Lạc thế chi nhân - Chương 936: Nền Móng Bình An: Kiến Thiết Thủy Lợi và Đường Xá
Khi đoàn xe của Trần Sĩ Thanh khuất bóng sau rặng cây, Lâm Dịch cùng Chu Thiên đã đi dạo bên Hồ Sen Tĩnh Mịch, bóng họ đổ dài trên mặt nước, hòa vào cảnh sắc hoàng hôn. Tiếng gió nhẹ lùa qua những tán lá, tiếng nước chảy nhẹ nhàng vỗ vào bờ, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, xoa dịu tâm hồn. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự se lạnh của gió đêm và mùi hương của đất trời. Những lời của Chu Thiên và chính những suy tư của anh cứ vương vấn trong tâm trí, về cái "dòng chảy riêng" mà anh muốn tạo lập, về sự bình yên phải do chính tay anh giữ lấy, không thể trông chờ vào sự ban phát hay lòng tốt từ bất kỳ thế lực nào.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa len lỏi qua rèm cửa sổ, nhuộm vàng căn phòng làm việc mới xây, Lâm Dịch đã có mặt ở đó. Căn phòng còn thoang thoảng mùi vôi vữa mới, mùi gỗ thông tươi, nhưng ánh sáng ban mai đã xua đi vẻ lạnh lẽo, mang đến một cảm giác tươi mới, đầy hy vọng. Anh trải một tấm bản đồ lớn lên chiếc bàn gỗ được đóng chắc chắn ở giữa phòng, tấm bản đồ được vẽ tay tỉ mỉ, chi tiết đến từng con suối nhỏ, từng gò đất, từng khu dân cư của vùng đất tự trị. Những nét vẽ mực đen, đỏ, xanh chồng chéo lên nhau, đánh dấu những vị trí quan trọng, những tuyến đường dự kiến, những dòng kênh sẽ được đào.
Không lâu sau, Tô Mẫn, Chu Thiên, Trần Nhị Cẩu, Vương Đại Trụ và Tôn Bá lần lượt có mặt. Tô Mẫn vẫn giữ vẻ thông minh, sắc sảo thường thấy, cô mang theo một cuộn sổ sách dày cộp, đặt nhẹ nhàng xuống góc bàn, ánh mắt lướt nhanh qua tấm bản đồ với sự tò mò. Chu Thiên vẫn thư thái, trầm ngâm, cuốn sách cũ trên tay dường như đã trở thành một phần không thể thiếu của ông, nhưng ánh mắt ông lại đầy tinh anh khi nhìn về phía Lâm Dịch. Trần Nhị Cẩu thì hăng hái hơn cả, hắn bước vào với nụ cười tươi roi rói, vóc dáng trung bình nhưng tràn đầy năng lượng, đôi mắt nhanh nhẹn đảo quanh căn phòng rồi dừng lại ở tấm bản đồ. Vương Đại Trụ, vóc người vạm vỡ hơn hẳn Lâm Dịch, gương mặt chất phác nhưng ánh lên vẻ kiên định, hắn đứng dựa vào khung cửa, sẵn sàng lắng nghe. Còn Tôn Bá, người thấp đậm, bàn tay chai sạn vì nghề thợ rèn, ông trầm ngâm đứng đó, đôi mắt khắc khổ nhưng lại ánh lên vẻ thông minh khi nhìn vào từng chi tiết kỹ thuật trên bản đồ.
Lâm Dịch hắng giọng, tiếng nói của anh không lớn, nhưng đủ sức thu hút sự chú ý của mọi người. "Mọi người đã nghe về cuộc gặp gỡ với Học giả Trần Sĩ Thanh hôm qua rồi chứ?" Anh không chờ đợi câu trả lời, bởi anh biết tin tức ở đây lan truyền rất nhanh, đặc biệt là những việc liên quan đến các thế lực bên ngoài. "Hắn đến để thăm dò, để lôi kéo chúng ta vào vòng xoáy tranh bá của Tề Vương. Hắn nói về thiên mệnh, về bá nghiệp, về những điều mà theo hắn, là vinh quang tối thượng của một nam tử hán." Anh dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc, những gương mặt đã cùng anh trải qua biết bao thăng trầm.
