Lạc thế chi nhân - Chương 940: Liên Minh Vành Đai: Lời Mời Gọi Hòa Bình
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ hình tròn, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch bóng loáng trong căn phòng chính. Mùi giấy mới, mực và gỗ thông thoang thoảng trong không khí, quyện với chút hương trà nhè nhẹ, tạo nên một bầu không khí nghiêm túc, nhưng cũng tràn đầy sự tập trung. Lâm Dịch ngồi đầu bàn, trước mặt là một tấm bản đồ lớn được trải phẳng, các đường nét biên giới và địa hình được phác thảo tỉ mỉ. Bên cạnh anh, Chu Thiên vuốt chòm râu bạc, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào bản đồ, còn Tô Mẫn thì dùng một chiếc bút lông nhỏ chấm mực, ghi chép những điểm chính yếu vào một cuốn sổ tay bìa cứng. Binh trưởng Triệu đứng nghiêm trang ở một góc phòng, đôi tay chắp sau lưng, ánh mắt kiên định, tựa như một bức tượng đồng.
Một ngày đã trôi qua kể từ cuộc chạm trán ở biên giới. Sự căng thẳng vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một quyết tâm mới. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm tĩnh nhưng rõ ràng, phá vỡ sự im lặng. "Chiến thắng vừa qua, dù đáng mừng, nhưng chỉ là giải pháp tạm thời. Chúng ta không thể mãi sống trong cảnh đề phòng, chờ đợi từng đợt xâm nhập rồi lại đẩy lùi. Mục tiêu của chúng ta là bình yên, không phải chiến tranh. Đã đến lúc chúng ta phải nói chuyện."
Chu Thiên ngẩng đầu lên, nét ưu tư hằn sâu trên khuôn mặt thư sinh của ông. "Chủ công muốn cử sứ giả? E rằng trong thời buổi loạn lạc này, khi mà lòng người còn hoài nghi, ích kỷ, ít ai chịu tin vào lời nói hòa bình, chứ đừng nói là hợp tác." Ông khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự hoài nghi cố hữu của một người đã chứng kiến quá nhiều sự phản bội.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người. "Chính vì sự hoài nghi đó mà chúng ta phải hành động. Nếu không, chúng ta sẽ m��i bị cô lập, và bất kỳ thế lực nào cũng có thể coi chúng ta là mục tiêu dễ dàng. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, Chu lão. Chúng ta phải tự mình tạo ra sự công bằng, hay ít nhất là một môi trường an toàn để tồn tại." Anh đưa tay chỉ vào bản đồ, vẽ một vòng tròn lớn quanh vùng đất của mình. "Ta gọi đây là 'Vành đai Hòa bình'. Nó không chỉ là một khái niệm quân sự, mà còn là một chiến lược ngoại giao, kinh tế."
Tô Mẫn, với vẻ mặt thông minh và đôi mắt sắc sảo, đã nắm bắt được ý đồ của Lâm Dịch. "Chính vì vậy, lời đề nghị của chúng ta phải đủ hấp dẫn, không chỉ về không xâm phạm mà còn về lợi ích kinh tế. Đó là thứ mà bất kỳ thế lực nào cũng cần, đặc biệt là trong thời loạn. Lương thực, vật tư, kỹ thuật canh tác... những thứ mà chúng ta đang dần làm chủ." Nàng đặt cây bút xuống, ánh mắt lấp lánh sự tán đồng. Nàng hiểu rõ, trong thời buổi loạn lạc này, thứ đáng giá nhất không phải là binh đao, mà là khả năng tự cung tự cấp và phát triển.
