Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 934: Mắt Xích Vô Hình: Gián Điệp và Lời Cảnh Báo Ngầm

Lâm Dịch quay người, bước đi chậm rãi. Con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách vẫn đang chờ đợi. Nhưng ít nhất, anh đã tạo ra một nơi, nơi mà con người có thể ngẩng cao đầu mà sống, nơi mà họ có thể tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mà không cần những danh xưng vĩ đại. Anh đã chứng minh rằng, ngay cả trong thời loạn lạc, một cuộc sống bình yên, có ý nghĩa vẫn là điều có thể đạt được. Và đó, đối với Lâm Dịch, đã là đủ.

***

Chương 934: Mắt Xích Vô Hình: Gián Điệp và Lời Cảnh Báo Ngầm

Ngày mới bắt đầu, ánh nắng vàng nhạt lách qua những khe cửa sổ gỗ đã cũ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng xiên. Trong trụ sở tạm thời của Lâm Dịch, một căn phòng được cải tạo từ một kho thóc cũ, không gian tuy giản dị nhưng lại toát lên vẻ nghiêm cẩn. Tiếng gió lùa qua những khe hở nhỏ trên vách gỗ tạo nên âm thanh rì rào đều đặn, như tiếng thì thầm của thế giới bên ngoài. Mùi giấy mới, mùi mực và mùi gỗ thông đặc trưng của vùng biên ải lẫn lộn trong không khí, tạo nên một sự kết hợp lạ lùng nhưng thân thuộc. Bầu không khí nơi đây luôn giữ một vẻ nghiêm túc và tập trung, với đôi chút căng thẳng ngấm ngầm, bởi lẽ mỗi quyết định được đưa ra đều có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của cả một vùng đất.

Lâm Dịch ngồi sau chiếc bàn gỗ thô, trước mặt anh là chồng báo cáo cao ngất. Anh không vội vã, động tác lật trang giấy luôn chậm rãi, ánh mắt sắc bén lướt qua từng dòng chữ. Bên cạnh anh, Tô Mẫn và Chu Thiên đang chăm chú quan sát, thỉnh thoảng lại đưa ra những ghi chú bổ sung. Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh, đôi mắt sắc sảo thường ngày nay lại ẩn chứa một vẻ ưu tư. Cô đang chỉ vào một số mục trong báo cáo thương mại, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt giấy.

“Lâm công tử, những giao dịch này, dù nhỏ, nhưng lại có chung một đặc điểm đáng ngờ,” Tô Mẫn cất giọng, tiếng nói trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục. “Các thương nhân này, họ không thực sự quan tâm nhiều đến lợi nhuận hay chất lượng hàng hóa. Điều họ hỏi han nhiều nhất lại là về đường xá, v��� vị trí kho bãi, thậm chí là quy mô đội tuần tra, các trạm gác mới của chúng ta.” Cô dừng lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch, “Họ còn cố tình tìm hiểu về số lượng dân binh, về kỹ thuật xây dựng công sự mà chúng ta đang áp dụng.”

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ngón tay anh lướt trên tấm bản đồ trải phẳng trên bàn. Bản đồ được vẽ thủ công khá chi tiết, đánh dấu những tuyến đường giao thương mới được mở và vị trí các khu chợ. Anh đã nhận thấy điều này từ vài ngày trước, những dấu hiệu bất thường không thể xem nhẹ. Trong thế giới hiện đại, đây sẽ là những hành vi ‘tình báo kinh tế’ cơ bản, nhưng trong bối cảnh loạn lạc này, nó mang ý nghĩa sâu xa hơn nhiều.

Chu Thiên, với dáng người thư sinh và chòm râu dài, đẩy nhẹ chiếc kính gọng tre lên sống mũi, bổ sung: “Đúng vậy, Lâm công tử. Đây là dấu hiệu rõ ràng của sự dò xét, thăm dò. Theo những tin tức ta thu thập được, tiểu vương Mặc Cận ở phía Đông, vốn vẫn luôn dòm ngó mảnh đất này của chúng ta, dạo gần đây có nhiều động thái bất thường. Hắn ta đang củng cố lực lượng, và có lẽ, sự phồn thịnh bất ngờ của chúng ta đã khiến hắn ta phải chú ý.” Giọng Chu Thiên trầm ấm, mỗi lời nói đều được cân nhắc kỹ lưỡng.

