Lạc thế chi nhân - Chương 935: Thiên Mệnh Hay Bình Yên: Cuộc Tranh Luận Giữa Rồng và Sông
“Con đường phía trước còn dài,” Lâm Dịch khẽ nói, giọng trầm lắng, không phải với ai khác, mà là với chính mình. “Nhưng chúng ta sẽ vượt qua. Chúng ta sẽ bảo vệ được nơi này.” Anh quay lại nhìn Chu Thiên và Tô Mẫn, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Bây giờ, hãy về nghỉ ngơi đi. Ngày mai, chúng ta còn rất nhiều việc phải làm.”
Dưới ánh trăng thanh bình, vùng đất của Lâm Dịch vẫn ngủ yên, không hay biết rằng những âm mưu và toan tính vẫn đang rình rập, và để bảo vệ giấc ngủ đó, đã có những ‘mắt xích vô hình’ đang hoạt động không ngừng nghỉ. Lâm Dịch đã không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng anh đã chọn rút lui khỏi vòng xoáy quyền lực, giữ lấy cuộc sống bình dị mà anh từng khao khát. Và đó, đối với anh, là một cuộc chiến không hồi kết.
***
Bình minh hé rạng, xua đi màn đêm u tối, phủ lên vùng đất tự trị của Lâm Dịch một tấm áo choàng vàng nhạt. Những giọt sương đêm còn đọng trên lá cây, lấp lánh như ngàn vạn viên ngọc nhỏ. Một buổi sáng bình yên đến lạ thường sau đêm dài đàm đạo và những toan tính ngầm. Gió sớm mơn man, mang theo hơi ẩm từ Hồ Sen Tĩnh Mịch, quyện với mùi đất tươi sau một đêm êm ả, và thoang thoảng hương hoa dại ven đường. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, đánh thức những người dân đầu tiên trong làng, báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu. Họ bắt đầu đổ ra đồng, chuẩn bị cho công việc thường nhật, nụ cười hiền lành nở trên môi, ánh mắt chất phác.
Tại cổng chính của vùng đất, Trần Nhị Cẩu đứng thẳng tắp, hai tay đặt trên chuôi đao, ánh mắt tinh anh quét một vòng quanh bức tường thành kiên cố vừa được xây dựng. Vóc dáng trung bình của hắn dường như cao lớn hơn dưới ánh nắng ban mai, gương mặt vẫn còn chút ngây ngô nh��ng đôi mắt thì nhanh nhẹn, đầy cảnh giác. Hắn cùng đội tuần tra của mình – những người lính dân binh được Lâm Dịch huấn luyện kỹ lưỡng – đang kiểm soát việc ra vào của người dân và các thương nhân nhỏ lẻ. Kể từ khi khu chợ mới được mở, dòng người qua lại nhộn nhịp hơn hẳn, và trách nhiệm của Nhị Cẩu càng thêm nặng nề. Hắn hiểu rõ nhiệm vụ của mình, hiểu rằng sự bình yên của nơi này phụ thuộc vào sự cẩn trọng của mỗi người. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” – đó không chỉ là câu cửa miệng, mà còn là phương châm sống của hắn.
Chợt, một âm thanh trầm đục từ xa vọng lại, càng lúc càng gần. Tiếng vó ngựa đều đặn, tiếng bánh xe nghiến trên sỏi đá, tạo nên một giai điệu lạ lẫm phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm. Trần Nhị Cẩu nheo mắt nhìn về phía chân trời, một đoàn xe ngựa sang trọng dần hiện ra. Khác với những đoàn buôn thô sơ thường thấy, đoàn xe này được trang trí cầu kỳ, những cỗ xe được làm từ gỗ quý bóng loáng, phủ lụa là gấm vóc, và đặc biệt, trên mỗi chiếc xe đều cắm một lá c��� hiệu thêu hình rồng lượn, biểu tượng của Tề Vương – một trong những thế lực tranh bá lớn mạnh nhất phương Bắc.
