Lạc thế chi nhân - Chương 919: Mưu Kế Mập Mờ: Lời Hồi Đáp Giữa Dòng Loạn Thế
Ánh sao đêm rải xuống, soi sáng bóng hình cô độc nhưng kiên cường của Lâm Dịch bên Hồ Sen Tĩnh Mịch, như một lời hứa hẹn cho một chiến lược mới đầy phức tạp và thử thách sắp bắt đầu. Hắn đã đứng đó rất lâu, để cho gió đêm mơn man thổi qua gò má gầy gò, xua đi phần nào sự mỏi mệt trong tâm trí. Câu nói cuối cùng của hắn, “Chúng ta sẽ biến mình thành một ‘vùng đệm’, một ‘bức tường’, mà bất kỳ ai muốn vượt qua đều phải trả giá đắt,” vẫn văng vẳng trong không khí, đầy kiên quyết và ẩn chứa sự thách thức. Nhưng đó là lời nói của đêm tối, của những suy tư nội tâm. Ban ngày, đối mặt với thực tế nghiệt ngã, sự kiên quyết ấy cần được gói ghém trong vỏ bọc của sự khôn ngoan và mưu lược.
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi vào thư phòng chính của dinh thự, nơi Lâm Dịch đã có mặt từ sớm. Không khí trong căn phòng vốn dĩ luôn tĩnh lặng giờ đây lại mang một vẻ căng thẳng đến ngột ngạt. Trên chiếc bàn gỗ lim bóng loáng, những bản đồ chi chít ký hiệu, những cuộn giấy ghi chép dày đặc thông tin về các thế lực nổi dậy, và đặc biệt là dự thảo lời hồi đáp gửi Hắc Vân Vương, được trải rộng. Mùi mực mới, mùi giấy cũ và một chút hương trầm thoang thoảng từ lư hương đặt góc phòng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của những giờ phút suy tính chiến lược.
Lâm Dịch ngồi ở ghế chủ tọa, lưng thẳng, hai khuỷu tay đặt trên bàn, những ngón tay thon dài đan vào nhau, chống cằm. Vẻ trầm tư hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm của hắn như đang nhìn xuyên qua những con chữ, những bản đồ, để thấy rõ hơn bức tranh hỗn loạn của Đại Hạ. Hắn đã không ngủ nhiều đêm nay. Sau khi vị sứ giả kiêu ngạo của Hắc Vân Vương tạm thời rút lui, mang theo lời đề nghị hấp dẫn nhưng đầy cạm bẫy, gánh nặng trên vai hắn dường như càng thêm trĩu nặng. Hắn biết, mọi quyết định lúc này đều có thể thay đổi vận mệnh của cả một vùng đất, của hàng vạn con người đang đặt niềm tin vào hắn.
Tô Mẫn ngồi đối diện, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh nhưng cũng ẩn chứa vẻ ưu tư. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Lâm Dịch, đôi lúc lại liếc mắt nhìn Chu Thiên đang cẩn trọng đọc lại từng câu chữ trong dự thảo. Chu Thiên, với dáng người thư sinh, râu dài và cặp kính vẫn còn mới lạ ở thế giới này, trông có vẻ nghiêm trọng hơn mọi ngày. Hắn đẩy gọng kính lên sống mũi, ngón tay gõ nhẹ vào trang giấy, rồi ngẩng đầu nhìn Lâm Dịch.
“Hắc Vân Vương không phải kẻ đơn giản, Lâm đại nhân,” Chu Thiên mở lời, giọng trầm và dứt khoát. “Lời hứa hẹn càng đẹp, cái bẫy càng sâu. Hắn dùng danh vị Trấn Tây Vương và ba thành trì, nhưng thực chất là muốn chúng ta trở thành lá chắn sống, cản bước các thế lực khác ở phía Tây, trong khi hắn rảnh tay củng cố quyền lực ở trung tâm.”
