Lạc thế chi nhân - Chương 929: Liên Minh Vô Hình: Nền Tảng Bình Yên
Ánh nến trong thư phòng chập chờn, hắt bóng Lâm Dịch lên tường. Bóng anh vươn dài, vững chãi, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Một cuộc đấu trí mới đã bắt đầu, và Lâm Dịch đã sẵn sàng cho những nước cờ tiếp theo trên bàn cờ vô hình của loạn thế. Câu nói của anh, dứt khoát và đầy kiên định, vẫn còn văng vẳng trong không gian tĩnh mịch: “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng không chỉ là sinh tồn cho bản thân, mà là sinh tồn cho cả một vùng đất, cho những giá trị mà chúng ta trân trọng. Và để làm được điều đó, tri thức là vũ khí mạnh nhất.”
Đêm đã khuya, nhưng không khí trong thư phòng không hề chùng xuống. Ngọn nến trên bàn gỗ lim vẫn cháy đều, soi rõ những đường vân tinh xảo và chồng tài liệu, bản đồ được xếp gọn gàng. Mùi giấy cũ, mực tàu và một chút hương trầm thoang thoảng từ chiếc lư đồng nhỏ lan tỏa, tạo nên một không gian trang nghiêm, thấm đẫm tư duy. Gió đêm luồn qua khe cửa, khe khẽ thổi, tạo thành những tiếng rít nhỏ, như một lời nhắc nhở về sự khắc nghiệt của thế giới bên ngoài.
Lâm Dịch vẫn ngồi đầu bàn, thân hình gầy gò của anh tựa vào lưng ghế, dường như đã thấm mệt sau một ngày dài đối phó với Trần Sứ Giả đầy mưu mô. Khuôn mặt thanh tú của anh hiện rõ vẻ trầm tư, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một ngọn lửa kiên định, sắc bén. Anh nhìn thẳng vào ba người đang ngồi đối diện: Chu Thiên, Liễu Thanh Y và Binh trưởng Triệu, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đang thể hiện sự mong đợi xen lẫn chút lo lắng. Trần Nhị Cẩu, trung thành và hăng hái, vẫn đứng im lìm ở một góc phòng, sẵn sàng ghi chép bất cứ điều gì Lâm Dịch sai bảo. Cậu ta mặc bộ y phục thô sơ đã sờn cũ, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, dõi theo từng cử chỉ của Lâm Dịch.
“Tối hậu thư đã được hóa giải, nhưng áp lực sẽ không dừng lại,” Lâm Dịch phá tan sự im lặng, giọng nói trầm ấm và rõ ràng, xua đi vẻ mệt mỏi ban nãy. ��Thế lực phương Bắc tạm thời lui binh, nhưng họ sẽ không từ bỏ ý định. Chúng ta đã khiến họ phải suy nghĩ lại, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta đã an toàn. Ngược lại, chúng ta đã tự đẩy mình vào một cuộc đấu trí dai dẳng hơn. Chúng ta cần một kế hoạch lớn hơn, chủ động hơn.”
Chu Thiên, người thư sinh với dáng người thanh nhã và chòm râu dài, đẩy nhẹ chiếc kính gọng đồng trên sống mũi. Nét mặt ông ta vẫn thường ngày điềm tĩnh, nhưng sự bất an vẫn thấp thoáng trong ánh mắt. “Kế hoạch lớn, Chủ công? Chẳng lẽ là… đối đầu trực diện? Lấy trứng chọi đá ư?” Giọng ông ta thấp thoáng sự lo ngại, bởi lẽ ông hiểu rõ thực lực của vùng đất này so với một thế lực hùng mạnh như phương Bắc.
Lâm Dịch khẽ lắc đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt đầy ẩn ý. “Không, Chu tiên sinh. Là một con đường khác. Một liên minh… phi chính trị.”
Ba người kia ngẩn ngơ. Liên minh? Phi chính trị? Trong thời loạn lạc này, khi mà các thế lực tranh giành quyền lực, đất đai, nhân khẩu bằng mọi giá, khái niệm "phi chính trị" nghe có vẻ hão huyền, thậm chí là ngây thơ. Lâm Dịch nhìn thấy sự khó hiểu trong mắt họ, và anh biết mình cần phải giải thích cặn kẽ. Anh không chỉ phải đưa ra một kế hoạch, mà còn phải thay đổi tư duy của những người đang đặt niềm tin vào anh.