Lâm Dịch gật đầu. "Đúng vậy, Tô Mẫn. Chúng ta sẽ không chỉ đề nghị không gây hấn, mà còn đề xuất một hiệp ước hợp tác toàn diện. Trao đổi hàng hóa, chia sẻ tri thức, thậm chí là hỗ trợ phát triển kỹ thuật. Chúng ta sẽ cho họ thấy rằng một vùng đất yên bình, thịnh vượng có thể mang lại lợi ích lớn hơn nhiều so với việc tranh giành từng tấc đất." Anh nhìn Chu Thiên, ánh mắt kiên định. "Chu lão, ta tin tưởng vào tài ăn nói và kiến thức uyên bác của ông. Ta muốn ông dẫn đầu sứ đoàn. Tô Mẫn sẽ giúp ông soạn thảo các điều khoản chi tiết, nhấn mạnh sự thịnh vượng chung và cam kết không can thiệp nội bộ."
Chu Thiên có vẻ ngạc nhiên trước trọng trách lớn lao này, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Ông biết Lâm Dịch không bao giờ nói đùa trong những việc đại sự. "Chủ công giao phó, lão phu xin tuân lệnh. Nhưng... mục tiêu đầu tiên của sứ đoàn là ở đâu, thưa chủ công?"
Lâm Dịch lại chỉ vào bản đồ, ngón tay dừng lại ở một vùng đất phía Bắc, nơi mà toán quân xâm nhập trong đêm qua có thể đã xuất phát. "Chúng ta sẽ bắt đầu từ thế lực láng giềng gần nhất, nơi vừa gửi 'lời chào' đến chúng ta. Lá thư cảnh cáo chúng ta gửi đi đã là một bước dạo đầu. Giờ là lúc chúng ta phải mở một cánh cửa khác. Chúng ta sẽ cử sứ giả đến tổng đốc phía Bắc. Họ đã thấy sức mạnh phòng thủ của chúng ta, giờ là lúc để họ thấy sự khôn ngoan của chúng ta."
Binh trưởng Triệu lúc này mới lên tiếng, giọng nói trầm đục nhưng đầy uy lực. "Chủ công, binh lính của chúng ta đã sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Nhưng nếu có thể tránh được xung đột, đó sẽ là điều tốt nhất cho dân chúng." Ông tin vào sức mạnh quân sự, nhưng cũng hiểu rằng chiến tranh luôn đi kèm với sự mất mát và đau khổ.
"Đúng vậy, Binh trưởng Triệu," Lâm Dịch đáp. "Chúng ta sẽ luôn giữ vững sự cảnh giác. Nhưng *tri thức là vũ khí mạnh nhất*. Một thông điệp ngoại giao sắc bén, kèm theo bằng chứng hùng hồn về khả năng phòng thủ, sẽ có sức nặng hơn vạn lần một cuộc chiến tranh không cần thiết." Anh quay sang Tô Mẫn. "Tô Mẫn, hãy chuẩn bị một danh sách chi tiết các mặt hàng chúng ta có thể trao đổi, các kỹ thuật chúng ta có thể chia sẻ, và những lợi ích cụ thể mà một hiệp ước hòa bình sẽ mang lại cho cả hai bên. Đặc biệt nhấn mạnh vào khả năng cung cấp lương thực ổn định và mạng lưới giao thương an toàn, những thứ mà trong thời loạn này, bất kỳ thế lực nào cũng khao khát."
Tô Mẫn gật đầu, cây bút lông lại bắt đầu sột soạt trên giấy. Nàng đã hình dung ra một kế hoạch kinh tế chi tiết, làm sao để biến thế mạnh của vùng đất thành lợi thế trong đàm phán. Nàng biết, nếu thành công, đây không chỉ là một hiệp ước hòa bình, mà còn là nền tảng cho sự phát triển vượt bậc của vùng đất.
"Và Chu lão," Lâm Dịch tiếp lời, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Chu Thiên, "chuyến đi này sẽ đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Không phải ai cũng sẽ hoan nghênh lời đề nghị của chúng ta. Sẽ có những kẻ nghi ngờ, những kẻ khinh thường, thậm chí là những kẻ muốn lợi dụng. Nhưng ta tin vào sự kiên nhẫn và trí tuệ của ông. Hãy giữ vững lập trường, không kiêu ngạo, không tự ti, mà hãy thể hiện sự tự tin của một vùng đất biết mình muốn gì và có khả năng làm được gì."
