Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 944: Bóng Đêm Thử Thách: Khi Bình Yên Biến Thành Mồi Ngon

Đêm đã về khuya, phủ lên vùng đất tự trị của Lâm Dịch một tấm màn nhung đen thẳm, điểm xuyết bởi vô vàn tinh tú lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên nền trời. Gió nhẹ lướt qua những mái nhà, mang theo hơi ẩm của đất và thoang thoảng hương hoa dại từ những cánh đồng mới gieo. Bên trong thư phòng của khu nhà chính, ánh đèn dầu leo lét nhảy múa, đổ bóng lên khuôn mặt trầm tư của Lâm Dịch. Sự mệt mỏi từ chuỗi ngày bận rộn tổ chức Hội Chợ Vạn An và kế hoạch tự chủ lương thực vẫn còn vương vấn trên đôi mắt sâu thẳm của anh, nhưng sự tỉnh táo thì chưa bao giờ tắt lịm. Anh vừa xem xong báo cáo của Binh trưởng Triệu về tình hình an ninh sau hội chợ, những con chữ cẩn thận, chi tiết nhưng lại mang đến một cảm giác nặng nề khó tả.

Lâm Dịch khẽ nhíu mày, đặt bản báo cáo xuống bàn. Dù bề ngoài mọi thứ có vẻ yên bình, dân chúng hân hoan với mùa màng bội thu, kho lương thực đầy ắp, và một cuộc sống no đủ đang hiện hữu, nhưng trực giác của một người từng trải qua quá nhiều biến cố mách bảo anh rằng nguy hiểm đang cận kề. Cái cảm giác ấy không thể bị xua đi bởi bất kỳ sự thịnh vượng nào. Lời cảnh báo của Lão Hồ đêm qua vẫn văng vẳng bên tai anh: "Càng thần tiên, càng dễ bị dòm ngó, Dịch nhi à. Con đã tạo ra một thứ quá tốt đẹp, đến mức nó sẽ trở thành mục tiêu của lòng tham và sự đố kỵ." Anh hiểu sâu sắc điều đó. Sự thịnh vượng mà anh đã dày công xây dựng, dù mang lại hạnh phúc cho người dân, lại là một cái gai trong mắt những thế lực đang tranh giành quyền lực, đang sống trong cảnh đói kém và loạn lạc.

Anh đứng dậy, nhẹ nhàng đi quanh thư phòng. Mỗi tiếng bước chân đều được anh kiểm soát, không tạo ra bất kỳ tiếng động nào có thể phá vỡ sự tĩnh mịch của đêm. Không khí trong phòng có mùi giấy cũ, mực và gỗ, một mùi hương quen thuộc nhưng đêm nay lại mang theo một chút ưu tư. Lâm Dịch nhớ lại những ngày đầu tiên khi anh lạc bước đến thế giới này, khi "sinh tồn là ưu tiên hàng đầu" chỉ đơn thuần là việc tìm kiếm miếng ăn qua ngày. Giờ đây, khái niệm sinh tồn đã mở rộng, nó không chỉ là cho riêng anh, mà là cho cả một cộng đồng, cho những người đã đặt niềm tin tuyệt đối vào anh, và đặc biệt hơn cả, là cho gia đình anh. "Bình yên... chỉ là một ảo ảnh nếu không đủ sức bảo vệ," anh lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng, tựa như một lời thì thầm với chính mình trong bóng tối.

