Lạc thế chi nhân - Chương 945: Tâm Ý Đồng Lòng: Tầm Nhìn Về Một Miền Đất Bình Yên
Ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng cả không gian, Lâm Dịch đã có mặt tại Hồ Sen Tĩnh Mịch. Nơi đây là chốn thanh bình mà anh thường tìm đến để suy tư, để gột rửa những lo toan và tìm lại sự cân bằng trong tâm hồn. Sương mù nhẹ nhàng là đà trên mặt hồ phẳng lặng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Hương hoa sen thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi đất ẩm và hơi nước tươi mát, mang đến một cảm giác tĩnh lặng đến nao lòng. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran còn sót lại từ đêm và tiếng gió xào xạc qua những rặng tre xanh biếc tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên.
Sự thanh bình của cảnh vật đối lập hoàn toàn với giông bão đang cuộn trào trong lòng Lâm Dịch. Anh đứng lặng hồi lâu bên bờ hồ, ánh mắt dán chặt vào những đóa sen trắng tinh khôi đang hé nở, những cánh hoa còn đọng hơi sương lấp lánh như những giọt ngọc. Những đóa sen ấy, dù đẹp đẽ và thanh cao đến mấy, cũng phải vươn mình qua lớp bùn lầy để đón lấy ánh sáng. Cũng như sự bình yên mà anh đang cố gắng xây dựng, nó không thể tồn tại một cách tự nhiên mà không cần đến sự đấu tranh và bảo vệ.
Đêm qua, vụ ám sát hụt Lâm Tiểu Nguyệt đã giáng một đòn mạnh vào niềm tin của anh về một cuộc sống bình dị, không tranh giành. Anh đã từ chối quyền lực, từ chối tham gia vào vòng xoáy tranh bá của các thế lực, nhưng điều đó không có nghĩa là anh được phép thoát khỏi nguy hiểm. Ngược lại, chính sự "đứng ngoài" ấy đã khiến anh trở thành mục tiêu của những kẻ không chấp nhận sự tồn tại "ngoài vòng xoáy". Lời cảnh báo của Lão Hồ lại một lần nữa vang vọng trong tâm trí anh: "Càng thần tiên, càng dễ bị dòm ngó." Anh đã tạo ra một ốc đảo thịnh vượng giữa một thế giới đang chìm trong loạn lạc, và sự thịnh vượng đó, sự bình yên đó, đã trở thành một "mồi ngon" trong mắt những kẻ đói khát quyền lực và tài nguyên.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn vào lồng ngực. Anh cố gắng xua đi sự tức giận và lo lắng, để tâm trí trở nên tĩnh lặng, rõ ràng hơn. Anh đã luôn tin rằng "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," và anh đã dùng nó để cải thiện nông nghiệp, y tế, xây dựng một xã hội văn minh. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng tri thức đó cũng phải được sử dụng để xây dựng một lớp áo giáp vững chắc hơn, một hàng rào phòng thủ kiên cố hơn, không chỉ là để chống đỡ mà còn để răn đe.
Anh mở mắt ra, ánh nhìn đã trở nên kiên định, không còn chút mơ hồ hay do dự. "Bình yên không phải là không có chiến tranh," anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của buổi sớm. "Mà là đủ mạnh để không ai dám gây chiến. Lựa chọn của ta không sai, nhưng cách ta bảo vệ nó cần phải thay đổi." Anh đã quá chú trọng vào việc xây dựng nội bộ, phát triển kinh tế, mà đôi khi đã lơ là những mối đe dọa bên ngoài. Đã đến lúc phải thay đổi chiến lược, từ phòng thủ bị động sang chủ động và cứng rắn hơn.
Anh không muốn trở thành một bá chủ, một hoàng đế. Ước nguyện của anh vẫn là một cuộc sống bình dị, nhưng cuộc sống bình dị đó chỉ có thể tồn tại nếu nó được bảo vệ bằng một sức mạnh đủ lớn, đủ để khiến mọi kẻ thù phải khiếp sợ. Anh sẽ không tham gia vào cuộc chiến tranh giành thiên hạ, nhưng anh sẽ không ngần ngại dùng mọi cách để bảo vệ vùng đất của mình và những người anh yêu thương. Anh sẽ dùng tri thức của mình để xây dựng một hệ thống phòng thủ không chỉ thông minh mà còn tàn nhẫn, đủ để khiến bất kỳ kẻ nào có ý định dòm ngó phải hối hận.
