự kiên cường đến từ niềm tin vào những giá trị mình theo đuổi. Và anh, Lâm Dịch, đã sẵn sàng cho điều đó. Anh đã gieo hạt mầm, và giờ là lúc để chăm sóc chúng, để chúng có thể đứng vững giữa bão tố, vươn mình thành một cây đại thụ mang lại bóng mát cho những người dân nơi đây.
***
Sáng sớm hôm sau, trước cả khi bình minh ló rạng, một làn sương mỏng còn vương vấn trên mặt đất, mang theo cái se lạnh đặc trưng của buổi sớm. Khắp quảng trường trung tâm của vùng đất Lâm Dịch, một bầu không khí trang nghiêm và có phần căng thẳng bao trùm. Những ánh đèn lồng được treo cao, lung linh trong màn sương mờ, chiếu sáng lờ mờ những khu vực chính. Quảng trường, thường ngày là nơi tụ họp buôn bán nhộn nhịp, giờ đây đã được dọn dẹp sạch sẽ, tạo thành một không gian rộng lớn, sẵn sàng cho sự kiện trọng đại.
Tiếng bước chân đều đặn của binh lính tuần tra, tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng từ những bộ giáp, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng gió xào xạc làm rung động những lá cờ hiệu mới được dựng lên, mang biểu tượng của vùng đất. Những lá cờ, với nền màu xanh lá cây tượng trưng cho sự sống và hòa bình, cùng với hình ảnh một mầm cây đang vươn mình mạnh mẽ, phấp phới trong gió sớm, như thể đang reo vang lời thề độc lập. Các đài quan sát tạm thời, được dựng bằng gỗ kiên cố, nhô cao trên các mái nhà xung quanh, nơi những lính canh với cung tên sẵn sàng đang chăm chú quan sát mọi di chuyển, dù là nhỏ nhất. Mùi đất ẩm và cỏ dại sau đêm sương trộn lẫn với mùi gỗ mới từ các công trình tạm bợ, tạo nên một mùi hương đặc trưng, báo hiệu một ngày mới đầy biến động.
Lâm Dịch, khoác trên mình bộ trang phục đơn giản nhưng gọn gàng, cùng Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu, đang đi kiểm tra vòng cuối cùng. Bước chân anh nhẹ nhàng nhưng ánh mắt lại sắc bén, quét qua từng chi tiết nhỏ. Anh không bỏ qua bất kỳ ngóc ngách nào, từ những hàng rào chắn được đặt ở lối vào cho đến vị trí của các lính canh ẩn mình trong bóng tối. Mặc dù đã tin tưởng vào khả năng của những người cộng sự, nhưng bản năng của một người từng trải qua vô số hiểm nguy vẫn khiến anh phải tự mình kiểm chứng. Anh biết rằng, trong một thế giới đầy rẫy mưu toan và phản trắc, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể dẫn đến thảm họa.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đi theo sát Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ tự hào và kiên định. Anh ta nói, giọng oang oang nhưng được kiềm chế để không phá vỡ sự trang nghiêm của buổi sớm: "Đại ca, mọi thứ đã đâu vào đấy, an ninh được thắt chặt. Một con ruồi cũng khó lòng bay lọt qua được vòng tuần tra của chúng ta." Anh ta vỗ nhẹ vào thanh đao bên hông, như ��ể khẳng định sự sẵn sàng chiến đấu của mình và binh lính. Hàng trăm con người dưới quyền anh ta đã được huấn luyện ngày đêm, không chỉ về kỹ năng chiến đấu mà còn về tinh thần cảnh giác, trách nhiệm bảo vệ vùng đất này.