Anh đứng dậy, bước đến chiếc bàn lớn, từ từ trải một tấm bản đồ da dê lên. Bản đồ này không phải là loại bản đồ chi tiết của thế giới hiện đại, mà chỉ là một phác thảo thô sơ về Đại Hạ vương triều và các vùng lân cận, được Chu Thiên và các thư lại dày công thu thập, vẽ lại dựa trên tin tức thương nhân và giang hồ. Lâm Dịch chỉ vào vùng đất của mình, nơi được đánh dấu bằng một vòng tròn màu đỏ, rồi từ từ di chuyển ngón tay đến các khu vực xung quanh, các tiểu trấn, các lãnh địa nhỏ của các thế gia, thậm chí là những vùng đất giáp ranh với các thế lực lớn khác.
“Thế cục hiện tại giống như một bàn cờ lớn,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng điệu từ tốn nhưng đầy sức thuyết phục. “Chúng ta, vùng đất này, chỉ là một quân cờ nhỏ bé, dễ dàng bị nuốt chửng nếu chúng ta không biết cách tự bảo vệ. Nhưng chính sự nhỏ bé đó, cùng với vị trí địa lý đặc biệt, lại có thể trở thành lợi thế. Chúng ta nằm giữa các thế lực lớn, là một nút thắt quan trọng trong nhiều tuyến đường giao thương và hành lang quân sự.” Anh dừng lại, ánh mắt sắc bén như tia chớp, quét qua từng người. “Kế hoạch của ta là biến vùng đất này thành một ‘vùng đệm’ không thể thiếu, một ‘hòn đảo bình yên’ giữa biển cả bão tố của loạn thế.”
Anh chỉ vào vùng đất của mình trên bản đồ. “Chúng ta không tham gia tranh giành ngôi vị, không xưng vương xưng bá. Mục tiêu duy nhất của chúng ta là bảo vệ sự độc lập, sự bình yên và sự thịnh vượng của bá tánh. Để làm được điều đó, chúng ta cần một liên minh. Một liên minh không dựa trên quyền lực chính trị để thôn tính lẫn nhau, mà dựa trên lợi ích kinh tế chung và sự hỗ trợ quân sự mang tính phòng vệ.”
Chu Thiên vội vàng ghi chép, nét bút lông sột soạt trên giấy vang lên đều đặn trong thư phòng. Ông ta ngẩng đầu lên, vẻ mặt dần sáng tỏ hơn. “Ý Chủ công là, chúng ta sẽ kết nối các tiểu trấn, các thế gia nhỏ lẻ xung quanh, những kẻ cũng đang chịu áp lực từ các thế lực lớn, tạo thành một khối liên kết về kinh tế và phòng thủ?”
“Chính xác,” Lâm Dịch gật đầu. “Chúng ta sẽ là trung tâm của liên minh đó. Chúng ta sẽ cung cấp cơ hội giao thương, an ninh tuyến đường, và một mô hình quản lý hiệu quả mà họ có thể học hỏi. Đổi lại, họ sẽ cùng chúng ta xây dựng một hệ thống phòng thủ chung, chia sẻ thông tin tình báo, và tạo thành một lá chắn không thể xuyên thủng đối với bất kỳ kẻ nào muốn thôn tính vùng đất của chúng ta, hay thậm chí là muốn dùng chúng ta làm bàn đạp để tấn công các thế lực khác.”
Liễu Thanh Y, dáng người cao ráo, thanh thoát của một kiếm khách phong độ, tay siết chặt chuôi kiếm bên hông, đôi mắt cương nghị lộ vẻ hoài nghi. “Liên minh phi chính trị? Trong thời buổi này, ai tin vào điều đó? Quyền lực là tất cả, Chủ công. Ai cũng muốn xưng hùng xưng bá. Một liên minh không có một người lãnh đạo tối cao, không có quyền lực quân sự áp đảo, sẽ dễ dàng tan rã khi gặp biến cố.” Cô vốn xuất thân từ giang hồ, hiểu rõ luật rừng, nơi sức mạnh nắm giữ mọi lẽ phải.
Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo ngang má, cũng gật đầu đồng tình. “Liễu cô nương nói không sai. Nếu không có quyền lực quân sự đủ mạnh để răn đe, liên minh này sẽ bị nghiền nát nhanh chóng bởi bất kỳ thế lực lớn nào muốn mở rộng lãnh thổ. Họ sẽ không ngần ngại dùng vũ lực để phá vỡ cái gọi là ‘liên minh phi chính trị’ này.” Ông ta, một người lính thực thụ, luôn đặt yếu tố quân sự lên hàng đầu.
Lâm Dịch kiên nhẫn lắng nghe những nghi ngại của họ. Anh biết, để thuyết phục những con người này, anh không thể chỉ nói suông. Anh cần phải vẽ ra một bức tranh rõ ràng, logic và hấp dẫn.
“Sức mạnh của chúng ta không nằm ở việc xưng vương, mà ở sự thịnh vượng kinh tế và khả năng phòng vệ kiên cường,” Lâm Dịch nói, giọng điệu nhấn mạnh từng chữ. Anh dùng ngón tay chỉ vào bản đồ, khoanh tròn một khu v���c rộng lớn bao gồm vùng đất của mình và các khu vực lân cận. “Hãy tưởng tượng, nếu các tiểu trấn này, các thế gia này, cùng nhau tạo ra một thị trường chung, cùng nhau bảo vệ các tuyến đường thương mại, thì lợi ích kinh tế mà họ thu được sẽ lớn hơn rất nhiều so với việc mỗi kẻ tự thân vận động. Chúng ta sẽ là một ‘hòn đảo bình yên’ mà ai cũng muốn nương tựa, một ‘trung tâm trung chuyển’ mà không ai có thể bỏ qua. Và khi lợi ích kinh tế đan xen nhau, khi sự ổn định của vùng đệm này ảnh hưởng trực tiếp đến sự giàu có của họ, thì việc gây hấn với chúng ta sẽ trở thành một hành động tự hủy hoại.”
Anh dừng lại, nhìn thẳng vào Liễu Thanh Y và Binh trưởng Triệu. “Về vấn đề quân sự, chúng ta không cần phải có một đội quân áp đảo toàn bộ Đại Hạ. Mục tiêu của chúng ta là phòng thủ, không phải xâm lược. Chúng ta sẽ xây dựng một hệ thống phòng thủ liên kết, nơi mỗi thành viên trong liên minh sẽ đóng góp binh lực, vật tư và thông tin. Ai tấn công một thành viên, là tấn công toàn bộ liên minh. Chúng ta sẽ biến v��ng đất này thành một cái gai trong mắt kẻ thù, một cái gai đủ lớn và đủ sắc bén để khiến họ phải cân nhắc kỹ lưỡng trước khi hành động.”
Lâm Dịch lại chỉ vào các điểm trên bản đồ. “Chúng ta sẽ thiết lập các trạm gác chung, các đội tuần tra liên kết trên các tuyến đường giao thương. Thông tin tình báo về các thế lực bên ngoài sẽ được chia sẻ. Các kỹ thuật phòng thủ mới, các loại vũ khí được cải tiến từ lò rèn của chúng ta, sẽ được cung cấp cho các thành viên. Chúng ta sẽ tạo ra một ‘lưới phòng thủ’ mà mỗi mắt xích đều quan trọng. Khi đó, sức mạnh của liên minh không chỉ là tổng hòa của từng đơn vị, mà là sức mạnh của sự đoàn kết và tương trợ.”
Chu Thiên gật đầu lia lịa, nét mặt giờ đây đã hoàn toàn được thuyết phục, thậm chí còn ánh lên vẻ hưng phấn. “Thật là cao kiến, Chủ công! Biến bị động thành chủ động, biến yếu thế thành lợi thế. Chúng ta không trực tiếp tranh giành, mà tạo ra một giá trị mà không ai có thể bỏ qua. Chúng ta sẽ là một ‘cầu nối’ cho thương mại, một ‘lá chắn’ cho an ninh, và một ‘nguồn thông tin’ đáng tin cậy. Khi đó, không ai muốn phá hủy vùng đất này.”