Lâm Dịch quay lưng lại với Hồ Sen Tĩnh Mịch, bước đi nhanh chóng, dứt khoát. Bóng dáng anh hòa vào màn sương sớm, tiến về phía khu nhà. Trong đầu anh, những kế hoạch mới đã bắt đầu hình thành, những hệ thống phòng thủ tinh vi hơn, những mạng lưới tình báo rộng khắp hơn. Vùng đất tự trị của anh sẽ không còn là một "ốc đảo" mong manh nữa, mà sẽ trở thành một "pháo đài" kiên cố, bất khả xâm phạm. Anh sẽ không để bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào, có thể chạm vào những người thân yêu của mình thêm một lần nào nữa. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng, với một quyết tâm sắt đá chưa từng có.
***
Đêm khuya, căn phòng làm việc của Lâm Dịch chìm trong ánh nến leo lét, nhảy nhót như những vũ công cô độc trên nền không gian tĩnh mịch. Từng ngọn nến được đặt trong những chân nến bằng đồng thau đơn giản, chiếu rọi những mảng sáng vàng dịu lên chiếc bàn gỗ mun thô mộc, nơi đặt một cuốn Cẩm Nang Kế Sách đã sờn cũ. Không gian tràn ngập mùi giấy cũ, mực Tàu và một chút hơi ẩm từ bức tường đá, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, nặng nề. Ngoài cửa sổ, gió đêm thì thầm qua những tán cây, mang theo hơi sương lạnh lẽo và tiếng lá xào xạc như những lời thì thầm không dứt.
Lâm Dịch ngồi đó, thân hình gầy gò hơi xanh xao vì công việc và suy tư, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh lại ẩn chứa một ngọn lửa kiên cường. Anh lật giở từng trang của cuốn Cẩm Nang Kế Sách, những con chữ cổ xưa lướt qua dưới ánh nến yếu ớt. Tuy nhiên, tâm trí anh không hoàn toàn nằm ở những mưu kế chiến lược cổ điển đó. Vụ ám sát hụt tối qua, cái khoảnh khắc Lâm Tiểu Nguyệt suýt bị kéo vào bóng tối, đã khắc sâu vào tâm khảm anh một sự thật nghiệt ngã: mọi hệ thống phòng thủ vật chất, dù tinh vi đến đâu, cũng có thể bị phá vỡ. "Phòng không, phòng thủ, mọi thứ đều có lỗ hổng," anh thầm nhủ, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve bìa sách. "Chúng ta có thể xây tường thành cao hơn, bố trí lính gác dày đặc hơn, nhưng không thể canh giữ từng ngóc ngách, từng hơi thở."
Anh tựa lưng vào ghế, cảm giác mệt mỏi chợt ùa đến, nhưng đôi mắt anh vẫn không hề khép lại. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm bao phủ cả vùng đất, chỉ có vài đốm lửa nhỏ xa xa của lính gác. "Bình yên không phải là trốn tránh, mà là xây dựng và bảo vệ nó," Lâm Dịch độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ đủ để chính anh nghe thấy. "Nhưng bảo vệ bằng cách nào khi đối phương dùng cả bóng tối để tấn công? Không, không chỉ là vũ lực. Phải là một lý tưởng, một tầm nhìn... Một cái gì đó mạnh hơn thép, bền hơn đá, thứ mà không kẻ nào có thể đánh cắp hay phá hoại."
Anh nhớ lại những bài học lịch sử từ thế giới cũ, về những đế chế sụp đổ không phải vì thiếu quân đội, mà vì mất đi lòng tin của dân chúng, vì sự chia rẽ từ bên trong. "Họ phải hiểu. Phải tin tưởng. Phải đồng lòng," anh lẩm bẩm, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. "Một cộng đồng chỉ thực sự kiên cố khi mỗi thành viên đều là một viên gạch, được gắn kết bởi một niềm tin chung. Chúng ta đã có đủ lương thực, đủ công cụ, nhưng chúng ta còn thiếu một linh hồn, một lời tuyên bố rõ ràng về sự tồn tại của chúng ta."