Binh trưởng Triệu, với khuôn mặt sạm nắng và dáng người rắn rỏi trong bộ giáp sắt sáng loáng, tiến lên một bước, giọng trầm ổn nhưng dứt khoát: "Công tử, tất cả các tuyến tuần tra đều hoạt động theo đúng kế hoạch. Mọi điểm nghi vấn đều được giám sát chặt chẽ. Chúng tôi cũng đã bố trí thêm các trạm kiểm soát phụ ở các lối vào chính. Sẵn sàng cho mọi tình huống bất ngờ có thể xảy ra." Ánh mắt anh ta sắc lạnh, quét qua đám đông lính canh đang đứng nghiêm trang, truyền tải một mệnh lệnh vô hình về sự cảnh giác tuyệt đối. Anh ta biết rằng, ngày hôm nay không chỉ là một tuyên bố chính trị, mà còn là một thử thách về năng lực phòng thủ của họ.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Anh hài lòng với sự chuẩn bị kỹ lưỡng của họ, nhưng ánh mắt vẫn ẩn chứa một chút lo lắng khó tả. "Tốt. Hãy nhớ, sự kiện này không chỉ là lời tuyên bố, mà còn là minh chứng cho sự đoàn kết và ý chí của chúng ta. Bất kỳ sự cố nào cũng có thể bị kẻ khác lợi dụng để xuyên tạc. Tuyệt đối không được lơ là." Anh dừng lại trước một nhóm binh lính đang kiểm tra lại vũ khí, ánh mắt anh dừng lại trên từng người lính, như muốn truyền tải sự tin tưởng và kỳ vọng của mình. Anh nhớ về những ngày đầu tiên, khi anh chỉ là một thiếu niên gầy gò, vật lộn để sinh tồn. Giờ đây, anh đứng đây, với hàng trăm con người tin tưởng và nghe theo anh, sẵn sàng bảo vệ lý tưởng mà anh đã gieo mầm. Trách nhiệm đó nặng nề hơn bất cứ gánh nặng nào anh từng phải đối mặt.
Anh liếc nhìn Trần Nhị Cẩu, người đang hối hả điều phối những công việc hậu cần cuối cùng ở khu vực phía sau, đảm bảo nước uống, lương khô và các vật dụng cần thiết khác được đặt đúng chỗ. Nhị Cẩu, với vóc dáng nhanh nhẹn và khuôn mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt tinh anh, đang chạy tới chạy lui, kiểm tra từng chi tiết nhỏ, từ việc sắp xếp chỗ ngồi cho các khách mời (nếu có) đến việc đảm bảo hệ thống âm thanh (những chiếc loa bằng đồng thau được anh cải tiến) hoạt động trơn tru. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Câu nói đặc trưng của Nhị Cẩu vang lên khi anh ta thấy Lâm Dịch nhìn mình, kèm theo một nụ cười rạng rỡ. Sự nhiệt tình và trung thành của Nhị Cẩu luôn khiến Lâm Dịch cảm thấy ấm lòng.
Lâm Dịch quay lại nhìn Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu. "Hãy nhắc nhở binh lính, không được lơ là, dù chỉ một khoảnh khắc. Kẻ địch có thể đến từ bất cứ đâu, và dưới bất kỳ hình dạng nào." Anh nhấn mạnh, giọng điệu đầy kiên quyết. Anh hiểu rằng, sự kiện này không chỉ thu hút sự chú ý của bạn bè, mà còn của vô số kẻ thù tiềm tàng, những kẻ sẽ không ngần ngại tìm cách phá hoại. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, bảo vệ sự sinh tồn của cả vùng đất này là mục tiêu tối thượng."
Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu nghiêm nghị gật đầu, hiểu rõ sự nghiêm trọng trong lời nói của Lâm Dịch. Màn sương dần tan, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của bình minh, hứa hẹn một ngày mới. Nhưng đối với Lâm Dịch, ngày hôm nay sẽ không chỉ là một ngày mới bình thường, mà là một bước ngoặt, một lời tuyên bố về con đường mà anh đã chọn, một con đường đầy thử thách nhưng cũng đầy hy vọng.
***
Giữa buổi sáng, ánh nắng ban mai đã xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, chiếu rọi vào phòng làm việc của Lâm Dịch. Căn phòng, vốn đơn giản và gọn gàng, giờ đây lại mang một vẻ bận rộn đặc biệt. Trên chiếc bàn gỗ lớn ở trung tâm, một chồng sách vở và bản đồ địa lý được xếp ngay ngắn, bên cạnh là bản nháp cuối cùng của bài phát biểu, được viết trên giấy da cẩn thận. Mùi mực mới trộn lẫn với mùi giấy cũ và hương trà thanh mát từ ấm trà nghi ngút khói, tạo nên một không gian làm việc tĩnh tại nhưng đầy tập trung.
