Lạc thế chi nhân - Chương 922: Khiêu Khích Thử Lòng: Phản Ứng Vô Thanh Của Biên Cương
Ánh tà dương của Thành Cổ Thiên Phong dần lịm tắt, kéo theo những bóng đêm chập chờn phủ lên khắp mọi ngóc ngách. Tô Mẫn và Trương Quản Sự đứng đó, nhìn theo bóng dáng ba thương nhân khuất sau con phố tấp nập, trong lòng vẫn còn vương vấn những toan tính và hy vọng. Lời khẳng định của Tô Mẫn về việc vùng đất của Lâm Dịch sẽ là một điểm trung lập, một bến đỗ an toàn giữa biển cả phong ba bão táp, giờ đây không chỉ là một lời hứa mà còn là một chiến lược. Nó khép lại chương giao thương đầu tiên, mở ra một chương mới, đầy rẫy những thách thức ngầm.
Đêm đó, Thành Cổ Thiên Phong vẫn chìm trong tiếng ồn ào quen thuộc của một thành phố thương mại, nhưng tại vùng đất của Lâm Dịch, sự bình yên vốn có đã bắt đầu lung lay trước những đợt sóng ngầm không báo trước.
***
Sáng hôm sau, một bầu trời trong xanh và gió nhẹ thường mang đến cảm giác yên bình, nhưng đối với Lâm Dịch, buổi sáng này lại mang theo một điềm báo khác. Hắn đang ngồi trong thư phòng của mình, ánh nắng sớm xuyên qua khung cửa sổ, rải những vệt sáng vàng nhạt lên chồng sách và cuộn bản đồ trải rộng trên bàn. Mùi mực và giấy thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi hương dịu nhẹ của trà thảo mộc đã nguội lạnh. Lâm Dịch dùng bút lông phác thảo những đường nét cuối cùng trên một bản đồ kinh tế mới, vẽ ra các tuyến đường vận chuyển hàng hóa, đánh dấu các điểm tập kết và phân phối sản vật. Tâm trí hắn chìm sâu vào những con số, những dự đoán về dòng chảy thương mại và sự thịnh vượng mà hắn đang cố gắng kiến tạo. Hắn biết rõ, để giữ vững bình yên cho vùng đất này, kinh tế phải là xương sống, là lớp áo giáp vững chắc.
Bỗng, một tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Lâm Dịch khẽ nhíu mày, trực giác báo cho hắn biết đây không phải là một tin tức tốt lành. Hắn đặt bút xuống, ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm, sắc bén của người từng trải đã chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất.
“Mời vào,” hắn trầm giọng nói.
Cánh cửa bật mở, Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng, vội vã bước vào. Dáng người trung bình của hắn có vẻ nhỏ bé hơn trong không gian rộng lớn của thư phòng, nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn của hắn lại ánh lên vẻ bất an khó giấu. Hắn thở hổn hển, có lẽ đã chạy một mạch đến đây.
“Bẩm Đại nhân, biên giới phía Tây… có biến!” Trần Nhị Cẩu thốt lên, giọng nói còn mang theo hơi thở dốc.
Lâm Dịch vẫn giữ vẻ bình tĩnh, không một chút dao động. Hắn biết, trong những thời khắc như thế này, sự hoảng loạn chỉ càng làm mọi chuyện tồi tệ hơn. "Từ từ nói. Có chuyện gì? Ai đã báo tin?"
“Là Binh trưởng Triệu, Đại nhân. Ngài ấy đang đợi ở ngoài,” Trần Nhị Cẩu đáp, cố gắng điều chỉnh hơi thở. “Về một ngôi làng nhỏ ở gần ranh giới, bị… bị quấy phá.”
