Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 939: Thử Lửa Biên Cương: Phản Ứng Khôn Ngoan

Đêm khuya, gió heo hút rít qua những khe đá dựng đứng của Đồn Gác Biên Giới, mang theo hơi lạnh buốt giá đặc trưng của vùng đất phía bắc. Ánh đèn dầu leo lét từ các vọng gác hắt xuống, tạo nên những vệt sáng vàng vọt trên nền đất đá lởm chởm, soi rõ bóng dáng những binh sĩ tuần tra đang co ro trong lớp áo giáp thô sơ. Tiếng bước chân đều đặn của lính gác, tiếng vũ khí va vào nhau lách cách, cùng tiếng gió hú nghe như lời than vãn của vùng biên ải, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí căng thẳng, kỷ luật đến nghẹt thở. Mùi bụi đất khô cằn, mùi mồ hôi chua chát của những người lính đã thức trắng đêm, và cả mùi khói than củi từ những bếp lửa nhỏ đang nấu ăn vương vấn trong không khí lạnh lẽo, nhắc nhở về cuộc sống khắc nghiệt nơi đây.

Bên trong doanh trại, nơi ánh lửa từ lò sưởi mang lại chút hơi ấm hiếm hoi, Binh trưởng Triệu đang kiểm tra lại bản đồ bố phòng. Dáng người rắn rỏi của ông ta, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo dài trên má càng làm tăng thêm vẻ nghiêm nghị. Đôi mắt sắc nh�� chim ưng lướt qua từng chi tiết, như thể muốn xuyên thủng màn đêm để nhìn rõ từng tấc đất ngoài kia. Ông đã trải qua không biết bao nhiêu đêm như thế này, nhưng đêm nay, có gì đó khác lạ. Một sự bất an mơ hồ len lỏi trong tâm trí người binh trưởng già dặn. Ông biết, sự bình yên mà Lâm công tử đang cố gắng kiến tạo không thể tồn tại mãi mà không bị thử thách.

Đúng lúc đó, một bóng người hớt hải lao vào doanh trại. Đó là một người đưa tin trẻ tuổi, vóc dáng nhanh nhẹn, mặt mày lấm lem bụi đất và mồ hôi. Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt cậu ta, lộ rõ vẻ hoảng hốt và khẩn trương.

"Báo... báo cáo Binh trưởng Triệu!" Người đưa tin thở dốc, giọng nói đứt quãng vì chạy quá sức. "Phát hiện quân đội... phía bắc... khoảng trăm người... đang tiến vào biên giới phía Bắc!"

Binh trưởng Triệu cau mày, ánh mắt trở nên lạnh lẽo. Ông đã dự liệu được điều này, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh đến vậy. "Quân đội của thế lực nào?"

"Không rõ... nhưng có cờ hiệu màu xanh thẫm... quân phục thô ráp... chúng có vẻ là đội quân ô hợp từ Hắc Phong trại... hoặc một thế lực nhỏ nào đó đang muốn thử..." người đưa tin lắp bắp, cố gắng nhớ lại những gì mình đã quan sát được trong màn đêm.

"Hắc Phong trại?" Binh trưởng Triệu lẩm bẩm, một nụ cười khẩy hiện lên trên môi. "Những kẻ đó vẫn chưa từ bỏ ý định sao? Được rồi. Ngươi đã làm tốt lắm." Ông quay sang một binh sĩ khác đang đứng gần đó. "Ngươi, lập tức truyền tin về tổng bộ. Báo cáo tình hình khẩn cấp, xin chỉ thị từ Lâm công tử."

Người binh sĩ vội vàng tuân lệnh, nhanh chóng rời đi. Binh trưởng Triệu lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn bao trùm. "Trận chiến đầu tiên..." ông thì thầm. "Sẽ là một phép thử cho những gì chúng ta đã dày công xây dựng." Ông đã chứng kiến sự biến đổi của những người dân binh dưới sự dẫn dắt của Lâm Dịch. Từ những nông dân chân lấm tay bùn, họ đã trở thành những chiến binh có kỷ luật, biết phối hợp, và quan trọng nhất, họ có một mục đích để chiến đấu: bảo vệ mái nhà, bảo vệ gia đình, bảo vệ vùng đất mà Lâm D���ch đã mang lại sự bình yên cho họ. Ông tin tưởng vào họ, tin tưởng vào những chiến thuật mà Lâm Dịch đã vạch ra, và hơn hết, ông tin tưởng vào chính Lâm Dịch.