Lâm Dịch nhìn Chu Thiên, rồi lại nhìn Tô Mẫn, ánh mắt anh trầm tư. Anh biết, sự bình yên mà anh đang cố gắng xây dựng luôn là một cái gai trong mắt những kẻ khao khát quyền lực và bành trướng. “Vậy thì,” anh nói, giọng đều đều, nhưng ngữ điệu lại ẩn chứa một sự quyết đoán lạnh lùng, “đã đến lúc cho họ thấy, dù chúng ta không muốn can dự vào cuộc tranh giành của họ, nhưng cũng không phải là miếng mồi dễ nuốt. Một khu chợ sầm uất, một vùng đất trù phú luôn là mục tiêu hấp dẫn, nhưng một con nhím xù lông thì lại khác.”

Trong thâm tâm, Lâm Dịch không khỏi thở dài. Anh ghét những âm mưu, những trò đấu đá quyền lực này. Anh chỉ muốn một cuộc sống bình yên, đủ ăn đủ mặc, bảo vệ những người anh yêu quý. Thế nhưng, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để có được sự bình yên đó, anh phải chủ động phòng vệ, thậm chí là ra đòn phủ đầu. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ, nó phải được dùng để bảo vệ thành quả của họ. Anh không thể để những nỗ lực xây dựng “Kế Hoạch Bách Niên” của mình bị phá hoại bởi những kẻ tham lam.

Anh lật xem bản đồ một lần nữa, ánh mắt dừng lại ở các tuyến đường giao thương và khu chợ mới. Những nơi này không chỉ là huyết mạch kinh tế mà còn là cửa ngõ cho những kẻ muốn xâm nhập. Anh đã dự đoán được điều này, và đã có những chuẩn bị nhất định. Nhưng bây giờ, cần phải hành động nhanh chóng và dứt khoát.

“Tô Mẫn,” Lâm Dịch cất lời, “cô hãy tiếp tục theo dõi sát sao những thương nhân có hành vi bất thường. Ghi lại mọi thứ, từ lời nói, hành động, đến những vật phẩm họ mua bán. Đặc biệt chú ý đến những người đột nhiên biến mất hoặc xuất hiện một cách khó hiểu.”

“Rõ, Lâm công tử,” Tô Mẫn đáp, ánh mắt sắc sảo. Cô hiểu rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ này.

“Chu Thiên,” Lâm Dịch tiếp lời, “ngài hãy tiếp tục thu thập tin tức từ phía Đông. Chúng ta cần biết rõ Mặc Cận đang chuẩn bị những gì, và ý đồ thực sự của hắn là gì.”

“Lão phu đã có sắp xếp,” Chu Thiên gật đầu.

Lâm Dịch sau đó quay sang một thuộc hạ đứng cạnh cửa. “Gọi Trần Nhị Cẩu đến đây. Ta có việc muốn giao cho hắn.”

Chỉ vài khắc sau, Trần Nhị Cẩu bước vào, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng, nhanh nhẹn, toát lên vẻ trung thành và đáng tin cậy. Hắn đứng thẳng, đưa tay lên ngực cung kính chào Lâm Dịch.

“Lâm công tử, ngài gọi ta có việc gì?” Trần Nhị Cẩu hỏi, giọng tự nhiên nhưng đầy cung kính.

Lâm Dịch không vòng vo. “Nhị Cẩu, ta muốn ngươi chọn ra một đội tinh nhuệ, bí mật theo dõi những thương nhân mà Tô Mẫn đã chỉ điểm. Đặc biệt chú ý đến một người tên Vương Hạo. Hắn là một thương nhân nhỏ, thường xuyên xuất hiện ở khu chợ phía Đông. Dáng người trung bình, ăn mặc không quá nổi bật, cố tỏ vẻ bình thường. Nhưng hắn ta không phải là một thương nhân bình thường. Ta nghi ngờ hắn chính là tai mắt của Mặc Cận.”

Trần Nhị Cẩu cau mày, vẻ ngây ngô biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc và cảnh giác. “Vương Hạo? Ta sẽ đích thân đi điều tra. Kẻ nào dám giở trò ở đất của chúng ta, ta sẽ khiến hắn biết tay!”

Lâm Dịch đưa tay ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu bình tĩnh lại. “Không cần phải nóng vội. Ta muốn ngươi bắt sống hắn, một cách kín đáo nhất có thể, và đưa về đây. Tuyệt đối không được để hắn phát hiện ra mình bị theo dõi, và càng không được để lộ chuyện này ra ngoài. Chúng ta cần thông tin từ hắn, không phải một cái xác.”