Tô Mẫn tiếp lời, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao. “Chính xác. Chúng ta không thể từ chối thẳng thừng, điều đó sẽ khiến hắn mất mặt và có cớ để phát binh. Hắn là kẻ tàn bạo, sẽ không ngại dùng vũ lực để đạt được mục đích. Nhưng chúng ta cũng không thể chấp thuận, đó là tự chui đầu vào rọ, biến mình thành con cờ trong tay hắn. Khi hết giá trị lợi dụng, hắn sẽ vứt bỏ không chút thương tiếc.”
Lâm Dịch khẽ gật đầu, đồng ý với phân tích của hai người. Hắn đã lường trước điều này. “Tri thức là vũ khí mạnh nhất,” hắn thầm nghĩ, và giờ đây, tri thức ấy đang mách bảo hắn rằng sự khôn khéo trong lời ăn tiếng nói mới là chìa khóa.
“Chúng ta cần một lời hồi đáp mà hắn không thể bắt bẻ,” Lâm Dịch nói, giọng hắn trầm khàn, đôi mắt quét qua từng bản đồ. “Nhưng cũng không thể ép buộc ta. Một lời hứa hẹn mơ hồ, đủ để hắn nuôi hy vọng, nhưng không đủ để hắn dựa vào đó mà hành động. Một lời nói vừa đủ cứng rắn để hắn kiêng dè, vừa đủ mềm dẻo để hắn không biến ta thành kẻ thù công khai.”
Chu Thiên xoa xoa cằm, suy nghĩ. “Việc này đòi hỏi sự tinh tế cực độ. Hắc Vân Vương đã quen với việc các thế lực nhỏ hơn phải cúi đầu trước hắn. Bất kỳ sự chần chừ hay mập mờ nào cũng có thể bị coi là bất kính, thậm chí là khiêu khích.”
“Đó là lý do chúng ta phải tìm ra điểm cân bằng,” Tô Mẫn nói, nàng đưa ngón tay chỉ vào một đoạn trong dự thảo. “Đoạn này, ‘Trọng trách ổn định dân sinh, phát triển kinh tế là điều cấp bách nhất hiện tại’, có lẽ nên nhấn mạnh hơn. Đó là lý do chính đáng để chúng ta chưa thể hành động ngay lập tức, và cũng là cái cớ để chúng ta củng cố nội bộ, tích lũy thực lực.”
Lâm Dịch gõ nhẹ ngón tay lên bàn, nhịp điệu đều đặn như tiếng đồng hồ. Trong đầu hắn, vô số kịch bản đang chạy qua. Hắn là một người hiện đại, quen với việc giải quyết vấn đề bằng logic và dữ liệu. Nhưng ở thế giới này, những yếu tố cảm tính, danh dự, quyền lực lại đóng vai trò không kém phần quan trọng. Hắn phải học cách đọc vị những kẻ thống trị, những kẻ mà khái niệm "sinh tồn" của họ đồng nghĩa với "thống trị".
“Vậy thì, chúng ta hãy đặt trọng tâm vào ‘ổn định dân sinh’ và ‘phát triển kinh tế’,” Lâm Dịch quyết định. “Hắn sẽ hiểu rằng ta đang bận rộn với công việc nội bộ, nhưng cũng ngầm hiểu rằng ta đang củng cố sức mạnh. Hắn sẽ nghi ngờ, nhưng không có cớ để hành động ngay lập tức. Chúng ta cần thời gian, và đây là cách tốt nhất để câu giờ.”
Chu Thiên và Tô Mẫn gật đầu, bắt đầu chỉnh sửa lại dự thảo. Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra vườn cây xanh mướt. Hắn cảm thấy một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương đất ẩm và mùi lá cây. Hắn hít sâu, cố gắng giữ cho tâm trí mình được thanh thản. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến không tiếng súng, một ván cờ ngoại giao mà mỗi nước đi đều phải được tính toán kỹ lưỡng. “Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu,” hắn tự nhủ, “và để sinh tồn, đôi khi phải làm những việc không theo ý muốn, phải nói những lời không hoàn toàn chân thật.” Sự phức tạp của thế giới này đôi khi khiến hắn cảm thấy mệt mỏi, nhưng ánh mắt hắn vẫn không hề nao núng.
