Lạc thế chi nhân - Chương 937: Vũ Trang Hòa Bình: Huấn Luyện Dân Binh Vững Chắc Biên Cương
"Mỗi bước đi đều phải thật vững chắc, Tô tiểu thư," Lâm Dịch khẽ nói, như tự nhắc nhở chính mình. "Để giữ vững dòng chảy này, chúng ta cần phải kiên định hơn bao giờ hết, và xây dựng nó từ bên trong."
Và dưới ánh trăng bạc, vùng đất của Lâm Dịch vẫn lặng lẽ tồn tại, một điểm sáng nhỏ bé giữa biển khơi loạn lạc. Nó là minh chứng cho một lựa chọn khác, một con đường khác mà Lâm Dịch đã kiên định đi theo. Con đường ấy có thể đầy chông gai, nhưng anh tin rằng, đó mới là con đường dẫn đến hạnh phúc thực sự, một hạnh phúc được kiến tạo từ chính đôi tay con người, không phải từ những lời hứa suông của thiên mệnh. Con đường ấy, mới là nền móng của sự bình an.
***
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên mỏng manh như tơ lụa trải dài trên bãi đất trống rộng lớn vừa được quy hoạch. Nằm chếch về phía rìa khu dân cư mới, nơi này vốn là một cánh đồng hoang với cỏ dại mọc lút đầu người, nay đã được dọn quang, san phẳng. Không khí buổi sớm mai trong lành, mang theo mùi đất ẩm còn vương sương đêm và hương cỏ tươi dịu mát. Xa xa, tiếng chim hót lác đác, như những nốt nhạc lẻ loi điểm xuyết cho sự tĩnh lặng trước cơn bão.
Trên bãi đất, hàng trăm bóng người đang tụ tập, những hàng ngũ ban đầu còn có vẻ lộn xộn, chưa thực sự chỉnh tề. Họ là những người dân thường, đủ mọi lứa tuổi, từ những chàng trai trẻ măng với ánh mắt hiếu kỳ, hăng hái, cho đến những người trung niên với gương mặt sạm nắng, trầm tĩnh hơn, và cả những mái tóc điểm bạc mang theo sự từng trải. Hôm nay, họ không khoác lên mình chiếc áo vải thô nhuốm màu bùn đất của nông dân, hay bộ y phục dính đầy than bụi của thợ rèn, mà là những bộ đồ gọn gàng hơn, tuy vẫn thô sơ nhưng s��ch sẽ, như thể chuẩn bị cho một sự kiện trọng đại nào đó. Trên gương mặt mỗi người đều hiện rõ sự mong đợi, pha lẫn chút lo âu về những gì sắp diễn ra, và cả sự hoang mang về tương lai mà họ đang cùng nhau đối mặt.
Lâm Dịch đứng ở phía trước, thân hình gầy gò, hơi xanh xao do bao ngày tháng thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng đôi mắt anh lại ánh lên vẻ sắc bén, sâu thẳm, ẩn chứa sự từng trải của một người đến từ thế giới khác. Mái tóc đen bù xù được buộc đơn giản, trang phục vải thô sơ, vá víu càng khiến anh trông giống một thiếu niên bình thường hơn. Thế nhưng, khí chất toát ra từ anh lại khiến mọi người không thể xem thường. Bên cạnh anh là những cộng sự thân cận: Binh trưởng Triệu, với dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo nhỏ trên má, toát lên vẻ kỷ luật và chuyên nghiệp; Lý Hổ, vạm vỡ, cao lớn, vẻ mặt có phần hung dữ nhưng ánh mắt lại rất tập trung; Vương Đại Trụ, cũng cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt chất phác với vết sẹo nhỏ trên má, đứng nghiêm nghị; và Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung b��nh, gương mặt còn chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng nhanh nhẹn, luôn sẵn sàng chạy đôn chạy đáo.
Ánh mắt Lâm Dịch quét qua từng gương mặt trong đám đông, từ những chàng trai trẻ nhất đang cố gắng đứng thẳng lưng, đến những người đàn ông lớn tuổi hơn đang khẽ ho khan. Anh hiểu rõ gánh nặng đang đặt trên vai mỗi người, không chỉ là gánh nặng thể chất mà còn là gánh nặng tinh thần. Anh biết họ không phải là những chiến binh bẩm sinh, cũng không phải là những kẻ khao khát chiến trường. Họ là những người dân lương thiện, những người cha, người chồng, người con, những người chỉ mong muốn một cuộc sống bình yên, no đủ. Và chính vì thế, anh mới phải làm điều này.