“Rõ, Lâm công tử! Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Trần Nhị Cẩu đáp dứt khoát, ánh mắt đầy kiên định. Hắn quay người, nhanh chóng rời đi, mang theo sự quyết tâm và cảnh giác.

Lâm Dịch nhìn theo bóng Trần Nhị Cẩu khuất dần. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc đấu trí. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và để sinh tồn, đôi khi phải làm những việc không mong muốn. Anh không muốn trở thành một kẻ âm mưu, nhưng anh cũng không thể để mình và những người anh yêu thương trở thành n���n nhân của những âm mưu khác. Anh phải là người nắm quyền kiểm soát trò chơi này.

**

Chiều tối buông xuống, mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng biên ải. Trong một căn phòng kín đáo nằm sâu bên trong trụ sở tạm thời của Lâm Dịch, không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Căn phòng nhỏ, chỉ có một chiếc bàn gỗ đơn sơ và hai chiếc ghế, được chiếu sáng lờ mờ bởi ánh sáng yếu ớt hắt vào từ một ô cửa sổ nhỏ trên cao. Mùi ẩm mốc nhẹ từ vách tường đất và mùi mồ hôi lo lắng của kẻ bị giam cầm hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.

Vương Hạo, kẻ gián điệp, đang bị trói chặt trên một trong hai chiếc ghế. Mồ hôi lấm tấm trên trán hắn, đôi mắt hắn đảo liên tục, cố tìm kiếm một tia hy vọng thoát thân. Hắn cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng nhịp thở dồn dập và cơ thể run rẩy đã phản bội hắn. Trần Nhị Cẩu đứng cạnh, tay đặt lên chuôi đao, ánh mắt đầy cảnh giác và sẵn sàng hành động nếu cần. Sự hiện diện của hắn, dù không nói một lời, cũng đủ để tạo áp lực lên Vư��ng Hạo.

Lâm Dịch ngồi đối diện Vương Hạo, vẻ mặt điềm tĩnh, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn thẳng vào Vương Hạo, như xuyên thấu qua lớp vỏ bọc bình thường của hắn. Anh không vội vàng, không dùng đến những lời đe dọa sáo rỗng hay tra tấn thể xác. Thay vào đó, anh bắt đầu bằng những câu hỏi gợi mở, những lời lẽ sắc bén như dao mổ, từng chút một bóc trần thân phận và mục đích của Vương Hạo.

“Ngươi tên là Vương Hạo, phải không?” Lâm Dịch cất tiếng, giọng nói trầm ổn, không mang theo một chút cảm xúc nào.

Vương Hạo giật mình, cố nuốt nước bọt. “Ta… ta đúng là Vương Hạo. Chỉ là một tiểu thương bình thường, buôn bán nhỏ lẻ kiếm sống qua ngày…” Hắn cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể, nhưng sự run rẩy trong câu chữ đã tố cáo hắn.

Lâm Dịch khẽ nhếch mép, một nụ cười nhạt không chạm đến mắt. “Một tiểu thương bình thường? Thật sao? Ta biết rõ ngươi không phải là một thương nhân tầm thường. Một tiểu thương bình thường sẽ không hỏi han chi tiết về số lượng dân binh của chúng ta, về kỹ thuật xây dựng công sự mới của các trạm gác. Một tiểu thương bình thường sẽ không cố gắng vẽ lại bản đồ tuyến đường tuần tra, hay dò hỏi về nguồn cung cấp lương thực, vũ khí của chúng ta.”

Vương Hạo tái mặt, đôi mắt mở to. Hắn không ngờ rằng mọi hành động của mình đều đã bị theo dõi và ghi lại một cách chi tiết đến vậy. Sự tự tin giả tạo của hắn bắt đầu sụp đổ. “Ta… ta chỉ là tò mò mà thôi. Các hạ hiểu lầm rồi.”

Lâm Dịch không để Vương Hạo có cơ hội biện minh. Anh tiếp tục, mỗi câu chữ như một nhát búa giáng mạnh vào tâm lý đối phương. “Ngươi nghĩ ta không biết gì sao? Ngươi nghĩ rằng vùng đất này là nơi mà bất kỳ ai cũng có thể tự do dò xét, thu thập thông tin mà không bị phát hiện? Ngươi đã đánh giá thấp chúng ta rồi. Ta biết ngươi đến từ đâu, và ai đã cử ngươi đến đây.”

