Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 931: Lời Phản Bác Sắc Bén: Khi Quyền Lực Gặp Trí Tuệ

Gió đêm vẫn rít qua khe cửa thư phòng, mang theo hơi lạnh từ hồ sen tĩnh mịch, nhưng không thể làm lay chuyển ý chí kiên định của Lâm Dịch. Những lời anh nói ra đêm qua, về một bức tường không thể xuyên thủng, về con đường bình yên đầy chông gai, vẫn còn vang vọng trong tâm trí Chu Thiên và Liễu Thanh Y. Họ biết, mỗi bước đi của Lâm Dịch đều là sự đánh đổi, một cuộc chiến không tiếng súng, nơi trí tuệ là vũ khí, và sự kiên trì là áo giáp. Sáng hôm sau, mặt trời chưa kịp vươn hết những tia nắng vàng óng qua rặng tre xanh mướt, một sự kiện đã xô đẩy sự yên bình tạm thời sang một bên.

***

Sáng muộn, không khí trong thư phòng rộng lớn của Lâm Dịch đặc quánh một vẻ trang nghiêm, đến nỗi tiếng giấy sột soạt khi Chu Thiên lật trang sổ cũng trở nên rõ ràng. Mùi gỗ đánh bóng, hòa lẫn hương trầm thoang thoảng và mực linh đan xen, tạo nên một bầu không khí học thuật cổ kính, nhưng lúc này lại bị bao phủ bởi một sự căng thẳng vô hình. Ánh sáng từ những khung cửa sổ lớn chiếu xiên qua, làm nổi bật những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, như thể thời gian cũng đang trôi chậm lại.

Một phái đoàn lạ lẫm đã đến. Hoắc Long, sứ giả của thế lực phương Nam, bước vào thư phòng với dáng vẻ cao lớn, trên người vận bộ cẩm bào lụa là sang trọng, thêu hình rồng cuộn, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh và ẩn chứa đầy tham vọng, hệt như một kẻ vừa giành được quyền lực đang muốn khẳng định vị thế. Hắn ta không giấu giếm vẻ kiêu ngạo, thậm chí có phần hung hăng. Đôi mắt hắn quét qua căn phòng, lướt nhanh qua những kệ sách cao chất đầy kinh điển và những tấm bản đồ chiến lược trải rộng trên bàn, rồi dừng lại ở Lâm Dịch, người đang ngồi phía sau bàn làm việc, vẻ mặt trầm tĩnh đến lạ. Hai hộ vệ của Hoắc Long, mình khoác võ phục, khuôn mặt vô cảm như tượng đá, vũ khí giắt bên người, đứng nghiêm nghị phía sau, ánh mắt lạnh lùng dò xét mọi thứ xung quanh.

Lâm Dịch, trong bộ trang phục giản dị, dù đã được tươm tất hơn nhiều so với những ngày đầu ở biên thùy, vẫn mang vẻ gầy gò, thanh tú. Khuôn mặt anh phảng phất sự mệt mỏi nhưng đôi mắt thì sâu thẳm, ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của một người hiện đại đã phải vật lộn để sinh tồn. Anh đặt tay lên tấm bản đồ trải rộng trước mặt, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua những con sông, những ngọn núi, những đường biên giới giả định. Bên cạnh anh, Chu Thiên ngồi thẳng lưng, râu dài, đeo kính, vẻ mặt trầm ngâm, tay cầm bút lông như sẵn sàng ghi chép. Phía sau Lâm Dịch, Liễu Thanh Y đứng tựa vào cột trụ, dáng người cao ráo, thanh thoát, trang phục màu xanh hòa vào màu tường. Ánh mắt nàng cương nghị, bàn tay phải khẽ đặt hờ lên chuôi kiếm, một cử chỉ quen thuộc, ngầm báo hiệu sự cảnh giác cao độ và sẵn sàng hành động. Trần Nhị Cẩu thì đứng hơi lùi lại một chút, gần cửa ra vào, gương mặt có chút căng thẳng, đôi mắt lanh lợi không ngừng đảo qua lại giữa phái đoàn và Lâm Dịch.

