Lạc thế chi nhân - Chương 927: Tối Hậu Thư: Áp Lực Từ Phương Bắc
Lâm Dịch đứng bên cửa sổ sảnh tiếp khách, ánh mắt dõi theo bóng dáng tiều tụy của Trần Nhị Cẩu vừa tất tả chạy ra cổng. Nắng đã lên cao, rải vàng trên những mái ngói xanh rêu, làm bừng sáng cả một vùng đất mà anh và những người đồng hành đã dày công kiến tạo. Hơi ấm của nắng trưa sưởi ấm khuôn mặt anh, nhưng trong lòng anh vẫn còn chút gì đó trĩu nặng từ những suy tư kéo dài từ đêm qua, từ cái giây phút anh tiễn những đoàn sứ giả mang theo thông điệp hòa bình và lời cảnh báo ẩn giấu rời đi. Anh đã tự trấn an rằng mình đã làm mọi thứ tốt nhất có thể, nhưng cái cảm giác bất an vẫn lẩn khuất đâu đó, như một bóng mây mờ che khuất vầng trăng.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng phía sau lưng kéo anh trở về thực tại. Chu Thiên, với dáng người thư sinh và vẻ mặt trầm tĩnh thường lệ, bước đến bên anh, theo sau là Liễu Thanh Y, kiếm khách phong độ, và Binh trưởng Triệu, người lính già rắn rỏi. Cả ba đều mang một vẻ nghiêm nghị khó tả, như thể họ vừa cùng anh gánh vác một tảng đá vô hình.
“Gia chủ, Trần Sứ Giả đã đến,” Chu Thiên khẽ nói, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng, như một lời khẳng định cho sự lo lắng chung.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, không quay lại. Anh biết, đây chính là một trong những phản ứng đầu tiên mà anh đã dự liệu, một sự thăm dò, hay có thể là một lời tuyên bố từ một thế lực phương Bắc. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên của vùng đất này, thứ mà anh đang cố gắng bảo vệ bằng mọi giá. “Đây là bước đi đầu tiên,” anh đã thì thầm trong suy nghĩ nội tâm. “Bình yên không tự đến, nó phải được kiến tạo, và đôi khi, phải được bảo vệ bằng cả một thanh kiếm sắc giấu trong lời nói.” Câu nói ấy lại vang vọng trong tâm trí anh, như một lời nhắc nhở cho chính mình.
Anh quay người lại, đối mặt với ba người. Ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt quen thuộc, mỗi người một vẻ nhưng đều toát lên sự tin tưởng và sẵn sàng. “Dù họ có mang theo gì đến, chúng ta vẫn sẽ tiếp đón một cách trang trọng nhất,” Lâm Dịch nói, giọng điệu bình thản, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển được. “Chúng ta không tìm kiếm kẻ thù, nhưng cũng không sợ hãi bất kỳ ai muốn thử thách ý chí của chúng ta.”
Sảnh tiếp khách của vùng đất tự trị không quá xa hoa, nhưng lại toát lên vẻ trang nghiêm và tinh tế. Những cột gỗ lim được chạm khắc hoa văn đơn giản nhưng sắc sảo, nền gạch xanh biếc được lau chùi sáng bóng, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ từ những khung cửa sổ lớn. Ở góc phòng, một lư hương đồng tỏa ra làn khói trầm hương nhè nhẹ, mang theo mùi thơm thanh thoát, làm dịu đi không khí căng thẳng đang dần tích tụ. Bầu không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng gió lùa qua khe cửa sổ, tiếng lá cây xào xạc bên ngoài.
Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân nặng nề và đều đặn từ ngoài hành lang vọng vào, phá vỡ sự yên tĩnh. Rồi một bóng người cao lớn xuất hiện ở ngưỡng cửa. Trần Sứ Giả.
