Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 948: Lời Mời Gọi Nghiệt Ngã: Khẳng Định Con Đường Riêng

Cái lạnh của buổi tối đã hoàn toàn bao trùm, nhưng Lâm Dịch vẫn đứng đó, như một pho tượng. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, để lại bầu trời đêm thăm thẳm với những vì sao bắt đầu lấp lánh. Anh đã gieo những hạt giống đầu tiên của sự trung lập, của một con đường bình yên. Giờ đây, chỉ có thời gian mới có thể trả lời liệu chúng sẽ nảy mầm thành cây đại thụ vững chãi, hay sẽ bị vùi dập bởi cơn bão của chiến tranh. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, anh cũng sẽ không lùi bước. Anh sẽ bảo vệ vùng đất này, bảo vệ cuộc sống mà anh đã cất công xây dựng, bằng mọi giá. Anh nén một hơi thở sâu, cảm nhận làn gió đêm se lạnh luồn qua da thịt, mang theo mùi đất ẩm và hơi sương từ dòng sông xa. Trong khoảnh khắc đó, anh không còn là một người đàn ông hiện đại lạc bước giữa cổ đại, cũng chẳng phải là một thiếu niên biên thùy nghèo khó. Anh chỉ là Lâm Dịch, người đã chọn con đường riêng, và sẽ kiên định bước đi trên đó, bất kể giá nào. Anh xoay người, bước chậm rãi về phía tòa nhà chính, bóng anh đổ dài trên mặt đất dưới ánh trăng mờ nhạt, một bóng hình tuy gầy gò nhưng đầy ý chí.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của một ngày mới còn đang lấp ló sau rặng núi phía Đông, nhuộm vàng đỉnh các mái ngói cổ kính trong vùng đất của Lâm Dịch, một đoàn khách không mời đã xuất hiện. Tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng cờ hiệu phấp phới trong gió sớm đã phá vỡ sự tĩnh lặng vốn có của nơi đây. Đó là đoàn tùy tùng của Thẩm Thiên, vị lãnh chúa trẻ tuổi đang nổi lên như một thế lực mới ở phía Tây Bắc.

Lâm Dịch, cùng với Tô Mẫn và Chu Thiên, đã đứng sẵn ở sảnh tiếp khách chính từ khá sớm. Sảnh được xây dựng bằng gỗ lim chắc chắn, mang kiến trúc đơn giản nhưng vững chãi, với những cột trụ chạm khắc tinh xảo và mái ngói lưu ly xanh biếc. Không gian rộng rãi, thoáng đãng, được thắp sáng bởi ánh mặt trời chiếu qua những khung cửa sổ lớn, để lộ ra khu vườn nhỏ xinh với những khóm trúc xanh rì và hồ cá koi phía ngoài. Mùi hương gỗ tự nhiên thoang thoảng quyện với hương trà mới pha, tạo nên một bầu không khí trang trọng nhưng cũng rất đỗi bình yên. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đứng lùi lại phía sau Lâm Dịch một bước, ánh mắt cảnh giác quét qua đoàn người đang tiến đến, tay đặt hờ trên chuôi kiếm, sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống bất trắc nào.

Đoàn người của Thẩm Thiên dừng lại trước cổng chính. Vị lãnh chúa trẻ bước xuống ngựa, theo sau là khoảng hai mươi binh sĩ mặc giáp trụ chỉnh tề, sáng bóng dưới ánh nắng ban mai, cùng với vài cố vấn và tùy tùng. Thẩm Thiên, với vẻ ngoài thư sinh, phong độ, khoác trên mình bộ tơ lụa màu xanh thẫm thêu hoa văn tinh xảo, toát lên vẻ quyền quý, kiêu ngạo. Hắn ta tiến về phía sảnh, bước chân khoan thai, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng chi tiết kiến trúc, từng gương mặt của những người đứng đón.

