Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 946: Hội Nghị Định Đoạt: Nền Móng Trung Lập

Tiếng hô "Sẵn lòng!" vẫn vang vọng mãi trong tâm trí Lâm Dịch, ngay cả khi anh đã rời khỏi quảng trường rực lửa ý chí ấy, bước vào căn phòng họp được bảo vệ cẩn mật trong dinh thự của mình. Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống thật sâu, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, để lại một khoảng không thăm thẳm không trăng sao, như thể muốn bao bọc lấy sự bí mật của cuộc hội đàm sắp diễn ra. Gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn, luồn lách qua những kẽ hở của cửa sổ đóng kín, tạo nên những tiếng rít khe khẽ, nghe như lời thì thầm của một thế giới đang ngủ yên nhưng ẩn chứa vô vàn phong ba bão táp.

Trong căn phòng, ánh sáng từ những ngọn đèn dầu treo tường và đặt trên bàn hắt xuống, tạo nên những vầng sáng vàng cam mờ ảo, hắt lên những gương mặt quen thuộc nhưng giờ đây nhuốm vẻ căng thẳng. Mùi mực mới và giấy cũ thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với hương trầm dịu nhẹ từ chiếc lư đồng nhỏ đặt ở góc phòng, cố gắng xua đi cái không khí nặng nề, có chút áp lực đang đè nén mọi người. Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình gầy gò của anh tựa vào lưng ghế, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên một sự tập trung cao độ, một ngọn lửa ý chí không gì dập tắt được. Khuôn mặt thanh tú của anh hiện rõ vẻ trầm tư, gánh nặng của cả m��t cộng đồng đang đặt trên vai khiến từng đường nét trên gương mặt anh trở nên sắc lạnh hơn. Anh quét ánh mắt qua từng người: Tô Mẫn, Chu Thiên, Binh trưởng Triệu, Vương Đại Trụ, và Trần Nhị Cẩu. Tất cả đều là những cánh tay đắc lực, những con người đã cùng anh trải qua biết bao thăng trầm, cùng anh xây dựng nên "ốc đảo thịnh vượng" này.

Trước mặt anh, trên chiếc bàn gỗ cổ kính, là một xấp giấy tờ dày đặc chữ viết tay, được buộc gọn gàng bằng một sợi dây lụa thô. Đó chính là bản thảo sơ bộ của 'Tuyên Ngôn Trung Lập và Tự Trị', một bản kế hoạch chi tiết mà anh đã dành không biết bao nhiêu đêm thức trắng để nghiền ngẫm và hoàn thiện. Anh đưa tay tháo sợi dây, trải nhẹ tập giấy ra trên mặt bàn. Tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh mịch, như tiếng thời gian đang chầm chậm trôi qua, mang theo vận mệnh của một vùng đất.

"Tối nay," giọng Lâm Dịch vang lên, trầm ấm và rõ ràng, nhưng không quá lớn, "chúng ta sẽ định đoạt tương lai của vùng đất này. Bình yên không tự đến, nó phải được xây dựng và bảo vệ bằng mọi giá." Anh ngừng lại, ánh mắt chạm vào từng người. "Những gì các ngươi đã thấy và nghe tối nay từ người dân, đó là ý chí của họ. Họ tin tưởng chúng ta, và chúng ta không thể phụ lòng tin ấy. Nhưng tin tưởng là một chuyện, biến niềm tin thành hiện thực và bảo vệ nó lại là chuyện khác."

Anh đẩy tập giấy về phía giữa bàn, để mọi người có thể nhìn thấy. "Đây là bản thảo cho 'Tuyên Ngôn Trung Lập và Tự Trị' mà ta đã phác thảo. Nó không chỉ là một lời tuyên bố, mà là kim chỉ nam cho tất cả hành động của chúng ta từ nay về sau. Chúng ta sẽ không tranh bá, không tham dự vào bất kỳ cuộc chiến tranh giành quyền lực nào của các thế lực bên ngoài. Chúng ta sẽ là một vùng đất trung lập, tự trị, nơi mỗi người dân được sống an bình, tự do và công bằng."