Lâm Dịch ngồi giữa bàn, đối diện với Tô Mẫn và Chu Thiên. Ba người họ đã cùng nhau thức trắng nhiều đêm, tỉ mỉ gọt giũa từng câu chữ, từng ý tứ. Lâm Dịch thường xuyên chìm vào suy nghĩ, đôi mắt sâu thẳm của anh chứa đựng sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, đang cố gắng chuyển hóa những khái niệm phức tạp của thế giới cũ thành những lời lẽ dễ hiểu và thuyết phục cho thế giới mới này. Anh biết rằng, bài phát biểu này không chỉ l�� một thông điệp chính trị, mà còn là một lời hứa, một lời mời gọi đến những người dân khao khát bình yên, và đồng thời là một lời cảnh báo đến những kẻ muốn phá hoại.
"Lời tuyên bố này không chỉ là lời hứa với dân chúng của chúng ta," Lâm Dịch mở lời, giọng anh trầm ổn nhưng đầy sức nặng, "mà còn là lời khẳng định với toàn thiên hạ. Phải rõ ràng, kiên định nhưng không khiêu khích. Chúng ta không tìm kiếm xung đột, nhưng cũng không chấp nhận bị chèn ép. Phải làm sao để họ hiểu rằng, chúng ta đã chọn con đường này một cách có ý thức, và chúng ta sẽ bảo vệ nó đến cùng." Anh day nhẹ thái dương, một thói quen khi anh suy nghĩ sâu sắc. Trong đầu anh, hàng trăm kịch bản phản ứng từ các thế lực khác nhau đang hiện lên, và anh cần phải đảm bảo rằng bài phát biểu này đủ sức đối phó với mọi tình huống.
Tô Mẫn, với dáng người thanh tú và gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, cẩn thận lật từng trang bản nháp. Nàng đã dành rất nhiều thời gian để nghiên cứu các văn bản chính trị cổ đại, các chiếu chỉ của vua chúa, để tìm ra cách diễn đạt phù hợp nhất. "Thần đã rà soát lại văn phong và lựa chọn từ ngữ, công tử. Đảm bảo không có kẽ hở nào để các thế lực khác lợi dụng. Chúng ta nhấn mạnh vào quyền tự quyết, vào sự phát triển nội tại, và vào mong muốn chung sống hòa bình với tất cả các bên, miễn là họ không xâm phạm đến lãnh thổ và cuộc sống của chúng ta." Nàng nói, ngón tay thanh mảnh chỉ vào một đoạn văn cụ thể, nơi những từ như "tự trị," "trung lập," và "hòa bình" được đặt một cách khéo léo, vừa thể hiện ý chí, vừa tránh được sự gây hấn không cần thiết.
Chu Thiên, với dáng người thư sinh và chòm râu dài bạc trắng, nhẹ nhàng vuốt ve cuốn sách cũ đang cầm trên tay, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào bản nháp. "Quan trọng nhất là phải truyền tải được sự bình yên mà chúng ta khao khát, nhưng cũng phải thể hiện được ý chí tự chủ mạnh mẽ. Không ai có thể nghi ngờ quyết tâm của chúng ta, nhưng cũng không thể coi thường. Chúng ta muốn một vùng đất bình yên, nơi mọi người có thể an cư lạc nghiệp, không bị cuốn vào vòng xoáy chiến tranh và quyền lực phù phiếm. Đó là một lý tưởng cao đẹp, nhưng cũng là một thách thức lớn lao. Lời lẽ phải vừa mềm mỏng, vừa cứng rắn, vừa khiêm nhường, vừa đầy tự tin." Ông nói, giọng điệu chậm rãi nhưng từng lời đều thấm đẫm triết lý và kinh nghiệm.
Lâm Dịch gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Chúng ta không cầu xin, chúng ta tuyên bố. Tuyên bố về quyền được sống, quyền được xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và lời nói của chúng ta, được xây dựng trên tri thức và sự chân thành, phải sắc bén hơn bất kỳ lưỡi đao nào." Anh cầm bản nháp lên, đọc lại một lần cuối, đôi lúc dừng lại để suy nghĩ, để cảm nhận từng từ, từng câu. Anh tưởng tượng đến hàng trăm, hàng ngàn ánh mắt đang đổ dồn về mình, chờ đợi lời nói của anh. Anh tưởng tượng đến những kẻ thù đang rình rập, tìm kiếm một sơ hở để tấn công.
