Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 947: Thư Gửi Chư Hầu: Đặt Nền Móng Trung Lập

Ánh đèn dầu đã vơi đi nhiều, báo hiệu trời sắp sáng. Mùi hương trầm đã tàn, chỉ còn lại chút dư vị nhẹ nhàng trong không khí. Dù vậy, một sự đồng thuận và quyết tâm mạnh mẽ lại đang dần hình thành, như những mạch nước ngầm đang chảy xiết, chuẩn bị cho một dòng thác lớn.

Lâm Dịch vuốt nhẹ qua bản thảo cuối cùng của 'Tuyên Ngôn Trung Lập và Tự Trị', từng trang giấy đã được bổ sung, sửa đổi đến mức dày hơn ban đầu. Anh nhìn từng người, ánh mắt kiên định, không còn vẻ ưu tư hay lo lắng của những giờ đầu buổi họp. Thay vào đó là sự bình tĩnh, tự tin của một người đã đưa ra quyết định cuối cùng và sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

"Vậy là đã chốt," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ấm, mang theo chút khàn đặc vì thức trắng. "Đây sẽ là nền móng cho vùng đất của chúng ta. Sẽ có khó khăn, sẽ có thử thách, nhưng ta tin tưởng rằng, với sự đồng lòng của tất cả chúng ta, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Chúng ta sẽ biến vùng đất này thành một biểu tượng của sự bình yên và tự do, một nơi mà mọi người dân đều có thể sống một cuộc đời trọn vẹn, không bị chiến tranh tàn phá."

Tô Mẫn là người đầu tiên gật đầu, đôi mắt nàng tuy có chút mệt mỏi nhưng lại ánh lên vẻ kiên cường. "Chúng tôi tin tưởng vào quyết định của ngài, Chủ công. Chúng tôi sẽ chuẩn bị mọi thứ để đảm bảo tuyên bố này có tác động mạnh mẽ nhất, cả về đối nội lẫn đối ngoại. Về mặt kinh tế, chúng tôi sẽ lập tức triển khai các kế hoạch tự chủ, tìm kiếm các tuyến đường thương mại an toàn và đa dạng hóa nguồn cung."

Chu Thiên cũng gật đầu, ánh mắt ông sắc bén như chưa từng ngủ. "Về tình báo, tôi sẽ ngay lập tức bắt tay vào việc xây dựng mạng lưới và huấn luyện nhân lực. Bản 'Cẩm Nang Kế Sách' của Chủ công sẽ là tài liệu quý giá. Chúng ta sẽ không để bất kỳ âm mưu nào có thể đâm sâu vào nội bộ chúng ta."

Binh trưởng Triệu đứng thẳng người, cúi đầu một cách trang nghiêm. "Quân sự là trách nhiệm của tôi. Tôi cam đoan sẽ biến đội quân của chúng ta thành một lực lượng bất khả chiến bại, đủ sức răn đe mọi kẻ thù. Máu của binh lính sẽ không đổ vô ích. Bình yên sẽ được bảo vệ bằng kiếm và giáo của chúng ta."

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nhìn nhau, rồi đồng loạt đứng dậy, nắm chặt tay. "Chúng tôi sẽ luôn bên cạnh Đại ca!" Vương Đại Trụ nói, giọng vang dội. "Đại ca cần gì, cứ nói. Anh em chúng tôi sẽ xông pha!" Trần Nhị Cẩu nhiệt tình thêm vào.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi trong đêm dài đầy lo toan. Đó là nụ cười của sự giải tỏa, nhưng cũng là nụ cười của trách nhiệm nặng nề. Anh cẩn thận cuộn bản tuyên ngôn lại, buộc chặt bằng sợi dây lụa, rồi trao cho Tô Mẫn và Chu Thiên. "Vậy thì, hãy bắt đầu. Cuộc họp của chúng ta kết thúc tại đây. Hãy nghỉ ngơi một chút, rồi chuẩn bị cho những việc cần làm."