Chu Thiên đứng dậy, cúi đầu thật sâu. "Lão phu đã rõ. Sẽ cố gắng hết sức để không phụ kỳ vọng của chủ công. Dù có khó khăn, lão phu cũng sẽ mang tin tức tốt về." Giọng ông tuy có chút lo lắng, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm không lay chuyển. Ông biết đây không chỉ là nhiệm vụ của Lâm Dịch, mà còn là hy vọng của tất cả những người đang sống trong vùng đất này, hy vọng vào một tương lai ít chiến tranh và nhiều bình yên hơn.
Lâm Dịch nhìn Chu Thiên, Tô Mẫn và Binh trưởng Triệu, cảm thấy một gánh nặng trách nhiệm lớn lao đè lên vai. Anh biết rằng con đường này sẽ đầy chông gai, và đây chỉ là bước đầu tiên. Nhưng anh cũng biết, với những người đồng hành đáng tin cậy này, họ sẽ vượt qua tất cả. Anh tin rằng, *sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để sinh tồn một cách bền vững, không chỉ cần vũ lực, mà còn cần trí tuệ và sự khôn khéo trong ngoại giao. Anh đã không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, anh chỉ muốn xây dựng một nơi mà những giá trị anh trân trọng có thể tồn tại.
***
Ba ngày sau, sương sớm vẫn còn bảng lảng trên những ngọn cây, che mờ cả đường chân trời phía đông. Gió lạnh se người, thổi qua đồn gác biên giới, khiến ngọn cờ của vùng đất Lâm Dịch bay phấp phới trong không khí ẩm ướt. Tiếng lính tuần tra đều đặn, tiếng vũ khí va chạm nhẹ khi họ kiểm tra trang bị, hòa cùng tiếng gió hú qua những kẽ tường đá, tạo nên một bản giao hưởng khô khan nhưng đầy cảnh giác. Mùi bụi, mồ hôi, và kim loại từ giáp trụ, xen lẫn chút khói bếp còn vương vất từ bữa ăn sáng vội, lan tỏa khắp nơi. Bầu không khí nơi đây vẫn còn vương vấn sự căng thẳng từ trận chiến nhỏ vừa qua, nhưng cũng tràn đầy kỷ luật và sự cảnh giác cao độ.
Chu Thiên, trong bộ trang phục vải thô màu xám, không quá phô trương nhưng sạch sẽ và gọn gàng, toát lên vẻ nho nhã của một học giả, đang đứng cạnh con ngựa của mình. Ông đeo một chiếc túi vải bên hông, trong đó có cuốn sách cũ và những văn kiện quan trọng. Đôi mắt ông ẩn chứa sự lo lắng, nhưng cũng hiện rõ vẻ quyết tâm. Lâm Dịch đích thân ra tiễn, đứng bên cạnh ông là Binh trưởng Triệu, ánh mắt rắn rỏi không ngừng quét qua vùng biên giới, từng cử động đều toát ra sự cảnh giác cao độ. Lý Hổ và Vương Đại Trụ, hai thân hình vạm vỡ, cao lớn, đứng cạnh Chu Thiên, tay nắm chặt chuôi đao, vẻ mặt nghiêm nghị. Lý Hổ với vết sẹo nhỏ trên lông mày, ánh mắt sắc bén như chim ưng; Vương Đại Trụ với khuôn mặt chất phác nhưng đầy kiên định, vết sẹo nhỏ trên má do tai nạn hồi nhỏ càng làm tăng thêm vẻ từng trải. Đội hộ tống của họ, gồm mười binh sĩ tinh nhuệ, đã sẵn sàng lên đường.