Liễu Thanh Y trầm ngâm một lúc, rồi khẽ thở dài, vẻ hoài nghi dần tan biến, thay vào đó là sự hứng thú. “Chưa từng nghe đến một liên minh như vậy. Nhưng quả thực, trong cái loạn thế này, khi ai cũng muốn cướp đoạt, một nơi ổn định, thịnh vượng lại là điều quý giá nhất. Người giang hồ cũng cần cơm ăn áo mặc, cần nơi buôn bán trao đổi vật phẩm. Nếu chúng ta có thể đảm bảo điều đó, thì quả thực sức hút là rất lớn.” Cô siết chặt chuôi kiếm một lần nữa, nhưng lần này là một động tác khẳng định, không còn là sự nghi ngờ.
Binh trưởng Triệu cũng gật đầu mạnh mẽ. “Thuộc hạ đã hiểu ý Chủ công. Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà còn tấn công, nhưng là tấn công bằng trí tuệ và kinh tế, bằng việc tạo ra một hệ thống mà không ai có thể từ chối. Điều này đòi hỏi sự kiên trì và khéo léo, nhưng nó có thể thành công.” Ánh mắt ông ta giờ đây tràn đầy sự kính phục đối với người thiếu niên gầy gò đang đứng trước mặt.
Lâm Dịch cảm nhận được sự chuyển biến trong tâm lý của các đồng minh, và anh biết mình đã thành công bước đầu. “Đúng vậy. Trần Sứ Giả ra về với vẻ mặt khó coi, điều đó có nghĩa là hắn đã bị đánh bại, nhưng không phải là từ bỏ. Thế lực phương Bắc sẽ tìm cách khác để gây áp lực hoặc thăm dò. Chúng ta phải sẵn sàng. Chúng ta sẽ cho họ thấy rằng, việc duy trì sự trung lập của chúng ta mang lại nhiều lợi ích hơn là việc cố gắng thôn tính.”
Anh lại dùng ngón tay chỉ vào các khu vực lân cận trên bản đồ. “Chu tiên sinh, ta giao cho ông nhiệm vụ soạn thảo một ‘Điều lệ Liên minh’ sơ bộ. Trong đó phải làm rõ nguyên tắc ‘phi chính trị’, quyền lợi và nghĩa vụ của từng thành viên, cơ chế giải quyết tranh chấp, và đặc biệt là cơ chế phân chia lợi ích kinh tế, cũng như chia sẻ gánh nặng phòng thủ. Hãy nghĩ đến việc tổ chức các ‘Hội nghị Thương mại’ định kỳ, nơi các thương nhân từ các vùng đất lân cận có thể đến giao lưu, buôn bán dưới sự bảo trợ an ninh của chúng ta.”
Chu Thiên vội vàng cúi người. “Thuộc hạ xin tuân lệnh Chủ công! Đây quả là một việc lớn, đòi hỏi sự tinh tế và khéo léo.”
“Liễu cô nương,” Lâm Dịch quay sang Liễu Thanh Y, “cô có mối quan hệ rộng rãi trong giang hồ. Ta muốn cô dùng ảnh hưởng của mình để thăm dò thái độ của các bang phái, các thế gia nhỏ ở vùng biên. Hãy xem ai có thể là đồng minh tiềm năng, ai là kẻ thù không đội trời chung. Đặc biệt, hãy nhấn mạnh rằng liên minh này sẽ mang lại sự ổn định và cơ hội làm ăn cho tất cả mọi người, không chỉ riêng một phe phái nào. Đồng thời, ta muốn cô bắt đầu tuyển mộ thêm những kiếm khách, những hảo hán có nghĩa khí, không màng danh lợi, sẵn sàng bảo vệ công lý và sự bình yên.”
Liễu Thanh Y gật đầu, ánh mắt sắc sảo hơn. “Thuộc hạ đã hiểu. Giang hồ cũng cần một nơi để nương tựa, một lý tưởng để theo đuổi. Việc này, Liễu Thanh Y xin nhận.”