Vương Hạo cúi gằm mặt, mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương. Hắn nhận ra mình đã rơi vào lưới bẫy tinh vi. Kẻ đối diện hắn không chỉ có quyền lực, mà còn có một trí tuệ sắc bén đến đáng sợ.

Lâm Dịch chậm rãi đặt một vật lên chiếc bàn gỗ. Đó là một chiếc Hắc Mộc Lệnh, làm từ loại gỗ đen bóng, chạm khắc hoa văn cổ kính. Nó không mang vẻ uy nghi của một lệnh bài quan phương, nhưng lại tỏa ra một sự bí ẩn và quyền lực vô hình. Ánh mắt Lâm Dịch sắc bén, nhìn thẳng vào Vương Hạo, không cho hắn một khe hở nào để trốn tránh.

“Nói đi, Vương Hạo,” Lâm Dịch nói, giọng anh hạ thấp, “Hoặc ngươi sẽ phải đối mặt với hậu quả không thể tưởng tượng nổi trong thời loạn lạc này. Ngươi biết rõ những kẻ bị phát hiện là gián điệp sẽ có kết cục như thế nào, phải không? Ta không cần phải nói thêm. Nhưng ta có thể cho ngươi một con đường sống, một cơ hội để chuộc lỗi, nếu ngươi thành thật.”

Vương Hạo nhìn chằm chằm vào chiếc Hắc Mộc Lệnh, rồi lại nhìn vào đôi mắt Lâm Dịch. Hắn hiểu rõ lời đe dọa của Lâm Dịch không phải là lời nói suông. Trong thời loạn lạc này, mạng người như cỏ rác. Hắn biết mình không còn đường lui. Sự sợ hãi tột độ đã đánh gục ý chí kháng cự cuối cùng của hắn.

“Ta… ta sẽ nói! Ta sẽ nói hết!” Vương Hạo cuối cùng cũng khuất phục, giọng hắn run rẩy, đầy tuyệt vọng. “Ta… ta là người của Mặc Cận. Tiểu vương Mặc Cận đã cử ta đến đây để dò xét tình hình. Hắn ta nghi ngờ vùng đất này của các ngài có những bí mật gì đó, và đang phát triển quá nhanh, quá mạnh. Hắn ta muốn biết tiềm lực thực sự của các ngài, đặc biệt là khả năng phòng thủ và lượng dân binh. Hắn ta… hắn ta đang có ý định mở rộng lãnh thổ về phía Tây…”

Lâm Dịch im lặng lắng nghe, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh. Anh không ngắt lời Vương Hạo, để hắn ta khai ra tất cả mọi thứ. Trong thâm tâm, anh đang phân tích từng lời nói, từng biểu cảm của Vương Hạo. Hắn ta không phải là một gián điệp chuyên nghiệp, chỉ là một kẻ bị ép buộc hoặc bị mua chuộc. Điều này càng dễ dàng cho kế hoạch của anh.

Anh không muốn giết Vương Hạo, điều đó không mang lại lợi ích gì ngoài việc loại bỏ một con tốt thí. Anh cần biến kẻ thù thành bạn, hoặc ít nhất là thành một công cụ hữu ích. Anh cần một ‘mắt xích vô hình’ để đưa thông tin sai lệch, hoặc điều hướng sự chú ý của Mặc Cận theo ý muốn của mình. Đây là một ván cờ, và anh phải là người đi trước một nước.

“Vậy thì, Vương Hạo,” Lâm Dịch nói sau khi Vương Hạo đã khai hết những gì hắn biết, “ngươi có muốn sống không? Ngươi có muốn có một cơ hội thứ hai không?”

Vương Hạo ngẩng đầu lên, trong đôi mắt hắn lóe lên một tia hy vọng yếu ớt. “Ta… ta muốn! Xin Lâm công tử tha mạng!”

“Tốt,” Lâm Dịch nói, “Vậy thì, ta sẽ cho ngươi một cơ hội. Ngươi sẽ tiếp tục vai trò của mình, nhưng từ bây giờ, ngươi sẽ làm việc cho ta. Ngươi sẽ mang về cho Mặc Cận những thông tin mà ta muốn hắn ta biết. Và đổi lại, ta sẽ đảm bảo sự an toàn cho ngươi và gia đình ngươi.”