Lâm Dịch bước đến gần Chu Thiên, trao cho ông một hộp gỗ nhỏ được chạm khắc tinh xảo. "Chu lão, chuyến đi này an nguy khó đoán. Trong hộp này là các văn bản hiệp ước sơ bộ mà Tô Mẫn đã soạn thảo, cùng với một lá thư riêng của ta gửi đến tổng đốc. Ông phải cẩn trọng từng lời nói, từng hành động. Chúng ta không cầu xin, Chu lão, chúng ta đề nghị hợp tác trên cơ sở bình đẳng. Hãy nhấn mạnh lợi ích chung và cam kết vững chắc của chúng ta về một 'Vành đai Hòa bình', không chỉ mang lại an ninh mà còn cả thịnh vượng."
Chu Thiên nâng niu hộp gỗ, cảm nhận sức nặng của nó, tựa như sức nặng của niềm tin và hy vọng mà Lâm Dịch đặt vào ông. "Lão phu đã rõ, chủ công. Sẽ cố gắng hết sức để không phụ kỳ vọng của chủ công. Dù có khó khăn, lão phu cũng sẽ mang tin tức tốt về." Giọng ông hơi run, nhưng ánh mắt kiên định. Ông biết mình đang mang trên vai sứ mệnh không chỉ của Lâm Dịch, mà còn là của toàn bộ dân chúng đang khao khát một cuộc sống bình yên. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và đôi khi, để sinh tồn, người ta phải dũng cảm đối mặt với những hiểm nguy còn lớn hơn cả chiến trường.
Lý Hổ bước lên, giọng nói trầm đục nhưng đầy quả quyết. "Đại ca yên tâm, chúng tôi sẽ bảo vệ Chu lão chu toàn. Nếu kẻ nào dám động thủ, Lý Hổ này sẽ không tha! Dù có phải đổ máu, chúng tôi cũng sẽ đưa Chu lão trở về an toàn." Anh ta vỗ nhẹ vào chuôi đao, một hành động nhỏ nhưng chứa đựng lời thề sắt đá.
Vương Đại Trụ, với giọng nói to và rõ ràng thường lệ, cũng phụ họa: "Đúng vậy! Bọn tiểu nhân dám động đến sứ giả của chúng ta, chúng tôi sẽ cho chúng biết tay! Chúng tôi không sợ chết, chỉ sợ không hoàn thành nhiệm vụ!" Vẻ mặt chất phác của anh toát lên sự trung thành tuyệt đối.
Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt không rời khỏi đường biên. "Biên giới sẽ được canh phòng cẩn mật. Mọi động thái bất thường sẽ được báo cáo ngay lập tức. Chủ công cứ yên tâm, hậu phương vững chắc."
Lâm Dịch nhìn từng người, cảm nhận sự tin tưởng và lòng trung thành của họ. Anh biết, trong thời buổi loạn lạc này, có được những người đồng hành như vậy là một may mắn lớn. "Cảm ơn các ngươi. Chuyến đi này không chỉ là đàm phán, mà còn là một phép thử. Cẩn trọng là trên hết."
Lâm Dịch đưa tay vỗ vai Chu Thiên. "Hãy nhớ, Chu lão, chúng ta không yếu, chúng ta chỉ muốn bình yên. Lời nói của ông phải thể hiện sự tự tin và sức mạnh tiềm ẩn của chúng ta. Họ đã thấy một phần của nó ở biên giới. Giờ là lúc để họ thấy phần còn lại."
Chu Thiên cúi đầu chào một lần nữa, sau đó nhẹ nhàng leo lên lưng ngựa. Lý Hổ và Vương ��ại Trụ cùng đoàn hộ tống cũng nhanh chóng vào vị trí. Tiếng vó ngựa lạch cạch, hòa cùng tiếng gió, dần dần xa dần. Lâm Dịch đứng đó, nhìn theo bóng dáng sứ đoàn khuất dần trong màn sương sớm, hướng về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô cao, nhuộm đỏ một phần bầu trời. Anh biết, đây là một nước cờ mạo hiểm, nhưng là nước cờ cần thiết để phá vỡ sự cô lập và tìm kiếm một tương lai bền vững hơn cho vùng đất này. *Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và đôi khi, sự sinh tồn lại nằm trong tay những kẻ không cầm vũ khí.
