Lạc thế chi nhân - Chương 926: Thư Hòa Bình, Kiếm Sắc Giấu Trong
Bình minh đã vén màn sương, nhưng trong thư phòng của Lâm Dịch, đêm vẫn còn vương vấn. Ánh đèn dầu vàng vọt hắt lên những giá sách cao ngất, phủ một thứ ánh sáng cổ kính lên chồng bản nháp và bút lông đang nằm ngổn ngang trên mặt bàn gỗ trơn nhẵn. Mùi mực tàu và giấy cũ quyện lẫn vào không khí, tạo nên một bầu không gian học thuật pha lẫn sự căng thẳng. Bên ngoài, tiếng bước chân tuần tra của lính gác vang lên đều đặn, khẽ khàng như tiếng gió thoảng, nhắc nhở về sự hiện diện không ngừng của nguy hiểm, dù cho vùng đất này đang chìm trong sự yên bình giả tạo.
Lâm Dịch ngồi đối diện Chu Thiên, khuôn mặt gầy gò của anh ẩn hiện trong bóng tối, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ trầm tư. Mái tóc đen bù xù của anh, thường ngày chỉ được buộc đơn giản, giờ đây càng thêm vẻ lãng tử khi một vài sợi rũ xuống trán. Chiếc áo vải thô sơ, vá víu, không che giấu được vóc dáng hơi xanh xao của một người đã trải qua nhiều năm tháng thiếu thốn ở biên thùy, nhưng lại càng tôn lên khí chất kiên nghị, bất khuất. Đối diện anh, Chu Thiên với dáng người thư sinh, râu dài và cặp kính gọng tròn, vẫn giữ vẻ nghiêm túc thường thấy. Ông cẩn thận đặt xuống một chồng bản nháp khác, trên đó chi chít những hàng chữ được sửa đi sửa lại bằng mực đỏ.
Liễu Thanh Y, vẫn trong bộ trang phục xanh quen thuộc, dáng người cao ráo, thanh thoát, đứng tựa vào một góc tường, ánh mắt cương nghị của một kiếm khách không rời khỏi Lâm Dịch. Bên cạnh anh ta là Binh trưởng Triệu, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng với vết sẹo ngang má, đang khoanh tay đứng thẳng tắp, vẻ mặt đầy kiên định. Không khí trong phòng đặc quánh sự tập trung, từng lời nói, từng cử chỉ đều được cân nhắc kỹ lưỡng, bởi lẽ, những gì họ đang làm có thể định đoạt vận mệnh của cả một vùng đất.
“Thông điệp này không chỉ là lời tuyên b���, mà còn là ranh giới,” Lâm Dịch trầm giọng, giọng nói anh tuy không lớn nhưng lại mang một sức nặng lạ thường, khiến mọi người đều phải nín thở lắng nghe. Anh khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt lướt qua từng khuôn mặt. “Chúng ta muốn hòa bình, nhưng không phải hòa bình của kẻ yếu, càng không phải hòa bình của kẻ bị động chờ đợi ban phát. Nó phải là một sự hòa bình được chúng ta chủ động kiến tạo và bảo vệ.”
Chu Thiên gật đầu, đẩy gọng kính lên cao. “Lâm công tử nói rất đúng. Đại Hạ vương triều đang trên đà sụp đổ, các thế lực mới nổi lên như nấm sau mưa. Mỗi thế lực đều có đặc tính riêng, có dã tâm riêng. Với quân phiệt, chúng ta cần sự cứng rắn ẩn chứa trong từng câu chữ, để họ hiểu rằng vùng đất của chúng ta không phải là miếng mồi ngon dễ nuốt. Với các thương hội lớn, cần nhấn mạnh lợi ích chung, sự ổn định mà vùng đất này có thể mang lại. Còn với những thế gia đã suy tàn hay các bang phái giang hồ, chúng ta cần thể hiện sự độc lập nhưng không gây thù chuốc oán, đồng thời ngầm khẳng đ���nh nội lực của mình.” Ông đưa ngón tay chỉ vào một đoạn trên bản nháp. “Đoạn này, ta e rằng ngôn từ còn quá mềm mỏng với phía Bắc. Họ là những kẻ quen dùng vũ lực để giải quyết vấn đề.”
