Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 941: Lời Đề Nghị Từ Đại Thế Lực: Khẳng Định Lập Trường Trung Lập

***

Sáng sớm, ánh dương vàng nhạt xuyên qua khung cửa sổ gỗ, rải những vệt sáng ấm áp lên sàn nhà trong thư phòng của Lâm Dịch. Không gian tĩnh mịch chỉ có tiếng lật giấy khẽ khàng và mùi mực tàu thoang thoảng. Lâm Dịch ngồi sau bàn, thân hình hơi gầy gò ẩn trong bộ thường phục giản dị, đôi mắt sâu thẳm chăm chú đọc từng dòng báo cáo về quản lý đất đai và sản xuất nông nghiệp. Vẻ mặt anh trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lại sắc bén, như đang cố gắng nhìn thấu từng con số, từng vấn đề nhỏ nhặt. Anh biết, sự ổn định của vùng đất này không chỉ dựa vào binh lực, mà còn nằm ở những chi tiết tưởng chừng khô khan này.

Tiếng bước chân khẽ khàng dừng lại trước cửa, rồi một bóng người cao gầy xuất hiện. Chu Thiên, sau nhiều ngày vắng mặt, bước vào. Dáng người thư sinh của ông hiện rõ vẻ mệt mỏi sau chuyến đi dài, những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu hơn, nhưng đôi mắt sau cặp kính gọng tròn lại ánh lên vẻ cấp bách không thể che giấu. Chiếc áo vải đơn giản của ông tuy đã phủ chút bụi đường nhưng vẫn gọn gàng.

“Thiếu chủ.” Chu Thiên cúi đầu, giọng nói trầm khẽ.

Lâm Dịch ngẩng đầu, ánh mắt nhanh chóng lướt qua Chu Thiên, nhận ra sự khác lạ trong thần thái của ông. Anh gật đầu, ra hiệu ông ngồi xuống. “Chu lão đã vất v�� rồi. Tình hình thế nào?”

Ngay bên cạnh, Tô Mẫn đã có mặt từ trước, nàng đang khéo léo sắp xếp lại một chồng bản đồ và văn kiện trên chiếc bàn phụ. Gương mặt thanh tú của nàng ánh lên vẻ thông minh, đôi mắt sắc sảo nhưng lúc này lại ẩn chứa chút lo lắng. Nàng đưa tay mời Chu Thiên một chén trà nóng vừa pha, hương trà xanh thoang thoảng lan tỏa trong phòng, làm dịu đi chút không khí căng thẳng.

Chu Thiên đón lấy chén trà, hớp một ngụm nhỏ, hơi ấm lan tỏa làm ông cảm thấy dễ chịu hơn. “Thưa Thiếu chủ, các thế lực láng giềng quả nhiên vẫn còn e dè, thận trọng. Đề xuất của chúng ta về hiệp ước không xâm phạm và hợp tác kinh tế gặp phải không ít sự nghi ngờ. Họ chất vấn động cơ thực sự của chúng ta, và thái độ thì… dù không đến mức thù địch công khai, nhưng cũng đầy vẻ thăm dò và cảnh giác.” Ông khẽ nhíu mày. “Tuy nhiên, ít nhất họ đã chấp nhận ngồi vào bàn đàm phán sơ bộ, và không có dấu hiệu cho thấy sẽ có hành động quân sự trong thời gian gần. Hạ thần đã cố gắng hết sức để thuyết phục họ về lợi ích chung của một ‘vành đai hòa bình’.”

Lâm Dịch lắng nghe, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Đây là kết quả không nằm ngoài dự đoán của anh. Trong thời buổi loạn lạc, sự tin tưởng là thứ xa xỉ, và lời đề nghị hòa bình thường bị coi là dấu hiệu của sự yếu kém hoặc một cái bẫy tinh vi. Anh biết, việc thuyết phục các thế lực cố hữu này chấp nhận một ý tưởng mới mẻ như “vành đai hòa bình” cần rất nhiều thời gian và sự kiên nhẫn.