*Huấn luyện quân sự...* Lâm Dịch thầm nghĩ, một cảm giác mâu thuẫn dâng lên trong lòng. *Mình đến đây để tìm kiếm sự bình yên, để xây dựng một cuộc sống không có chiến tranh, nhưng rồi lại phải dạy cho họ cách cầm vũ khí, cách chiến đấu. Thật trớ trêu. Nhưng thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Bình yên không phải là thứ tự nhiên mà có, nó là thứ phải tự tay mình giành lấy và bảo vệ.* Anh nhớ lại những ngày tháng vật lộn để sinh tồn ở vùng biên thùy nghèo khó, những áp bức từ thế gia địa phương, sự mục ruỗng của quan trường. Anh nhớ đến những lời lẽ hùng hồn của Trần Sĩ Thanh về "thiên mệnh" và "bá nghiệp", những thứ mà anh chưa bao giờ khao khát. Anh chỉ muốn một cuộc sống bình dị, nhưng cuộc sống bình dị đó lại quá đỗi xa xỉ trong thời loạn lạc này. Nếu không có sức mạnh để tự vệ, mọi công trình thủy lợi, mọi con đường, mọi ngôi nhà ấm cúng mà anh và người dân đã đổ mồ hôi xây dựng sẽ chỉ là cát bụi.
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, giọng anh trầm ổn vang vọng giữa không gian tĩnh lặng, dẫu không quá lớn nhưng đủ để mọi người lắng nghe rõ ràng từng lời. "Hỡi các huynh đệ, các vị ở đây hôm nay không phải vì một tham vọng quyền lực nào, không phải để cướp bóc hay gây chiến. Các vị ở đây vì hòa bình." Anh dừng lại, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào từng người. "Vì gia đình, vì mảnh đất chúng ta đã cùng nhau xây dựng nên. Chúng ta huấn luyện, chúng ta vũ trang, là để tự vệ. Để không một thế lực nào có thể tùy tiện chà đạp lên cuộc sống bình yên của chúng ta!"
Tiếng xì xào nhỏ dần rồi im bặt. Những gương mặt căng thẳng khẽ giãn ra, ánh mắt họ từ hoài nghi chuyển sang thấu hiểu, rồi đến kiên định. Họ hiểu lời Lâm Dịch nói. Họ đã chứng kiến những gì anh làm cho vùng đất này, từ việc chỉ dẫn cách canh tác hiệu quả, đến việc xây dựng kênh mương, đường sá. Họ biết anh không phải là một kẻ mưu đồ bá chủ, mà là một người lãnh đạo thực sự quan tâm đến cuộc sống của họ.
Lâm Dịch quay sang Binh trưởng Triệu, gật đầu ra hiệu. Binh trưởng Triệu bước lên phía trước một bước, dáng vẻ cương nghị, tiếng nói dứt khoát vang lên đầy uy nghiêm. "Ta là Binh trưởng Triệu. Từ hôm nay, ta sẽ phụ trách việc huấn luyện các ngươi. Hãy quên đi thân phận nông dân, thợ thủ công của các ngươi trong thời gian này. Tại đây, các ngươi chỉ có một thân phận duy nhất: dân binh, là lực lượng phòng vệ của vùng đất này!"
Ông ngừng lại, ánh mắt sắc lẹm quét qua một lượt, không bỏ sót một ai. "Kỷ luật là sức mạnh! Thể chất là nền tảng! Không có thứ gì tự nhiên mà có, tất cả đều phải khổ luyện! Ta biết các ngươi chưa từng cầm binh khí, chưa từng trải qua huấn luyện. Nhưng đừng lo, chúng ta sẽ bắt đầu từ những điều cơ bản nhất. Từ cách đứng, cách đi, cách cầm vũ khí cho đến cách di chuyển phối hợp. Tất cả đều cần sự tập trung và kiên trì. Một sai sót nhỏ của một người có thể khiến cả đội phải trả giá. Một lần lơ là trên chiến trường có thể phải trả giá bằng cả tính mạng!"