“Dừng lại!” Trần Nhị Cẩu hô to, giọng dứt khoát. Cả đội tuần tra ngay lập tức giương cung, chuẩn bị sẵn sàng cho mọi tình huống. Những người dân đang đi ngang qua cũng dừng lại, ánh mắt tò mò xen lẫn lo lắng nhìn về phía đoàn xe xa lạ.
Đoàn xe chậm rãi dừng lại cách cổng làng vài trượng. Một người đàn ông bước xuống từ cỗ xe đầu tiên, dáng vẻ thanh cao, mặc chiếc áo bào bằng lụa hảo hạng màu xanh thẫm, không một nếp nhăn. Khuôn mặt hắn thông minh, đôi mắt sáng như sao, ẩn chứa sự tự tin và có chút kiêu hãnh của một kẻ đã quen với việc được người khác kính trọng. Cử chỉ nho nhã, thong dong, nhưng mỗi bước đi đều toát lên sự kiên định của người mang sứ mệnh. Hắn không vội vã, mà từ tốn quét một lượt ánh mắt quan sát khắp cảnh vật xung quanh, từ những bức tường đất kiên cố đến những ngôi nhà mái tranh đơn sơ nhưng sạch sẽ, đến những gương mặt khắc khổ nhưng ánh lên niềm hy vọng c��a người dân.
“Khách từ đâu đến? Có lệnh bài thông hành không?” Trần Nhị Cẩu lặp lại câu hỏi, giọng nói cứng rắn hơn, tay siết chặt chuôi đao. Hắn không hề bị vẻ ngoài hào nhoáng của đối phương làm cho nao núng.
Người đàn ông mỉm cười nhẹ, ánh mắt dừng lại trên Trần Nhị Cẩu, đánh giá một lượt. “Tại hạ là Trần Sĩ Thanh, phụng mệnh Tề Vương đến bái kiến Lâm Dịch tiên sinh. Có chút văn thư và quà mọn.” Hắn nói, giọng ôn tồn, ngữ điệu rõ ràng, nhưng ẩn chứa một sự tự phụ khó che giấu. Hắn giơ cao một tấm thẻ bài bằng ngọc, được chạm khắc tinh xảo, trên đó khắc hình một con rồng uốn lượn.
Trần Nhị Cẩu nhận lấy tấm thẻ, kiểm tra kỹ lưỡng. Hắn tuy không phải là người học rộng, nhưng đã được Lâm Dịch chỉ dạy rất nhiều về các loại lệnh bài, cờ hiệu của các thế lực lớn. Tấm thẻ này là thật. Hắn ngước nhìn Trần Sĩ Thanh, rồi lại nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông. Có điều gì đó trong ánh mắt ấy khiến hắn cảm thấy không thoải mái, một sự kiêu ngạo ẩn giấu dưới vẻ lịch thiệp.
“Mời khách vào trà thất chờ, để ta bẩm báo.” Trần Nhị Cẩu nói, ra hiệu cho một vài người lính dân binh. “Kiểm tra đoàn xe thật kỹ. Không được để bất cứ vật lạ nào lọt vào.” Hắn quay sang một binh sĩ khác. “Ngươi đi báo cho Chu tiên sinh và Tô tiểu thư. Nói rằng có sứ giả của Tề Vương đến bái kiến Lâm ca.”