“Vậy còn chuyện khác mà Chu lão muốn nói?” Lâm Dịch lên tiếng, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Chu Thiên. Anh cảm nhận được sự gấp gáp đằng sau vẻ mệt mỏi của ông.

Chu Thiên hít một hơi sâu, đặt chén trà xuống. “Vâng, thưa Thiếu chủ. Khi hạ thần đang trên đường trở về, tại một trạm dịch ở huyện Cẩm Giang, chúng tôi đã bị chặn lại bởi một phái đoàn. Họ tự xưng là người của… một đại thế lực đang nổi lên ở Trung Nguyên, một thế lực mới có thể nói là mạnh nhất hiện giờ. Họ nói rằng muốn đích thân gặp Thiếu chủ, mang theo một lời đề nghị từ Vương gia của họ. Một lời đề nghị ‘quan trọng’, mà họ cho rằng ‘không thể từ chối’.”

Sắc mặt Lâm Dịch vẫn không đổi, nhưng trong đáy mắt anh, một tia sáng lạnh lẽo chợt lóe lên. ‘Không thể từ chối’ – cái cụm từ này vang vọng trong tâm trí anh, mang theo một hàm ý ép buộc, một sự tự tin đến kiêu ngạo. Anh biết, khi một thế lực lớn nói rằng lời đề nghị của họ không thể từ chối, điều đó thường có nghĩa là họ đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi kịch bản, kể cả việc dùng vũ lực nếu cần.

Tô Mẫn buông tập bản đồ xuống, tiến lại gần hơn, gương mặt nàng hiện rõ vẻ nghiêm trọng. “Sự việc này không đơn giản. Việc họ chủ động tìm đến ngay sau khi chúng ta thể hiện sức mạnh ở biên giới, và đặc biệt là sau khi Chu lão vừa hoàn thành chuyến đi ngoại giao với các thế lực láng giềng, cho thấy họ đã chú ý đến chúng ta. Mục đích thực sự của họ là gì? Liệu có phải chỉ là một lời mời gọi đơn thuần, hay còn ẩn chứa ý đồ nào khác?” Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự lo lắng. “Thiếu chủ, chúng ta cần phải hết sức cẩn trọng.”

Lâm Dịch khẽ gật đầu, đồng tình với phân tích của Tô Mẫn. Anh thầm nghĩ, *Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến. Từ khi vùng đất này bắt đầu phát triển, việc thu hút sự chú ý của các thế lực lớn là điều tất yếu. Nhưng một 'đại thế lực' ở Trung Nguyên, tự mình tìm đến, lại còn dùng những lời lẽ như vậy, điều này thực sự đáng để suy nghĩ.*

Anh nhớ lại những gì mình đã trải qua. Từ một kẻ xuyên không không chút 'bàn tay vàng', chỉ mong sinh tồn nơi biên thùy nghèo khó, anh đã từng bước xây dựng nên nơi này. Anh đã dùng tri thức, mưu lược để chống lại cái đói, cái nghèo, sự áp bức của cường hào ác bá, sự thối nát của quan trường. Giờ đây, khi vùng đất của anh đã có chút thành tựu, khi binh lực của anh đã được chứng minh, thì những thách thức mới lại xuất hiện, mang tầm vóc lớn hơn, nguy hiểm hơn.

“Họ đang ở đâu?” Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm ổn, không chút xao động.

“Hạ thần đã sắp xếp cho họ nghỉ ngơi tại quán trọ ở ngoại ô, đồng thời cử người canh gác cẩn mật, tránh để họ dò xét quá nhiều. Hạ thần cũng đã sai người báo cáo lại với họ rằng Thiếu chủ sẽ tiếp kiến vào trưa nay.” Chu Thiên đáp.

Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân ngập nắng. Những cây hoa đang nở rộ, những người dân đang tất bật làm việc, tiếng cười nói trẻ thơ vọng lại từ xa. Một khung cảnh bình yên đến nao lòng. Anh đã đổ bao công sức, trí tuệ và cả máu xương để bảo vệ sự bình yên này. Anh không muốn nó bị phá vỡ bởi những tham vọng quyền lực.

*Một lời đề nghị không thể từ chối?* Anh nhếch mép cười khẽ trong lòng. *Trên đời này, không có gì là không thể từ chối, miễn là ngươi đủ kiên định vào con đường mình đã chọn. Quan trọng là cách từ chối, làm sao để giữ được an toàn và không gây ra thêm sóng gió không cần thiết.*

Anh quay lại, ánh mắt quét qua Chu Thiên và Tô Mẫn. “Chu lão, Tô Mẫn, hai người hãy chuẩn bị. Trưa nay, chúng ta sẽ tiếp đãi vị sứ giả này. Chu lão hãy kể chi tiết hơn về phái đoàn, về vị Vương gia mà họ nhắc đến. Tô Mẫn, hãy phân tích kỹ lưỡng những lợi ích và nguy cơ tiềm tàng nếu chúng ta chấp nhận hoặc từ chối lời đề nghị này.”

Anh biết, đây không chỉ là một cuộc gặp mặt ngoại giao đơn thuần. Đây là một ván cờ, nơi anh phải đấu trí với một thế lực mạnh hơn rất nhiều, một thế lực đang muốn lôi kéo anh vào vòng xoáy tranh bá vương quyền mà anh luôn né tránh. Nhưng anh cũng biết, anh không thể né tránh mãi. Đã đến lúc phải đối mặt.

“Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” anh thầm nhủ. “Và để sinh tồn, đôi khi phải đưa ra những quyết định khó khăn nhất, và bảo vệ những gì mình trân trọng bằng mọi giá.” Anh siết nhẹ nắm tay, cảm nhận sức nặng của trách nhiệm.

***

Buổi trưa, nắng gắt như đổ lửa xuống vùng đất tự trị. Dù vậy, không khí trong phòng tiếp khách trang trọng nhất của Lâm Dịch vẫn giữ được vẻ mát mẻ, dễ chịu nhờ thiết kế thông gió khéo léo và những tấm rèm lụa mỏng che bớt đi ánh nắng chói chang. Căn phòng được bài trí đơn giản nhưng tinh tế, với những món đồ gỗ được chạm khắc công phu, một vài bức tranh thủy mặc treo trên tường và một lư hương nhỏ tỏa mùi trầm hương thanh khiết.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ ung dung, bình tĩnh. Anh mặc m��t bộ trang phục màu xanh đậm, chất liệu vải thô nhưng được may đo cẩn thận, tôn lên vẻ thanh tú nhưng không kém phần kiên nghị của anh. Đôi mắt anh vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, nhưng sâu thẳm bên trong lại ánh lên sự sắc bén, cảnh giác. Bên tay phải anh là Chu Thiên, đứng thẳng, nét mệt mỏi đã được thay bằng vẻ nghiêm nghị. Bên tay trái là Tô Mẫn, nàng cũng đứng đó, gương mặt thông minh tập trung cao độ, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống.

Đối diện với Lâm Dịch là vị sứ giả của thế lực Trung Nguyên. Hắn là một người đàn ông trung niên, dáng người cao lớn, khoác trên mình bộ áo gấm thêu hoa văn tinh xảo, chất liệu vải thượng hạng khiến nó lấp lánh dưới ánh sáng. Từng cử chỉ của hắn đều toát lên vẻ điềm tĩnh, tự tin và có chút kiêu ngạo của người đến từ một thế lực hùng mạnh. Khuôn mặt hắn vuông vức, với bộ râu đen được tỉa tót gọn gàng, đôi mắt sắc sảo ẩn chứa sự tính toán. Hắn ngồi thẳng lưng, lưng không hề tựa vào ghế, như một bức tượng quyền quý. Đằng sau hắn, hai hộ vệ mặc áo giáp nhẹ, khí chất quân nhân rõ rệt, đứng nghiêm nghị như hai bức tường thành, ánh mắt quét qua mọi ngóc ngách của căn phòng với sự cảnh giác cao độ. Cả ba tạo nên một áp lực vô hình bao trùm lấy không gian.