Hoắc Long nhìn Lâm Dịch, nở một nụ cười nửa miệng đầy thách thức. "Lâm Dịch công tử, chư hầu khắp nơi đều đã chọn chủ. Đại Hạ đã sụp đổ, thiên hạ đại loạn, không còn chỗ cho sự trung lập nữa. Vùng đất của ngài không thể mãi bình yên giữa thời loạn lạc này." Hắn ta nói, giọng điệu vang vọng trong thư phòng, như muốn xuyên thủng sự tĩnh lặng. "Sự lựa chọn là tất yếu, hoặc là tiến lên, hoặc là bị giẫm nát. Ngài là người thông minh, hẳn phải hiểu điều đó."

Lâm Dịch khẽ nhướng mày, ánh mắt quét qua bản đồ, rồi mới chậm rãi ngẩng lên nhìn thẳng vào Hoắc Long, không hề có chút dao động. "Sự trung lập của vùng đất này chính là sự lựa chọn duy nhất để tồn tại và phồn vinh, Hoắc Long sứ giả." Anh nói, giọng điệu trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự kiên định sắt đá. "Trong cái loạn thế mà người người tranh giành, giết chóc, thì việc duy trì một vùng đất yên bình, thịnh vượng lại càng có giá trị. Nó không phải là sự yếu đuối, mà là một sức mạnh khác." Anh dừng lại một chút, quan sát phản ứng của Hoắc Long. Hắn ta chỉ nhếch mép, vẻ mặt không hề thay đổi. Lâm Dịch tiếp tục, "Vậy, 'tối hậu thư' mà quý vị mang đến hôm nay là gì? Xin cứ thẳng thắn."

Hoắc Long cười khẩy, như thể Lâm Dịch đang cố gắng biện minh cho một sự thật hiển nhiên. "Tối hậu thư? Ngài Lâm Dịch thật biết cách dùng từ ngữ. Chúng tôi đến đây không phải để đe dọa, mà là để trao cho ngài một cơ hội. Cơ hội để cùng chúng tôi kiến thiết tân triều, để cùng nhau dựng xây một trật tự mới. Hoặc là quy phục, cùng chúng ta kiến thiết tân triều, hưởng phú quý vinh hoa, hoặc là trở thành chướng ngại, và chúng ta sẽ quét sạch mọi chướng ngại trên con đường thống nhất thiên hạ." Hắn nói, giọng điệu trở nên lạnh lẽo và uy hiếp hơn, ánh mắt đầy sự tự mãn, như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay. Hai hộ vệ phía sau hắn cũng khẽ nhúc nhích, sát khí tỏa ra mơ hồ.

Liễu Thanh Y khẽ cau mày, tay nàng siết chặt chuôi kiếm hơn một chút, ánh mắt lóe lên sự lạnh lẽo. Trần Nhị Cẩu nuốt khan, lưng khẽ khom xuống, cảm nhận được áp lực nặng nề trong không khí. Chu Thiên thì vẫn ngồi yên, nhưng ngón tay ông đã dừng lại, ánh mắt lo lắng nhìn về phía Lâm Dịch, chờ đợi phản ứng của anh.

Lâm Dịch vẫn hoàn toàn bình tĩnh. Anh hít một hơi thật sâu, từ từ đứng dậy, tiến đến bên tấm bản đồ. Anh đặt tay lên đó, nhẹ nhàng vỗ nhẹ vào vùng đất của mình, rồi quét một lượt đến những vùng lân cận. "Vậy có lẽ Hoắc Long sứ giả chưa nhìn rõ cục diện, hoặc là... đã bỏ qua một vài chi tiết quan trọng." Anh nói, giọng điệu không hề mang ý khiêu khích, nhưng lại ẩn chứa một sự chắc chắn đến đáng sợ. "Chúng ta hãy cùng phân tích."

Anh nhìn Hoắc Long, ánh mắt anh sâu như biển, khiến cho sự tự mãn trên khuôn mặt đối phương có chút dao động. Bên trong Lâm Dịch, một cỗ máy phân tích đã khởi động. *Lại một kẻ nữa muốn dùng vũ lực và quyền thế để áp đặt. Họ nghĩ mình là ai? Những kẻ tự xưng là 'người kiến thiết tân triều' này không hề khác biệt so với những kẻ đã đẩy Đại Hạ vào chỗ diệt vong. Chỉ có điều, lần này, đối tượng mà họ muốn 'quét sạch' lại là vùng đất mà ta đã dày công xây dựng. Hơn nữa, việc họ dám trực tiếp mang 'tối hậu thư' đến cho thấy họ đã đánh giá quá thấp ta, hoặc quá tự tin vào sức mạnh của chính mình. Nhưng sự tự tin đó thường đi kèm với những lỗ hổng chết người.*

Anh đưa tay chỉ vào một khu vực trên bản đồ, nơi ba tỉnh phía Tây của thế lực phương Nam đang liên minh. "Hoắc Long sứ giả, các vị nói đến việc 'kiến thiết tân triều', nhưng một triều đại mới có thể đứng vững mà không có nền tảng kinh tế ổn định sao? Ngài có biết, theo tin tức mà chúng ta có được, liên minh của quý vị tại ba tỉnh phía Tây đang gặp phải vấn đề lớn về lương thực không?"