***
Chiều muộn, khi mặt trời đã bắt đầu ngả về phía Tây, nhuộm đỏ một góc trời, vị sứ giả của Hắc Vân Vương một lần nữa xuất hiện tại dinh thự của Lâm Dịch. Không khí trong khu tiếp khách trang trọng, nhưng ẩn chứa sự đối đầu ngầm. Tiếng lụa xào xạc của bộ y phục lộng lẫy trên người sứ giả, tiếng bước chân cẩn trọng của binh lính tuần tra bên ngoài, và mùi hương nhẹ từ lư trầm đặt ở giữa phòng, tất cả tạo nên một bức tranh của quyền lực và sự cảnh giác.
Lâm Dịch ngồi trên ghế chủ vị, vẻ mặt bình thản như mặt hồ thu, không một chút gợn sóng. Ánh mắt hắn, tuy nhiên, lại sắc bén, lướt qua vị sứ giả đang đứng thẳng người, thái độ vẫn còn kiêu ngạo như lần trước. Vương Đại Trụ, thân hình vạm vỡ, đứng sừng sững phía sau Lâm Dịch, ánh mắt cảnh giác quét qua vị sứ giả và tùy tùng của hắn, bàn tay to lớn của anh ta đặt nhẹ lên chuôi kiếm, sẵn sàng hành động nếu có bất kỳ dấu hiệu nào của sự bất trắc. Sự hiện diện của Vương Đại Trụ, một người chất phác nhưng kiên trung, như một lời nhắc nhở rằng dù Lâm Dịch có vẻ ngoài thư sinh, hắn không hề đơn độc.
Vị sứ giả đợi một lúc, sau khi hai bên đã hoàn tất nghi thức chào hỏi xã giao không mấy nồng nhiệt, hắn mới lên tiếng, giọng điệu vẫn mang theo chút áp đặt. “Lâm đại nhân đã có hồi đáp cho Vương gia chúng ta chưa? Vương gia rất mong chờ tin tức từ đại nhân.”
Lâm Dịch khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa nhiều ý nghĩa. “Bổn quan vô cùng cảm kích sự ưu ái của Hắc Vân Vương,” hắn nói, giọng điệu chậm rãi, từ tốn nhưng mỗi từ đều được lựa chọn cẩn thận. “Vùng đất này vừa trải qua loạn lạc, chiến tranh tàn phá, dân chúng lầm than. Hiện tại, trọng trách ổn định dân sinh, phát triển kinh tế là điều cấp bách nhất. Hàng vạn sinh mạng đang trông cậy vào ta, và ta không thể lơ là trách nhiệm này.”
Vị sứ giả chau mày, vẻ kiêu ngạo trên gương mặt hắn hơi chùng xuống. Hắn đã quen với việc các quan lại khác vội vàng dâng tấu chương, bày tỏ lòng trung thành ngay lập tức khi nhận được ân điển từ Hắc Vân Vương. Sự bình tĩnh và lời lẽ chậm rãi của Lâm Dịch khiến hắn cảm thấy khó chịu. “Ý của Lâm đại nhân là... không muốn cùng Vương gia gây dựng nghiệp lớn, thống nhất thiên hạ sao?” hắn cố nén vẻ khó chịu, hỏi vặn, cố gắng thăm dò ý đồ thực sự của Lâm Dịch.
Lâm Dịch vẫn giữ nụ cười nhẹ. “Không phải không muốn, mà là thời cơ chưa tới. Nếu vùng đất này có thể trở thành một điểm tựa vững chắc, một nguồn cung ứng ổn định giữa loạn thế, một pháo đài kiên cố ở phía Tây, đó chẳng phải cũng là đóng góp to lớn vào đại nghiệp của Vương gia sao? Một nền tảng vững chắc sẽ giúp Vương gia không phải bận tâm về hậu phương, có thể dồn toàn lực vào cuộc chiến phía trước.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào sứ giả, khiến đối phương phải né tránh. “Xin hãy chuyển lời đến Vương gia, Lâm Dịch nguyện ý củng cố nội bộ, chờ đợi thời cơ, và sẽ không bao giờ đứng về phía đối địch với Vương gia. Ta tin rằng, một khi dân an, vật phú, sức mạnh của vùng đất này sẽ còn lớn hơn bất kỳ danh hiệu hay chức vị trống rỗng nào.”
