Lạc thế chi nhân - Chương 930: Khách Không Mời: Nước Cờ Rắn Của Lâm Dịch
Rạng sáng. Sương sớm nhẹ giăng mắc khắp nơi, phủ một màn trắng bạc lên vạn vật. Không khí se lạnh của buổi sớm mai ôm lấy Hồ Sen Tĩnh Mịch, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa sen và mùi đất ẩm. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu vang vọng từ những bụi cây rậm rạp, cùng tiếng lá xào xạc trong gió nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng bình yên của thiên nhiên. Một vài đóa sen đã hé nở, những cánh hoa trắng hồng tinh khôi còn đọng hơi sương, vươn mình đón ánh nắng đầu tiên đang le lói từ phía chân trời.
Lâm Dịch một mình đứng bên bờ hồ, đôi tay đút vào tay áo thô sơ, ánh mắt dõi theo mặt nước phẳng lặng. Buổi họp tối qua đã kết thúc cách đây không lâu. Anh đã phác thảo ra một kế hoạch đầy tham vọng, một ý tưởng mà ngay cả anh cũng biết rằng nó đi ngược lại hoàn toàn với bản chất của loạn thế này. Sự tĩnh lặng của cảnh vật xung quanh đối lập hoàn toàn với nh��ng suy tư và gánh nặng đang đè nặng trong lòng anh.
Anh hít thở sâu, cố gắng cảm nhận từng luồng khí lạnh lùa vào buồng phổi, xua đi những mệt mỏi thể xác và tinh thần. Con đường mà anh đã chọn, con đường để bảo vệ sự bình yên, lại đòi hỏi anh phải chủ động hành động, phải tính toán, phải mạo hiểm. Một sự mâu thuẫn nghiệt ngã. Anh từng khao khát một cuộc sống đơn giản, ẩn mình trong một ngôi làng nhỏ, tránh xa mọi tranh chấp quyền lực. Nhưng giờ đây, anh lại là người đứng mũi chịu sào, là người phải vẽ ra tương lai cho cả một vùng đất, cho hàng vạn sinh linh.
“Con đường này thật sự là khó khăn,” Lâm Dịch tự nhủ trong tâm khảm, giọng nói nội tâm trầm lắng như tiếng nước vỗ bờ. “Nhưng đây là con đường duy nhất để bảo vệ những gì mình trân trọng. Bình yên không tự đến, nó phải được xây dựng và bảo vệ… bằng mọi giá, nhưng không phải bằng cách trở thành kẻ mà mình ghét bỏ.” Anh không muốn trở thành một kẻ xưng vương xưng bá, không muốn dẫm đạp lên xương máu của người khác để đạt được quy���n lực. Nhưng anh cũng không thể ngồi yên nhìn những người anh yêu thương bị cuốn vào vòng xoáy tàn khốc của chiến tranh.
Cái gọi là ‘liên minh phi chính trị’ này, trong mắt những kẻ coi trọng quyền lực tuyệt đối, chắc chắn sẽ bị coi thường, bị lợi dụng. Sẽ có những cuộc đàm phán khó khăn, những lời hứa hão huyền, những âm mưu thâm hiểm. Anh biết, việc duy trì sự cân bằng giữa lợi ích kinh tế, phòng thủ quân sự và sự độc lập chính trị sẽ là một thách thức không hề nhỏ. Sẽ có những lúc anh phải đưa ra những quyết định khó khăn, những quyết định mà có thể sẽ khiến anh phải hy sinh một phần nào đó của bản thân, của lý tưởng ban đầu.
Lâm Dịch đưa tay chạm nhẹ vào mặt nước hồ, làn nước mát lạnh khẽ gợn sóng, phản chiếu hình ảnh méo mó của anh. Ánh mắt anh dần trở nên kiên định hơn, như thể đã tìm thấy sự bình an trong chính quyết định của mình. Anh không phải là một vị thần, không có khả năng thay đổi hoàn toàn thế giới này. Nhưng anh có trí tuệ, có sự kiên cường và có một mục tiêu rõ ràng. Anh sẽ dùng mọi thứ mình có, mọi tri thức từ thế giới cũ, mọi kinh nghiệm sinh tồn từ thế giới này, để bảo vệ cái gọi là ‘bình yên’ đó.
