Lạc thế chi nhân - Chương 933: Thương Lộ An Bình: Nền Móng Phồn Hoa
Tiếng vỗ tay từ buổi họp trọng đại vẫn còn vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch khi anh trở về phủ. Nó không phải là lời tán dương sáo rỗng, mà là sự đồng tình thật tâm của những con người đã cùng anh trải qua bao thăng trầm. Tuy nhiên, Lâm Dịch hiểu rõ, một lời cam kết dù có chân thành đến mấy cũng cần được củng cố bằng hành động và kết quả. “Kế Hoạch Bách Niên” không thể chỉ là những lời hứa hẹn suông, nó phải được cụ thể hóa từng bước một, bắt đầu từ những nền móng vững chắc nhất.
Ngày hôm sau, không khí trong thư phòng của Lâm Dịch mang một vẻ trang nghiêm nhưng cũng đầy tính xây dựng. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ bằng giấy dầu, phủ lên chiếc bàn gỗ lớn, nơi bản đồ và các ghi chép được trải ra một cách cẩn thận. Tiếng bút sột soạt của Chu Thiên, tiếng gió nhẹ lướt qua khe cửa, và thỉnh thoảng là tiếng nói chuyện tr���m thấp của những người có mặt, tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung. Mùi giấy mới, mực, gỗ và trà thảo mộc thoang thoảng trong không khí, xua đi sự mệt mỏi sau một đêm suy tính.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình gầy gò của anh hơi nghiêng về phía trước, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng chi tiết trên bản đồ. Dù khuôn mặt vẫn còn vẻ xanh xao do những ngày tháng lao lực và thiếu thốn ở biên thùy, nhưng đôi mắt anh vẫn giữ được sự sắc bén và từng trải của một người đã nhìn thấu nhiều vấn đề. Anh chỉ tay vào một khu vực được đánh dấu màu đỏ tươi trên bản đồ, nơi dự kiến sẽ là trung tâm giao thương mới.
“Chính sách của chúng ta sẽ dựa trên ba trụ cột cốt lõi: Mở cửa, An toàn và Công bằng,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm ổn, dứt khoát. “Để khuyến khích các thương nhân đến đây trong bối cảnh loạn lạc này, chúng ta sẽ miễn thuế hoàn toàn trong ba tháng đầu tiên. Điều này sẽ giúp họ có thời gian thăm dò thị trường, làm quen với cách vận hành của chúng ta mà không phải chịu áp lực t��i chính quá lớn.”
Trương Quản Sự, đại diện Thiên Phong Thương Hội, một người đàn ông trung niên với vẻ ngoài gọn gàng nhưng đôi mắt không giấu được sự xảo quyệt và tính toán, khẽ nhíu mày. “Lâm công tử, trong thời loạn lạc này, sự an toàn là điều quý giá nhất. Miễn thuế ba tháng tuy hấp dẫn, nhưng nếu không có sự đảm bảo về an ninh, liệu có ai dám mạo hiểm đưa hàng hóa đến đây? Thổ phỉ, cường đạo hoành hành khắp nơi, các đoàn buôn đã phải chịu thiệt hại quá nhiều.” Ông ta không nói huỵch toẹt ra rằng ông ta nghi ngờ khả năng của Lâm Dịch, nhưng ẩn ý trong lời nói đã quá rõ ràng.
Mã Đại Ca, người đại diện cho các đoàn vận chuyển, vóc dáng cường tráng, làn da ngăm đen vì nắng gió, cũng gật đầu đồng tình. “Trương Quản Sự nói đúng. Các tuyến đường vận chuyển thường là mục tiêu béo bở của bọn cướp. Nếu không có đội hộ tống đủ mạnh và đáng tin cậy, không một ai dám mạo hiểm tài sản hay tính mạng của mình. Chữ tín trong việc bảo vệ hàng hóa là điều tối quan trọng đối với chúng tôi.” Ánh mắt ông ta nhìn thẳng vào Lâm Dịch, không giấu vẻ dò xét.