Hoắc Long bất ngờ, nét mặt đang kiêu ngạo bỗng biến sắc. Hắn ta không nghĩ rằng Lâm Dịch lại biết được những thông tin nội bộ như vậy. "Ngươi... làm sao ngươi biết được chuyện đó?" Hắn ta lắp bắp, giọng điệu đã mất đi vẻ tự tin ban đầu, thay vào đó là sự bối rối và có chút tức giận. Đây là một bí mật mà họ đã cố gắng che giấu.

Lâm Dịch không trả lời trực tiếp câu hỏi đó. Anh chỉ mỉm cười nhẹ, nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng lại mang một sức nặng vô hình. "Đó không phải là điều quan trọng. Điều quan trọng là vùng đất của chúng tôi, với mạng lưới thương mại ổn định và hệ thống nông nghiệp phát triển, đang là nguồn cung cấp chính yếu cho vùng đó. Ngài có thể hỏi bất kỳ thương nhân nào đi lại giữa các vùng đất, họ đều sẽ xác nhận điều này. Ngay cả những đoàn vận tải lương thực của quý vị, cũng đều phải đi qua con đường này, và mua bán từ những thương hội do chúng tôi bảo trợ."

Anh dừng lại, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào Hoắc Long. "Nếu chúng tôi bị 'quét sạch', như lời ngài nói, nếu con đường thương mại này bị cắt đứt, ai sẽ gánh vác trách nhiệm đó? Ai sẽ đảm bảo lương thực cho hàng triệu bách tính ở ba tỉnh phía Tây kia? Liệu họ có đủ kiên nhẫn để đợi tân triều của các vị 'kiến thiết' xong xuôi, hay họ sẽ nổi loạn trước khi ngài kịp thống nhất thiên hạ?"

Hoắc Long lùi lại một bước nhỏ, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. Hắn ta không thể phủ nhận những gì Lâm Dịch vừa nói. Vấn đề lương thực là một vết nhức nhối, và họ đã phải rất vất vả để duy trì nguồn cung từ vùng đất của Lâm Dịch thông qua các thương hội trung gian. Hắn ta từng nghĩ rằng Lâm Dịch chỉ là một kẻ tiểu nhân, một thổ hào nhỏ bé, nhưng những gì anh vừa nói lại cho thấy một tầm nhìn và khả năng nắm bắt thông tin vượt xa dự đoán của hắn.

"Và còn nữa, Hoắc Long sứ giả," Lâm Dịch tiếp tục, giọng điệu vẫn đều đều, không một chút biểu cảm. Anh chỉ tay sang một góc khác của tấm bản đồ, nơi có một thế lực hùng mạnh khác đang trỗi dậy, đối đầu trực tiếp với thế lực phương Nam. "Các vị cho rằng 'thống nhất thiên hạ' là một việc dễ dàng? Hãy nhìn vào đây." Ngón tay anh chạm nhẹ vào biểu tượng một thành trì lớn. "Thế lực của Vương gia họ Lý ở phía Đông đang ngày càng lớn mạnh, binh hùng tướng mạnh, lại được lòng dân. Việc gây hấn với chúng tôi, một vùng đất đang cung cấp tài nguyên và ổn định hậu phương cho quý vị, chỉ khiến quý vị tiêu hao thêm lực lượng, phân tán binh lực, trong khi địch thủ đang mạnh lên và s���n sàng giáng đòn chí mạng."

Lời nói của Lâm Dịch như một đòn giáng mạnh vào sự tự tin của Hoắc Long. Hắn ta cố gắng phản bác, nhưng cổ họng lại khô khốc. "Điều này... điều này không phải sự thật! Chúng ta..." Hắn ta lắp bắp, nhưng không thể nói nên lời. Những gì Lâm Dịch nói đều là những sự thật phũ phàng mà hắn ta đã cố gắng phớt lờ.