Tô Mẫn, người cố vấn kinh tế và ngoại giao sắc sảo, là người đầu tiên lên tiếng. Nàng có dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, nhưng đôi mắt sắc sảo của nàng lúc này lại ẩn chứa một vẻ ưu tư khó tả. Nàng cẩn trọng cầm lấy một trang giấy, ánh mắt lướt nhanh qua những dòng chữ. Trang phục nhã nhặn, gọn gàng của nàng dường như cũng không thể che giấu được sự lo lắng tiềm ẩn. "Chủ công," nàng nói, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng lại đầy sức nặng, "việc tuyên bố trung lập là một con dao hai lưỡi. Một mặt, nó khẳng định lập trường của chúng ta, nhưng mặt khác, nó cũng có thể khiến chúng ta bị cô lập về mặt kinh tế. Các tuyến đường thương mại, nguồn cung cấp thiết yếu, đặc biệt là những nguyên liệu quý hiếm hoặc công nghệ mà chúng ta chưa tự chủ được, có thể bị cắt đứt. Các thế lực lớn sẽ không dễ dàng chấp nhận một 'ốc đảo' không chịu sự kiểm soát của họ. Chúng ta cần một kế hoạch dự phòng cực kỳ chi tiết cho các kịch bản này. Làm thế nào để đảm bảo lương thực, vũ khí, thuốc men, và thậm chí là những nhu yếu phẩm cơ bản khác nếu các đường biên giới bị phong tỏa?"

Lâm Dịch gật đầu, sự trầm tư trong mắt anh càng sâu hơn. "Ngươi nói đúng, Tô Mẫn. Đó là điểm mấu chốt. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự tự chủ kinh tế là nền tảng của sự sinh tồn. Ta đã phác thảo một số ý tưởng về việc phát triển các ngành nghề nội tại, tăng cường sản xuất lương thực, và tìm kiếm các đối tác thương mại nhỏ hơn, ít bị ảnh hưởng bởi các thế lực lớn. Nhưng ta cần sự phân tích chi tiết hơn từ ngươi. Liệu chúng ta có đủ khả năng tự cung tự cấp trong bao lâu? Đâu là những điểm yếu chí tử mà chúng ta cần khắc phục ngay lập tức?"

Anh nhìn sang Chu Thiên, vị cố vấn chiến lược và tình báo uyên bác. Dáng người thư sinh của Chu Thiên hơi cúi xuống, râu dài, đôi mắt sau cặp kính trông có vẻ mệt mỏi nhưng vẫn sắc bén. Ông luôn cầm một cuốn sách cũ trên tay, dù lúc này nó đang nằm gọn trên bàn. "Chu tiên sinh, những phân tích về kinh tế của Tô Mẫn rất xác đáng. Nhưng về mặt chính trị và quân sự, nguy cơ sẽ còn lớn hơn nhiều. Ngài nghĩ sao về phản ứng của các thế lực tranh bá?"

Chu Thiên đẩy gọng kính, ánh mắt suy tư quét qua bản thảo. "Chủ công, như Tô Mẫn đã nói, các thế lực lớn sẽ không dễ dàng chấp nhận sự tồn tại của một vùng đất trung lập không chịu sự kiểm soát của họ. Họ sẽ coi đây là một tiền lệ xấu, một điểm yếu trong hệ thống quyền lực mà họ đang muốn thiết lập. Việc chúng ta tuyên bố trung lập có thể bị giải thích theo nhiều cách: là sự yếu đuối, là một miếng mồi ngon, hoặc tệ hơn, là một mối đe dọa ngầm. Họ sẽ tìm mọi cách để phá hoại chúng ta từ bên trong, dùng các chiêu trò chính trị, gieo rắc tin đồn, mua chuộc quan lại, hoặc thậm chí là cử mật thám, sát thủ. Áp lực quân sự trực tiếp cũng là điều không thể tránh khỏi. Một vùng đất thịnh vượng nhưng không có chủ, trong mắt kẻ mạnh, chẳng khác nào một mỏ vàng không người trông coi."

