Lạc thế chi nhân - Chương 938: Pháp Độ Mới: An Cư Lạc Nghiệp
Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt, để lại sau lưng một ngày huấn luyện vất vả nhưng tràn đầy nhiệt huyết. Lâm Dịch đứng đó, nhìn những người dân binh dần tản ra, mang theo sự mệt mỏi nhưng cũng cả niềm tin mới. Anh đã nói với Binh trưởng Triệu về việc rèn luyện tinh thần và khả năng thích nghi, không chỉ đơn thuần là kỹ năng chiến đấu. Đó là một phần trong kế hoạch lớn hơn, một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh về một vùng đất mà anh hằng mơ ước, nơi người dân có thể thực sự an cư lạc nghiệp.
Anh không phải là hoàng đế, cũng không phải tiên nhân. Anh chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị lạc vào thế giới cổ đại đầy khắc nghiệt này. Và anh đang dùng những gì mình có, những kiến thức, những kinh nghiệm, và cả những giá trị mà anh trân trọng, để bảo vệ những người xung quanh, để xây dựng một cuộc sống có ý nghĩa. Con đường này có thể đầy chông gai, có thể ph���i đối mặt với vô vàn áp lực từ các thế lực bên ngoài, nhưng Lâm Dịch tin rằng, chính sự kiên định, sự đoàn kết và ý chí tự vệ của người dân sẽ là nền móng vững chắc nhất. Bởi lẽ, *sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để sinh tồn một cách có phẩm giá, cần phải có một trật tự, một hệ thống đủ mạnh để bảo vệ những giá trị đó.
***
Sáng hôm sau, một ngày nắng nhẹ, gió mát lành luồn qua những khe cửa sổ của căn phòng làm việc của Lâm Dịch, mang theo mùi đất mới và hương lúa non thoang thoảng từ những cánh đồng vừa được tưới tiêu. Bên trong, không khí lại đặc quánh sự tập trung. Lâm Dịch ngồi trước một chiếc bàn gỗ sẫm màu, tay lướt nhẹ qua những bản thảo luật lệ cuối cùng, từng nét chữ được viết cẩn thận trên giấy. Ánh mắt anh sâu thẳm, ẩn chứa sự tính toán kỹ lưỡng của một kiến trúc sư đang đặt những viên gạch cuối cùng cho một công trình vĩ đại. Đối diện anh là những gương mặt thân quen, những cộng sự đắc lực đã cùng anh vượt qua bao khó khăn: Chu Thiên, với dáng vẻ thư sinh, râu dài, đôi mắt tinh anh thường ẩn sau cặp kính; Tô Mẫn, thanh tú nhưng sắc sảo, gương mặt thông minh luôn toát lên vẻ ưu tư; Trần Nhị Cẩu, dù đã trải qua nhiều thăng trầm, vẫn giữ được nét ngây ngô nhưng đôi mắt sáng rực sự nhiệt huyết; và Vương Đại Trụ, vạm vỡ, chất phác, là biểu tượng của sức mạnh và sự trung thành.
Cuốn Cẩm Nang Kế Sách dày cộm được đặt ngay ngắn bên cạnh Lâm Dịch, như một người bạn đồng hành thầm lặng, gợi nhắc anh về những tri thức từ thế giới cũ. Anh lật một trang, rồi lại ngẩng đầu nhìn những người cộng sự của mình.
"Mục tiêu của chúng ta không phải là xây dựng một vương triều," Lâm Dịch cất giọng, trầm lắng nhưng rõ ràng, từng chữ như được khắc tạc vào không gian. "Mà là một vùng đất mà ở đó, mỗi người dân đều có thể an cư lạc nghiệp, không bị đói kém, không bị áp bức. Để làm được điều đó, pháp luật phải là nền tảng vững chắc nhất." Anh dừng lại một chút, ánh mắt quét qua từng người, như muốn đảm bảo họ hiểu rõ tầm quan trọng của những gì sắp được ban hành. "Ch��ng ta đã nhìn thấy sự mục ruỗng của Đại Hạ vương triều, sự bất công của những kẻ nắm quyền, sự thống khổ của dân chúng khi không có luật pháp nào thực sự bảo vệ họ. Pháp Độ An Cư này, không chỉ là những điều khoản trên giấy, mà là lời hứa của chúng ta với những người dân đã tin tưởng vào Lâm Dịch này, vào vùng đất này."
