Lạc thế chi nhân - Chương 921: Mạng Lưới Thủy Triều: Khởi Dựng Nền Tảng Bình Yên Từ Giao Thương
Đêm khuya đã trôi qua, nhường chỗ cho một bình minh trong trẻo. Ánh sáng đầu tiên của ngày mới mềm mại rải xuống Hồ Sen Tĩnh Mịch, vẽ nên những vệt vàng óng ả trên mặt nước còn phủ sương mờ. Không khí vẫn còn se lạnh, mang theo hơi ẩm và mùi hương hoa sen thanh khiết đặc trưng, hòa quyện với mùi đất tươi sau một đêm dài. Tiếng ếch nhái đã lặng im, thay vào đó là tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây rậm rạp ven hồ, và tiếng lá sen xào xạc khẽ khàng mỗi khi có làn gió nhẹ lướt qua.
Lâm Dịch đứng một mình bên bờ hồ, trên phiến đá lớn quen thuộc mà đêm qua hắn đã ngồi. Ánh mắt hắn không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi như trước, mà thay vào đó là một sự trầm tĩnh đến lạ, ẩn chứa một tia sắc bén của quyết đoán. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành tràn ngập lồng ngực, dường như muốn gột rửa đi những ưu phiền còn sót lại. Trong tâm trí hắn, những báo cáo tình báo từ Vương Đại Trụ, những phân tích sắc sảo của Tô Mẫn và Chu Thiên về ý đồ của Hắc Vân Vương vẫn đang luẩn quẩn. Hắn nhớ lại những lời mình đã tự nhủ: "Chỉ có thể càng mạnh mẽ hơn để bảo vệ những gì mình trân quý."
Nhưng mạnh mẽ bằng cách nào? Bằng quân sự? Hắn không có tham vọng xưng bá, cũng không muốn biến vùng đất này thành một chiến trường đẫm máu. Hắn chỉ muốn một cuộc sống bình yên cho những người mà hắn yêu thương, cho mảnh đất mà hắn đã đổ công sức gây dựng. Phản ứng bị động, chỉ biết phòng thủ và củng cố nội bộ, rõ ràng không phải là một giải pháp lâu dài. Nó chỉ giúp hắn câu giờ, nhưng không thể ngăn chặn những con mắt thèm muốn đang lăm le từ bên ngoài. Hắc Vân Vương, và cả những thế lực mới nổi khác, sẽ không ngừng thăm dò, sẽ không ngừng tìm cách lôi kéo hoặc gây hấn. Bình yên mà không có nền tảng vững chắc, chẳng khác nào một lâu đài cát đứng trước sóng lớn.
“Để họ không thể nuốt chửng, phải khiến họ không thể bỏ qua, nhưng cũng không thể xem là mối đe dọa trực tiếp,” Lâm Dịch lẩm bẩm trong nội tâm, như đang giải một bài toán hóc búa. Hắn đã trải qua quá nhiều biến cố, chứng kiến quá nhiều sự sụp đổ để hiểu rằng trong thời loạn, sức mạnh không chỉ đến từ gươm đao. Tri thức, mưu lược, và khả năng thích nghi mới là vũ khí mạnh nhất. Và giờ đây, hắn chợt nhận ra một con đường khác, một con đường mà hắn, với tư duy hiện đại, có thể tận dụng triệt để.
Kinh tế.
Trong bối cảnh loạn lạc, khi vương triều cũ đã suy tàn, các thế lực mới trỗi dậy tranh giành đất đai và quyền lực, thì sự ổn định và thịnh vượng kinh tế sẽ trở thành một thứ tài nguyên vô cùng quý giá. Nếu vùng đất của hắn có thể trở thành một điểm tựa kinh tế, một trung tâm giao thương đáng tin cậy, thì nó sẽ tự tạo ra một lớp bảo vệ vô hình. Các thế lực khác có thể muốn thôn tính, nhưng họ sẽ phải cân nhắc kỹ lưỡng cái giá phải trả khi phá hủy một nguồn lợi kinh tế. Họ có thể muốn lôi kéo, nhưng nếu vùng đất này đủ mạnh mẽ và độc lập về kinh tế, nó sẽ có tiếng nói riêng, có khả năng đàm phán ngang hàng, thay vì chỉ là một chư hầu yếu ớt.
Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, hình dung ra một mạng lưới giao thương sầm uất, những chuyến hàng tấp nập ra vào, những thương nhân từ khắp nơi tụ hội. Hắn hình dung ra một vùng đất mà người dân được an cư lạc nghiệp, không phải lo lắng về chiến tranh hay đói kém. Một vùng đất mà giá trị không phải đến từ quân đội hùng mạnh, mà đến từ sự sáng tạo, sự cần cù và sự ổn định.
Ý tưởng này nhen nhóm trong tâm trí hắn, rồi nhanh chóng bùng lên thành một kế hoạch rõ ràng. Hắn đã từ chối con đường của một vị hoàng đế, một vị tướng quân. Hắn sẽ chọn con đường của một người kiến tạo, một người mang lại sự thịnh vượng. Đây không phải là sự tham vọng quyền lực, mà là một chiến lược sinh tồn, một cách để bảo vệ những giá trị và con người mà hắn trân quý, đúng với câu nói quen thuộc của hắn: "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu."
Hắn mở mắt, tia sáng quyết đoán rực rỡ hơn bao giờ hết. Bóng hình hắn in trên mặt nước hồ, không còn vẻ cô độc của đêm qua, mà trở nên vững chãi và đầy ý chí. Hắn không còn chần chừ. Con đường đã rõ.
Lâm Dịch quay người, bước đi dứt khoát về phía dinh thự. Tiếng chân hắn vang vọng trên con đường đá cuội, hòa cùng tiếng chim hót và làn gió sớm, như báo hiệu một chương mới cho vùng đất này. Trong đầu hắn, kế hoạch đã bắt đầu thành hình, từng bước một, rõ ràng và mạch lạc. Hắn sẽ biến vùng đất này thành một ốc đảo kinh tế giữa dòng loạn thế, một pháo đài được bảo vệ không phải bằng tường thành hay quân lính, mà bằng sự thịnh vượng và mối liên kết lợi ích.
***
Buổi trưa, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua những ô cửa sổ gỗ, rọi sáng gian phòng họp đơn giản nhưng trang trọng của Lâm Dịch. Không khí trong lành của vùng ngoại ô tràn vào qua khung cửa mở, mang theo tiếng chim hót líu lo và cả tiếng vọng nhịp nhàng của những người thợ đang xây dựng công trình mới từ xa. Mùi gỗ mới, đất tươi, và thoang thoảng hương trà xanh dịu nh��� lan tỏa khắp căn phòng, tạo nên một bầu không khí tập trung và hiệu quả.
Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện hắn là Tô Mẫn, người đang ngồi thẳng lưng, ánh mắt sắc sảo và đầy mong đợi, và Chu Thiên, thư sinh râu dài, đang vuốt nhẹ chòm râu bạc, vẻ mặt trầm tư nhưng cũng không kém phần tò mò. Trên chiếc bàn gỗ gụ cổ kính, Lâm Dịch đã trải ra một tấm bản đồ sơ lược, vẽ tay khá tỉ mỉ, chỉ ra các tuyến đường giao thương tiềm năng, các trung tâm kinh tế lớn và vị trí của các thế lực hùng mạnh xung quanh.
“Ta đã suy nghĩ rất nhiều,” Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực, “về những gì chúng ta phải làm sau lời hồi đáp gửi cho Hắc Vân Vương. Chỉ phòng thủ bị động, chỉ củng cố nội bộ là không đủ. Chúng ta cần một chiến lược chủ động hơn, nhưng không phải bằng vũ lực.”
Hắn đưa tay chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi vùng đất của họ tọa lạc. “Hắc Vân Vương không muốn ta làm chư hầu, nhưng hắn cũng không muốn ta trở thành một thế lực quân sự đe dọa. Hắn muốn một vùng biên giới ổn định, dễ kiểm soát. Vậy thì, ta sẽ trở thành một thế lực kinh tế.”
