Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 920: Mạng Lưới Thăm Dò: Những Ánh Mắt Từ Bên Ngoài

Hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống, để lại phía sau một bầu trời đêm thăm thẳm, điểm xuyết bởi hàng ngàn vì sao lấp lánh như những hạt kim cương trên tấm màn nhung đen. Lâm Dịch vẫn đứng đó, bên Hồ Sen Tĩnh Mịch, bóng hình cô độc in trên mặt nước yên ả. Làn gió đêm mơn man thổi, mang theo hơi sương lạnh và hương sen dịu nhẹ, nhưng không thể xua đi cái cảm giác căng thẳng đang len lỏi trong tâm trí hắn. Hắn biết, lời hồi đáp mập mờ mà hắn đã gửi đi chỉ là một màn kịch kéo dài thời gian, một lời thách thức ngầm đối với một kẻ như Hắc Vân Vương. Cuộc chiến ngoại giao chỉ mới bắt đầu, và những động thái tiếp theo của đối phương sẽ không chậm trễ.

Sau khi dành một khoảng thời gian ngắn để tĩnh tâm bên hồ, Lâm Dịch quay trở lại dinh thự. Bước chân hắn vẫn vững vàng, dù trong lòng chất chứa muôn vàn suy nghĩ. Hắn không có thời gian để chìm đắm trong sự lo âu. Nhiệm vụ của hắn là phải đối mặt với thực tại và chuẩn bị cho những gì sắp đến.

***

Đầu đêm, trong căn phòng được dùng làm nơi họp bàn chiến lược tại dinh thự Lâm Dịch, ánh nến lung linh soi rõ những gương mặt trầm tư. Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, đối diện hắn là Tô Mẫn, người đang cẩn trọng sắp xếp một chồng báo cáo tình báo mới nhận được. Bên cạnh Tô Mẫn, Chu Thiên vuốt chòm râu bạc, ánh mắt tinh anh dõi theo từng nét chữ trên cuộn giấy da cũ kỹ. Bầu không khí trong phòng tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ lùa qua khe cửa và tiếng bút sột soạt khi Tô Mẫn ghi chép. Mùi mực mới hòa lẫn với mùi giấy cũ và hương trầm thoang thoảng, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa mang đậm hơi thở của những âm mưu và tính toán.

Lâm Dịch khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ trơn bóng, thu hút sự chú ý của hai người còn lại. Hắn nhướng mày, giọng nói trầm ổn, pha chút mệt mỏi nhưng không kém phần sắc bén: “Những báo cáo này, xem ra đã chứng thực dự đoán của chúng ta. Hắc Vân Vương không hề hài lòng với lời hồi đáp của chúng ta. Hắn đang thăm dò, không chỉ bằng tai mắt, mà còn bằng những hành động nhỏ nhặt, nhưng có dụng ý.”

Tô Mẫn đẩy một cuộn giấy về phía Lâm Dịch, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Đôi mắt nàng sắc sảo nhưng ẩn chứa sự lo lắng. “Đúng vậy, Đại nhân. Mạng lưới tình báo của chúng ta ở các thành trấn lân cận báo về rằng, trong ba ngày qua, số lượng thương nhân lạ mặt ra vào khu vực biên giới của chúng ta đã tăng đột biến. Họ không chỉ mua bán hàng hóa, mà còn thu thập tin tức một cách khá lộ liễu, đặc biệt là về tình hình quân sự và kinh tế của chúng ta. Một số trong số họ thậm chí còn cố gắng tiếp cận các quan chức địa phương cấp thấp, đưa ra những lời đề nghị mua chuộc mập mờ.”

Nàng dừng lại một chút, lật sang trang kế tiếp. “Không chỉ Hắc Vân Vương, một vài thế lực nhỏ lẻ ở phía Tây Nam, những kẻ vốn đang chen chân vào vùng đất của Vương Triều Hùng Sơn đã suy yếu, cũng có động thái tương tự, dù không rõ ràng bằng. Họ đang thử xem chúng ta có dễ bị lung lay không, hay chúng ta có sẵn sàng ngả về phe nào trong cuộc tranh giành quyền lực sắp tới.” Tô Mẫn dùng ngón tay thon dài chỉ vào một vài điểm trên tấm bản đồ quân sự trải rộng trên bàn, nơi những con sông và dãy núi được vẽ tỉ mỉ. “Đặc biệt là ở trấn Vọng Sơn và huyện Long Khê, các hoạt động thăm dò này diễn ra mạnh mẽ hơn cả. Có vẻ như Hắc Vân Vương đang muốn kiểm tra mức độ cảnh giác của chúng ta, cũng như khả năng phản ứng của quân đội.”