Hương trà thoang thoảng cùng mùi trầm hương quyện lẫn vào nhau, nhưng không thể xua tan đi sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng.

Vị sứ giả nâng chén trà lên, nhấp một ngụm nhỏ, sau đó đặt xuống bàn một cách nhẹ nhàng. Hắn mỉm cười, nụ cười lịch sự nhưng không chạm đến mắt.

“Thiếu chủ Lâm Dịch quả là nhân trung long phượng.” Hắn mở lời, giọng nói trầm ấm, rõ ràng, vang vọng trong căn phòng. “Tài năng của ngài đã vang danh khắp Trung Nguyên, vượt qua cả những con đường núi hiểm trở và những dòng sông cuộn chảy. Vương gia của chúng ta vô cùng ngưỡng mộ, đặc biệt là cách ngài đã biến vùng đất nhỏ bé, nghèo khó này thành một nơi thịnh vượng, trù phú giữa thời loạn lạc. Một việc mà ngay cả những vị đại quan lão luyện cũng khó lòng làm được.”

Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, không đáp lời, ánh mắt vẫn bình thản nhìn đối phương. Anh biết, đây chỉ là màn dạo đầu, những lời ca ngợi rỗng tuếch trước khi đi vào vấn đề chính.

Sứ giả tiếp tục, giọng nói mang theo một chút tự hào và phô trương. “Vương gia của chúng ta, người đang nắm giữ một phần ba giang sơn Trung Nguyên và có binh mã mạnh nhất, đang trên đà thống nhất thiên hạ. Ngài ấy nhận thấy ở Thiếu chủ một tài năng hiếm có, một mưu sĩ đại tài có thể phò tá Vương gia hoàn thành đại nghiệp. Vì vậy, Vương gia muốn mời ngài gia nhập.”

Hắn ngừng lại một chút, để cho những lời nói của mình thẩm thấu vào không khí, để Lâm Dịch có thời gian suy ngẫm về tầm vóc của thế lực đằng sau hắn. Sau đó, hắn tiếp tục, giọng điệu trở nên hấp dẫn hơn, như đang vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp không tưởng.

“Nếu ngài chấp thuận, ngài sẽ được phong tước vị cao nhất dưới một người, trên vạn người, được ban thêm mười vạn quân tinh nhuệ, ngàn dặm đất phong ở nơi phì nhiêu nhất, và sự bảo hộ tuyệt đối từ Vương gia. Đây không chỉ là một cơ hội để ngài vĩnh viễn thoát khỏi cảnh tranh giành, an hưởng thái bình, mà còn là một bước đường thẳng tiến đến đỉnh cao danh vọng, một cơ hội để xây dựng nên một cơ nghiệp vĩ đại, để tên tuổi ngài được ghi vào sử sách ngàn đời. Đây là một lời đề nghị mà bất cứ ai cũng khó lòng từ chối, Thiếu chủ Lâm Dịch ạ.”

Trong không gian yên tĩnh, những lời nói của sứ giả như những viên đá nặng nề rơi xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những gợn sóng lớn. Chu Thiên và Tô Mẫn, đứng phía sau Lâm Dịch, không khỏi hít sâu một hơi. Mười vạn quân, ngàn dặm đất phong, tước vị ‘dưới một người trên vạn người’ – đó là những điều mà bất cứ kẻ sĩ nào cũng khao khát, là giấc mơ cả đời của bao nhiêu anh hùng hào kiệt trong thời loạn.

