Lạc thế chi nhân - Chương 942: Hội Chợ Vạn An: Minh Chứng Bình Yên Giữa Loạn Thế
Đêm xuống, bầu trời trong vắt, trăng sáng vành vạnh như một chiếc đĩa bạc treo lơ lửng trên cao. Ánh trăng rải những vệt sáng huyền ảo xuống Hồ Sen Tĩnh Mịch, nơi những đóa sen trắng muốt đang khép mình dưới làn gió đêm mát lành. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu rả rích từ những bụi cây thủy sinh, và tiếng lá xào xạc trong gió nhẹ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng, thanh bình đến nao lòng. Mùi nước tươi, hương hoa sen thoang thoảng và mùi đất ẩm ướt lẩn khuất trong không khí, xoa dịu tâm hồn.
Lâm Dịch một mình đứng bên bờ hồ, trên tảng đá lớn mà anh thường ngồi suy tư. Bóng anh đổ dài trên mặt nước, hòa cùng hình ảnh ánh trăng phản chiếu, trông cô độc nhưng kiên nghị. Sự yên tĩnh của hồ sen tương phản rõ rệt với những sóng gió đang dâng lên trong lòng và xung quanh anh. Anh nhớ lại những lời của vị sứ giả ban chiều, những lời đề nghị đầy cám dỗ về tước vị cao sang, đất đai rộng lớn, quân đội hùng mạnh, và sự bảo hộ tuyệt đối. Đồng thời, anh cũng nhớ đến những lời cảnh báo tinh tế v��� hiểm nguy, về sự gian nan của con đường độc lập trong thời loạn.
*Tước vị, đất đai, quân đội… những thứ mà một người xuyên không có thể mơ ước, một con đường tắt dẫn đến đỉnh cao quyền lực.* Anh thầm nhủ, hơi thở nhè nhẹ hòa vào làn gió đêm. *Nhưng cái giá phải trả là gì? Liệu có đáng để đánh đổi đi sự tự do, sự độc lập, và trên hết là mục tiêu ban đầu của mình? Mục tiêu của mình là bình yên, không phải quyền lực. Con đường này chắc chắn sẽ khó khăn hơn rất nhiều, nhưng đó là con đường duy nhất để giữ vững những gì mình trân trọng.*
Anh nhắm mắt lại, ký ức về những ngày đầu tiên khi anh mới xuyên không, khi anh chỉ là một thiếu niên gầy gò, đói khát, hiện rõ mồn một trong tâm trí. Anh nhớ lại lời thề của mình, lời hứa với chính bản thân rằng anh sẽ không bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực, rằng anh sẽ tìm một cuộc sống bình dị, an toàn. Giờ đây, anh đã có một gia đình, một cộng đồng, một vùng đất để bảo vệ. Anh đã chứng minh được rằng tri thức và mưu lược có thể tạo ra những điều kỳ diệu, biến một nơi hoang tàn thành một vùng đất thịnh vượng.
Anh biết, lời từ chối của anh đối với đại thế lực kia sẽ không thể nào kết thúc một cách êm đẹp. Việc anh kiên quyết giữ vững lập trường trung lập sẽ khiến vùng đất của anh trở thành mục tiêu bị theo dõi gắt gao. Các thế lực khác, dù lớn hay nhỏ, có thể sẽ âm thầm gây khó dễ, tìm cách phá hoại sự phát triển của anh. Những kẻ thù cũ, những thế gia địa phương từng bị anh đánh bại, có thể sẽ lợi dụng tình hình này để thử thách hoặc gây rối. Áp lực sẽ ngày càng lớn, và vùng đất này sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách hơn nữa.
Nhưng anh không hối hận. Sự kiên định của anh không chỉ là một quyết định cá nhân, mà còn là một cam kết với những người đã tin tưởng anh, đã cùng anh xây dựng nên vùng đất này. Anh tin rằng, chính sự kiên định này sẽ củng cố lòng tin của người dân và các cộng sự, biến họ thành một khối vững chắc, sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy.
*Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* anh thầm nhắc lại câu nói quen thuộc. Anh sẽ không ngừng học hỏi, không ngừng tìm kiếm giải pháp, không ngừng thích nghi. Anh sẽ dùng trí tuệ của người hiện đại, kết hợp với sự hiểu biết về thế giới này, để bảo vệ những gì anh trân trọng. Con đường đến “bình yên” vẫn còn dài, đầy gian nan, và có lẽ sẽ không bao giờ hoàn toàn phẳng lặng. Nhưng anh biết rằng, với sự kiên cường, ý chí sắt đá và những người đồng hành đáng tin cậy, họ sẽ vượt qua tất cả. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ tiếp tục chiến đấu, không phải bằng gươm đao để giành lấy quyền lực, mà bằng sự khôn ngoan và ý chí kiên định, để bảo vệ một cuộc sống mà anh hằng khao khát – một cuộc sống bình yên, có ý nghĩa. Ngọn gió đêm khẽ lướt qua, mang theo hương sen, như một lời thì thầm về một tương lai đầy thách thức nhưng cũng đầy hy vọng. Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn lên bầu trời sao, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một sự quyết tâm không gì lay chuyển.
***
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khung cửa sổ phủ Lâm Dịch, đậu trên chiếc bàn sa bàn làm từ gỗ thông đã cũ, nơi Lâm Dịch thường xuyên họp bàn công việc. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn chút hơi lạnh của sương đêm, nhưng sự tập trung của những người có mặt đã xua tan đi tất cả. Lâm Dịch, thân hình tuy vẫn còn hơi gầy gò do những năm tháng thiếu ăn ở biên thùy, nhưng lại toát lên một vẻ trầm ổn và quyết đoán đáng kinh ngạc. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn thường mang vẻ ưu tư, nay sáng rỡ lên với một ý tưởng táo bạo.
"Chúng ta không thể tránh khỏi sự chú ý của các thế lực bên ngoài," Lâm Dịch mở lời, giọng nói không quá lớn nhưng đủ sức nặng để thu hút mọi ánh nhìn. Anh lướt tay trên tấm bản đồ vùng đất, chỉ vào khu vực trung tâm đã được quy hoạch gọn gàng. "Vậy thì, hãy để họ nhìn thấy điều chúng ta muốn. Một vùng đất có thể yên bình, thịnh vượng mà không cần máu đổ, không cần tham gia vào những cuộc tranh giành quyền lực vô nghĩa."
Tô Mẫn, với dáng người thanh tú và gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo luôn phản ánh sự nhanh nhạy, lập tức hiểu ý. Nàng cầm cây bút lông, giấy Tuyên Thành đã trải sẵn trên bàn, nét mặt pha chút hào hứng. "Ý của công tử là... một hội chợ?"
Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt hơi xanh xao nhưng đầy tinh thần của Tô Mẫn. "Đúng vậy. Một Hội Chợ Vạn An. Không chỉ là nơi để dân chúng mua bán, trao đổi hàng hóa, mà còn là một lời tuyên bố. Một minh chứng sống động rằng con đường của chúng ta là khả thi. Một cuộc sống không bị kéo vào vòng xoáy chiến tranh, mà vẫn có thể an cư lạc nghiệp."
Chu Thiên, vị cố vấn uyên bác với bộ râu dài và cặp kính gọng kim loại, vẫn giữ vẻ suy tư thường thấy. Ông khẽ vuốt râu, đôi mắt mệt mỏi dưới quầng thâm nhưng vẫn ánh lên sự tinh tường. "Một nước cờ cao tay, Lâm công tử. Nó sẽ khiến nhiều kẻ phải suy nghĩ lại. Nhưng cũng sẽ khiến không ít kẻ khác... thèm muốn." Giọng ông trầm ấm, thâm thúy, chứa đựng sự am hiểu về bản chất phức tạp của con người và thế cục.