Anh nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió sớm vuốt ve khuôn mặt. Hình ảnh Lâm phụ, Lâm mẫu, Lâm Tiểu Nguyệt, và cả Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu… những gương mặt thân quen, những con người anh đã thề sẽ bảo vệ, hiện lên rõ nét trong tâm trí. Họ là động lực, là lẽ sống của anh ở thế giới này.
Khi mở mắt ra, ánh nắng ban mai đã bắt đầu xuyên qua làn sương, chiếu rọi rực rỡ hơn lên mặt hồ, làm những đóa sen càng thêm phần lộng lẫy. Lâm Dịch biết, cuộc đấu trí mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, và mỗi bước đi đều phải cẩn trọng, từng nước cờ đều phải được tính toán kỹ lưỡng. Nhưng anh đã sẵn sàng. Anh sẽ không ngồi yên chờ đợi số phận, anh sẽ chủ động kiến tạo nó. Bởi lẽ, trong cái loạn thế này, không có ai nợ anh một sự công bằng, và anh cũng không thể kỳ vọng vào một sự bình yên tự nhiên. Nó phải được giành lấy, và được bảo vệ.
***
Buổi sáng muộn, ánh nắng đã vươn mình lên cao, xuyên qua những tán cây cổ thụ, rải lụa vàng lên mái ngói của tòa sảnh tiếp khách. Trần Nhị Cẩu, với dáng người trung bình và gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt nhanh nhẹn, dẫn một vị khách lạ vào trong. Nhị Cẩu bước đi có phần cảnh giác, thỉnh thoảng liếc nhìn vị khách bên cạnh với vẻ dò xét. “Mời sứ giả vào bên trong, đại ca tôi cùng Chu tiên sinh và Liễu cô nương đã chờ sẵn,” Nhị Cẩu nói, giọng điệu khách sáo nhưng không kém phần cứng rắn, khác hẳn với sự chất phác thường ngày. Hắn lùi lại một bước, đứng gác ở cửa, ánh mắt không rời khỏi người sứ giả, sẵn sàng cho bất cứ tình huống nào.
Vị sứ giả này, đại diện cho một thế lực mới nổi từ phương Nam, có thân hình cường tráng, bước đi vững chãi, toát lên phong thái ngạo nghễ của kẻ tự tin vào sức mạnh của mình. Ánh mắt hắn sắc lạnh, quét một lượt khắp gian sảnh, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, nhưng vẻ mặt vẫn giữ nguyên sự kiêu hãnh. Trang phục của hắn tuy không quá cầu kỳ nhưng chất liệu tinh xảo, những đường thêu ẩn hiện hình tượng rồng mây, cho thấy sự giàu có và quyền thế của thế lực đứng sau. Hắn không khỏi cảm thấy có chút bất ngờ khi nhìn thấy sự bài trí trong sảnh. Tuy không phô trương lộng lẫy, nhưng từng món đồ đều được đặt đúng vị trí, toát lên vẻ tinh tế, không kém phần trang trọng. Mùi hương gỗ trầm thoang thoảng quyện với hương trà dịu nhẹ bốc lên từ chiếc ấm đang nghi ngút khói trên bàn, tạo nên một bầu không khí ban đầu lịch sự nhưng ẩn chứa sự đối đầu ngầm. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tiếng trẻ con nô đùa xa xa và tiếng rao hàng của người dân vọng lại từ bên ngoài, tạo thành một bản hòa tấu bình dị, đối lập hoàn toàn với không khí căng thẳng bao trùm không gian bên trong.
Tại vị trí chủ tọa, Lâm Dịch ngồi thẳng lưng, ánh mắt trầm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, quan sát vị khách. Bên phải anh là Chu Thiên, dáng người thư sinh, râu dài, đôi mắt tinh anh sau cặp kính. Chu Thiên ăn mặc đơn giản nhưng sạch sẽ, trên tay luôn cầm một cuốn sách cũ, dù lúc này ông chỉ để nó nằm yên trên đùi, hoàn toàn chú ý đến vị khách. Bên trái là Liễu Thanh Y, dáng người cao ráo, thanh thoát, đứng tựa nhẹ vào cây cột gỗ, ánh mắt cương nghị, không chút biểu cảm, nhưng toàn thân nàng toát ra một thứ khí thế sắc bén, như một thanh kiếm đã tuốt trần. Bộ trang phục màu xanh của nàng hòa vào màu sắc của sảnh, nhưng sự hiện diện của nàng là không thể bỏ qua.