Anh đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm đã gần tàn. Một vệt sáng mờ nhạt bắt đầu xuất hiện ở phía chân trời, xua đi màn đêm u tối, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Sương đêm vẫn còn bao phủ dày đặc, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, huyền hoặc. Cái lạnh của buổi sớm mai len lỏi vào căn phòng, khiến anh khẽ rùng mình. Nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa mới đã bùng cháy, một quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, chông gai, thậm chí là máu và nước mắt. Nhưng anh đã có sự đồng lòng của những người anh em, có niềm tin của người dân. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ bảo vệ vùng đất này, bảo vệ cuộc sống bình yên mà anh và mọi người đã cùng nhau tạo dựng, bằng mọi giá.

Khi mọi người rời đi, Lâm Dịch vẫn đứng đó, một mình trong căn phòng tĩnh lặng. Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, cảm thấy cơn đau đầu nhức nhối sau một đêm thức trắng. Ánh bình minh dần le lói, xé toạc màn đêm, nhuộm đỏ cả một góc trời. Anh nhìn xa xăm, biết rằng tuyên bố này không chỉ là một lời nói, mà là một hành động mang tính lịch sử, sẽ định đoạt vận mệnh của hàng vạn người. Liệu thế giới có chấp nhận một "hải đăng giữa biển cả hỗn loạn" như lời anh đã nói không? Hay nó sẽ bị nhấn chìm bởi những con sóng dữ dội của chiến tranh và quyền lực? Anh không biết, nhưng anh sẽ chuẩn bị cho tất cả.

***

Sáng sớm, ngay sau đêm dài thao thức đó, ánh nắng ban mai tinh khiết đã tràn ngập thư phòng của Lâm Dịch. Từng tia nắng vàng óng ả lọt qua khung cửa sổ bằng gỗ mộc, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà và những cuộn giấy được đặt ngay ngắn trên bàn. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn chút mùi trầm hương nhạt nhòa từ buổi họp đêm qua, nhưng giờ đây đã hòa quyện với hương mực tàu mới và mùi giấy cũ đặc trưng, tạo nên một sự dễ chịu, tĩnh tại đến lạ. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong ánh sáng, như thể đang reo vui trước một khởi đầu mới. Tuy nhiên, bầu không khí lại mang một vẻ trang trọng, thậm chí có phần căng thẳng.

Lâm Dịch ngồi giữa, Tô Mẫn và Chu Thiên mỗi người một bên, ánh mắt cả ba đều tập trung vào những cuộn giấy đã được viết cẩn thận, chờ đợi sự rà soát cuối cùng trước khi chúng được niêm phong và gửi đi. Lâm Dịch với thân hình gầy gò, hơi xanh xao sau đêm thức trắng, khuôn mặt thanh tú nhưng vẫn toát lên vẻ trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại. Tô Mẫn, với dáng người thanh tú và gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng vẫn hiện rõ vẻ ưu tư, cẩn trọng. Chu Thiên, dáng vẻ thư sinh quen thuộc, bộ râu dài và đôi kính đã hơi trễ xuống, ánh mắt ông vẫn tinh anh và đầy suy tư.

"Đây không chỉ là lời tuyên bố, mà là lời thề," Lâm Dịch thầm nghĩ, ngón tay anh lướt nhẹ trên mặt giấy. "Một khi đã gửi đi, không thể rút lại. Mỗi câu chữ, mỗi dấu phẩy đều mang sức nặng của vận mệnh. Một bước sai lầm có thể dẫn đến họa diệt thân, không chỉ cho mình ta mà còn cho cả vùng đất này, cho những người đã đặt niềm tin vào ta." Anh cảm thấy gánh nặng trách nhiệm đè lên vai, nặng hơn bất kỳ ngọn núi nào anh từng đối mặt. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh tự nhủ, "và ta cũng không ảo tưởng về điều đó. Chỉ là, ta muốn tạo ra một góc nhỏ của sự công bằng, bằng chính đôi tay này."