Hắn ta là một người đàn ông trung niên, thân hình vạm vỡ, mặc một bộ quan phục lụa màu xanh sẫm tinh xảo, thêu họa tiết rồng mây ẩn hiện trên ngực áo. Biểu tượng của thế lực Phương Bắc, một con mãnh hổ đang vồ mồi, được thêu nổi bật trên vai áo, như một lời khẳng định ngầm về sức mạnh của kẻ đứng sau hắn. Ánh mắt Trần Sứ Giả sắc lạnh, quét một lượt từ đầu đến cuối sảnh, dừng lại trên gương mặt Lâm Dịch một cách thăm dò. Hắn ta không hề che giấu sự kiêu ngạo và tự tin của mình, bước đi chậm rãi, thong thả như thể đang dạo chơi trong chính phủ đường của mình, chứ không phải đang ở một vùng đất xa lạ.
Lâm Dịch ngồi ở ghế chủ, dáng vẻ bình thản, hai tay đặt trên đầu gối. Chu Thiên ngồi bên cạnh, dáng vẻ thư sinh vẫn không thay đổi, nhưng đôi mắt sau cặp kính lại ánh lên vẻ sắc bén. Liễu Thanh Y đứng hơi chếch phía sau Lâm Dịch, tay khẽ đặt lên chuôi kiếm, ánh mắt cương nghị không rời Trần Sứ Giả. Binh trưởng Triệu đứng thẳng tắp ở cửa, giáp trụ gọn gàng, như một bức tượng sắt thép, ánh mắt nghiêm nghị quan sát mọi động tĩnh.
“Lâm gia chủ quả là anh hùng xuất chúng, vùng đất này trong loạn thế lại có thể giữ được bình yên,” Trần Sứ Giả cất lời, giọng nói trầm hùng, mang theo chút âm vang của quyền lực. Hắn ta tiến đến đối diện Lâm Dịch, không hề cúi chào hay tỏ vẻ khách sáo, chỉ nở một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. “Tiếc rằng, bình yên không thể tồn tại mãi mãi khi bốn bề là sóng gió.”
Lâm Dịch không đáp lại ngay. Anh chỉ khẽ nhướng mày, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại. Anh quan sát Trần Sứ Giả, phân tích từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt đối phương. Tư duy logic của anh hoạt động hết công suất, cố gắng bóc tách lớp vỏ ngôn từ hoa mỹ để tìm ra ý đồ thật sự.
“Trần Sứ Giả đã lặn lội đường xa đến đây, hẳn không phải chỉ để tán dương một vùng đất nhỏ bé này,” Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu bình thản, không nhanh không chậm, nhưng mỗi từ ngữ đều mang trọng lượng. “Xin mời ngồi, và cho biết mục đích chuyến viếng thăm.”
Trần Sứ Giả cười khẩy, ngồi xuống ghế đối diện, một tay vung áo bào. “Lâm gia chủ là người thẳng thắn, ta cũng không vòng vo. Thông điệp của ngài đã đến tay chủ nhân ta. Ngài ấy rất ấn tượng với sự ‘độc lập’ của vùng đất này, nhưng cũng không khỏi lo lắng cho tương lai của nó.”
Hắn ta dừng lại, ánh mắt sắc lạnh như muốn xuyên thấu Lâm Dịch. “Trong bối cảnh Đại Hạ đang chìm trong loạn lạc, các thế lực lớn đang phân tranh, việc một vùng đất nhỏ bé lại muốn đứng ngoài vòng xoáy này, e rằng không chỉ là một sự ngây thơ, mà còn là một sự thách thức ngầm.”
Lâm Dịch giữ nguyên vẻ mặt không cảm xúc. “Chúng ta chỉ mong muốn một cuộc sống bình yên, không tham gia vào tranh đoạt, không gây hấn với bất kỳ ai. Đó là sự lựa chọn, không phải thách thức.”