Vương Hạo ngập ngừng. “Nhưng… nhưng nếu hắn ta phát hiện ra…”

Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt hắn. “Hắn ta sẽ không phát hiện ra. Bởi vì ngươi sẽ rất khéo léo. Hơn nữa, ta sẽ cung cấp cho ngươi những thông tin đủ để hắn ta tin tưởng, nhưng lại đủ để làm chệch hướng sự chú ý của hắn khỏi những điều quan trọng. Ngươi không có lựa chọn nào khác, Vương Hạo. Hoặc là chết, hoặc là trở thành tai mắt của ta. Ngươi chọn đi.”

Sự quyết đoán trong lời nói của Lâm Dịch không cho phép Vương Hạo có bất kỳ sự lựa chọn nào khác. Hắn ta hiểu rằng mình đã bị Lâm Dịch nắm trong lòng bàn tay. “Ta… ta đồng ý! Ta sẽ làm theo lời Lâm công tử!”

Lâm Dịch khẽ gật đầu, một nụ cười hài lòng thoáng qua trên môi. Anh ra hiệu cho Trần Nhị Cẩu cởi trói cho Vương Hạo. “Nhị Cẩu, hãy cho hắn ăn uống, và đảm bảo hắn được nghỉ ngơi. Sau đó, ta sẽ nói rõ kế hoạch cho hắn. Và ngươi, Vương Hạo, hãy nhớ kỹ, bất kỳ sự phản bội nào cũng sẽ phải trả giá đắt. Ta không thích lặp lại lời nói của mình.”

Vương Hạo gật đầu lia lịa, trong lòng vừa sợ hãi, vừa nhẹ nhõm. Hắn biết mình đã thoát chết. Và hắn cũng biết, mình đã trở thành một con cờ trong tay của một kẻ còn đáng sợ hơn cả tiểu vương Mặc Cận.

**

Đêm đã khuya, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời, rải bạc xuống mặt Hồ Sen Tĩnh Mịch. Mặt hồ phẳng lặng như gương, phản chiếu những vì sao lấp lánh và bóng hình mơ hồ của những ngọn núi xa xăm. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran từ những bụi sen, và tiếng lá cây xào xạc trong gió đêm tạo nên một bản giao hưởng thanh bình của tự nhiên. Mùi nước tươi mát, hương hoa sen thoang thoảng và mùi đất ẩm ướt hòa quyện vào nhau, xoa dịu tâm hồn. Bầu không khí nơi đây hoàn toàn đối lập với sự căng thẳng trong phòng thẩm vấn, mang đến một cảm giác yên bình, tĩnh lặng đến lạ thường.

Lâm Dịch, Chu Thiên và Tô Mẫn ngồi bên bờ hồ, trên những tảng đá đã được mài nhẵn. Ánh trăng chiếu sáng gương mặt trầm tư của Lâm Dịch. Anh vừa kể lại toàn bộ cuộc thẩm vấn Vương Hạo và những thông tin hắn cung cấp.

“Vậy là, thông tin Vương Hạo mang về không có gì mới, nhưng nó xác nhận ý đồ của Mặc Cận,” Lâm Dịch nói, giọng anh pha chút mệt mỏi nhưng vẫn giữ được sự rõ ràng. “Hắn ta thực sự đang dòm ngó vùng đất của chúng ta, và đang chuẩn bị cho một cuộc mở rộng lãnh thổ.”

Chu Thiên vuốt chòm râu, đôi mắt nheo lại dưới ánh trăng. “Đúng như ta dự đoán. Tiểu vương Mặc Cận là một kẻ tham vọng. Sự phát triển nhanh chóng của vùng đất này, dù không can dự vào tranh bá, vẫn là một cái gai trong mắt hắn. Hắn sẽ mang về thông điệp của ngài, nhưng điều quan trọng là Mặc Cận sẽ phản ứng thế nào. Hắn có thể tin tưởng, cũng có thể càng nghi ngờ hơn.”

Tô Mẫn nhìn xuống mặt hồ, ánh mắt sắc sảo phản chiếu ánh trăng. “Chúng ta không thể chỉ dựa vào một Vương Hạo. Nếu muốn giữ vững ‘bình yên’ này, chúng ta cần những ‘Vương Hạo’ khác ở các thế lực khác nữa. Một mạng lưới thông tin sẽ giúp chúng ta luôn đi trước một bước, nắm rõ động thái của kẻ thù mà không cần phải tự mình ra mặt.”

