Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 928: Bàn Cờ Vô Hình: Nước Cờ Đầu Của Kế Hoạch Lớn

Ánh trăng đã lùi xa, nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ. Những tia nắng đầu tiên rắc vàng lên mái ngói cong của sảnh tiếp khách, xua đi màn đêm u uẩn, nhưng không xua đi được không khí căng thẳng vẫn còn vương vấn từ tối qua. Gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, mang theo hơi sương mát lành và thoang thoảng mùi hoa nhài từ khu vườn bên ngoài. Trong căn sảnh rộng lớn, Trần Sứ Giả, với vẻ mặt vẫn còn vương chút kiêu ngạo thường thấy, đang nhâm nhi chén trà nóng, ánh mắt lơ đãng nhìn ra khoảng sân vắng. Hắn đã chờ đợi. Chờ đợi một lời hồi đáp, một sự khuất phục, hay chí ít là một lời từ chối thẳng thừng đi kèm với thái độ cầu xin. Bất kể là gì, hắn tin rằng mình đã chuẩn bị sẵn sàng để đối phó.

Tiếng bước chân khẽ khàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch của căn sảnh. Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình và gương mặt có chút ngây ngô, nhưng đôi mắt lại sáng rực sự trung thành, bước vào. Trên tay hắn là một phong thư được niêm phong cẩn thận. Nhị Cẩu cúi mình thật sâu, thái độ vừa cung kính lại vừa ẩn chứa chút lo lắng khó tả. Hắn biết rõ tầm quan trọng của bức thư này, và áp lực đè nặng lên vai chủ nhân của hắn.

“Bẩm Sứ Giả đại nhân, đây là hồi đáp của chủ nhân chúng tôi.” Giọng Trần Nhị Cẩu vang lên rõ ràng, không quá lớn cũng không quá nhỏ, vừa đủ để Trần Sứ Giả nghe thấy.

Trần Sứ Giả nhướng mày, khẽ đặt chén trà xuống bàn gỗ lim bóng loáng. Một nụ cười mỉm đầy ẩn ý xuất hiện trên môi hắn. Hắn đoán xem Lâm Dịch sẽ viết gì. Hẳn là một lời cam kết về tài nguyên, hoặc một lời đề nghị về liên minh quân sự. Suy cho cùng, vùng đất biên thùy nghèo nàn này làm sao dám đối đầu với một thế lực hùng mạnh như phương Bắc? Hắn đưa tay nhận lấy phong thư, cảm nhận sự dày dặn của nó, rồi xua tay. “Ngươi lui đi.”

Trần Nhị Cẩu lại cúi đầu, ánh mắt thoáng nhìn lên Trần Sứ Giả, rồi quay lưng bước đi, mỗi bước chân đều mang theo một sự cẩn trọng nhất định, như sợ làm xáo động không khí mỏng manh trong sảnh. Sau khi Nhị Cẩu khuất bóng, Trần S��� Giả mới chậm rãi bóc phong thư. Tiếng giấy sột soạt trong không gian tĩnh lặng nghe thật rõ. Hắn mở lá thư ra, ánh mắt lướt nhanh qua từng dòng chữ được viết bằng nét bút ngay ngắn, vững chãi.

Vẻ mặt kiêu ngạo ban đầu của Trần Sứ Giả dần dần biến đổi. Từ sự tự tin, nó chuyển sang bất ngờ, rồi khó hiểu. Một nếp nhăn sâu hiện rõ giữa hai hàng lông mày. Hắn đọc đi đọc lại một vài đoạn, môi mím chặt. Sự bối rối hiện rõ trong đôi mắt vốn sắc sảo. Hắn nghiêng đầu, như thể cố gắng tìm ra một ý nghĩa ẩn giấu nào đó mà mình đã bỏ lỡ. Cuối cùng, một chút tức giận pha lẫn sự khó chịu bùng lên trong ánh mắt. Hắn thở hắt ra, vò nhẹ mép thư.