"Nhưng ta đã nói với hắn rằng, sự bình yên này, phải tự tay chúng ta tạo dựng. Không thể trông chờ vào lòng tốt của bất kỳ ai. Dòng chảy riêng của chúng ta phải đủ mạnh mẽ để không bị cuốn đi bởi bất kỳ con sông lớn nào." Lâm Dịch đưa một cây gậy nhỏ lên, chỉ vào những đường vẽ màu xanh trên bản đồ. "Vậy nên, hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu một dự án lớn. Những con kênh này sẽ mang nước về khắp các cánh đồng khô cằn, đảm bảo mùa màng bội thu, giúp chúng ta tự cung tự cấp lương thực. Những con đường này, những đường nét màu đỏ mà mọi người đang thấy, sẽ kết nối các làng mạc, giúp việc giao thương thuận lợi, và quan trọng hơn, là kết nối những trái tim của người dân, tạo thành một khối vững chắc."
Tô Mẫn là người đầu tiên lên tiếng, giọng nói cô hơi trầm, nhưng đầy sự suy xét. "Kế hoạch rất lớn, Lâm công tử. Nguồn vật tư và nhân lực sẽ là thách thức không nhỏ. Việc đào kênh, làm đường quy mô lớn như vậy, chưa kể đến việc đảm bảo kỹ thuật để chúng bền vững..." Cô khẽ chau mày, nhưng ánh mắt vẫn đầy tin tưởng vào Lâm Dịch. Cô không nghi ngờ khả năng của anh, chỉ lo lắng về những nguồn lực mà họ đang có.
Lâm Dịch gật đầu, hiểu rõ sự lo lắng của Tô Mẫn. "Ta biết. Nhưng đây là con đường duy nhất để chúng ta thực sự độc lập. Sẽ khó khăn, nhưng chúng ta sẽ làm được." Anh quay sang Trần Nhị Cẩu, người đang sốt sắng muốn được giao việc. "Trần Nhị Cẩu, ngươi sẽ phụ trách đội đào kênh chính ở phía Đông. Vương Đại Trụ sẽ lo phía Tây. Cả hai ngươi đều có kinh nghiệm chỉ huy, ta tin tưởng các ngươi."
Trần Nhị Cẩu vỗ ngực, tiếng ‘bộp’ vang lên đầy khí thế. "Đại ca cứ yên tâm, anh em chúng tôi sẽ dốc sức làm, không ngại khó khăn! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" Hắn hớn hở, vẻ mặt rạng rỡ như sắp được tham gia vào một trận chiến lớn, nhưng trận chiến này lại là để xây dựng.
Chu Thiên khẽ đẩy gọng kính, giọng nói trầm lắng và điềm đạm. "Tôi sẽ phác thảo lộ tr��nh vận chuyển vật liệu hiệu quả nhất, tính toán số lượng lao động cần thiết theo từng giai đoạn, đảm bảo vật tư đến đúng nơi, đúng lúc. Đồng thời, tôi sẽ nghiên cứu thêm về địa hình, khí hậu để đưa ra những điều chỉnh phù hợp cho các công trình thủy lợi." Ông liếc nhìn tấm bản đồ, tay vuốt chòm râu, vẻ mặt suy tư.
Lâm Dịch mỉm cười hài lòng. Chu Thiên luôn là một trợ thủ đắc lực, bù đắp những thiếu sót trong kiến thức về địa lý và phong thổ của anh. "Rất tốt. Và Tôn Bá..." Anh quay sang người thợ rèn trầm tính. "Ngươi sẽ là người quan trọng nhất trong việc chế tạo và bảo trì công cụ. Cuốc, xẻng, xe đẩy, và cả những dụng cụ đo đạc đặc biệt mà ta sẽ hướng dẫn ngươi. Chúng ta cần những công cụ thật vững chắc, thật bền bỉ để tăng năng suất lao động, giảm sức người."
Tôn Bá gật đầu mạnh mẽ. "Tôi sẽ đảm bảo các công cụ được chế tạo vững chắc, bền bỉ, giúp tăng năng suất lao động. Lâm công tử cứ yên tâm." Giọng ông trầm và chắc nịch, như chính những nhát búa rèn của ông. Ông không n��i nhiều, nhưng lời nói của ông luôn có trọng lượng.