Anh đặt bản nháp xuống, tay khẽ chạm vào Cẩm Nang Kế Sách đang nằm gần đó. Cuốn cẩm nang, đã sờn cũ qua bao nhiêu lần anh lật dở, không chỉ chứa đựng những kiến thức từ thế giới cũ, mà còn là biểu tượng cho hành trình thích nghi và vươn lên của anh. Đôi khi, anh lật dở vài trang, không phải để tìm một ý tưởng cụ thể nào, mà chỉ đơn giản là để tìm kiếm sự vững tâm, để kết nối lại với chính bản thân mình, với gốc rễ của những suy nghĩ logic và khoa học đã giúp anh tồn tại và phát triển đến ngày hôm nay.
Tô Mẫn và Chu Thiên chăm chú lắng nghe, đưa ra những góp ý cuối cùng về một vài từ ngữ, cách ngắt nghỉ để tăng thêm hiệu quả cho bài phát biểu. "Công tử, thần nghĩ nên nhấn mạnh thêm về việc chúng ta không tham gia vào tranh giành đế vị, mà chỉ mong muốn bảo vệ cuộc sống của dân chúng. Điều này sẽ xoa dịu phần nào lo ngại của các phe phái lớn." Tô Mẫn đề xuất.
Chu Thiên bổ sung: "Và cũng nên khẳng định rằng, chúng ta sẵn sàng trao đổi kinh tế, giao thương công bằng với tất cả các bên, tạo nên một mối quan hệ cùng có lợi. Đó là cách tốt nhất để xây dựng hòa bình bền vững."
Lâm Dịch lắng nghe cẩn thận, gật đầu. "Rất tốt. Thêm vào đó. Chúng ta không phải là một vương triều, cũng không phải là một thế lực muốn bành trướng. Chúng ta chỉ là một cộng đồng, một gia đình lớn, muốn tự định đoạt số phận của mình." Anh nói, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Anh biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy thách thức, nhưng anh đã sẵn sàng. Anh đã có tri thức, có những người cộng sự tài giỏi, và quan trọng nhất, anh có một lý tưởng rõ ràng. Anh tin rằng, dù thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng con người vẫn có thể tự tạo ra sự công bằng và bình yên cho chính mình, bằng ý chí và trí tuệ.
***
Buổi trưa, ánh nắng ấm áp và gió nhẹ thổi qua những tán cây, mang theo hơi ấm của mùa xuân. Lâm Dịch trở về nhà dùng bữa trưa cùng cha mẹ và em gái. Căn nhà nhỏ của họ, tuy giản dị nhưng luôn ấm cúng, giờ đây phảng phất mùi thức ăn quen thuộc – canh rau, cơm trắng và một ít thịt kho. Bữa ăn đơn giản, không cầu kỳ, nhưng lại là khoảnh khắc bình yên quý giá nhất mà Lâm Dịch có thể tìm thấy giữa vòng xoáy của những lo toan và trách nhiệm.
Lâm phụ, với làn da rám nắng và bàn tay thô ráp của một lão nông, nhìn con trai với ánh mắt vừa tự hào vừa lo lắng. Ông đã chứng kiến sự trưởng thành vượt bậc của Lâm Dịch, từ một thiếu niên yếu ớt trở thành một người lãnh đạo được dân làng kính trọng. Ông biết con trai mình đang gánh vác một trọng trách lớn lao, nhưng ông cũng tin tưởng vào sự lựa chọn của Lâm Dịch. Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với mái tóc điểm bạc, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, gắp thêm thức ăn vào bát cho Lâm Dịch. Ánh mắt bà đầy yêu thương và lo âu. Bà biết con trai mình đang làm những điều vĩ đại, nhưng đối với bà, Lâm Dịch vẫn mãi là đứa con trai cần được che chở.
"Con đã vất vả nhiều rồi, ăn nhiều vào." Lâm mẫu nói, giọng bà dịu dàng, đôi tay run run gắp một miếng thịt đặt vào bát của Lâm Dịch. "Mẹ tin con sẽ làm được những điều tốt đẹp nhất. Con luôn là niềm tự hào của mẹ." Bà nhìn anh, ánh mắt đầy trìu mến. Bà không hiểu hết những khái niệm phức tạp về chính trị hay ngoại giao, nhưng bà hiểu tấm lòng của con trai, hiểu khát vọng mang lại cuộc sống tốt đẹp cho mọi người.