Lâm Dịch lắng nghe một cách kiên nhẫn, không hề tỏ ra khó chịu. Anh biết rõ những lo ngại này là hoàn toàn có cơ sở. “Đó chính là trụ cột thứ hai: An toàn,” anh đáp, giọng điệu vẫn bình tĩnh. “Chúng ta sẽ thành lập một đội hộ tống chuyên trách, do Trần Nhị Cẩu chỉ huy. Đội này sẽ tuần tra liên tục các tuyến đường chính dẫn vào vùng đất của chúng ta, đồng thời có mặt thường trực tại khu chợ mới. Bất kỳ ai, dù là thổ phỉ hay kẻ có ý đồ xấu, dám quấy nhiễu các đoàn buôn hoặc gây rối trật tự tại đây, đều sẽ bị xử lý nghiêm khắc, không khoan nhượng. Chúng ta không chỉ bảo vệ hàng hóa, mà còn bảo vệ tính mạng và danh dự của mỗi thương nhân.” Anh nhìn sang Trần Nhị Cẩu, người đang ngồi thẳng lưng, ánh mắt sáng ngời đầy quyết tâm.
Trần Nhị Cẩu, với gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, lập tức đứng dậy, vỗ ngực nói: “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Đội tuần tra của ta sẽ đảm bảo đường sá thông suốt, chợ búa bình yên. Kẻ nào dám bén mảng đến đây gây sự, cứ thử xem móng vuốt của Nhị Cẩu có bén hay không!” Lời nói của hắn tuy thô kệch nhưng lại toát lên sự chân thành và nhiệt huyết, khiến Mã Đại Ca khẽ gật đầu.
“Hơn nữa,” Lâm Dịch tiếp lời, “chúng ta sẽ thiết lập một hệ thống thông tin liên lạc nhanh chóng giữa các trạm gác và đội tuần tra. Bất cứ khi nào có dấu hiệu bất thường, các đội sẽ phối hợp hành động ngay lập tức. Đây là một khoản đầu tư không nhỏ, nhưng nó cần thiết để xây dựng lòng tin. Bởi lẽ, trong thời buổi này, niềm tin còn quý hơn vàng bạc.” Anh ngừng lại, lật một trang trong cuốn Cẩm Nang Kế Sách mà anh thường xuyên tham khảo, chỉ vào một sơ đồ phức tạp. Đó là bản đồ các tuyến đường tuần tra, các điểm chốt, và cả những cạm bẫy tiềm ẩn được Thợ rèn Vương gợi ý.
Chu Thiên, người cố vấn với dáng vẻ thư sinh, râu dài và luôn cầm một cuốn sách cũ, bổ sung: “Về mặt hành chính, chúng ta sẽ đơn giản hóa các thủ tục kiểm tra hàng hóa, tránh gây phiền hà. Đồng thời, chúng ta sẽ có một cơ quan độc lập để giải quyết mọi tranh chấp thương mại một cách công bằng và nhanh chóng, không để bất kỳ ai phải chịu thiệt thòi vô lý.”
Tô Mẫn, người phụ trách vận hành và quản lý thương mại, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh và đôi mắt sắc sảo, khẽ gật đầu, ghi chép lại từng điểm một. “Để đảm bảo công bằng, chúng ta sẽ niêm yết giá cả một số mặt hàng thiết yếu, tránh tình trạng ép giá hoặc đầu cơ tích trữ. Chúng ta cũng sẽ khuyến khích các thương nhân mang những mặt hàng độc đáo, chất lượng cao đến đây, và cam kết tạo điều kiện tốt nhất cho họ.” Cô nhìn Lâm Dịch với một ánh mắt đầy hứng thú, như thể đang đón chờ một thử thách mới.
Lâm Dịch nhấp một ngụm trà thảo mộc, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. Anh biết, những lời nói suông không thể thay thế cho hành động. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” anh thầm nghĩ, “nhưng nó chỉ phát huy tác dụng khi được áp dụng đúng cách và có sự đồng lòng.” Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời trong xanh bên ngoài. “Chúng ta không hứa hẹn một thiên đường, nhưng chúng ta hứa hẹn một nơi mà sự làm việc chăm chỉ được đền đáp, nơi mà quyền lợi được bảo vệ, và nơi mà mỗi người có thể sống một cuộc sống an bình, dù thế giới ngoài kia có hỗn loạn đến đâu. Mục tiêu cuối cùng của tôi, và cũng là của chúng ta, là sinh tồn một cách có ý nghĩa.”