Anh ra khỏi thư phòng, không bật đèn, để đôi mắt dần quen với ánh trăng bạc và bóng đêm mờ mịt. Anh đi dọc hành lang, kiểm tra các chốt gác ngầm mà anh đã bố trí xung quanh khu nhà. Đó không phải là những chốt gác thông thường với lính canh rõ ràng. Dựa vào kiến thức hiện đại về an ninh và sự quan sát tinh tường về địa hình, anh đã tạo ra một hệ thống cảnh báo tinh vi, ẩn mình trong từng bụi cây, từng góc khuất. Một sợi dây mảnh được nối với một chiếc chuông nhỏ, một viên sỏi đặt lệch trên bậc đá, một chiếc lá khô được đặt không đúng vị trí... những chi tiết nhỏ nhặt mà chỉ có anh và một vài người thân cận mới biết. Ánh mắt sắc bén của anh quét qua từng góc, từng kẽ hở, không bỏ sót bất kỳ điều gì. Tiếng côn trùng đêm rả rích như một bản nhạc nền quen thuộc, tiếng gió xào xạc qua những tán lá tạo nên một không khí có phần huyền bí.

Khi đi ngang qua căn phòng của Lâm Tiểu Nguyệt, anh dừng lại. Qua khe cửa hé mở, anh nghe thấy tiếng thở đều đặn, nhè nhẹ của em gái mình. Một nụ cười hiếm hoi thoáng hiện trên khuôn mặt Lâm Dịch, nụ cười của sự dịu dàng và che chở. Cô bé ngây thơ ấy, cùng với Lâm phụ và Lâm mẫu, là lý do lớn nhất khiến anh kiên trì bám trụ ở thế giới này, là nguồn cội của sức mạnh vô hình đẩy anh tiến về phía trước. Nhưng chính sự tồn tại của họ cũng là điểm yếu chí mạng của anh, là nơi mà kẻ thù có thể lợi dụng để đánh vào. Anh biết rõ điều đó.

Anh nhẹ nhàng bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm. Ánh trăng đổ bóng xuống sân vườn, tạo nên những mảng sáng tối nhập nhòa. Gió đêm mơn man trên da, mang theo hơi se lạnh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và sự tĩnh mịch của vạn vật. Trong sự yên tĩnh ấy, tâm trí anh lại càng trở nên nhạy bén hơn bao giờ hết. Anh đang chờ đợi, chờ đợi một điều gì đó mà anh không thể gọi tên, nhưng trực giác mách bảo rằng nó sẽ đến. Sự thịnh vượng mà anh mang lại, những lời từ chối khéo léo với các thế lực lớn, tất cả đều là những hành động "đi ngược dòng". Và trong một thế giới đang chìm trong hỗn loạn, kẻ nào dám bơi ngược dòng sẽ sớm trở thành mục tiêu. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh thầm nhủ, "nhưng nó cũng cần được bảo vệ bằng một lớp áo giáp vững chắc." Anh tự hỏi, lớp áo giáp của anh đã đủ vững chắc chưa, hay nó vẫn còn những kẽ hở mà kẻ thù có thể lợi dụng? Câu hỏi đó lơ lửng trong tâm trí Lâm Dịch, khiến anh không thể ngủ yên. Anh tiếp tục đi tuần, bóng dáng gầy gò của anh hòa vào màn đêm, trở thành một phần của sự cảnh giác vô hình đang bao trùm lấy khu nhà.

***

Đêm càng lúc càng khuya, bước vào quãng nửa đêm tĩnh mịch nhất. Không gian bị bao trùm bởi sự im lặng gần như tuyệt đối, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích đều đều và tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán cây như những lời thì thầm ma mị. Bất chợt, một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện, lướt qua những lùm cây rậm rạp bên ngoài khu vực sinh hoạt của gia đình Lâm Dịch. Đôi mắt sắc bén của Lâm Dịch, vẫn đang âm thầm quan sát từ một góc khuất, cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo bất thường. Hắn nheo mắt, gần như không thể phân biệt được bóng dáng ấy với những cái bóng khác của đêm, nhưng một sợi dây mảnh trong hệ thống cảnh báo ngầm mà hắn đã bố trí đã rung nhẹ, tạo ra một tiếng động rất khẽ, chỉ đủ để một đôi tai thính nhạy mới có thể nhận ra. Đó là một tiếng động mà Lâm Dịch đã huấn luyện Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu phải đặc biệt chú ý.