“Sự lựa chọn của ngài, trong mắt kẻ mạnh, có thể là sự yếu đuối,” Trần Sứ Giả nhếch mép. “Chủ nhân ta, với lòng nhân từ và tầm nhìn xa, không muốn thấy một vùng đất trù phú như nơi đây bị nuốt chửng bởi những k��� phàm phu tục tử khác. Ngài ấy muốn ban cho Lâm gia chủ một cơ hội.”
Vừa nói, hắn ta vẫy tay. Một tên tùy tùng lập tức tiến lên, cung kính dâng lên một cuộn thư được buộc bằng dây lụa đỏ thẫm. Trần Sứ Giả cầm lấy, đặt thẳng lên bàn, đẩy nhẹ về phía Lâm Dịch.
“Đây là thư mời của chủ nhân ta,” Trần Sứ Giả nói, nhưng giọng điệu lại mang nặng vẻ ra lệnh. “Một lời mời hợp tác, một lời mời gia nhập vào đại nghiệp thống nhất thiên hạ của chúng ta. Đổi lại, vùng đất này sẽ được bảo hộ, Lâm gia chủ sẽ được ban thưởng tước vị cao quý, và bá tánh nơi đây sẽ được hưởng thái bình vĩnh viễn.”
Lâm Dịch vươn tay, chậm rãi cầm lấy cuộn thư. Cảm giác lạnh lẽo từ lớp lụa trên cuộn thư truyền đến đầu ngón tay. Anh từ từ mở ra, đôi mắt lướt qua từng dòng chữ được viết bằng nét mực sắc sảo. Mỗi câu chữ đều được trau chuốt, đầy vẻ hoa mỹ, nhưng ẩn chứa bên trong là những điều kiện khắt khe và những lời lẽ đe dọa không thể che giấu.
Anh đọc từng dòng, gương mặt vẫn bình tĩnh, không một chút biểu lộ cảm xúc. Chu Thiên khẽ nhích người, ánh mắt dán chặt vào cuộn thư trong tay Lâm Dịch, cố gắng đọc lướt qua những từ ngữ ẩn chứa mưu toan. Liễu Thanh Y và Binh trưởng Triệu vẫn đứng yên vị trí, nhưng ánh mắt họ lại sắc hơn, sẵn sàng cho bất kỳ tình huống nào.
Sau một lúc im lặng đến nghẹt thở, Lâm Dịch gấp cuộn thư lại, đặt nó nhẹ nhàng xuống bàn. “Thư mời của quý chủ nhân quả là long trọng,” anh nói, giọng đều đều. “Nhưng có vài điều khoản trong này, e rằng ta chưa thể hoàn toàn thấu tỏ. Ví dụ, về ‘sự bảo hộ’ mà Trần Sứ Giả nhắc đến, liệu nó có bao gồm việc chúng ta phải cống nạp binh lính, hay cung cấp lương thảo cho đại quân phương Bắc?”
Trần Sứ Giả nhếch mép. “Đó là điều hiển nhiên. Một khi đã là một phần của đại nghiệp, thì phải cống hiến. Nhưng đổi lại, khi thiên hạ thái bình, vùng đất này sẽ được hưởng lợi gấp bội. Hơn nữa, việc tham gia vào quân đội của chúng ta sẽ giúp bá tánh của ngài được rèn luyện, được chứng kiến sức mạnh vô song c��a chủ nhân ta.”
“Vậy còn về ‘tước vị cao quý’,” Lâm Dịch tiếp tục hỏi, không hề nao núng. “Liệu nó có đi kèm với quyền tự trị, hay chúng ta sẽ phải tuân theo mọi mệnh lệnh từ phương Bắc, không được phép có bất kỳ quyết sách độc lập nào?”
Trần Sứ Giả cười lớn, một tràng cười đầy ngạo mạn. “Lâm gia chủ là người thông minh, hẳn phải hiểu. Quyền lực tập trung mới có thể thống nhất thiên hạ. Tất nhiên, ngài sẽ được giữ vị trí quan trọng, nhưng mọi quyết sách lớn đều phải tuân theo chỉ dụ của chủ nhân ta. Đó là cái giá của sự bảo hộ, cái giá của quyền lực.”