Trương Quản Sự, sau một hồi suy tính, cuối cùng cũng cất tiếng: “Lâm công tử, nếu những điều ngài nói là thật, và ngài có thể thực sự đảm bảo được những điều này, thì Thiên Phong Thương Hội chúng tôi sẵn lòng hợp tác. An toàn và lợi nhuận, đó là hai thứ mà bất kỳ thương nhân nào cũng theo đuổi. Ngài đã cho chúng tôi thấy một con đường.”
Mã Đại Ca cũng gật đầu mạnh mẽ. “Nếu có người bảo vệ tuyến đường, chúng tôi sẽ không ngần ngại. Mạng sống của huynh đệ và sự an toàn của hàng hóa là trên hết. Tôi sẽ nói chuyện với các đoàn vận chuyển khác. Hãy cho chúng tôi thấy sự quyết tâm của các ngài.”
Lâm Dịch quay lại, nở một nụ cười nhẹ, đầy tự tin. “Chúng ta sẽ không chỉ nói, mà sẽ hành động. Khu chợ mới sẽ được hoàn thành trong vài ngày tới. Tôi tin rằng, khi các vị nhìn thấy những gì chúng ta đang xây dựng, các vị sẽ hiểu được thành ý của chúng ta.” Anh biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất nhiều chông gai, nhưng ít nhất, anh đã gieo được những hạt giống đầu tiên của niềm tin.
Buổi chiều tà, mặt trời bắt đầu lặn, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây. Ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu rọi lên một khu đất trống rộng rãi nằm ở rìa vùng đất tự trị, nơi đang dần thành hình một khu chợ mới. Tiếng gió lướt qua các lán tạm bợ, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ xung quanh, và thỉnh thoảng là tiếng bánh xe ngựa từ xa vọng lại, tạo nên một bản nhạc tĩnh lặng nhưng đầy hứa hẹn. Mùi đất mới trộn lẫn với mùi gỗ tươi và không khí trong lành của đồng quê bao phủ khắp không gian.
Lâm Dịch, cùng với Chu Thiên, Tô Mẫn và Trần Nhị Cẩu, đứng trên một gò đất cao, lặng lẽ quan sát. Dưới chân họ, các nhóm công nhân đang hối hả hoàn tất những khâu cuối cùng: dựng thêm lán, căng những tấm bạt che nắng mưa, và treo những tấm biển hiệu đơn sơ nhưng rõ ràng chỉ dẫn các khu vực hàng hóa. Mỗi động tác đều chứa đựng sự cẩn trọng và niềm hy vọng.
“Những bước đầu tiên luôn là khó khăn nhất,” Lâm Dịch nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi những đoàn buôn có thể sẽ đến. Giọng anh trầm lắng, mang theo chút suy tư nội tâm. Anh nhớ lại những ngày đầu tiên khi anh lạc bước vào thế giới này, mọi thứ đều xa lạ và khắc nghiệt. Sinh tồn khi đó là ưu tiên hàng đầu, một cuộc chiến đấu không ngừng nghỉ để giữ lấy mạng sống và bảo vệ những người thân yêu. Giờ đây, anh không còn chiến đấu cho bản thân nữa, mà cho một cộng đồng, cho một lý tưởng về một cuộc sống bình yên. Liệu cái "bàn tay vàng" mà người xuyên không nào cũng được kỳ vọng có phải là khả năng thích nghi và tư duy logic của anh, chứ không phải phép thuật hay võ công cao cường? Anh đã dùng nó để xây dựng, từng bước một.
Trần Nhị Cẩu, người đứng bên cạnh, vỗ vỗ vào con dao găm giắt ở thắt l��ng, ánh mắt sáng rực. “Đại ca yên tâm, đội tuần tra của ta sẽ đảm bảo không một con ruồi nào dám quấy nhiễu khu chợ này. Chúng ta đã chia ca cẩn thận, các chốt canh gác cũng đã được bố trí ở những vị trí chiến lược. Thợ rèn Vương cũng đã trang bị cho anh em những chiếc giáo tre được gia cố đầu sắt, và vài cây nỏ bắn nhanh. Tuy không phải binh khí hạng nặng, nhưng đủ để bọn cướp phải e dè.” Hắn nói một cách tự tin, gương mặt ngây ngô thường ngày giờ đây ánh lên vẻ nghiêm túc.