"Đó là cái giá phải trả cho sự tồn tại độc lập," Lâm Dịch bình thản đáp. "Họ muốn biết chúng ta mạnh đến đâu? Chúng ta sẽ cho họ thấy sự mạnh mẽ không chỉ nằm ở gươm đao, mà còn ở sự đoàn kết, ở tri thức, và ở khả năng tạo dựng cuộc sống. Tô Mẫn, ta muốn nàng chịu trách nhiệm chính về việc tổ chức. Kế hoạch sẽ cần sự phối hợp nhịp nhàng giữa kinh tế và an ninh. Chúng ta sẽ trưng bày những gì tốt nhất của vùng đất này: sản vật, công cụ cải tiến, thậm chí cả những thành tựu về giáo dục."
Tô Mẫn ghi chép thoăn thoắt, đôi mắt nàng lấp lánh sự quyết đoán. "Sẽ có các gian hàng nông sản, thủ công mỹ nghệ, dược liệu quý. Chúng ta sẽ mời gọi các thương nhân từ các vùng lân cận đến tham gia. Và quan trọng nhất, chúng ta sẽ đảm bảo an toàn tuyệt đối cho hội chợ. Đây là cơ hội để khẳng định vị thế." Nàng dừng lại, ngẩng lên nhìn Lâm Dịch. "Nhưng công tử, việc đảm bảo an ninh cho một sự kiện lớn như vậy, đặc biệt khi có khách từ bên ngoài, sẽ là một thách thức không nhỏ."
Lâm Dịch quay sang Lý Hổ và Vương Đại Trụ, hai người đàn ông với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt rắn rỏi của những chiến binh thực thụ. Lý Hổ, với vết sẹo nhỏ trên lông mày, vẻ mặt luôn nghiêm túc và cảnh giác, gật đầu đầy kiên quyết. "Công tử cứ yên tâm. Huynh đệ của chúng ta sẽ không để bất cứ kẻ nào phá hoại sự bình yên này. Quân số có thể ít, nhưng tinh thần thì không ai sánh bằng."
Vương Đại Trụ, cao lớn hơn Lâm Dịch một cái đầu, khuôn mặt chất phác với vết sẹo nhỏ trên má, nắm chặt tay, ánh mắt rực lửa nhiệt huyết. "Phải! Bọn ta sẽ bố trí người canh gác khắp nơi, từ cổng vào cho đến từng ngóc ngách của hội chợ. Kẻ nào dám gây rối, cứ để Đại Trụ này lo liệu!" Giọng anh ta to, rõ ràng, tràn đầy sự trung thành và tự hào.
Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình nhưng gương mặt nhanh nhẹn và đôi mắt sáng, hăng hái tiến lên. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Bọn em sẽ phụ trách việc chuẩn bị vật liệu, dựng gian hàng, trang trí. Đảm bảo Hội Chợ Vạn An sẽ là hội chợ lớn nhất, đẹp nhất mà chưa ai từng thấy!"
Lâm Dịch nhìn từng người một, ánh mắt anh chứa đựng sự tin tưởng. Anh biết, chính những con người này, những người dân bình thường đã cùng anh trải qua biết bao khó khăn, mới là nền tảng vững chắc nhất cho vùng đất này. "Tốt lắm. Hãy bắt tay vào làm ngay. Thời gian không còn nhiều. Hãy để thế giới thấy rằng, ngay cả trong thời loạn, vẫn có những nơi con người có thể sống trong hòa bình và thịnh vượng."
Những lời của Lâm Dịch như tiếp thêm sức mạnh cho mọi người. Tô Mẫn bắt đầu phác thảo chi tiết kế hoạch, liệt kê các hạng mục cần chuẩn bị. Chu Thiên vẫn trầm ngâm, nhưng ánh mắt ông lại ánh lên một tia hy vọng. Lý Hổ và Vương Đại Trụ lập tức đi tập hợp đội dân binh, bàn bạc về phương án an ninh. Trần Nhị Cẩu cùng những thanh niên khác hối hả ra ngoài, bắt đầu công việc chuẩn bị vật liệu. Không khí trong phủ từ căng thẳng chuyển sang khẩn trương, tràn đầy năng lượng và quyết tâm. Lâm Dịch đứng dậy, đi ra cửa sổ, hít thở làn không khí trong lành của buổi sớm. *Bình yên... phải chăng đó là một giấc mộng giữa thời loạn? Hay là một hiện thực có thể tạo dựng bằng ý chí và tri thức?* Anh tự hỏi, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời đang dần ửng hồng.