Liễu Thanh Y bước tới, ánh mắt sắc bén lướt qua từng dòng chữ. “Giới giang hồ sẽ chú ý đến uy danh hơn là lời lẽ. Một bức thư có thể bị vứt bỏ, nhưng nếu người đưa tin đủ mạnh, đủ uy tín, thông điệp sẽ càng có trọng lượng.” Anh ta dừng lại, nhìn Lâm Dịch. “Và quan trọng hơn, họ sẽ thăm dò. Họ sẽ không tin vào những lời hoa mỹ mà không có sự kiểm chứng. Nếu chúng ta tuyên bố độc lập và bình yên, họ sẽ muốn biết liệu chúng ta có thực sự có khả năng bảo vệ nó hay không.”
Lâm Dịch khẽ nhếch môi, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. “Đúng vậy. Uy danh phải đi đôi với thực lực. Chúng ta không thể che giấu hoàn toàn, nhưng cũng không thể phô trương quá mức. Giống như một thanh kiếm sắc, nó phải nằm trong vỏ, để kẻ địch biết rằng nó tồn tại, nhưng không biết độ sắc bén của nó đến đâu.” Anh quay sang Binh trưởng Triệu. “Binh trưởng, ngài nghĩ sao về khía cạnh phòng thủ? Liệu chúng ta có thể khiến những kẻ muốn thăm dò phải chùn bước chỉ bằng những lời cảnh báo ngầm?”
Binh trưởng Triệu đứng thẳng hơn, giọng nói trầm ấm nhưng đầy dứt khoát. “Lâm công tử yên tâm. Nếu có kẻ dám thử, chúng ta phải cho họ thấy rằng ‘bình yên’ của chúng ta không dễ dàng bị phá vỡ. Phòng tuyến đã sẵn sàng. Ta đã cho gia cố lại các chốt gác, tăng cường tuần tra ngày đêm. Những con đường dẫn vào vùng đất của chúng ta, vốn đã hiểm trở, giờ đây càng được bố trí thêm những cạm bẫy và chướng ngại vật mà chỉ người trong cuộc mới rõ. Chúng ta không cần một đội quân hùng hậu để đánh bại kẻ địch, mà cần một chiến thuật thông minh để khiến chúng không dám đặt chân vào. Mỗi tấc đất, mỗi ngọn cây đều có thể trở thành vũ khí của chúng ta.”
Lâm Dịch gật đầu hài lòng. “Tốt lắm. Đó chính là điều ta muốn. Chúng ta không tuyên chiến, nhưng cũng không sợ chiến tranh. Mục đích của chúng ta là răn đe, chứ không phải khiêu khích. Ta không muốn đổ máu vô ích, nhưng càng không muốn vùng đất này trở thành nơi mà kẻ khác muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.” Anh lại quay sang Chu Thiên. “Vậy thì, Chu tiên sinh, chúng ta hãy cùng nhau rà soát lại từng câu chữ. Làm sao để thông điệp vừa mềm dẻo, vừa cương quyết, vừa khiến kẻ địch phải dè chừng, lại vừa không gây ra sự hiểu lầm không đáng có.”
Cả đêm đó, Lâm Dịch và Chu Thiên cùng nhau sửa đổi từng câu chữ trên các bản nháp. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật trang sách, tiếng thảo luận trầm thấp hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của trí tuệ và sự cẩn trọng. Liễu Thanh Y và Binh trưởng Triệu thỉnh thoảng lại chen vào những góp ý thực tế, dựa trên kinh nghiệm của họ về giang hồ và quân sự.
“Mặc dù chúng ta khẳng định sự độc lập, nhưng cũng không nên cắt đứt hoàn toàn mọi mối liên hệ,” Chu Thiên đề xuất. “Sự cô lập hoàn toàn có thể dẫn đến suy yếu. Cần phải giữ lại một vài kênh giao thương, một vài sợi dây liên kết để thu thập thông tin và đảm bảo nguồn cung cho vùng đất.”