***
Vài ngày sau, dưới ánh nắng gắt của buổi chiều, sứ đoàn của Chu Thiên đã đến một trạm tiếp tế ở tiền đồn láng giềng. Bầu trời không một gợn mây, nhưng bụi đất vàng óng bị gió thổi tung lên, bám vào mọi vật, tạo nên một khung cảnh khô cằn và ngột ngạt. Tiếng gió hú qua khe cửa sổ của căn phòng tạm bợ nơi họ được dẫn vào, mang theo mùi bụi, rơm khô, và mùi ngựa hôi hám. Xa xa, tiếng lính gác nói chuyện bâng quơ, tiếng động vật kêu la thảm thiết, tất cả hòa quyện tạo nên một b��u không khí xa xôi, thù địch ngầm, và đầy rẫy sự nghi ngờ.
Chu Thiên, Lý Hổ và Vương Đại Trụ bị dẫn vào một căn phòng nhỏ, ẩm thấp, chỉ có một chiếc bàn gỗ thô kệch và vài chiếc ghế đẩu. Đối diện họ, ngồi chễm chệ trên chiếc ghế độc tôn, là một vị quan lại láng giềng với vẻ ngoài thô lỗ và hống hách. Hắn ta có một thân hình vạm vỡ, khuôn mặt sạm nắng, ánh mắt dò xét và đầy khinh thường. Hắn ta mặc một bộ giáp trụ đơn giản nhưng cứng cáp, toát ra vẻ của một vị tướng hoặc lãnh chúa địa phương, quen với quyền lực và vũ lực. Hắn ta không buồn che giấu sự khinh miệt đối với "vùng đất mới nổi" của Lâm Dịch.
"Ồ, thì ra là sứ giả từ 'vùng đất bình yên' kia ư?" Quan lại láng giềng cất giọng cộc cằn, âm lượng vang dội trong căn phòng nhỏ. Hắn ta cười khẩy, để lộ hàm răng ố vàng. "Sau khi đánh đuổi quân ta, giờ lại muốn đàm phán hòa bình? Chuyện nực cười!" Hắn ta gõ nhẹ ngón tay lên bàn, tạo ra một âm thanh khô khốc.
Chu Thiên giữ vẻ bình tĩnh, nét mặt không chút biến sắc. Ông khẽ khom người, tuân thủ nghi lễ ngoại giao cơ bản nhất. "Bẩm đại nhân, vùng đất của chúng tôi chỉ là tự vệ. Chúng tôi không hề có ý gây hấn, chỉ mong muốn an cư lạc nghiệp. Lần này đến đây, là để đề xuất một hiệp ước có lợi cho cả hai bên: cam kết không xâm phạm biên giới, thiết lập vùng đệm trung lập, và quan trọng nhất là mở rộng hợp tác thương mại, chia sẻ tài nguyên và kỹ thuật canh tác tiên tiến. Chủ công của chúng tôi, Lâm Dịch, luôn coi trọng sự phát triển chung và hòa bình lâu dài." Ông nói một cách từ tốn, giọng điệu ôn hòa nhưng mỗi từ đều mang sức nặng của lý lẽ.
Quan lại láng giềng nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực. "Lợi ích? Ngươi nghĩ một vùng đất nhỏ bé mới nổi như các ngươi có gì để trao đổi với chúng ta? Hay là muốn dùng lời lẽ để che giấu tham vọng bành trướng? Ngươi nghĩ chúng ta ngu ngốc sao?" Hắn ta dựa lưng vào ghế, ra vẻ bề trên, như thể đang nhìn xuống một kẻ hạ đẳng.