Trần Sĩ Thanh không tỏ vẻ khó chịu trước sự cẩn trọng thái quá của Nhị Cẩu. Hắn chỉ khẽ gật đầu, quay người đi theo sự chỉ dẫn của binh sĩ. Ánh mắt hắn vẫn tiếp tục quan sát mọi thứ, từ những chiếc cày bừa mới tinh được đặt gọn gàng ở góc sân, đến những đứa trẻ đang chơi đùa với những món đồ chơi đơn giản làm từ gỗ. Hắn dường như đang cố gắng đọc được điều gì đó từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất, để hiểu rõ hơn về vùng đất bí ẩn này, nơi mà một kẻ không danh phận, không tu vi lại có thể tạo dựng nên một ốc đảo bình yên giữa thời loạn lạc. Trong lòng hắn không khỏi dấy lên một sự tò mò. Tề Vương đã gửi hắn đến đây với một mục đích rõ ràng, nhưng hắn muốn tự mình đánh giá xem liệu Lâm Dịch có thực sự là một người đáng để Tề Vương phải bận tâm đến thế hay không. Hắn tự nhủ, một người có thể duy trì được sự bình yên này ắt hẳn phải có tài năng xuất chúng, nhưng liệu tài năng đó có đủ để sánh vai với các bậc vương giả đang tranh bá thiên hạ?
Trần Nhị Cẩu sau khi sắp xếp đâu vào đấy, cũng vội vã đi tìm Lâm Dịch. Hắn bước nhanh qua những con đường làng sạch sẽ, cảm thấy một chút lo lắng. Sự xuất hiện của sứ giả Tề Vương không phải là một dấu hiệu tốt. Các thế lực lớn luôn mang theo tham vọng và quyền lực, những thứ mà Lâm Dịch luôn cố gắng tránh xa. Hắn biết Lâm Dịch không muốn dính vào vòng xoáy tranh giành thiên hạ, nhưng liệu có thể tránh được mãi hay không?
***
Giữa trưa, ánh nắng dịu dàng xuyên qua những khung cửa sổ bằng giấy dầu, phủ lên căn thư phòng giản dị của Lâm Dịch một màu vàng ấm áp. Căn phòng không quá lớn, nhưng được sắp xếp vô cùng ngăn nắp. Một giá sách bằng gỗ thô sơ nhưng đầy ắp những cuốn sách cổ, những bản đồ cũ kỹ, và cả những cuốn sổ ghi chép chi chít chữ viết. Trên bàn trà, một ấm trà gốm mộc mạc đang bốc khói nghi ngút, hương trà thoang thoảng lan tỏa trong không khí, quyện với mùi trầm hương nhẹ nhàng đang cháy âm ỉ ở góc phòng.
Lâm Dịch ngồi đối diện với Trần Sĩ Thanh, vẻ mặt điềm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải. Thân hình anh vẫn gầy gò, hơi xanh xao do những năm tháng thiếu ăn và lao động vất vả, nhưng khí chất lại vô cùng vững chãi, không hề lép vế trước vẻ thanh cao của vị học giả. Anh mặc một bộ thường phục bằng vải thô màu xám, đơn giản nhưng sạch sẽ. Tóc đen bù xù, được buộc gọn gàng bằng một sợi dây vải.
Bên cạnh Lâm Dịch, Chu Thiên ngồi im lặng, tay cầm một cuốn sổ cũ và cây bút lông, đôi mắt đeo kính tập trung ghi chép. Dáng người thư sinh của ông toát lên vẻ uyên bác, mái râu dài được chải chuốt gọn gàng. Ông luôn là người lắng nghe, quan sát và ghi lại mọi thứ, trở thành đôi mắt, đôi tai và trí nhớ của Lâm Dịch. Sự hiện diện của ông tạo nên một không khí trang tr��ng nhưng cũng đầy trí tuệ trong căn phòng.
Trần Sĩ Thanh không khỏi thầm đánh giá Lâm Dịch. Vị “Lâm tiên sinh” mà Tề Vương nhắc đến không hề có vẻ hào nhoáng hay uy nghi như hắn tưởng tượng. Trái lại, Lâm Dịch có vẻ bình thường đến mức khó tin, tựa như một lão nông tri điền hơn là một người có thể khiến các thế lực lớn phải kiêng dè. Tuy nhiên, đôi mắt của Lâm Dịch lại khiến hắn chú ý. Chúng sâu thẳm như hồ nước không đáy, ẩn chứa một trí tuệ và sự bình tĩnh đáng kinh ngạc.