Lời hồi đáp của Lâm Dịch là một sự pha trộn khôn ngoan giữa sự tôn trọng và từ chối khéo léo. Hắn không nói “không”, nhưng cũng không nói “có”. Hắn hứa hẹn một sự trung lập được ngụy trang bằng lý do “phát triển nội bộ”, đồng thời ngầm khẳng định giá trị của vùng đất này như một “pháo đài” và “nguồn cung ứng”, chứ không phải là một “quân cờ” hay “lá chắn sống”. Hắn dùng chính sự “đóng góp vào đại nghiệp” của Hắc Vân Vương để biện minh cho việc không hành động ngay lập tức.
Vị sứ giả im lặng, ánh mắt hắn đảo qua Lâm Dịch, rồi dừng lại ở Vương Đại Trụ đang đứng như một pho tượng. Hắn cố gắng tìm kiếm một kẽ hở, một dấu hiệu của sự yếu đuối hay dao động, nhưng chỉ thấy sự kiên định và một vẻ bình thản đến khó hiểu. Hắn biết, lời nói của Lâm Dịch tuy không trực tiếp từ chối, nhưng lại khéo léo đẩy trách nhiệm về phía Hắc Vân Vương, buộc hắn phải chấp nhận một “sự hợp tác” không hoàn toàn như mong muốn.
Sau một lúc im lặng đáng sợ, vị sứ giả chắp tay. “Hạ quan đã rõ. Sẽ chuyển lời của Lâm đại nhân tới Vương gia.” Giọng hắn vẫn cố giữ sự trang trọng, nhưng trong ánh mắt đã lộ rõ vẻ nghi ngờ và tính toán. Hắn biết, Vương gia sẽ không hài lòng với lời hồi đáp này. Lâm Dịch đã thành công trong việc không biến mình thành kẻ thù công khai, nhưng cũng không thể biến mình thành đồng minh dễ sai khiến. Đây là một ván cờ khó.
Khi sứ giả cùng tùy tùng rời đi, tiếng bước chân họ dần xa, để lại sự im lặng trong khu tiếp khách. Lâm Dịch vẫn ngồi đó, ánh mắt dõi theo bóng dáng họ cho đến khi khuất hẳn. Hắn biết, đây chỉ là bước đi đầu tiên trong một cuộc chiến ngoại giao phức tạp. Hắc Vân Vương sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy.
Vương Đại Trụ tiến lên một bước, giọng trầm đục. “Đại nhân, hắn ta có vẻ không vui.”
Lâm Dịch khẽ thở dài, đứng dậy. “Dĩ nhiên là không vui. Hắn muốn ta cúi đầu, nhưng ta đã không làm thế. Hắn muốn ta trở thành công cụ, nhưng ta đã biến mình thành một ‘đối tác’ khó nhằn. Hắn sẽ nghi ngờ, sẽ thăm dò, nhưng ít nhất, chúng ta đã có thêm thời gian.” Hắn quay sang Vương Đại Trụ, ánh mắt trở nên nghiêm trọng. “Tăng cường cảnh giác, Đại Trụ. Hắc Vân Vương là một con sói già, hắn sẽ không bỏ cuộc dễ dàng. Hãy chuẩn bị cho những động thái tiếp theo của hắn.”