Chu Thiên gật đầu chậm rãi, chòm râu bạc khẽ đung đưa theo nhịp. Hắn đặt cuốn sách cũ xuống, đôi mắt ẩn chứa sự uyên bác nhìn về phía Lâm Dịch. “Đúng vậy, đây là một màn kịch dò xét lẫn nhau, một cuộc chơi tâm lý đầy nguy hiểm. Kẻ nào lộ yếu điểm trước, kẻ đó sẽ phải chịu thiệt thòi. Hắc Vân Vương đang cố gắng tìm ra điểm yếu của chúng ta, cả về mặt quân sự lẫn tinh thần. Hắn muốn biết liệu chúng ta có đủ cứng rắn để chống lại áp lực, hay sẽ bị bẻ gãy bởi những lời đường mật hoặc những hành động quấy nhiễu nhỏ nhặt. Điều quan trọng là chúng ta phải đọc vị được ý đồ sâu xa hơn của hắn, không chỉ là những hành động bề mặt này.”

Lâm Dịch nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu. Hắn cảm nhận được không khí se lạnh buổi đêm, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của giấy tờ cũ kỹ. Trong tâm trí hắn, vô số thông tin đang được phân tích, sắp xếp. Hắn nhớ lại những bài học từ thế giới hiện đại, về chiến tranh tâm lý, về các cuộc chiến tranh ủy nhiệm và các chiến dịch thông tin. Hắc Vân Vương có thể không biết những thuật ngữ đó, nhưng bản chất của các chiêu trò thì vẫn như vậy. “Hắn muốn chúng ta mất bình tĩnh, muốn chúng ta phản ứng thái quá, hoặc ngược lại, tỏ ra yếu ớt,” Lâm Dịch lẩm bẩm, ngón tay di chuyển chậm rãi trên bản đồ, chỉ vào khu vực biên giới phía Tây Bắc, nơi giáp ranh với lãnh thổ của Hắc Vân Vương. “Những thương nhân kia chỉ là mồi nhử. Quan trọng hơn là những gián điệp thực sự, những kẻ đang trà trộn sâu hơn vào các lớp xã hội của chúng ta. Hắn sẽ muốn biết liệu chúng ta có những liên minh tiềm năng nào, hay liệu có bất kỳ mâu thuẫn nội bộ nào có thể bị lợi dụng.”

Tô Mẫn gật đầu đồng tình, gương mặt nàng lộ vẻ suy tư. “Mạng lưới tình báo đã được chỉ thị để theo dõi sát sao. Chúng ta cũng đã tăng cường kiểm soát các tuyến đường thương mại quan trọng. Tuy nhiên, việc phát hiện và vô hiệu hóa những gián điệp tinh vi không phải là chuyện dễ dàng.”

Chu Thiên day day thái dương, giọng nói trầm hơn. “Đại nhân, chúng ta cần phải cẩn trọng với cả những lời đề nghị ‘giúp đỡ’ từ những thế lực nhỏ lẻ đó. Trong thời loạn lạc này, không có bữa trưa nào miễn phí. Họ có thể muốn lôi kéo chúng ta vào vòng xoáy tranh giành, hoặc tệ hơn, trở thành con tốt thí trong tay một kẻ mạnh hơn.” Hắn nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ cảnh báo. “Sự tàn bạo và mưu mô của Hắc Vân Vương không chỉ được thể hiện qua quân sự. Hắn ta là bậc thầy trong việc gieo rắc sự ngờ vực và chia rẽ.”

Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn trở nên kiên định hơn. Hắn biết Chu Thiên nói đúng. Hắn không thể chỉ đơn thuần phòng thủ. “Chúng ta cần một phản ứng khéo léo, không quá mạnh mẽ để tránh chọc giận Hắc Vân Vương ngay lập tức, nhưng cũng không quá yếu ớt để hắn xem thường,” Lâm Dịch nói, giọng đầy tính toán. “Tăng cường giám sát, nhưng không bắt bớ công khai trừ khi có bằng chứng không thể chối cãi. Hãy để chúng ta trở thành một ‘địa bàn’ khó nhằn để hoạt động. Đồng thời, củng cố nội bộ. Nâng cao tinh thần binh lính và dân chúng, đảm bảo nguồn cung lương thực và vật tư. Điều quan trọng nhất bây giờ là sự ổn định và đoàn kết bên trong.”

Hắn liếc nhìn Tô Mẫn. “Tô Mẫn, hãy tập trung vào việc phân tích các hoạt động kinh tế. Xem liệu có bất kỳ sự thao túng giá cả hay cố gắng phá hoại thị trường của chúng ta không. Ngoài ra, hãy bí mật cử thêm người ra ngoài, thu thập thông tin sâu hơn về Hắc Vân Vương, đặc biệt là những mâu thuẫn nội bộ hoặc những kẻ thù tiềm năng của hắn. Chúng ta cần hiểu rõ đối thủ hơn nữa.”

Tô Mẫn cúi đầu. “Rõ, Đại nhân. Mạng lưới tình báo sẽ được mở rộng ra các khu v��c sâu hơn trong lãnh thổ của Hắc Vân Vương. Chúng ta sẽ cố gắng tìm hiểu về cơ cấu quyền lực, các tướng lĩnh chủ chốt và đặc biệt là điểm yếu của hắn.”

Lâm Dịch quay sang Chu Thiên. “Tiên sinh, ngài hãy giúp ta phân tích những kịch bản có thể xảy ra. Hắc Vân Vương sẽ có những động thái quân sự nào nếu lời thăm dò này không mang lại kết quả như hắn mong muốn? Và làm thế nào để chúng ta có thể tận dụng thế mạnh của địa hình và sự đoàn kết của dân chúng để chống lại một cuộc tấn công tiềm tàng?”

Chu Thiên vuốt râu, trên môi nở một nụ cười nhẹ. “Lão phu đã có vài ý tưởng. Hắc Vân Vương tuy mạnh mẽ, nhưng hắn cũng có những hạn chế riêng. Chúng ta không thể đối đầu trực diện, nhưng có thể khiến hắn phải trả giá đắt cho mỗi bước tiến. Lão phu sẽ phác thảo một vài kế hoạch phòng thủ dựa trên binh pháp và địa hình.”

Lâm Dịch gật đầu. Hắn cảm thấy một chút nhẹ nhõm khi có những người cộng sự đáng tin cậy và tài giỏi như Tô Mẫn và Chu Thiên. Tuy nhiên, gánh nặng trên vai hắn vẫn còn rất lớn. Bình yên không tự đến, nó phải được giành lấy và bảo vệ bằng mọi giá. Hắn biết, việc Hắc Vân Vương không hài lòng với lời hồi đáp mập mờ của hắn báo hiệu những hành động quyết liệt hơn từ phía hắn, có thể là quân sự hoặc ngoại giao cưỡng ép. Sự thăm dò này chỉ là màn dạo đầu.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống dày đặc. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những đám mây, phủ lên dinh thự một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ. “Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” Lâm Dịch lẩm bẩm trong tâm trí. Hắn không thể ngồi chờ đợi, hắn phải hành động. Việc củng cố phòng thủ và mạng lưới tình báo là chưa đủ, hắn sẽ cần một chiến lược đối ngoại linh hoạt hơn để tạo dựng thế cân bằng hoặc thậm chí là liên minh nếu cần. Nhưng trước mắt, điều cần làm là củng cố vững chắc nền móng của mình.

***

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan màn sương dày đặc bao phủ biên giới, Lâm Dịch đã có mặt tại đồn gác tiền tiêu. Không khí ở đây nặng nề hơn bình thường, một sự căng thẳng vô hình len lỏi trong từng ngóc ngách của bức tường đá xám xịt. Mùi đất ẩm, mùi kim loại của vũ khí và mùi mồ hôi của những người lính trộn lẫn vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của vùng biên ải. Tiếng gió hú qua các khe hở trên tháp canh, hòa cùng tiếng bước chân tuần tra đều đặn của binh lính, tạo nên một bản nhạc đơn điệu nhưng đầy cảnh giác.