“Ngươi cho Binh trưởng Triệu vào đây,” L��m Dịch ra lệnh, ánh mắt quét qua bản đồ, dừng lại ở khu vực biên giới phía Tây. Hắc Vân Vương… cuối cùng cũng không nhịn được sao? Hay chỉ là một phép thử? Hắn biết, sau lời hồi đáp mập mờ và động thái thiết lập giao thương của mình, Hắc Vân Vương chắc chắn sẽ có phản ứng. Vấn đề chỉ là khi nào và bằng cách nào.
Binh trưởng Triệu bước vào, dáng người rắn rỏi, khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo trên má càng làm tăng vẻ phong trần, từng trải của một người lính. Ông mặc giáp trụ gọn gàng, toát lên sự nghiêm túc và kỷ luật. Sau khi cúi chào Lâm Dịch, ông đứng thẳng tắp, chờ đợi mệnh lệnh.
“Triệu huynh, có chuyện gì xảy ra ở biên giới?” Lâm Dịch hỏi, giọng nói bình tĩnh nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc.
“Bẩm Đại nhân,” Binh trưởng Triệu bắt đầu, giọng nói trầm ổn, “Sáng sớm nay, nhận được tin báo từ trạm gác biên phòng, một nhóm khoảng mười mấy người lạ mặt đã đột nhập vào làng Thạch Khê, một ngôi làng nhỏ nằm cách ranh giới khoảng ba mươi dặm về phía Tây.”
Lâm Dịch gật đầu, ra hiệu cho ông tiếp tục.
“Chúng quấy phá ngôi làng, cướp đi một số lương thực, gia súc và vài vật dụng đơn giản. Không có thương vong nghiêm trọng, chỉ có vài người dân bị đánh đập nhẹ. Khi lính biên phòng của chúng ta đến, chúng đã rút lui rất nhanh chóng, không giao chiến. Hành động rất gọn gàng, như thể đã được huấn luyện.” Binh trưởng Triệu báo cáo chi tiết, không bỏ sót một điểm nào.
Lâm Dịch lắng nghe từng lời, đôi mắt sắc bén không ngừng phân tích. "Ngươi nói không có thương vong nghiêm trọng? Và chúng rút lui quá nhanh?"
“Dạ đúng vậy, Đại nhân. Chúng chỉ quấy phá, không có ý định chiếm đóng hay gây ra đổ máu lớn. Hành động của chúng giống như một màn phô trương sức mạnh, hoặc… như thể đang thử phản ứng của chúng ta,” Binh trưởng Triệu suy đoán, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch, tìm kiếm sự đồng tình.
Lâm Dịch khẽ gật đầu. “Ngươi đã cử người đi điều tra dấu vết của chúng chưa?”
“Đã cử đội trinh sát tinh nhuệ nhất truy đuổi. Dấu vết cho thấy chúng đ��n từ phía Hắc Vân Vương. Chúng để lại những ký hiệu riêng, dù đã cố tình xóa mờ, nhưng vẫn không thoát được mắt của những người lính biên phòng lão luyện của chúng ta,” Binh trưởng Triệu khẳng định. “Nhưng chúng ta không truy đuổi quá xa để tránh gây ra hiểu lầm không đáng có.”
Lâm Dịch trầm ngâm, một tay vuốt cằm. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân rộng đang ngập tràn ánh nắng. Tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán cây, tiếng chim hót líu lo, nhưng trong tâm trí hắn, những âm thanh ấy lại bị át đi bởi tiếng còi báo động vô hình. Hắc Vân Vương đã hành động. Không phải một cuộc tấn công toàn diện, mà là một cú chích nhẹ, một lời nhắc nhở rằng hắn vẫn đang theo dõi, và rằng sự bình yên mà Lâm Dịch đang cố gắng xây dựng hoàn toàn có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào. Đây chính là cái giá của sự trung lập, của việc không thuộc về bất kỳ thế lực nào.