"Nghe danh Lâm công tử đã lâu, nay tận mắt chứng kiến vùng đất này, quả nhiên danh bất hư truyền. Một nơi bình yên hiếm có giữa thời loạn lạc." Thẩm Thiên mở lời, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một sự dò xét khó che giấu. Hắn ta nhìn Lâm Dịch, một thiếu niên với thân hình gầy gò, hơi xanh xao do thiếu ăn và lao động vất vả ở vùng biên thùy, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, toát lên một vẻ trầm tư, điềm tĩnh lạ thường. Trang phục của Lâm Dịch chỉ là bộ đồ vải thô sơ, màu xám tro, gọn gàng nhưng không hề hào nhoáng, đối lập hoàn toàn với sự lộng lẫy của Thẩm Thiên.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình thản. "Thẩm công tử quá lời. Đây chỉ là nơi trú ẩn nhỏ, không dám so sánh với những vùng đất rộng lớn của Thẩm gia. Mời Thẩm công tử và chư vị vào trong. Trà đã được pha, nước đã được đun." Anh nói với một thái độ khiêm tốn nhưng không hề hạ thấp bản thân, giữ vững lập trường của một người chủ nhà.

Thẩm Thiên nheo mắt một chút, dường như hơi bất ngờ trước sự điềm tĩnh và thái độ không hề luồn cúi của Lâm Dịch. Hắn ta vốn dĩ tưởng rằng, trước uy thế của mình, vị thiếu niên này sẽ ít nhiều tỏ ra căng thẳng hoặc cung kính hơn. Nhưng Lâm Dịch chỉ đứng đó, bình thản như một gốc tùng giữa phong ba bão táp.

Khi bước vào sảnh, Thẩm Thiên và tùy tùng được mời ngồi vào bàn trà lớn làm từ gỗ nguyên khối. Ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài chiếu rọi, làm nổi bật những đường vân gỗ và không gian trang nhã. Lâm Dịch ngồi đối diện Thẩm Thiên, Tô Mẫn và Chu Thiên ngồi cạnh anh, trong khi Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vẫn đứng ở vị trí của mình, ánh mắt như hai ngọn đuốc, không rời khỏi những vị khách. Tô Mẫn, với dáng người thanh tú, gương mặt thông minh và đôi mắt sắc sảo, khẽ liếc nhìn Thẩm Thiên, trong lòng không khỏi nảy sinh vài phần đề phòng. Chu Thiên, trầm tĩnh và suy tư, vuốt nhẹ chòm râu dài, đôi mắt ẩn sau cặp kính lão dày dặn cũng đang quan sát kỹ lưỡng đối phương.

"Vùng đất này của Lâm công tử thật sự khác biệt," Thẩm Thiên tiếp tục, nhấp một ngụm trà thoảng hương hoa nhài. "Giữa loạn thế, kẻ hùng cường tranh bá, kẻ yếu bị nuốt chửng. Nhưng nơi đây lại có thể giữ được một mảnh đất bình yên, trù phú, dân chúng no đủ. Điều này khiến Thẩm mỗ vô cùng khâm phục." Hắn ta nói, nhưng ánh mắt lại như xuyên thấu qua Lâm Dịch, cố gắng tìm kiếm điều gì đó sâu bên trong. Hắn biết, một vùng đất biên thùy nghèo khó bỗng chốc trở nên vững chãi, thịnh vượng như vậy, tuyệt đối không phải là ngẫu nhiên.

Lâm Dịch khẽ nhếch môi. Trong đầu anh, một suy nghĩ hiện đại chợt lóe lên: *Đánh giá nhanh đấy, nhưng chưa đủ sâu. Hắn muốn thăm dò mình, tìm kiếm điểm yếu, hoặc một lợi thế nào đó.* "Thẩm công tử quá khen. Chẳng qua là người dân nơi đây chăm chỉ, đồng lòng, lại may mắn được trời đất ưu ái mà thôi." Lâm Dịch nói, sử dụng những lời lẽ xã giao, không bộc lộ quá nhiều. "Giữa lúc chiến loạn, giữ được an ổn đã là quý lắm rồi, không dám nghĩ đến chuyện khác."