Lâm Dịch lại quay về phía bản đồ, dùng cây gậy nhỏ chỉ dẫn từng đường nét, từng con kênh, từng vị trí đập thủy lợi. "Đây là dòng suối từ núi, chúng ta sẽ xây một đập nhỏ ở đây để chuyển hướng dòng chảy vào hệ thống kênh này. Kênh chính sẽ dài khoảng ba mươi dặm, sau đó chia thành các kênh phụ tưới tiêu cho Cánh Đồng Bất Tận. Độ dốc phải được tính toán cẩn thận để nước chảy đều, không quá nhanh gây xói mòn, cũng không quá chậm gây ứ đọng. Tôn Bá, ta sẽ cần ngươi chế tạo một loại thước đo độ dốc đặc biệt. Và về đường sá, chúng ta sẽ ưu tiên tuyến đường nối từ cổng trấn ra các làng lớn, sau đó sẽ mở rộng dần ra các nhánh phụ."
Mỗi lời Lâm Dịch nói ra đều mang theo sự tự tin và kiến thức uyên bác, khiến những người xung quanh không khỏi trầm trồ. Họ đã quen với việc Lâm Dịch luôn có những ý tưởng vượt xa thời đại, nhưng cách anh biến những ý tưởng đó thành hiện thực mới là điều đáng nể. Tô Mẫn chăm chú ghi chép, những ngón tay thon dài lướt trên giấy, ghi lại từng chi tiết, từng con số mà Lâm Dịch đưa ra. Chu Thiên thì thi thoảng lại chen vào một vài câu hỏi về địa hình, về thành phần đất đá, để bổ sung cho kế hoạch. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ lắng nghe với ánh mắt hừng hực lửa, họ đã hình dung ra cảnh hàng trăm người dân cùng nhau lao động, cùng nhau xây dựng.
Trong đầu Lâm Dịch, anh đang lướt qua những kiến thức về thủy lợi, về kỹ thuật xây dựng đường sá từ thế giới cũ. Anh biết rằng trong bối cảnh cổ đại này, mọi thứ sẽ khó khăn hơn gấp vạn lần. Không có máy móc, không có vật liệu hiện đại, tất cả đều phải dựa vào sức người và những công cụ thô sơ. Nhưng chính vì vậy, anh càng phải tính toán tỉ mỉ hơn, chính xác hơn. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," anh thầm nhủ. Vũ khí này không dùng để chém giết, mà dùng để kiến tạo, để bảo vệ.
*Mỗi giọt mồ hôi hôm nay là hạt mầm cho sự bình yên ngày mai.* Anh nghĩ. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và ta cũng không thể ngồi chờ đợi nó. Bình yên là thứ phải tranh đấu để có được, không phải bằng gươm đao, mà bằng chính đôi tay và khối óc này.*
Buổi họp kéo dài cho đến khi mặt trời đã lên cao. Kế hoạch chi tiết được phác thảo, công việc được phân chia rõ ràng. Mọi người ra về với một tinh thần phấn chấn, tràn đầy quyết tâm. Lâm Dịch ở lại một mình trong căn phòng, nhìn vào tấm bản đồ. Anh biết đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài và đầy gian nan. Nhưng nhìn những đường nét xanh đỏ đan xen trên bản đồ, anh cảm thấy một sự thỏa mãn thầm lặng. Đó là sự thỏa mãn của một người đang xây dựng, đang vun đắp cho một tương lai mà anh hằng mơ ước – một tương lai bình yên, tự chủ, không bị cuốn vào vòng xoáy của quyền lực và chiến tranh. Anh đã từ chối thiên mệnh bá vương, nhưng anh đang tự tạo ra thiên mệnh của riêng mình, một thiên mệnh của sự kiến tạo và bảo vệ.