Chỉ ít lâu sau, mệnh lệnh từ tổng bộ đã được truyền đến đồn gác. Người truyền lệnh, một thanh niên trẻ nhưng đầy nhiệt huyết, giọng nói vang dội trong doanh trại: "Chủ công có lệnh! Binh trưởng Triệu, Lý Hổ, Vương Đại Trụ, lập tức triển khai theo phương án C. Không truy kích, chỉ phòng thủ. Đảm bảo an toàn cho dân binh, và không để bất kỳ kẻ xâm nhập nào vượt qua ranh giới đã định!"

Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. Phương án C là một trong những phương án phòng thủ đã được Lâm Dịch và các cộng sự vạch ra kỹ lưỡng, đặc biệt dành cho những cuộc xâm nhập quy mô nhỏ nhằm thăm dò hoặc cướp bóc. Nó nhấn mạnh vào việc sử dụng địa hình hiểm trở, tận dụng lợi thế phòng thủ, và triệt tiêu ý chí chiến đấu của đối phương mà không cần phải tổn hao quá nhiều binh lực. "Nghe rõ! Truyền lệnh cho Lý Hổ và Vương Đại Trụ, chuẩn bị lực lượng. Chúng ta sẽ cho những kẻ đó thấy, vùng đất này không phải là nơi chúng muốn đến là đến, muốn đi là đi!"

Ông biết Lâm Dịch không muốn một cuộc chiến tranh, nhưng anh cũng không hề yếu đuối. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," Binh trưởng Triệu thầm nghĩ, nhớ lại câu nói thường trực của Lâm Dịch. Và để sinh tồn, đôi khi phải chứng minh sức mạnh của mình. Ông nhặt lấy chiếc mũ giáp của mình, đội lên đầu, rồi khoác lên người tấm áo choàng dày. Màn đêm vẫn còn đặc quánh, nhưng trong không khí đã bắt đầu le lói những tia sáng đầu tiên của bình minh. Một trận chiến sắp diễn ra, và Binh trưởng Triệu đã sẵn sàng.

***

Rạng sáng, khi màn đêm vẫn còn vương vấn nhưng sương mù đã bắt đầu tan loãng, một không gian yên tĩnh đến lạ thường bao trùm thung lũng hẹp. Nơi đây, những vách đá dựng đứng hai bên tạo thành một hành lang tự nhiên, là con đường duy nhất để tiến sâu vào vùng đất tự trị từ phía bắc. Mùi đất ẩm và cây cỏ dại đặc trưng của vùng sơn cước lan tỏa trong không khí lạnh lẽo. Ánh sáng lờ mờ của bình minh chưa đủ để xua tan bóng tối dưới chân núi, chỉ đủ để vẽ nên những đường nét mờ ảo của địa hình hiểm trở.

Tại đây, lực lượng dân binh của Lâm Dịch đã được triển khai từ trước đó theo Phương án C. Họ ẩn mình trong các khe đá, sau những bụi cây rậm rạp, với vũ khí thô sơ nhưng được mài sắc cẩn thận: đao, thương, cung tên. Mỗi người lính đều mặc trang phục gọn gàng, dù là vải thô nhưng đã được gia cố những miếng da cứng ở những vị trí trọng yếu. Gương mặt họ, dù còn mang nét chất phác của người dân thường, nhưng đã ánh lên sự kiên nghị và tập trung cao độ. Họ không còn là những nông dân nhút nhát, mà đã trở thành những người bảo vệ thực sự, được rèn luyện kỹ càng dưới bàn tay của Binh trưởng Triệu, Lý Hổ và Vương Đại Trụ.

Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, đứng trên một mỏm đá cao, ánh mắt sắc bén lướt qua từng vị trí. Ông ta không ngừng nhắc nhở: "Giữ vững đội hình! Không ai được vượt qua ranh giới! Nhớ lời Lâm công tử, chúng ta chỉ phòng thủ, không truy kích!" Giọng ông trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng trong thung lũng, trấn an tinh thần binh sĩ.