Tô Mẫn khẽ chồm người về phía trước, ánh mắt rực sáng. “Ý của đại nhân là… biến vùng đất của chúng ta thành một trung tâm giao thương? Một ‘ốc đảo trung lập’ về kinh tế?”
Lâm Dịch gật đầu. “Chính xác. Trong thời buổi loạn lạc, ổn định là vàng. An toàn là ngọc. Nếu chúng ta có thể đảm bảo cả hai điều đó, đồng thời cung cấp những sản vật độc đáo và một môi trường giao thương công bằng, minh bạch, thì các thương hội sẽ tự tìm đến chúng ta. Chúng ta sẽ trở thành một điểm đến đáng tin cậy, một nơi mà đồng tiền và hàng hóa được luân chuyển an toàn.”
Chu Thiên, người vốn kiệm lời, lúc này cũng lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng đầy suy tư. “Nguy hiểm tiềm tàng không nhỏ, thưa đại nhân. Một vùng đất thịnh vượng sẽ luôn thu hút sự chú ý. Những kẻ thèm muốn sẽ tìm mọi cách để nhúng tay vào, hoặc thậm chí là thôn tính.” Ông vuốt râu, ánh mắt lướt qua bản đồ. “Nhưng lợi ích cũng vô cùng lớn. Nó sẽ tạo ra một lớp bảo vệ vô hình cho vùng đất của chúng ta. Các thế lực lớn sẽ phải cân nhắc kỹ lưỡng trước khi động binh, vì họ sẽ phá hủy một nguồn lợi kinh tế mà họ cũng có thể hưởng lợi.”
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. “Chu tiên sinh nói rất đúng. Sự thịnh vượng sẽ đi kèm với sự chú ý, và có thể là cả sự đố kỵ. Nhưng đó là cái giá phải trả để có được sự độc lập. Hơn nữa, nó sẽ cho chúng ta tiếng nói, cho chúng ta khả năng đàm phán, thay vì chỉ là một con tốt trong ván cờ của kẻ khác. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và trong trường hợp này, tri thức về kinh tế, về cách vận hành thị trường, sẽ là lợi thế của chúng ta.”
Tô Mẫn không thể giấu nổi sự phấn khích. “Đây là một chiến lược tuyệt vời! Nó không chỉ giúp chúng ta củng cố vị thế, mà còn mang lại lợi ích trực tiếp cho người dân. Chúng ta có thể phát triển các sản phẩm đặc trưng, mở rộng sản xuất, tạo thêm công ăn việc làm. Nhưng… sự trung lập trong kinh tế cũng sẽ thu hút sự chú ý. Chúng ta cần một chiến lược tiếp cận cẩn trọng, đặc biệt là với các thương hội lớn và các thế lực tranh bá.”
“Đó là lý do ta cần hai vị,” Lâm Dịch nói, ánh mắt lướt qua Tô Mẫn rồi dừng lại ở Chu Thiên. “Tô Mẫn, cô sẽ là người trực tiếp triển khai kế hoạch này. Cô sẽ là bộ não kinh tế, xây dựng các quy tắc giao thương, tìm kiếm các đối tác tiềm năng, đặc biệt là các thương hội độc lập, những kẻ đang bị chèn ép bởi các thế lực lớn. Họ sẽ là đồng minh tự nhiên của chúng ta.”
Tô Mẫn gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt sắc sảo ánh lên sự quyết tâm. Cô lấy ra một cuốn sổ nhỏ và bút lông, bắt đầu ghi chép. “Chúng ta có thể bắt đầu với những sản vật mà vùng đất của chúng ta vốn đã có lợi thế, như các loại thảo dược quý hiếm, các sản phẩm thủ công tinh xảo, hoặc thậm chí là lương thực nếu chúng ta có thể đảm bảo đủ nguồn cung.”
