Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 932: Kế Hoạch Bách Niên: Nền Móng Tự Cường

Tiếng vó ngựa khuất dần về phía chân trời, mang theo sự bối rối và thất bại của sứ giả phương Nam. Lâm Dịch, đứng trên bậc thềm đá của phủ đệ, vẫn dõi mắt theo bóng dáng họ cho đến khi chỉ còn là những chấm đen mờ ảo trên con đường đất đỏ. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương đất ẩm và chút se lạnh của buổi chiều tà, khẽ làm tung bay vạt áo thô của anh. Anh thở ra một hơi dài, không hẳn là nhẹ nhõm, mà là sự lắng xuống của một khối căng thẳng vô hình. Cuộc đối đầu bằng trí tuệ vừa rồi đã thành công, nhưng anh biết, đây chỉ là một màn dạo đầu. Thế giới này, trong loạn lạc, chưa bao giờ chấp nhận một sự bình yên dễ dàng.

“Công tử thật sự đã dùng trí tuệ để khuất phục họ.” Chu Thiên lên tiếng, giọng nói ông pha lẫn sự thán phục và chút nhẹ nhõm. Ông vuốt bộ râu dài, ánh mắt vẫn còn đọng lại sự kinh ngạc. “Ta chưa từng thấy ai có thể khiến một sứ giả kiêu ngạo như Hoắc Long phải câm nín như vậy, chỉ bằng lời nói và những phân tích sắc bén.” Ông lắc đầu, như vẫn còn chưa tin vào những gì mình vừa chứng kiến. “Hắn ta đến đây với khí thế ngất trời, mang theo ‘tối hậu thư’, nhưng lại phải rời đi trong sự nhục nhã và bối rối.”

Liễu Thanh Y, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt nàng cũng ánh lên sự tán thưởng. “Hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng.” Nàng nói, giọng trầm ổn như mọi khi. “Có lẽ đây chỉ là khởi đầu của những mưu kế khác, những thủ đoạn tinh vi hơn. Những kẻ như hắn sẽ không bao giờ chấp nhận thất bại một cách dễ dàng như vậy.” Nàng hiểu rõ bản chất của những kẻ tranh giành quyền lực, sự dai dẳng và tàn nhẫn của họ.

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt anh dõi về phía chân trời, nơi những đám mây chiều đang dần chuyển sang sắc tím. "Đúng vậy, Liễu cô nương. Chúng ta không thể lơ là cảnh giác." Anh hít một hơi sâu, cảm nhận làn gió mát lành thổi qua. "Nhưng ít nhất, chúng ta đã khẳng định được lập trường và cho họ thấy rằng việc động vào vùng đất này không phải là một quyết định khôn ngoan. Hòn đá này không dễ nuốt trôi, và cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ." Anh quay lại nhìn Chu Thiên và Liễu Thanh Y, ánh mắt anh đầy vẻ quyết đoán. "Con đường bình yên không bao giờ là dễ dàng, Chu tiên sinh, Liễu cô nương, nhưng chúng ta sẽ kiên trì."

Trần Nhị Cẩu, từ nãy đến giờ vẫn đứng im lặng phía sau, giờ mới dám khẽ cử động, bắt đầu thu dọn mấy chiếc ghế mà phái đoàn đã ngồi. Gương mặt cậu vẫn còn hơi căng thẳng, nhưng rõ ràng đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cậu biết, đại ca của mình lại một lần nữa đã bảo vệ được vùng đất này, bảo vệ được sự bình yên mà họ đã dày công xây dựng.

"Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi khả năng." Lâm Dịch nói tiếp, giọng anh vang vọng trong không gian rộng lớn của sân phủ. "Sự kiện hôm nay chỉ là một lời cảnh báo. Họ sẽ tái đánh giá chúng ta, và có thể sẽ dùng những chiến thuật tinh vi, gián tiếp hơn trong tương lai, từ gián điệp, chia rẽ nội bộ, đến các cuộc tấn công kinh tế hoặc kích động xung đột biên giới nhỏ. Cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở lưỡi kiếm hay mũi tên, mà còn là cuộc chiến của trí tuệ, của ý chí, và của lòng người." Anh nhìn lên bầu trời chiều, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, nhuộm đỏ cả một vùng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta không thể kỳ vọng vào một sự bình yên tự nhiên trong cái loạn thế này. Mỗi bước đi đều phải được tính toán, mỗi nước cờ đều phải được đặt cẩn trọng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất."