*Hừm, tưởng rằng sẽ là lời cầu xin hoặc từ chối thẳng thừng. Nhưng đây là cái quái gì?* Trần Sứ Giả thầm rủa trong bụng. Lâm Dịch không hề từ chối. Cũng không hề cầu xin. Thay vào đó, hắn lại "chấp nhận" một cách đầy bất ngờ, nhưng với những điều kiện mà thoạt nghe thì có vẻ hợp lý, song lại ẩn chứa sự mỉa mai và thách thức đến khó tin. Nội dung lá thư như một con dao hai lưỡi, nếu chấp nhận sẽ phải trả giá đắt, mà không chấp nhận thì lại mang tiếng là không giữ lời, là kẻ hiếu chiến. Một cái bẫy trí tuệ được giăng ra một cách khéo léo, khiến Trần Sứ Giả cảm thấy như mình đang bị trêu ngươi. Hắn đứng dậy, đi đi lại lại trong sảnh, ánh mắt sắc như dao cau mày nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng mặt trời đang lên cao. Một cơn gió mạnh hơn bất chợt thổi qua, làm tung bay vạt áo lụa của hắn, nhưng không thể thổi bay đi sự khó chịu đang dâng lên trong lòng. Lá thư Lâm Dịch viết không chỉ là một lời hồi đáp, mà là một lời tuyên chiến bằng trí tuệ, một lời khẳng định về lập trường và sự kiên định của vùng đất này. Điều đó khiến hắn vừa tức giận, vừa phải bất đắc dĩ thừa nhận sự sắc sảo của đối phương.

***

Buổi trưa, ánh nắng mặt trời trở nên gay gắt hơn, chiếu thẳng vào sảnh tiếp khách, khiến không khí trở nên oi ả. Trần Sứ Giả đã hạ lệnh cho quân lính của mình chuẩn bị sẵn sàng, nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn vẫn cảm thấy một sự bất an lạ lùng. Hắn không thể đoán được Lâm Dịch sẽ làm gì tiếp theo, và điều đó khiến hắn khó chịu. Hắn, một sứ giả hoàng gia cao ngạo, đã quen với việc ra lệnh và nhận được sự tuân phục, nay lại phải đối mặt với một thiếu niên từ vùng biên thùy nghèo khó, người dám dùng trí tuệ để đối đầu.

Tiếng bước chân đều đặn vang lên. Lâm Dịch bước vào sảnh, theo sau là Chu Thiên, Liễu Thanh Y và Binh trưởng Triệu. Lâm Dịch vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ sắc bén nhưng không hề phô trương. Y phục của anh vẫn giản dị, nhưng toát lên một khí chất khác hẳn với vẻ ngoài gầy gò. Chu Thiên, thư sinh với râu dài, luôn giữ vẻ trầm tư, ánh mắt tập trung vào Lâm Dịch như thể đang chờ đợi những lời chỉ dẫn tiếp theo. Liễu Thanh Y, dáng người cao ráo, thanh thoát, đứng hơi lùi lại một bước, tay đặt hờ trên chuôi kiếm, ánh mắt cương nghị quét một lượt qua đám binh lính của Trần Sứ Giả, sẵn sàng cho bất kỳ tình huống bất trắc nào. Binh trưởng Triệu, với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má, đứng vững chãi như một tảng đá, sự căng thẳng hiện rõ trên nét mặt, nhưng ông vẫn giữ vững lòng tin tuyệt đối vào Lâm Dịch.

Trần Sứ Giả nhìn cả đoàn người bước vào, khẽ hừ lạnh một tiếng. “Thiếu chủ Lâm, ngươi đã suy nghĩ kỹ về lời đề nghị của ta chưa?” Hắn cố gắng lấy lại vẻ bề trên, giọng nói pha chút mỉa mai. “Hay ngươi nghĩ rằng một lá thư với những lời lẽ viển vông đó có thể thay đổi được cục diện?”