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, đang đi tuần gần đó, lập tức dừng lại. Đôi tai anh vểnh lên, khuôn mặt chất phác bỗng trở nên căng thẳng. Bên cạnh anh, Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng nhanh nhẹn, cũng lập tức nắm chặt cán đao. Cả hai đều đã trải qua những cuộc huấn luyện khắc nghiệt của Lâm Dịch, hiểu rằng trong cái bình yên giả tạo này, bất kỳ âm thanh lạ nào cũng có thể là dấu hiệu của nguy hiểm chết người.

Bóng đen ấy, một nữ sát thủ với thân hình uyển chuyển, xinh đẹp nhưng lạnh lùng, đã lợi dụng khoảnh khắc một lính gác ngáp dài vì mệt mỏi, và sự che chắn của một cơn gió mạnh bất ngờ thổi qua, để lách qua một điểm mù trong hàng rào phòng thủ đầu tiên. Nàng ta di chuyển nhẹ nhàng, gần như không tạo ra tiếng động, như một bóng ma trong đêm. Mục tiêu của nàng ta rõ ràng, thẳng tiến về phía căn phòng nơi Lâm Tiểu Nguyệt đang say ngủ.

Ngay khi nữ sát thủ vừa chạm chân xuống sân sau khu nhà, tiếng động từ hệ thống cảnh báo lại vang lên rõ hơn một chút – một mảnh sành nhỏ bị đá văng ra từ dưới chân nàng ta, lăn trên nền đá. Lần này, nó đủ lớn để Lâm Tiểu Nguyệt, vốn đang có giấc ngủ không sâu vì sự náo nhiệt của hội chợ ban ngày, khẽ giật mình. Cô bé hé mắt, nhìn về phía cửa sổ, mơ hồ thấy một bóng đen đang lướt qua. Nỗi sợ hãi bản năng trỗi dậy, cô bé la lên một tiếng thất thanh: "Anh... anh Dịch!"

Tiếng la của Tiểu Nguyệt xé toang màn đêm tĩnh mịch, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Ngay lập tức, Vương Đại Trụ gầm lên một tiếng giận dữ, vang dội: "Kẻ nào dám!" Anh ta lao tới như một mũi tên bắn ra, thân hình vạm vỡ che chắn ngay trước cửa phòng Tiểu Nguyệt. Trần Nhị Cẩu cũng nhanh như cắt, rút đao ra khỏi vỏ, ánh mắt tinh ranh quét khắp nơi, miệng hô lớn: "Bảo vệ Tiểu Nguyệt!" Anh ta lao vào chặn đường nữ sát thủ, tạo thành thế gọng kìm.

Nữ sát thủ hiển nhiên bất ngờ trước phản ứng nhanh nhạy của hai người. Nàng ta không ngờ hệ thống phòng thủ của Lâm Dịch lại tinh vi đến vậy, hay những người lính canh lại nhạy bén đến thế. Nhưng nàng ta là một sát thủ chuyên nghiệp, không chút do dự. Một thanh đoản kiếm sáng loáng bất ngờ xuất hiện trong tay nàng ta, ánh lên một tia sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng. Nàng ta xoay người, tránh cú đấm như trời giáng của Đại Trụ, đồng thời dùng đoản kiếm gạt ngang đao của Nhị Cẩu, tạo ra một tiếng "loảng xoảng" chói tai.

Chỉ trong một khắc, Lâm Dịch đã xuất hiện. Anh đã nghe thấy tiếng la của Tiểu Nguyệt và tiếng gầm của Đại Trụ từ khi chúng vừa vang lên. Mặc dù tức giận đến tột độ khi thấy em gái mình bị đe dọa, Lâm Dịch vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Anh không lao vào chiến đấu trực diện, mà thay vào đó, anh sử dụng mưu kế. Anh rút ra một vật nhỏ từ trong tay áo, một chiếc chuông gió nhỏ làm bằng đồng mà anh đã cải tạo lại, gắn thêm một viên đá phát sáng yếu ớt, rồi ném mạnh vào một góc khuất. Tiếng chuông leng keng cộng với ánh sáng lập lòe trong bóng tối đã đánh lạc hướng nữ sát thủ trong tích tắc.