Sau vài câu xã giao khách sáo, Trần Sĩ Thanh bắt đầu bài diễn thuyết của mình. Hắn phẩy quạt nhẹ nhàng, cử chỉ đầy tự tin, giọng nói hùng hồn, vang vọng trong căn phòng.
“Thiên hạ đại loạn, quần hùng tranh bá. Kẻ có tài, có đức ắt sẽ được thiên mệnh phò trợ, thống nhất sơn hà, kiến lập đế nghiệp vĩ đại. Lâm tiên sinh tài trí hơn người, danh vọng vang xa, ngay cả Tề Vương của hạ thần cũng phải kính nể, há chẳng phải là bậc đế vương tương lai sao? Vùng đất này của tiên sinh tuy nhỏ bé, nhưng lại là một ốc đảo yên bình hiếm có giữa thời loạn lạc, đây chẳng phải là minh chứng cho tài năng trị quốc của tiên sinh sao? Nếu tiên sinh bằng lòng phò tá Tề Vương, hoặc tự mình vươn lên tranh giành thiên hạ, ắt sẽ có thể chấm dứt chiến loạn, mang lại thái bình cho bá tánh!”
Trần Sĩ Thanh nói xong, ánh mắt đầy mong đợi nhìn Lâm Dịch, dường như tin chắc rằng lời lẽ của mình sẽ lay động được người đối diện. Hắn đã chuẩn bị rất kỹ cho cuộc gặp gỡ này, với vô vàn lý lẽ và dẫn chứng từ các điển cố lịch sử, các triết lý về thiên mệnh và vương đạo.
Lâm Dịch không vội trả lời. Anh thản nhiên rót thêm trà vào chén của mình và của Trần Sĩ Thanh, động tác chậm rãi, ung dung. Hương trà đậm đà lan tỏa, làm dịu đi không khí căng thẳng trong phòng. Anh nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu ngọt lan tỏa trong vòm miệng.
“Thiên mệnh là gì, tiên sinh?” Lâm Dịch hỏi, giọng nói trầm tĩnh, không nhanh không chậm, khác hẳn với sự hùng hồn của Trần Sĩ Thanh. “Là ý trời hay là lòng người? Chẳng phải lịch sử đã chứng minh, thi��n mệnh cũng có lúc thay đổi, khi lòng dân không còn hướng về? Hay là thiên mệnh chỉ là một cái cớ, một lớp vỏ bọc để che đậy tham vọng của kẻ mạnh?”
Câu hỏi của Lâm Dịch như một gáo nước lạnh tạt vào những lời lẽ hùng hồn của Trần Sĩ Thanh. Hắn hơi sững lại, vẻ tự tin trên mặt chợt dao động. Hắn đã chuẩn bị cho mọi lời từ chối, mọi sự nghi ngờ, nhưng không ngờ Lâm Dịch lại đi thẳng vào bản chất của vấn đề, chất vấn khái niệm “thiên mệnh” mà hắn vẫn luôn tin tưởng.
“Lâm tiên sinh nói chí lý,” Trần Sĩ Thanh cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Nhưng nếu không có một đế vương đủ tài năng để thống nhất, thì dân chúng mãi chìm trong khổ ải. Đó chẳng phải là trách nhiệm của kẻ sĩ, của bậc anh hùng sao? Nước có thể vô chủ, nhưng dân không thể vô vương. Loạn thế xuất anh hùng, đây là lúc để những bậc quân tử có tài năng gánh vác thiên hạ.”