Chu Thiên đẩy nhẹ cặp kính, nét mặt trầm ngâm. "Những điều khoản này tuy đơn giản nhưng lại bao hàm đạo lý sâu xa, khắc chế được những tệ nạn cố hữu của vương triều cũ. Việc quy định rõ ràng về sở hữu đất đai, về thuế má, về việc giải quyết tranh chấp... tất cả đều hướng đến sự công bằng. Nhưng liệu dân chúng có dễ dàng tiếp nhận? Họ đã quen với việc cường hào chiếm đoạt, quan lại tham nhũng, những điều này đã ăn sâu vào tiềm thức của họ." Chu Thiên tỏ vẻ lo ngại, bởi ông hiểu rõ sức ì của một xã hội đã chìm trong lầm than quá lâu.
Lâm Dịch gật đầu, hiểu rõ nỗi băn khoăn của Chu Thiên. "Đó là lý do chúng ta cần phải kiên nhẫn, và quan trọng hơn, là phải nhất quán trong việc thực thi. Pháp luật không chỉ là để răn đe, mà còn là để giáo hóa. Chúng ta sẽ giải thích cặn kẽ từng điều khoản, cho họ thấy lợi ích thực sự mà nó mang lại. Sẽ có những kẻ phản đối, những kẻ muốn duy trì trật tự cũ để trục lợi, nhưng chúng ta phải kiên quyết. *Tri thức là vũ khí mạnh nhất*, và trong trường hợp này, tri thức về quyền lợi và nghĩa vụ của mình sẽ là thứ vũ khí giúp dân chúng thoát khỏi xiềng xích của sự áp bức."
Tô Mẫn tiếp lời, giọng nói sắc sảo nhưng đầy lý trí. "Về mặt kinh tế, việc quy định rõ ràng về sở hữu đất đai và giao thương sẽ kích thích sản xuất và thu hút thương nhân. Các công trình thủy lợi và đường sá chúng ta đã xây dựng sẽ là bệ phóng. Tuy nhiên, việc thu hút dân cư từ các vùng loạn lạc cần có chính sách hỗ trợ ban đầu. Họ đến đây thường trong tình trạng kiệt quệ, nếu không có sự giúp đỡ thiết thực, họ sẽ khó lòng an cư, thậm chí có thể gây ra bất ổn." Nàng không chỉ nhìn vào hiện tại mà còn tính toán đến những tác động lâu dài, một cái nhìn bao quát về kinh tế – xã hội.
"Ngươi nói rất đúng, Tô Mẫn," Lâm Dịch tán thành. "Chúng ta sẽ cấp cho họ đất đai để canh tác, miễn thuế trong vài vụ mùa đầu tiên, cung cấp hạt giống và công cụ cơ bản. Đồng thời, thiết lập các khu nhà ở tạm thời cho họ. Quan trọng nhất là sự an toàn và công bằng. Khi họ thấy được hy vọng, thấy được một tương lai khác, họ sẽ tự nguyện làm việc và cống hiến. Chúng ta không thể hứa hẹn một cuộc sống giàu sang ngay lập tức, nhưng có thể hứa hẹn một cuộc sống không bị áp bức, một cuộc sống có hy vọng." Anh nghĩ đến những mảnh đất hoang hóa, những cánh rừng bạt ngàn chưa được khai thác, và cả những con người đang cần một nơi để bám víu.
Trần Nhị Cẩu, với vẻ mặt hăng hái, xoa xoa tay. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nếu có kẻ nào dám phá rối, dám ức hiếp người dân thì cứ giao cho Nhị Cẩu. Nhị Cẩu sẽ cho hắn biết mùi luật pháp của đại ca!" Anh ta nắm chặt tay, thể hiện sự nhiệt tình và trung thành tuyệt đối.