Binh trưởng Triệu bắt đầu phân chia đội hình, mỗi đội nhỏ được giao cho một người hướng dẫn giàu kinh nghiệm – những cựu binh từng theo Lâm Dịch từ những ngày đầu, nay đã được huấn luyện lại kỹ càng hơn. Vương Đại Trụ và Lý Hổ cũng nhanh chóng vào vị trí, giọng nói của họ vang vọng khắp bãi tập, hướng dẫn những động tác đầu tiên. Trần Nhị Cẩu, với sự nhanh nhẹn vốn có, bắt đầu đi lại giữa các hàng, phân phát những chiếc gậy gỗ đơn giản, tạm thời thay thế cho vũ khí thật.
Lâm Dịch lùi lại một chút, quan sát. *Họ cần hiểu rằng đây không phải là một trò đùa, mà là sự sống còn.* Anh cảm nhận được sự quyết tâm trong lời nói của Binh trưởng Triệu, và cả sự lo lắng ẩn sâu trong ánh mắt của người dân. Anh biết đây sẽ là một hành trình gian khổ, nhưng anh tin vào ý chí của họ. *Sức mạnh không chỉ đến từ thể chất, mà còn đến từ niềm tin. Niềm tin vào một cuộc sống tốt đẹp hơn, niềm tin vào khả năng tự bảo vệ mình.* Những công trình thủy lợi đã mang lại no ấm, những con đường đã kết nối. Giờ đây, anh phải trang bị cho họ một "bức tường" khác, vô hình nhưng vững chắc, được xây từ ý chí và khả năng tự vệ của chính họ. Đó mới là cách duy nhất để giữ vững cái "bình yên" mà anh đã hứa với lòng.
***
Mặt trời đã lên đến đỉnh, ánh nắng gay gắt như trút lửa xuống bãi tập. Mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi đất bụi bốc lên nồng nặc trong không khí. Tiếng hô khẩu hiệu dứt khoát, tiếng chân đạp đất "thịch thịch", tiếng va chạm "cạch cạch" của những chiếc gậy gỗ thay cho binh khí, và tiếng thở dốc nặng nề của hàng trăm người vang vọng khắp không gian. Từ những động tác ban đầu còn lóng ngóng, chưa đồng đều, giờ đây, dưới sự chỉ dẫn nghiêm khắc của các huấn luyện viên, những người dân binh đã dần trở nên quen thuộc hơn với các bài tập.
Lý Hổ, với vẻ mặt hung dữ thường thấy, đang trực tiếp hướng dẫn một nhóm thực hiện các bài đao pháp cơ bản. Từng động tác chém, đỡ, đâm được anh ta thị phạm một cách dứt khoát, mạnh mẽ, khiến những chiếc gậy gỗ trong tay dân binh cũng trở nên sống động hơn. "Động tác phải dứt khoát! Đừng nghĩ đây là trò đùa! Một lần lơ là trên chiến trường có thể phải trả giá bằng mạng sống!" Giọng Lý Hổ trầm khàn nhưng đầy uy lực, khiến những người đang mệt mỏi cũng phải giật mình, cố gắng tập trung hơn. Những giọt mồ hôi lăn dài trên thái dương, làm ướt đẫm vạt áo thô. Mặc dù khuôn mặt Lý Hổ có vẻ đáng sợ, nhưng ánh mắt anh ta lại đầy trách nhiệm, quan sát kỹ lưỡng từng người, chỉnh sửa từng lỗi nhỏ.
Ở một góc khác, Vương Đại Trụ phụ trách rèn luyện thể lực. Với thân hình vạm vỡ, anh ta dẫn dắt dân binh chạy bộ, chống đẩy, và thực hiện các bài tập sức bền. Dù nói năng có phần cục cằn, nhưng Vương Đại Trụ lại rất biết cách khích lệ, thúc đẩy tinh thần. "Nhanh lên! Mấy tên yếu ớt! Đàn ông con trai mà lại thở hồng hộc như gà mắc tóc thế này sao?! Muốn bảo vệ vợ con thì phải có sức lực! Cố lên!" Tiếng la của anh ta không mang vẻ ác ý, mà như một lời động viên thô mộc, khiến những người mệt mỏi cũng phải bật cười, rồi lại cắn răng chịu đựng.