Tô Mẫn là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Nàng đưa một ngón tay thon dài chỉ vào một đoạn văn trên cuộn giấy trước mặt. "Chủ công, về phần các điều khoản giao thương, ta đã nhấn mạnh quyền lợi song phương và khả năng hợp tác lâu dài. Chúng ta cần cho các thương hội lớn thấy rằng việc duy trì quan hệ với vùng đất của chúng ta sẽ mang lại lợi ích thực tế cho họ, chứ không chỉ là lời hứa hẹn suông. Hy vọng cách này có thể giảm bớt sự thù địch tiềm tàng từ phía họ, đặc biệt là khi họ nhận ra chúng ta không có ý định tham gia vào cuộc chiến giành giật quyền lực, mà chỉ muốn ổn định để phát triển kinh tế."

Lâm Dịch gật đầu đồng tình. "Rất tốt. Các thương nhân luôn đặt lợi ích lên hàng đầu. Nếu chúng ta có thể chứng minh được giá trị của mình trên bàn cân kinh tế, họ sẽ là đồng minh tốt hơn là kẻ thù."

Chu Thiên tiếp lời, giọng ông trầm tĩnh nhưng đầy uyên bác. "Về các bức thư gửi đến các môn phái tu hành, ta đã lồng ghép khéo léo các điển tích cổ về sự hài hòa, về đạo lý 'vô vi nhi trị', và ý nghĩa sâu xa của 'trung lập'. Ta cũng nhắc đến việc bảo tồn các giá trị văn hóa, tri thức mà chiến tranh đang dần hủy hoại. Mong rằng họ sẽ hiểu được tấm lòng của Chủ công, không phải là sự yếu kém hay trốn tránh, mà là một con đường khác để bảo vệ trật tự và nhân sinh. Mặc dù các môn phái thường xa lánh thế tục, nhưng họ cũng không thể hoàn toàn thờ ơ với sự thịnh suy của nhân gian. Một vùng đất bình yên có thể là nơi lý tưởng để họ tiếp tục truyền thừa đạo pháp của mình mà không bị quấy nhiễu."

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hình dung ra những lời lẽ uyển chuyển, thâm thúy mà Chu Thiên đã dùng. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh nghĩ, "và Chu Thiên đã sử dụng nó một cách tài tình." Anh mở mắt, ánh mắt dừng lại ở một đo���n văn cuối cùng của bản 'Tuyên Ngôn' chung. "Tốt lắm. Hãy đọc lại đoạn này. 'Vùng đất chúng ta, nguyện giữ mình như một hòn đảo giữa dòng xoáy, không cầu xưng bá, chỉ cầu bình an cho muôn dân.' Có cần thêm chút cứng rắn hơn không? Để họ hiểu rằng bình yên không phải là yếu đuối?"

Tô Mẫn nhẹ nhàng lắc đầu, mái tóc đen mượt khẽ lay theo động tác của nàng. "Không cần, Chủ công. Sự kiên định nằm ở hành động, không phải lời nói. Nếu quá cứng rắn trong ngôn từ, đặc biệt trong một tuyên bố như thế này, rất dễ bị hiểu lầm là khiêu khích hoặc thách thức. Các thế lực lớn, đặc biệt là những kẻ có dã tâm, sẽ luôn tìm cớ để tấn công. Chúng ta cần một thông điệp rõ ràng về mục tiêu của mình – bình yên và tự trị – nhưng không mang tính đối đầu. Hãy để thời gian và hành động của chúng ta chứng minh sức mạnh thực sự."

Lâm Dịch suy nghĩ một lát, rồi gật đầu tán thành. "Nàng nói phải. Lời lẽ đôi khi chỉ là vỏ bọc. Ý chí sắt đá nằm ở bên trong, và hành động sẽ là câu trả lời thuyết phục nhất." Anh dùng bút son đỏ tươi đánh dấu vài chỗ trên bản thảo, là những chi tiết cần được xem xét lại lần cuối. Tô Mẫn nhanh chóng ghi chú vào cuốn sổ nhỏ của mình, đôi mắt tinh anh không bỏ sót bất cứ điều gì. Chu Thiên cũng gật đầu tán thành, khẽ vuốt chòm râu bạc.

