Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 943: Bách Tính No Đủ: Phản Công Bằng Lưỡi Cày Và Trí Tuệ

Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả không gian, nhuộm cam đỏ rực rỡ lên những mái nhà và những dãy núi xa xăm, Hội Chợ Vạn An dần thưa người. Tiếng ồn ào giảm bớt, nhường chỗ cho những âm thanh êm dịu hơn của gió xào xạc và tiếng bước chân lững thững của những người cuối cùng rời đi. Từ vọng lâu cao nhất trong vùng đất tự trị, nơi có thể nhìn bao quát toàn cảnh, Lâm Dịch đứng đó cùng Chu Thiên và Tô Mẫn, lặng lẽ quan sát.

Gió chiều mang theo mùi khói bếp thoảng bay lên từ các nhà dân, hòa lẫn với mùi đất và cây cỏ sau một ngày nắng. Hội chợ bên dưới, giờ đây chỉ còn lác đác những gian hàng đang dọn dẹp, những chiếc đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, lung linh như những đốm lửa nhỏ giữa màn đêm đang đến. Cảnh tượng vừa thanh bình vừa mang một vẻ đẹp hoài niệm, khiến lòng người không khỏi bâng khuâng.

Ánh mắt Lâm Dịch sắc bén, lướt qua từng góc khuất của hội chợ và những con đường dẫn ra ngoài. Anh thấy vài bóng người ăn vận có vẻ không thuộc về dân chúng địa phương, đang lẳng lặng rời đi, hoặc dừng lại ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ trước khi khuất dạng. Anh biết, đó chính là những "đôi mắt" mà anh đã mong đợi. Thông điệp đã được gửi đi, và những kẻ kia sẽ mang về những tin tức không mấy dễ chịu cho chủ nhân của họ.

Chu Thiên, với vẻ mặt suy tư, khẽ vuốt bộ râu bạc. Ông là người thư sinh, râu dài, đeo kính, ăn mặc đơn giản nhưng sạch sẽ, và luôn cầm một cuốn sách cũ trong tay. "Hội chợ này, Lâm công tử, là một bức thư không lời nhưng đầy sức nặng. Nó chứng minh rằng ngay cả khi từ chối mọi lời mời gọi quyền lực, vẫn có thể tạo dựng một vùng đất thịnh vượng." Ông dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm, xuyên qua màn đêm đang xuống, như thể nhìn thấy những âm mưu đang hình thành nơi chân trời xa xôi. "Nhưng cũng chính vì vậy, nó sẽ khiến nhiều kẻ phải dè chừng, thậm chí là căm ghét. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự bình yên của chúng ta sẽ là một cái gai trong mắt những kẻ khao khát chiến tranh và quyền lực."

Tô Mẫn đứng cạnh, mái tóc đen mượt khẽ bay trong gió, đôi mắt sắc sảo của nàng phản chiếu ánh hoàng hôn còn sót lại. Dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, trang phục nhã nhặn, gọn gàng của nàng toát lên vẻ chuyên nghiệp và hiệu quả. "Họ sẽ phải nghĩ lại về sức mạnh thực sự của chúng ta. Không phải sức mạnh quân sự tuyệt đối, mà là sức mạnh của lòng dân, của sự phát triển bền vững. Nhưng đồng thời, họ cũng có thể tìm cách phá hoại. Sự thịnh vượng này có thể thu hút không chỉ sự ngưỡng mộ mà còn cả lòng tham." Giọng nàng bình tĩnh, nhưng ẩn chứa sự lo lắng tiềm tàng, một nỗi lo mà Lâm Dịch hiểu rõ, bởi anh cũng cảm nhận được nó đang len lỏi trong từng tế bào của mình.

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh mơn man trên mặt. Anh biết Chu Thiên và Tô Mẫn nói đúng. Hội chợ này là một lời tuyên bố, một minh chứng cho con đường anh đã chọn. Nhưng nó cũng là một thanh kiếm hai lưỡi. Sự thịnh vượng và độc lập của vùng đất anh là một thách thức ngầm đối với tất cả các thế lực đang tranh giành quyền lực. Nó có thể gây chia rẽ trong nội bộ các thế lực khác, hoặc khiến một số kẻ thù cũ tìm cách lợi dụng tình hình để gây rối. Các thế lực bên ngoài sẽ có những động thái cụ thể để phản ứng lại "lời thách thức" ngầm này, có thể là tấn công kinh tế, hoặc thậm chí là âm mưu cướp bóc.