Binh trưởng Triệu thì đi lại khắp bãi tập, ánh mắt sắc bén quan sát tổng thể. Ông thỉnh thoảng lại dừng lại, điều chỉnh đội hình, hoặc chỉ ra những điểm cần cải thiện trong cách phối hợp giữa các nhóm. "Đừng quên! Dù chỉ là một tên lính quèn, nhưng khi đứng cùng nhau, các ngươi là một bức tường thép! Hở ra một lỗ, kẻ địch sẽ chọc thủng!" Giọng ông trầm ấm nhưng đầy sức nặng, khiến mọi người đều phải nín thở lắng nghe.
Trần Nhị Cẩu, với chiếc khăn vắt vai, chạy đôn chạy đáo không ngừng nghỉ. Anh ta lo liệu nước uống, thay thế những chiếc gậy gỗ bị gãy, và động viên những người mệt mỏi. Gương mặt anh ta lấm lem mồ hôi và đất bụi, nhưng đôi mắt vẫn sáng lên vẻ nhanh nhẹn và nhiệt huyết. "Này, huynh đệ, uống chút nước đi! Cố gắng thêm chút nữa! Đại ca nói, chúng ta làm điều này là vì chính chúng ta mà!" Anh ta luôn miệng nhắc nhở, nụ cười ngây ngô thường trực trên môi, mang lại chút nhẹ nhõm cho không khí căng thẳng.
Lâm Dịch đứng từ xa quan sát, ánh mắt sắc bén ghi nhận từng chi tiết. Anh không can thiệp quá nhiều vào các bài huấn luyện chuyên môn, vì anh tin tưởng vào kinh nghiệm của Binh trưởng Triệu và Lý Hổ. Tuy nhiên, anh thỉnh thoảng lại đi tới động viên hoặc chỉ ra những điểm cần cải thiện, không phải về kỹ thuật chiến đấu, mà là về tư duy, về tinh thần.
Một người dân binh trẻ tuổi, thân hình còn khá gầy gò, đang tập bài đâm giáo thì bị trượt chân, ngã dúi dụi. Cậu ta nằm bệt dưới đất, thở hổn hển, khuôn mặt trắng bệch vì mệt mỏi và xấu hổ. Lâm Dịch bước tới, đưa tay đỡ cậu ta dậy. "Không sao chứ, huynh đệ?"
Chàng trai trẻ gượng đứng dậy, cúi đầu lí nhí. "Dạ... tôi xin lỗi, Lâm công tử. Tôi... tôi mệt quá."
Lâm Dịch khẽ vỗ vai cậu ta. "Mỗi giọt mồ hôi hôm nay là một viên gạch xây nên bức tường bảo vệ ngày mai. Cố gắng lên! Không ai là bẩm sinh đã giỏi giang cả. Quan trọng là ý chí. Huynh đệ đã làm rất tốt rồi." Anh nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sức mạnh khích lệ.
*Họ không phải là những binh lính được nuôi dưỡng từ nhỏ trong quân ngũ,* Lâm Dịch thầm nghĩ, nhìn những gương mặt lấm lem mồ hôi nhưng ánh mắt kiên nghị của dân binh. *Họ là những người dân, những người đã từng chỉ biết đến đồng ruộng, đến công xưởng. Việc biến họ thành một lực lượng phòng vệ không phải là chuyện ngày một ngày hai. Nhưng điều mình cần không phải là một đạo quân bách chiến bách thắng, mà là một lực lượng có khả năng tự vệ, có ý chí chiến đấu để bảo vệ những gì mình trân trọng.*
Anh nhớ lại những kiến thức về quân sự hiện đại, về chiến tranh tổng lực, về tinh thần dân quân. Ở thế giới của anh, một đội quân mạnh không chỉ dựa vào binh khí sắc bén hay tướng lĩnh tài ba, mà còn dựa vào ý chí của toàn dân, vào khả năng huy động và tổ chức nguồn lực. Và đây chính là điều anh đang làm: xây dựng nền tảng từ những thứ căn bản nhất, từ ý chí và sức mạnh của chính người dân.
*Liệu mình có đang đẩy họ vào một cuộc chiến mà mình đã cố gắng tránh né?* Một thoáng lo lắng lướt qua trong tâm trí Lâm Dịch. *Sự huấn luyện này, liệu có phải là một lưỡi kiếm hai lưỡi? Nó mang lại sức mạnh, nhưng cũng có thể bị lợi dụng, hoặc tự mình biến thành kẻ tấn công.* Anh đã từ chối lời mời của Tề Vương, đã khẳng định lập trường trung lập. Nhưng trong một thế giới mà quyền lực và vũ lực là tối thượng, sự trung lập chỉ có thể tồn tại nếu được bảo vệ bằng sức mạnh tương xứng. Anh không muốn trở thành một bá chủ, nhưng anh phải trở thành một người bảo vệ hiệu quả. Đó là sự khác biệt giữa "thiên mệnh tranh bá" và "bình yên là đích đến". Anh đang xây dựng "vũ khí" cho hòa bình, một paradox mà anh phải chấp nhận.