Lâm phụ đặt bát cơm xuống, giọng ông trầm ấm nhưng đầy kiên định. "Dịch nhi, con đường con chọn tuy khó khăn nhưng cha tin đó là con đường đúng đắn. Cứ làm theo lương tâm mình. Dù có chuyện gì xảy ra, cha mẹ và Tiểu Nguyệt vẫn luôn ở đây, ủng hộ con." Ông nói, ánh mắt ông chất chứa kinh nghiệm sống của một người đã trải qua nhiều thăng trầm, nhiều mùa màng thất bát và những ngày đói kém. Ông biết rằng, bình yên không tự nhiên mà có, và con trai ông đang cố gắng kiến tạo điều đó.
Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu và đôi mắt to tròn, đang say sưa ăn cơm. Cô bé vẫn hồn nhiên, nhưng cũng cảm nhận được không khí khác lạ trong nhà. "Ca ca, ngày mai sẽ có nhiều người đến xem ca ca nói chuyện sao? Con có thể đi cùng không?" Cô bé hỏi, đôi mắt lấp lánh sự tò mò. Đối với Tiểu Nguyệt, anh trai là một người hùng, một người luôn mang đến những điều kỳ diệu.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ nhàng, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Anh gắp thức ăn cho cha mẹ và em gái, cố gắng xua đi những lo lắng trong lòng họ. "Đúng vậy, Tiểu Nguyệt. Sẽ có rất nhiều người đến. Con có thể đi cùng cha mẹ đến xem, nhưng phải ngoan ngoãn, không được chạy lung tung nhé." Anh vuốt nhẹ mái tóc của cô bé, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Trong khoảnh khắc đó, mọi gánh nặng trên vai anh dường như tan biến. Chính những người thân yêu này, chính sự bình yên giản dị này, mới là lý do anh chiến đấu, là động lực để anh vượt qua mọi khó khăn.
Anh nhìn cha mẹ, ánh mắt đầy biết ơn. "Cảm ơn cha mẹ. Con biết mình không đơn độc. Con sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ mọi người, để vùng đất này thực sự trở thành một nơi an toàn và hạnh phúc." Anh nói, giọng điệu kiên định. Đó không chỉ là lời nói suông, mà là một lời thề từ tận đáy lòng.
Bữa ăn tiếp tục trong không khí ấm áp, nhưng trong sâu thẳm, Lâm Dịch vẫn không ngừng suy nghĩ. Anh nhớ lại những ngày đầu tiên khi anh lạc đến thế giới này, chỉ với một mục tiêu duy nhất: sinh tồn. Giờ đây, mục tiêu đó đã được mở rộng, không chỉ cho riêng anh mà còn cho cả một cộng đồng. Anh đã từ bỏ giấc mơ trở thành hoàng đế hay tiên nhân, chọn một con đường ít hào nhoáng hơn nhưng ý nghĩa hơn rất nhiều. Một cuộc sống bình dị, an yên, không bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực. Anh đã chứng minh rằng một người xuyên không có thể tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mà không cần danh xưng vĩ đại.
Mỗi miếng cơm, mỗi ngụm canh đều mang theo hương vị của sự ấm áp gia đình, nhưng cũng là hương vị của trách nhiệm. Anh biết rằng, ngày mai sẽ là một ngày đầy thử thách, nhưng anh đã có đủ sự chuẩn bị, và quan trọng hơn, anh có đủ tình yêu thương và niềm tin để đối mặt với nó.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả mặt hồ Sen Tĩnh Mịch, vẽ nên một bức tranh huyền ảo và tĩnh lặng. Ánh tà dương rực rỡ phản chiếu trên mặt nước phẳng lặng, tạo thành những dải màu cam, hồng, tím tuyệt đẹp. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch nhái bắt đầu kêu râm ran từ những bụi sen còn đang khép mình, và tiếng lá cây xào xạc trong làn gió nhẹ, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên, ru ngủ mọi lo âu. Mùi hương sen dịu mát thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi đất ẩm và cỏ dại, mang đến một cảm giác thanh bình đến lạ.