Chu Thiên và Liễu Thanh Y đều cúi đầu, ánh mắt họ tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm. Họ biết rằng, dưới sự dẫn dắt của Lâm Dịch, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai và thử thách, họ cũng sẽ cùng nhau vượt qua. Vùng đất này, không chỉ là một nơi trú ẩn, mà còn là một biểu tượng cho lý tưởng về một cuộc sống bình yên, tự chủ, không bị cuốn vào vòng xoáy tàn khốc của quyền lực. Và họ, những người theo Lâm Dịch, sẽ là những người kiến tạo nên tương lai đó, từng bước một, bằng trí tuệ, bằng sự kiên cường, và bằng niềm tin vững chắc vào con đường mình đã chọn.

***

Bình minh hôm sau, ánh nắng vàng rực rỡ, tinh khiết như mật ong, khẽ len qua những khe cửa sổ cao của hội trường lớn. Nơi đây từng là một kho lương thực cũ kỹ, giờ đã được tu sửa lại thành một không gian rộng rãi, trang nghiêm, với những cột gỗ chắc chắn và mái ngói mới, tỏa ra mùi gỗ thông thanh dịu. Hội trường nằm ngay trung tâm vùng đất tự trị, biểu trưng cho sự tập trung quyền lực và ý chí cộng đồng. Tiếng ghế gỗ cọ xát khẽ khàng, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người đến sớm, cùng tiếng xì xào nhỏ của vài câu chuyện chưa kịp dứt tạo nên một bản giao hưởng buổi sớm đầy tĩnh lặng nhưng cũng ẩn chứa sự mong đợi. Hương trà thoang thoảng quyện với mùi đất ẩm từ khu vườn nhỏ bên ngoài, tạo nên một bầu không khí vừa trang trọng, vừa gần gũi.

Lâm Dịch đã có mặt từ rất sớm, đứng trước một tấm bản đồ lớn được trải phẳng trên chiếc bàn dài bằng gỗ lim. Tấm bản đồ được vẽ chi tiết đến kinh ngạc, không chỉ thể hiện địa hình, sông ngòi, núi non của vùng đất tự trị mà còn đánh dấu rõ ràng các làng mạc, con đường thương mại, những khu vực canh tác mới khai hoang, thậm chí cả những điểm cao chiến lược. Anh dùng ngón tay thon dài, gầy gò của mình khẽ lướt qua từng khu vực, ánh mắt sâu thẳm, ẩn chứa sự tính toán kỹ lưỡng.

"Bình yên không tự đến, phải do chính chúng ta tạo ra. Sau cuộc gặp hôm qua, ta nhận ra chúng ta không thể trì hoãn hơn nữa," Lâm Dịch trầm giọng nói, không quay đầu lại, nhưng Chu Thiên vẫn cảm nhận được sự kiên định trong từng lời nói. Ông lão thư sinh vuốt bộ râu bạc, ánh mắt hiền từ dõi theo Lâm Dịch. "Kế sách của công tử chu toàn, nhưng dân tình còn nhiều nỗi lo, cần phải dùng lời lẽ thấu tình đạt lý." Ông thấu hiểu những gánh nặng mà Lâm Dịch đang mang trên vai, không chỉ là việc bảo vệ vùng đất này mà còn là việc thuyết phục những người dân chất phác, đã quen với sự nghèo đói và bất lực.

Liễu Thanh Y, thân hình cao ráo, thanh thoát, đứng tựa vào một cây cột lớn ở góc phòng, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách, từng bóng người vừa bước vào. Nàng cảnh giác như một con chim ưng đang rình mồi, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Trang phục màu xanh thẫm của nàng gần như hòa vào cái bóng đổ dài của cột gỗ, khiến nàng trông càng thêm bí ẩn và mạnh mẽ. Nàng không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của nàng là một lời khẳng định vững chắc về sự bảo vệ, về sức mạnh cần thiết để duy trì trật tự. Nàng biết, những lời Lâm Dịch vừa nói không chỉ là một tuyên bố, mà là một lời thề, một gánh nặng mà anh tự nguyện gánh vác.

Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm lem mồ hôi nhưng đôi mắt sáng ngời, đang tất bật sắp xếp những ấm trà nóng và tách sứ trên bàn. Cậu di chuyển nhanh nhẹn, đôi khi hơi vấp váp nhưng luôn giữ được nụ cười ngây ngô trên môi. "Đại ca, trà đã sẵn sàng, nước nóng hổi luôn ạ!" Cậu reo lên, cố gắng che giấu sự lo lắng về cuộc họp sắp diễn ra. Nhị Cẩu biết, đây là một cuộc họp quan trọng, nơi đại ca sẽ đưa ra những quyết định ảnh hưởng đến vận mệnh của tất cả mọi người. Cậu chỉ muốn làm tốt nhất phần việc của mình, để đại ca có thể an tâm lo việc lớn.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, sự tập trung vẫn dồn vào tấm bản đồ. Anh khẽ hít một hơi, cảm nhận mùi gỗ mới và hương trà ấm. Trong tâm trí anh, đây không chỉ là một tấm bản đồ. Đây là tương lai, là hiện tại, là tất cả những gì anh đã và đang xây dựng. Từ một thiếu niên nghèo khó nơi biên thùy, không có thiên phú tu luyện hay bất kỳ ‘bàn tay vàng’ nào, anh đã từng bước dùng tri thức, mưu lược và khả năng tổ chức của người hiện đại để tạo dựng nên mảnh đất này. Mảnh đất mà anh gọi là nhà, nơi anh tìm thấy ý nghĩa sống, nơi anh phải bảo vệ bằng mọi giá.

Anh nghĩ về những khó khăn đã qua, những ngày đầu vật lộn với đói nghèo, áp bức, sự mục ruỗng của quan trường. Rồi những ngày anh từng bước xây dựng thương hội, tiếp xúc với giang hồ, đối phó với thế gia. Tất cả đều là những thử thách, nhưng cũng là những bài học quý giá. Giờ đây, khi chiến loạn bùng nổ, phá vỡ trật tự cũ, anh lại phải đối mặt v��i một áp lực lớn hơn bao giờ hết. Cuộc chiến không phải để xưng bá, mà để bảo vệ. Bảo vệ những giá trị, những con người anh trân trọng.

"Họ sẽ không hiểu hết đâu, Chu tiên sinh," Lâm Dịch nói, giọng anh có chút trầm tư. "Họ chỉ thấy cái trước mắt, cái bụng đói, những mối lo thường nhật. Nhiệm vụ của chúng ta là cho họ thấy một con đường dài hơn, một tương lai mà họ có thể tin tưởng và cùng nhau xây dựng." Anh nhìn tấm bản đồ, nơi những dòng sông được vẽ uốn lượn, những cánh rừng xanh thẳm, những con đường mòn len lỏi. Anh thấy rõ những điểm yếu, những thách thức. Nhưng anh cũng thấy những tiềm năng to lớn, những cơ hội để biến nơi đây thành một ốc đảo bình yên giữa biển lửa chiến tranh.

Chu Thiên gật đầu, hiểu ý. "Vâng, công tử. Lòng người khó đoán, nhưng cũng dễ cảm động. Chỉ cần họ thấy được hy vọng, thấy được sự chân thành của công tử, họ sẽ đồng lòng." Ông tin vào khả năng thuyết phục của Lâm Dịch, tin vào tầm nhìn xa trông rộng của anh.

Liễu Thanh Y khẽ nhắm mắt, sau đó lại mở ra, ánh mắt nàng càng thêm kiên định. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí. Từ một nơi chỉ để chứa đựng, hội trường này giờ đây như được thổi một luồng sinh khí mới, mang theo trọng trách của một tương lai đang hình thành. Nàng biết, Lâm Dịch không phải là một người mơ mộng hão huyền. Mọi kế hoạch của anh đều dựa trên sự thực tế tàn khốc của thế giới này, và được tính toán một cách tỉ mỉ. Đó chính là điều khiến nàng, một kiếm khách giang hồ vốn không tin vào bất kỳ ai, lại nguyện ý đi theo.

Lâm Dịch quay người lại, đối diện với Chu Thiên và Liễu Thanh Y. Khuôn mặt anh thanh tú, nhưng ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của một người hiện đại đã sống qua hai thế giới. Trang phục thô sơ, vá víu, nhưng khí chất toát ra lại khiến người khác phải kính nể. "Việc quan trọng nhất bây giờ là củng cố nội bộ, biến những mối lo lắng thành ý chí hành động." Anh vỗ nhẹ vào tấm bản đồ. "Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà sẽ phát triển. Phát triển một cách bền vững, tự cường, để không ai có thể lay chuyển được nền móng của chúng ta." Anh nói, giọng anh không lớn, nhưng đầy sức nặng, như một lời cam kết.