Lý Hổ, với thân hình vạm vỡ, khuôn mặt hung dữ và vết sẹo nhỏ trên lông mày, đứng ngay tuyến đầu. Anh ta nắm chặt thanh đại đao trong tay, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo. Đôi mắt anh ta sáng rực như hổ đói, sẵn sàng lao vào kẻ địch bất cứ lúc nào. Bên cạnh Lý Hổ là Vương Đại Trụ, thân hình cũng vạm vỡ không kém, khuôn mặt chất phác nhưng ánh lên vẻ kiên cường. Anh ta cầm một cây thương dài, mũi thương sáng loáng dưới ánh sáng mờ ảo. "Anh em đâu! Cho chúng thấy sức mạnh của chúng ta!" Lý Hổ gầm lên, giọng nói đầy khí thế, thổi bùng nhiệt huyết cho những người lính xung quanh. Vương Đại Trụ gật đầu, siết chặt cây thương, ánh mắt đầy quyết tâm bảo vệ những người đồng đội và gia đình ở phía sau.

Tiếng vó ngựa và tiếng bước chân ồn ào từ xa vọng lại, càng lúc càng gần. Sương mù dần tan, những bóng đen lờ mờ hiện ra ở cuối thung lũng. Đó là một toán quân nhỏ, khoảng trăm người, với cờ hiệu màu xanh thẫm và trang ph���c ô hợp. Chúng di chuyển một cách cẩu thả, không có đội hình, cho thấy sự thiếu kỷ luật và chủ quan. Những kẻ xâm nhập này, có lẽ là một toán cướp lớn hoặc quân lính từ một thế lực nhỏ đang tìm cách kiếm chác trong thời loạn lạc, rõ ràng không hề lường trước được sự chuẩn bị kỹ lưỡng của vùng đất này.

"Tiến lên! Cướp bóc thôi anh em!" Một tên chỉ huy của quân địch gào lên, giọng nói đầy vẻ tự mãn và tham lam. Chúng lao vào thung lũng, hoàn toàn không để ý đến sự im lặng bất thường xung quanh.

Ngay khi chúng vừa lọt vào giữa thung lũng, Binh trưởng Triệu ra hiệu lệnh. "Tấn công!"

Mũi tên xé gió bay ra, theo sau là hàng loạt những tảng đá lớn nhỏ được lăn từ trên cao xuống, chặn đứng đường tiến của quân địch. Tiếng la hét kinh hoàng vang lên khi những tên lính đầu tiên bị trúng tên hoặc bị đá đè bẹp. Lý Hổ và Vương Đại Trụ cùng với các dân binh khác xông lên từ các vị trí ẩn nấp, tạo thành một hàng rào thép vững chắc.

"Cái gì?! Sao chúng lại mạnh thế này?!" Tiếng kinh ngạc xen lẫn hoảng loạn vang lên từ phía quân địch. Chúng không ngờ sẽ gặp phải sự kháng cự mạnh mẽ và có tổ chức đến vậy. Dân binh, dù số lượng không áp đảo, nhưng lại chiến đấu với một tinh thần không hề nao núng. Họ phối hợp ăn ý, người dùng đao chặn đứng, người dùng thương đâm chọc, người dùng cung tên yểm trợ từ xa. Kiến thức về địa hình và chiến thuật mà Lâm Dịch và Binh trưởng Triệu đã truyền dạy đã được áp dụng một cách hoàn hảo.

Lý Hổ vung đại đao, tiếng gió rít lên mỗi khi anh ta chém xuống, khiến vài tên địch phải lùi bước. Vương Đại Trụ, với cây thương trong tay, như một bức tường thép di động, bảo vệ những người đồng đội xung quanh. Mùi máu tanh bắt đầu lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi đất và mồ hôi. Tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng kêu la của kẻ địch, tiếng gầm gừ của dân binh tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của chiến tranh.

Quân địch bắt đầu mất tinh thần. Chúng vốn chỉ là một toán ô hợp, không có kỷ luật, không có ý chí chiến đấu kiên định. Khi gặp phải sự kháng cự ngoài dự kiến, sự hoảng loạn nhanh chóng lan ra. "Rút lui! Rút lui!" Tiếng hô hoán thất thanh vang lên. Chúng quay đầu bỏ chạy, đạp lên nhau mà thoát thân, bỏ lại phía sau vài chục cái xác và những kẻ bị thương rên rỉ.

Binh trưởng Triệu nhìn theo bóng quân địch tháo chạy, không hề ra lệnh truy kích. Ông tuân thủ tuyệt đối chỉ thị của Lâm Dịch. "Dừng lại! Không truy kích!" Ông ra lệnh, giọng nói vẫn đầy uy lực. "Thu dọn chiến trường, kiểm tra thương vong! Duy trì cảnh giác!"