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ, nụ cười gần như không thể nhận ra, nhưng lại khiến Trần Sứ Giả cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Anh không đáp lời trực tiếp, mà chậm rãi bước đến chiếc bàn trà, ngồi xuống một cách thong thả. Chu Thiên nhanh chóng rót một chén trà nóng, đặt trước mặt Lâm Dịch. Mùi hương trà thảo mộc thoang thoảng lan tỏa, làm dịu đi phần nào không khí căng thẳng.

“Sứ Giả đại nhân, có lẽ ngài đã hiểu lầm ý của ta trong thư,” Lâm Dịch bắt đầu, giọng nói trầm lắng nhưng rõ ràng, từng lời từng chữ đều được cân nhắc kỹ lưỡng. “Ta không hề từ chối lời đề nghị của quý thế lực. Ngược lại, ta hoàn toàn chấp nhận.”

Trần Sứ Giả trợn mắt, hắn không ngờ Lâm Dịch lại nói như vậy. Hắn đã chuẩn bị sẵn một bài diễn thuyết về sự kiên cường, về sức mạnh của phương Bắc để đáp lại lời từ chối mà hắn dự đoán. Nhưng giờ đây, Lâm Dịch lại chấp nhận?

“Chấp nhận?” Trần Sứ Giả lặp lại, giọng điệu đầy hoài nghi.

“Đúng vậy,” Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt giao nhau với Trần Sứ Giả, không hề né tránh. “Nếu như quý thế lực thực sự muốn vùng đất này trở thành một phần của mình, vậy thì chúng tôi có thể đồng ý. Chúng tôi, những bá tánh lương thiện ở đây, từ lâu đã khao khát một cuộc sống bình yên, không phải lo sợ chiến loạn, không phải bận tâm đến những tranh giành quyền lực. Chúng tôi chỉ muốn được an cư lạc nghiệp, được bảo vệ khỏi những hiểm nguy từ bên ngoài.”

Anh ngừng một chút, nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục, lời nói vẫn điềm tĩnh nhưng hàm chứa những ý tứ sâu xa: “Và nếu quý thế lực phương Bắc, với sức mạnh hùng hậu của mình, có thể đảm bảo điều đó cho chúng tôi, thì tại sao chúng tôi lại phải từ chối? Tuy nhiên, thưa Sứ Giả đại nhân, việc ‘tiếp quản’ một vùng đất không chỉ đơn thuần là gửi một bức tối hậu thư.”

Lâm Dịch đặt chén trà xuống, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt bàn vang lên thanh thoát. “Nếu quý thế lực muốn chúng tôi quy phục, thì xin hãy quy phục một cách đúng nghĩa. Chúng tôi, với tư cách là ‘thần dân’ mới của quý thế lực, sẽ cần được cung cấp đầy đủ lương thực để nuôi sống dân chúng, binh lính tinh nhuệ để bảo vệ biên cương, và sự bảo hộ tuyệt đối để duy trì cuộc sống bình yên. Toàn bộ gánh nặng về tài nguyên, nhân lực, và đặc biệt là trách nhiệm bảo vệ toàn bộ tuyến biên giới này khỏi các thế lực thù địch khác – bao gồm cả những bộ tộc du mục thường xuyên quấy nhiễu, những kẻ cướp bóc hoành hành, hay thậm chí là những thế lực lớn khác đang nhăm nhe xâm phạm – đều phải do quý thế lực gánh vác hoàn toàn.”