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả không gian. Lâm Dịch một mình đứng bên Hồ Sen Tĩnh Mịch, nơi ánh chiều tà hắt lên những đóa sen đang khép mình, tạo nên một khung cảnh bình yên đến nao lòng. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran từ xa, và tiếng lá xào xạc trong gió nhẹ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của thiên nhiên, đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và mưu mô mà hắn vừa phải đối mặt. Mùi hương thoang thoảng của hoa sen, hòa cùng hơi nước mát lạnh và mùi đất ẩm, giúp tâm trí hắn phần nào được thư thái.
Hắn thở dài, khẽ nhặt một chiếc lá sen vừa rụng, màu xanh thẫm của nó tương phản với màu đỏ cam của bầu trời. Trong lòng hắn là sự pha trộn giữa nhẹ nhõm vì đã hoàn thành bước đi ngoại giao quan trọng, và lo lắng về những phản ứng tiếp theo từ Hắc Vân Vương. “Bình yên... thật sự khó khăn đến vậy sao?” hắn tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí. “Mỗi bước đi đều phải tính toán, mỗi lời nói đều phải ẩn chứa mưu kế. Liệu ta có thể giữ vững mảnh đất này, giữ vững những người ta yêu thương, mà không phải nhuốm tay vào máu và quyền lực?”
Hắn biết rõ, lời hồi đáp mập mờ kia chỉ là một lời trì hoãn. Hắc Vân Vương sẽ không thể hài lòng hoàn toàn. Hắn ta là một kẻ tham vọng và tàn nhẫn, đã quen với việc mọi thứ phải theo ý mình. Lâm Dịch đã từ chối một cách khéo léo, nhưng sự từ chối ấy chắc chắn sẽ bị coi là một thách thức ngầm. Sẽ có những động thái “thăm dò” hoặc áp lực ngầm tiếp theo từ thế lực Hắc Vân, có thể là gián điệp, phá hoại kinh tế, hoặc thậm chí là những cuộc tấn công nhỏ lẻ ở biên giới.
Lâm Dịch nhắm mắt lại, hình dung ra những kịch bản có thể xảy ra. Hắn nhớ lại lời Chu Thiên, về sự tàn bạo và mưu mô của Hắc Vân Vương, về những tướng lĩnh cũ của Đại Hạ đã bị lợi dụng rồi vứt bỏ. Hắn không thể để mình và vùng đất này rơi vào tình cảnh tương tự. Sự kiên định của hắn trong việc bảo vệ vùng đất của mình mà không tham gia tranh bá, đó là một lựa chọn đầy thách thức nhưng cũng là nền tảng cho việc thiết lập một khu vực tự trị thực sự.
“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng,” hắn lại lẩm bẩm, câu nói quen thuộc như một lời nhắc nhở cho chính mình. Hắn không thể ngồi chờ đợi sự công bằng, hắn phải tự tạo ra nó. Điều đó có nghĩa là hắn phải luôn đi trước một bước, luôn chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.
Hắn mở mắt ra, ánh nhìn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết, ván cờ này chỉ mới bắt đầu. Sự nhấn mạnh vào việc củng cố nội bộ và thu thập tình báo không chỉ là lời biện minh cho Hắc Vân Vương, mà còn là chiến lược thực sự của hắn. Quân sự cần được huấn luyện kỹ càng hơn, công sự cần được gia cố, và mạng lưới tình báo cần phải được mở rộng để theo dõi mọi động thái của Hắc Vân Vương.
Lâm Dịch hít một hơi sâu, không khí se lạnh buổi hoàng hôn tràn ngập lồng ngực. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh. Bóng hình hắn in trên mặt nước hồ, cô độc nhưng kiên cường. Hắn sẽ tiếp tục chiến đấu, không phải để xưng bá, mà là để bảo vệ thứ bình yên mong manh này, để bảo vệ những con người đã tin tưởng hắn. Đó là lựa chọn của hắn, và hắn sẽ gánh vác nó đến cùng. Con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng Lâm Dịch tin rằng, với trí tuệ và sự kiên cường, hắn có thể tạo ra một con đường riêng cho mình, một con đường dẫn đến một cuộc sống bình dị mà hắn hằng khao khát.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.