Lâm Dịch mặc một bộ y phục giản dị, tiện lợi cho việc di chuyển, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén và trầm tư như thường lệ. Khuôn mặt hắn hơi xanh xao do thiếu ngủ, nhưng vẻ kiên định vẫn không hề suy giảm. Bên cạnh hắn là Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn Lâm Dịch một cái đầu. Khuôn mặt chất phác của Đại Trụ mang một vết sẹo nhỏ trên má, một dấu tích của tai nạn thời thơ ấu, càng khiến vẻ ngoài của hắn thêm phần kiên nghị. Hắn mặc trang phục lao động của nông dân, nhưng thái độ lại vô cùng nghiêm túc và tập trung.

Họ cùng nhau đi dọc theo tuyến phòng thủ, kiểm tra từng chốt gác, từng góc tường. Lâm Dịch dừng lại trước một toán lính đang đứng gác, hỏi han tình hình một cách tỉ mỉ. Các binh sĩ, dù mệt mỏi sau một đêm tuần tra dài, vẫn đứng thẳng tắp, trả lời rõ ràng.

“Gia chủ, mấy ngày nay lính trinh sát báo cáo có dấu vết của người lạ ở khu vực rừng phía Bắc,” Vương Đại Trụ nói, giọng trầm đục, vang vọng trong không khí se lạnh buổi sớm. Hắn chỉ tay về phía khu rừng rậm rạp, nơi màn sương vẫn còn bao phủ dày đặc, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo. “Tuy không có hành động rõ ràng như đốt phá hay tấn công, nhưng những dấu vết đó chắc chắn không phải của dân thường săn bắn. Có những dấu chân lạ, cách thức di chuyển chuyên nghiệp, và một số cành cây bị bẻ gãy một cách cố ý để đánh dấu đường đi. Rõ ràng là có kẻ đang thăm dò.”

Lâm Dịch nheo mắt nhìn về phía rừng. Hắn hít một hơi sâu, không khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực. Hắn tưởng tượng ra những con mắt đang ẩn mình trong màn sương, quan sát từng động tĩnh của họ. Những dấu vết này, tuy nhỏ bé, nhưng lại là bằng chứng sống động cho những gì Tô Mẫn và Chu Thiên đã phân tích đêm qua. Sự xuất hiện của các dấu vết người lạ ở biên giới gợi ý về việc Hắc Vân Vương sẽ sử dụng các biện pháp gián điệp hoặc phá hoại ngầm để gây áp lực hoặc tìm kiếm điểm yếu.

“Tăng cường tuần tra, đặc biệt là vào ban đêm,” Lâm Dịch ra lệnh, giọng nói dứt khoát. Hắn quay sang Vương Đại Trụ, ánh mắt nghiêm nghị. “Không cần giao chiến, Đại Trụ. Tuyệt đối không được chủ động gây hấn. Nhiệm vụ của chúng ta lúc này là quan sát và báo cáo. Mọi động tĩnh dù nhỏ nhất cũng không được bỏ qua. Một chiếc lá rụng không đúng chỗ, một tiếng chim lạ, một dấu chân mờ nhạt... tất cả đều có thể là manh mối quan trọng. Hãy cho quân lính biết, sự kiên nhẫn và khả năng quan sát của họ lúc này quý giá hơn cả sức mạnh chiến đấu.”

Vương Đại Trụ gật đầu mạnh mẽ, nắm chặt nắm đấm. “Rõ, Gia chủ! Chúng tôi sẽ không để một con ruồi lọt qua mà không bị phát hiện.” Hắn quay sang các binh sĩ, truyền đạt mệnh lệnh của Lâm Dịch bằng giọng dõng dạc. Các binh sĩ ngay lập tức đáp lời, ánh mắt họ tràn đầy quyết tâm. Họ biết Gia chủ của họ không bao giờ đưa ra những mệnh lệnh vô ích.