Anh siết chặt tay, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh. *Bình yên... phải chăng đó là một giấc mộng giữa thời loạn? Hay là một hiện thực mà ta có thể bảo vệ bằng mọi giá?* Lâm Dịch biết rằng con đường phía trước vẫn còn đầy gian nan, nhưng nhìn xuống những ánh đèn lồng ấm áp của vùng đất bên dưới, nhìn thấy bóng dáng những người dân đang trở về nhà sau một ngày hội chợ vui vẻ, anh cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt. Anh đã chọn con đường này, và anh sẽ đi đến cùng. Anh sẽ dùng tri thức, mưu lược, và sự kiên cường của mình để bảo vệ ánh sáng nhỏ nhoi này giữa biển đêm loạn lạc. Anh sẽ không lùi bước.

***

Sáng hôm sau, mặt trời vừa lên, rải những tia nắng vàng óng qua khung cửa sổ, Lâm Dịch đã có mặt trong căn phòng họp quen thuộc. Đây là một căn phòng giản dị nhưng được sắp xếp vô cùng khoa học, với một chiếc bàn gỗ lớn đặt giữa phòng, xung quanh là những chiếc ghế dựa vững chãi. Trên tường treo một tấm bản đồ lớn của Đại Hạ vương triều, với những ký hiệu và đường nét được Lâm Dịch tự tay bổ sung, thể hiện sự am hiểu sâu sắc của anh về địa hình và các thế lực. Mùi mực tàu, mùi giấy cũ và một chút hương thảo mộc từ bình trà trên bàn tạo nên một bầu không khí trang nghiêm nhưng không kém phần ấm cúng. Lâm Dịch, với thân hình gầy gò, hơi xanh xao nhưng ánh mắt sắc bén, ngồi đối diện Tô Mẫn và Chu Thiên. Anh cầm một cây bút lông, đôi khi khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn, biểu lộ sự tập trung cao độ.

Chu Thiên, vẻ mặt nghiêm trọng hơn cả buổi tối qua, khẽ hắng giọng, bộ râu bạc rung nhẹ. "Lâm công tử, Tô cô nương. Tình hình bên ngoài ngày càng xấu đi." Ông đặt một xấp giấy ghi chép xuống bàn, đẩy về phía Lâm Dịch. "Kể từ sau Hội Chợ Vạn An, phản ứng từ các thế lực khác là rõ rệt. Không phải là một cuộc tấn công quân sự như chúng ta dự đoán, mà là một đòn đánh vào huyết mạch kinh tế."

Tô Mẫn, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo thoáng hiện vẻ ưu tư, tiếp lời với giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy sức nặng. Nàng đưa ra một cuốn sổ tay nhỏ, trong đó ghi chép cẩn thận các con số. "Các thế lực lớn, đặc biệt là thế lực Trung Nguyên đã bị chúng ta từ chối, đang ra sức tích trữ lương thực, không chỉ cho quân đội của họ mà còn để thao túng thị trường. Họ thu mua ồ ạt, đẩy giá ngũ cốc lên cao ngất ngưởng ở các khu vực lân cận chúng ta. Một số tuyến đường vận chuyển quan trọng cũng bị phong tỏa hoặc gây khó dễ, ảnh hưởng nghiêm trọng đến nguồn cung hàng hóa thiết yếu, đặc biệt là lương thực, vào vùng đất của chúng ta."

Lâm Dịch lật xem các ghi chép của Chu Thiên, rồi lại nhìn sang những con số chi tiết của Tô Mẫn. Anh khẽ nhíu mày. *Đây không chỉ là vấn đề kinh tế, mà là một đòn thăm dò, một dạng 'chiến tranh không tiếng súng'.* Anh thầm nghĩ. *Họ không dám đối đầu trực diện sau khi Hội Chợ Vạn An đã phô diễn sức mạnh nội tại của chúng ta, nhưng lại muốn bóp nghẹt chúng ta bằng cách cắt đứt nguồn sống. Một nước cờ hiểm độc và tàn nhẫn, điển hình cho cách vận hành của thế giới này. Họ không tấn công vào thân thể, mà tấn công vào cái dạ dày của dân chúng.*

"Nếu cứ dựa vào nhập khẩu, chúng ta sẽ sớm gặp khó khăn." Tô Mẫn tiếp tục, giọng nàng vẫn bình tĩnh nhưng có chút nặng nề. "Quỹ dự trữ hiện tại của chúng ta, dù đã được tích lũy cẩn thận, nhưng nếu không có nguồn bổ sung ổn định, chỉ đủ duy trì trong khoảng bốn đến năm tháng nữa cho toàn bộ dân chúng và đội quân phòng vệ. Và đó là trong điều kiện không có bất kỳ biến cố bất ngờ nào xảy ra."