***
Dưới cái nắng gay gắt của buổi trưa, Cánh Đồng Bất Tận bỗng trở nên sống động như một tổ kiến khổng lồ. Hàng trăm người dân, từ đàn ông trai tráng đến phụ nữ khỏe mạnh, tất cả đều miệt mài làm việc. Tiếng cuốc xẻng va vào đất đá lách cách, tiếng hô hào phấn khởi, tiếng bước chân thình thịch, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của lao động. Mùi đất tươi bốc lên nồng nồng, quyện với mùi mồ hôi mằn mặn và đôi khi là mùi bùn đất ẩm ướt, tạo nên một không khí lao động hăng say, đầy sức sống. Bầu trời xanh ngắt không một gợn mây, ánh nắng vàng rực rọi xuống, khiến những hạt mồ hôi trên trán mỗi người lấp lánh như những viên ngọc.
Trần Nhị Cẩu, với chiếc áo vải đã ướt đẫm mồ hôi bám chặt vào lưng, đang đứng trên một ụ đất cao, hò reo chỉ đạo. Hắn dùng tay gạt ngang trán, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng đôi mắt sáng ngời. "Nhanh tay lên anh em! Sức đâu mà yếu thế! Nước về là lúa tốt, lúa tốt là ấm no! Cố lên!" Hắn vừa nói vừa tự mình vung cuốc, đào một nhát thật sâu, khiến đất đá văng tung tóe. Sự nhiệt huyết của hắn như một ngọn lửa, truyền sang những người xung quanh, khiến họ quên đi cái mệt nhọc, tiếp tục dốc sức.
Cách đó không xa, Vương Đại Trụ cũng đang chỉ huy một nhóm khác. Vóc dáng vạm vỡ của hắn nổi bật giữa đám đông. Hắn không hò hét nhiều như Nhị Cẩu, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều chắc chắn, dứt khoát. "Cẩn thận với những tảng đá lớn, đừng để ai bị thương! Ai mệt thì nghỉ một lát rồi làm tiếp, đừng cố quá mà ngã bệnh!" Hắn tự mình vác những tảng đá lớn ra khỏi lòng kênh, đặt gọn gàng sang một bên, làm gương cho những người khác. Sức mạnh và sự điềm tĩnh của hắn mang lại cảm giác an toàn và tin cậy cho đội của mình.
Tôn Bá, với dáng người thấp đậm, bàn tay chai sạn, đang đi dọc các nhóm lao động. Ông không trực tiếp đào đất, nhưng đôi mắt ông luôn dò xét từng chiếc cuốc, từng chiếc xẻng. Khi thấy một công cụ có dấu hiệu cùn hay cong vênh, ông lập tức gọi người đến, mài dũa lại ngay tại chỗ. Tiếng 'keng keng' của búa và đe nhỏ vang lên đều đặn, hòa vào nhịp điệu của công trường. Ông luôn tỉ mỉ, tập trung vào công việc của mình, đảm bảo rằng không một công cụ nào cản trở tiến độ của mọi người.
Lâm Dịch xuất hiện tại công trường, anh không mặc trang phục lao động mà chỉ khoác một chiếc áo vải đơn giản, nhưng trên tay anh là một cây que gỗ nhỏ và một dụng cụ đo đạc thô sơ mà Tôn Bá vừa chế tạo theo lời anh hướng dẫn. Anh đi giữa những người lao động, không ngại nắng, không ngại bùn đất. Ánh mắt anh sắc bén, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Anh cúi xuống, dùng que gỗ đo độ sâu của lòng kênh, kiểm tra độ dốc bằng dụng cụ đo đặc biệt.
"Độ dốc ở đây hơi lớn, Trần Nhị Cẩu," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm và rõ ràng, đủ để Trần Nhị Cẩu nghe thấy giữa tiếng ồn ào. "Cần làm giảm độ dốc thêm một chút nữa. Nước chảy quá nhanh sẽ gây xói mòn thành kênh, không bền. Nhị Cẩu, ngươi nhớ lời ta dặn không? Nước phải chảy đều, chậm rãi nhưng liên tục."
Trần Nhị Cẩu gãi đầu, cười hì hì. "Dạ, đại ca. Em nhớ rồi. Sẽ chỉnh ngay ạ!" Hắn lập tức quay sang chỉ đạo đám người, điều chỉnh lại độ dốc theo lời Lâm Dịch.
Lâm Dịch di chuyển đến chỗ Tôn Bá, người đang tập trung mài một chiếc xẻng. "Tôn Bá, loại thước đo độ dốc ta dặn ngươi làm, ngươi đã hoàn thiện chưa?"