Lâm Dịch gật đầu. “Đúng vậy. Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta cần phải xây dựng một mạng lưới tình báo ngầm, không chỉ để thu thập thông tin mà còn để truyền đi những thông điệp mà chúng ta muốn. Mục tiêu của chúng ta không phải là để bành trướng, mà là để tự vệ. Chúng ta sẽ củng cố phòng thủ ở phía Đông, nhưng không phải để khiêu khích. Chúng ta sẽ làm cho Mặc Cận thấy rằng vùng đất này không dễ bị xâm phạm, nhưng cũng không phải là mối đe dọa trực tiếp đến hắn.”

Anh nhìn xa xăm về phía những ngọn núi, nơi bóng đêm bao trùm. Trong đầu anh, những kế hoạch phức tạp bắt đầu hình thành. “Chúng ta sẽ cung cấp cho Vương Hạo những thông tin về việc chúng ta đang tập trung vào phát triển nông nghiệp, về việc tăng cường dân binh để bảo vệ mùa màng khỏi đạo tặc, chứ không phải để chiến tranh. Hãy để hắn ta nghĩ rằng chúng ta chỉ quan tâm đến việc xây dựng một vùng đất tự cung tự cấp, không có tham vọng chính trị.”

Chu Thiên trầm ngâm: “Một thông điệp hai mặt. Vừa phô trương sức mạnh phòng thủ để răn đe, vừa thể hiện sự vô hại để không kích động.”

“Chính xác,” Lâm Dịch khẳng định. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu. Và đôi khi, để sinh tồn, chúng ta phải trở thành một con cáo biết che giấu nanh vuốt. Tô Mẫn, cô hãy bắt đầu lập danh sách những thương nhân tiềm năng, những kẻ có thể bị mua chuộc hoặc lợi dụng để trở thành tai mắt của chúng ta ở các vùng khác. Chu Thiên, ngài hãy tiếp tục phân tích thông tin về Mặc Cận, để chúng ta có thể dự đoán được bước đi tiếp theo của hắn.”

Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên bờ hồ, cúi xuống chạm tay vào mặt nước lạnh buốt. Anh cảm nhận sự yên bình của thiên nhiên, một sự tương phản rõ rệt với những âm mưu và toan tính đang diễn ra. Anh đã chọn con đường này, con đường của sự bình dị, nhưng nó không hề dễ dàng. Những bí ẩn về thế lực tu hành và bản chất của thế giới vẫn chưa được hé lộ hoàn toàn, nhưng trọng tâm của anh vẫn là yếu tố con người và sự lựa chọn của chính mình.

Sự kiện này, vụ gián điệp của Vương Hạo, là một lời cảnh báo ngầm, một minh chứng cho việc sự yên bình không tự nhiên mà có. Nó phải được bảo vệ, bằng trí tuệ, bằng mưu lược, và bằng cả sự kiên cường. Thông tin do Vương Hạo cung cấp sẽ giúp Lâm Dịch dự đoán và chuẩn bị cho những động thái tiếp theo từ thế lực của tiểu vương Mặc Cận. Mạng lưới gián điệp hai mang do Lâm Dịch thiết lập thông qua Vương Hạo sẽ trở thành một công cụ tình báo quan trọng trong tương lai. Và sự kiện này cũng củng cố thêm niềm tin của các đồng minh vào khả năng lãnh đạo và mưu lược của Lâm Dịch, tạo tiền đề cho những hợp tác sâu rộng hơn trong việc bảo vệ vùng đất.

“Con đường phía trước còn dài,” Lâm Dịch khẽ nói, giọng trầm lắng, không phải với ai khác, mà là với chính mình. “Nhưng chúng ta sẽ vượt qua. Chúng ta sẽ bảo vệ được nơi này.” Anh quay lại nhìn Chu Thiên và Tô Mẫn, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Bây giờ, hãy về nghỉ ngơi đi. Ngày mai, chúng ta còn rất nhiều việc phải làm.”

Dưới ánh trăng thanh bình, vùng đất của Lâm Dịch vẫn ngủ yên, không hay biết rằng những âm mưu và toan tính vẫn đang rình rập, và để bảo vệ giấc ngủ đó, đã có những ‘mắt xích vô hình’ đang hoạt động không ngừng nghỉ. Lâm Dịch đã không trở thành hoàng đế hay tiên nhân, nhưng anh đã chọn rút lui kh���i vòng xoáy quyền lực, giữ lấy cuộc sống bình dị mà anh từng khao khát. Và đó, đối với anh, là một cuộc chiến không hồi kết.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free