Thẩm Thiên cười khẽ, tiếng cười khô khốc. "Lâm công tử khiêm tốn rồi. Một người có khả năng tổ chức, gây dựng nên cơ nghiệp như thế này, sao có thể chỉ là 'may mắn' được? Lâm công tử có trí tuệ hơn người, lại có khả năng lãnh đạo, điều đó là hiển nhiên. Nhưng có lẽ, Lâm công tử chưa thấy được tiềm năng thực sự của mình." Hắn ta đặt tách trà xuống, ánh mắt trở nên sắc lạnh hơn, trực tiếp nhìn vào Lâm Dịch. "Giữa thời loạn thế, kẻ có tài phải biết nắm bắt cơ hội. Lâm công tử có trí tuệ hơn người, lại có khả năng tổ chức, sao có thể cam chịu an phận ở một góc nhỏ? Về với Thẩm gia, công tử sẽ có binh quyền, đất đai, không lo về sau. Thẩm mỗ nguyện cùng công tử chia sẻ thiên hạ, kiến tạo nên một vương triều mới, nơi công tử sẽ là một công thần khai quốc, danh tiếng lưu truyền vạn thế!"

Lời đề nghị của Thẩm Thiên vang vọng trong sảnh, mang theo sức nặng của quyền lực và danh vọng. Hắn ta vẽ ra một viễn cảnh rực rỡ, một tương lai mà bất kỳ người có tài nào cũng khó lòng từ chối: binh quyền, đất đai, địa vị tột đỉnh, và cả một sự nghiệp lẫy lừng. Ánh mắt hắn ta đầy tự tin, như thể mọi thứ hắn nói đều là sự thật hiển nhiên, và Lâm Dịch không có lý do gì để không chấp nhận.

Lâm Dịch lắng nghe, gương mặt vẫn không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Trong đầu anh, những suy nghĩ hiện đại lại cuộn xoáy. *Công thần khai quốc? Danh tiếng lưu truyền vạn thế? Nghe hay đấy, nhưng cái giá phải trả thì sao? Máu, nước mắt, sự phản bội, và vô vàn đêm không ngủ vì lo sợ bị ám hại hay bị lợi dụng.* Anh liếc nhìn Tô Mẫn và Chu Thiên, cả hai đều giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng ánh mắt Tô Mẫn thì đầy vẻ lo lắng, còn Chu Thiên thì trầm ngâm như đang tính toán điều gì đó. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu ở phía sau thì nắm chặt chuôi kiếm, biểu cảm bất mãn rõ rệt trước lời lẽ dụ dỗ của Thẩm Thiên.

"Thẩm công tử có lòng, Lâm Dịch xin ghi nhận." Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng. "Nhưng con đường của Lâm Dịch đã định, không phải là tranh giành vương quyền. Cái mà Lâm Dịch muốn, chỉ là một chốn bình yên cho những người thân yêu, một nơi người dân có thể sống no đủ, không lo chiến tranh loạn lạc."

Thẩm Thiên nhíu mày, sự tự tin trên khuôn mặt hắn ta bắt đầu rạn nứt. "Bình yên? Giữa loạn thế này, bình yên chỉ là ảo ảnh. Chỉ có sức mạnh mới bảo vệ được bình yên. Lâm công tử không sợ, một ngày nào đó, vùng đất này sẽ bị nuốt chửng bởi kẻ mạnh hơn sao? Khi các chư hầu khác nhìn thấy sự thịnh vượng của nơi đây, họ sẽ không ngần ngại vươn bàn tay tham lam đến đâu." Hắn ta cố gắng khơi gợi nỗi sợ hãi, đánh vào tâm lý lo lắng về sự an nguy.