“Trần Nhị Cẩu, ngươi đi mời Vương Đại Trụ đến đây. Triệu huynh, ngươi ở lại đây cùng ta,” Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói đã trở nên kiên quyết hơn. Hắn quay lại, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm nhìn thẳng vào bản đồ, nơi mà những đường biên giới mỏng manh chia cắt các vùng đất. Hắn biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và để bảo vệ những gì mình trân trọng, hắn phải chủ động, phải thông minh hơn kẻ thù. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và giờ đây, ưu tiên đó đang bị thử thách.
***
Không khí trong thư phòng của Lâm Dịch trở nên nặng nề hơn khi Vương Đại Trụ xuất hiện. Giữa trưa, ánh nắng dịu nhẹ vẫn rải khắp căn phòng, nhưng không thể xua đi cái cảm giác căng thẳng bao trùm. Mùi trà thảo dược thoang thoảng từ chén trà còn ấm trên bàn dường như cũng không đủ sức làm dịu đi sự lo âu đang ngấm ngầm. Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ và khuôn mặt chất phác, đứng nghiêm trang trước Lâm Dịch, ánh mắt kiên định nhưng cũng lộ rõ sự cảnh giác.
Lâm Dịch đã trình bày lại toàn bộ sự việc cho Vương Đại Trụ. Hắn đi đi lại lại trong phòng, tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy suy tư trên sàn gỗ. Hắn dừng lại trước tấm bản đ���, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên khu vực biên giới phía Tây, nơi ngôi làng Thạch Khê vừa bị quấy phá.
“Đại Trụ, ngươi thấy đây là một cuộc tấn công, hay một lời thăm dò?” Lâm Dịch hỏi, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sự sắc bén của một chiến lược gia.
Vương Đại Trụ trầm ngâm một lát, rồi đáp. “Bẩm Đại nhân, theo những gì Binh trưởng Triệu đã báo cáo, chúng không có ý định chiếm đóng, cũng không gây ra thương vong lớn. Hành động của chúng quá nhanh gọn, quá có mục đích. Theo ta, Hắc Vân Vương đang muốn xem chúng ta có dám động thủ không. Hắn muốn thử phản ứng của chúng ta.”
Lâm Dịch gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. “Ngươi nói không sai. Nếu chúng ta đánh trả bằng vũ lực, dù chỉ là một đòn đáp trả nhỏ, hắn sẽ có cớ để leo thang. Hắn sẽ có thể tuyên bố chúng ta đã phá vỡ thế trung lập, khiêu chiến trước, và rồi vùng đất của chúng ta sẽ bị cuốn vào vòng xoáy chiến tranh mà ta luôn muốn tránh.” Hắn thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể nhìn xuyên qua những bức tường kiên cố của thư phòng, thấu đến những ngọn núi xa xôi nơi biên giới. “Nhưng nếu chúng ta im lặng, hắn sẽ coi đó là sự yếu đuối. Hắn sẽ nghĩ rằng chúng ta dễ dàng bị đe dọa, và rồi những cuộc quấy phá như vậy sẽ không dừng lại ở làng Thạch Khê, mà sẽ lan rộng ra khắp biên giới, thậm chí là sâu vào trong lãnh thổ của chúng ta.”
Đây chính là cái thế khó mà Lâm Dịch phải đối mặt. Một bên là vực thẳm của chiến tranh, một bên là con đường dẫn đến sự suy yếu và bị chèn ép. Cả hai lựa chọn đều không phải là điều hắn mong muốn cho vùng đất mà hắn đã đổ bao tâm huyết để xây dựng. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, nhưng sinh tồn trong danh dự và bình yên mới là điều hắn hướng tới.
“Vậy làm sao để chúng ta vừa thể hiện được sự kiên quyết, vừa không cho hắn cái cớ đó?” Vương Đại Trụ hỏi, ánh mắt đầy vẻ tin tưởng nhìn về phía Lâm Dịch. Hắn biết, Lâm Dịch luôn có những giải pháp mà người thường không thể nghĩ tới.