Giọng Chu Thiên trầm xuống, mang theo một sự cẩn trọng cố hữu. "Chúng ta có thể sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến tranh ngầm kéo dài, nơi niềm tin và sự đoàn kết của người dân sẽ bị thử thách từng ngày. Các thế lực sẽ dùng mọi thủ đoạn để bẻ gãy ý chí của chúng ta, để chứng minh rằng một 'vùng đất bình yên' giữa loạn lạc là một điều không tưởng, một ảo ảnh sẽ sớm tan biến. Điều quan trọng là chúng ta phải có một hệ thống tình báo đủ mạnh để phát hiện sớm các âm mưu, và một hệ thống pháp luật đủ nghiêm minh để dập tắt chúng kịp thời. Và trên hết, chúng ta phải có một câu trả lời rõ ràng cho câu hỏi: 'Nếu họ tấn công, chúng ta sẽ làm gì?'"

Câu hỏi của Chu Thiên vang vọng trong căn phòng, nặng trĩu như một lời cảnh báo. Lâm Dịch gật đầu chậm rãi. "Đúng vậy. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và thông tin tình báo chính là đôi mắt của chúng ta trong đêm tối. Ta đã tính đến việc tăng cường lực lượng tình báo, nhưng chúng ta cần một kế hoạch chi tiết hơn về cách thức thu thập, phân tích thông tin và phản ứng. Ta tin tưởng vào khả năng của ngài, Chu tiên sinh."

Anh chuyển ánh mắt sang Binh trưởng Triệu, người cố vấn quân sự rắn rỏi. Binh trưởng Triệu có khuôn mặt sạm nắng, một vết sẹo nhỏ trên má khiến ông trông càng thêm nghiêm nghị. Ông luôn mặc giáp trụ gọn gàng, dù trong phòng họp kín đáo này, và ánh mắt ông lúc nào cũng toát lên vẻ cảnh giác của một người lính đã trải qua nhiều trận mạc.

"Binh trưởng Triệu, ngài nghĩ sao về khả năng phòng thủ của chúng ta? Chúng ta vừa trải qua một cuộc thử thách. Rõ ràng, hệ thống phòng thủ của chúng ta đã có hiệu quả, nhưng vẫn còn những lỗ hổng. Với t��nh hình mới này, chúng ta cần một lực lượng phòng vệ như thế nào?"

Binh trưởng Triệu đặt lòng bàn tay thô ráp lên mặt bàn, tiếng chạm nhẹ của chiếc nhẫn sắt trên ngón tay vang lên khô khốc. "Chủ công, tôi đồng ý với Chu tiên sinh. Chúng ta cần một lực lượng đủ mạnh để răn đe, không chỉ là những bức tường gạch. Bức tường dù cao đến mấy cũng có thể bị phá vỡ, nhưng ý chí chiến đấu của người lính mới là lá chắn vững chắc nhất. Sau vụ việc đêm qua, tôi đã kiểm tra lại toàn bộ hệ thống phòng thủ, tăng cường tuần tra và bố trí thêm các trạm gác bí mật. Nhưng đó chỉ là giải pháp tạm thời."