Lâm Dịch trầm ngâm, đôi mắt anh nheo lại. “Đúng vậy. Sự cân bằng là chìa khóa. Chúng ta không thể trở thành một ốc đảo biệt lập hoàn toàn. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và thông tin là huyết mạch của tri thức. Chúng ta cần biết kẻ khác đang làm gì, đang nghĩ gì. Và đôi khi, chúng ta cần cho họ biết một phần những gì chúng ta muốn họ biết.”
Anh cầm lên một trong những bản nháp, đọc lướt qua. “Chúng ta sẽ gửi ba loại thông điệp khác nhau, cho ba đối tượng chính: một cho các vương triều hoặc thế lực quân phiệt đang tranh giành, một cho các thương hội lớn và các thế gia có ảnh hưởng, và một cho các bang phái giang hồ. Nội dung cốt lõi là như nhau – khẳng định chủ quyền, mong muốn hòa bình, nhưng sắc thái và cách diễn đạt sẽ khác biệt để phù hợp với tâm lý của từng đối tượng.”
Lâm Dịch thở dài một hơi thật khẽ. Trong sâu thẳm nội tâm, anh biết đây là một canh bạc lớn. "Liệu chúng có hiểu được thông điệp của mình không? Hay chúng sẽ coi đây là lời thách thức từ một kẻ yếu đuối?" Anh tự v��n. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Mình phải tự tạo ra sự công bằng cho chính mình và những người thân yêu. Bình yên không phải là một món quà, nó là một thành quả phải đấu tranh để có được."
Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt anh, để lộ một nét mệt mỏi nhưng không hề nao núng. Anh nhớ lại lời hứa với chính mình, với những người dân đã tin tưởng anh. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sinh tồn một cách có phẩm giá, có tự do, đó mới là mục tiêu cuối cùng." Anh biết rằng, việc gửi đi những thông điệp này không phải là kết thúc, mà chỉ là sự khởi đầu của một giai đoạn mới đầy thử thách. Các thế lực bên ngoài sẽ không dễ dàng bỏ qua một vùng đất tự trị đang lớn mạnh. Sẽ có những thăm dò, những âm mưu, thậm chí là những cuộc chiến. Nhưng Lâm Dịch không còn cảm thấy cô độc. Anh có những người đồng hành, những người đã đặt trọn niềm tin vào anh. Và đó chính là sức mạnh lớn nhất của anh.
***
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới còn đang chật vật xuyên qua màn sương mỏng, Hậu Cần Sở của vùng đất tự trị đã tấp nập hoạt động. Đây là một khu vực rộng lớn, được tổ chức một cách khoa học, nơi các vật phẩm, trang bị được kiểm kê, đóng gói và chuẩn bị cho mọi nhiệm vụ. Mùi gỗ mới, vải bố và đôi khi là mùi ngựa thoang thoảng trong không khí se lạnh của buổi sớm mai. Âm thanh của tiếng người nói chuyện nhỏ, tiếng sắp xếp đồ đạc lạch cạch và tiếng bước chân vội vã của những người làm nhiệm vụ vang lên liên tục, tạo nên một bầu không khí khẩn trương nhưng có trật tự.
Trần Nhị Cẩu, với vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc và nhanh nhẹn, đang hối hả giám sát việc chuẩn bị cho các đoàn sứ giả. Anh ta mặc một bộ trang phục gọn gàng, tay thoăn thoắt kiểm tra từng gói hàng, từng túi lương thực. Các gói hàng nhỏ chứa thông điệp ngoại giao, được bọc kín bằng vải dầu và niêm phong cẩn thận, được đặt vào những vị trí an toàn nhất trong túi hành lý của các sứ giả. Nhị Cẩu đích thân kiểm tra dây buộc, đảm bảo không có bất kỳ lỏng lẻo nào có thể khiến thông điệp bị rơi rớt hay hư hại trên đường đi.
Lâm Dịch và Vương Đại Trụ đi vòng quanh, kiểm tra tiến độ và đưa ra những chỉ thị cuối cùng. Lâm Dịch vẫn mặc chiếc áo vải thô quen thuộc, khuôn mặt anh hiện rõ vẻ nghiêm nghị, ánh mắt không ngừng quan sát mọi thứ. Anh dừng lại trước một nhóm người đưa tin đang kiểm tra lại ngựa và vũ khí.