Tô Mẫn, người thanh tú và sắc sảo, đang lật dở một cuốn sổ dày đặc những ký tự và con số. “Chúng ta cần chuẩn bị hàng hóa ban đầu, tạo ra sự phong phú để thu hút họ. Đảm bảo nguồn cung ổn định cũng là một yếu tố quan trọng, Lâm công tử. Nếu họ đến mà không thấy đủ mặt hàng, hoặc chất lượng không đảm bảo, họ sẽ không quay lại.” Cô trầm ngâm, “Tôi đã liên hệ với các làng nghề thủ công trong vùng, yêu cầu họ tăng cường sản xuất những mặt hàng chất lượng cao như vải dệt, gốm sứ, và đồ gỗ. Đồng thời, tôi cũng đang tìm kiếm nguồn cung cấp các loại gia vị và dược liệu quý hiếm từ những vùng lân cận để đa dạng hóa sản phẩm.”
Chu Thiên, với dáng vẻ thư sinh, gật đầu tán thành. “Việc này sẽ cần sự phối hợp nhịp nhàng giữa các bộ phận, từ sản xuất, vận chuyển đến quản lý kho bãi. Chúng ta cũng cần có một hệ thống ghi chép rõ ràng để theo dõi lượng hàng hóa ra vào, tránh thất thoát và đảm bảo minh bạch.” Anh liếc nhìn Lâm Dịch, trong ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối vào tầm nhìn của người lãnh đạo.
Lâm Dịch không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Trong đầu anh, một dòng suy nghĩ khác đang cuộn chảy. Anh biết, việc xây dựng một trung tâm kinh tế không chỉ là vấn đề hàng hóa và an ninh. Nó còn là vấn đề của lòng người, của sự tin tưởng. Anh đã học được điều này qua bao năm tháng vật lộn với cảnh đói nghèo, áp bức. Cái thế giới cổ đại này không nợ ai một sự công bằng, và anh cũng không mong chờ điều đó. Thứ anh có thể tạo ra là một môi trường nơi mọi người có thể tự mình tìm kiếm sự công bằng, bằng chính nỗ lực của họ.
Anh ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Một cảm giác vừa căng thẳng, vừa đầy hy vọng dâng lên trong lòng. Việc thu hút thương nhân đến đây đồng nghĩa với việc vùng đất này sẽ ngày càng nổi tiếng, và điều đó có thể kéo theo những rắc rối không mong muốn từ các thế lực bên ngoài, những kẻ đang tranh giành quyền lực. Anh đã từ chối Sứ giả Hoắc Long một cách khéo léo, nhưng liệu những kẻ khác có dễ dàng từ bỏ? Chắc chắn là không. Anh phải chuẩn bị cho những kịch bản xấu nhất, phải giữ vững sự cảnh giác.
Trần Nhị Cẩu đã đi kiểm tra lại các chốt canh gác, tiếng bước chân hắn vang vọng trên nền đất. Tô Mẫn vẫn miệt mài duyệt lại danh sách hàng hóa cần chuẩn bị, ánh mắt cô vẫn sắc sảo như mọi khi. Chu Thiên thì đang sắp xếp lại những cuốn sách và ghi chép của mình. Mỗi người đều đang làm công việc của mình một cách tận tâm, cùng nhau dệt nên tấm thảm của tương lai.
Lâm Dịch quay người lại, nhìn về phía khu chợ đang dần chìm vào bóng tối. Anh biết, để duy trì sự bình yên, anh phải liên tục đổi mới, liên tục thích nghi. Anh không thể dựa dẫm vào may mắn hay phép màu. Tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức, đó mới là những vũ khí thực sự của anh. Anh phải tạo ra một dòng chảy kinh tế mạnh mẽ đến mức không ai có thể làm ngơ, nhưng đồng thời cũng phải đủ kiên cố để chống chịu mọi sóng gió. Cái trung tâm kinh tế nhỏ bé này, anh hy vọng, sẽ là hạt nhân của một cuộc sống mới, một cuộc sống mà anh đã ao ước bấy lâu.