Giọng Binh trưởng Triệu trầm hùng, từng lời đều thể hiện sự thực tế và quan tâm đến an nguy của binh lính. "Chúng ta cần tăng cường quân số, huấn luyện binh lính theo phương pháp mới, không chỉ là võ nghệ mà còn là kỹ năng sinh tồn, chiến thuật du kích, và đặc biệt là tinh thần thép. Vũ khí cũng là một vấn đề. Chúng ta đã có xưởng rèn, nhưng để đối phó với những đội quân chính quy của các thế lực lớn, chúng ta cần những loại vũ khí hiệu quả hơn, có thể là những công nghệ mới mà chúng ta đang phát triển. Ngoài ra, việc xây dựng các công sự kiên cố hơn, các hầm ngầm trú ẩn cho dân chúng, và hệ thống cung cấp quân lương dự trữ cũng là tối quan trọng."

Ông ngừng lại, ánh mắt nghiêm nghị. "Tôi lo ngại rằng, khi chúng ta tuyên bố trung lập, chúng ta sẽ trở thành mục tiêu của cả những kẻ muốn thôn tính và những kẻ muốn phá hoại. Chúng ta không thể yếu đuối. Bình yên phải đi kèm với sức mạnh để bảo vệ nó. Huấn luyện, vũ khí, và tinh thần chiến đấu là cốt lõi. Nếu chúng ta muốn sống yên ổn, chúng ta phải sẵn sàng chiến đấu đến cùng."

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, liên tục ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. Suy nghĩ của anh xoáy sâu vào từng khía cạnh: kinh tế, chính trị, quân sự. Anh biết rõ, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để có được cuộc sống an bình, anh phải chuẩn bị cho những cuộc chiến tàn khốc nhất. Trách nhiệm đè nặng lên vai anh, nhưng đó cũng là động lực để anh phải suy nghĩ thấu đáo, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Anh đã từng là một người hiện đại, quen với sự an toàn và tiện nghi, nhưng giờ đây, anh phải tự tay xây dựng mọi thứ từ con số không, trong một thế giới khắc nghiệt hơn gấp trăm lần.

Cuộc thảo luận diễn ra căng thẳng và kéo dài. Không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn với những tranh luận sôi nổi, tiếng bút sột soạt ghi chép của Lâm Dịch và Chu Thiên, tiếng giấy bị vo tròn nhẹ khi một ý tưởng bị bác bỏ, đôi lúc là tiếng đập bàn nhẹ của Binh trưởng Triệu để nhấn mạnh quan điểm của mình về tầm quan trọng của việc huấn luyện binh sĩ. Mùi trà nóng và thảo dược thoang thoảng từ ấm trà đặt giữa bàn, dường như là thứ duy nhất giúp làm dịu đi bầu không khí căng thẳng ấy.

Chu Thiên, với sự uyên bác của mình, tiếp tục chỉ ra những lỗ hổng tiềm tàng trong dự đoán phản ứng của các thế lực tranh bá. "Chủ công, chúng ta không thể chỉ nhìn vào những gì họ nói. Các vương triều, các thế gia lớn, hay thậm chí là các giáo phái tu hành, đều có những lợi ích riêng. Một vùng đất trung lập, không chịu sự khống chế của ai, có thể bị coi là một 'điểm đen' nơi mọi kẻ thù có thể ẩn náu, hoặc một 'căn cứ' để phát triển thế lực mới. Họ sẽ không chỉ dùng quân sự hay kinh tế. Các chiêu trò chính trị, gieo rắc chia rẽ nội bộ, tung tin đồn thất thiệt để làm lung lay lòng dân, thậm chí là ám sát những nhân vật chủ chốt... đó là những thủ đoạn mà họ đã dùng hàng trăm năm nay."

Ông thở dài một tiếng. "Chúng ta phải chuẩn bị cho khả năng bị 'cô lập văn hóa'. Nếu các học giả, thợ thủ công giỏi không dám đến đây vì sợ bị quy kết tội danh phản quốc từ chính quốc gia của họ, chúng ta sẽ mất đi nguồn lực tri thức quý giá. Chúng ta cần một chính sách đối ngoại khéo léo, đủ mềm dẻo để duy trì giao hảo với các bên, nhưng đủ cứng rắn để không bị lôi kéo vào cuộc chiến của họ."