Lý Hổ và Vương Đại Trụ đứng sau Chu Thiên, nắm chặt chuôi đao, ánh mắt cảnh giác quét qua những binh lính đang canh gác cửa phòng. Lời lẽ khinh thường của tên quan lại khiến họ sôi máu, nhưng họ vẫn kiềm chế, tuân theo sự chỉ dẫn vô hình của Chu Thiên.
Chu Thiên không nao núng trước thái độ ngạo mạn. Ông tiếp tục trình bày một cách rành mạch và thuyết phục. "Thưa đại nhân, chúng tôi có thể cung cấp lương thực ổn định, với sản lượng vượt trội nhờ vào kỹ thuật canh tác mới. Chúng tôi có vật tư chất lượng cao, từ gỗ tốt cho đến khoáng sản quý hiếm, và quan trọng hơn cả, chúng tôi có thể thiết lập một mạng lưới giao thương an toàn, đảm bảo hàng hóa lưu thông thông suốt giữa hai vùng. Điều này sẽ mang lại lợi ích lâu dài cho dân chúng và cả chính quyền của ngài, giảm bớt gánh nặng quân sự, và cho phép ngài tập trung vào phát triển, củng cố vị thế." Ông mở hộp gỗ, lấy ra một số văn kiện, bên trong có bản đồ thương mại phác thảo và danh sách hàng hóa.
Quan lại láng giềng nhìn vào những văn kiện đó, ánh mắt thoáng qua vẻ tò mò, nhưng nhanh chóng bị che giấu bởi sự kiêu ngạo. Hắn ta cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ mỉa mai. "Th���t là một lời đề nghị hấp dẫn... Nhưng làm sao ta biết các ngươi không gieo mầm họa bên trong lãnh thổ của ta? Rằng những 'kỹ thuật canh tác' của các ngươi không phải là vỏ bọc cho việc thu thập thông tin, hay những 'lương thực ổn định' của các ngươi không phải là phương tiện để thao túng dân chúng của ta?" Hắn ta ngừng lại, ánh mắt sắc lạnh quét qua Chu Thiên. "Ta cần thời gian để suy xét. Sứ đoàn của ngươi cứ ở lại đây, 'nghỉ ngơi' một thời gian. Đừng nghĩ đến chuyện rời đi khi chưa có lệnh của ta!"
Chu Thiên hiểu rằng đây là một động thái thăm dò, một cách để giữ chân họ và gây áp lực. Ông khẽ thở dài trong lòng, biết rằng con đường ngoại giao này sẽ còn gian nan hơn ông tưởng. Ông cúi đầu, vẻ mặt vẫn giữ sự điềm tĩnh. "Xin tuân lệnh đại nhân. Chúng tôi sẽ chờ đợi chỉ dụ của ngài."
Lý Hổ và Vương Đại Trụ liếc nhìn nhau, trong lòng không khỏi bất an. Họ biết, 'nghỉ ngơi' ở đây không khác gì bị giam lỏng. Nhưng họ cũng hiểu rằng, trong tình thế này, bất kỳ hành động nông nổi nào cũng có thể phá hỏng t���t cả. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, và đôi khi, sự nhẫn nhịn là vũ khí mạnh hơn bất kỳ thanh đao nào.
***
Trong khi sứ đoàn của Chu Thiên đang đối mặt với những thử thách khó khăn nơi tiền đồn láng giềng, thì ở vùng đất tự trị của Lâm Dịch, một buổi chiều tối yên bình đang buông xuống. Trời thanh, trăng sáng vành vạnh trên cao, rải ánh bạc xuống Hồ Sen Tĩnh Mịch, nơi những đóa sen trắng muốt đang khép mình dưới làn gió mát. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu rả rích từ những bụi cây thủy sinh, và tiếng lá xào xạc trong gió nhẹ, tất cả tạo nên một khung cảnh tĩnh lặng, thanh bình đến nao lòng. Mùi nước tươi, hương hoa sen thoang thoảng và mùi đất ẩm ướt lẩn quất trong không khí, xoa dịu tâm hồn.