“Nhị Cẩu, nhớ kỹ, an toàn của người đưa tin là trên hết,” Lâm Dịch dặn dò, giọng anh trầm ổn nhưng chứa đựng sự cảnh báo. “Lộ trình phải được thay đổi liên tục, không được đi theo những con đường đã định sẵn mà phải luôn tìm những con đường mới, bất ngờ. Và nếu có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào, dù nhỏ nhất, ưu tiên hàng đầu là rút lui, không được ham chiến. Thông điệp có thể chậm một chút, nhưng tính mạng con người là vô giá.”
Trần Nhị Cẩu, gương mặt nghiêm túc hơn thường lệ, gật đầu lia lịa. “Đại ca yên tâm, đệ đã chọn những huynh đệ nhanh nhẹn, giỏi ẩn mình nhất. Tuyệt đối không để xảy ra sai sót. Mỗi đội sứ giả ��ều có ít nhất một người thông thạo địa hình và một người có khả năng hóa trang, trà trộn. Chúng ta cũng đã chuẩn bị các mật hiệu riêng, chỉ cần có động tĩnh lạ là sẽ báo động ngay lập tức.” Anh ta nói, tay vẫn chỉ đạo một người lính chất thêm vài bình nước vào túi ngựa. “Hơn nữa, đệ đã cho chuẩn bị những bản sao thông điệp dự phòng, được giấu kín ở nhiều nơi khác nhau trên lộ trình, phòng khi có sự cố.”
Lâm Dịch gật đầu hài lòng. Anh biết Nhị Cẩu luôn là một người đáng tin cậy, tỉ mỉ và chu đáo trong mọi công việc được giao. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!" – câu nói cửa miệng của Nhị Cẩu không phải là lời nói suông, mà là sự cam kết bằng hành động.
Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch rất nhiều, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt tràn đầy sự trung thành, bước tới bên cạnh Lâm Dịch. Anh ta mặc bộ trang phục lao động của nông dân, nhưng toát lên vẻ rắn rỏi của một người từng trải. “Lâm ca, các chốt canh gác phía Đông đã được gia cố, lực lượng tuần tra tăng gấp đôi. Chúng ta đủ sức ứng phó với bất kỳ kẻ dò xét nào.” Vương Đại Trụ chỉ vào một bản đồ địa hình lớn được treo trên tường, nơi đánh dấu chi chít các điểm phòng thủ, các tuyến đường tuần tra. “Những lính gác mới được huấn luyện đặc biệt để nhận biết các dấu hiệu lạ, các kiểu thăm dò ẩn mình. Chúng ta không chỉ phòng thủ bị động, mà còn có những đội tuần tra bí mật để nắm bắt tình hình từ xa.”
Lâm Dịch nhìn bản đồ, sau đó nhìn Vương Đại Trụ. “Tốt lắm Đại Trụ. Nhớ rằng, sự kiên cố không chỉ nằm ở tường thành, mà còn ở sự cảnh giác và tinh thần của người lính. Hãy đảm bảo họ hiểu rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ này. Chúng ta không muốn gây chiến, nhưng cũng không thể để mình bị động. Một khi thông điệp đã được gửi đi, sẽ có những kẻ muốn thử phản ứng của chúng ta.”
Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ. “Lâm ca cứ yên tâm. Huynh đệ chúng ta đều hiểu rõ. Bình yên không tự nhiên mà có, phải không Lâm ca? Chúng ta sẽ bảo vệ vùng đất này bằng cả tính mạng.” Giọng anh ta to, rõ ràng, tràn đầy khí thế.
Lâm Dịch khẽ mỉm cười. “Đúng vậy, Đại Trụ. Bình yên phải được kiến tạo và bảo vệ. Và đôi khi, sự phòng thủ tốt nhất không phải là vũ khí mà là sự chuẩn bị và ý chí kiên cường.”
Anh quay lại nhìn Trần Nhị Cẩu và những người đưa tin. “Các ngươi hãy lên đường. Chúc các ngươi thượng lộ bình an. Hãy nhớ, sứ mệnh của các ngươi không chỉ là mang theo một bức thư, mà là mang theo hy vọng và tương lai của vùng đất này.”