Lâm Dịch ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh quét qua Chu Thiên và Tô Mẫn. "Chúng ta không thể ngồi yên và chờ đợi lương thực từ bên ngoài. Nếu họ có thể cắt đứt nguồn cung một lần, họ sẽ làm điều đó lần nữa, và mỗi lần như vậy, họ sẽ nắm thóp chúng ta. Sự phụ thuộc là con đường dẫn đến diệt vong." Anh nói, giọng điệu trầm nhưng kiên quyết, toát lên vẻ bình tĩnh đến đáng sợ. "Họ muốn dùng nạn đói để khuất phục chúng ta. Vậy thì chúng ta sẽ dùng sự no đủ để phản công."

Anh ngừng lại, cầm cây bút lông vẽ nhanh trên tấm bản đồ, khoanh tròn một số khu vực đất trống chưa được khai thác triệt để, hoặc những vùng đất hoang hóa nhưng có tiềm năng thủy lợi. Anh phác thảo các tuyến kênh thủy lợi mới, nối liền với con suối lớn chảy qua vùng đất. "Chúng ta cần phải tự chủ hoàn toàn về lương thực. Đây không còn là lựa chọn, mà là mệnh lệnh sống còn. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và không có gì quan trọng hơn việc đảm bảo mỗi người dân của chúng ta đều có đủ ăn."

Lâm Dịch đặt cây bút xuống, nhìn vào hai người cộng sự trung thành. "Chúng ta sẽ mở rộng diện tích canh tác lên gấp đôi, thậm chí gấp ba nếu có thể. Huy động toàn bộ nhân lực khỏe mạnh, cả nam lẫn nữ, vào công cuộc khai hoang và gieo trồng. Những ai không có khả năng lao động nặng sẽ được giao nhiệm vụ nhẹ nhàng hơn như chăm sóc cây con, thu hoạch củi, hoặc chuẩn bị bữa ăn cho những người làm việc trên đồng."

Anh với tay lấy cuốn "Cẩm Nang Kế Sách" và "Thần Nông Bách Thảo Phổ" từ bên cạnh, lật nhanh một vài trang. *May mắn thay, ta đã chuẩn bị cho tình huống này từ lâu.* Anh thầm nhủ. "Trong 'Thần Nông Bách Thảo Phổ' này có ghi chép về một số loại cây lương thực có chu kỳ sinh trưởng ngắn, năng suất cao, và khả năng chống chịu sâu bệnh tốt. Chúng ta sẽ ưu tiên gieo trồng các loại này. Đồng thời, áp dụng các kỹ thuật canh tác mà ta đã đúc kết, như luân canh, xen canh, bón phân hữu cơ đúng cách, và đặc biệt là hệ thống thủy lợi chủ động."

Tô Mẫn ghi chép cẩn thận từng lời của Lâm Dịch, ánh mắt nàng dần sáng lên. "Nhưng Lâm công tử, việc khai hoang và xây dựng kênh mương đòi hỏi rất nhiều nhân lực và vật lực trong một thời gian ngắn. Liệu chúng ta có đủ?"

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy tự tin. "Chúng ta sẽ làm được. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và lòng dân là sức mạnh lớn nhất. Chúng ta sẽ kêu gọi dân chúng, giải thích cho họ về nguy cơ và tầm quan trọng của việc tự chủ lương thực. Với những thành quả mà chúng ta đã đạt được, ta tin họ sẽ đồng lòng." Anh dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Chu Thiên. "Chu Thiên, ông hãy cử người đi khảo sát kỹ lưỡng các vùng đất hoang hóa, đặc biệt chú ý đến nguồn nước. Lên kế hoạch chi tiết về việc đào kênh, dẫn thủy nhập điền. Tô Mẫn, cô hãy lập dự toán chi phí, phân bổ nguồn lực, và điều phối nhân sự. Chúng ta sẽ bắt tay vào việc ngay lập tức. Không để lãng phí một ngày nào."

Chu Thiên và Tô Mẫn đồng loạt đứng dậy, cúi đầu đáp. "Vâng, Lâm công tử!"