“Cái giá của quyền lực,” Lâm Dịch lặp lại, giọng điệu mang chút châm biếm nội tâm. “Và nếu chúng ta không chấp nhận cái giá đó?”
Ánh mắt Trần Sứ Giả lập tức trở nên lạnh lẽo. Hắn ta nghiêng người về phía trước, giọng nói trầm thấp, mang theo sự đe dọa rõ ràng. “Thì vùng đất này sẽ trở thành một hòn đảo giữa biển lửa. Chủ nhân ta không thích những kẻ cứng đầu, càng không thích những kẻ dám thách thức quyền uy. Sức mạnh của phương Bắc không phải là thứ mà một vùng đất nhỏ bé có thể chống lại. Ngài nên cân nhắc kỹ lưỡng, Lâm gia chủ. Cơ hội này không phải lúc nào cũng có.”
Lâm Dịch nhìn thẳng vào mắt Trần Sứ Giả, không né tránh. Anh hiểu rằng, đây chính là tối hậu thư trá hình. Không phải lời mời gọi, mà là một mệnh lệnh. Anh đã lường trước điều này. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," anh tự nhủ. Nhưng sinh tồn không có nghĩa là khuất phục.
“Chúng ta sẽ cần thời gian để suy nghĩ,” Lâm Dịch đáp, giọng điệu vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng. “Đây là một quyết định trọng đại, ảnh hưởng đến vận mệnh của toàn bộ bá tánh nơi đây. Trần Sứ Giả đường xa mệt mỏi, xin hãy nghỉ ngơi trước. Chúng ta sẽ có câu trả lời vào một ngày không xa.”
Trần Sứ Giả đứng dậy, ánh mắt hắn lướt qua Chu Thiên, Liễu Thanh Y và Binh trưởng Triệu, rồi lại quay về Lâm Dịch. Một nụ cười khó hiểu hiện lên trên môi hắn, như thể hắn đã đoán được câu trả lời, hoặc đã chuẩn bị sẵn cho mọi khả năng. "Lâm gia chủ là người thông tuệ, ta tin ngài sẽ đưa ra lựa chọn đúng đắn. Đừng để sự cố chấp làm hại đến tương lai của mình và bá tánh." Hắn ta nói, rồi quay lưng bước đi, những tiếng bước chân đều đặn và nặng nề dần xa.
Khi cánh cửa sảnh tiếp khách khép lại, không khí căng thẳng dường như được giải tỏa một phần, nhưng lại nhường chỗ cho một sự lo lắng sâu sắc hơn. Lâm Dịch vẫn ngồi yên, nhìn chằm chằm vào cuộn thư trên bàn.
"Hắn ta đã chuẩn bị rất kỹ," Lâm Dịch thì thầm, giọng nói trầm lắng, như đang tự nói với chính mình. "Không chỉ là một lời mời, mà là một phép thử. Một phép thử cho sự kiên định của chúng ta."
***
Trong thư phòng yên tĩnh, ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ rọi vào, làm bừng sáng những giá sách cao ngất, những cuộn bản đồ được trải rộng trên mặt bàn gỗ bóng loáng. Mùi mực, giấy cũ và gỗ đánh bóng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của tri thức và suy tư. Bầu không khí vẫn nặng nề, căng thẳng, nhưng lại tập trung cao độ, hoàn toàn khác biệt với sự khách sáo giả tạo ở sảnh tiếp khách.
Lâm Dịch đặt cuộn thư lên bàn, nhẹ nhàng vuốt phẳng những nếp gấp trên tấm lụa. Anh không vội vàng, mà chậm rãi, như thể đang cân nhắc từng nét chữ, từng ý tứ được ẩn chứa bên trong. Chu Thiên cúi xuống, ánh mắt sắc sảo sau cặp kính lướt qua từng dòng, đôi lúc lại chau mày suy nghĩ. Liễu Thanh Y và Binh trưởng Triệu đứng ở hai bên, ánh mắt không rời Lâm Dịch, chờ đợi phân tích của anh.