“Lâm đại nhân, đã lâu không gặp. Vô cùng vinh hạnh khi được diện kiến ngài,” Sứ giả mỉm cười, nụ cười phô trương nhưng không chạm đến đáy mắt, giọng nói hùng hồn vang vọng trong sảnh. Hắn giơ cao một cuộn chiếu thư được cuộn tròn tinh xảo, buộc bằng dải lụa đỏ thẫm. “Chúa công của ta, vị anh hùng cái thế đang trên đường chinh phạt thiên hạ, vẫn luôn dành sự ngưỡng mộ đặc biệt cho tài năng và trí tuệ của Lâm đại nhân. Nay thời loạn lạc, tứ hải phân tranh, chính là lúc anh tài tụ hội, cùng nhau kiến tạo nghiệp lớn. Chúa công ta đặc biệt gửi gắm lời mời, mong Lâm đại nhân có thể cùng chúng ta, chung tay xưng bá một phương, chia sẻ vinh quang thiên hạ.”
Lâm Dịch khẽ gật đầu, không lập tức đáp lời. Anh vẫn giữ nguyên vẻ trầm tư, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên mặt bàn gỗ đã được đánh bóng, cảm nhận từng thớ gỗ mát lạnh dưới đầu ngón tay. Trong tâm trí anh, những lời lẽ hùng hồn của sứ giả vang vọng, nhưng ý nghĩa thực sự lại được bóc tách và phân tích tỉ mỉ. "Xưng bá một phương? Chia sẻ vinh quang?" Anh tự nhủ. "Nghe thật hấp dẫn, nhưng cái giá phải trả là gì? Máu xương của ai sẽ đổ ra để đổi lấy cái gọi là 'vinh quang' đó?"
Anh đã từng chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc của chiến tranh, quá nhiều bi kịch của những kẻ bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực. Cuộc đời anh ở thế giới này bắt đầu từ sự thiếu thốn, nghèo đói và áp bức. Anh đã phải vật lộn để sinh tồn, để bảo vệ gia đình mình khỏi những thế lực tàn bạo. Cái khao khát bình yên đã ăn sâu vào xương tủy, trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của anh.
“Sứ giả đã quá lời,” Lâm Dịch đáp, giọng điệu điềm tĩnh, không nhanh không chậm, không biểu lộ sự mừng rỡ hay bất ngờ. “Việc lớn mà quý sứ giả nói, e rằng không hợp với đạo lý của vùng đất này. Chúng tôi chỉ cầu bình yên, không ham tranh đoạt. Vùng đất nhỏ bé này của chúng tôi, từ lâu đã quen với cuộc sống an phận, chỉ mong giữ được hạt gạo, giữ được mái nhà cho bách tính.” Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Chu Thiên và Liễu Thanh Y, rồi quay lại nhìn thẳng vào sứ giả. “Thiên hạ đại loạn, anh hùng xuất hiện như nấm sau mưa. Nhưng không phải anh hùng nào cũng mang theo phúc lành. Có những người mang đến vinh quang, nhưng cũng có những người mang đến tai ương. Tôi tin rằng, sự lựa chọn của vùng đất này, là sự lựa chọn của chính bách tính nơi đây.”
Sứ giả nghe Lâm Dịch nói, nụ cười trên môi hơi cứng lại. Hắn ta vốn dĩ tưởng rằng, với vị thế của một kẻ đang trên đà thắng lợi, lời mời gọi từ chúa công của hắn sẽ khiến Lâm Dịch phải vội vàng chấp nhận, hoặc ít nhất là biểu lộ sự do dự. Nhưng Lâm Dịch lại từ chối một cách khéo léo, không trực tiếp, nhưng lại vô cùng rõ ràng, và còn ẩn chứa một sự kiên định khó lay chuyển. Điều này khiến hắn cảm thấy có chút khó chịu. “Lâm đại nhân nói vậy là quá khiêm tốn rồi,” Sứ giả tiếp lời, giọng điệu vẫn cố giữ vẻ hào sảng, nhưng đã bắt đầu lộ ra sự nôn nóng. “Người có tài như Lâm đại nhân, lẽ nào lại cam chịu bó buộc ở một vùng đất nhỏ bé này? Bình yên giữa loạn thế chỉ là ảo ảnh. Kẻ mạnh nuốt kẻ yếu là lẽ thường. Chẳng lẽ Đại nhân Lâm Dịch muốn nhìn vùng đất này trở thành miếng mồi ngon cho những kẻ khác, trong khi có cơ hội được vươn mình, được cùng chúa công ta kiến tạo một triều đại mới, một kỷ nguyên mới?” Hắn ta cố ý nhấn mạnh vào chữ “miếng mồi ngon”, như một lời cảnh báo ngầm.