Nàng ta, vốn đang tập trung vào Đại Trụ và Nhị Cẩu, theo phản xạ quay đầu nhìn về phía tiếng động. Ngay khoảnh khắc đó, Lâm Dịch đã tận dụng kẽ hở. Anh không tấn công nàng ta, mà dùng một chiếc lưới tàng hình được làm từ những sợi dây mỏng và dai, vốn được dùng để đánh bắt cá, nhưng đã được anh gia cố và giấu khéo léo trong bóng tối, giăng ra. Chiếc lưới bung ra, bao trùm lấy nữ sát thủ. Nàng ta giật mình, cố gắng vùng vẫy, nhưng những sợi dây dai như gân bò đã siết chặt lấy nàng ta.

"Dừng tay!" Giọng Lâm Dịch lạnh lùng vang lên, không một chút cảm xúc. "Ngươi đã sa vào bẫy của ta rồi."

Nữ sát thủ vẫn cố gắng dùng đoản kiếm cắt đứt những sợi dây, nhưng chúng được dệt quá chặt và quá bền. Trong lúc vùng vẫy, nàng ta mất thăng bằng, ngã xuống đất. Thanh đoản kiếm văng ra xa, ánh sáng lạnh lẽo của nó dần chìm vào bóng tối. Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu lập tức xông lên, tước vũ khí và khống chế nàng ta. Bàn tay của nữ sát thủ bị những sợi dây cứa rách, máu đỏ tươi thấm ra, tạo thành một vệt dài trên nền đá ẩm ướt. Mùi tanh của máu lan tỏa trong không khí.

Lâm Tiểu Nguyệt, vẫn còn thút thít sợ hãi, chạy ra khỏi phòng, ôm chầm lấy chân Lâm Dịch. "Anh Dịch... em sợ..." Cô bé run rẩy, đôi mắt to tròn ngập nước.

Lâm Dịch nhẹ nhàng vuốt tóc em gái, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào nữ sát thủ đang bị khống chế. Cơn tức giận trong lòng anh bùng lên như lửa, nhưng anh đã kiểm soát nó một cách hoàn hảo. "Không sao rồi, Tiểu Nguyệt. Có anh đây." Anh trấn an em gái bằng một giọng điệu dịu dàng, nhưng khuôn mặt anh vẫn lạnh như băng. Hắn biết, đây không chỉ là một vụ ám sát thông thường, đây là một lời cảnh cáo, một phép thử trực tiếp vào điểm yếu của anh. Và hắn đã nhận được thông điệp này một cách rõ ràng nhất. Cuộc chiến không tiếng súng đã thực sự bắt đầu, và nó không h��� nhân nhượng.

***

Rạng sáng, khi những hạt mưa phùn li ti bắt đầu rơi, đọng lại trên những mái ngói và cành cây, làm cho không khí thêm phần ảm đạm và lạnh lẽo, một cuộc họp khẩn cấp được triệu tập trong một căn phòng trống ở khu nhà chính của Lâm Dịch. Ánh sáng mờ ảo của bình minh len lỏi qua ô cửa sổ, hòa lẫn với ánh đèn dầu leo lét, tạo nên một không gian u ám, căng thẳng. Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, khuôn mặt anh vẫn còn nguyên vẻ trầm tư, nhưng ánh mắt đã trở nên sắc bén và lạnh lùng hơn bao giờ hết. Bên cạnh anh là Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, cả hai vẫn còn nguyên vẻ tức giận và cảnh giác cao độ. Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng, đứng nghiêm nghị trước bàn, ánh mắt đầy lo lắng.