Trần Nhị Cẩu đã sắp xếp xong xuôi mọi thứ, đứng lùi lại một góc, tay nắm chặt vạt áo. Cậu nhìn đại ca, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Đại ca gầy gò, xanh xao, nhưng lại gánh vác cả một vùng đất này. Cậu tin, dù khó khăn đến mấy, đại ca cũng sẽ làm được.

***

Khi nắng đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ qua những ô cửa sổ không còn phủ bụi, hội trường lớn đã chật kín người. Tiếng ghế g��� cọ xát, tiếng ho khan, tiếng rì rầm trò chuyện, thỉnh thoảng lại có một tiếng thở dài nặng nề. Mùi tổng hợp của vải vóc thô, mùi cơ thể con người và hương trà nhàn nhạt quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nặng nề, pha lẫn sự tò mò và lo lắng. Các trưởng làng, những người đứng đầu các gia tộc lớn nhỏ trong vùng, và các lãnh đạo địa phương khác đều đã tề tựu đông đủ. Gương mặt họ hằn rõ những nếp nhăn của sự lam lũ, của những năm tháng sống trong cảnh đói nghèo và lo âu. Ánh mắt họ nhìn Lâm Dịch vừa có sự kính nể, vừa có sự hoài nghi về những gì sắp được nghe.

Lâm Dịch đứng giữa hội trường, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng gương mặt. Anh hiểu rõ những gì đang diễn ra trong tâm trí họ: sự mệt mỏi vì chiến tranh, sự sợ hãi về tương lai, và sự ngờ vực về bất kỳ lời hứa hẹn nào. Anh hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ổn nhưng vang vọng khắp không gian, thu hút sự chú ý của mọi người. "Kính chào các vị trưởng làng, các vị lãnh đạo. Ta biết, hôm nay mọi người đến đây với nhiều mối lo lắng, nhiều câu hỏi."

Anh dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào lòng người. "Đại Hạ đã sụp đổ, thiên hạ đại loạn. Chúng ta không có tham vọng xưng vương, không muốn cuốn vào vòng xoáy tranh bá của các thế lực. Nhưng cũng không thể ngồi yên chờ đợi vận mệnh. Bình yên của chúng ta phải do chính chúng ta bảo vệ." Anh nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt kiên định. "Trong bối cảnh hỗn loạn này, nhiều thế lực đã trỗi dậy, muốn thôn tính lẫn nhau, muốn mở rộng bờ cõi. Chúng ta, những người dân lao động chân lấm tay bùn, lại là những người phải chịu đựng nhiều nhất."

Một trưởng làng có vẻ ngoài chất phác, râu tóc bạc phơ, khẽ ho khan. Ánh mắt ông ta đầy vẻ lo âu. "Thưa Lâm công tử, chúng tôi đều hiểu tình hình. Nhưng sức dân yếu ớt, làm sao chống lại được binh đao của các đại quân?"

Lâm Dịch khẽ gật đầu, hiểu được nỗi lo của ông. "Đó chính là lý do chúng ta phải ngồi lại với nhau hôm nay. Lời mời gọi từ phương Nam không phải là hợp tác, mà là lôi kéo. Một khi đã dấn thân vào vòng xoáy tranh bá, sẽ không còn đường quay lại." Anh dùng tay chỉ vào tấm bản đồ, chỉ ra những con đường, những ngọn núi bao quanh vùng đất của họ. "Chúng ta nằm ở vị trí chiến lược, nhưng cũng là một cái gai trong mắt nhiều kẻ. Việc chúng ta từ chối hợp tác không có nghĩa là họ sẽ bỏ qua chúng ta. Ngược lại, họ sẽ tìm cách khác, tinh vi hơn, để phá hoại, để chia rẽ."