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, "Không cần vội vã, Nhị Cẩu. Mọi việc đều phải theo quy củ. Bất kỳ sự vi phạm nào cũng sẽ được xử lý theo Pháp Độ mới, không thiên vị, không nương tay. Ngươi và Đại Trụ sẽ là những người thực thi quan trọng, đảm bảo rằng luật pháp được tôn trọng."
Vương Đại Trụ gật đầu chắc nịch, giọng nói trầm hùng. "Phải có luật rõ ràng để người dân biết đâu là đúng, đâu là sai. Không thì lại loạn mất. Tôi sẽ đảm bảo dân binh hiểu rõ Pháp Độ này, và là tấm gương thực thi trước nhất." Ánh mắt anh ta kiên định, như một bức tường thành vững chắc.
Lâm Dịch gật đầu, đưa ra quyết định cuối cùng. "Vậy thì đã rõ. Chu Thiên, ngươi hãy chuẩn bị cho việc công bố. Tô Mẫn, ngươi cùng với Trương Quản sự lập tức xây dựng chính sách hỗ trợ cụ thể cho người di cư, cả về vật chất lẫn quy trình tiếp nhận. Nhị Cẩu và Đại Trụ, hai ngươi hãy đảm bảo an ninh trật tự, đặc biệt là vào ngày công bố. Đồng thời, phổ biến những điều khoản chính yếu cho dân binh và người dân, để họ có sự chuẩn bị tâm lý." Anh phân công rành mạch, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Mỗi người đều có một vai trò, một nhiệm vụ rõ ràng, tạo nên một cỗ máy vận hành trơn tru. Anh biết rằng, việc ban hành luật chỉ là bước đầu, việc thực thi và duy trì nó mới là thử thách lớn nhất.
***
Buổi trưa hôm đó, quảng trường trung tâm của vùng đất tự trị đông nghịt người. Ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu xuống, làm bừng sáng những khuôn mặt tò mò, lo lắng và cả hy vọng của người dân. Không khí không ồn ào hỗn loạn, mà là một sự tĩnh lặng đặc biệt, một sự chờ đợi. Một đài cao tạm được dựng lên bằng gỗ thông mới, mùi nhựa cây vẫn còn thoang thoảng trong không khí.
Chu Thiên, trong bộ trường bào màu chàm giản dị nhưng sạch sẽ, bước lên đài. Ông không mang theo vẻ uy quyền của một quan lại, mà là sự trang nghiêm của một học giả, một người mang trọng trách truyền đạt tri thức. Giọng nói của ông rõ ràng và truyền cảm, vang vọng khắp quảng trường, mỗi chữ như được gọt giũa tỉ mỉ, cẩn trọng. Bên cạnh ông, Lâm Dịch đứng đó, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng khuôn mặt trong đám đông. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, cố gắng cảm nhận dòng chảy cảm xúc từ những người dân của mình. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ cùng các dân binh đứng xung quanh, giữ trật tự và sẵn sàng trả lời thắc mắc, ánh mắt cảnh giác nhưng cũng đầy tự hào.
"Thưa toàn thể người dân của vùng đất này!" Chu Thiên mở lời, giọng ông dứt khoát. "Hôm nay, chúng ta tụ họp tại đây để chứng kiến một khoảnh khắc lịch sử. Một khoảnh khắc mà chúng ta cùng nhau đặt những viên gạch đầu tiên cho một tương lai công bằng, một cuộc sống an bình. Đây là 'Pháp Độ An Cư', những luật lệ mới sẽ định hình nên cuộc sống của chúng ta, bảo vệ quyền lợi của chúng ta, và đưa vùng đất này trở thành nơi mà mỗi người đều có thể tìm thấy sự bình yên và thịnh vượng."