Lâm phụ và Lâm mẫu, sau một đêm kinh hoàng, đã được Lâm Dịch và người hầu trấn an, nhưng nỗi sợ hãi vẫn còn hằn rõ trên khuôn mặt khắc khổ của họ. Lâm Dịch đã phải dành một khoảng thời gian khá lâu để thuyết phục họ rằng Tiểu Nguyệt đã an toàn, và rằng anh sẽ không để bất kỳ ai làm hại gia đình mình. Sự hoảng loạn của họ càng khiến Lâm Dịch cảm thấy gánh nặng trên vai mình trở nên nặng nề hơn. Anh biết, bảo vệ họ không chỉ là trách nhiệm, mà là ý nghĩa của cuộc đời anh ở thế giới này.

"Binh trưởng Triệu, ngươi báo cáo lại tình hình đi." Giọng Lâm Dịch trầm thấp, không chút biểu cảm.

Binh trưởng Triệu bước lên, trình bày một cách rành mạch và chuyên nghiệp. "Thưa Đại nhân, kẻ tấn công là một nữ nhân, vóc dáng nhỏ nhắn nhưng võ công rất cao cường, thủ đoạn tinh vi. Chúng tôi đã thẩm vấn nàng ta, nhưng nàng ta không chịu hé răng nửa lời, chỉ mỉm cười khinh bỉ. Qua trang phục và vũ khí tìm thấy, có thể thấy đây không phải là một thổ phỉ hay đạo tặc thông thường. Thanh đoản kiếm của nàng ta được rèn rất tinh xảo, chất liệu kim loại quý hiếm, và có một ký hiệu nhỏ khắc trên chuôi kiếm mà chúng tôi chưa từng thấy bao giờ. Đây chắc chắn là hành động của một tổ chức chuyên nghiệp, được huấn luyện bài bản, không để lại nhiều dấu vết."

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt anh dán chặt vào thanh đoản kiếm được đặt trên bàn, nơi ánh sáng đèn dầu hắt lên những tia lấp lánh, phản chiếu vẻ lạnh lẽo chết chóc của nó. Anh cầm lấy chuôi kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Ký hiệu mà Binh trưởng Triệu nhắc đến là một hình xăm nhỏ, tựa như một bông hoa sen đen, nằm ẩn mình dưới lớp da trắng ngần của nữ sát thủ. Anh đã quan sát nó khi cô ta bị khống chế. Bông sen đen, một biểu tượng không mấy phổ biến, nhưng anh đã từng đọc qua trong một cuốn cổ thư nào đó mà anh đã sưu tầm được.

"Chúng muốn gửi một thông điệp... và ta đã nhận được rồi," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm hẳn xuống, mang theo một nỗi tức giận tiềm ẩn nhưng được kiểm soát. "Đây không phải là một vụ cướp bóc, cũng không phải là sự trả thù cá nhân. Đây là một lời cảnh cáo, một phép thử trực tiếp vào điểm yếu của ta – gia đình. Chúng đang muốn thăm dò giới hạn của chúng ta, và cũng muốn cho ta biết rằng, dù ta có xây dựng một vương quốc bình yên đến đâu, ta cũng không thể thoát khỏi vòng xoáy của quyền lực và tranh đấu."

Vương Đại Trụ gầm gừ: "Đại nhân, cứ giao cho thuộc hạ, thuộc hạ s��� khiến nàng ta phải khai ra hết!"

Trần Nhị Cẩu cũng nắm chặt tay, ánh mắt đầy quyết tâm. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Kẻ nào dám động đến Tiểu Nguyệt, chúng ta sẽ không tha!"

Lâm Dịch giơ tay ra hiệu cho cả hai im lặng. "Không cần vội. Nếu chúng ta dùng vũ lực, chúng sẽ biết giới hạn của chúng ta. Hơn nữa, những kẻ chuyên nghiệp như nàng ta sẽ không dễ dàng khai ra. Lời khai của nàng ta không quan trọng bằng thông điệp mà chúng muốn gửi." Anh nhìn Binh trưởng Triệu. "Ngươi đã kiểm tra kỹ lưỡng các ngõ ngách, các khu vực ngoại vi chưa? Ta muốn biết chúng đến từ đâu, đi hướng nào, có để lại manh mối gì trên đường không."