“Đây không phải là lời mời gọi, mà là tối hậu thư trá hình,” Chu Thiên khẽ thốt lên, giọng điệu chắc nịch, phá vỡ sự im lặng. Hắn ta chỉ vào một đoạn trong thư. “Những điều khoản này, bề ngoài thì hào nhoáng, nhưng thực chất lại là những gông xiềng. ‘Bảo hộ’ nghĩa là phải cống nạp, ‘tước vị cao quý’ nghĩa là phải quy phục hoàn toàn. Thậm chí còn có những điều khoản mơ hồ về ‘hỗ trợ quân sự khi cần thiết’, tức là chúng ta phải đưa binh lính của mình ra chiến trường cho họ.”
Lâm Dịch gật đầu, đồng tình với phân tích của Chu Thiên. “Đúng vậy. Những lời lẽ hoa mỹ chỉ là vỏ bọc. Mục đích của họ không chỉ là tài nguyên hay binh lính. Họ muốn phá vỡ sự ổn định của chúng ta, buộc chúng ta phải lựa chọn phe cánh. Nhưng chúng ta sẽ không để họ đạt được điều đó.”
Liễu Thanh Y, với ánh mắt cương nghị thường thấy, lên tiếng. “Nếu chúng ta từ chối, liệu họ có hành động ngay lập tức? Trần Sứ Giả kia mang theo sự kiêu ngạo lộ liễu, dường như đã chuẩn bị cho mọi khả năng.”
Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khẽ thở dài. “Phòng thủ của chúng ta đã được tăng cường, quân lính được huấn luyện kỹ càng, trận pháp cũng đã bố trí. Nhưng đối đầu trực diện với một thế lực lớn như vậy, e rằng...” Ông không nói hết câu, nhưng ai cũng hiểu ý. Dù vùng đất của họ có kiên cường đến mấy, vẫn chỉ là một ốc đảo nhỏ giữa đại dương bão tố.
“Hành động ngay lập tức thì chưa chắc,” Lâm Dịch trầm ngâm, tay khẽ gõ lên mặt bàn. “Họ là những kẻ khôn ngoan, không muốn gây ra một cuộc chiến toàn diện ngay lập tức khi chưa nắm chắc phần thắng. Hơn nữa, việc gây hấn quá sớm sẽ làm mất đi danh tiếng ‘nhân từ’ mà họ đang cố gắng xây dựng. Họ muốn chúng ta tự nguyện quy phục, hoặc ít nhất là tạo ra một cái cớ chính đáng để họ ra tay.”
Anh trải rộng một bản đồ Đại Hạ lên bàn, chỉ vào một điểm nơi có vẻ là lãnh địa của thế lực phương Bắc. “Đây là vùng đất của họ, rộng lớn và hùng mạnh. Họ đang trên đà bành trướng, muốn thống nhất thiên hạ. Thông điệp của chúng ta, tuy mang tính hòa bình, nhưng lại là một sự ‘khác biệt’ không mong muốn trong mắt họ. Một vùng đất nhỏ bé, tự xưng trung lập, không theo phe phái nào, lại còn phát triển ổn định, đó là một cái gai trong mắt họ.”
Chu Thiên đẩy gọng kính, ánh mắt sắc sảo. “Họ muốn chúng ta trở thành một phần trong chuỗi cung ứng của họ, một tiền đồn ở biên giới, hoặc tệ hơn, là một tấm gương xấu cho những vùng đất khác đang bị họ dòm ngó. Nếu chúng ta kiên quyết độc lập, họ sẽ coi đó là sự phản kháng, và sẽ tìm mọi cách để dập tắt.”