Cẩm Nang Kế Sách, một lần nữa, trở nên vô nghĩa trong tay anh. Những mưu kế quân sự, những chiến thuật phòng thủ truyền thống chỉ là bề nổi. Cái mà anh cần lúc này là một chiến lược tâm lý, một kế hoạch để khơi dậy ý chí, để biến mỗi người dân thành một chiến binh tự nguyện bảo vệ lý tưởng chung. Một cảm giác trầm trọng dâng lên trong anh, không phải vì sợ hãi, mà vì trọng trách. Anh đã vô tình tạo ra một "mồi ngon" giữa loạn lạc, và giờ anh phải biến "mồi ngon" đó thành một viên thuốc độc cho bất kỳ kẻ nào dám dòm ngó.
Lâm Dịch đứng dậy, vươn vai, cảm nhận từng đốt xương kêu răng rắc. Anh bước tới cửa sổ, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của đêm khuya. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những đám mây, phủ một lớp bạc lên cảnh vật, khiến mọi thứ trở nên huyền ảo và đầy suy tư. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh nhắc lại câu nói quen thuộc của mình, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn. "Và tri thức lớn nhất là hiểu được lòng người."
Anh quay người, ánh mắt kiên định, không còn chút mơ hồ. Anh ra hiệu cho người hầu đang đứng chờ ngoài cửa, bóng dáng như một bức tượng lặng lẽ. "Triệu tập Tô Mẫn, Chu Thiên, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu và Binh trưởng Triệu. Ta cần gặp họ ngay khi trời sáng." Giọng nói anh trầm ổn, dứt khoát, mang theo một sức nặng mà người hầu chưa từng thấy. Người hầu cúi đầu vâng lệnh, rồi nhẹ nhàng rút lui vào màn đêm, để lại Lâm Dịch một mình trong căn phòng, nơi ánh nến vẫn chập chờn như một trái tim đang nung nấu một ý chí mới. Sức nặng của cuốn Cẩm Nang Kế Sách giờ đây dường như đã chuyển hóa thành sức nặng của trách nhiệm, đè lên vai anh, nhưng cũng đồng thời thúc đẩy anh tiến về phía trước.
***
Sáng hôm sau, một căn phòng họp được bố trí đơn giản nhưng trang trọng trong khu nhà của Lâm Dịch. Bàn gỗ dài được đánh bóng cẩn thận, những chiếc ghế dựa lưng cao thẳng tắp xếp đối diện nhau. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua khung cửa sổ lớn, rải những vệt sáng ấm áp lên nền nhà lát đá và những bức tường quét vôi trắng. Không khí trong lành của buổi sớm tràn vào qua những ô cửa mở, mang theo mùi đất ẩm và hương hoa dại thoang thoảng. Mặc dù là một căn phòng họp, nhưng nó không hề mang vẻ lạnh lẽo của quyền lực, mà ngược lại, có chút ấm cúng, gần gũi. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn và tiếng gió mát nhẹ lùa qua khe cửa tạo nên một bản nhạc nền êm ái, đối lập với sự căng thẳng ẩn chứa trong lòng những người có mặt.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình gầy gò của anh vẫn toát ra một khí chất trầm ổn, kiên định. Đôi mắt anh, sau một đêm suy tư, giờ đây trở nên sắc bén và minh mẫn hơn bao giờ hết. Đối diện anh là Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, nàng khẽ vuốt mái tóc đen mượt đang rủ xuống vai. Bên cạnh nàng là Chu Thiên, dáng người thư sinh, râu dài, đeo kính, ăn mặc đơn giản nhưng sạch sẽ, tay vẫn không rời cuốn sách cũ quen thuộc, nhưng ánh mắt ông lại tập trung hoàn toàn vào Lâm Dịch. Vương Đại Trụ ngồi cạnh Chu Thiên, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt chất phác vẫn còn vương nét lo lắng, đôi bàn tay to lớn đặt trên đùi, nắm chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, ngồi cạnh Vương Đại Trụ, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Lâm Dịch với vẻ ngưỡng mộ và sẵn sàng hành động. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, có vết sẹo trên má, luôn mặc giáp trụ gọn gàng, ngồi ở vị trí cuối cùng, ánh mắt nghiêm túc và tập trung.