Lâm Dịch mỉm cười, nụ cười ẩn chứa nhiều suy tư. Anh nhớ lại những kiến thức về lịch sử hiện đại, về những cuộc cách mạng, những thay đổi chế độ. “Anh hùng là người cứu khổ cứu nạn. Nhưng định nghĩa về cứu khổ cứu nạn của Lâm mỗ có lẽ khác. Bình yên, ấm no, không chiến tranh, không đói kém, đó mới là thiên mệnh thực sự.” Anh dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Trần Sĩ Thanh, không né tránh. “Quyền lực tối cao, danh vọng lẫy lừng, chẳng qua chỉ là lớp vỏ bọc, che giấu đi những gông xiềng và trách nhiệm nặng nề. Kẻ lên ngôi vương, liệu có thực sự được hưởng bình yên? Hay lại chìm đắm trong những âm mưu, những cuộc đấu đá không ngừng nghỉ, bị ám ảnh bởi việc giữ vững ngai vàng mà quên mất mục đích ban đầu là mang lại bình an cho dân chúng?”
Anh đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ trong căn phòng im lặng. “Vùng đất này của Lâm mỗ, có thể nhỏ bé, nhưng ta muốn nó là nơi mà mỗi người dân đều có thể tìm thấy sự bình yên ấy, không cần tranh giành, không cần xưng vương. Ta muốn họ được ăn no mặc ấm, được sống an ổn qua ngày, không phải lo sợ chiến loạn, không phải chịu cảnh ly tán. Đó mới là ý nghĩa thực sự của việc xây dựng, của việc bảo vệ. Ta không có tham vọng xưng bá, cũng không có hứng thú với việc trở thành một vị vua. Cái ta khao khát, chính là một cuộc sống bình dị mà ta từng có, một cuộc sống không phải lo toan về quyền lực và danh vọng.”
Trong lòng Lâm Dịch, những suy nghĩ hiện đại cuộn trào. Một vị vua là gì? Một gã quản lý cấp cao của một tập đoàn lớn, với trách nhiệm khổng lồ, áp lực kinh khủng, và những mối quan hệ phức tạp. Anh đã trải qua đủ những áp lực đó ở thế giới cũ rồi. Trở thành vua ở thế giới này chẳng khác nào tự mình đeo thêm xiềng xích, tự mình lao vào một cuộc chiến không hồi kết mà anh không hề muốn tham gia. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” anh tự nhủ. Và để sinh tồn một cách có ý nghĩa, anh cần sự bình yên, không phải sự vĩ đại.
Trần Sĩ Thanh hoàn toàn im lặng. Hắn đã chuẩn bị đủ mọi lý lẽ để thuyết phục một kẻ tham vọng, một kẻ sĩ muốn lập công danh, nhưng hắn lại hoàn toàn không có lời nào để đối đáp với một người chỉ khao khát sự bình yên. Những lời Lâm Dịch nói ra không phải là s�� từ chối đơn thuần, mà là một triết lý sống hoàn toàn khác biệt, một quan điểm mà hắn chưa từng nghe thấy từ bất kỳ bậc quân vương hay học giả nào. Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt từ tự tin chuyển sang ngạc nhiên, rồi dần dần là suy tư.
Chu Thiên ngồi bên cạnh, vẫn cặm cụi ghi chép. Ông thỉnh thoảng liếc nhìn Trần Sĩ Thanh, rồi lại nhìn Lâm Dịch, trong lòng không khỏi cảm thấy khâm phục. Lâm Dịch không chỉ dùng mưu lược để bảo vệ vùng đất, mà còn dùng triết lý để đối phó với những kẻ muốn lôi kéo anh vào vòng xoáy quyền lực. Đây chính là bản lĩnh của một người lãnh đạo thực sự, một người không bị cám dỗ bởi những lời đường mật về danh vọng và quyền lực.