Binh trưởng Triệu đáp: "Đã kiểm tra kỹ lưỡng, Đại nhân. Chúng rất cẩn trọng, gần như không để lại bất kỳ dấu vết nào. Ngay cả những vết chân cũng được che giấu rất khéo léo."

"Vậy thì càng chứng tỏ chúng là một tổ chức có quy mô và được huấn luyện bài bản," Lâm Dịch nhận định. Anh lấy ra một bản đồ cũ, trải ra trên bàn. Với sự chính xác của một kiến trúc sư, anh vẽ thêm những đường nét mới, những chấm đỏ đánh dấu các điểm yếu tiềm ẩn trong hệ thống phòng thủ hiện tại. "Chúng ta cần phải tăng cường bảo vệ. Không chỉ là lực lượng tuần tra, mà là hệ thống cảnh báo, là các bẫy ngầm, và cả việc giám sát chặt chẽ hơn những kẻ lạ mặt trà trộn vào vùng đất của chúng ta."

Anh nhìn từng người trong phòng, ánh mắt đầy kiên định. "Từ giờ trở đi, an ninh sẽ được thắt chặt hơn gấp bội. Bất kỳ ai có ý định xâm phạm vùng đất này, đặc biệt là khu nhà của ta, đều sẽ phải trả giá đắt. Ta sẽ biến nơi đây thành một pháo đài bất khả xâm phạm. Ta không tìm kiếm quyền lực, nhưng ta sẽ không cho phép bất kỳ ai đe dọa sự bình yên mà ta đã xây dựng cho những người thân yêu của mình."

Mưa phùn vẫn rơi tí tách ngoài cửa sổ, tạo nên một âm thanh đều đều, như tiếng nhắc nhở về sự khắc nghiệt của thế giới bên ngoài. Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, nhưng anh không hề nao núng. Anh đã trải qua quá nhiều gian khổ, đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc để có thể từ bỏ lý tưởng này. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh thầm nhủ, "nhưng ta sẽ tự tay tạo ra sự công bằng cho gia đình và người dân của ta." Anh siết chặt tay, trong đầu đã hình thành những kế hoạch mới, không chỉ là phòng thủ bị động, mà còn phải cứng rắn và chủ động hơn trong việc bảo vệ những giá trị cốt lõi của mình.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh xuyên qua lớp sương mù mỏng manh, nhuộm vàng cả không gian, Lâm Dịch đã có mặt tại Hồ Sen Tĩnh Mịch. Nơi đây là chốn thanh bình mà anh thường tìm đến để suy tư, để gột rửa những lo toan và tìm lại sự cân bằng trong tâm hồn. Sương mù nhẹ nhàng là đà trên mặt hồ phẳng lặng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Hương hoa sen thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi đất ẩm và hơi nước tươi mát, mang đến một cảm giác tĩnh lặng đến nao lòng. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran còn sót lại từ đêm và tiếng gió xào xạc qua những rặng tre xanh biếc tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên.

Sự thanh bình của cảnh vật đối lập hoàn toàn với giông bão đang cuộn trào trong lòng Lâm Dịch. Anh đứng lặng hồi lâu bên bờ hồ, ánh mắt dán chặt vào những đóa sen trắng tinh khôi đang hé nở, những cánh hoa còn đọng hơi sương lấp lánh như những giọt ngọc. Những đóa sen ấy, dù đẹp đẽ và thanh cao đến mấy, cũng phải vươn mình qua lớp bùn lầy để đón lấy ánh sáng. Cũng như sự bình yên mà anh đang cố gắng xây dựng, nó không thể tồn tại một cách tự nhiên mà không cần đến sự đấu tranh và bảo vệ.