“Còn Binh trưởng Triệu,” Lâm Dịch nhìn người binh trưởng kiên trung, “ông là người nắm rõ binh lực và địa hình nhất. Ta muốn ông cùng Chu tiên sinh phác thảo kế hoạch phòng thủ liên kết, xác định các điểm yếu, các vị trí chiến lược cần được củng cố. Đồng thời, hãy bắt đầu huấn luyện binh lính của chúng ta không chỉ về kỹ năng chiến đấu, mà còn về ý thức bảo vệ liên minh, bảo vệ bá tánh. Chúng ta cần một đội quân tinh nhuệ, không phải để chinh phạt, mà để phòng vệ.”
Binh trưởng Triệu đứng thẳng người, dõng dạc đáp. “Thuộc hạ xin tuân lệnh Chủ công! Ta sẽ dốc hết sức mình. Quân đội của chúng ta sẽ là lá chắn vững chắc nhất cho vùng đất này.”
Trần Nhị Cẩu, từ nãy đến giờ vẫn đứng im, bỗng lên tiếng, giọng nói đầy hăng hái. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nhị Cẩu có thể làm gì ạ?”
Lâm Dịch khẽ mỉm cười. “Nhị Cẩu, ngươi hãy giúp Chu tiên sinh trong việc truyền đạt thông tin, liên lạc với các vùng lân cận. Sự nhanh nhẹn và khéo léo của ngươi sẽ rất hữu ích trong việc xây dựng mạng lưới này.”
“Dạ, Nhị Cẩu sẽ cố gắng hết sức!” Trần Nhị Cẩu vui vẻ đáp, gương mặt ngây ngô bỗng rạng rỡ.
Lâm Dịch đứng dậy, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm vẫn còn bao phủ nhưng đã thấp thoáng ánh sáng yếu ớt của bình minh sắp tới. “Chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc củng cố nội bộ, ổn định cuộc sống cho bá tánh, và sau đó, từng bước, từng bước một, chúng ta sẽ kiến tạo một vị thế vững chắc trong loạn thế này,” Lâm Dịch nói, giọng nói đầy kiên định. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng không chỉ là sinh tồn cho bản thân, mà là sinh tồn cho cả một vùng đất, cho những giá trị mà chúng ta trân trọng. Và để làm được điều đó, tri thức là vũ khí mạnh nhất.” Anh biết, con đường này sẽ đầy chông gai, sẽ có những lúc tưởng chừng như không thể vượt qua. Việc xây dựng một liên minh dựa trên lợi ích chung thay vì quyền lực tuyệt đối là một ý tưởng quá mới mẻ, thậm chí là điên rồ trong một thế giới mà bạo lực và mưu mô là luật chơi. Sẽ có những kẻ hoài nghi, những kẻ lợi dụng, và cả những kẻ muốn phá hoại. Nhưng anh tin tưởng vào tầm nhìn của mình, và tin tưởng vào những người đang sát cánh bên anh.
***
Rạng sáng. Sương sớm nhẹ giăng mắc khắp nơi, phủ một màn trắng bạc lên vạn vật. Không khí se lạnh của buổi sớm mai ôm lấy Hồ Sen Tĩnh Mịch, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa sen và mùi đất ẩm. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu vang vọng từ những bụi cây rậm rạp, cùng tiếng lá xào xạc trong gió nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng bình yên của thiên nhiên. Một vài đóa sen đã hé nở, những cánh hoa trắng hồng tinh khôi còn đọng hơi sương, vươn mình đón ánh nắng đầu tiên đang le lói từ phía chân trời.
Lâm Dịch một mình đứng bên bờ hồ, đôi tay đút vào tay áo thô sơ, ánh mắt dõi theo mặt nước phẳng lặng. Buổi họp tối qua đã kết thúc cách đây không lâu. Anh đã phác thảo ra một kế hoạch đầy tham vọng, một ý tưởng mà ngay cả anh cũng biết rằng nó đi ngược lại hoàn toàn với bản chất của loạn thế này. Sự tĩnh lặng của cảnh vật xung quanh đối lập hoàn toàn với những suy tư và gánh nặng đang đè nặng trong lòng anh.