Trần Sĩ Thanh cảm thấy như có một bức tường vô hình ngăn cách hắn với Lâm Dịch. Hắn hiểu rằng, những lý lẽ về thiên mệnh, về sự nghiệp bá vương mà hắn dày công học hỏi, không hề có giá trị trước một người chỉ khao khát sự bình dị. Lâm Dịch không phải là một kẻ sĩ muốn làm quan, không phải là một chiến binh muốn lập công, mà là một người ��àn ông đơn thuần muốn bảo vệ cuộc sống của mình và của những người xung quanh. Đó là một điều mà Trần Sĩ Thanh khó lòng hiểu được, bởi vì trong thế giới của hắn, quyền lực và danh vọng là mục tiêu tối thượng.
“Lâm tiên sinh…” Trần Sĩ Thanh định nói gì đó, nhưng rồi lại ngập ngừng. Hắn không biết phải nói gì nữa. Mọi lập luận của hắn đều đã bị Lâm Dịch phản bác một cách nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng.
Lâm Dịch chỉ mỉm cười nhẹ. “Tiên sinh cứ suy nghĩ kỹ lời ta nói. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và cũng không ai có quyền áp đặt cái gọi là ‘thiên mệnh’ lên người khác. Cái mà ta muốn bảo vệ, chính là quyền được sống một cuộc sống bình yên, tự do lựa chọn con đường của mình.”
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây. Những tia nắng cuối cùng của ngày trải dài trên Hồ Sen Tĩnh Mịch, vẽ nên một bức tranh yên bình đến nao lòng. Mặt hồ phẳng lặng như gương, phản chiếu những đám mây ngũ sắc và những hàng cây liễu rủ bóng. Hương sen từ nh���ng bông hoa nở muộn thoang thoảng trong gió nhẹ, mang theo sự thanh khiết và tĩnh lặng.
Trần Sĩ Thanh rời đi với vẻ mặt đầy suy tư, không còn vẻ tự mãn ban đầu. Hắn bước lên cỗ xe ngựa sang trọng, nhưng ánh mắt hắn vẫn không ngừng quay lại nhìn về phía vùng đất của Lâm Dịch đang chìm dần trong ánh hoàng hôn. Trong lòng hắn, một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra. Lời nói của Lâm Dịch đã gieo vào lòng hắn một hạt giống nghi ngờ về những gì hắn đã tin tưởng bấy lâu nay. “Bình yên, ấm no, không chiến tranh, không đói kém, đó mới là thiên mệnh thực sự.” Câu nói đó cứ vang vọng trong đầu hắn, khiến hắn không khỏi tự hỏi, liệu những gì hắn đang theo đuổi, những gì Tề Vương đang tranh giành, có thực sự mang lại điều đó hay không. Hắn đã thấy vô số cuộc chiến, vô số kẻ chết chóc vì cái gọi là “thiên mệnh”, nhưng hiếm khi thấy một vùng đất nào có được sự bình yên như nơi đây. Vẻ mặt hắn phức tạp, vừa có sự thất vọng vì không hoàn thành nhiệm vụ, vừa có sự bối rối vì những triết lý mới mẻ.
Khi đoàn xe của Trần Sĩ Thanh khuất bóng sau rặng cây, Lâm Dịch cùng Chu Thiên đi dạo bên Hồ Sen Tĩnh Mịch. Bóng họ đổ dài trên mặt nước, hòa vào cảnh sắc hoàng hôn. Tiếng gió nhẹ lùa qua những tán lá, tiếng nước chảy nhẹ nhàng vỗ vào bờ, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, xoa dịu tâm hồn. Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự se lạnh của gió đêm và mùi hương của đất trời.
“Học giả Trần Sĩ Thanh có vẻ đã động lòng.” Chu Thiên phá vỡ sự im lặng, giọng nói trầm lắng. Ông vẫn cầm cuốn sách cũ, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Lâm Dịch. “Ngài đã nói những điều khiến hắn phải suy nghĩ. Một người đã quen với sự hùng biện về quyền lực và danh vọng như hắn, hẳn là chưa từng nghe thấy một triết lý nào như vậy.”