"Lâm Dịch hiểu rõ điều đó." Lâm Dịch đáp, giọng anh vẫn kiên định. "Nhưng sức mạnh không nhất thiết phải là binh đao và chinh phạt. Sức mạnh có thể đến từ sự đoàn kết, từ trí tuệ, và từ lòng người. Con đường của Lâm Dịch là dùng trí tuệ để kiến tạo, dùng sự chân thành để kết giao, và dùng sự kiên định để bảo vệ. Lâm Dịch tin rằng, một vùng đất trung lập, thịnh vượng, sẽ có giá trị riêng của nó." Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Thẩm Thiên, rồi đến các tùy tùng của hắn, và cuối cùng quay lại nhìn chính mình trong gương phản chiếu trên mặt bàn trà. "Hơn nữa, một người đã từng trải qua cảnh thiếu đói, tận mắt chứng kiến sự tàn khốc của chiến tranh, sẽ hiểu rằng, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự bình yên cho dân chúng mới là giá trị cốt lõi." Anh không nhắc đến "bàn tay vàng" hay thiên phú tu luyện, bởi anh không có những thứ đó. Anh chỉ có tư duy logic, khả năng quan sát và thích nghi vượt trội của người hiện đại, và anh đã dùng tri thức đó để tồn tại và xây dựng.

Thẩm Thiên im lặng, ánh mắt dò xét. Hắn ta không ngờ Lâm Dịch lại kiên quyết đến vậy, và lý lẽ của anh cũng không hề yếu kém. Cái gọi là "tri thức" và "lòng người" mà Lâm Dịch nhắc đến, đối với một kẻ tranh bá như hắn, nghe có vẻ xa vời và viển vông, nhưng lại không thể phủ nhận hoàn toàn hiệu quả của nó khi nhìn vào vùng đất đang phát triển trước mắt. "Lâm công tử có thể tự mình xây dựng nên một vùng đất trù phú, nhưng để giữ vững nó giữa bão táp chiến tranh, e rằng chỉ trí tuệ không thôi là chưa đủ." Hắn ta nói, giọng mang chút thách thức. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, Lâm công tử nên hiểu điều đó."

"Chính vì thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nên Lâm Dịch càng phải tự mình kiến tạo con đường công bằng cho vùng đất của mình." Lâm Dịch đối đáp thẳng thắn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, Thẩm công tử đã từng nghe câu đó chưa? Lâm Dịch tin vào trí tuệ của mình, và vào sự đồng lòng của những người dân nơi đây. Chúng ta không tìm cách gây chiến, nhưng cũng không sợ hãi chiến tranh. Chúng ta chỉ muốn được sống yên ổn, và sẽ làm mọi cách để bảo vệ quyền được sống yên ổn đó."

Không khí trong sảnh trở nên căng thẳng. Tô Mẫn khẽ nắm chặt tay dưới gấu áo, Chu Thiên thì vuốt râu, mắt khép hờ, dường như đang cân nhắc từng lời nói. Thẩm Thiên nhìn Lâm Dịch hồi lâu, như muốn nhìn thấu tâm can anh. Hắn ta thấy sự kiên định không lay chuyển trong đôi mắt sâu thẳm ấy, một sự kiên định không phải đến từ sự bốc đồng của tuổi trẻ, mà từ một quá trình suy tư sâu sắc và những trải nghiệm thực tế khắc nghiệt. Hắn ta biết, dù có nói thêm nữa, Lâm Dịch cũng sẽ không thay đổi quyết định.

"Vậy ra, Lâm công tử đã quyết tâm đi con đường riêng của mình." Thẩm Thiên cuối cùng cũng thở dài, giọng nói mang theo một chút thất vọng, nhưng cũng không thiếu đi sự dò xét. "Thẩm mỗ tuy tiếc nuối vì không thể cùng công tử kiến tạo đại nghiệp, nhưng cũng kính phục ý chí của công tử. Chỉ là, con đường này sẽ không hề dễ dàng." Hắn ta đứng dậy, tỏ ý cáo từ. "Hy vọng một ngày nào đó, chúng ta có thể gặp lại, và lúc đó, Lâm công tử sẽ vẫn giữ được mảnh đất bình yên này." Câu nói cuối cùng của Thẩm Thiên mang theo một hàm ý khó đoán, như một lời cảnh báo ngầm, hay một lời thách thức.

Lâm Dịch cũng đứng dậy, vẻ mặt vẫn giữ sự bình thản. "Nếu có duyên, ắt sẽ tái ngộ. Lâm Dịch tin rằng, dù thế sự có đổi thay ra sao, lòng người vẫn sẽ tìm về sự an bình."