Trận chiến kết thúc nhanh chóng, chưa đầy một khắc. Dân binh thở dốc, nhưng ánh mắt họ ánh lên sự tự hào và chiến thắng. Họ đã bảo vệ được vùng đất của mình, đã chứng minh được giá trị của những ngày tháng khổ luyện. Cảm giác lạnh lẽo của đêm khuya vẫn còn, nhưng trong lòng mỗi người, một ngọn lửa ấm áp của sự đoàn kết và niềm tin đã được thắp lên.

***

Sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên của mặt trời bắt đầu xuyên qua rặng núi, xua đi màn sương giá và bóng đêm còn sót lại, không khí trong văn phòng quản lý của Lâm Dịch đã trở nên trong lành và dễ chịu. Căn phòng được trang bị đơn giản nhưng ngăn nắp, phản ánh phong cách làm việc của chủ nhân. Mùi mực tàu thoang thoảng, hòa lẫn với mùi giấy mới và chút hương thảo mộc từ ấm trà trên bàn. Từ bên ngoài vọng vào, tiếng nói chuyện rộn ràng của người dân bắt đầu một ngày mới, tiếng chim hót líu lo, tạo nên một sự đối lập hoàn toàn với khung cảnh chiến trường vừa diễn ra vài giờ trước.

Lâm Dịch, vẻ mặt vẫn thanh tú nhưng đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải, đang chăm chú lắng nghe báo cáo từ Trần Nhị Cẩu. Anh ngồi thẳng lưng sau bàn làm việc, tay khẽ gõ nhịp lên mặt bàn gỗ. Thân hình anh vẫn gầy gò, hơi xanh xao, nhưng sự điềm tĩnh và kiên định toát ra từ anh khiến mọi người xung quanh đều cảm thấy tin tưởng.

"Chủ công, Binh trưởng Triệu đã báo cáo về. Quân địch đã hoàn toàn bị đánh bại và tháo chạy. Chúng ta không có bất kỳ thương vong nào đáng kể, chỉ vài vết xước nhỏ. Phía địch, theo ước tính của Binh trưởng Triệu, có ít nhất ba mươi kẻ tử trận, và số bị thương thì không đếm xuể. Chúng bỏ lại khá nhiều vũ khí thô sơ và một số vật phẩm cướp được từ những làng mạc khác." Trần Nhị Cẩu báo cáo rành mạch, đôi mắt sáng lên niềm tự hào. Dù còn trẻ, nhưng cậu đã chứng tỏ được sự nhanh nhẹn và trung thành tuyệt đối với Lâm Dịch. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" câu nói đặc trưng của cậu, dù không được thốt ra lúc này, vẫn hiện rõ trong thái độ của cậu.

Chu Thiên, với dáng người thư sinh, râu dài và cặp kính gọng kim loại đang phản chiếu ánh sáng, trầm tĩnh ngồi bên cạnh, tay vuốt nhẹ cuốn sách cũ mà ông luôn mang theo. Ông gật đầu tán thành với báo cáo của Trần Nhị Cẩu, ánh mắt lộ vẻ hài lòng. "Quả nhiên, Phương án C đã phát huy tác dụng triệt để. Dân binh của chúng ta đã thể hiện sự kỷ luật và khả năng chiến đấu vượt trội so với dự kiến. Đây là một chiến thắng vang dội, thưa Chủ công."

Lâm Dịch gật đầu nhẹ, không có vẻ quá phấn khích. Anh đã dự liệu được kết quả này, bởi anh tin tưởng vào sự chuẩn bị của mình và vào những người đã đặt niềm tin vào anh. Trong đầu anh, những suy nghĩ hiện đại vẫn không ngừng phân tích tình hình. *Một phép thử. Đúng như dự đoán. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự bình yên phải được tự tay bảo vệ.* Anh đã tốn rất nhiều công sức để huấn luyện dân binh, không phải để họ trở thành những cỗ máy chiến tranh, mà là để họ có thể tự vệ, bảo vệ mảnh đất này. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh thầm nhủ. "Và để sinh tồn, không chỉ cần vũ lực, mà còn cần trí tuệ."