Một bình trà nóng mới được pha, hương trà thoang thoảng trong không khí, nhưng không ai động đến. Không khí ban đầu có chút nặng nề, sự kiện đêm qua vẫn còn đè nặng lên tâm trí mỗi người. Lâm Dịch quét ánh mắt qua từng khuôn mặt, những người đã cùng anh trải qua biết bao khó khăn, những người mà anh tin tưởng tuyệt đối. Anh hắng giọng, tiếng động nhỏ nhưng đủ để kéo mọi sự chú ý về phía anh.
"Vụ việc đêm qua," Lâm Dịch bắt đầu, giọng anh trầm ổn, không nhanh không chậm, nhưng mỗi từ đều mang một sức nặng riêng, "cho thấy những kẻ bên ngoài không chỉ nhắm vào ta, hay vào Tiểu Nguyệt, mà còn muốn phá hoại chính cái ý niệm về một cuộc sống bình yên mà chúng ta đang cùng nhau xây dựng. Chúng muốn gieo rắc sự sợ hãi, chia rẽ... làm lung lay niềm tin của chúng ta vào giá trị của sự ổn định."
Tô Mẫn khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Lâm Dịch. "Thưa chủ công, chúng ta đã tăng cường phòng vệ, từ hệ thống cảnh báo sớm đến lực lượng tuần tra. Nhưng quả thật, không thể đề phòng vạn bất đắc dĩ. Kẻ địch luôn tìm kẽ hở, và khi mục tiêu của chúng là gieo rắc hoang mang, thì một hành động nhỏ cũng có thể gây ra hậu quả lớn. Chúng ta cần một điều gì đó mạnh hơn vũ lực, một thứ có thể bảo vệ chúng ta từ bên trong."
Chu Thiên đẩy gọng kính, giọng ông chậm rãi, suy tư. "Trong lịch sử, những vương triều bền vững nhất không phải là những kẻ mạnh nhất về quân sự, mà là những kẻ có được 'lòng dân'. Khi người dân đồng lòng, tin tưởng vào người lãnh đạo và mục tiêu chung, thì mọi bức tường thành đều trở nên kiên cố hơn." Ông ngừng lại, nhìn Lâm Dịch như chờ đợi một sự tiếp nối.
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng. "Đúng vậy. Lòng dân, niềm tin, và một tầm nhìn chung. Chúng ta đã làm rất tốt trong việc cải thiện đời sống vật chất cho người dân, mang lại cơm ăn áo mặc, y tế, giáo dục. Nhưng chúng ta chưa thực sự vẽ ra một bức tranh rõ ràng về tương lai mà chúng ta đang cùng nhau hướng tới."
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh yên bình bên ngoài. "Chúng ta sẽ không tham gia vào cuộc tranh giành thiên hạ. Mục tiêu của chúng ta không phải là quyền lực, không phải là mở rộng lãnh thổ bằng máu và nước mắt. Mục tiêu của chúng ta là xây dựng một vùng đất nơi con người có thể sống, lao động, và phát triển trong hòa bình. Một vùng đất tự trị, nơi mọi người đều được bảo vệ và có tiếng nói. Nơi công bằng được đề cao, nơi tri thức được tôn vinh, và nơi mỗi cá nhân đều có cơ hội để vươn lên."
Giọng Lâm Dịch trở nên mạnh mẽ hơn, tràn đầy nhiệt huyết. "Nhưng bình yên này không phải là trốn tránh, không phải là một sự yếu đuối. Mà là một lời tuyên bố! Một lời tuyên bố rằng chúng ta sẽ không cúi đầu trước hỗn loạn, và chúng ta sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá. Bằng trí tuệ, bằng sức mạnh, và quan trọng nhất, bằng sự đoàn kết của tất cả chúng ta. Mỗi người dân, mỗi binh lính, phải là một phần của lời tuyên bố đó. Họ phải hiểu rằng họ không chỉ là cư dân, mà là những người chủ, những người bảo vệ cho chính cuộc sống của mình."
Vương Đại Trụ, gương mặt chất phác nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ kiên quyết, đấm nhẹ nắm đấm vào lòng bàn tay. "Chủ công nói đúng! Tiểu nhân sẽ truyền đạt lời này đến từng binh sĩ, từng người dân! Họ sẽ hiểu, họ sẽ chiến đấu vì mái nhà của mình!"
Trần Nhị Cẩu cũng gật đầu lia lịa, vẻ ngây ngô thường ngày biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Chúng ta sẽ làm cho họ hiểu! Ai dám đụng đến vùng đất này, sẽ phải trả giá!"