“Vậy ý đồ thật sự của họ là gì?” Liễu Thanh Y hỏi, vẻ mặt đầy cảnh giác. “Nếu không phải là đánh chiếm ngay lập tức.”
Lâm Dịch hít một hơi sâu. “Họ muốn chia rẽ chúng ta, muốn gieo rắc sự sợ hãi. Họ muốn chúng ta phải đối mặt với lựa chọn nghiệt ngã: hoặc là chấp nhận trở thành tay sai, hoặc là bị nghiền nát. Trần Sứ Giả có những lời lẽ ám chỉ về ‘sức mạnh không thể chống lại’ của thế lực phương Bắc, rõ ràng là muốn lung lạc ý chí của chúng ta. Hắn ta còn để lại một ánh mắt khó hiểu khi rời đi, cho thấy hắn đã chuẩn bị cho một phản ứng nhất định từ chúng ta và có thể có kế hoạch dự phòng.”
“Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Binh trưởng Triệu hỏi, giọng nói rắn rỏi nhưng cũng đầy lo lắng. “Nếu họ quyết tâm dùng vũ lực, chúng ta liệu có thể chống đỡ được bao lâu?”
“Chúng ta sẽ không khuất phục, nhưng cũng không đối đầu trực diện một cách mù quáng,” Lâm Dịch khẳng định, ánh mắt kiên định. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất. Chúng ta sẽ dùng trí tuệ để hóa giải. Chúng ta sẽ trả lời họ, nhưng không phải bằng cách từ chối thẳng thừng hay chấp nhận vô điều kiện. Chúng ta sẽ đàm phán, sẽ kéo dài thời gian, và quan trọng nhất, sẽ tìm ra điểm yếu trong kế hoạch của họ.”
Anh chỉ vào một vùng trên bản đồ, nơi có những con đường hiểm trở, những con sông lớn. “Địa hình nơi đây là lợi thế của chúng ta. Họ có thể mạnh, nhưng chưa chắc đã quen với cách đánh du kích, hay những trận địa mai phục. Chúng ta cần chuẩn bị cho mọi tình huống, không chỉ về quân sự mà còn về ngoại giao và thông tin.”
Chu Thiên gật đầu lia lịa. “Đúng vậy. Chúng ta có thể gửi lại một thông điệp khác, bày tỏ sự ‘cân nhắc nghiêm túc’ của chúng ta, nhưng đồng thời cũng nêu ra những ‘khó khăn’ trong việc thực hiện các điều khoản của họ. Chúng ta có thể yêu cầu thêm thời gian, hoặc đề xuất những điều khoản ‘có lợi hơn cho cả hai bên’ nhưng thực chất là để kéo dài thời gian và giữ vững quyền tự chủ.”
“Về quân sự,” Liễu Thanh Y nói, ánh mắt lóe lên vẻ sắc bén. “Chúng ta cần tăng cường tuần tra biên giới, đặc biệt là ở những khu vực hiểm yếu. Cần bố trí thêm lính canh và trinh sát, để nắm bắt mọi động tĩnh của đối phương. Nếu họ có ý định thăm dò, chúng ta phải cho họ thấy rằng chúng ta không phải là miếng mồi dễ nuốt.”
Binh trưởng Triệu gật đầu đồng tình. “Ta sẽ cho tăng cường huấn luyện binh sĩ, đặc biệt là kỹ năng ẩn nấp và chiến đấu trong địa hình phức tạp. Các trận địa mai phục cũng sẽ được chuẩn bị kỹ lưỡng. Chúng ta sẽ biến vùng đất này thành một pháo đài không thể xuyên thủng.”
Lâm Dịch lắng nghe từng ý kiến, trong lòng cảm thấy một sự an ủi. Anh không đơn độc. Anh có những người đồng hành đáng tin cậy, những người hiểu được tầm nhìn và quyết tâm của anh. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," anh tự nhủ. Vì vậy, để có được sự công bằng, hay ít nhất là một chút bình yên, họ phải tự mình chiến đấu.