Khi họ rời đi, Lâm Dịch vẫn ngồi lại, ánh mắt dõi theo tấm bản đồ. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Nếu muốn có bình yên, phải tự mình giành lấy và bảo vệ nó.* Anh miết nhẹ ngón tay lên những đường vẽ của mình, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm đang đè lên vai. Nhưng anh biết, đây là con đường đúng đắn.

***

Vài ngày sau, trên Cánh Đồng Bất Tận, không khí làm việc hăng say đến lạ thường. Dưới ánh nắng ấm áp buổi trưa, gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi đất tươi và cỏ non. Hàng trăm nông dân, già trẻ lớn bé, ai nấy đều hăng hái lao động. Họ khoác trên mình những bộ quần áo thô sơ, lấm lem bùn đất, nhưng gương mặt lại ánh lên sự quyết tâm và niềm hy vọng. Tiếng cuốc, tiếng xẻng va vào đất, tiếng nước chảy róc rách trong các kênh mương mới đào, và tiếng cười nói rộn ràng của người dân hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng lao động đầy sức sống.

Trên cánh đồng rộng lớn, nơi trước đây chỉ là những bãi cỏ dại và đất bỏ hoang, giờ đây đã biến thành những luống đất tơi xốp, thẳng tắp như kẻ chỉ. Lâm Dịch cùng Tô Mẫn đi dọc theo các luống, kiểm tra tình hình. Anh vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy, nhưng sâu trong ánh mắt lại ánh lên sự mãn nguyện. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác lấm lem bùn đất nhưng rạng rỡ, đang hăng hái chỉ đạo hàng trăm nông dân. Anh ta mặc trang phục lao động của nông dân, thỉnh thoảng lại đưa tay quệt mồ hôi trên trán.

"Đại ca, phương pháp này của ngài thật thần kỳ!" Vương Đại Trụ nói to, rõ ràng, giọng tràn đầy phấn khích, hơi cục cằn nhưng không ác ý. "Đất tơi xốp hơn hẳn, bón ph��n theo cách ngài chỉ dẫn, cây con cũng mọc nhanh và khỏe hơn nhiều! Mới mấy ngày mà đã thấy sự khác biệt rõ rệt rồi!" Anh ta chỉ tay về phía những hàng cây giống mới, xanh mơn mởn, đang vươn mình đón nắng. Những cây giống này, được chọn lọc kỹ lưỡng từ "Thần Nông Bách Thảo Phổ" và được ươm cẩn thận, đã bắt đầu bén rễ và phát triển xanh tốt một cách đáng kinh ngạc, như một phép màu giữa vùng đất cằn cỗi.

Kế bên Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, đang cười tủm tỉm. "Mấy hôm trước lão Hồ còn bảo không tin, cứ đứng nhìn chằm chằm vào mấy cái rãnh nước mà đại ca bảo là 'kênh thủy lợi mới', miệng cứ lẩm bẩm 'đúng là quỷ thần khó lường, không hiểu mấy cái đó vận hành kiểu gì'. Giờ thì ngày nào cũng ra đây xem, còn chủ động giúp đỡ mọi người kéo nước nữa chứ." Trần Nhị Cẩu vừa nói vừa cười, trên tay cầm một chiếc xẻng nhỏ, gương mặt hăng hái và tò mò.

Lâm Dịch cúi xuống, dùng tay chạm nhẹ vào một cây con. Những chiếc lá xanh non mơn mởn, thân cây cứng cáp, báo hiệu một sức sống mãnh liệt. Anh cảm nhận được sự sống đang trỗi dậy từ lòng đất, một sự sống mà anh đã dày công vun đắp. *Sự sống... đây mới là thứ đáng giá nhất.* Anh hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm và nhựa cây tươi mát xộc vào mũi, mang theo một cảm giác bình yên đến lạ.

"Chỉ là tận dụng tối đa những gì chúng ta có thôi." Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ấm, mang theo chút suy tư. "Đại Trụ, Nhị Cẩu, các ngươi đã làm rất tốt. Hãy nhớ, mùa này, chúng ta phải đảm bảo không một tấc đất nào bị bỏ hoang, không một hạt giống nào bị lãng phí. Mỗi hạt giống gieo xuống là một hy vọng, mỗi hạt gạo thu về là một sự đảm bảo cho tương lai của vùng đất này. Đây không chỉ là việc canh tác, đây là nền tảng cho sự bình yên của chúng ta, là bức tường thành vô hình chống lại những kẻ muốn dùng đói kém để uy hiếp."