Ông bắt đầu đọc to, rõ ràng từng điều khoản chính. "Điều thứ nhất: Mỗi tấc đất đều thuộc về người cày, không ai được phép cưỡng đoạt. Người dân được cấp quyền sử dụng đất lâu dài để canh tác, phát triển sản xuất. Quan lại không được phép tự ý thu hồi, cường hào không được phép cướp đoạt. Ai vi phạm sẽ bị xử lý nghiêm minh theo luật pháp."
Tiếng rì rầm bàn tán bắt đầu nổi lên trong đám đông. "Thật sao? Sẽ không còn cảnh cường hào ức hiếp nữa ư?" Một người phụ nữ lớn tuổi thì thầm, ánh mắt bà vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi từ những năm tháng bị địa chủ bóc lột. "Pháp độ này nghe lạ quá, nhưng nếu thật thì tốt biết mấy." Một thanh niên nông dân nắm chặt tay, trong lòng nhen nhóm một tia hy vọng. Nhiều người gật gù tán thành, nhưng cũng có không ít người vẫn còn giữ vẻ hoài nghi, bởi những lời hứa hẹn đã quá nhiều, nhưng thực tế thì luôn phũ phàng.
Chu Thiên tiếp tục, giọng ông vẫn giữ sự bình tĩnh và chắc chắn. "Điều thứ hai: Thuế má minh bạch, công bằng, không lạm thu. Thuế sẽ được thu theo tỷ lệ cố định trên sản lượng thu hoạch, đảm bảo đủ để duy trì các công trình công cộng và an ninh. Sẽ không có chuyện quan lại tự ý tăng thuế, hay thu thêm các khoản phụ phí vô lý. Mọi khoản thu chi sẽ được công khai minh bạch, để người dân đều có thể giám sát."
Lâm Dịch quan sát kỹ lưỡng. Anh thấy rõ sự ngạc nhiên trên nhiều gương mặt. Trong một thế giới nơi thuế má là gánh nặng không đáy, nơi quan lại vơ vét không ngừng, điều khoản này thực sự là một cuộc cách mạng. Nó không chỉ hứa hẹn giảm bớt gánh nặng, mà còn trao cho người dân một quyền lực mới: quyền giám sát.
"Điều thứ ba: Mọi tranh chấp, dù là đất đai, tài sản hay mâu thuẫn cá nhân, sẽ được giải quyết tại Đình Công Lý, dựa trên lẽ phải và chứng cứ. Không có thân phận cao thấp, không có kẻ mạnh yếu, tất cả đều bình đẳng trước pháp luật. Kẻ nào dùng vũ lực, thế lực để ức hiếp, sẽ bị trừng trị thích đáng."
Lời tuyên bố này như một làn gió mát thổi qua những tâm hồn đã quá mệt mỏi với sự bất công. "Đình Công Lý? Không phải là nha môn sao?" Một người dân hỏi nhỏ, ánh mắt dò xét. Trần Nhị Cẩu bước tới, giọng nói dõng dạc nhưng thân thiện. "��úng vậy! Đình Công Lý không phải là nha môn của quan lại cũ. Ở đó, những người công chính sẽ lắng nghe các ngươi, sẽ xét xử công bằng, không một ai có thể dùng tiền tài hay quyền thế để lũng đoạn."
Lâm Dịch vẫn đứng yên, nhưng trong lòng anh, một sự hài lòng nhẹ nhàng dâng lên. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Việc đọc luật pháp là một chuyện, việc biến nó thành một phần của cuộc sống, thành một niềm tin vững chắc, lại là một hành trình dài. Anh tự nhủ, *thế giới này không nợ ai một sự công bằng*, nhưng chúng ta có thể tự kiến tạo nên sự công bằng cho chính mình. Sự tin tưởng của người dân, sự kiên định của những người thực thi, và sự minh bạch của hệ thống—đó chính là những yếu tố then chốt để 'Pháp Độ An Cư' có thể đứng vững.