Lâm Dịch lắng nghe, trong lòng anh không có chút xao động, thậm chí còn có chút châm biếm nội tâm. *Tước vị, đất đai, quân đội… những thứ mà một người bình thường xuyên không đến thế giới này có thể mơ ước. Một con đường tắt dẫn đến đỉnh cao quyền lực. Nhưng cái giá phải trả là gì?* Anh biết rõ, cái giá của những lời đề nghị hào nhoáng này chính là sự tự do, sự độc lập, và quan trọng nhất là mục tiêu ban đầu của anh. Anh không đến thế giới này để tranh hùng xưng bá, anh đến để sinh tồn, để bảo vệ những người anh yêu thương, để xây dựng một cuộc sống bình yên, có ý nghĩa. Gia nhập vào một thế lực lớn, dù có được vinh hoa phú quý đến mấy, cũng có nghĩa là anh sẽ trở thành một quân cờ trong ván cờ của kẻ khác, sẽ phải chiến đấu vì tham vọng của kẻ khác, và mãi mãi không thể có được sự bình yên thực sự.

Anh hít một hơi thật sâu, đôi mắt nhìn thẳng vào vị sứ giả, không hề né tránh. “Đa tạ thịnh tình của Vương gia.” Giọng anh trầm ổn, không nhanh không chậm, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển được. “Lâm Dịch chỉ là một kẻ phàm phu, không có tài cán gì đặc biệt. Ta chỉ mong giữ được mảnh đất yên bình này cho gia đình và bách tính của mình. Danh vọng và quyền lực không phải là điều ta theo đuổi. Vùng đất này là tất cả những gì ta có thể bảo vệ. Lập trường của ta là trung lập tuyệt đối, không can dự vào bất kỳ cuộc tranh chấp vương quyền nào.”

Lời từ chối của Lâm Dịch vang lên trong căn phòng, phá vỡ đi bầu không khí ngưng trệ. Vị sứ giả rõ ràng không ngờ tới. Nụ cười trên môi hắn cứng lại, đôi mắt sắc sảo hơi híp lại, một tia kinh ngạc thoáng qua. Hắn đã gặp qua không biết bao nhiêu kẻ sĩ, bao nhiêu anh hùng hào kiệt, nhưng chưa từng thấy ai có thể kiên định từ chối một lời đề nghị hấp dẫn đến vậy, một lời đề nghị mà hắn tin rằng sẽ khiến bất cứ ai cũng phải quỳ gối.

“Thiếu chủ có lẽ chưa hiểu rõ tầm quan trọng của lời đề nghị này.” Giọng hắn trầm hơn một chút, mang theo một vẻ nghiêm trọng khó nhận thấy. “Giữa thời loạn lạc, không có sự bảo hộ của một đại thế lực, vùng đất của ngài liệu có thể đứng vững? Liệu sự bình yên này có thể kéo dài? Khi thiên hạ đại loạn, mỗi người đều phải chọn một phe. Sự trung lập… Thiếu chủ có nghĩ rằng sự trung lập có thể bảo vệ được ngài mãi mãi?”

Đây không còn là lời mời gọi, mà đã chuyển thành một lời cảnh báo tinh tế. Hắn đang ngầm nói rằng, nếu không đi theo hắn, Lâm Dịch sẽ phải đối mặt với hiểm nguy, với sự đe dọa từ chính thế lực của Vương gia hắn.

Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình thản, không chút sợ hãi. “Lâm Dịch tin vào sức mạnh của bách tính và con đường ta đã chọn. Ta nguyện dùng hết sức mình để bảo vệ sự bình yên này, dù có phải đối mặt với bất cứ hiểm nguy nào. Thiên hạ này vốn không nợ ai một sự công bằng. Ta hiểu rõ điều đó. Nhưng ta cũng hiểu rằng, một khi đã theo người khác, thì vận mệnh của mình sẽ không còn nằm trong tay mình nữa. Ta không muốn như vậy.”