Lâm Dịch khẽ nhếch mép, nụ cười ẩn chứa sự châm biếm nội tâm. *Kẻ tự tin quá mức thường là kẻ mù quáng nhất. Họ chỉ nhìn thấy mục tiêu, mà không thấy những chướng ngại vật trên đường đi, hoặc tệ hơn, không nhận ra rằng chính mình đang tự tạo ra chướng ngại.* Anh quay sang nhìn Chu Thiên, Chu Thiên gật đầu nhẹ, ánh mắt đầy sự khâm phục. Liễu Thanh Y vẫn đứng yên, nhưng khóe môi nàng khẽ cong lên một chút, một dấu hiệu nhỏ cho thấy sự hài lòng của nàng. Trần Nhị Cẩu thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám rời mắt khỏi Hoắc Long.

Lâm Dịch không để Hoắc Long có cơ hội lấy lại bình tĩnh. Anh tiến đến gần hơn, ánh mắt nhìn thẳng vào đối phương, không có một chút sợ hãi hay do dự. "Hoắc Long sứ giả, thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và vùng đất của chúng tôi cũng vậy. Chúng tôi không cầu xin sự thương hại, cũng không tìm kiếm sự bảo hộ. Chúng tôi chỉ muốn sống bình yên, tự chủ, và chúng tôi có đủ khả năng để bảo vệ sự bình yên đó." Giọng anh trầm xuống, nhưng sức nặng của từng lời nói lại tăng lên. "Nếu quý vị muốn phá hoại sự bình yên ấy, muốn biến chúng tôi thành chướng ngại, thì xin hãy cân nhắc kỹ lưỡng cái giá phải trả. Cái giá đó không chỉ là vài ngàn binh lính hay vài vạn lạng bạc, mà là sự bất ổn toàn diện của hậu phương, sự suy yếu của tiền tuyến, và một đối thủ bất ngờ có thể gây ra những rắc rối không tưởng. Chúng tôi không phải là một miếng thịt béo bở dễ dàng nuốt trôi, mà là một hòn đá cứng, nếu cố tình đụng vào, chỉ có thể làm vỡ răng."

Hoắc Long đứng chôn chân tại chỗ, vẻ mặt từ bối rối chuyển sang tức giận, rồi cuối cùng là bất lực. Hắn ta nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy sự phức tạp. Hắn ta không thể tin được rằng một thiếu niên ở vùng biên thùy lại có thể nắm rõ tình hình đến vậy, và lại có thể dùng những lời lẽ sắc bén đến thế để phản bác lại hắn, khiến hắn không thể tìm ra bất kỳ lời lẽ nào để đáp trả. Hắn ta đã đến đây với tâm thế của một kẻ chiến thắng, mang theo tối hậu thư để ép buộc, nhưng giờ đây, hắn ta lại cảm thấy mình như một con cá nằm trên thớt, bị Lâm Dịch phân tích từng đường gân thớ thịt. Hai hộ vệ của Hoắc Long cũng không khỏi ngạc nhiên, ánh mắt họ lần đầu tiên lộ ra vẻ dao động.

***

Chiều tà, những tia nắng vàng cuối cùng của ngày trải dài trên sân phủ Lâm Dịch, tạo nên những bóng đổ dài, u tịch. Tiếng gió nhẹ lướt qua lá cây, tiếng chim hót xa xa, và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn vương vấn trong không khí. Bầu không khí vốn yên bình của phủ đệ, giờ đây lại mang một vẻ trầm mặc, cảnh giác.

Phái đoàn của Sứ giả Hoắc Long rời đi trong im lặng. Không còn vẻ kiêu ngạo, hùng hổ như khi đến. Hoắc Long, với khuôn mặt tái nhợt và ánh mắt thất thần, lầm lũi bước ra, không nói một lời nào. Hắn ta lên ngựa, rồi quay đầu nhìn lại tòa phủ đệ một lần cuối. Ánh mắt hắn ta phức tạp, không còn sự khinh thường, thay vào đó là sự kinh ngạc, bối rối, và một chút gì đó của sự lo sợ. Hắn ta vẫy tay ra hiệu cho đoàn tùy tùng, rồi thúc ngựa đi nhanh, như muốn thoát khỏi nơi này càng sớm càng tốt. Tiếng vó ngựa khuất dần về phía chân trời.

Lâm Dịch cùng Chu Thiên và Liễu Thanh Y đứng trên bậc thềm đá, quan sát họ rời đi. Ánh mắt Lâm Dịch dõi theo bóng dáng Hoắc Long cho đến khi họ biến mất hoàn toàn. Anh khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi và nhẹ nhõm.