Binh trưởng Triệu tiếp lời, giọng ông đanh thép hơn. "Về mặt quân sự, chủ công, chúng ta cần một hệ thống phòng thủ nhiều lớp. Không chỉ là tường thành và binh lính. Chúng ta cần các trạm tiền tiêu, hệ thống cảnh báo sớm, các đội quân phản ứng nhanh, và thậm chí là các đội quân đặc nhiệm tinh nhuệ có khả năng tấn công bất ngờ vào các điểm yếu của kẻ thù. Điều quan trọng nhất là chúng ta phải biến vùng đất này thành một 'mảnh đất xương xẩu', khiến bất kỳ kẻ nào có ý định đặt chân vào cũng phải trả cái giá đắt. Chỉ khi đó, họ mới thực sự tôn trọng sự trung lập của chúng ta." Ông nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt vẫn không rời khỏi bản đồ quân sự được trải rộng trên một góc bàn. "Không ai muốn đánh một trận chiến mà họ chắc chắn sẽ thua lỗ."

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, gãi đầu. Dù không có kiến thức sâu rộng về chính trị hay quân sự, anh vẫn lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại đưa ra một câu hỏi đơn giản nhưng thẳng thắn. "Chủ công, tôi chỉ biết một điều. Dân làng, họ tin tưởng ngài. Họ sẵn lòng cầm cuốc, cầm xẻng mà chiến đấu nếu có kẻ nào dám đến phá hoại. Nhưng họ là nông dân, không phải binh lính. Liệu chúng ta có thể huấn luyện họ thành dân binh, hay chỉ nên tập trung vào quân chính quy?" Giọng anh to, rõ ràng, đôi khi hơi cục cằn nhưng không ác ý. Anh đại diện cho tiếng nói của những người dân lao động, những người trực tiếp gánh chịu hậu quả của chiến tranh.

Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, cũng lập tức hưởng ứng. "Đúng vậy, Đại ca! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nếu cần, Nhị Cẩu sẽ đi đầu xông pha!" Anh vỗ ngực, nhiệt tình và sẵn sàng làm mọi việc, đôi khi hơi bốc đồng. "Chỉ cần Đại ca ra lệnh, dù có phải nhổ răng cọp, Nhị Cẩu cũng không từ!"

Lâm Dịch lắng nghe tất cả, đôi lúc nhắm mắt lại, đôi lúc lại mở to, ánh mắt quét qua từng chi tiết trên bản thảo. Anh liên tục ghi chép, suy nghĩ, yêu cầu làm rõ các điểm. "Vương Đại Trụ, Nhị Cẩu nói đúng. Lực lượng dân binh là một phần không thể thiếu. Chúng ta không thể biến tất cả nông dân thành binh lính chuyên nghiệp, nhưng chúng ta có thể huấn luyện họ tự vệ, tổ chức thành các đội dân phòng, và quan trọng nhất là gieo vào lòng họ ý chí bảo vệ quê hương. Khi mỗi người dân đều là một chiến binh bảo vệ mái nhà của mình, thì bức tường thành sẽ trở nên vững chắc hơn bao giờ hết."

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh của gió đêm đang len lỏi qua khe cửa, và cái ấm áp từ tách trà đã nguội dần. "Về mặt kinh tế, Tô Mẫn, chúng ta phải tập trung vào những mặt hàng thiết yếu, những thứ mà chúng ta có thể tự chủ hoàn toàn. Phát triển công nghiệp nhẹ, thủ công nghiệp, và đặc biệt là nông nghiệp kỹ thuật cao. Ta sẽ cung cấp cho ngươi những bản thiết kế về máy móc nông nghiệp và phương pháp canh tác mới. Ngươi hãy phối hợp với các trưởng làng, các phường hội để triển khai càng nhanh càng tốt. Mục tiêu là trong vòng ba năm, chúng ta phải đạt được sự tự chủ lương thực hoàn toàn."