Anh nhìn thẳng vào mắt sứ giả, ánh mắt kiên định không lay chuyển. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, nhưng ta nợ bách tính của ta một sự an bình. Ta sẽ không bao giờ phản bội niềm tin đó.”

Vị sứ giả nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch một lúc lâu, như muốn xuyên thấu tâm can anh. Hắn thấy được sự kiên định, sự cương nghị trong đôi mắt ấy, một điều hiếm thấy ở những kẻ sĩ trẻ tuổi. Hắn nhận ra, Lâm Dịch không phải là một người có thể dễ dàng lay chuyển bằng danh lợi hay uy hiếp.

Cuối cùng, hắn khẽ thở dài, trong lòng không khỏi thất vọng. Lần này đến đây, hắn đã nghĩ rằng sẽ dễ dàng thu phục được một nhân tài hiếm có. Nhưng không ngờ, Lâm Dịch lại cứng rắn đến vậy. Hắn đứng dậy, giữ vẻ khách khí cuối cùng.

“Nếu đã vậy, Vương gia sẽ không ép buộc.” Hắn nói, giọng điệu có phần lạnh nhạt hơn. “Tuy nhiên, Thiếu chủ hãy suy nghĩ kỹ. Con đường độc lập trong thời loạn… vô cùng gian nan.” Hắn khẽ cúi đầu chào Lâm Dịch, ánh mắt thoáng lướt qua Chu Thiên và Tô Mẫn, sau đó quay lưng bước đi, hai hộ vệ trung thành theo sát phía sau, biến mất khỏi căn phòng.

Không khí trong phòng đột nhiên trở nên nhẹ nhõm hơn, nhưng đồng thời cũng nặng trĩu một nỗi lo lắng mới. Chu Thiên và Tô Mẫn nhìn Lâm Dịch, trong mắt cả hai đều ánh lên sự lo âu. Họ biết, lời từ chối này của Lâm Dịch không chỉ là một quyết định cá nhân, mà còn là một tuyên bố chiến lược, một sự đối đầu trực tiếp với một đại thế lực.

Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn theo bóng dáng vị sứ giả khuất dần. Anh biết, quyết định này sẽ mang lại vô vàn khó khăn. Thế lực Trung Nguyên kia chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng. Họ có thể sẽ không tấn công trực diện ngay lập tức, nhưng vùng đất của anh sẽ trở thành mục tiêu bị theo dõi gắt gao, bị các thế lực khác âm thầm gây khó dễ, thậm chí bị lợi dụng bởi những kẻ thù cũ. Anh đã chấp nhận điều đó. Anh đã chọn con đường này, và anh sẽ đi đến cùng.

***

Đêm xuống, bầu trời trong vắt, trăng sáng vành vạnh như một chiếc đĩa bạc treo lơ lửng trên cao. Ánh trăng rải những vệt sáng huyền ảo xuống Hồ Sen Tĩnh Mịch, nơi những đóa sen trắng muốt đang khép mình dưới làn gió đêm mát lành. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu rả rích từ những bụi cây thủy sinh, và tiếng lá xào xạc trong gió nhẹ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng, thanh bình đến nao lòng. Mùi nước tươi, hương hoa sen thoang thoảng và mùi đất ẩm ướt lẩn khuất trong không khí, xoa dịu tâm hồn.

Lâm Dịch một mình đứng bên bờ hồ, trên tảng đá lớn mà anh thường ngồi suy tư. Bóng anh đổ dài trên mặt nước, hòa cùng hình ảnh ánh trăng phản chiếu, trông cô độc nhưng kiên nghị. Sự yên tĩnh của hồ sen tương phản rõ rệt với những sóng gió đang dâng lên trong lòng và xung quanh anh. Anh nhớ lại những lời của vị sứ giả ban chiều, những lời đề nghị đầy cám dỗ về tước vị cao sang, đất đai rộng lớn, quân đội hùng mạnh, và sự bảo hộ tuyệt đối. Đồng thời, anh cũng nhớ đến những lời cảnh báo tinh tế về hiểm nguy, về sự gian nan của con đường độc lập trong thời loạn.