Tô Mẫn đứng bên cạnh, ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay. Nàng ghi lại tiến độ khai hoang, tốc độ tăng trưởng của cây trồng, và dự kiến năng suất dựa trên quan sát của Lâm Dịch. Đôi mắt sắc sảo của nàng quét qua từng chi tiết, từ độ ẩm của đất đến màu sắc của lá cây, như một nhà khoa học đang thu thập dữ liệu. "Nếu mọi việc diễn ra đúng như kế hoạch, Lâm công tử, thì chỉ trong vài tháng nữa, chúng ta sẽ có thể thu hoạch đợt đầu tiên. Và với chu kỳ ngắn của những giống cây này, chúng ta hoàn toàn có thể gieo trồng liên tục, đảm bảo nguồn lương thực dồi dào." Giọng nàng đầy sự tự tin.

Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy. Điều quan trọng là phải phổ biến kỹ thuật này cho tất cả nông dân. Hãy để họ tự mình thấy được hiệu quả, tự mình làm chủ được mảnh đất của mình. Khi mỗi người dân đều no đủ, vùng đất này sẽ thực sự vững mạnh." Anh nhìn về phía xa, nơi hệ thống kênh mương nhỏ dẫn nước từ con suối gần đó đang dần hoàn thiện. Dòng nước trong vắt, mát lành chảy qua từng luống đất, mang theo sự sống và hy vọng. *Đây chính là tri thức. Không cần thần thông phép thuật, chỉ cần vận dụng đúng đắn, nó có thể thay đổi cả một vùng đất, cả một vận mệnh.*

Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu tiếp tục hướng dẫn nông dân, thỉnh thoảng lại quay sang hỏi ý kiến Lâm Dịch về cách điều chỉnh lượng nước, cách bón phân cho từng loại cây. Lâm Dịch kiên nhẫn giải thích, từng chút một, biến những kiến thức phức tạp thành những chỉ dẫn dễ hiểu. Anh không chỉ là người lãnh đạo, mà còn là người thầy, người bạn của họ. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng hát đồng dao vang vọng khắp cánh đồng. Dưới ánh nắng vàng rực rỡ, những con người cần cù đang viết nên một chương mới cho cuộc đời họ, một chương về sự tự chủ và thịnh vượng.

***

Buổi tối buông xuống, mang theo cái mát dịu của gió sau một ngày làm việc hăng say. Thôn Làng Sơn Cước, nay đã mở rộng thành một thị trấn nhỏ sầm uất, lung linh trong ánh đèn lồng. Mùi thức ăn ấm nồng từ các căn bếp bay ra, hòa lẫn với mùi hoa cỏ ban đêm, tạo nên một không khí an lành đến lạ. Những con đường đất được lát đá sạch sẽ, những ngôi nhà gỗ được xây dựng kiên cố hơn, và đặc biệt, những kho lương thực mới, cao lớn, vững chãi, chất đầy ngũ cốc, đứng sừng sững như những biểu tượng của sự no đủ và an toàn.

Lâm Dịch cùng Lâm phụ, Lâm mẫu đang đi dạo quanh thị trấn. Khuôn mặt Lâm phụ, một lão nông chất phác, da rám nắng, tay chân thô ráp vì lao động, giờ đây không còn vẻ khắc khổ mà thay vào đó là sự mãn nguyện, bình yên. Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, nhưng ánh mắt bà không còn lo âu mà thay vào đó là niềm hạnh phúc rạng rỡ.

"Không ngờ có ngày cha con ta lại được chứng kiến cảnh này, Dịch nhi à." Lâm phụ nói, giọng ông trầm ấm, đầy cảm xúc, bàn tay thô ráp khẽ siết lấy tay con trai. "Mấy năm trước, ngay cả một bát cháo cũng khó kiếm, cha mẹ và Tiểu Nguyệt phải chịu đói triền miên. Giờ thì gạo chất đầy kho, ai cũng được ăn no mặc ấm. Cuộc sống này, cha cứ ngỡ chỉ có trong giấc mơ."

Lâm mẫu cũng gật đầu lia lịa, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào. "Đúng vậy, nhờ có Dịch nhi của mẹ. Giờ mẹ không còn lo Tiểu Nguyệt hay mọi người phải chịu đói nữa. Mỗi bữa cơm, mẹ nhìn thấy mọi người ăn uống ngon lành, lòng mẹ lại nhẹ nhõm vô cùng." Bà đưa tay vuốt nhẹ mái tóc bù xù của Lâm Dịch, một cử chỉ âu yếm quen thuộc.