Những người đưa tin cúi đầu đáp lễ, sau đó nhanh chóng lên ngựa. Tiếng vó ngựa khẽ khàng vang lên rồi tắt dần trong màn sương sớm, mang theo những thông điệp quan trọng tỏa đi khắp tứ phương. Mỗi người một hướng, họ hòa vào dòng người của thế giới bên ngoài, trở thành những chấm nhỏ trên bản đồ rộng lớn của Đại Hạ đang tan rã.
Lâm Dịch đứng nhìn theo bóng họ khuất dần, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Anh biết, việc gửi đi thông điệp này là một bước đi mạo hiểm. Các thế lực bên ngoài có thể coi đây là lời tuyên chiến, hoặc một lời mời gọi để thăm dò sức mạnh. "Họ có thể chặn đứng những người đưa tin, tra tấn họ để lấy thông tin. Hoặc tệ hơn, họ có thể gửi gián điệp đến để tìm hiểu về chúng ta." Lâm Dịch suy nghĩ, đôi mắt anh nheo lại. "Nhưng mình không thể cứ mãi ẩn mình. Phải có một lập trường rõ ràng. Sự im lặng đôi khi còn nguy hiểm hơn lời tuyên bố." Anh tự nhủ, "Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và mình phải sử dụng nó để bảo vệ những gì mình trân trọng."
Ánh nắng ban mai dần xua tan màn sương, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một lớp màn lo toan vẫn còn đó. Anh biết rằng, đây chỉ là khởi đầu. Những thử thách thực sự sẽ đến khi các thế lực kia nhận được thông điệp của anh.
***
Khi mặt trời lên cao, những tia nắng ấm áp đã xua tan hoàn toàn màn sương sớm, nhuộm vàng cả không gian. Hồ Sen Tĩnh Mịch, nơi Lâm Dịch thường tìm về suy tư, giờ đây hiện lên trong vẻ đẹp thanh bình, rạng rỡ nhất. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng lá sen xào xạc trong gió nhẹ, và tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ đã thay th��� hoàn toàn những âm thanh ồn ào của Hậu Cần Sở. Mùi nước tươi, hòa quyện với hương hoa sen thanh khiết và mùi đất ẩm, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, tĩnh lặng, như một bức tranh thủy mặc sống động.
Lâm Dịch đứng một mình bên bờ hồ, ánh mắt dõi theo những con thuyền nhỏ đang từ từ khuất dạng ở phía xa. Anh biết, đó là những sứ giả cuối cùng mang theo thông điệp của anh, hòa mình vào dòng chảy của thế giới bên ngoài. Bóng dáng họ nhỏ dần, rồi hoàn toàn biến mất sau những rặng cây, mang theo hy vọng và cả những hiểm nguy khôn lường. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên của vùng đất này, thứ mà anh đang cố gắng bảo vệ bằng mọi giá. Hơi ấm của nắng trưa sưởi ấm khuôn mặt anh, nhưng trong lòng anh vẫn còn chút gì đó trĩu nặng.
"Đây là bước đi đầu tiên," Lâm Dịch thì thầm trong suy nghĩ nội tâm, giọng anh nhẹ như gió thoảng qua mặt hồ. "Bình yên không tự đến, nó phải được kiến tạo, và đôi khi, phải được bảo vệ bằng cả một thanh kiếm sắc giấu trong lời nói." Anh lặp lại câu nói ấy, như một lời nhắc nhở cho chính mình. "Mình đã cố gắng hết sức để không tham gia vào vòng xoáy tranh bá, nhưng dường như, việc không tham gia cũng là một cách tham gia. Việc khẳng định sự độc lập của mình chính là một hành động gây chú ý, một lời thách thức ngầm đến những kẻ đang khát khao quyền lực."