"Chu Thiên, mạng lưới tình báo là ưu tiên số một. Ngươi hãy tuyển chọn những người trung thành, thông minh, và huấn luyện họ theo phương pháp ta đã nói. Không chỉ thu thập tin tức, mà còn phải biết phân tích, dự đoán. Ta sẽ cung cấp cho ngươi 'Cẩm Nang Kế Sách' mà ta đã viết, trong đó có những nguyên tắc cơ bản về tình báo và phản gián. Chúng ta sẽ biến vùng đất này thành một nơi mà mọi âm mưu đều bị phơi bày dưới ánh sáng mặt trời."

"Binh trưởng Triệu, về quân sự, ta đồng ý với ngài. Chúng ta cần một quân đội tinh nhuệ, được huấn luyện bài bản. Ta sẽ dành thời gian cùng ngài xây dựng một giáo trình huấn luyện mới, kết hợp giữa võ học cổ truyền và những kỹ thuật chiến đấu hiện đại mà ta biết. Ngoài ra, ta sẽ phác thảo một số thiết kế vũ khí mới, từ súng hoả mai cải tiến đến các loại pháo nhẹ, và cả những công trình phòng thủ kiên cố. Chúng ta sẽ xây dựng một 'tuyến phòng thủ vòng tròn', biến mỗi làng, mỗi thị trấn thành một pháo đài nhỏ, liên kết chặt chẽ với nhau."

Lâm Dịch nói một mạch, giọng nói đầy kiên định và quyết đoán. Anh đã chuẩn bị rất kỹ cho buổi họp này, và mọi giải pháp anh đưa ra đều là kết quả của hàng trăm giờ suy nghĩ, cân nhắc. Anh hiểu rằng, để bảo vệ lý tưởng bình yên, anh không thể mơ mộng mà phải thực tế đến tàn nhẫn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta muốn bình yên, chúng ta phải tự tay giành lấy và bảo vệ nó."

Bên ngoài cửa sổ, gió đêm đã bắt đầu mạnh hơn, mang theo hơi lạnh của sương khuya. Không khí trong phòng họp, sau nhiều giờ tranh luận căng thẳng, đã bớt đi phần nào sự gay gắt, thay vào đó là một sự mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt của mỗi người. Ánh đèn dầu đã vơi đi nhiều, báo hiệu trời sắp sáng. Mùi hương trầm đã tàn, chỉ còn lại chút dư vị nhẹ nhàng trong không khí. Dù vậy, một sự đồng thuận và quyết tâm mạnh mẽ lại đang dần hình thành, như những mạch nước ngầm đang chảy xiết, chuẩn bị cho một dòng thác lớn.

Lâm Dịch vuốt nhẹ qua bản thảo cuối cùng của 'Tuyên Ngôn Trung Lập và Tự Trị', từng trang giấy đã được bổ sung, sửa đổi đến mức dày hơn ban đầu. Anh nhìn từng người, ánh mắt kiên định, không còn vẻ ưu tư hay lo lắng của những giờ đầu buổi họp. Thay vào đó là sự bình tĩnh, tự tin của một người đã đưa ra quyết định cuối cùng và sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

"Vậy là đã chốt," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ấm, mang theo chút khàn đặc vì thức trắng. "Đây sẽ là nền móng cho vùng đất của chúng ta. Sẽ có khó khăn, sẽ có thử thách, nhưng ta tin tưởng rằng, với sự đồng lòng của tất cả chúng ta, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Chúng ta sẽ biến vùng đất này thành một biểu tượng của sự bình yên và tự do, một nơi mà mọi người dân đều có thể sống một cuộc đời trọn vẹn, không bị chiến tranh tàn phá."