Sau một hồi rà soát tỉ mỉ, bản tuyên ngôn và các bức thư phụ lục đã hoàn chỉnh đến từng chi tiết nhỏ nhất. Lâm Dịch cẩn thận gập lại cuộn giấy chính, buộc chặt bằng một sợi dây lụa màu xanh đậm. Ánh mắt anh lúc này đầy kiên nghị, xen lẫn một chút mệt mỏi nhưng không hề nao núng. Anh biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Con đường phía trước còn dài và đầy rẫy hiểm nguy, nhưng anh đã sẵn sàng đối mặt. Tiếng gió lùa nhẹ qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của buổi sáng sớm, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một ngọn lửa ấm áp của hy vọng và quyết tâm vẫn đang cháy bùng. Anh đã đặt nền móng, giờ là lúc để nó vươn mình.

***

Buổi trưa cùng ngày, nắng đã lên đến đỉnh điểm, chiếu thẳng xuống sảnh họp của khu hành chính, tạo nên một không khí oi bức. Tuy nhiên, bên trong sảnh, sự tập trung và nghiêm túc của những người có mặt đã xua tan đi cảm giác khó chịu do cái nóng. Kiến trúc của sảnh họp khá đơn giản, tường đá xám vững chãi, trần gỗ cao, nhưng lại rất rộng rãi và thoáng đãng, đủ để chứa một tấm bản đồ lớn của Đại Hạ được trải ra trên chiếc bàn gỗ cổ kính đặt ở trung tâm. Ánh nắng gắt từ bên ngoài chiếu qua các ô cửa sổ cao, nhuộm vàng không gian, nhưng cũng làm nổi bật từng chi tiết trên tấm bản đồ, từ những dòng sông uốn lượn, những dãy núi trùng điệp, cho đến những chấm đỏ đánh dấu các thành trì lớn.

Lâm Dịch, Tô Mẫn, Chu Thiên, Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu vây quanh tấm bản đồ, mỗi người đều mang một vẻ mặt căng thẳng nhưng đầy quyết tâm. Mùi giấy cũ và hương gỗ đặc trưng của bản đồ, cùng với mùi mồ hôi thoang thoảng của những người đang làm việc dưới cái nắng gắt, tạo nên một không khí rất chân thực, rất "đời thường" cho một cuộc họp mang tính lịch sử. Tiếng xì xào thảo luận nhỏ dần, chỉ còn lại những lời nói có trọng tâm, những ngón tay chỉ trỏ trên bản đồ.

Lâm Dịch là người mở lời, giọng anh vẫn trầm ấm nhưng cương quyết. "Chúng ta cần đảm bảo các bức thư này đến tay những người có quyền quyết định. Không thể để chúng rơi vào tay những kẻ tầm thường, hay tệ hơn là bị chặn lại, bị xuyên tạc. Mỗi bức thư này là thông điệp của chúng ta, là ý chí của vùng đất này. Sai một ly, đi một dặm." Anh nhìn lướt qua từng người, ánh mắt dừng lại ở Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, những người sẽ trực tiếp phụ trách việc vận chuyển.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt kiên định, lập tức lên tiếng. "Chủ công, ta có thể phái mấy huynh đệ nhanh nhẹn nhất đi tuyến phía Bắc, họ quen đường núi, có thể tránh được quân phiệt của Lý gia. Lý gia vốn cậy mạnh cướp bóc, nếu thư rơi vào tay chúng, khó mà an toàn. Huynh đệ của ta đều là những tay lão luyện, đi rừng lội suối không kém gì thợ săn thực thụ. Họ biết cách ẩn mình, biết cách né tránh những hiểm nguy trên đường. Tuyến này đường xa, hiểm trở, nhưng lại ít bị kiểm soát gắt gao hơn những con đường lớn." Anh dùng ngón tay thô ráp chỉ vào một vùng núi non hiểm trở trên bản đồ.