***
Vài ngày sau, trung tâm vùng đất tự trị của Lâm Dịch biến thành một biển người đông đúc, rực rỡ sắc màu. Hội Chợ Vạn An, như tên gọi của nó, tràn ngập vạn vật và vạn sự vui tươi. Từ sáng sớm, tiếng trò chuyện ồn ào, tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng nhạc cụ dân gian réo rắt, và tiếng cười nói rộn ràng đã vang vọng khắp nơi, tạo nên một bản hòa tấu sống động, khác hẳn với sự tĩnh lặng thường ngày. Mùi gia vị nồng nàn từ các món ăn đường phố, hương hoa tươi từ những gánh hàng rong, mùi đất ẩm ướt và mùi gỗ mới từ các gian hàng vừa được dựng lên, tất cả hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Các gian hàng san sát nhau, trưng bày đủ loại sản vật địa phương. Lúa gạo trĩu hạt được vun thành đống cao, tượng trưng cho một mùa màng bội thu. Rau củ tươi ngon, màu sắc bắt mắt, được xếp đặt gọn gàng. Đồ thủ công mỹ nghệ tinh xảo, từ những bức tượng gỗ chạm khắc tỉ mỉ đến những chiếc khăn thêu hoa văn tinh tế, thu hút ánh nhìn của du khách. Đặc biệt, khu vực trưng bày các công cụ nông nghiệp cải tiến của Lâm Dịch, như chiếc cày sắt nhẹ hơn, guồng nước hiệu quả hơn, luôn có một đám đông vây quanh, xì xào bàn tán về sự tiện lợi và năng suất mà chúng mang lại.
Lâm Dịch, trong bộ trang phục giản dị nhưng tươm tất, cùng Lâm phụ, Lâm mẫu và Lâm Tiểu Nguyệt, dạo bước giữa dòng người chen chúc. Lâm phụ, lão nông chất phác với làn da rám nắng và bàn tay thô ráp, khuôn mặt khắc khổ nay tràn ngập nụ cười mãn nguyện. Ông không ngừng gật gù, chỉ trỏ những sản vật phong phú. "Dịch nhi này, con xem, lúa gạo năm nay tốt biết bao! Củ cải cũng to mập, chắc là nhờ cái giống mới con đưa về đấy nhỉ?" Giọng ông pha chút tự hào, xen lẫn sự ngạc nhiên.
Lâm mẫu, người phụ nữ lam lũ với dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hằn rõ dấu vết thời gian, nay cũng rạng rỡ hẳn lên. Bà nắm chặt tay Lâm Dịch, ánh mắt lo âu thường trực nay đã được thay thế bằng niềm hạnh phúc và sự tự hào. "Dịch nhi, con xem, dân chúng vui vẻ biết bao. Mẹ chưa từng thấy cảnh tượng nào náo nhiệt và sung túc đến vậy ở vùng này." Bà khẽ đưa tay quệt khóe mắt, không biết là vì gió hay vì xúc động.
Lâm Tiểu Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn, ngây thơ, chạy nhảy tung tăng, tay cầm một xiên kẹo hồ lô đỏ tươi. "Ca ca, kẹo hồ lô này ngon quá! Ngọt lịm à! Ca ca ăn thử đi!" Cô bé đưa xiên kẹo về phía anh trai, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu rạng rỡ niềm vui con trẻ.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, đón lấy một viên kẹo. Vị ngọt của đường tan trong miệng, nhưng trong lòng anh lại dâng lên một cảm giác phức tạp. *Đây mới là điều ta thực sự muốn bảo vệ.* Anh nghĩ thầm, ánh mắt lướt qua từng gương mặt mãn nguyện, từng nụ cười rạng rỡ của người dân. Anh thấy những đứa trẻ chạy đuổi nhau, những cặp vợ chồng trẻ nắm tay dạo phố, những cụ già ngồi bên quán trà kể chuyện phiếm. Tất cả đều bình dị, đều tràn đầy sức sống, một sức sống mà anh đã từng nghĩ là khó lòng tìm thấy được trong thế giới đầy loạn lạc này.