Lâm Dịch tiếp tục đi dọc theo tường thành, đưa mắt quét qua từng góc khuất. Hắn dừng lại một chút, khẽ chạm tay vào phiến đá lạnh lẽo. Tường thành này không chỉ là một công trình phòng thủ, mà còn là biểu tượng cho sự kiên cường và ý chí của những người dân nơi đây. Hắn nhớ lại những ngày đầu, khi hắn chỉ là một thiếu niên gầy gò, vật lộn để sinh tồn. Giờ đây, hắn gánh vác trách nhiệm bảo vệ cả một vùng đất.

“Đại Trụ, hãy đảm bảo rằng các điểm yếu tiềm tàng của tường thành, đặc biệt là những nơi khuất tầm nhìn, đều được gia cố cẩn thận,” Lâm Dịch tiếp tục chỉ thị. “Ngoài ra, hãy chuẩn bị sẵn sàng các bẫy đơn giản trong rừng, nhưng không phải để giết người, mà là để làm chậm bước tiến của những kẻ xâm nhập và cảnh báo chúng ta. Chúng ta muốn chúng biết rằng chúng ta đang theo dõi, nhưng không muốn tuyên chiến.”

Vương Đại Trụ ghi nhớ từng lời dặn dò. Hắn hiểu �� của Lâm Dịch. Đây không phải là lúc để phô trương sức mạnh, mà là lúc để phô trương sự cảnh giác và trí tuệ. Hắn nhìn Lâm Dịch, trong lòng tràn đầy sự kính phục. Gia chủ của hắn không chỉ là một người có trí tuệ siêu việt, mà còn là một người có tầm nhìn xa trông rộng, luôn đặt sự an nguy của dân chúng lên hàng đầu.

Lâm Dịch đứng trên tháp canh cao nhất, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần nhô lên, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Màn sương dần tan, để lộ ra những ngọn núi trùng điệp và khu rừng xanh thẳm. Hắn biết, Hắc Vân Vương sẽ không bỏ cuộc chỉ vì vài lời hồi đáp mập mờ hay vài dấu vết bị phát hiện. Hắn ta là một con sói già, sẽ tiếp tục thử thách, tiếp tục thăm dò, cho đến khi tìm được điểm yếu. Việc Hắc Vân Vương không hài lòng với lời hồi đáp mập mờ của Lâm Dịch báo hiệu những hành động quyết liệt hơn từ phía hắn, có thể là quân sự hoặc ngoại giao cưỡng ép. Lâm Dịch nhận ra rằng việc củng cố phòng thủ và mạng lưới tình báo là chưa đủ, anh sẽ cần một chiến lược đối ngoại linh hoạt hơn để tạo dựng thế cân bằng hoặc liên minh. Nhưng tất cả những điều đó đều phải dựa trên một nền tảng vững chắc, đó là sự cảnh giác không ngừng nghỉ và sự đoàn kết của những người dân nơi đây.

Hắn khẽ thở dài. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn nhắc nhở chính mình. Và để sinh tồn trong thế giới này, đôi khi không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự khéo léo và trí tuệ. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai.

***

Đêm khuya, sau một ngày dài với những báo cáo căng thẳng và chỉ đạo liên tục, Lâm Dịch lại tìm về Hồ Sen Tĩnh Mịch. Trăng sáng vằng vặc trên cao, rải ánh bạc xuống mặt hồ phẳng lặng, nơi những đóa sen trắng muốt đang khoe sắc một cách thầm lặng dưới ánh đèn trời. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran từ xa và tiếng lá xào xạc trong gió nhẹ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên, an ủi tâm hồn mỏi mệt của hắn. Mùi hương hoa sen thanh khiết hòa cùng hơi nước mát lạnh và mùi đất ẩm ướt, giúp hắn cảm thấy phần nào được thư thái h��n.

Lâm Dịch ngồi lặng lẽ trên một phiến đá lớn bên bờ hồ, ánh mắt nhìn xa xăm vào mặt nước, nơi hình ảnh của hắn phản chiếu, cô độc nhưng kiên cường. Hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió đêm mơn man trên da thịt, cố gắng làm dịu đi những suy nghĩ hỗn loạn đang không ngừng quay cuồng trong đầu. Trong đầu hắn, những lời nói của Tô Mẫn và Chu Thiên, những báo cáo của Vương Đại Trụ, và những kịch bản có thể xảy ra cứ nối tiếp nhau hiện lên.