Tô Mẫn, với vẻ thanh tú nhưng không kém phần sắc sảo, tiếp lời. "Tuyến phía Đông cần cẩn trọng với các thương đoàn lớn và Thái phu nhân. Thái phu nhân là một người phụ nữ quyền lực, nắm giữ nhiều mối quan hệ và có tầm ảnh hưởng sâu rộng trong giới thương nhân. Nếu thông điệp của chúng ta bị bà ta hiểu sai hoặc cố tình xuyên tạc, sẽ rất bất lợi. Có lẽ nên dùng đường thủy, thông qua các đối tác buôn bán cũ của ta, những người đáng tin cậy. Đường thủy tuy chậm hơn một chút nhưng lại kín đáo hơn, ít bị nhòm ngó bởi các thế lực trên đất liền. Hơn nữa, chúng ta đã có mối quan hệ làm ăn lâu năm với họ, họ sẽ hiểu rõ tầm quan trọng của việc này." Nàng khẽ gõ ngón tay lên tuyến đường sông chảy về phía đông trên bản đồ. "Ta sẽ đích thân liên hệ, đảm bảo thư được bảo mật tuyệt đối."

Chu Thiên, vuốt chòm râu dài, góp ý. "Phía Tây, các môn phái tu hành thường có quy củ riêng, rất coi trọng lễ nghi và phép tắc. Chúng ta nên phái người có kiến thức về lễ nghi giang hồ, ăn nói khéo léo, tránh gây hiểu lầm. Họ không quan tâm đến quyền lực thế tục nhiều, nhưng lại cực kỳ nhạy cảm với sự xúc phạm hoặc thiếu tôn trọng. Một lời nói sai có thể gây ra hậu quả khôn lường. Ta có thể chọn vài đệ tử từ Tàng Thư Các, những người am hiểu sách vở và có chút kiến thức về giới võ lâm, để đi cùng. Họ sẽ biết cách ứng xử phù hợp, trình bày thông điệp của Chủ công một cách trọn vẹn nhất." Ông chỉ vào vùng núi non phía tây, nơi các môn phái thường ẩn cư. "Một khi đã hiểu rõ, họ sẽ không gây khó dễ. Ngược lại, nếu họ cảm thấy bị coi thường, dù không can dự, họ cũng có thể ngầm gây trở ngại."

Lâm Dịch lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu hoặc đặt câu hỏi để làm rõ. "Nếu có tình huống bất trắc, các ngươi sẽ xử lý thế nào? Tuyệt đối không được để thư bị cướp hoặc rơi vào tay kẻ thù mà không có sự phòng bị nào. Các thông điệp dự phòng, các mật mã cần được chuẩn bị kỹ lưỡng." Anh không chỉ quan tâm đến việc gửi thư mà còn đến sự an toàn của những người được phái đi. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, ngay cả với những người đưa tin của chúng ta."

Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, không giấu được vẻ nhiệt tình. "Chủ công, tuyến gần đây, các thành trấn nhỏ lân cận, ta và vài huynh đệ có thể tự mình đi, đảm bảo thư được gửi đến tận tay. Chúng ta đã quen mặt, quen đường, lại biết cách trà trộn vào dân chúng, không ai để ý. Chắc chắn sẽ nhanh chóng và an toàn." Cậu ta đập mạnh tay lên ngực, vẻ mặt đầy tự tin. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!"