Đêm qua, vụ ám sát hụt Lâm Tiểu Nguyệt đã giáng một đòn mạnh vào niềm tin của anh về một cuộc sống bình dị, không tranh giành. Anh đã từ chối quyền lực, từ chối tham gia vào vòng xoáy tranh bá của các thế lực, nhưng điều đó không có nghĩa là anh được phép thoát khỏi nguy hiểm. Ngược lại, chính sự "đứng ngoài" ấy đã khiến anh trở thành mục tiêu của những kẻ không chấp nhận sự tồn tại "ngoài vòng xoáy". Lời cảnh báo của Lão Hồ lại một lần nữa vang vọng trong tâm trí anh: "Càng thần tiên, càng dễ bị dòm ngó." Anh đã tạo ra một ốc đảo thịnh vượng giữa một thế giới đang chìm trong loạn lạc, và sự thịnh vượng đó, sự bình yên đó, đã trở thành một "mồi ngon" trong mắt những kẻ đói khát quyền lực và tài nguyên.

Lâm Dịch nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn vào lồng ngực. Anh cố gắng xua đi sự tức giận và lo lắng, để tâm trí trở nên tĩnh lặng, rõ ràng hơn. Anh đã luôn tin rằng "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," và anh đã dùng nó để cải thiện nông nghiệp, y tế, xây dựng một xã hội văn minh. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng tri thức đó cũng phải được sử dụng để xây dựng một lớp áo giáp vững chắc hơn, một hàng rào phòng thủ kiên cố hơn, không chỉ là để chống đỡ mà còn để răn đe.

Anh mở mắt ra, ánh nhìn đã trở nên kiên định, không còn chút mơ hồ hay do dự. "Bình yên không phải là không có chiến tranh," anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của buổi sớm. "Mà là đủ mạnh để không ai dám gây chiến. Lựa chọn của ta không sai, nhưng cách ta bảo vệ nó cần phải thay đổi." Anh đã quá chú trọng vào việc xây dựng nội bộ, phát triển kinh tế, mà đôi khi đã lơ là những mối đe dọa bên ngoài. Đã đến lúc phải thay đổi chiến lược, từ phòng thủ bị động sang chủ động và cứng rắn hơn.

Anh không muốn trở thành một bá chủ, một hoàng đế. Ước nguyện của anh vẫn là một cuộc sống bình dị, nhưng cuộc sống bình dị đó chỉ có thể tồn tại nếu nó được bảo vệ bằng một sức mạnh đủ lớn, đủ để khiến mọi kẻ thù phải khiếp sợ. Anh sẽ không tham gia vào cuộc chiến tranh giành thiên hạ, nhưng anh sẽ không ngần ngại dùng mọi cách để bảo vệ vùng đất của mình và những người anh yêu thương. Anh sẽ dùng tri thức của mình để xây dựng một hệ thống phòng thủ không chỉ thông minh mà còn tàn nhẫn, đủ để khiến bất kỳ kẻ nào có ý định dòm ngó phải hối hận.

Lâm Dịch quay lưng lại với Hồ Sen Tĩnh Mịch, bước đi nhanh chóng, dứt khoát. Bóng dáng anh hòa vào màn sương sớm, tiến về phía khu nhà. Trong đầu anh, những kế hoạch mới đã bắt đầu hình thành, những hệ thống phòng thủ tinh vi hơn, những mạng lưới tình báo rộng khắp hơn. Vùng đất tự trị của anh sẽ không còn là một "ốc đảo" mong manh nữa, mà sẽ trở thành một "pháo đài" kiên cố, bất khả xâm phạm. Anh sẽ không để bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào, có thể chạm vào những người thân yêu của mình thêm một lần nào nữa. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, nhưng Lâm Dịch đã sẵn sàng, với một quyết tâm sắt đá chưa từng có.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free