“Và Chu tiên sinh,” Lâm Dịch tiếp lời, hướng về phía Chu Thiên, “ngài sẽ là cố vấn chiến lược của chúng ta. Ngài cần phải theo dõi sát sao tình hình chính trị, xã hội của các thế lực xung quanh. Chúng ta cần biết ai đang hợp tác với ai, ai đang cạnh tranh với ai, để có thể điều chỉnh chiến lược kinh tế của mình. Chúng ta không chỉ bán hàng hóa, chúng ta còn bán sự ổn định và niềm tin.”
Chu Thiên gật đầu, vuốt râu. “Lão phu sẽ dốc sức. Việc phân tích bối cảnh chính trị là sở trường của lão phu. Ta tin rằng, nếu chúng ta có thể tạo ra một mạng lưới lợi ích đủ lớn, thì ngay cả Hắc Vân Vương cũng sẽ phải cân nhắc kỹ lưỡng trước khi có bất kỳ động thái quân sự nào. Tiền bạc và lợi nhuận có sức mạnh lớn hơn gươm đao trong nhiều trường hợp.”
Lâm Dịch nhìn hai vị cố vấn của mình, lòng tràn đầy tin tưởng. “Vậy thì, nhiệm vụ đầu tiên, Tô Mẫn, cô hãy tìm cách liên hệ với các thương hội độc lập, những thương nhân nhỏ lẻ, những người đang tìm kiếm một bến đỗ an toàn giữa dòng loạn thế. Hãy bắt đầu từ Thành Cổ Thiên Phong, đó là một trung tâm giao thương quan trọng, nơi tập trung nhiều thương nhân.”
Tô Mẫn khẽ cúi đầu. “Rõ, đại nhân. Ta sẽ bắt đầu ngay lập tức. Ta sẽ nhờ Trư��ng Quản Sự làm cầu nối ban đầu. Hắn có kinh nghiệm và quen biết rộng trong giới thương nhân.”
Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh yên bình bên ngoài. Trong đầu hắn, những con số, những kế hoạch đã bắt đầu nhảy múa. Hắn biết, ván cờ này sẽ không dễ dàng. Nó sẽ đòi hỏi sự tinh tế, sự kiên nhẫn, và khả năng thích nghi không ngừng. Nhưng hắn tin rằng, đây là con đường đúng đắn để bảo vệ bình yên mà hắn hằng khao khát. Một cuộc sống bình dị, an ổn, không phải là một món quà từ trời ban, mà là một thành quả phải giành lấy và bảo vệ bằng trí tuệ và mưu lược. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn thầm nhủ, và hắn sẽ tự mình tạo ra sự công bằng cho vùng đất của hắn.
***
Buổi chiều, Thành Cổ Thiên Phong nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Ánh nắng vàng óng ả đổ xuống những mái ngói cong vút, phản chiếu lấp lánh trên những phiến đá xanh rêu phong của các công trình kiến trúc cổ kính. Tiếng trò chuyện ồn ào của người đi lại, tiếng rao hàng vang vọng của các tiểu thương, ti���ng bánh xe ngựa lộc cộc lăn trên đường đá, hòa quyện với nhau tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống đô thị. Thỉnh thoảng, từ xa vọng lại tiếng va chạm kim loại lanh canh từ các lò rèn, hoặc tiếng chuông chùa thanh thoát, tất cả tạo nên một bức tranh đa sắc, đa âm. Mùi gia vị nồng nàn từ các quán ăn đường phố, hương trà thanh thoát từ các quán trà, và mùi trầm thoang thoảng từ các đền thờ gần đó, len lỏi vào từng ngóc ngách của thành phố, đánh thức mọi giác quan.