Lâm Dịch, với vẻ ngoài trầm tư nhưng nội tâm lại đang dâng trào cảm xúc, mỉm cười nhẹ. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi lan tỏa khắp cơ thể, nhưng đó là sự mệt mỏi của người đã hoàn thành một công việc có ý nghĩa. Anh nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao lấp lánh như những viên kim cương trên tấm màn nhung đen. "Chỉ là khởi đầu thôi, cha mẹ. Để giữ được bình yên này, chúng ta còn phải nỗ lực nhiều hơn nữa." Anh nói, giọng anh khẽ khàng, như thể đang nói với chính mình. Anh biết rằng sự thịnh vượng này, dù đáng mừng, cũng sẽ là một cái gai trong mắt nhiều kẻ khác.

Trẻ con chạy nhảy vui đùa trên những con đường, tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng trong không khí đêm. Những người dân ngồi quây quần trước hiên nhà, kể cho nhau nghe những câu chuyện về ngày mùa sắp tới, về những đổi thay diệu kỳ mà Lâm Dịch đã mang lại. Mọi ánh mắt đều ánh lên sự kính trọng và tin tưởng tuyệt đối vào người lãnh đạo trẻ tuổi của họ.

Xa xa, bên một hiên nhà, Lão Hồ ngồi đó, vẫn với cái dáng vẻ gầy gò, lưng còng, tóc bạc phơ. Đôi mắt tinh anh của ông nheo lại, quan sát toàn cảnh thị trấn, rồi dừng lại trên bóng dáng Lâm Dịch. Ông cầm một điếu thuốc lá cuộn, khói thuốc lững lờ bay lên, hòa vào màn đêm. Khi Lâm Dịch và cha mẹ đi ngang qua, ông khẽ ho một tiếng, rồi chậm rãi đứng dậy, bước lại gần.

"Lão phu sống gần trọn đời người, trải qua bao nhiêu biến cố, chứng kiến bao nhiêu triều đại hưng vong, nhưng chưa từng thấy cảnh tượng nào như vậy." Lão Hồ nói, giọng trầm ấm, thâm thúy, đôi mắt già nua ánh lên vẻ xúc động và một chút lo âu. "Giữa thời loạn lạc, khi khắp nơi đói kém, chết chóc, đây đúng là một nơi chốn thần tiên. Ngũ cốc đầy kho, dân chúng no đủ, không còn tiếng kêu than. Nhưng càng thần tiên, càng dễ bị dòm ngó, Dịch nhi à. Con đã tạo ra một thứ quá tốt đẹp, đến mức nó sẽ trở thành mục tiêu của lòng tham và sự đố kỵ."

Lâm Dịch nắm tay cha mẹ, khẽ gật đầu với Lão Hồ. Anh hiểu sâu sắc những lời cảnh báo của ông. *Sự thành công này không chỉ là một minh chứng, mà còn là một lời thách thức.* Anh thầm ghi nhớ. Anh nhìn dòng người tấp nập, những khuôn mặt hạnh phúc, những đứa trẻ đang hồn nhiên vui đùa. Chính những hình ảnh đó là động lực để anh tiếp tục chiến đấu, tiếp tục suy tính.

*Họ sẽ tìm cách sao chép kỹ thuật của ta, đánh cắp nguồn lực, hoặc thậm chí là tấn công để chiếm đoạt. Lão Hồ nói đúng, sự bình yên này sẽ là một thỏi nam châm thu hút cả sự ngưỡng mộ lẫn lòng tham.* Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, nhưng anh không hề nao núng. Anh đã trải qua quá nhiều gian khổ, đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc để có thể từ bỏ lý tưởng này.

Anh siết chặt tay cha mẹ, cảm nhận sự ấm áp từ họ. Đó là nguồn cội của sức mạnh, là lý do để anh kiên cường. Anh nhìn về phía chân trời một lần nữa, nơi những ngọn núi hùng vĩ sừng sững trong đêm tối. Con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai, nhưng anh sẽ không bao giờ lùi bước. Anh sẽ dùng mọi tri thức, mọi mưu lược, mọi sự kiên cường của mình để bảo vệ ánh sáng nhỏ nhoi này, để giấc mộng bình yên này không chỉ là một giấc mộng, mà trở thành một hiện thực vững chắc giữa biển đêm loạn lạc. Cuộc chiến không tiếng súng, nhưng không kém phần khốc liệt, sẽ tiếp tục, và Lâm Dịch đã sẵn sàng cho nó.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free