Binh trưởng Triệu cũng đứng dậy, ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ tôn kính. "Nếu có một lý tưởng để chiến đấu, binh lính sẽ không còn chỉ là những kẻ cầm vũ khí. Họ sẽ là những người bảo vệ cho chính tương lai của con em họ. Hạ quan tin tưởng vào tầm nhìn của chủ công."
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, ánh mắt quét qua từng người, nhận được những cái gật đầu kiên định. Anh cảm nh���n được sự đồng điệu, một sợi dây vô hình đang gắn kết họ lại. "Tốt lắm. Vậy thì, bây giờ chúng ta cần biến những lời này thành hành động. Chu Thiên, Tô Mẫn, hai người hãy phác thảo một bản tuyên ngôn ngắn gọn, rõ ràng, dễ hiểu, nói về lý tưởng và mục tiêu của chúng ta. Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, Binh trưởng Triệu, các ngươi hãy chuẩn bị một cuộc tập hợp lớn tại quảng trường trung tâm vào chiều nay. Ta muốn mọi người dân, từ già đến trẻ, đều có mặt để nghe lời ta nói."
Anh quay lại, ánh mắt anh nhìn thẳng vào mỗi người. "Chúng ta không chỉ xây dựng một vùng đất thịnh vượng về vật chất, mà còn phải xây dựng một tinh thần kiên cường, một ý chí bất khuất. Hãy cho họ thấy, bình yên của chúng ta không phải là sự yếu đuối, mà là sức mạnh của một cộng đồng đoàn kết."
***
Chiều muộn, khi vầng dương bắt đầu ngả về tây, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên bầu trời trong xanh, quảng trường trung tâm của vùng đất Lâm Dịch đã tụ tập đông nghịt người. Hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về bục cao ở giữa quảng trường, nơi một lá cờ lớn mang biểu tượng của vùng đất – hình ảnh một cây mạ non vươn lên từ đất cằn, tượng trưng cho sự sống và phát triển – đang bay phấp phới trong gió nhẹ. Tiếng xì xào, bàn tán của đám đông hòa lẫn với tiếng trẻ con nô đùa và tiếng gió thổi qua những tán cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Mùi hoa dại từ những khu vườn xung quanh, cùng với hương đất sau một ngày nắng, lẩn quất trong không khí, mang lại cảm giác bình yên nhưng cũng đầy mong đợi.
Trên bục cao, Lâm Dịch đứng đó, thân hình gầy gò của anh nổi bật giữa không gian rộng lớn. Bên cạnh anh là Tô Mẫn với vẻ sắc sảo, Chu Thiên trầm tư, Vương Đại Trụ vạm vỡ, Trần Nhị Cẩu tràn đầy nhiệt huyết và Binh trưởng Triệu nghiêm nghị. Họ đều đứng thẳng, ánh mắt kiên định, tạo thành một khối vững chắc bao quanh Lâm Dịch. Dưới quảng trường, Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, mái tóc bạc phơ, đứng lẫn trong đám đông người dân, ánh mắt tinh anh và hiền từ dõi theo Lâm Dịch. Đôi mắt nheo lại của ông đã chứng kiến biết bao đổi thay của vùng đất này, và giờ đây, ông cảm nhận được một luồng sinh khí mới đang trỗi dậy.
Lâm Dịch đưa tay lên, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng lập tức khiến đám đông im lặng. Toàn bộ quảng trường chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động lá cờ. Anh nhìn thẳng vào hàng ngàn khuôn mặt bên dưới, từ những người nông dân chân lấm tay bùn, những người thợ rèn tay chai sạn, đến những bà mẹ bế con thơ và những binh lính mặc giáp trụ. Anh thấy sự lo lắng, sự tò mò, và cả một niềm hy vọng mong manh trong ánh mắt họ.
"Hỡi những người anh em, chị em của ta!" Giọng Lâm Dịch không quá lớn, nhưng rõ ràng, trầm ấm và đầy nội lực, truyền thẳng vào trái tim mỗi người. "Chúng ta đã cùng nhau trải qua nhiều khó khăn. Chúng ta đã từng nếm trải cảnh đói nghèo, sự áp bức của quan lại, sự tàn khốc của thiên tai. Nhưng chúng ta đã không gục ngã! Chúng ta đã cùng nhau xây dựng nên một nơi mà ở đó, không còn cảnh đói kém, không còn áp bức. Chúng ta đã biến vùng đất cằn cỗi này thành một ốc đảo thịnh vượng, nơi mỗi người đều có thể sống an bình, lao động và nuôi dưỡng ước mơ của mình."