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, ánh mắt anh hiện lên vẻ tin tưởng. "Tốt lắm. Nhưng cũng không được lơ là. Ngay cả những nơi tưởng chừng an toàn nhất cũng có thể ẩn chứa hiểm nguy." Anh chỉ vào các điểm trên bản đồ, đưa ra các phương án dự phòng cho từng tuyến đường, nhắc nhở về các điểm tập kết bí mật, các dấu hiệu nhận biết an toàn. Tô Mẫn cũng bổ sung thêm về các kênh liên lạc khẩn cấp, các mật hiệu để tránh bị địch phát hiện. Các bức thư, đã được sao chép thành nhiều bản và niêm phong cẩn thận, giờ đây được sắp xếp thành từng chồng, mỗi chồng tương ứng với một tuyến đường và một nhóm người đưa tin.

Cuộc thảo luận kéo dài cho đến khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, ánh nắng gắt đã dịu đi phần nào. Mỗi chi tiết đều được cân nhắc kỹ lưỡng, mỗi rủi ro đều được dự đoán và có phương án đối phó. Khi mọi thứ đã hoàn tất, Lâm Dịch nhìn một lượt những cuộn thư đã được chuẩn bị, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Đây không chỉ là những bức thư, đây là lời tuyên bố về sự tồn tại của họ, là thách thức đối với trật tự cũ, và là lời mời gọi đến một tương lai khác. "Liệu thế giới loạn lạc này có chấp nhận một hòn đảo bình yên không?" Anh tự hỏi, một câu hỏi không có lời đáp. Nhưng anh biết, mình phải làm.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Tại cổng thành chính của vùng đất tự trị của Lâm Dịch, một khung cảnh hùng vĩ và đầy cảm xúc đang diễn ra. Cổng thành kiên cố, được xây bằng những khối đá lớn, sừng sững như một người gác cổng trung thành, hai bên là những lá cờ vải thô, in hình biểu tượng đơn giản của vùng đất – một ngọn núi vững chãi vươn lên giữa dòng sông hiền hòa – đang xào xạc trong làn gió chiều. Mùi bụi đường sau một ngày nắng nóng hòa lẫn với mùi mồ hôi ngựa và hương cỏ dại khô, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của vùng biên thùy, mộc mạc và chân thực.

Lâm Dịch đứng đó, với Vương Đại Trụ vạm vỡ và Trần Nhị Cẩu nhanh nhẹn đứng ngay cạnh. Phía trước họ là một nhóm Người đưa tin đã chuẩn bị sẵn sàng, mỗi người đều mặc trang phục gọn gàng, lưng đeo những túi vải thô chứa đầy thư từ, tay nắm chặt cương ngựa. Những con ngựa chiến đang hí nhẹ, chân cào cào xuống đất, dường như cũng cảm nhận được sự cấp bách của nhiệm vụ. Ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu thẳng vào khuôn mặt của những người sắp sửa lên đường, cũng như hắt lên vẻ trầm tư, kiên định của Lâm Dịch.

"Các ngươi hãy nhớ, mỗi bức thư này mang theo ý chí của hàng vạn người dân vùng đất này," Lâm Dịch nói, giọng anh vang lên rõ ràng giữa tiếng gió và tiếng ngựa. "Hãy cẩn trọng, khéo léo. Trung lập không có nghĩa là yếu đuối, nhưng cũng không cần phải phô trương sức mạnh. Nhiệm vụ của các ngươi không phải là gây chiến, mà là truyền đạt thông điệp, là gieo hạt mầm của một con đường mới. Hãy dùng trí tuệ và sự bình tĩnh để đối phó với mọi tình huống bất ngờ. Nếu gặp nguy hiểm, hãy ưu tiên sự an toàn của bản thân và thông điệp. Nếu không thể đến đích, hãy trở về. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, luôn luôn là vậy." Anh nhìn từng người, ánh mắt sâu thẳm thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối.

Người đưa tin đầu lĩnh, một người đàn ông trung niên với gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt kiên nghị, cúi đầu một cách trang nghiêm. "Thuộc hạ xin ghi nhớ lời chủ công. Dù hiểm nguy thế nào, thư nhất định sẽ đến đích! Chúng tôi thề sẽ hoàn thành nhiệm vụ, không phụ sự tin tưởng của ngài và của cả vùng đất n��y." Giọng ông ta vang dội, đầy quyết tâm.