Vài ngày sau, khu chợ mới đã khoác lên mình một diện mạo hoàn toàn khác. Dưới ánh nắng ấm áp của buổi ban mai, nó không còn là một khu đất trống vắng vẻ mà đã trở thành một điểm tụ tập sôi động nhẹ nhàng. Tiếng người nói chuyện thì thầm, tiếng rao hàng nhỏ nhẹ, tiếng mặc cả khẽ khàng, tiếng ngựa hí vang vọng từ xa, và tiếng bánh xe nghiến trên đất tạo nên một bản hòa tấu chân thực của cuộc sống. Mùi gia vị nồng nàn từ các gánh hàng, mùi vải vóc mới tinh, mùi gỗ và hương thảo dược thoang thoảng, đôi khi xen lẫn mùi thức ăn từ các quán nhỏ mới dựng lên, lấp đầy không khí.
Những đoàn buôn đầu tiên đã thực sự đến. Họ không đến ồ ạt, mà từng đoàn nhỏ, mang theo vẻ thận trọng và tò mò. Các thương nhân bày hàng hóa của mình ra trên những tấm bạt, những chiếc bàn gỗ thô sơ, ánh mắt vừa dò xét những người xung quanh, vừa quan sát mọi động thái của đội tuần tra.
Lâm Dịch đứng từ xa, nép mình dưới bóng một cây cổ thụ lớn ở rìa khu chợ, lặng lẽ quan sát. Anh không muốn sự hiện diện của mình gây áp lực hay khiến các thương nhân cảm thấy không thoải mái. Bên cạnh anh, Chu Thiên vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, còn Trần Nhị Cẩu thì đang cùng đội tuần tra của mình đi lại nghiêm túc giữa các gian hàng, ánh mắt sắc bén lướt qua từng ngóc ngách, đảm bảo trật tự và an ninh. Mỗi cử chỉ của hắn đều toát lên sự nhiệt tình và trung thành.
Một thương nhân già, râu bạc phơ, đang bày những chum rượu gạo ra, ánh mắt nghi ngờ nhìn Trần Nhị Cẩu. “Tiểu huynh đệ, ta nghe nói ở đây không thu thuế trong ba tháng đầu, lại còn có đội bảo vệ đường nữa sao? Chuyện này… có thật không vậy? Ta đã đi qua bao nhiêu nơi, chưa từng thấy chỗ nào hào phóng đến vậy trong thời buổi loạn lạc này.” Giọng ông ta đầy vẻ hoài nghi, bởi kinh nghiệm xương máu đã dạy cho ông ta rằng không có bữa ăn nào là miễn phí.
Trần Nhị Cẩu, với nụ cười sảng khoái và gương mặt có chút ngây ngô, đáp một cách dứt khoát: “Đương nhiên là thật! Lâm công tử đã nói, chính sách là như thế! Các vị cứ yên tâm giao thương, cứ coi như đây là nhà của mình. Kẻ nào dám giở trò ở đây, cứ nói với chúng ta. Chúng ta sẽ khiến hắn biết tay!” Hắn vỗ vỗ vào vai thương nhân, ánh mắt đầy sự trấn an.
Vừa lúc đó, Tô Mẫn đi đến, dáng người thanh tú, trang phục nhã nhặn, gương mặt thông minh và nụ cười chuyên nghiệp. Cô đang tiếp đón một đoàn thương nhân mới đến từ phương Bắc, những người này mang theo những tấm vải lụa thô và các loại lông thú quý hiếm. “Các vị cứ thoải mái xem xét. Chúng tôi có nguồn hàng dồi dào và giá cả công bằng. An toàn là ưu tiên hàng đầu của chúng tôi, không chỉ cho hàng hóa của các vị, mà còn cho cả tính mạng của các vị thương nhân. Mọi chính sách đều đã được Lâm công tử công bố rõ ràng, và chúng tôi cam kết thực hiện đúng như đã hứa.” Giọng nói của cô ôn hòa nhưng đầy tự tin, khiến những thương nhân kia cảm thấy bớt căng thẳng hơn.