*Tước vị, đất đai, quân đội… những thứ mà một người xuyên không có thể mơ ước, một con đường tắt dẫn đến đỉnh cao quyền lực.* Anh thầm nhủ, hơi thở nhè nhẹ hòa vào làn gió đêm. *Nhưng cái giá phải trả là gì? Liệu có đáng để đánh đổi đi sự tự do, sự độc lập, và trên hết là mục tiêu ban đầu của mình? Mục tiêu của mình là bình yên, không phải quyền lực. Con đường này chắc chắn sẽ khó khăn hơn rất nhiều, nhưng đó là con đường duy nhất để giữ vững những gì mình trân trọng.*

Anh nhắm mắt lại, ký ức về những ngày đầu tiên khi anh mới xuyên không, khi anh chỉ là một thiếu niên gầy gò, đói khát, hiện rõ mồn một trong tâm trí. Anh nhớ lại lời thề của mình, lời hứa với chính bản thân rằng anh sẽ không bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực, rằng anh sẽ tìm một cuộc sống bình dị, an toàn. Giờ đây, anh đã có một gia đình, một cộng đồng, một vùng đất để bảo vệ. Anh đã chứng minh được rằng tri thức và mưu lược có thể tạo ra những điều kỳ diệu, biến một nơi hoang tàn thành một vùng đất thịnh vượng.

Anh biết, lời từ chối của anh đối với đại thế lực kia sẽ không thể nào kết thúc một cách êm đẹp. Việc anh kiên quyết giữ vững lập trường trung lập sẽ khiến vùng đất của anh trở thành mục tiêu bị theo dõi gắt gao. Các thế lực khác, dù lớn hay nhỏ, có thể sẽ âm thầm gây khó dễ, tìm cách phá hoại sự phát triển của anh. Những kẻ thù cũ, những thế gia địa phương từng bị anh đánh bại, có thể sẽ lợi dụng tình hình này để thử thách hoặc gây rối. Áp lực sẽ ngày càng lớn, và vùng đất này sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách hơn nữa.

Nhưng anh không hối hận. Sự kiên định của anh không chỉ là một quyết định cá nhân, mà còn là một cam kết với những người đã tin tưởng anh, đã cùng anh xây dựng nên vùng đất này. Anh tin rằng, chính sự kiên định này sẽ củng cố lòng tin của người dân và các cộng sự, biến họ thành một khối vững chắc, sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy.

*Tri thức là vũ khí mạnh nhất,* anh thầm nhắc lại câu nói quen thuộc. Anh sẽ không ngừng học hỏi, không ngừng tìm kiếm giải pháp, không ngừng thích nghi. Anh sẽ dùng trí tuệ của người hiện đại, kết hợp với sự hiểu biết về thế giới này, để bảo vệ những gì anh trân trọng. Con đường đến “bình yên” vẫn còn dài, đầy gian nan, và có lẽ sẽ không bao giờ hoàn toàn phẳng lặng. Nhưng anh biết rằng, với sự kiên cường, ý chí sắt đá và những người đồng hành đáng tin cậy, họ sẽ vượt qua tất cả. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ tiếp tục chiến đấu, không phải bằng gươm đao để giành lấy quyền lực, mà bằng sự khôn ngoan và ý chí kiên định, để bảo vệ một cuộc sống mà anh hằng khao khát – một cuộc sống bình yên, có ý nghĩa. Ngọn gió đêm khẽ lướt qua, mang theo hương sen, như một lời thì thầm về một tương lai đầy thách thức nhưng cũng đầy hy vọng. Lâm Dịch ngẩng đầu nhìn lên bầu trời sao, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một sự quyết tâm không gì lay chuyển.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free