Anh kể lại một cách khái quát về cuộc gặp với Sứ giả Hoắc Long ngày hôm qua, không đi vào chi tiết về tối hậu thư hay những lập luận sắc bén của mình, mà chỉ nhấn mạnh rằng họ đã khẳng định được lập trường. "Chúng ta đã cho họ thấy rằng vùng đất này không dễ động chạm. Nhưng đây chỉ là một sự trì hoãn, không phải là một giải pháp vĩnh viễn." Anh nhìn thẳng vào mắt từng người. "Tôi không hứa hẹn về một cuộc sống vương giả, không hứa hẹn về quyền lực vô biên. Tôi chỉ hứa hẹn về sự bình yên, về một cuộc sống mà mỗi người chúng ta có thể tự chủ, tự quyết định vận mệnh của mình, không phải sống dưới lưỡi gươm của bất kỳ ai."

Một trưởng làng khác, trẻ tuổi hơn, nhưng ánh mắt cũng chất chứa sự lo lắng, hỏi: "Nhưng Lâm công tử, chúng ta có gì để chống lại họ? Chúng ta không có binh hùng tướng mạnh, không có tài nguyên dồi dào như các đại vương triều cũ."

Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự tự tin. "Chúng ta có trí tuệ. Chúng ta có lòng người. Và chúng ta có sức mạnh của sự đoàn kết." Anh quay sang Chu Thiên, ông lão gật đầu ủng hộ. "Bình yên không phải là sự yếu đuối, mà là sự kiên cường. Chúng ta sẽ xây dựng một nền tảng vững chắc, từ kinh tế đến phòng thủ, để không ai có thể làm lung lay được chúng ta."

Anh bắt đầu giải thích về sự suy tàn của Đại Hạ, không phải chỉ vì chiến tranh mà còn vì sự mục ruỗng từ bên trong, sự tham lam và ích kỷ của giới quý tộc. "Chúng ta sẽ không đi theo vết xe đổ đó. Chúng ta sẽ xây dựng một xã hội công bằng hơn, nơi mà mỗi người dân đều có thể đóng góp và hưởng lợi." Anh dùng những lời lẽ đơn giản, dễ hiểu, tránh những thuật ngữ phức tạp, để mọi người đều có thể hình dung được bức tranh mà anh đang vẽ ra.

Các trưởng làng bắt đầu xì xào bàn tán, nhưng lần này không phải là sự nghi ngờ, mà là sự thảo luận sôi nổi. Một tia hy vọng nhỏ bé đã được gieo vào lòng họ. Họ nhìn thấy ở Lâm Dịch không phải là một kẻ tham vọng tranh bá, mà là một người lãnh đạo thực sự muốn bảo vệ họ, muốn xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn. Họ nhìn thấy sự chân thành trong ánh mắt anh, sự logic trong từng lời nói, và sự kiên định trong phong thái.

"Chúng ta không thể dựa vào bất kỳ ai. Chúng ta phải dựa vào chính mình." Lâm Dịch nói, giọng anh vang vọng trong hội trường, như một lời hiệu triệu. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta không thể kỳ vọng vào một sự bình yên tự nhiên trong cái loạn thế này. Mỗi bước đi đều phải được tính toán, mỗi nước cờ đều phải được đặt cẩn trọng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất." Anh ngừng lại, để những lời này thấm sâu vào tâm trí mọi người. Bầu không khí trong hội trường dần chuyển từ nặng nề sang một sự căng thẳng mang tính xây dựng, một sự sẵn sàng lắng nghe và hành động. Ánh nắng bên ngoài càng lúc càng gay gắt, nhưng bên trong hội trường, một ngọn lửa hy vọng nhỏ bé vừa được nhóm lên.

***

Thời gian trôi qua, mặt trời đã lên cao, chiếu những tia nắng gay gắt qua mái ngói, nhưng nhờ thiết kế thông gió khéo léo, bên trong hội trường vẫn giữ được sự mát mẻ. Bầu không khí giờ đây đã hoàn toàn thay đổi. Từ sự nặng nề ban đầu, nó đã chuyển sang sự tập trung cao độ, xen lẫn nhiệt huyết và một tinh thần đồng lòng đang dần hình thành. Tiếng tranh luận nhỏ đã nhường chỗ cho tiếng ghi chép sột soạt, tiếng hoan hô khẽ khi Lâm Dịch đưa ra một ý tưởng táo bạo nhưng khả thi. Mùi mực từ những cuốn sổ ghi chép, mùi mồ hôi của những người ngồi lâu, quyện với mùi gỗ mới, tạo nên một cảm giác chân thực về một cuộc họp lịch sử.