Trần Sứ Giả nghe đến đây, vẻ mặt đã hoàn toàn biến đổi. Hắn cau mày, hai bàn tay siết chặt lại. Những điều kiện mà Lâm Dịch đưa ra không phải là sự khuất phục, mà là một gánh nặng khổng lồ, một cái bẫy được giăng ra một cách tinh vi. Vùng đất này tuy nhỏ, nhưng lại nằm ở vị trí chiến lược, luôn là mục tiêu tranh giành của nhiều thế lực. Việc bảo vệ nó đòi hỏi nguồn lực vô cùng lớn, chưa kể đến việc phải cung cấp lương thực cho toàn bộ dân chúng, điều mà ngay cả vương triều Đại Hạ đang trên đà suy thoái cũng khó lòng làm được.

“Nếu không,” Lâm Dịch tiếp tục, giọng nói vẫn đều đều, “việc ‘thôn tính’ này sẽ chỉ là gánh nặng vô ích trong bối cảnh loạn lạc này. Quý thế lực sẽ phải bỏ ra công sức, tài nguyên, và sinh mạng binh lính để bảo vệ một vùng đất mà không mang lại bất kỳ lợi ích thiết thực nào, thậm chí còn kéo theo những rắc rối không đáng có với các thế lực khác. Liệu cái giá đó có xứng đáng không, thưa Sứ Giả đại nhân?”

Trần Sứ Giả đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng. “Ngươi… Ngươi đang ra điều kiện với ta sao?!” Hắn gần như gầm lên, sự kiêu ngạo đã hoàn toàn bị thay thế bằng sự tức giận và bối rối. “Ngươi nghĩ ta là kẻ ngốc sao? Ngươi đang cố gắng biến chúng ta thành người hầu, kẻ bảo vệ cho các ngươi ư?!”

Lâm Dịch vẫn điềm tĩnh, không hề bị lời lẽ gay gắt của đối phương làm cho nao núng. “Không, Sứ Giả đại nhân,” anh đáp lại, ánh mắt sắc bén như tia chớp. “Ta chỉ đang nói rõ những ‘lợi ích’ mà quý thế lực sẽ ‘đạt được’ khi ‘tiếp quản’ vùng đất này. Chúng ta chỉ là những bá tánh yếu ớt, cần được bảo vệ. Nếu quý thế lực không thể đảm bảo an toàn và cuộc sống cho chúng tôi, vậy thì việc quy phục có ý nghĩa gì? Chúng tôi thà tự mình đối mặt với nguy hiểm, còn hơn là trở thành một gánh nặng cho quý thế lực, và rồi cuối cùng cũng bị bỏ rơi khi gặp khó khăn. Ngài thấy đó, liệu có xứng đáng với cái giá phải trả để có được một vùng đất mà chỉ toàn là trách nhiệm và phiền phức?”

Anh khẽ liếc nhìn Chu Thiên, người đang mỉm cười nhẹ. Liễu Thanh Y nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt sáng rực sự thán phục. Binh trưởng Tri��u thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn giữ vẻ cảnh giác cao độ. Cả ba đều hiểu rõ mưu kế thâm sâu của Lâm Dịch. Anh không từ chối, mà lại biến sự chấp nhận thành một lời từ chối mạnh mẽ hơn bất kỳ lời từ chối nào khác, đẩy quả bóng trách nhiệm về phía đối phương.

Trần Sứ Giả đứng sững, hắn không tìm được một lời nào để phản bác. Mọi luận điểm của Lâm Dịch đều logic, sắc bén và không thể bác bỏ. Việc thôn tính vùng đất này, theo điều kiện của Lâm Dịch, sẽ là một hành động tự sát về tài nguyên và uy tín. Hắn đến đây để thị uy, để nhận được sự khuất phục, chứ không phải để nhận một gánh nặng. Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt tràn ngập sự căm ghét, nhưng cũng không thể phủ nhận sự ngưỡng mộ bất đắc dĩ dành cho trí tuệ của thiếu niên này. Cuộc đấu trí này, hắn đã thua một nước cờ quan trọng.