Lâm Dịch vẫn dựa nhẹ người ra sau trên ghế, nụ cười nhạt hiện lên trên môi, nhưng ánh mắt anh lại càng thêm kiên định. Anh hiểu rõ ý đồ của sứ giả: không chỉ là lời mời gọi, mà còn là một cuộc thăm dò, một sự gây áp lực. “Bình yên là ảo ảnh? Kẻ mạnh nuốt kẻ yếu là lẽ thường?” Lâm Dịch thầm nhủ, "Đó là triết lý của kẻ mạnh, của kẻ muốn tranh đoạt. Nhưng triết lý của kẻ sinh tồn lại là khác. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và sự đoàn kết của những người yếu thế cũng có thể tạo nên sức mạnh không tưởng." Anh biết, trong cái loạn thế này, không có ai nợ anh một sự công bằng, và anh cũng không thể kỳ vọng vào một sự bình yên tự nhiên. Nó phải được giành lấy, và được bảo vệ.
“Sứ giả nói đúng một phần. Bình yên giữa loạn thế quả thực mong manh,” Lâm Dịch đáp, giọng điệu vẫn điềm tĩnh, nhưng từng lời anh nói ra lại mang một trọng lượng lạ thường, như những viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng. “Tuy nhiên, cái giá của thiên hạ liệu có đáng bằng sự bình yên cho trăm họ? Vùng đất này đã chọn con đường riêng, không vướng bận thị phi, không ham tranh đoạt quyền lực. Chúng tôi chỉ muốn sống cuộc sống của mình, tự chủ, tự cường.” Anh ngừng lại, ánh mắt sắc bén lướt qua vẻ mặt đang dần biến sắc của sứ giả. “Thế nhưng, sự mong manh của bình yên không có nghĩa là nó không thể được bảo vệ. Kẻ nào muốn nuốt, ắt sẽ phải xem có nghiền được xương hay không. Vùng đất này có bạn bè, có láng giềng, và có cả những người sẵn sàng cùng chết để bảo vệ nó. Đây không phải lời đe dọa, mà là lời cảnh báo chân thành.”
Trong lúc Lâm Dịch nói những lời này, không khí trong sảnh đột nhiên trở nên nặng nề, dường như cả tiếng gió ngoài cửa cũng ngưng bặt. Vẻ tự tin kiêu ngạo ban đầu của sứ giả đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự bối rối, khó chịu và cả một chút tức giận ẩn hiện trong ánh mắt. Hắn siết chặt bàn tay đang đặt trên đùi, các khớp ngón tay trắng bệch. Lời nói của Lâm Dịch không chỉ là sự từ chối, mà còn là một lời thách thức, một tuyên bố chủ quyền không thể lay chuyển.
Liễu Thanh Y, vẫn đứng tựa cột, ánh mắt cương nghị của nàng lúc này đã trở nên sắc lạnh như lưỡi kiếm vừa ra khỏi vỏ. Bàn tay thon dài của nàng khẽ dịch chuyển, đặt hờ lên chuôi kiếm bên hông, một hành động vô cùng nhỏ bé nhưng lại tạo ra một áp lực vô hình, khiến cả không gian như đông cứng lại. Sự hiện diện của nàng, cùng với khí thế ẩn chứa, đã đủ để khiến sứ giả cảm nhận được mối nguy hiểm tiềm tàng, một lực lượng không thể xem thường. Trần Nhị Cẩu ở cửa cũng siết chặt chuôi đao, ánh mắt cảnh giác quét qua sứ giả, sẵn sàng lao vào bất cứ lúc nào.