Sau khi Chu Thiên kết thúc phần công bố, một số người dân mạnh dạn hơn, tiến lên hỏi những câu cụ thể về các điều khoản. Chu Thiên cùng Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ kiên nhẫn giải thích, từng chút một gỡ bỏ những hoài nghi, từng chút một xây dựng niềm tin. Tiếng nói của họ, dù khác biệt về tông giọng, nhưng đều toát lên sự chân thành và quyết tâm. Ánh sáng của hy vọng, dù còn le lói, nhưng đã bắt đầu rạng rỡ hơn trong đôi mắt của những người dân đang đứng dưới nắng trưa.
***
Cuối buổi chiều, ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ rực chân trời phía tây, hắt lên những bức tường đá xám của Đồn Gác Biên Giới một màu cam rực rỡ, rồi dần phai nhạt thành màu tím than huyền ảo. Không khí trở nên se lạnh hơn, mang theo mùi bụi, mồ hôi và một chút khói từ những bếp lửa nấu ăn trong doanh trại. Tiếng lính tuần tra trên tháp canh vọng xuống, tiếng vũ khí va chạm nhẹ khi họ đổi gác, tạo nên một bản giao hưởng kỷ luật và cảnh giác.
Một đoàn người di cư từ vùng loạn lạc, khoảng vài chục người, đang chậm rãi tiến vào cổng đồn. Quần áo họ rách rưới, bám đầy bụi đường dài, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu vì mệt mỏi và thiếu ngủ. Ánh mắt họ dò xét, đầy cảnh giác, nhưng cũng không giấu được khao khát về một nơi nương náu bình yên. Những bước chân nặng nề, ti���ng ho khan thỉnh thoảng vang lên, vẽ nên bức tranh thảm khốc về cuộc chạy trốn khỏi chiến tranh và đói kém.
Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, đứng ngay cổng đồn, nét mặt nghiêm nghị nhưng giọng nói lại ôn hòa một cách bất ngờ. Anh ta mặc bộ giáp da đơn giản của dân binh, bên hông đeo một thanh đao lớn, nhưng không hề toát ra vẻ hung hăng hay dọa dẫm. Các dân binh dưới quyền anh ta cũng đứng thành hàng, thái độ nghiêm túc nhưng ánh mắt không hề lạnh lùng.
"Chào mừng các ngươi đến với vùng đất này," Vương Đại Trụ nói, giọng anh ta trầm ấm, đủ để mọi người đều nghe rõ. "Ta là Vương Đại Trụ, phụ trách đồn gác này. Các ngươi đã đi đường xa, chắc hẳn đã rất mệt mỏi." Anh ta ra hiệu cho một dân binh mang ra những chiếc bình gỗ lớn đựng nước, và vài chiếc bánh bột khô. "Hãy nghỉ ngơi một chút, uống chút nước, rồi chúng ta sẽ làm thủ tục nhập cảnh."
Người di cư nhìn nhau, một vài người dè dặt tiến lên nhận nước. Sự cảnh giác vẫn còn đó, nhưng hành động tử tế này đã làm dịu đi phần nào nỗi sợ hãi trong họ. Một người đàn ông trung niên, có vẻ là người dẫn đầu nhóm, tiến đến gần Vương Đại Trụ, ánh mắt dò hỏi.
"Quan gia, chúng tôi từ Lạc Thủy huyện chạy đến, nhà cửa bị đốt phá, ruộng vườn bị cướp bóc. Nghe nói ở đây có đất lành, có thể nương thân... liệu có thật không?" Giọng ông ta khản đặc, vừa hỏi vừa ho nhẹ.
Vương Đại Trụ gật đầu, khuôn mặt chất phác của anh ta toát lên vẻ đáng tin cậy. "Ở đây có luật lệ riêng, công bằng. Các ngươi đến đây sẽ được cấp đất, nhà ở tạm. Nhưng phải tuân thủ mọi quy định của 'Pháp Độ An Cư' mà Lâm công tử đã ban hành. Có đói kém, có loạn lạc bên ngoài, nhưng ở đây chúng ta có trật tự và cùng nhau xây dựng. Chúng ta không hứa hẹn vàng bạc châu báu, nhưng chúng ta hứa hẹn một cuộc sống không bị áp bức, một cuộc sống có thể tự tay làm chủ vận mệnh của mình." Anh ta nói một cách rành mạch, từng lời đều là sự thật mà Lâm Dịch đã truyền đạt.