Lâm Dịch ngồi một mình trên tảng đá lớn bên bờ hồ, ánh mắt dõi theo những gợn sóng lăn tăn phản chiếu ánh trăng. Vẻ bình yên bề ngoài của cảnh vật không thể xoa dịu được nỗi lo lắng âm ỉ trong lòng anh. Đã vài ngày trôi qua kể từ khi sứ đoàn của Chu Thiên lên đường, và không có bất k��� tin tức nào. Sự im lặng này, trong thời buổi loạn lạc, còn đáng sợ hơn cả tin dữ.
Anh hình dung cảnh Chu Thiên đang đối mặt với những lời chất vấn, những ánh mắt dò xét, và thái độ khinh thường từ những kẻ quan lại cố hữu. *Liệu Chu lão có đủ sức thuyết phục họ? Liệu họ có nhìn thấy bức tranh lớn hơn, hay chỉ chăm chăm vào lợi ích nhỏ nhoi trước mắt?* Lâm Dịch tự hỏi. Anh biết, trong thế giới này, sự tin tưởng là một thứ xa xỉ, và lời đề nghị hòa bình thường bị coi là dấu hiệu của sự yếu đuối.
Lâm Dịch khẽ thở dài, cảm nhận gánh nặng trách nhiệm đè lên vai mình. Mỗi quyết định của anh đều ảnh hưởng đến vận mệnh của hàng ngàn con người đã đặt niềm tin vào anh, vào vùng đất mà anh đang cố gắng gây dựng. *Mảnh đất này là tất cả những gì ta có thể bảo vệ. Bình yên, sao mà khó khăn đến thế...* Anh nhớ lại những ngày đầu tiên khi anh mới xuyên không, chỉ mong muốn một cuộc sống bình dị, an toàn. Giờ đây, anh đã có một gia đình, một cộng đồng, và một vùng đất để bảo vệ. Nhưng sự bình yên ��ó vẫn là một mục tiêu xa vời, phải đánh đổi bằng rất nhiều mưu lược, kiên nhẫn và đôi khi là cả sự mạo hiểm.
Anh nhặt một viên sỏi nhỏ, nhẵn thín trong lòng bàn tay, cảm nhận sự mát lạnh và trơn nhẵn của nó. Anh ném nó xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo ra những gợn sóng lan tỏa, phá vỡ hình ảnh ánh trăng phản chiếu. Tựa như những hành động của anh, dù nhỏ bé, nhưng cũng có thể tạo ra những làn sóng ảnh hưởng đến toàn bộ cục diện. Anh biết, không phải mọi thế lực đều dễ dàng chấp nhận đề xuất hòa bình. Việc sứ đoàn của Chu Thiên bị giữ lại, dù không bị hại, cũng cho thấy sự cảnh giác và có thể là ý đồ thăm dò từ phía đối phương, mở ra khả năng cho các động thái thù địch hoặc đàm phán phức tạp hơn trong tương lai. Có thể sẽ xuất hiện những thách thức bất ngờ từ các đối tác đàm phán, những yêu sách vô lý hoặc động thái lật lọng.
Lâm Dịch đứng dậy, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi những vì sao đang lấp lánh như những hy vọng mong manh. Anh biết rằng dù kết quả của chuyến đi này thế nào, anh cũng phải chuẩn bị cho mọi tình huống. Anh sẽ không ngừng tìm kiếm giải pháp, không ngừng học hỏi và thích nghi. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, và anh sẽ dùng nó để bảo vệ những gì anh trân trọng. Con đường đến "bình yên" vẫn còn dài, đầy gian nan, nhưng anh biết rằng, với trí tuệ, sự kiên cường và những người đồng hành đáng tin cậy, họ sẽ vượt qua tất cả. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ tiếp tục chiến đấu, không phải bằng gươm đao, mà bằng sự khôn ngoan và ý chí kiên định, cho một cuộc sống mà anh hằng khao khát – một cuộc sống bình yên, có ý nghĩa.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.