Anh nhìn cuộn thư trên bàn, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần ngả. Thời gian không chờ đợi ai. Họ phải hành động nhanh chóng, nhưng cũng phải thật thận trọng. Đây không phải là lúc để bốc đồng, mà là lúc để phát huy tối đa trí tuệ và mưu lược.
“Chúng ta sẽ soạn thảo một thông điệp phản hồi,” Lâm Dịch nói, giọng điệu trầm tĩnh nhưng đầy kiên quyết. “Một thông điệp vừa mềm dẻo vừa cứng rắn, vừa bày tỏ sự tôn trọng nhưng cũng không khuất phục. Chúng ta sẽ cho họ thấy rằng, vùng đất này có thể nhỏ bé, nhưng không hề dễ bị bắt nạt.”
Anh chỉ vào một vị trí trên bản đồ, nơi một con đèo hiểm trở nằm giữa hai dãy núi cao. “Nếu họ muốn thử sức, hãy để họ đến đây. Chúng ta sẽ cho họ thấy cái giá của sự ngạo mạn.” Chu Thiên, Liễu Thanh Y và Binh trưởng Triệu trao đổi ánh mắt, trong lòng hiểu rõ rằng, một cuộc chiến thầm lặng, một cuộc đấu trí đầy cam go đã chính thức bắt đầu. Vật phẩm Cẩm Nang Kế Sách nằm im lìm trên kệ, như thể đang chờ đợi được mở ra.
***
Chiều muộn, ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Gió nhẹ lướt qua những rặng tre, mang theo tiếng xào xạc dịu êm. Lâm Dịch một mình đứng bên bờ Hồ Sen Tĩnh Mịch, nơi những bông sen trắng muốt đang hé nở, tỏa hương thơm dịu mát. Khung cảnh bình yên đến nao lòng, hoàn toàn tương phản với những sóng gió đang cuộn trào trong tâm trí anh.
Anh nhìn về phía những ngôi nhà đang lên đèn, nơi ánh lửa bập bùng qua khung cửa sổ, nơi tiếng cười nói của trẻ thơ vọng lại trong gió. Đó là gia đình anh, là những người anh yêu thương, là bá tánh mà anh đã thề sẽ bảo vệ. Mỗi khuôn mặt, mỗi tiếng nói đều là động lực, nhưng cũng là gánh nặng vô hình đè nặng lên vai anh.
“Quyền lực hay bình yên?” Anh tự vấn trong nội tâm, giọng nói trầm lắng như tiếng gió thoảng qua mặt hồ. “Giữa loạn thế này, bình yên có phải là một thứ xa xỉ không thể có được? Nhưng nếu ta từ bỏ, liệu ta còn là ta? Liệu những người tin tưởng ta có thất vọng?”
Anh hít sâu, cảm nhận mùi hương hoa sen thanh khiết, cố gắng tìm lại sự cân bằng trong tâm hồn. Từ ngày xuyên không về đây, anh đã luôn khao khát một cuộc sống b��nh dị, không tranh giành, không mưu toan. Anh đã vật lộn với đói nghèo, với áp bức, với sự mục ruỗng của quan trường. Anh đã từng bước xây dựng, từng bước củng cố, chỉ với một mục tiêu duy nhất: kiến tạo một vùng đất an toàn, nơi những người anh yêu thương có thể sống một cuộc đời bình yên.
Nhưng thực tế lại quá phũ phàng. Sự bình yên mà anh mong muốn lại trở thành một cái gai trong mắt những kẻ khao khát quyền lực. Lời mời gọi của Trần Sứ Giả, hay đúng hơn là tối hậu thư, đã đẩy anh vào một ngã rẽ. Chấp nhận khuất phục, trở thành một con cờ trong bàn cờ tranh bá, đổi lấy sự yên ổn tạm thời, nhưng đánh mất đi ý nghĩa của sự tồn tại độc lập. Hay kiên quyết bảo vệ lý tưởng, đối mặt với nguy cơ chiến tranh, đặt vận mệnh của vùng đất này vào vòng xoáy khốc liệt?