Trong một quán trà nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh hơn một chút, Tô Mẫn đang ngồi đối diện với ba vị thương nhân. Quán trà này được xây dựng bằng đá vững chãi, với những chạm khắc tinh xảo trên cột kèo, mang đậm phong cách kiến trúc cổ xưa. Không gian bên trong ấm cúng, thoang thoảng hương trà mạn dịu nhẹ. Tô Mẫn, trong bộ trang phục nhã nhặn, gọn gàng, vẫn giữ vẻ thanh tú nhưng đôi mắt sắc sảo của cô ánh lên sự tập trung cao độ. Bên cạnh cô là Trương Quản Sự, người mà Lâm Dịch đã giao phó nhiệm vụ làm cầu nối. Trương Quản Sự, với ngoại hình trung bình nhưng đôi mắt tinh tường và vẻ mặt có chút xảo quyệt đặc trưng của một người từng trải trong thương trường, đang mỉm cười khách sáo với các thương nhân đối diện.
Ba vị thương nhân, đại diện cho các thương hội độc lập nhỏ hơn, đều có vẻ ngoài thận trọng và một chút tò mò. Họ ăn mặc khá tươm tất, nhưng không quá phô trương, điển hình cho những thương nhân phải tự mình bươn chải giữa thị trường đầy cạnh tranh. Một người trong số họ, một ông lão râu bạc trắng, đang nhấp từng ngụm trà nóng hổi, ánh mắt dò xét.
“Thưa các vị,” Tô Mẫn bắt đầu, giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, “trong thời loạn lạc này, điều quý giá nhất không phải là vũ khí, mà là sự ổn định và đáng tin cậy. Vùng đất của Lâm đại nhân, nơi mà các vị đều đã ít nhiều nghe danh, đang có cả hai.”
Ông lão râu bạc đặt chén trà xuống, khẽ ho một tiếng. “Cô nương Tô nói nghe có vẻ hấp dẫn. Nhưng… sự ổn định trong thời loạn, e rằng chỉ là lời nói suông. Chúng ta, những thương nhân nhỏ, đã quá quen với vi���c bị các thế lực lớn chèn ép, hoặc thậm chí là cướp bóc. Không phải đây là một cái bẫy để thu hút chúng ta vào cuộc tranh giành quyền lực sao? Để rồi chúng ta lại trở thành con mồi béo bở?”
Trương Quản Sự lập tức tiếp lời, nụ cười trên môi càng thêm phần khôn ngoan. “Thưa lão gia, ngài nói vậy là quá lo xa rồi. Uy tín của Lâm đại nhân trong vùng này, ai mà không biết? Đại nhân không có tham vọng xưng bá, chỉ mong muốn tạo dựng một vùng đất an cư lạc nghiệp cho người dân. Chính vì vậy, ngài ấy muốn thiết lập một mạng lưới giao thương công bằng, minh bạch, nơi các thương nhân không phải lo sợ bị o ép hay cướp bóc.”
Một thương nhân trẻ hơn, vẻ mặt tinh anh, lên tiếng. “Nghe nói vùng đất của Lâm đại nhân có nhiều sản vật độc đáo, đặc biệt là các loại thảo dược quý hiếm. Liệu có thật sự là như vậy không?”
Tô Mẫn mỉm cười, bình tĩnh giải thích. “Hoàn toàn là sự thật. Vùng đất của chúng tôi có thổ nhưỡng đặc biệt, và dưới sự chỉ đạo của Lâm đại nhân, chúng tôi đã phát triển nhiều loại thảo dược có công dụng vượt trội, cũng như các sản phẩm thủ công tinh xảo mà nơi khác khó lòng có được. Chúng tôi cam kết chất lượng và nguồn cung ổn định. Hơn nữa, chúng tôi sẽ đảm bảo an toàn tuyệt đối cho các chuyến hàng của quý vị trong phạm vi lãnh thổ của chúng tôi, và sẽ hỗ trợ tối đa để quý vị có thể vận chuyển hàng hóa đến các thị trường khác.”
Cô đưa ra một cuốn sổ nhỏ, bên trong ghi chép cẩn thận các số liệu về sản lượng, giá cả dự kiến và các quy tắc giao thương mà Lâm Dịch đã phác thảo. “Chúng tôi hiểu sự thận trọng của quý vị. Vì vậy, chúng tôi không yêu cầu quý vị phải ngay lập tức cam kết lớn. Chúng tôi mời quý vị, sau cuộc gặp gỡ này, hãy cử người đến thăm quan trực tiếp vùng đất của chúng tôi, tận mắt chứng kiến sự ổn định, sự an toàn, và chất lượng sản vật. Chúng tôi tin rằng, một khi quý vị đã đặt chân đến đó, quý vị sẽ nhận ra đây chính là cơ hội vàng mà quý vị đang tìm kiếm.”