***

Sau khi tiễn Trần Sứ Giả ra về với vẻ mặt khó coi, hậm hực nhưng không thể nói được lời nào, Lâm Dịch trở lại thư phòng. Ánh nắng chiều đã yếu dần, nhuộm vàng cả không gian. Trong thư phòng, mùi trầm hương dịu nhẹ lan tỏa, pha lẫn mùi mực giấy mới và mùi gỗ đánh bóng, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, dễ chịu, khác hẳn với sự căng thẳng ở sảnh tiếp khách. Chu Thiên, Liễu Thanh Y và Binh trưởng Triệu cũng theo chân anh. Cánh cửa thư phòng đóng lại, cắt đứt họ khỏi thế giới bên ngoài, nơi những âm mưu và tranh giành quyền lực vẫn đang diễn ra không ngừng.

“Chủ công, chiêu này thật sự quá cao tay,” Chu Thiên trầm trồ, không giấu nổi sự thán phục. Ông khẽ thở dài một tiếng nhẹ nhõm. “Hắn ta dù muốn gây hấn cũng phải suy tính lại rồi. Hắn không thể chấp nhận những điều kiện đó mà không tự làm hại đến chính mình.” Ông lấy ra một cuốn cẩm nang dày cộp, đặt lên bàn, chuẩn bị ghi chép.

Lâm Dịch mỉm cười, nụ cười lần này lộ rõ hơn, mang theo chút mệt mỏi nhưng cũng đầy mãn nguyện. Anh ngồi xuống ghế, khẽ xoa thái dương. “Đúng vậy, Chu Thiên. Một con hổ đói sẽ không bao giờ ăn một miếng thịt đã tẩm độc, dù nó có thèm khát đến mấy. Hắn đến đây không phải để bảo vệ chúng ta, mà là để thôn tính và vơ vét. Khi việc thôn tính trở thành một gánh nặng, chúng sẽ phải cân nhắc lại.” Anh nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong miệng, xua đi sự khô khan.

Liễu Thanh Y, vẫn đứng thẳng tắp, ánh mắt kiên định nhìn Lâm Dịch. “Vậy bước tiếp theo là gì, Chủ công? Hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy đâu.”

Lâm Dịch gật đầu. “Tất nhiên. Đây chỉ là bước đầu trong một ván cờ lớn hơn. Chúng ta đã khiến họ chùn bước tạm thời, nhưng đây không phải là giải pháp vĩnh viễn. Chúng ta phải khiến họ hiểu rằng, vùng đất này không phải là miếng mồi ngon dễ nuốt, mà là một ‘cái bẫy’ có thể khiến họ sa lầy nếu không cẩn thận. Và quan trọng hơn, chúng ta phải biến sự ‘trung lập’ của chúng ta thành một ‘lá chắn’ cho chính họ, hoặc một ‘cầu nối’ không thể thiếu.”

Binh trưởng Triệu cau mày suy nghĩ. “Lá chắn… cầu nối? Ý Chủ công là sao?”

Lâm Dịch dựa lưng vào ghế, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống. “Thế cục Đại Hạ đang hỗn loạn. Các thế lực lớn đang tranh giành từng tấc đất, từng nguồn lực. Chúng ta, một vùng đất nhỏ bé ở biên thùy, có thể dễ dàng bị nghiền nát. Nhưng cũng chính vì sự nhỏ bé và vị trí đặc biệt này, chúng ta có thể trở thành một quân cờ chiến lược.”

Anh quay lại nhìn Chu Thiên, Liễu Thanh Y và Binh trưởng Triệu, giọng nói trở nên nghiêm túc hơn. “Kế hoạch lớn hơn của ta là biến vùng đất này thành một vùng đệm không thể thiếu. Chúng ta không tham gia vào cuộc chiến tranh giành quyền lực, nhưng chúng ta sẽ trở thành một ‘lá chắn’ tự nhiên, ngăn chặn sự bành trướng của các thế lực thù địch từ bên ngoài. Nếu ai đó muốn tấn công phương Bắc, họ sẽ phải đi qua chúng ta. Và nếu phương Bắc muốn bảo vệ lãnh thổ của mình, họ sẽ cần đến sự ổn định của vùng đệm này.”