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt anh dõi theo những cánh sen đang khẽ đung đưa trong gió. “Hắn là người có tri thức, nhưng tri thức của hắn bị giới hạn bởi những quan niệm cũ về vương quyền và thiên mệnh. Cái hắn nhìn thấy là ngai vàng, cái ta muốn thấy là nụ cười của dân chúng.” Anh dừng lại một chút. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Nhưng nó chỉ mạnh khi được sử dụng đúng mục đích. Hắn dùng tri thức để tranh bá, ta dùng tri thức để bảo vệ.”
Chu Thiên trầm ngâm. “Nhưng liệu lời nói của ngài có đủ để Tề Vương từ bỏ ý định thăm dò, thậm chí là lôi kéo ngài không? Một người như Tề Vương, đã quen với việc dùng vũ lực và mưu kế để đạt được mục đích, liệu có dễ dàng chấp nhận lời từ chối của ngài?”
Lâm Dịch đưa tay chạm nhẹ vào mặt nước hồ sen, cảm nhận sự mát lạnh truyền qua đầu ngón tay. Mặt nước khẽ gợn sóng, phá vỡ hình ảnh phản chiếu của vầng trăng non đang nhú lên. “Sông có thể đổ về biển, nhưng cũng có thể tự tạo cho mình một dòng chảy riêng, dù nhỏ bé nhưng kiên định.” Giọng anh vang vọng, đầy kiên định. “Chúng ta không tìm cách đối đầu, nhưng cũng không thể dễ dàng bị nuốt chửng. Bình yên này, phải tự tay ta giữ lấy. Hắn ta sẽ mang về thông điệp của ta, một thông điệp rõ ràng: vùng đất này không phải là một mối đe dọa, nhưng cũng không phải là một miếng mồi ngon dễ nuốt.”
Anh quay sang nhìn Chu Thiên, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự quyết tâm không gì lay chuyển được. “Việc Trần Sĩ Thanh bị thuyết phục phần nào cho thấy triết lý của ta có thể ảnh hưởng đến những người có tư tưởng mở. Nhưng với Tề Vương, hắn có thể sẽ nhìn nhận ta là một mối đe dọa hoặc một kẻ ngang bướng khó lường. Hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng. Sẽ có những thử thách trực tiếp hơn đến an nguy của vùng đất. Sự khác biệt trong tư tưởng giữa ta và các thế lực tranh bá sẽ là rào cản lớn nhất trong việc thiết lập thỏa thuận hòa bình lâu dài.”
Lâm Dịch biết rằng, cuộc gặp gỡ này chỉ là khởi đầu. Áp lực từ các thế lực tranh bá sẽ ngày càng tăng lên, và anh sẽ phải tiếp tục dùng trí tuệ và mưu lược để khéo léo từ chối, đồng thời không ngừng xây dựng nền tảng cho vùng đất tự trị của mình. Anh không muốn trở thành một vị vua, không muốn chìm đắm trong vòng xoáy quyền lực. Anh chỉ muốn một cuộc sống bình dị, nơi những người anh yêu thương được an toàn, nơi anh có thể sống một cuộc đời có ý nghĩa theo cách riêng của mình.
Họ tiếp tục bước đi trong ánh hoàng hôn dần tắt. Dưới bầu trời đêm đầy sao, vùng đất của Lâm Dịch vẫn lặng lẽ tồn tại, một điểm sáng nhỏ bé giữa biển khơi loạn lạc. Nó là minh chứng cho một lựa chọn khác, một con đường khác mà Lâm Dịch đã kiên định đi theo. Con đường ấy có thể đầy chông gai, nhưng anh tin rằng, đó mới là con đường dẫn đến hạnh phúc thực sự.
“Mỗi bước đi đều phải thật vững chắc, Chu Thiên à,” Lâm Dịch khẽ nói, như tự nhắc nhở chính mình. “Để giữ vững dòng chảy này, chúng ta cần phải kiên định hơn bao giờ hết.”
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.