Sau đó, Thẩm Thiên và đoàn tùy tùng của hắn rời đi, tiếng vó ngựa dần xa. Ánh nắng chiều đã bắt đầu ngả vàng, hắt những vệt dài qua sảnh tiếp khách, làm nổi bật những hạt bụi lơ lửng trong không khí, như thể thời gian đã trôi qua rất lâu trong cuộc đối thoại căng thẳng ấy.

Thẩm Thiên cùng đoàn tùy tùng đã rời đi. Tiếng vó ngựa dồn dập lúc đến, rồi lại dồn dập lúc đi, giờ đây đã khuất hẳn sau những rặng cây phía xa, để lại một khoảng lặng đầy suy tư. Lâm Dịch đứng lặng một lúc trong sảnh tiếp khách, cảm nhận sự trống trải vừa ập đến. Mùi hương trà và gỗ vẫn còn vương vấn, nhưng không khí đã trở nên dịu nhẹ hơn, không còn sự căng thẳng ngột ngạt như khi Thẩm Thiên hiện diện. Anh biết, quyết định của mình vừa rồi không chỉ là lời từ chối một lời mời gọi quyền lực, mà còn là một lời tuyên bố về con đường mà anh sẽ đi, và nó sẽ mang đến vô vàn thử thách.

Anh quay người, bước ra phía sau tòa nhà chính, nơi có một lối đi nhỏ dẫn ra Hồ Sen Tĩnh Mịch. Hồ nằm khuất sau những rặng tre xanh biếc, được bao bọc bởi những hàng cây cổ thụ cao vút, tạo nên một không gian riêng tư, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Ánh hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả bầu trời và phản chiếu lấp lánh trên mặt hồ tĩnh lặng. Những cánh hoa sen trắng muốt và hồng nhạt khẽ lay động trong làn gió nhẹ, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, dịu mát. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran từ xa, và tiếng lá tre xào xạc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Mùi đất ẩm và hơi nước từ hồ bốc lên, mang theo một sự an lành, quen thuộc.

Lâm Dịch đứng bên bờ hồ, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía xa xăm, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu nhấp nháy trên nền trời xanh thẫm. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình. Lời mời gọi của Thẩm Thiên, dù hấp dẫn đến mấy, cũng không thể lay chuyển được ý chí của anh. Anh đã từng mơ về một cuộc sống bình thường, an ổn ở thế giới cũ, và khi xuyên không đến đây, khao khát ấy càng trở nên mãnh liệt hơn. Việc xây dựng một vùng đất bình yên, một cuộc sống giản dị, không bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực, chính là mục tiêu cuối cùng của anh.

Tô Mẫn và Chu Thiên bước đến, đứng cạnh Lâm Dịch. Cả hai đều không nói gì, chỉ im lặng cùng anh ngắm nhìn cảnh hoàng hôn đang dần chìm xuống. Sự im lặng của họ không phải là sự xa cách, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự đồng điệu trong tâm hồn. Họ đã cùng anh trải qua biết bao khó khăn, chứng kiến anh từ một thiếu niên bỡ ngỡ trở thành một người lãnh đạo kiên cường, và họ hiểu rõ những gì anh đang nghĩ.

Cuối cùng, Tô Mẫn phá vỡ sự im lặng. "Thẩm Thiên sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy đâu. Hắn là kẻ tham vọng, chắc chắn sẽ tìm cách gây khó dễ." Giọng nàng mang theo chút ưu tư, lo lắng. Nàng hiểu rõ bản chất của những kẻ tranh bá, và biết rằng việc từ chối lời mời gọi của họ thường mang đến những hậu quả không mấy tốt đẹp.

Chu Thiên gật đầu phụ họa, giọng trầm tĩnh nhưng đầy suy tư. "Đúng vậy. Việc công tử từ chối thẳng thừng sẽ khiến hắn càng thêm đề phòng. Hắn có thể sẽ tìm cách cô lập chúng ta, hoặc thậm chí là dùng vũ lực để gây áp lực. Chúng ta cần phải chuẩn bị kỹ lưỡng cho mọi tình huống." Ông vuốt chòm râu bạc, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, như thể đang nhìn thấy những sóng gió sắp nổi lên.