Lâm Dịch quay lại bàn, cầm lấy một cây bút lông, chấm vào nghiên mực. Hắn bắt đầu phác th���o vài đường nét trên tấm bản đồ, không phải là những mũi tên tấn công hay phòng thủ, mà là những ký hiệu của sự củng cố, của những điểm tuần tra mới.
“Chúng ta cần một phản ứng ‘vô thanh’ nhưng đầy sức nặng,” Lâm Dịch nói, giọng điệu đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết. “Một thông điệp rõ ràng rằng biên giới này không dễ động vào, nhưng cũng không hề có ý định gây chiến. Hắn muốn thăm dò, vậy chúng ta sẽ cho hắn thấy một bức tường kiên cố, không phải một cánh cửa mở toang mời gọi chiến tranh.”
Hắn nhìn Vương Đại Trụ, ánh mắt sắc bén, tinh tường. "Đại Trụ, ta cần ngươi và Binh trưởng Triệu đích thân giám sát việc tăng cường phòng thủ ở toàn bộ biên giới phía Tây. Đặc biệt là khu vực xung quanh làng Thạch Khê và các làng mạc lân cận. Dựng thêm các chốt tiền tiêu, tăng cường các đội tuần tra, thiết lập hệ thống cảnh báo sớm. Chúng ta phải đảm bảo rằng, bất kỳ động thái nào của kẻ địch cũng sẽ bị phát hiện ngay lập tức, và không một tên cướp nào có thể dễ dàng đột nhập hay rút lui mà không bị ngăn chặn.”
Vương Đại Trụ gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy kiên quyết. “Rõ, Đại nhân. Ta sẽ đích thân đốc thúc. Quân biên phòng sẽ cho chúng thấy rằng vùng đất này không phải là nơi để chúng muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.”
“Không chỉ là phòng thủ,” Lâm Dịch tiếp lời, đặt bút xuống, ánh mắt nhìn sâu vào Vương Đại Trụ. “Mà còn là thông điệp. Chúng ta phải cho hắn thấy sự kiên quyết, nhưng đồng thời cũng phải cho hắn thấy sự bình tĩnh và lý trí của chúng ta. Rằng chúng ta không hoảng loạn, không sợ hãi, và chúng ta không dễ dàng rơi vào cái bẫy chiến tranh mà hắn đang giăng ra.”
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, tâm trí hắn đang hoạt động hết công suất, kết nối những mảnh ghép từ quá khứ hiện đại với thực tại cổ đại khắc nghiệt này. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và giờ đây, hắn phải dùng tri thức đó để chơi một ván cờ ngoại giao không tiếng súng. “Vương Đại Trụ, ngươi hãy cho người lan truyền một cách có chủ đích ra các khu vực lân cận, đặc biệt là những tai mắt của Hắc Vân Vương, rằng chúng ta đã nắm rõ hành vi quấy phá vừa qua. Chúng ta sẽ không dung thứ cho bất kỳ hành động xâm phạm lãnh thổ nào, và bất kỳ kẻ nào có ý định phá hoại sự bình yên của chúng ta sẽ phải trả giá. Nhưng đồng thời, cũng phải khẳng định rõ ràng rằng chúng ta vẫn giữ vững tinh thần hòa bình và trung lập. Chúng ta không muốn gây chiến, nhưng chúng ta cũng không ngại chiến đấu để bảo vệ chính nghĩa và sự bình yên của dân làng.”
Hắn dừng lại, ánh mắt kiên định. “Hãy để thông điệp đó lan truyền như một làn sóng ngầm, không ồn ào, không phô trương, nhưng đủ sức nặng để Hắc Vân Vương phải suy nghĩ lại. Hắn sẽ hiểu rằng, dù chúng ta không ra tay ngay lập tức, không có nghĩa là chúng ta không có khả năng, và không có nghĩa là chúng ta sẽ mãi im lặng. Đây là một lời cảnh cáo, đồng thời cũng là một lời khẳng định lập trường. Chúng ta không chấp nhận bị đe dọa, nhưng chúng ta cũng không muốn biến vùng đất này thành chiến trường.”