Tôn Bá ngẩng đầu lên, đôi mắt ánh lên vẻ tự hào. "Dạ, Lâm công tử. Đã hoàn thiện rồi ạ. Tôi đã thử nghiệm, nó rất chính xác." Ông đưa cho Lâm Dịch một dụng cụ bằng gỗ, có một sợi dây dọi và một thước chia vạch nhỏ.
Lâm Dịch cầm lấy, nhìn kỹ. Đây là một phiên bản thô sơ của thước thủy bình và thước đo độ dốc mà anh đã mô tả cho Tôn Bá. Anh đặt nó lên thành kênh vừa đào, kiểm tra. "Tốt lắm, Tôn Bá. Với cái này, chúng ta sẽ đảm bảo được độ chính xác của toàn bộ hệ thống kênh." Anh dùng dụng cụ đó để kiểm tra độ dốc của lòng kênh, và đưa ra một vài điều chỉnh nhỏ cho Tôn Bá. "Độ nghiêng này, Tôn Bá," Lâm Dịch giải thích, "nó giúp nước chảy mạnh hơn một chút, nhưng vẫn giữ được sự ổn định của thành kênh. Nó là sự cân bằng giữa lực chảy và sức cản của đất. Ngươi hãy ghi nhớ nguyên lý này."
Tôn Bá chăm chú lắng nghe, đôi mắt ông sáng lên. "Lâm công tử, cách ngài chỉ dẫn về độ nghiêng này thực sự giúp nước chảy mạnh hơn rất nhiều! Trước đây chúng tôi cứ nghĩ đào sâu là nước chảy nhanh, nhưng lại không nghĩ đến việc nó sẽ làm hỏng kênh." Ông gật gù, vẻ mặt đầy sự học hỏi.
Lâm Dịch mỉm cười. Anh biết, những kiến thức vật lý, thủy động lực học cơ bản mà anh mang từ thế giới hiện đại về, dù chỉ là những nguyên lý sơ khai nhất, cũng đã là một điều kỳ diệu đối với thế giới cổ đại này. *Mỗi giọt mồ hôi hôm nay là hạt mầm cho sự bình yên ngày mai.* Anh nghĩ. *Không phải bằng những lời hứa suông hay những giấc mộng quyền lực, mà bằng chính những công trình cụ thể này, bằng sự cải thiện thiết thực trong đời sống của người dân, chúng ta mới có thể xây dựng một nền tảng vững chắc cho sự độc lập.*
Anh đi qua một nhóm phụ nữ đang dùng rổ tre để gánh đất. Một người phụ nữ trẻ, với khuôn mặt lấm lem bùn đất, nở một nụ cười tươi rói khi thấy anh. "Lâm công tử! Nước sắp về rồi, chúng tôi mong lắm!"
Lâm Dịch khẽ gật đầu, nở một nụ cười trấn an. "Sẽ sớm thôi. Mọi người cố gắng thêm một chút." Anh biết rằng, những người dân này, ban đầu có thể hoài nghi về những dự án lớn lao của anh, nhưng khi họ thấy được những lợi ích trực tiếp, họ sẽ trở thành những người lao động hăng hái nhất, những người tin tưởng nhất. Họ là nền tảng của vùng đất này, và sự hạnh phúc của họ chính là thước đo thành công của anh.
Anh nhìn ra xa, về phía Cánh Đồng Bất Tận, nơi những thửa ruộng khô cằn đang chờ đợi dòng nước mát lành. Trong đầu anh, hình ảnh những cánh đồng lúa xanh mướt, những vụ mùa bội thu đã hiện lên rõ ràng. Đó không chỉ là lương thực, đó là sự sống, là hy vọng, là nền tảng cho một cuộc sống bình yên mà anh đang cố gắng kiến tạo. Anh không muốn trở thành một vị hoàng đế vĩ đại, anh chỉ muốn trở thành một người có thể mang lại cuộc sống tốt đẹp hơn cho những người xung quanh.