Lâm Dịch khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng đầy kiên định. Anh quay sang nhìn Tô Mẫn và Chu Thiên, ánh mắt anh lấp lánh dưới ánh chiều tà. "Ta biết. Nhưng ta không hối hận với lựa chọn của mình. Sức mạnh thực sự không nằm ở việc chinh phạt, mà ở việc bảo vệ những gì mình trân quý. Hơn nữa, chúng ta đã có kế hoạch, phải không?" Anh hỏi, giọng điệu mang theo một sự tự tin. Anh không chỉ nói suông. Anh đã dành hàng tháng trời, cùng với Tô Mẫn và Chu Thiên, để phân tích tình hình, vạch ra các chiến lược đối phó với mọi kịch bản có thể xảy ra sau khi tuyên bố trung lập. Từ việc củng cố phòng thủ, phát triển kinh tế tự chủ, đến việc thiết lập mạng lưới tình báo và liên kết với các thế lực nhỏ khác. Cẩm Nang Kế Sách mà anh từng nắm chặt trong tay, giờ đây như đã in sâu vào tâm trí, trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động.

Tô Mẫn và Chu Thiên nhìn nhau, rồi cả hai cùng gật đầu. Nụ cười của Lâm Dịch đã xua tan đi phần nào sự lo lắng trong lòng họ. Họ biết, Lâm Dịch không bao giờ hành động một cách mù quáng. Mọi quyết định của anh đều đã được cân nhắc kỹ lưỡng, dựa trên tri thức và khả năng suy luận sắc bén của anh.

"Đúng vậy, công tử." Tô Mẫn đáp, ánh mắt nàng trở nên kiên định hơn. "Chúng ta đã chuẩn bị. Mạng lưới tình báo đã được củng cố, kho lương thực đã được tích trữ, và các công trình phòng thủ cũng đang được gấp rút hoàn thiện. Hơn nữa, chúng ta đã gửi thư đến các thế lực khác, thông báo về ý định trung lập. Dù phản ứng có ra sao, chúng ta cũng đã có bước đi đầu tiên."

Chu Thiên bổ sung thêm. "Những gì Thẩm Thiên nói, tuy mang ý đe dọa, nhưng cũng không phải là vô lý. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nhưng chính vì thế, chúng ta phải tự tạo ra sự công bằng và an toàn cho mình. Và chúng ta sẽ làm được điều đó."

Lâm Dịch khẽ gật đ���u, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng anh khi nhìn thấy sự tin tưởng và đồng lòng từ những người cộng sự thân cận nhất. Anh lại quay mặt về phía hồ, ngắm nhìn những cánh sen đang từ từ khép lại khi màn đêm buông xuống. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy chông gai, sẽ có những lúc anh phải đối mặt với áp lực nặng nề, với những cám dỗ và thậm chí là hiểm nguy đến tính mạng. Nhưng anh đã lựa chọn. Anh đã chọn con đường của sự bình yên, của cuộc sống thực tế, không danh vọng phù phiếm. Anh sẽ bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những con người anh trân trọng, và bảo vệ lý tưởng mà anh đã gây dựng.

Ánh trăng đã lên cao, phản chiếu lung linh trên mặt hồ, vẽ nên một bức tranh huyền ảo. Lâm Dịch đứng đó, một hình bóng đơn độc nhưng đầy kiên cường giữa mênh mông trời đất. Anh không hối hận với lựa chọn của mình. Con đường bình yên không phải là không có thử thách, mà là một con đường đòi hỏi sự kiên cường tột độ, một sự kiên cường đến từ niềm tin vào những giá trị mình theo đuổi. Và anh, Lâm Dịch, đã sẵn sàng cho điều đó. Anh đã gieo hạt mầm, và giờ là lúc để chăm sóc chúng, để chúng có thể đứng vững giữa bão tố, vươn mình thành một cây đại thụ mang lại bóng mát cho những người dân nơi đây.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free