Ông lão râu bạc và hai thương nhân kia liếc nhìn nhau, ánh mắt trao đổi những nghi ng���i và tò mò. Sự thật thì, trong thời buổi loạn lạc này, việc tìm được một nơi an toàn để buôn bán, không bị các thế lực lớn chèn ép, là điều vô cùng khó khăn. Lời đề nghị của Tô Mẫn, dù tiềm ẩn rủi ro, nhưng cũng mở ra một cánh cửa hy vọng.
“Chúng ta có thể thử,” ông lão râu bạc chậm rãi nói, “dù sao thì, thăm dò một chút cũng không mất gì. Nhưng cô nương Tô phải hiểu, chúng tôi không muốn dính dáng vào bất kỳ cuộc tranh giành quyền lực nào.”
Trương Quản Sự vội vàng tiếp lời. “Tuyệt đối không! Lâm đại nhân chỉ muốn xây dựng một vùng đất thịnh vượng, không tham gia tranh bá. Chúng ta chỉ muốn giao thương, tạo ra lợi ích chung. Các vị có thể coi đây là một ‘bến đỗ an toàn’ giữa biển cả phong ba bão táp.”
Tô Mẫn gật đầu, nở một nụ cười thuyết phục. “Đúng vậy. Vùng đất của chúng tôi sẽ là một điểm trung lập, một nơi mà mọi người có thể đến và đi một cách an toàn, chỉ để giao thương và kiếm lợi nhuận. Sự thịnh vượng của quý vị cũng chính là sự thịnh vượng của chúng tôi.”
Cuộc nói chuyện kéo dài thêm một lúc, với Tô Mẫn và Trương Quản Sự kiên nhẫn giải đáp mọi thắc mắc, cung cấp thêm thông tin chi tiết. Cuối cùng, ba vị thương nhân cũng gật đầu đồng ý sẽ cử người đến thăm dò vùng đất của Lâm Dịch trong vài ngày tới.
Khi ba vị khách rời đi, tiếng nói chuyện của họ vẫn còn vang vọng, xen lẫn sự thận trọng và một tia hy vọng mới. Tô Mẫn và Trương Quản Sự nhìn nhau.
“Họ đã cắn câu rồi,” Trương Quản Sự khẽ nói, nụ cười xảo quyệt nở trên môi.
Tô Mẫn gật đầu. “Đây mới chỉ là bước đầu. Việc biến vùng đất của chúng ta thành một điểm nóng kinh tế sẽ thu hút sự chú ý không chỉ của các thương nhân mà cả các thế lực tranh bá. Những thỏa thuận ban đầu này sẽ là nền tảng cho các liên minh kinh tế và chính trị phức tạp hơn trong tương lai. Và việc khẳng định vị thế trung lập thông qua kinh tế sẽ sớm bị thử thách bởi những động thái quyết liệt hơn từ Hắc Vân Vương hoặc các thế lực khác.”
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần ngả về tây, nhuộm vàng cả Thành Cổ Thiên Phong. Những dòng người vẫn tấp nập, những chuyến xe ngựa vẫn hối hả. Thế giới này không ngừng vận động, không ngừng thay đổi. Và vùng đất của Lâm Dịch, dù muốn hay không, cũng đã bắt đầu tham gia vào dòng chảy đó, không phải bằng gươm đao, mà bằng sự khôn ngoan và tầm nhìn. Cuộc chiến giành lấy bình yên, giờ đây, đã chuyển sang một chiến trường khác, một chiến trường không tiếng súng nhưng không kém phần cam go. Lâm Dịch đã chọn con đường của mình, và bây giờ, hắn sẽ dẫn dắt vùng đất của mình đi trên con đường đó, vững vàng và kiên định.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.