Tiếng rao của một tiểu thương vang lên lanh lảnh: "Bánh bao nóng hổi đây, vừa thổi vừa ăn! Bánh bao nhân thịt thơm ngon, bánh bao chay thanh đạm! Mời quý khách!" Mùi bánh bao mới ra lò thơm phức, khiến Lâm Tiểu Nguyệt lại kéo tay anh trai về phía gian hàng đó.
Ở một góc khác của hội chợ, Lý Hổ và Vương Đại Trụ cùng đội dân binh của họ tuần tra không ngừng nghỉ. Họ mặc trang phục gọn gàng, tay lăm lăm vũ khí, ánh mắt cảnh giác quét qua từng đám đông. Lý Hổ, vẻ mặt nghiêm nghị, ra hiệu cho một vài binh sĩ điều chỉnh lại vị trí. "Giữ vững đội hình, không lơ là! Đừng để bất cứ kẻ nào có cơ hội gây rối!" anh nói với giọng trầm. Vương Đại Trụ, dù mệt mỏi vì phải đi lại liên tục, vẫn nở nụ cười thân thiện với dân chúng, nhưng khi ánh mắt anh chạm phải một người lạ mặt có vẻ khả nghi, nụ cười lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ cảnh giác cao độ. "Các thương nhân từ xa đến có thể mang theo nhiều ý đồ. Chúng ta phải cẩn trọng."
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm lem mồ hôi nhưng vẫn cười tươi, đang nhiệt tình hướng dẫn một đoàn thương nhân từ vùng khác đến gian hàng trao đổi vật phẩm. "Các vị cứ tự nhiên xem xét! Sản vật của vùng chúng tôi đảm bảo chất lượng, giá cả phải chăng! Nào, mời vào, mời vào!" Anh ta hoạt bát, lanh lợi, không ngừng quảng bá cho vùng đất.
Các thương nhân và dân chúng từ các vùng lân cận, khi đến đây, ban đầu còn mang theo sự hiếu kỳ và cả chút cảnh giác, nghi ngờ. Nhưng khi chứng kiến cảnh tượng thịnh vượng và trật tự của Hội Chợ V��n An, họ không khỏi ngạc nhiên và ngưỡng mộ. "Thật không ngờ, vùng biên thùy nghèo khó này lại có thể phát triển đến mức này!" một thương nhân thì thầm với bạn đồng hành. "Nghe nói vùng đất này không theo phe phái nào, lại có thể giữ được bình yên giữa thời loạn, quả là kỳ lạ."
Lâm Dịch thỉnh thoảng bắt gặp ánh mắt tò mò, thăm dò từ một vài cá nhân ăn mặc kín đáo, thường đứng ở những vị trí khuất, hoặc giả dạng thường dân. Họ không mua bán, không trò chuyện ồn ào, chỉ quan sát và ghi chép. Anh biết đó là những sứ giả hoặc thám tử bí mật từ các thế lực khác, đến đây để thu thập thông tin, để tìm hiểu thực hư về lời từ chối của anh. Anh không bận tâm. Càng nhiều người nhìn thấy sự thịnh vượng này, thông điệp của anh càng được truyền đi xa hơn.
Anh nắm tay Lâm Tiểu Nguyệt, tiếp tục dạo bước. Tiếng cười nói của gia đình hòa lẫn vào không khí sôi động của hội chợ. Đối với Lâm Dịch, những khoảnh khắc này chính là lý do để anh kiên cường, để anh tiếp tục đấu tranh. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu... và sinh tồn không chỉ là sống sót, mà là sống một cuộc đời có ý nghĩa, được bảo vệ những gì mình trân quý.* Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận hương vị của cuộc sống bình yên đang lan tỏa khắp nơi.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả không gian, nhuộm cam đỏ rực rỡ lên những mái nhà và những dãy núi xa xăm, Hội Chợ Vạn An dần thưa người. Tiếng ồn ào giảm bớt, nhường chỗ cho những âm thanh êm dịu hơn của gió xào xạc và tiếng bước chân lững thững của những người cuối cùng rời đi. Từ vọng lâu cao nhất trong vùng đất tự trị, nơi có thể nhìn bao quát toàn cảnh, Lâm Dịch đứng đó cùng Chu Thiên và Tô Mẫn, lặng lẽ quan sát.