Lâm Dịch bắt đầu đi sâu vào "Kế Hoạch Bách Niên" – một tên gọi mà anh đã đặt cho tầm nhìn dài hạn của mình, hàm ý sự bền vững và trường tồn qua nhiều thế hệ. Anh dùng tay chỉ vào tấm bản đồ, đôi khi lại v��� phác thảo nhanh trên một bảng gỗ nhỏ đặt bên cạnh, minh họa cho những ý tưởng của mình. "Về kinh tế, chúng ta sẽ tập trung vào ba yếu tố cốt lõi: lương thực tự cung tự cấp, phát triển thủ công nghiệp để tạo ra sản phẩm trao đổi, và thiết lập mạng lưới thương mại nội khu bền vững."

Anh dừng lại, nhìn quanh. "Lương thực tự cung tự cấp là nền tảng của mọi sự ổn định. Chúng ta sẽ cải thiện giống cây trồng, áp dụng các kỹ thuật canh tác mới như luân canh, bón phân hữu cơ, và xây dựng hệ thống thủy lợi nhỏ để đảm bảo nguồn nước. Tôi đã nghiên cứu các loại giống lúa chịu hạn, chịu sâu bệnh tốt hơn, có thể cho năng suất cao hơn trên cùng một diện tích." Anh nói, những kiến thức nông nghiệp hiện đại được anh khéo léo chuyển hóa thành ngôn ngữ dễ hiểu, phù hợp với bối cảnh cổ đại.

Một trưởng làng tóc bạc phơ, gương mặt khắc khổ, lên tiếng với vẻ lo lắng: "Thưa Lâm công tử, nguồn lực ở đâu để chúng ta thực hiện những điều này? Dân chúng còn đang lo cái ăn cái mặc, làm sao có thể đầu tư vào giống má, vào thủy lợi được?" Ông ta nói ra nỗi lòng chung của nhiều người.

Lâm Dịch mỉm cười trấn an. "Đó là lý do chúng ta phải họp lại. Tài nguyên là từ chính vùng đất này, sức lực là từ chính chúng ta. Ta sẽ cung cấp phương pháp và hỗ trợ ban đầu. Quan trọng nhất là sự đồng lòng." Anh dừng lại, ánh mắt quét qua từng người, tìm kiếm sự thấu hiểu. "Chúng ta sẽ thành lập các đội công tác, phân chia nhiệm vụ cụ thể cho từng làng, từng gia đình. Những hạt giống cải tiến sẽ được phân phát miễn phí ban đầu, kèm theo hướng dẫn kỹ thuật. Những công cụ thủy lợi đơn giản, dễ làm, sẽ được hướng dẫn chế tạo. Chúng ta sẽ cùng nhau làm, cùng nhau chia sẻ thành quả." Anh nhấn mạnh vào tinh thần cộng đồng, vào sự tự cường, điều mà người dân ở đây vốn đã quen thuộc, nhưng nay được nâng lên một tầm cao mới.

Tiếp theo, anh chuyển sang vấn đề thủ công nghiệp. "Chúng ta có những nghệ nhân tài hoa, những người thợ khéo léo. Thay vì chỉ sản xuất những thứ thô sơ, chúng ta sẽ tập trung vào chất lượng, vào sự độc đáo. Từ dệt vải, làm gốm, rèn sắt, đến chế tác đồ gỗ. Chúng ta sẽ tạo ra những sản phẩm có giá trị cao, không chỉ phục vụ nhu cầu nội bộ mà còn để trao đổi với bên ngoài." Anh vẽ phác thảo một chiếc khung cửi cải tiến trên bảng gỗ, đơn giản nhưng hiệu quả hơn, giúp tăng năng suất dệt vải. "Chúng ta sẽ xây dựng các xưởng tập trung, đào tạo thợ mới, và tạo ra một thương hiệu riêng cho sản phẩm của vùng đất chúng ta."

Sau đó, là mạng lưới thương mại. "Chúng ta sẽ không dựa vào con buôn bên ngoài. Chúng ta sẽ thiết lập một hệ thống trao đổi hàng hóa nội khu, đảm bảo công bằng. Các làng sẽ trao đổi sản phẩm dư thừa với nhau, không qua trung gian. Đồng thời, chúng ta sẽ cử những người đáng tin cậy của mình đi giao thương với các vùng đất lân cận, nhưng luôn giữ thế chủ động."