Một người phụ nữ trẻ bế theo đứa con nhỏ gầy gò, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, ngập ngừng h��i: "Thật sự có đất để cày sao? Không bị cường hào chiếm đoạt ư? Chúng tôi đã đi mấy trăm dặm, chỉ mong một bữa no và một mái nhà yên ổn cho con cái." Nỗi tuyệt vọng trong giọng nói của cô khiến nhiều dân binh cũng không khỏi chạnh lòng.
Vương Đại Trụ hiểu rõ nỗi lo lắng đó. Anh ta rút từ trong túi áo một tấm phiếu nhỏ bằng tre, khắc chữ cẩn thận, rồi giơ lên. "Đây là 'Phiếu An Cư'. Mỗi người các ngươi khi nhập cảnh sẽ được cấp một tấm. Trên đó ghi rõ quyền lợi ban đầu của các ngươi: quyền được cấp đất canh tác, quyền được cấp nhà ở tạm, quyền được nhận hỗ trợ lương thực và hạt giống trong thời gian đầu. Nhưng đổi lại, các ngươi phải tuân thủ Pháp Độ An Cư, không được làm điều sai trái, phải cùng nhau lao động để xây dựng vùng đất này."
Anh ta bắt đầu hướng dẫn dân binh của mình. "Hãy đưa họ vào khu vực tiếp nhận. Cấp nước uống và lương thực đơn giản, nhưng quan trọng nhất là phải giải thích rõ ràng từng điều một cho họ. Đừng để họ cảm thấy bị lừa gạt hay ép buộc. Sự tin tưởng là thứ quý giá nhất."
Người di cư nhìn những tấm phiếu tre nhỏ, rồi nhìn vào ánh mắt chân thành của Vương Đại Trụ. Sự dò xét ban đầu dần chuyển thành sự ngạc nhiên, rồi là một niềm hy vọng mong manh. Những tấm phiếu này, dù chỉ là mảnh tre thô sơ, lại mang trọng lượng của một lời hứa, một sự đảm bảo mà họ đã không thấy trong suốt cuộc hành trình dài đằng đẵng của mình. Họ được hướng dẫn vào khu vực tạm trú, nơi những căn nhà gỗ đơn giản đã được dựng sẵn, có cả những bếp lửa đang cháy dở, tỏa ra hơi ấm nhẹ nhàng. Mùi khói củi lẫn mùi thức ăn tuy đơn giản nhưng lại thơm lừng, khiến bụng họ cồn cào. Mặc dù vẫn còn mệt mỏi và lo lắng cho tương lai, nhưng trong ánh mắt của họ, một ngọn lửa hy vọng mới đã bùng lên, một ngọn lửa của khả năng an cư lạc nghiệp.
Vương Đại Trụ đứng đó, nhìn theo bóng lưng những người di cư dần khuất vào bên trong, lòng anh ta dâng lên một sự tự hào thầm lặng. Đây chính là thành quả của những ngày tháng không ngừng nghỉ của Lâm công tử, của tất cả mọi người. Mỗi người di cư đến, mỗi mảnh đất được khai hoang, mỗi ngôi nhà được dựng lên, đều là minh chứng cho con đường mà Lâm Dịch đã chọn.
***
Đêm đã về khuya. Vầng trăng sáng vằng vặc treo trên nền trời đen thẫm, soi rọi vạn vật bằng một thứ ánh sáng bạc huyền ảo. Gió đêm mơn man thổi qua những hàng cây, tạo nên tiếng xào xạc đều đều như một bản nhạc ru ngủ. Từ Hồ Sen Tĩnh Mịch, thoang thoảng bay đến mùi hương thanh khiết của hoa sen, hòa lẫn với mùi đất ẩm và hơi nước mát lạnh. Tiếng ếch kêu râm ran từ xa vọng lại, tạo nên một bầu không khí bình yên, thanh bình đến lạ lùng.