Gió chiều mang theo mùi khói bếp thoảng bay lên từ các nhà dân, hòa lẫn với mùi đất và cây cỏ sau một ngày nắng. Hội chợ bên dưới, giờ đây chỉ còn lác đác những gian hàng đang dọn dẹp, những chiếc đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, lung linh như những đốm lửa nhỏ giữa màn đêm đang đến. Cảnh tượng vừa thanh bình vừa mang một vẻ đẹp hoài niệm, khiến lòng người không khỏi bâng khuâng.
Ánh mắt Lâm Dịch sắc bén, lướt qua từng góc khuất của hội chợ và những con đường dẫn ra ngoài. Anh thấy vài bóng người ăn vận có vẻ không thuộc về dân chúng địa phương, đang lẳng lặng rời đi, hoặc dừng lại ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ trước khi khuất dạng. Anh biết, đó chính là những "đôi mắt" mà anh đã mong đợi. Thông điệp đã được gửi đi, và những kẻ kia sẽ mang về những tin tức không mấy dễ chịu cho chủ nhân của họ.
Chu Thiên, với vẻ mặt suy tư, khẽ vuốt bộ râu bạc. "Hội chợ này, Lâm công tử, là một bức thư không lời nhưng đầy sức nặng. Nó chứng minh rằng ngay cả khi từ chối mọi lời mời gọi quyền lực, vẫn có thể tạo dựng một vùng đất thịnh vượng." Ông dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm. "Nhưng cũng chính vì vậy, nó sẽ khiến nhiều kẻ phải dè chừng, thậm chí là căm ghét. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự bình yên của chúng ta sẽ là một cái gai trong mắt những kẻ khao khát chiến tranh và quyền lực."
Tô Mẫn đứng cạnh, mái tóc khẽ bay trong gió, đôi mắt sắc sảo phản chiếu ánh hoàng hôn. "Họ sẽ phải nghĩ lại về sức mạnh thực sự của chúng ta. Không phải sức mạnh quân sự tuyệt đối, mà là sức mạnh của lòng dân, của sự phát triển bền vững. Nhưng đồng thời, họ cũng có thể tìm cách phá hoại. Sự thịnh vượng này có thể thu hút không chỉ sự ngưỡng mộ mà còn cả lòng tham." Giọng nàng bình tĩnh, nhưng ẩn chứa sự lo lắng tiềm tàng.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lạnh mơn man trên mặt. Anh biết Chu Thiên và Tô Mẫn nói đúng. Hội chợ này là một lời tuyên bố, một minh chứng cho con đường anh đã chọn. Nhưng nó cũng là một thanh kiếm hai lưỡi. Sự thịnh vượng và độc lập của vùng đất anh là một thách thức ngầm đối với tất cả các thế lực đang tranh giành quyền lực. Nó có thể gây chia rẽ trong nội bộ các thế lực khác, hoặc khiến một số kẻ thù cũ tìm cách lợi dụng tình hình để gây rối. Các thế lực bên ngoài sẽ có những động thái cụ thể để phản ứng lại "lời thách thức" ngầm này, có thể là tấn công kinh tế, hoặc thậm chí là âm mưu cướp bóc.
Anh siết chặt tay, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh. *Bình yên... phải chăng đó là một giấc mộng giữa thời loạn? Hay là một hiện thực mà ta có thể bảo vệ bằng mọi giá?* Lâm Dịch biết rằng con đường phía trước vẫn còn đầy gian nan, nhưng nhìn xuống những ánh đèn lồng ấm áp của vùng đất bên dưới, nhìn thấy bóng dáng những người dân đang trở về nhà sau một ngày hội chợ vui vẻ, anh cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt. Anh đã chọn con đường này, và anh sẽ đi đến cùng. Anh sẽ dùng tri thức, mưu lược, và sự kiên cường của mình để bảo vệ ánh sáng nhỏ nhoi này giữa biển đêm loạn lạc. Anh sẽ không lùi bước.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.