Anh tự hỏi, liệu những lời lẽ anh đã cẩn trọng lựa chọn, những ẩn ý anh đã khéo léo cài cắm trong từng bức thư, có được các thế lực kia thấu hiểu? Hay chúng sẽ bị hiểu sai, bị xuyên tạc, trở thành cái cớ cho những hành động đối phó không mong muốn? Anh lo lắng về những người đưa tin, về số phận của họ trên những chặng đường đầy rẫy hiểm nguy. "Liệu họ có thể an toàn trở về không? Liệu thông điệp có đến được tay những kẻ có quyền lực thực sự không?" Những câu hỏi cứ quẩn quanh trong tâm trí anh.
Nhưng rồi, anh lại tự trấn an. "Mình đã chuẩn bị mọi thứ tốt nhất có thể. Từ việc lựa chọn người đưa tin, lên kế hoạch lộ trình, đến việc tăng cường phòng thủ. Những gì cần làm, mình đã làm." Anh nhìn xuống mặt hồ lăn tăn gợn sóng, hình ảnh những bông sen trắng muốt lay động trong gió. Chúng vẫn kiên cường vươn lên từ bùn lầy, thanh khiết và đẹp đẽ. Giống như vùng đất của anh, nó cũng đang vươn lên giữa một thế giới hỗn loạn, tìm kiếm sự bình yên cho riêng mình.
Cái giá của sự bình yên là gì? Lâm Dịch biết rõ hơn ai hết. Đó là sự cảnh giác không ngừng, là những đêm dài không ngủ, là những quyết định khó khăn, và đôi khi, là sự hy sinh. Anh đã từng mơ ước một cuộc sống bình dị, không tranh giành, không mưu toan. Nhưng thực tế phũ phàng của Đại Hạ đã dạy cho anh rằng, để có được sự bình yên đích thực, anh phải chiến đấu, không phải bằng gươm đao trực diện, mà bằng trí tuệ và mưu lược. "Liệu mình có đang đưa những người thân vào hiểm nguy không?" Anh lại tự vấn. "Mỗi quyết định của mình đều ảnh hưởng đến vận mệnh của họ. Mình có quyền gì để đặt gánh nặng này lên vai họ?"
Nhưng rồi, anh lại nhớ về ánh mắt tin tưởng của Chu Thiên, sự kiên định của Liễu Thanh Y, quyết tâm của Binh trưởng Triệu, sự nhiệt huyết của Trần Nhị Cẩu, và lòng trung thành tuyệt đối của Vương Đại Trụ. Họ đã chọn tin tưởng anh, chọn đi theo con đường anh vạch ra. Đó không phải là gánh nặng, mà là sức mạnh. "Một pháo đài không phải bằng tường thành, mà bằng lòng dân, bằng trí tuệ, và bằng sự đoàn kết." Lời nói ấy lại vang vọng trong tâm trí anh. "Họ không chỉ là những người đi theo, họ là những người cùng kiến tạo."
Lâm Dịch đứng bất động một lúc lâu, để cho những suy nghĩ và cảm xúc lắng đọng. Gió nhẹ vuốt ve mái tóc anh, mang theo hương sen dịu mát. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài, và những thử thách mới sẽ không ngừng ập đến. Các thế lực bên ngoài sẽ không dễ dàng bỏ qua một vùng đất tự trị đang lớn mạnh. Sẽ có những âm mưu, những cuộc thăm dò, thậm chí là những cuộc chiến. Nhưng anh không còn cảm thấy cô độc. Anh có niềm tin, có những người đồng hành, và một mục tiêu rõ ràng: kiến tạo một cuộc sống bình yên, có ý nghĩa cho tất cả mọi người nơi đây.
Cuối cùng, Lâm Dịch khẽ thở ra, như trút bỏ một phần gánh n��ng vô hình. Anh quay lưng bước đi, bóng lưng anh hiện lên vẻ kiên định và cô độc giữa khung cảnh bình yên của Hồ Sen Tĩnh Mịch. Anh biết, thời gian tới sẽ không có phút giây nào là thực sự thanh thản, nhưng ít nhất, anh đã làm điều mà anh tin là đúng. Anh đã gửi đi thông điệp. Giờ là lúc chờ đợi phản ứng, và chuẩn bị cho những gì sẽ đến. Thanh kiếm sắc đã được giấu trong vỏ, và giờ, nó đang chờ đợi thời khắc để chứng tỏ sự hiện diện của mình.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.