“Bình yên... thật sự là một thứ xa xỉ,” hắn lẩm bẩm trong nội tâm, giọng nói vang vọng trong sự tĩnh lặng của màn đêm. “Càng muốn giữ lấy nó, càng phải đối mặt với nhiều sóng gió. Ta đã từ chối quyền lực, từ chối danh vọng, chỉ mong một cuộc sống bình dị, an ổn. Nhưng quyền lực lại không chịu buông tha ta. Nó cứ như một con quỷ đói khát, không ngừng tìm cách nuốt chửng những gì ta trân quý.”

Lâm Dịch thở dài. Hắn nhớ lại những ngày đầu xuyên không, khi hắn chỉ khao khát được sống sót, được có một bữa ăn no, một mái nhà che mưa che nắng. Giờ đây, những khao khát ấy đã lớn hơn, nhưng cũng phức tạp hơn nhiều. Hắn muốn bảo vệ không chỉ bản thân, mà còn là gia đình, là những người dân đã tin tưởng hắn, là mảnh đất mà hắn đã đổ bao nhiêu công sức để xây dựng.

“Vậy thì, chỉ có thể càng mạnh mẽ hơn để bảo vệ những gì mình trân quý,” hắn tự nhủ, ánh mắt từ từ mở ra, trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Trong đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong thế giới cổ đại này, không còn là sự mệt mỏi hay hoài nghi, mà là một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. Hắn hiểu rằng, sự bình yên mà hắn khao khát không phải là một món quà từ trời ban, mà là một chiến thắng phải giành lấy và bảo vệ không ngừng nghỉ.

Hắn nhìn những đóa sen trắng muốt, chúng vẫn vươn mình lên khỏi bùn lầy, tinh khiết và kiên cường. Chúng không sợ bóng tối hay sự khắc nghiệt của đêm đông. Chúng chỉ lặng lẽ vươn lên, tỏa hương thơm dịu dàng. Có lẽ, hắn cũng phải như vậy.

“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” Lâm Dịch lại lẩm bẩm, câu nói quen thuộc như một lời nhắc nhở, một kim chỉ nam cho mọi hành động của hắn. Hắn không thể trông chờ vào sự công bằng hay may mắn. Hắn phải tự tạo ra vận mệnh của mình, tự bảo vệ những giá trị mà hắn tin tưởng.

Hắn biết, ván cờ này chỉ mới bắt đầu. Những động thái thăm dò từ Hắc Vân Vương và các thế lực khác sẽ ngày càng tinh vi và táo bạo hơn. Sẽ có những âm mưu lôi kéo, những lời đề nghị hấp dẫn, và cả những hành động gây hấn ngầm. Nhưng Lâm Dịch đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn sẽ không để bất cứ ai phá hoại bình yên mà hắn đã nỗ lực gây dựng.

Lâm Dịch đứng dậy, hít một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo nhưng trong lành của đêm khuya tràn ngập lồng ngực, mang theo hương sen dịu mát. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao vẫn lấp lánh như hàng ngàn đôi mắt đang dõi theo hắn. Bóng hình hắn in trên mặt nước hồ, không còn cô độc mà trở nên vững chãi hơn bao giờ hết. Hắn sẽ tiếp tục chiến đấu, không phải để xưng bá, không phải để trở thành một vị anh hùng vĩ đại trong lịch sử, mà là để bảo vệ thứ bình yên mong manh này, để bảo vệ những con người đã tin tưởng hắn. Đó là lựa chọn của hắn, và hắn sẽ gánh vác nó đến cùng, với trí tuệ và sự kiên cường của một người lạc thế. Con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng Lâm Dịch tin rằng, hắn có thể tạo ra một con đường riêng cho mình, một con đường dẫn đến một cuộc sống bình dị mà hắn hằng khao khát, dù có phải trải qua bao nhiêu sóng gió.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free