Nhìn những người dân binh miệt mài luyện tập, những động tác dần trở nên dứt khoát hơn, Lâm Dịch cảm thấy một niềm hy vọng dâng lên. Họ đang thay đổi, không chỉ về thể chất mà còn là tinh thần. Sự gắn kết giữa họ cũng ngày càng chặt chẽ hơn. Đây chính là "vũ khí" mạnh nhất mà anh có thể trang bị cho vùng đất này: một cộng đồng đoàn kết, có ý thức tự chủ và khả năng tự vệ.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Những tia nắng cuối cùng như những vệt màu vàng cam và tím biếc, vẽ nên một bức tranh rực rỡ nhưng cũng đầy trầm mặc trên nền trời. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái mát lành của buổi chiều tà, xua đi sự oi ả của ban ngày.
Trên đài quan sát của Đồn Gác Biên Giới, một kiến trúc vững chãi được xây bằng đá xám, với tháp canh cao vút và doanh trại kiên cố, Lâm Dịch đứng đó, ánh mắt dõi về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Đồn gác này, cũng là một trong những công trình trọng yếu mà anh đã chỉ đạo xây dựng t�� lâu, nay đã hoàn thiện, trở thành một vọng gác kiên cố, bảo vệ an nguy cho vùng đất từ phía biên giới. Âm thanh của tiếng lính tuần tra đều đặn, tiếng vũ khí va chạm khẽ khàng, và tiếng gió rít qua những khe tường tạo nên một bản giao hưởng của sự cảnh giác. Mùi bụi, mồ hôi, và kim loại quyện vào nhau, pha lẫn chút mùi khói bếp từ xa, nơi những bữa ăn tối đang được chuẩn bị.
Dưới ánh hoàng hôn, những hàng dân binh vừa hoàn thành buổi tập cuối cùng trong ngày đang lục tục trở về, bóng họ in dài trên nền đất. Dù bước chân còn nặng nề, cơ thể mệt mỏi rã rời, nhưng trên khuôn mặt mỗi người đều hiện lên một niềm tự hào và sự gắn kết rõ rệt. Họ không còn là những con người lóng ngóng, rụt rè như buổi sáng nữa. Giờ đây, họ mang theo sự tự tin, sự kiên cường toát ra từ mỗi bước đi, mỗi ánh mắt.
Bên cạnh Lâm Dịch là Binh trưởng Triệu và Trần Nhị Cẩu. Binh trưởng Triệu, với vẻ mặt trầm tĩnh, ánh mắt sâu xa, nhìn theo đoàn dân binh đang khuất dần. "Chủ công, những người này... có thể không phải là tinh binh thiện chiến như những đội quân được huấn luyện bài bản từ nhỏ, nhưng ý chí của họ thì không hề thua kém. Cần thêm thời gian, họ sẽ là một lực lượng đáng gờm." Giọng ông vang lên đầy sự tin tưởng.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi đường chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi mờ ảo ẩn hiện trong màn đêm. "Ý chí... đó mới là thứ quan trọng nhất, Binh trưởng." Anh nói, giọng điệu trầm lắng nhưng đầy sức nặng. "Với ý chí này, chúng ta sẽ bảo vệ được tất cả."