Lâm Dịch một mình ngồi bên bờ hồ, trên một tảng đá phẳng. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn mặt nước phản chiếu ánh tà dương, để cho những suy nghĩ trôi qua tâm trí. Trong khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này, anh để bản thân mình chìm đắm vào dòng hồi tưởng, từ quá khứ đấu tranh sinh tồn đầy gian khổ ở biên thùy, đến hành trình xây dựng và phát triển vùng đất này từng bước một. Anh nhớ về những đêm trằn trọc không ngủ, những ngày tháng phải vật lộn với đói nghèo, áp bức, và sự mục ruỗng của quan trường. Anh nhớ về những gương mặt thân quen đã cùng anh vượt qua khó khăn, những người đã tin tưởng anh vô điều kiện.
"Ngày mai, một kỷ nguyên mới sẽ bắt đầu." Anh thầm nghĩ, giọng nội tâm trầm lắng. "Không phải cho ta, mà là cho họ, cho vùng đất này." Câu hỏi lớn nhất vẫn lởn vởn trong tâm trí anh: "Liệu ta có làm được không? Liệu bình yên có thực sự là đích đến, hay chỉ là một giấc mơ phù du trong thế giới loạn lạc này?" Nỗi lo lắng về tương lai, về những hiểm nguy tiềm ẩn, về phản ứng của các thế lực thù địch vẫn còn đó. Anh là một người hiện đại, quen với logic và sự kiểm soát, nhưng thế giới này lại vận hành bởi những quy tắc cổ xưa, đầy bất trắc và tàn khốc.
Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. "Quyền lực, danh vọng... những thứ đó giờ đây thật phù du." Anh nghĩ. Anh đã từng có cơ hội để vươn lên đỉnh cao của quyền lực, để trở thành một vị vua, một lãnh chúa oai phong, như bao kẻ xuyên không khác. Nhưng anh đã chọn một con đường khác, con đường mà anh tin rằng mới thực sự có ý nghĩa. "Chỉ có sự an ổn của những người ta yêu thương, sự bình yên cho những người dân tin tưởng ta, mới là điều thực sự có ý nghĩa." Anh miên man suy nghĩ, tay khẽ đưa vào túi áo.
Ngón tay anh khẽ miết lên một vật lạnh lẽo, trơn nhẵn. Đó là Hắc Mộc Lệnh, miếng lệnh bài bằng gỗ đen tuyền mà anh đã luôn mang theo bên mình, một biểu tượng của sự sống sót, của những bí ẩn chưa được giải đáp, và cũng là một lời nhắc nhở về nguồn gốc của anh. Hắc Mộc Lệnh không mang lại sức mạnh siêu nhiên hay quyền năng bá đạo, nhưng nó là vật kỷ niệm của hành trình, là một phần của chính anh. Anh lấy Hắc Mộc Lệnh ra, ngón tay khẽ miết lên những đường nét cổ xưa, cảm nhận sự lạnh lẽo của gỗ, như thể đang tìm kiếm sự vững tâm, một sự kết nối với bản thân mình. Nó là minh chứng cho việc anh đã từng là ai, và anh đã đi xa đến đâu.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Câu nói đó vang vọng trong tâm trí anh, một triết lý mà anh đã khắc sâu vào lòng. Chính vì thế, anh phải tự mình tạo ra sự công bằng, tự mình tạo ra bình yên. Không phải bằng bạo lực, mà bằng trí tuệ, bằng sự kiên cường và bằng niềm tin. Anh đã gieo hạt mầm, đã vun đắp. Giờ là lúc để chúng nảy nở, để chúng đứng vững giữa bão tố.
Anh thở ra một hơi thật dài, rồi từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh, dưới ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, dần trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Không còn sự lo lắng, không còn sự do dự. Chỉ còn lại một ý chí sắt đá, một quyết tâm không lay chuyển. Anh nhìn về phía chân trời, nơi bóng tối đang dần bao trùm, nhưng nơi đó cũng là nơi bình minh sẽ hé rạng vào ngày mai. Ngày mai, anh sẽ đứng trước tất cả, tuyên bố con đường của mình. Con đường bình yên, con đường tự chủ. Anh đã sẵn sàng. Dù có bất kỳ kh�� khăn nào, bất kỳ đối thủ nào cản đường, anh cũng sẽ không lùi bước. Anh sẽ bảo vệ những gì anh đã dày công xây dựng, bảo vệ những con người mà anh trân trọng. Bình yên không phải là sự yếu đuối, mà là đỉnh cao của sức mạnh, của sự kiên cường và ý chí. Và anh, Lâm Dịch, sẽ là người dẫn dắt họ đến với bình yên đó.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.