Một làn sóng xì xào nhỏ vang lên, những tiếng gật gù đồng tình. Lâm Dịch ngừng lại một chút, để những lời của mình thấm vào lòng người. "Nhưng bình yên này, nó mong manh lắm. Đêm qua, có kẻ đã thử thách chúng ta. Chúng muốn gieo rắc sợ hãi, muốn chia cắt chúng ta... Chúng muốn nói rằng, sự bình yên này là một ảo ảnh, rằng chúng ta không có quyền được sống trong hòa bình!" Giọng anh trở nên mạnh mẽ hơn, mang theo một chút phẫn nộ ẩn giấu.
Đám đông bắt đầu trở nên xôn xao, những tiếng thì thầm giận dữ vang lên. Những sự kiện của đêm qua, dù được giữ kín, nhưng tin đồn vẫn lan truyền, gieo vào lòng người dân một nỗi bất an.
"Nhưng ta nói cho các ngươi biết," Lâm Dịch nâng cao giọng, từng lời như một lời tuyên thệ, "bình yên không phải là sự yếu đuối! Bình yên không phải là sự trốn chạy! Bình yên là một lựa chọn! Một lựa chọn mà chúng ta, những người dân của vùng đất này, đã cùng nhau tạo dựng! Và chúng ta sẽ bảo vệ nó bằng tất cả sức mạnh của mình! Chúng ta không tranh bá! Chúng ta không muốn quyền lực! Chúng ta chỉ muốn một cuộc sống an lành, một mái nhà vững chắc cho gia đình chúng ta, cho con cái chúng ta!"
Anh quét ánh mắt qua từng người, chạm đến từng trái tim. "Và để có được điều đó, chúng ta phải đoàn kết! Phải tin tưởng vào nhau! Phải cùng nhau bảo vệ giá trị này! Mỗi hạt thóc trong kho, mỗi viên gạch trên tường, mỗi đứa trẻ đang cười đùa trên phố, đều là lý do để chúng ta chiến đấu! Chúng ta không chỉ xây dựng một vùng đất, mà chúng ta đang xây dựng một tương lai!"
Lâm Dịch đưa tay chỉ về phía lá cờ đang bay phấp phới. "Hãy cùng ta, biến vùng đất này thành một hải đăng giữa biển cả hỗn loạn! Một nơi mà hòa bình không chỉ là giấc mơ, mà là hiện thực! Mỗi người trong các ngươi, dù là nông dân, thợ rèn, binh lính, hay người mẹ, người cha, đều là một phần của bức tường thành đó! Các ngươi có sẵn lòng cùng ta xây dựng và bảo vệ bình yên này không?"
Trong khoảnh khắc, cả quảng trường im lặng đến đáng sợ, như thể thời gian ngừng lại. Rồi đột nhiên, một tiếng hô vang lên, rồi hai, rồi ba, cho đến khi biến thành một tiếng gầm vang dội, như sấm rền từ ngàn vạn trái tim: "Sẵn lòng! Sẵn lòng! Sẵn lòng!"
Tiếng hô vang vọng khắp quảng trường, lan ra cả những con đường nhỏ, xuyên qua những ngôi nhà, đánh thức cả những ngọn núi xa xăm. Nỗi sợ hãi tan biến, thay vào đó là một ý chí kiên cường, một sự đồng lòng mạnh mẽ chưa từng có. Lâm Dịch mỉm cười. Nụ cười của anh không còn vẻ ưu tư của đêm qua, mà thay vào đó là sự kiên định, sự hy vọng và một niềm tin sắt đá. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi ánh hoàng hôn rực rỡ đang dần tắt, nhưng một ánh sáng mới, một ngọn lửa mới đã bùng cháy trong lòng mỗi người dân của vùng đất này. Tiếng hô "Sẵn lòng!" vẫn tiếp tục vang vọng, như một lời thề, một lời cam kết cho một tương lai bình yên mà họ sẽ cùng nhau bảo vệ, bằng mọi giá.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.