Vương Đại Trụ gật đầu, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ. Hắn đã hiểu �� của Lâm Dịch. Đây không chỉ là một kế hoạch quân sự, mà là một màn trình diễn khéo léo về chính trị và ngoại giao. Lâm Dịch luôn có cách biến những nguy hiểm thành cơ hội, biến những áp lực thành nền tảng vững chắc cho vùng đất của mình.
“Rõ, Đại nhân. Ta sẽ lập tức bắt tay vào việc này. Mạng lưới tình báo của chúng ta sẽ đảm bảo thông điệp này được truyền đi một cách chính xác và hiệu quả nhất,” Vương Đại Trụ cam đoan, giọng nói mạnh mẽ, đầy quyết tâm. Hắn biết, trọng trách này không hề nhỏ, nhưng hắn tin tưởng tuyệt đối vào tầm nhìn và sự lãnh đạo của Lâm Dịch.
***
Hoàng hôn buông xuống trên vùng biên giới, mang theo một cơn gió mạnh, thổi tung những lớp bụi đất và làm cây cối xào xạc. Bầu trời chuyển sang màu đỏ cam rực rỡ, nhuộm một vẻ bi tráng lên những bức tường đá sừng sững của Đồn Gác Biên Giới. Mùi kim loại gỉ sét, mồ hôi của lính tráng và khói bếp nấu ăn hòa quyện trong không khí, tạo nên một bản giao hưởng của sự khắc nghiệt và kiên cường.
Trên vọng gác cao nhất, Vương Đại Trụ đứng sừng sững, thân hình vạm vỡ như một pho tượng đá. Ánh mắt hắn quét qua đường biên giới đang mờ dần trong bóng tối, nơi những đốm lửa trại của các đội tuần tra mới nhấp nháy như những vì sao lạc. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát, nhưng trong lòng, sự cảnh giác và kiên quyết của hắn đã đạt đến đỉnh điểm.
Binh trưởng Triệu đang ở dưới sân, chỉ huy các binh sĩ triển khai đội hình. Tiếng hô vang của ông, tiếng vũ khí va chạm nhẹ, và tiếng bước chân dồn dập của những người lính tạo nên một không khí căng thẳng, kỷ luật. Các chốt tiền tiêu mới được dựng lên một cách khẩn trương, những ụ đất được đắp cao hơn, những hàng rào gỗ được củng cố. Các ngọn hải đăng báo hiệu, vốn thường được thắp khi trời tối hẳn, đã được đốt sáng sớm hơn, ánh lửa bùng lên mạnh mẽ, rọi sáng một phần bầu trời đang dần chìm vào đêm. Đó là một tín hiệu rõ ràng, một lời cảnh báo không lời gửi đến bất kỳ ai có ý định xâm phạm.
“Phải cho chúng thấy rằng biên giới này không dễ động vào, nhưng cũng không cần phải đổ máu vô cớ,” Vương Đại Trụ nói vọng xuống, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng trong tiếng gió. Hắn đang nhắc nhở Binh trưởng Triệu, và cũng là nhắc nhở chính bản thân mình về lời dặn dò của Lâm Dịch.
“Rõ, Đại nhân,” Binh trưởng Triệu đáp lại, giọng nói kiên quyết. “Quân ta sẽ không chủ động gây sự, nhưng sẽ không lùi bước nửa tấc nếu bị khiêu khích.” Ông đưa tay ra hiệu cho một nhóm lính tuần tra mới, ánh mắt nghiêm túc, không chút lơ là. Mỗi người lính đều mang theo vẻ mặt cảnh giác cao độ, khí thế nghiêm nghị. Họ là những người con của vùng đất này, hiểu rõ giá trị của sự bình yên và sẵn sàng bảo vệ nó bằng mọi giá.