Anh nhìn Chu Thiên và Trần Nhị Cẩu, ánh mắt kiên định. "Không truy kích là đúng đắn. Mục tiêu của chúng ta không phải là tiêu diệt hay mở rộng lãnh thổ, mà là răn đe và bảo vệ. Nếu chúng ta truy kích, chúng ta sẽ tự biến mình thành kẻ gây hấn, và điều đó đi ngược lại những gì chúng ta đang xây dựng." Anh dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu không khí trong lành của buổi sáng. "Thế giới này đang trong cơn loạn lạc, và một vùng đất yên bình như của chúng ta sẽ luôn là mục tiêu. Nhưng chúng ta không thể để mình bị cuốn vào vòng xoáy chiến tranh vô tận."

"Chu Thiên," Lâm Dịch tiếp lời, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy uy lực. "Hãy soạn thảo một lá thư. Gửi tới tổng đốc phía Bắc, nơi mà toán quân này có thể xuất phát. Trong thư, hãy nêu rõ rằng chúng ta đã đẩy lùi một cuộc xâm nhập bất hợp pháp vào lãnh thổ của mình. Nêu rõ chúng ta không có ý định gây hấn hay mở rộng, nhưng chúng ta sẽ không dung thứ cho bất kỳ hành động xâm phạm nào. Hãy nhấn mạnh rằng chúng ta có đủ khả năng để bảo vệ những gì thuộc về mình, và chúng ta sẵn sàng làm mọi thứ để giữ vững sự bình yên này." Lâm Dịch tin rằng *tri thức là vũ khí mạnh nhất*. Một thông điệp ngoại giao sắc bén, kèm theo bằng chứng hùng hồn về khả năng phòng thủ, sẽ có sức nặng hơn vạn lần một cuộc chiến tranh không cần thiết.

Chu Thiên gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ suy tư. "Chủ công, đây là một nước cờ khôn ngoan. Vừa răn đe, vừa giữ thể diện, lại tránh được việc leo thang xung đột. Các thế lực khác sẽ phải xem xét lại ý định của mình khi đối mặt với một vùng đất không chỉ có sức mạnh quân sự mà còn có sự khôn khéo trong ngoại giao." Ông cầm bút, sẵn sàng ghi lại những lời dặn dò của Lâm Dịch.

"Và Nhị Cẩu," Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu, "ngươi hãy chọn một người đáng tin cậy nhất, mang lá thư này đi. Đảm bảo nó đến tay tổng đốc phía Bắc một cách an toàn và nhanh chóng. Đồng thời, hãy truyền tin về chiến thắng này cho toàn thể dân chúng. Để họ thấy được rằng, những nỗ lực của họ trong việc xây dựng và bảo vệ vùng đất này là không hề vô ích. Để họ thêm tin tưởng vào con đường chúng ta đang đi."

Trần Nhị Cẩu đứng phắt dậy, vẻ mặt đầy quyết tâm. "Rõ, Chủ công! Nhị Cẩu sẽ lập tức lo liệu!" Cậu bé hiểu rằng việc truyền tải thông tin một cách chính xác và kịp thời cũng là một phần quan trọng của chiến lược.

Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, cảm nhận ánh nắng ban mai ấm áp xuyên qua khung cửa sổ. Mối nguy hiểm đầu tiên đã được hóa giải, nhưng anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Sự thành công trong việc đẩy lùi cuộc xâm nhập này sẽ khiến vùng đất của anh trở nên nổi bật hơn, thu hút sự chú ý – cả tích cực và tiêu cực – từ các thế lực khác. Nó sẽ là một hình mẫu cho sự tự vệ, nhưng cũng có thể là một cái gai trong mắt những kẻ muốn bành trướng. Việc chứng minh năng lực phòng thủ mà không leo thang xung đột sẽ định hình cách các thế lực láng giềng đối xử với vùng đất của Lâm Dịch, có thể dẫn đến các thỏa thuận ngoại giao mới, hoặc căng thẳng ngầm kéo dài.

Nhưng dù sao, tinh thần đoàn kết và kinh nghiệm chiến đấu có được từ trận chiến này đã củng cố dân binh, chuẩn bị cho những mối đe dọa phức tạp hơn trong tương lai. Lâm Dịch đã không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, anh chỉ muốn xây dựng một nơi mà những giá trị anh trân trọng có thể tồn tại. Anh mở mắt ra, ánh nhìn xa xăm về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô cao. Con đường đến "bình yên" vẫn còn dài, đầy gian nan, nhưng anh biết rằng, với trí tuệ, sự kiên cường và những người đồng hành đáng tin cậy, họ sẽ vượt qua tất cả.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free