Tiếng cuốc xẻng vẫn vang lên đều đặn, tiếng hô hào vẫn đầy nhiệt huyết. Mồ hôi vẫn chảy, nhưng trên mỗi gương mặt, dù mệt mỏi, vẫn ánh lên một tia hy vọng. Lâm Dịch biết, đây không chỉ là việc đào kênh, làm đường. Đây là việc đào lên tương lai, đắp lên niềm tin. Đây là sự kiến tạo một "thiên mệnh" của riêng anh, khác biệt hoàn toàn với những "thiên mệnh" tranh giành quyền lực mà Trần Sĩ Thanh đã nói đến. Anh muốn chứng minh rằng, một cuộc sống có ý nghĩa không nhất thiết phải gắn liền với danh xưng vĩ đại hay quyền lực tối cao, mà có thể là sự bình dị, bền vững, được tạo nên từ chính đôi tay và khối óc của con người.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn rải vàng lên đỉnh núi, nhuộm đỏ cả một vùng trời, một cảm giác thư thái và mãn nguyện lan tỏa khắp vùng đất. Trên m���t đoạn đường mới được lát đá hoặc gia cố vững chắc, nối liền các làng mạc và dẫn ra bên ngoài, Lâm Dịch cùng Tô Mẫn đang chậm rãi bước đi, kiểm tra chất lượng công trình. Con đường này, trước đây chỉ là một lối mòn lầy lội mỗi khi mưa xuống, giờ đây đã trở nên bằng phẳng, rộng rãi, những viên đá được ghép nối khéo léo, chắc chắn, gợi lên vẻ bền vững và kiên cố. Mùi đất mới, mùi đá vừa được đục đẽo vẫn còn thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi cỏ dại và hơi ẩm từ những con kênh vừa được đào.
Tô Mẫn khẽ cúi xuống, dùng đầu ngón chân thử độ chắc chắn của mặt đường. Dáng người thanh tú của cô uyển chuyển, gương mặt thông minh giờ đây ánh lên vẻ hài lòng. "Con đường này sẽ giúp việc giao thương thuận lợi hơn rất nhiều, Lâm công tử. Từ khi tin tức về việc làm đường được lan truyền, các thương nhân từ những trấn lân cận đã bắt đầu chú ý đến tốc độ vận chuyển hàng hóa của chúng ta. Họ sẵn lòng trả giá cao hơn để được đi trên con đường an toàn và nhanh chóng này." Giọng cô vang lên nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng sự tính toán sắc sảo của một người quản lý tài chính.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt anh dõi theo những vệt bánh xe thồ còn in hằn trên mặt đường, dấu hiệu của những chuyến hàng thử nghiệm đã qua. "Không chỉ là lợi nhuận, Tô tiểu thư. Quan trọng hơn là sự an toàn và kết nối. Khi thông tin và hàng hóa lưu thông nhanh hơn, cuộc sống của người dân sẽ tốt đẹp hơn. Họ sẽ có nhiều lựa chọn hơn về sản phẩm, giá cả cũng sẽ hợp lý hơn. Và chúng ta, cũng sẽ vững vàng hơn." Anh dừng lại, ngước nhìn lên bầu trời đang chuyển màu tím biếc. "Một vùng đất muốn độc lập, không chỉ cần lương thực, mà còn cần sự thịnh vượng, và sự thịnh vượng đó đến từ sự giao lưu, từ việc kết nối với thế giới bên ngoài, nhưng theo cách của riêng mình."
Đằng xa, tại khu dân cư mới xây, những ánh đèn dầu đã bắt đầu lấp lánh qua khung cửa sổ, báo hiệu một buổi tối ấm cúng đang đến. Vài đứa trẻ, với những tiếng cười trong trẻo vang vọng, đang chạy nhảy vui đùa trên con đường bằng phẳng. Chúng đuổi nhau, vấp ngã rồi lại đứng dậy, tiếng cười giòn tan xua tan đi sự mệt mỏi sau một ngày dài làm việc. Cảnh tượng ấy khiến trái tim Lâm Dịch khẽ rung động. Đó chính là bình yên mà anh muốn giữ lấy.