Một trong những thương nhân phương Bắc, với vẻ mặt khắc khổ vì đường xa, hỏi: “Nhưng liệu sự an toàn này có kéo dài được không? Chúng tôi đã thấy nhiều lời hứa hẹn trong thời loạn lạc này rồi, nhưng rồi đâu lại vào đấy. Các ngài có thể chống lại bao nhiêu đoàn cướp, bao nhiêu thế lực muốn nhòm ngó mảnh đất này?”
Tô Mẫn mỉm cười nhẹ. “Chúng tôi hiểu những lo ngại của các vị. Nhưng xin hãy nhìn xung quanh. Đội tuần tra của chúng tôi không chỉ đông đảo, mà còn được huấn luyện bài bản và trang bị đầy đủ. Các trạm gác được bố trí dày đặc trên mọi tuyến đường dẫn vào đây. Hơn nữa, chúng tôi không chỉ dựa vào sức mạnh quân sự. Chúng tôi dựa vào sự đồng lòng của người dân, dựa vào chính sách công bằng và minh bạch. Một khi các vị đã đặt chân vào đây, các vị sẽ thấy sự khác biệt.” Cô nói, đồng thời chỉ tay về phía những người dân địa phương đang vui vẻ trao đổi hàng hóa tại một góc chợ, không hề có vẻ sợ sệt hay lo lắng.
Trần Nhị Cẩu, sau khi trấn an xong thương nhân già, lại đi tuần tra quanh chợ. Hắn đi qua từng gian hàng, chào hỏi các thương nhân, và đôi khi còn giúp họ sắp xếp hàng hóa. Sự hiện diện của hắn và đội tuần tra không chỉ mang lại cảm giác an toàn mà còn tạo nên một không khí thân thiện, gần gũi.
Lâm Dịch, từ vị trí của mình, thấy tất cả. Anh nhìn những đoàn thương nhân dần dần cởi bỏ vẻ cảnh giác, bắt đầu mặc cả, trao đổi hàng hóa một cách sôi nổi hơn. Anh nhìn những người dân địa phương mang những sản phẩm thủ công, nông sản của mình ra bán, gương mặt rạng rỡ niềm vui. Anh thấy Tô Mẫn đang nhiệt tình giới thiệu các chính sách, Chu Thiên đang ghi chép những thông tin quan trọng. Anh thấy Trần Nhị Cẩu đang hăng hái tuần tra, ánh mắt đầy kiên định.
Một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi Lâm Dịch. Không phải là nụ cười của sự đắc thắng, mà là nụ cười của sự hài lòng và một chút hy vọng. Đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng những hạt giống anh gieo đã bắt đầu nảy mầm. Sự thành công ban đầu của liên minh thương mại này sẽ thu hút ngày càng nhiều thương nhân, khiến khu chợ này phát triển thành một trung tâm sầm uất hơn. Nhưng anh cũng biết, điều đó đồng nghĩa với việc nó sẽ thu hút sự chú ý không mong muốn từ các thế lực tranh bá. Chính sách “mở cửa và an toàn” sẽ sớm bị thử thách bởi những kẻ muốn phá hoại, đòi hỏi anh và đội ngũ của mình phải có những biện pháp ứng phó mạnh mẽ hơn. Tuy nhiên, sự tham gia tích cực của Tô Mẫn trong việc quản lý thương mại đã cho thấy cô sẽ trở thành một trụ cột quan trọng trong việc xây dựng nền kinh tế của vùng đất tự trị này.
Lâm Dịch quay người, bước đi chậm rãi. Con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách vẫn đang chờ đợi. Nhưng ít nhất, anh đã tạo ra một nơi, nơi mà con người có thể ngẩng cao đầu mà sống, nơi mà họ có thể tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mà không cần những danh xưng vĩ đ��i. Anh đã chứng minh rằng, ngay cả trong thời loạn lạc, một cuộc sống bình yên, có ý nghĩa vẫn là điều có thể đạt được. Và đó, đối với Lâm Dịch, đã là đủ.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.