Những lời của Lâm Dịch như rót mật vào tai những người dân đã quen với cảnh bị chèn ép, bị bóc lột bởi các thương nhân lớn. Họ bắt đầu hình dung ra một tương lai tươi sáng hơn, nơi họ có thể tự quyết định giá trị lao động của mình.

Đến phần phòng thủ, Lâm Dịch nghiêm nghị hơn. "Kinh tế là xương sống, nhưng phòng thủ là bức tường thành. Nếu không có nó, tất cả những gì chúng ta xây dựng sẽ chỉ là cát bụi." Anh quay sang Vương Đại Trụ, người đàn ông vạm vỡ, chất phác đang ngồi im lặng lắng nghe. "Vương Đại Trụ, anh và các dân binh sẽ là lực lượng nòng cốt. Chúng ta sẽ không xây dựng quân đội chính quy tốn kém, nhưng chúng ta sẽ có một lực lượng dân binh tinh nhuệ, được huấn luyện bài bản."

Lâm Dịch sau đó mời Thợ rèn Vương đứng lên. "Thợ rèn Vương sẽ là người chịu trách nhiệm chính về vũ khí và công cụ phòng thủ."

Thợ rèn Vương, thân hình vạm vỡ, áo luôn lấm lem bồ hóng, gương mặt đen sạm, khàn giọng nói, đầy vẻ tự tin: "Về phòng thủ, ta có thể cải tiến các loại bẫy đơn giản, rào chắn... và rèn thêm vài loại binh khí thô sơ nhưng hiệu quả cho dân binh." Ông vỗ vỗ vào bắp tay cuồn cuộn của mình. "Ta đã suy nghĩ về loại giáo tre được gia cố bằng sắt, loại nỏ bắn nhanh, và cả những cạm bẫy dưới đất. Những thứ này không cần kỹ thuật quá cao, nhưng có thể gây sát thương lớn và làm chậm bước tiến của kẻ địch." Ông nói một cách thực tế, không hoa mỹ, nhưng lại rất thuyết phục.

Lâm Dịch gật đầu. "Chúng ta sẽ xây dựng các chòi canh ở những điểm cao chiến lược, thiết lập hệ thống cảnh báo sớm. Mỗi làng sẽ có một đội dân binh thường trực, luân phiên canh gác và huấn luyện. Chúng ta sẽ biến vùng đất này thành một pháo đài tự nhiên, mà bất kỳ kẻ thù nào cũng phải e dè."

Anh kết thúc bài phát biểu bằng một cái nhìn đầy quyết tâm. "Đây là 'Kế Hoạch Bách Niên' của chúng ta. Nó không phải là một kế hoạch ngày một ngày hai. Nó đòi hỏi sự kiên trì, sự hy sinh, và trên hết là sự đồng lòng của tất cả mọi người. Con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng tôi tin tưởng rằng, với trí tuệ, với ý chí, và với lòng người, chúng ta sẽ biến vùng đất này thành một nơi bình yên thực sự, một nơi mà chúng ta có thể ngẩng cao đầu mà sống."

Các trưởng làng và lãnh đạo địa phương đều đứng dậy, ánh mắt họ không còn sự nghi ngờ hay lo lắng, mà thay vào đó là sự tin tưởng và một niềm hy vọng mãnh liệt. Tiếng vỗ tay vang lên khắp hội trường, không phải là tiếng vỗ tay của sự nịnh bợ, mà là tiếng vỗ tay của sự đồng tình, của một quyết tâm chung. Họ biết, con đường này không hề dễ dàng, nhưng dưới sự dẫn dắt của Lâm Dịch, họ đã nhìn thấy một tương lai mà họ có thể đấu tranh vì nó. Kế hoạch phát triển nông nghiệp và thủ công nghiệp sẽ là nền tảng cho sự thịnh vượng kinh tế, giúp vùng đất vượt qua loạn lạc. Các biện pháp phòng thủ được trình bày sẽ sớm được thử nghiệm. Sự đồng lòng ban đầu này là một tài sản quý giá, nhưng cũng là một lời nhắc nhở rằng những khó khăn đầu tiên sẽ là phép thử thực sự cho ý chí của họ. Lâm Dịch đã gieo những hạt giống, giờ là lúc chờ chúng nảy mầm và phát triển, giữa một thế giới đầy biến động.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free