“Chúng ta sẽ chủ động tạo ra cơ hội… và rủi ro cho họ,” Lâm Dịch nói, ánh mắt lấp lánh sự tinh quái. “Chúng ta sẽ không ngồi yên chờ đợi. Chúng ta sẽ mở rộng giao thương, thiết lập các mối quan hệ kinh tế với các vùng lân cận, kể cả những vùng thuộc ảnh hưởng của các thế lực đối địch. Chúng ta sẽ trở thành một trung tâm trung chuyển, một thị trường không thể thiếu. Khi lợi ích kinh tế đan xen, khi sự ổn định của chúng ta ảnh hưởng trực tiếp đến sự ổn định của họ, thì việc gây hấn với chúng ta sẽ trở thành một hành động tự hủy hoại.”

Chu Thiên vội vàng ghi chép lại từng lời của Lâm Dịch, nét bút lông sột soạt trên giấy. “Thật là cao kiến, Chủ công! Biến bị động thành chủ động, biến yếu thế thành lợi thế.”

Liễu Thanh Y siết chặt chuôi kiếm, gương mặt lộ rõ vẻ hào hứng. “Vậy là chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ, mà còn tấn công, nhưng là tấn công bằng trí tuệ và kinh tế.”

“Đúng vậy,” Lâm Dịch gật đầu. “Trần Sứ Giả ra về với vẻ mặt khó coi, điều đó có nghĩa là hắn đã bị đánh bại, nhưng không phải là từ bỏ. Thế lực phương Bắc sẽ tìm cách khác để gây áp lực hoặc thăm dò. Chúng ta phải sẵn sàng. Chúng ta sẽ cho họ thấy rằng, việc duy trì sự trung lập của chúng ta mang lại nhiều lợi ích hơn là việc cố gắng thôn tính. Chúng ta sẽ là một ‘cầu nối’ cho thương mại, một ‘lá chắn’ cho an ninh, và một ‘nguồn thông tin’ đáng tin cậy. Khi đó, không ai muốn phá hủy vùng đất này.”

Binh trưởng Triệu thở phào, sự lo lắng ban đầu đã tan biến, thay vào đó là sự kính phục sâu sắc. Ông nhìn Lâm Dịch, người thiếu niên gầy gò mà ông từng coi là một thư sinh yếu ớt, giờ đây lại là người dẫn dắt họ vượt qua mọi hiểm nguy. “Thuộc hạ đã hiểu, Chủ công. Chúng ta sẽ củng cố phòng thủ, và đồng thời mở rộng các tuyến đường giao thương, chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo.”

Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đang dần buông xuống. Những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, và mỗi bước đi đều phải cẩn trọng. Kế hoạch này đòi hỏi sự kiên trì, sự khéo léo và một tầm nhìn xa. Nhưng anh tin tưởng vào những người đang sát cánh bên mình.

“Chúng ta sẽ bắt đầu bằng việc củng cố nội bộ, ổn định cuộc sống cho bá tánh, và sau đó, từng bước, từng bước một, chúng ta sẽ kiến tạo một vị thế vững chắc trong loạn thế này,” Lâm Dịch nói, giọng nói đầy kiên định. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng không chỉ là sinh tồn cho bản thân, mà là sinh tồn cho cả một vùng đất, cho những giá trị mà chúng ta trân trọng. Và để làm được điều đó, tri thức là vũ khí mạnh nhất.”

Ánh nến trong thư phòng chập chờn, hắt bóng Lâm Dịch lên tường. Bóng anh vươn dài, vững chãi, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố. Một cuộc đấu trí mới đã bắt đầu, và Lâm Dịch đã sẵn sàng cho những nước cờ tiếp theo trên bàn cờ vô hình của loạn thế.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free