Lâm Dịch đứng lặng lẽ bên bờ hồ, nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên mặt nước gợn sóng lăn tăn. Dáng người anh gầy gò, hơi xanh xao dưới ánh trăng, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một tia sáng kiên định. Trong đầu anh là một dòng chảy suy nghĩ không ngừng về những gì đã làm, những gánh nặng trên vai, và con đường phía trước.
Anh cảm nhận được sự sống mới đang nảy nở trong vùng đất mình đang kiến tạo: những con kênh dẫn nước, những con đường rộng mở, những dân binh tràn đầy ý chí, và giờ đây là "Pháp Độ An Cư" cùng những gương mặt hốc hác nhưng tràn đầy hy vọng của người di cư. Anh đã từng nói, *sinh tồn là ưu tiên hàng đầu*, và để sinh tồn một cách có ý nghĩa, không thể chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp hay sự may mắn. Cần phải có một hệ thống, một trật tự.
"Bình yên..." Lâm Dịch thì thầm, giọng nói tan vào không khí đêm. "Đó là đích đến." Nhưng để đạt được nó, cần phải xây dựng, phải bảo vệ, phải không ngừng nỗ lực. Anh nhớ lại những lời của Trần Sĩ Thanh về thiên mệnh, về vận số của vương triều. Lâm Dịch không tin vào những điều đó. Anh tin vào sức mạnh của con người, vào sự lựa chọn của mỗi cá nhân. Anh đã chọn con đường này, con đường của một người bảo vệ, không phải kẻ chinh phạt. Nhưng liệu một "thiên đường" thực sự có thể tồn tại giữa bể khổ này không? Giữa một thế giới đầy hỗn loạn, tham lam và chiến tranh, nơi các thế lực tranh bá đang dòm ngó từng tấc đất, từng nguồn lực?
Áp lực từ bên ngoài là điều không thể tránh khỏi. Sự thành công bước đầu của hệ thống luật pháp và việc thu hút dân cư sẽ khiến vùng đất của anh trở thành một hình mẫu, nhưng cũng là một mục tiêu cho các thế lực khác. Họ sẽ không dễ dàng chấp nhận sự tồn tại của một vùng đất không chịu thần phục, một nơi mà người dân được sống trong công bằng và tự do. Và việc tích hợp những người di cư với nhiều xuất thân, văn hóa khác nhau cũng sẽ tạo ra những thách thức mới về xã hội, đòi hỏi anh phải có những giải pháp quản lý linh hoạt hơn, khéo léo hơn. Khả năng của dân binh, những người vừa được huấn luyện, sẽ sớm được thử thách khi vùng đất này đối mặt với những mối đe dọa từ bên ngoài, có thể là những kẻ cướp bóc lang thang, hoặc thậm chí là quân đội của các thế lực tranh bá đang tìm cách mở rộng ảnh hưởng.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu không khí trong lành, cảm nhận cái se lạnh của đêm khuya thấm vào da thịt. Anh nhắm mắt lại, rồi mở ra. Ánh mắt anh không còn vẻ trầm tư, mà trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Anh biết, con đường này sẽ đầy chông gai, sẽ có những lúc anh phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn, thậm chí là những thất bại. Nhưng anh không đơn độc. Anh có những người cộng sự trung thành, những người dân đã đặt niềm tin vào anh, và trên hết, anh có một triết lý sống vững chắc.
Anh không muốn trở thành hoàng đế hay tiên nhân. Anh chỉ muốn xây dựng một nơi mà những giá trị mà anh trân trọng có thể tồn tại, nơi những người anh yêu thương được bình yên. Và đêm nay, dưới ánh trăng thanh khiết, anh biết rằng, dù cho thế giới này có tàn khốc đến đâu, anh sẽ không bao giờ từ bỏ mục tiêu đó. Mỗi con kênh, mỗi con đường, mỗi điều luật, mỗi giọt mồ hôi của dân binh, đều là những lớp giáp bảo vệ cho giấc mơ bình yên của anh.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.