"Công tử thật sự đã dùng trí tuệ để khuất phục họ." Chu Thiên lên tiếng, giọng nói ông pha lẫn sự thán phục và chút nhẹ nhõm. Ông vuốt bộ râu dài, ánh mắt vẫn còn đọng lại sự kinh ngạc. "Ta chưa từng thấy ai có thể khiến một sứ giả kiêu ngạo như Hoắc Long phải câm nín như vậy, chỉ bằng lời nói và những phân tích sắc bén." Ông lắc đầu, như vẫn còn chưa tin vào những gì mình vừa chứng kiến. "Hắn ta đến đây với khí thế ngất trời, mang theo 'tối hậu thư', nhưng lại phải rời đi trong sự nhục nhã và bối rối."

Liễu Thanh Y, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt nàng cũng ánh lên sự tán thưởng. "Hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng." Nàng nói, giọng trầm ổn như mọi khi. "Có lẽ đây chỉ là khởi đầu của những mưu kế khác, những thủ đoạn tinh vi hơn. Những kẻ như hắn sẽ không bao giờ chấp nhận thất bại một cách dễ dàng như vậy." Nàng hiểu rõ bản chất của những kẻ tranh giành quyền lực, sự dai dẳng và tàn nhẫn của họ.

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt anh dõi về phía chân trời, nơi những đám mây chiều đang dần chuyển sang sắc tím. "Đúng vậy, Liễu cô nương. Chúng ta không thể lơ là cảnh giác." Anh hít một hơi sâu, cảm nhận làn gió mát lành thổi qua. "Nhưng ít nhất, chúng ta đã khẳng định được lập trường và cho họ thấy rằng việc động vào vùng đất này không phải là một quyết định khôn ngoan. Hòn đá này không dễ nuốt trôi, và cái giá phải trả sẽ không hề nhỏ." Anh quay lại nhìn Chu Thiên và Liễu Thanh Y, ánh mắt anh đầy vẻ quyết đoán. "Con đường b��nh yên không bao giờ là dễ dàng, Chu tiên sinh, Liễu cô nương, nhưng chúng ta sẽ kiên trì."

Trần Nhị Cẩu, từ nãy đến giờ vẫn đứng im lặng phía sau, giờ mới dám khẽ cử động, bắt đầu thu dọn mấy chiếc ghế mà phái đoàn đã ngồi. Gương mặt cậu vẫn còn hơi căng thẳng, nhưng rõ ràng đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cậu biết, đại ca của mình lại một lần nữa đã bảo vệ được vùng đất này, bảo vệ được sự bình yên mà họ đã dày công xây dựng.

"Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi khả năng." Lâm Dịch nói tiếp, giọng anh vang vọng trong không gian rộng lớn của sân phủ. "Sự kiện hôm nay chỉ là một lời cảnh báo. Họ sẽ tái đánh giá chúng ta, và có thể sẽ dùng những chiến thuật tinh vi, gián tiếp hơn trong tương lai, từ gián điệp, chia rẽ nội bộ, đến các cuộc tấn công kinh tế hoặc kích động xung đột biên giới nhỏ. Cuộc chiến này không chỉ dừng lại ở lưỡi kiếm hay mũi tên, mà còn là cuộc chiến của trí tuệ, của ý chí, và của lòng người."

Anh nhìn lên bầu trời chiều, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, nhuộm đỏ c�� một vùng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Chúng ta không thể kỳ vọng vào một sự bình yên tự nhiên trong cái loạn thế này. Mỗi bước đi đều phải được tính toán, mỗi nước cờ đều phải được đặt cẩn trọng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất."

Chu Thiên và Liễu Thanh Y đều cúi đầu, ánh mắt họ tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm. Họ biết rằng, dưới sự dẫn dắt của Lâm Dịch, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai và thử thách, họ cũng sẽ cùng nhau vượt qua. Vùng đất này, không chỉ là một nơi trú ẩn, mà còn là một biểu tượng cho lý tưởng về một cuộc sống bình yên, tự chủ, không bị cuốn vào vòng xoáy tàn khốc của quyền lực. Và họ, những người theo Lâm Dịch, sẽ là những người kiến tạo nên tương lai đó, từng bước một, bằng trí tuệ, bằng sự kiên cường, và bằng niềm tin vững chắc vào con đường mình đã chọn.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free