Tô Mẫn là người đầu tiên gật đầu, đôi mắt nàng tuy có chút mệt mỏi nhưng lại ánh lên vẻ kiên cường. "Chúng tôi tin tưởng vào quyết định của ngài, Chủ công. Chúng tôi sẽ chuẩn bị mọi thứ để đảm bảo tuyên bố này có tác động mạnh mẽ nhất, cả về đối nội lẫn đối ngoại. Về mặt kinh tế, chúng tôi sẽ lập tức triển khai các kế hoạch tự chủ, tìm kiếm các tuyến đường thương mại an toàn và đa dạng hóa nguồn cung."

Chu Thiên cũng gật đầu, ánh mắt ông sắc bén như chưa từng ngủ. "Về tình báo, tôi sẽ ngay lập tức bắt tay vào việc xây dựng mạng lưới và huấn luyện nhân lực. Bản 'Cẩm Nang Kế Sách' của Chủ công sẽ là tài liệu quý giá. Chúng ta sẽ không để bất kỳ âm mưu nào có thể đâm sâu vào nội bộ chúng ta."

Binh trưởng Triệu đứng thẳng người, cúi đầu một cách trang nghiêm. "Quân sự là trách nhiệm của tôi. Tôi cam đoan sẽ biến đội quân của chúng ta thành một lực lượng bất khả chiến bại, đủ sức răn đe mọi kẻ thù. Máu của binh lính sẽ không đổ vô ích. Bình yên sẽ được bảo vệ bằng kiếm và giáo của chúng ta."

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu nhìn nhau, rồi đồng loạt đứng dậy, nắm chặt tay. "Chúng tôi sẽ luôn bên cạnh Đại ca!" Vương Đại Trụ nói, giọng vang dội. "Đại ca cần gì, cứ nói. Anh em chúng tôi sẽ xông pha!" Trần Nhị Cẩu nhiệt tình thêm vào.

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi trong đêm dài đầy lo toan. Đó là nụ cười của sự giải tỏa, nhưng cũng là nụ cười của trách nhiệm nặng nề. Anh cẩn thận cuộn bản tuyên ngôn lại, buộc chặt bằng sợi dây lụa, rồi trao cho Tô Mẫn và Chu Thiên. "Vậy thì, hãy bắt đầu. Cuộc họp của chúng ta kết thúc tại đây. Hãy nghỉ ngơi một chút, rồi chuẩn bị cho những việc cần làm."

Anh đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Đêm đã gần tàn. Một vệt sáng mờ nhạt bắt đầu xuất hiện ở phía chân trời, xua đi màn đêm u tối, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Sương đêm vẫn còn bao phủ dày đặc, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, huyền hoặc. Cái lạnh của buổi sớm mai len lỏi vào căn phòng, khiến anh khẽ rùng mình. Nhưng trong lòng anh, một ngọn lửa mới đã bùng cháy, một quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, chông gai, thậm chí là máu và nước mắt. Nhưng anh đã có sự đồng lòng của những người anh em, có niềm tin của người dân. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ bảo vệ vùng đất này, bảo vệ cuộc sống bình yên mà anh và mọi người đã cùng nhau tạo dựng, bằng mọi giá.

Khi mọi người rời đi, Lâm Dịch vẫn đứng đó, một mình trong căn phòng tĩnh lặng. Anh đưa tay xoa nhẹ thái dương, cảm thấy cơn đau đầu nhức nhối sau một đêm thức trắng. Ánh bình minh dần le lói, xé toạc màn đêm, nhuộm đỏ cả một góc trời. Anh nhìn xa xăm, biết rằng tuyên bố này không chỉ là một lời nói, mà là một hành động mang tính lịch sử, sẽ định đoạt vận mệnh của hàng vạn người. Liệu thế giới có chấp nhận một "hải đăng giữa biển cả hỗn loạn" như lời anh đã nói không? Hay nó sẽ bị nhấn chìm bởi những con sóng dữ dội của chiến tranh và quyền lực? Anh không biết, nhưng anh sẽ chuẩn bị cho tất cả.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free