Xa hơn một chút, trong một góc khuất của doanh trại, Trần Nhị Cẩu đang cẩn trọng chuẩn bị những bức thư và thông điệp. Hắn kiểm tra từng phong bì, đảm bảo rằng dấu niêm phong được gắn chặt và nội dung bên trong được viết rõ ràng, không sai sót. Những thông điệp này sẽ được gửi đi qua các kênh đã được thiết lập, đến những "tai mắt" của H���c Vân Vương, những thương nhân, những kẻ lang thang, hay thậm chí là những tay sai ngầm hoạt động ở vùng đất lân cận. Hắn hiểu rằng, đây là một phần quan trọng trong kế hoạch của Lâm Dịch, một cách để "vô thanh" truyền đi tiếng nói của sự kiên quyết.
“Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!” Trần Nhị Cẩu lẩm bẩm, bàn tay thoăn thoắt, đôi mắt sáng lên vẻ tận tâm. Hắn không có sức mạnh võ thuật như Vương Đại Trụ hay kinh nghiệm chiến trường như Binh trưởng Triệu, nhưng sự tỉ mỉ và trung thành của hắn lại là một tài sản quý giá.
Gió đêm càng lúc càng mạnh, mang theo hơi lạnh buốt giá của vùng biên cương. Vương Đại Trụ đứng đó, cảm nhận từng đợt gió táp vào mặt, vào chiếc áo giáp của mình. Hắn biết, những gì đang diễn ra ở đây không chỉ là việc tăng cường phòng thủ vật lý, mà còn là một cuộc chiến về ý chí, về thông điệp. Lâm Dịch muốn Hắc Vân Vương hiểu rằng, vùng đất này có răng nanh, có móng vuốt, nhưng không hề muốn gầm gừ. Nó chỉ muốn sống yên bình, nhưng nếu bị đe dọa, nó sẽ phản kháng.
Các đội tuần tra di chuyển trong bóng tối, bóng dáng họ hòa lẫn vào những ngọn đồi gập ghềnh. Tiếng chó sủa vọng từ xa, tiếng ngựa hí nhẹ trong chuồng, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về một vùng biên giới đang căng mình đề phòng. Binh lính không chủ động gây sự, nhưng mỗi người đều mang trong mình một sự cảnh giác cao độ, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống. Họ là biểu tượng cho sự kiên quyết không khoan nhượng đối với hành vi xâm phạm lãnh thổ, nhưng vẫn giữ vững tinh thần hòa bình và trung lập.
Đêm dần buông xuống hoàn toàn, bao trùm lên toàn bộ vùng biên giới. Ánh lửa từ các vọng gác bập bùng, như những con mắt thức tỉnh giữa màn đêm. Vương Đại Trụ vẫn đứng đó, như một người gác cổng canh giữ sự bình yên. Hắn biết, cuộc thử thách này chỉ mới bắt đầu. Hắc Vân Vương sẽ tiếp tục thăm dò và khiêu khích. Nhưng hắn cũng tin tưởng rằng, chiến lược kết hợp phòng thủ quân sự và thông điệp ngoại giao gián tiếp của Lâm Dịch sẽ là nền tảng vững chắc để đối phó với những áp lực chính trị và quân sự sau này.
Trên một con đường mòn bí mật, một kỵ binh lao đi trong đêm, mang theo một bức thư được giấu kín. Bức thư đó không phải là một lời tuyên chiến, mà là một lời cảnh báo, một thông điệp vô thanh từ vùng đất của Lâm Dịch, khẳng định rằng dù không muốn gây sự, nhưng họ cũng không phải là kẻ dễ bị bắt nạt. Đó là sự kiên cường và khả năng thích nghi của con người trong nghịch cảnh, được dẫn dắt bởi một tư duy hiện đại, sắc bén. Đêm biên giới lạnh lẽo và tĩnh mịch, nhưng ẩn chứa bên trong là một sức sống mãnh liệt, một ý chí không thể bị khuất phục.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.