Một người dân, với khuôn mặt chất phác và lam lũ, từ một ngôi nhà gần đó bước ra. Ông đứng nhìn Lâm Dịch và Tô Mẫn một lúc, rồi khẽ rụt rè tiến lại gần. "Lâm công tử... Tô tiểu thư..." Giọng ông run run, đầy vẻ biết ơn. "Nhờ có đường sá tốt này, con tôi đi học ở trấn cũng đỡ vất vả hơn nhiều rồi! Trước đây mỗi lần trời mưa, đường lầy lội, cháu nó cứ kêu ca mãi. Giờ thì đã khác rồi! Cảm ơn công tử!" Ông cúi đầu thật sâu, ánh mắt lấp lánh những giọt nước mắt hạnh phúc.
Lâm Dịch khẽ đỡ ông dậy, nở một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. "Ông đừng khách sáo. Đây là công sức của tất cả mọi người. Chúng ta cùng nhau xây dựng nên con đường này, cùng nhau tận hưởng thành quả của nó." Anh quay sang Tô Mẫn. "Tô tiểu thư, hãy đảm bảo rằng những tuyến đường tiếp theo cũng được xây dựng với chất lượng tương tự. Chúng ta cần một mạng lưới giao thông thật sự vững chắc, không chỉ cho hôm nay, mà cho cả mai sau."
Tô Mẫn gật đầu, ghi chép nhanh chóng vào cuốn sổ của mình. "Tôi sẽ sắp xếp, Lâm công tử. Và những ngôi nhà mới ở đây, chúng ta cũng cần có kế hoạch cho việc cung cấp nước sạch và hệ thống thoát nước hiệu quả, như ngài đã từng nói."
Lâm Dịch nhìn về phía những ngôi nhà mới, nơi khói bếp đã bắt đầu bay lên nghi ngút, mang theo mùi thức ăn quen thuộc. *Hệ thống thủy lợi, đường sá, nhà ở... Đây là những viên gạch đầu tiên, những nền móng vững chắc cho một vùng đất tự trị.* Anh nghĩ. *Nó không phải là một vương triều, nhưng nó có thể là một nơi an toàn hơn bất kỳ vương triều nào. Nó không có những cung điện vàng son, nhưng nó có những mái nhà ấm cúng, có những bữa cơm đủ đầy.*
Trong thâm tâm, Lâm Dịch biết rằng những thách thức từ bên ngoài vẫn còn đó. Tề Vương, hay bất kỳ thế lực nào khác, sẽ không dễ dàng buông tha một vùng đất đang phát triển độc lập như thế này. Nhưng anh cũng tin rằng, mỗi con kênh được đào, mỗi con đường được lát, mỗi nụ cười của người dân, đều là một lớp giáp vững chắc hơn bất kỳ bức tường thành nào. Sự gắn kết của cộng đồng, tinh thần tự chủ, và khả năng tự cung tự cấp chính là "vũ khí" mạnh nhất mà anh có thể trang bị cho vùng đất này.
Họ tiếp tục bước đi, dưới ánh trăng non vừa nhú lên trên nền trời đêm. Tiếng côn trùng rả rích bắt đầu vang lên từ những lùm cây ven đường, hòa vào tiếng cười còn vương vấn của những đứa trẻ. Lâm Dịch hít thở sâu, cảm nhận làn gió mát lành thổi qua. Anh không phải là một anh hùng xưng bá, không phải là một tiên nhân siêu phàm. Anh chỉ là một người đàn ông hiện đại, đang dùng những gì mình có để xây dựng một cuộc sống có ý nghĩa, để bảo vệ những giá trị mà anh trân trọng.
"Mỗi bước đi đều phải thật vững chắc, Tô tiểu thư," Lâm Dịch khẽ nói, như tự nhắc nhở chính mình. "Để giữ vững dòng chảy này, chúng ta cần phải kiên định hơn bao giờ hết, và xây dựng nó từ bên trong."
Và dưới ánh trăng bạc, vùng đất c��a Lâm Dịch vẫn lặng lẽ tồn tại, một điểm sáng nhỏ bé giữa biển khơi loạn lạc. Nó là minh chứng cho một lựa chọn khác, một con đường khác mà Lâm Dịch đã kiên định đi theo. Con đường ấy có thể đầy chông gai, nhưng anh tin rằng, đó mới là con đường dẫn đến hạnh phúc thực sự, một hạnh phúc được kiến tạo từ chính đôi tay con người, không phải từ những lời hứa suông của thiên mệnh. Con đường ấy, mới là nền móng của sự bình an.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.