Anh nhặt một viên đá nhỏ bên bờ hồ, cảm nhận sự lạnh lẽo và sần sùi của nó trong lòng bàn tay. Viên đá này, giống như anh, nhỏ bé giữa thế giới rộng lớn, nhưng lại mang trong mình một sự kiên cường riêng.
“Mình đã từng nói, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” Lâm Dịch lẩm bẩm. “Nhưng sinh tồn không có nghĩa là cúi đầu. Sinh tồn không có nghĩa là từ bỏ phẩm giá. Sinh tồn là phải bảo vệ những gì mình trân trọng, dù phải trả bất cứ giá nào.” Anh nhớ lại ánh mắt tin tưởng của Chu Thiên, sự kiên định của Liễu Thanh Y, quyết tâm của Binh trưởng Triệu, sự nhiệt huyết của Trần Nhị Cẩu. Họ đã chọn tin tưởng anh, chọn đi theo con đường anh vạch ra. Đó không phải là gánh nặng, mà là sức mạnh. “Một pháo đài không phải bằng tường thành, mà bằng lòng dân, bằng trí tuệ, và bằng sự đoàn kết.” Lời nói ấy lại vang vọng trong tâm trí anh, tiếp thêm sức mạnh cho anh.
Anh nhắm mắt lại, để làn gió nhẹ vuốt ve khuôn mặt, mang đi những muộn phiền. Anh hình dung ra những trận địa mà Binh trưởng Triệu sẽ bố trí, những mưu kế mà Chu Thiên sẽ bày ra, những thanh kiếm mà Liễu Thanh Y sẽ vung lên. Anh không đơn độc. Anh có cả một tập thể cùng chí hướng, cùng chung một mục tiêu.
Lâm Dịch mở mắt, ánh mắt từ từ trở nên kiên định, sáng rõ như những vì sao đầu tiên đang lấp lánh trên nền trời đêm. Anh siết chặt viên đá trong tay, rồi phóng mạnh nó xuống mặt hồ. Viên đá nhỏ lao đi, xé tan mặt nước phẳng lặng, tạo ra những gợn sóng lan tỏa, phá vỡ sự tĩnh lặng của hồ sen. Những gợn sóng ấy, như những quyết sách của anh, tuy nhỏ bé nhưng có thể khuấy động cả một vùng nước rộng lớn.
Anh không muốn chiến tranh, nhưng anh cũng không sợ hãi nó. Anh đã làm mọi thứ có thể để tránh xa vòng xoáy tranh bá, nhưng nếu loạn thế cứ mãi tìm đến anh, thì anh sẽ đón nhận nó bằng tất cả sự chuẩn bị và ý chí của mình. Bình yên không tự đến, nó phải được kiến tạo, và đôi khi, phải được bảo vệ bằng cả một thanh kiếm sắc giấu trong lời nói. Và giờ đây, thanh kiếm ấy đã sẵn sàng tuốt ra khỏi vỏ.
Lâm Dịch quay lưng bước đi, bóng lưng anh hiện lên vẻ kiên định, vững chãi giữa khung cảnh bình yên của Hồ Sen Tĩnh Mịch. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách mới sẽ không ngừng ập đến. Nhưng anh đã đưa ra lựa chọn của mình. Anh sẽ không khuất phục. Anh sẽ bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những con người này, bằng bất cứ giá nào.
Một cuộc đấu trí mới đã bắt đầu. Trần Sứ Giả đã gieo xuống một hạt mầm của sự xung đột, và giờ đây, Lâm Dịch sẽ phải tìm cách nhổ bỏ nó, hoặc biến nó thành một cái cây kiên cường, đứng vững giữa bão táp.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.