Vương Đại Trụ, đứng thẳng người, vỗ vai người đưa tin đầu lĩnh. "Cứ yên tâm đi, chủ công. Ta đã chọn những người giỏi nhất. Họ không chỉ nhanh nhẹn, mà còn thông minh, biết rõ phải làm gì. Những con đường hiểm trở, những vùng đất nguy hiểm, họ đều đã quen thuộc như lòng bàn tay. Không một trở ngại nào có thể ngăn cản họ." Anh ta nói với một sự tự tin tuyệt đối vào những người anh em của mình.

Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy. "Đúng vậy, chủ công. Những huynh đệ này đều là những người dũng cảm và trung thành nhất. Họ sẽ không làm ngài thất vọng."

Lâm Dịch gật đầu. Anh biết, đây là khoảnh khắc quyết định. Những bức thư này, một khi rời khỏi cổng thành, sẽ mở ra một chương mới, đầy thử thách và không chắc chắn. Anh cảm nhận được cái lạnh se của buổi tối len lỏi qua lớp áo, nhưng trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa kiên cường. Anh chợt nhớ lại lời nói của mình trong thư phòng: "Liệu thế giới loạn lạc này có chấp nhận một hòn đảo bình yên không?" Câu hỏi đó giờ đây lại vang vọng trong tâm trí anh, nặng trĩu. Đây là bước đi đầu tiên, một bước đi mạo hiểm nhưng cần thiết.

Những Người đưa tin cúi chào Lâm Dịch lần cuối, sau đó nhanh chóng leo lên ngựa. Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, hòa vào tiếng gió chiều, rồi dần xa. Những bóng lưng gầy gò nhưng kiên cường của họ nhanh chóng hòa vào bóng chiều tà, biến mất sau những rặng cây phía xa. Họ như những mũi tên được bắn đi, mang theo hy vọng và thách thức, xuyên qua màn đêm đang dần buông xuống.

Lâm Dịch đứng lặng hồi lâu, nhìn theo những bóng lưng khuất dần. Tay anh bất giác siết chặt Cẩm Nang Kế Sách giấu trong tay áo, cảm nhận từng đường nét của nó qua lớp vải. Đó không chỉ là tập hợp của những chiến lược và kế hoạch, mà còn là biểu tượng cho sự chuẩn bị, cho trí tuệ và mưu lược mà anh đã dùng để đối phó với thế giới tàn khốc này. Anh biết, hành trình của những người đưa tin sẽ không hề dễ dàng; họ có thể phải đối mặt với cướp bóc, quân phiệt, hoặc thậm chí là những thế lực tu hành bí ẩn. Sự đa dạng của các thế lực nhận thư – từ quân phiệt hung hãn, thương hội lọc lõi, cho đến các môn phái tu hành xa lánh thế tục – báo hiệu rằng phản ứng sẽ rất khác nhau: có thể là thờ ơ, có thể là giận dữ, có thể là coi thường, hoặc dò xét. Mỗi phản ứng đó đều sẽ là một bài toán khó mà anh phải giải.

Cái lạnh của buổi tối đã hoàn toàn bao trùm, nhưng Lâm Dịch vẫn đứng đó, như một pho tượng. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, để lại bầu trời đêm thăm thẳm với những vì sao bắt đầu lấp lánh. Anh đã gieo những hạt giống đầu tiên của sự trung lập, của một con đường bình yên. Giờ đây, chỉ có thời gian mới có thể trả lời liệu chúng sẽ nảy mầm thành cây đại thụ vững chãi, hay sẽ bị vùi dập bởi cơn bão của chiến tranh. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, anh cũng sẽ không lùi bước. Anh sẽ bảo vệ vùng đất này, bảo vệ cuộc sống mà anh đã cất công xây dựng, bằng mọi giá.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free