Sứ giả hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng nét mặt hắn vẫn còn gượng gạo. “Lâm đại nhân… lời lẽ sắc sảo, ta xin ghi nhớ,” hắn nói, giọng điệu đã mất đi vẻ hùng hồn ban đầu, thay vào đó là sự lạnh lẽo và một chút ngầm đe dọa. “Tuy nhiên, thời cuộc biến đổi khôn lường, không ai có thể đứng ngoài cuộc mãi được. Chúa công ta tin rằng, rồi sẽ có ngày Lâm đại nhân hiểu được tấm thịnh tình này. Chúng ta sẽ còn gặp lại.” Hắn không nói thêm lời nào nữa, ánh mắt cuối cùng lướt qua Lâm Dịch với một tia khó chịu và bất mãn, rồi quay người, bước nhanh ra khỏi sảnh, không thèm chờ đợi một lời tiễn biệt. Trần Nhị Cẩu lập tức theo sát phía sau, ánh mắt vẫn đầy cảnh giác cho đến khi bóng dáng sứ giả khuất hẳn.
Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng của sứ giả, rồi quay lại nhìn Chu Thiên và Liễu Thanh Y. Nụ cười nhạt trên môi anh tắt hẳn, thay vào đó là vẻ suy tư sâu sắc. Anh biết rằng, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là khởi đầu của một cuộc đấu trí dai dẳng. Lời cảnh cáo của anh về "cái giá phải trả" nếu xâm phạm vùng đất của anh không phải là lời nói suông. Nó gợi ý về một sức mạnh phòng vệ tiềm ẩn, một sự kiên cường của 'Liên minh Thương Mậu - Phòng Vệ' chưa được biết đến. Sự khó chịu và ngầm đe dọa của sứ giả báo hiệu thế lực phương Nam sẽ không từ bỏ ý định, có thể sẽ có những hành động thăm dò hoặc gây hấn trong tương lai gần.
***
Buổi chiều, ánh nắng đã dịu đi, hắt những vệt dài qua khung cửa sổ thư phòng của Lâm Dịch. Không khí trong phòng mát mẻ, gió nhẹ khẽ lay động những trang sách cũ đặt trên giá, mang theo mùi mực và giấy cũ quen thuộc, tạo cảm giác yên bình nhưng cũng đầy trí tuệ. Tiếng côn trùng rả rích ngoài cửa sổ phá tan sự tĩnh lặng, như muốn nhắc nhở về sự sống động của thế giới bên ngoài, dù bên trong, một cuộc họp kín đang diễn ra với sự nghiêm túc tuyệt đối.
Lâm Dịch ngồi trước bàn làm việc, trải tấm bản đồ cũ kỹ của vùng đất ra, chỉ vào các điểm chiến lược trọng yếu. Bên cạnh anh, Chu Thiên ngồi đối diện, tay cầm bút lông, ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay. Liễu Thanh Y đứng tựa cửa, ánh mắt nhìn xa xăm ra bên ngoài, nhưng đôi tai nàng vẫn lắng nghe từng lời Lâm Dịch nói, như một chiếc bóng thầm lặng nhưng đầy uy lực.
“Sứ giả ấy ra về với vẻ mặt khó coi, e rằng không dễ dàng bỏ qua,” Chu Thiên lên tiếng, giọng điệu trầm ngâm, ánh mắt lướt qua những nét chữ mình vừa ghi. “Hắn ta mang theo tham vọng lớn, lại bị chúng ta từ chối thẳng thừng, chắc chắn sẽ không cam tâm. Ta e rằng sẽ có những động thái thăm dò, thậm chí là gây hấn nhỏ trong thời gian tới.”
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ngón tay anh lướt trên tấm bản đồ, dừng lại ở những con đường thủy và đường bộ nối liền các vùng lân cận. “Đúng vậy, đây chỉ là khởi đầu. Họ sẽ thăm dò, có thể là gây hấn nhỏ, nhưng cũng có thể là những chiêu trò khác. Mục đích của họ không chỉ là lôi kéo chúng ta, mà còn là để thăm dò thực lực, ranh giới và ý chí của chúng ta. Họ muốn biết ‘cái xương’ này có đủ cứng để họ phải cân nhắc lại hay không.” Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Chu Thiên. “Chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ của liên minh, biến vùng đất này thành một hòn đá khó nuốt nhất, một vùng đất mà bất kỳ ai muốn động vào cũng phải trả giá đắt.”