Anh hít thở sâu, cố gắng cảm nhận từng luồng khí lạnh lùa vào buồng phổi, xua đi những mệt mỏi thể xác và tinh thần. Con đường mà anh đã chọn, con đường để bảo vệ sự bình yên, lại đòi hỏi anh phải chủ động hành động, phải tính toán, phải mạo hiểm. Một sự mâu thuẫn nghiệt ngã. Anh từng khao khát một cuộc sống đơn giản, ẩn mình trong một ngôi làng nhỏ, tránh xa mọi tranh chấp quyền lực. Nhưng giờ đây, anh lại là người đứng mũi chịu sào, là người phải vẽ ra tương lai cho cả một vùng đất, cho hàng vạn sinh linh.
“Con đường này thật sự là khó khăn,” Lâm Dịch tự nhủ trong tâm khảm, giọng nói nội tâm trầm lắng như tiếng nước vỗ bờ. “Nhưng đây là con đường duy nhất để bảo vệ những gì mình trân trọng. Bình yên không tự đến, nó phải được xây dựng và bảo vệ… bằng mọi giá, nhưng không phải bằng cách trở thành kẻ mà mình ghét bỏ.” Anh không muốn trở thành một kẻ xưng vương xưng bá, không muốn dẫm đạp lên xương máu của người khác để đạt được quyền lực. Nhưng anh cũng không thể ngồi yên nhìn những người anh yêu thương bị cuốn vào vòng xoáy tàn khốc của chiến tranh.
Cái gọi là ‘liên minh phi chính trị’ này, trong mắt những kẻ coi trọng quyền lực tuyệt đối, chắc chắn sẽ bị coi thường, bị lợi dụng. Sẽ có những cuộc đàm phán khó khăn, những lời hứa hão huyền, những âm mưu thâm hiểm. Anh biết, việc duy trì sự cân bằng giữa lợi ích kinh tế, phòng thủ quân sự và sự độc lập chính trị sẽ là một thách thức không hề nhỏ. Sẽ có những lúc anh phải đưa ra những quyết định khó khăn, những quyết định mà có thể sẽ khiến anh phải hy sinh một phần nào đó của bản thân, của lý tưởng ban đầu.
Lâm Dịch đưa tay chạm nhẹ vào mặt nước hồ, làn nước mát lạnh khẽ gợn sóng, phản chiếu hình ảnh méo mó của anh. Ánh mắt anh dần trở nên kiên định hơn, như thể đã tìm thấy sự bình an trong chính quyết định của mình. Anh không phải là một vị thần, không có khả năng thay đổi hoàn toàn thế giới này. Nhưng anh có trí tuệ, có sự kiên cường và có một mục tiêu rõ ràng. Anh sẽ dùng mọi thứ mình có, mọi tri thức từ thế giới cũ, mọi kinh nghiệm sinh tồn từ thế giới này, để bảo vệ cái gọi là ‘bình yên’ đó.
Anh nh��m mắt lại, cảm nhận làn gió sớm vuốt ve khuôn mặt. Hình ảnh Lâm phụ, Lâm mẫu, Lâm Tiểu Nguyệt, và cả Bạch Vân Nhi, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu… những gương mặt thân quen, những con người anh đã thề sẽ bảo vệ, hiện lên rõ nét trong tâm trí. Họ là động lực, là lẽ sống của anh ở thế giới này.
Khi mở mắt ra, ánh nắng ban mai đã bắt đầu xuyên qua làn sương, chiếu rọi rực rỡ hơn lên mặt hồ, làm những đóa sen càng thêm phần lộng lẫy. Lâm Dịch biết, cuộc đấu trí mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước còn rất dài, và mỗi bước đi đều phải cẩn trọng, từng nước cờ đều phải được tính toán kỹ lưỡng. Nhưng anh đã sẵn sàng. Anh sẽ không ngồi yên chờ đợi số phận, anh sẽ chủ động kiến tạo nó. Bởi lẽ, trong cái loạn thế này, không có ai nợ anh một sự công bằng, và anh cũng không thể kỳ vọng vào một sự bình yên tự nhiên. Nó phải được giành lấy, và được bảo vệ.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.