Anh biết, một đội quân tinh nhuệ cần thời gian dài để tôi luyện, cần kinh nghiệm chiến trường thực sự. Nhưng trong bối cảnh hiện tại, khi các thế lực tranh bá đang nổi lên như nấm sau mưa, khi Tề Vương và những kẻ khác đang dòm ngó, thì một lực lượng dân binh có ý chí, có khả năng tự vệ cơ bản đã là một thành công lớn. *Đây không chỉ là huấn luyện thể chất, mà còn là rèn luyện tinh thần, rèn luyện ý thức cộng đồng.* Anh đã từng nghĩ về việc thành lập một đội quân chính quy, nhưng điều đó sẽ đi ngược lại với triết lý "bình yên là đích đến" của anh. Anh không muốn trở thành một kẻ xưng bá, không muốn vùng đất này biến thành một bàn đạp để tranh giành thiên hạ. Mục tiêu của anh là bảo vệ, không phải chinh phạt.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm lem nhưng đôi mắt lấp lánh, quay sang Lâm Dịch. "Đại ca, ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục chứ? Có vẻ mọi người rất hăng hái!" Anh ta hỏi, giọng nói tràn đầy nhiệt huyết.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. "Tất nhiên rồi, Nhị Cẩu. Chúng ta sẽ tiếp tục. Huấn luyện này sẽ không ngừng lại chừng nào vùng đất này còn chưa thực sự an toàn. Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi khả năng, nhưng mục đích cuối cùng vẫn là để không phải dùng đến nó."
*Mỗi một ngày huấn luyện, mỗi một giọt mồ hôi rơi xuống, đều là một sự đầu tư cho tương lai.* Lâm Dịch thầm nghĩ. *Nó không chỉ là sức mạnh quân sự, nó còn là một lời khẳng định về chủ quyền, về khả năng tự chủ. Khi mình có đủ sức mạnh để tự vệ, người khác sẽ phải cân nhắc kỹ lưỡng trước khi có ý định dòm ngó.* Anh nhớ lại cuộc đối thoại với Trần Sĩ Thanh, lời lẽ của anh ta về thiên mệnh. Lâm Dịch không tin vào thiên mệnh. Anh tin vào sức mạnh của con người, vào sự lựa chọn của mỗi cá nhân, vào khả năng tự kiến tạo vận mệnh của mình.
Anh không phải là hoàng đế, cũng không phải tiên nhân. Anh chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị lạc vào thế giới cổ đại đầy khắc nghiệt này. Và anh đang dùng những gì mình có, những kiến thức, những kinh nghiệm, và cả những giá trị mà anh trân trọng, để bảo vệ những người xung quanh, để xây dựng một cuộc sống có ý nghĩa. Con đường này có thể đầy chông gai, có thể phải đối mặt với vô vàn áp lực từ các thế lực bên ngoài, nhưng Lâm Dịch tin rằng, chính sự kiên định, sự đoàn kết và ý chí tự vệ của người dân sẽ là nền móng vững chắc nhất.
"Binh trưởng Triệu, hãy đảm bảo rằng việc huấn luyện không chỉ dừng lại ở kỹ năng chiến đấu," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ổn, mang theo một tầm nhìn xa. "Mà còn phải rèn luyện tinh thần kỷ luật, ý thức cộng đồng và khả năng thích nghi. Chúng ta cần một lực lượng không chỉ biết đánh, mà còn biết suy nghĩ, biết bảo vệ."
Binh trưởng Triệu gật đầu, ánh mắt ông nhìn Lâm Dịch đầy vẻ tôn kính. "Rõ, Chủ công. Tôi sẽ dốc hết sức."
Lâm Dịch lại nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm. Dưới chân anh, vùng đất của anh vẫn bình yên trong ánh đèn dầu lấp lánh. Anh biết rằng, những thách thức vẫn còn ở phía trước, những âm mưu và toan tính từ các thế lực tranh bá sẽ không dễ dàng buông tha. Nhưng anh cũng biết rằng, mỗi con kênh được đào, mỗi con đường được lát, và giờ đây, mỗi bài tập huấn luyện của dân binh, đều là một lớp giáp vững chắc hơn bất kỳ bức tường thành nào. Sức mạnh quân sự được xây dựng này sẽ là yếu tố quan trọng trong các cuộc đàm phán ngoại giao hoặc đối phó với các mối đe dọa quân sự trong tương lai, giúp Lâm Dịch duy trì vị thế độc lập. Tinh thần đoàn kết và ý chí tự vệ của dân binh sẽ là nền tảng vững chắc cho sự ổn định và phát triển lâu dài của vùng đất, ngay cả khi đối mặt với những thử thách lớn hơn. Khả năng tổ chức và tầm nhìn của Lâm Dịch trong việc xây dựng một lực lượng phòng vệ hiệu quả cho thấy anh đang từng bước hiện thực hóa mục tiêu "bình yên là đích đến" bằng những hành động cụ thể. Con đường anh đi là con đường của một người bảo vệ, không phải kẻ chinh phạt. Và đó chính là sự khác biệt lớn nhất.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.