Liễu Thanh Y, từ chỗ tựa cửa, khẽ xoay người lại, ánh mắt cương nghị nhìn Lâm Dịch. “Chúng ta sẽ sẵn sàng, chủ công. Lực lượng phòng vệ của chúng ta đang được củng cố từng ngày. Các đội tuần tra đã tăng cường, trinh sát cũng đã được phái đi xa hơn. Những kẻ muốn gây sự sẽ không dễ dàng đột nhập.” Giọng nàng vẫn trầm ổn, nhưng ẩn chứa sự kiên quyết mạnh mẽ. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi lời nàng nói ra đều là một lời cam kết chắc chắn.
“Tốt,” Lâm Dịch nói, anh cảm nhận được sự vững chắc từ những người xung quanh mình. “Liễu cô nương, hãy tiếp tục đốc thúc việc huấn luyện binh lính, đặc biệt là các kỹ năng phòng thủ và tác chiến nhóm. Chu tiên sinh, chúng ta cần hoàn thiện kế hoạch chi tiết cho ‘Liên minh Thương Mậu - Phòng Vệ’. Những đối tác tiềm năng, những lợi ích cụ thể mà chúng ta có thể mang lại cho họ, và quan trọng nhất, là cơ chế hỗ trợ lẫn nhau khi một trong số chúng ta bị đe dọa. Sự gắn kết của liên minh phải dựa trên lợi ích chung và sự tin tưởng, chứ không phải lời nói suông.”
Chu Thiên gật đầu, bút lông trên tay ông khẽ lướt trên giấy, ghi lại những chỉ thị của Lâm Dịch. “Lâm đại nhân nói chí phải. Ta sẽ cùng các học sĩ khác gấp rút hoàn thành. Đồng thời, chúng ta cũng cần phải cẩn trọng với những tin đồn, những lời chia rẽ mà thế lực phương Nam có thể tung ra để phá hoại liên minh từ bên trong.”
Lâm Dịch đứng dậy, tiến lại gần cửa sổ, đưa mắt nhìn ra xa, nơi những ánh đèn lấp lánh đã bắt đầu thắp sáng khắp các ngôi nhà trong làng. “Đó là điều chắc chắn sẽ xảy ra. Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi khả năng. Sức mạnh của một vùng đất không chỉ nằm ở quân đội, mà còn ở sự đoàn kết của bách tính, ở sự vững m���nh của kinh tế, và ở sự minh bạch của chính quyền.” Anh hít một hơi sâu, cảm nhận làn gió đêm mang theo hơi sương lạnh lẽo. “Con đường phía trước còn rất nhiều chông gai. Chúng ta không thể kỳ vọng vào một sự công bằng tự nhiên trong cái loạn thế này. Mỗi bước đi đều phải được tính toán, mỗi nước cờ đều phải được đặt cẩn trọng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và tri thức là vũ khí mạnh nhất.”
Anh quay lại nhìn Chu Thiên và Liễu Thanh Y, ánh mắt anh đầy vẻ quyết đoán. “Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Bởi lẽ, chúng ta đang bảo vệ không chỉ là một vùng đất, mà là một lý tưởng: lý tưởng về một cuộc sống bình yên, tự chủ, không bị cuốn vào vòng xoáy tàn khốc của quyền lực. Chúng ta sẽ chủ động kiến tạo tương lai của chính mình. Những kẻ muốn phá hoại, sẽ phải đối mặt với một bức tường không thể xuyên thủng.”
Chu Thiên và Liễu Thanh Y đều cúi đầu, ánh mắt họ tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm. Họ biết rằng, dưới sự dẫn dắt của Lâm Dịch, con đường này dù khó khăn đến mấy, họ cũng s��� cùng nhau vượt qua. Thư phòng lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng bút lông của Chu Thiên khẽ sột soạt trên giấy, và tiếng gió đêm rì rào ngoài cửa sổ, như đang vọng lên bản giao hưởng cho một cuộc chiến không tiếng súng, một cuộc chiến của trí tuệ và ý chí kiên cường.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.