Lạc thế chi nhân - Chương 918: Áp Lực Mới: Lời Mời Gọi Từ Kẻ Đối Địch
Ánh bình minh nhuộm đỏ rặng cây phía đông, xua tan màn đêm tĩnh mịch còn vương vấn trên mặt Hồ Sen Tĩnh Mịch. Không khí buổi sớm trong lành, mát dịu như tấm lụa mỏng vuốt ve làn da, mang theo mùi hương thanh khiết của sương mai và cỏ cây. Những đóa sen đêm qua còn khép cánh, giờ đây đã hé nở, phô bày vẻ đẹp tinh khôi dưới ánh nắng đầu ngày. Tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven hồ, tiếng côn trùng rỉ rả đêm qua đã im bặt, nhường chỗ cho bản giao hưởng nhẹ nhàng của một ngày mới.
Lâm Dịch rời Hồ Sen Tĩnh Mịch khi vầng thái dương đã nhô cao, nhuộm vàng cả một góc trời. Dù đêm qua hắn đã trằn trọc không yên với những suy tư, nhưng đôi mắt hắn vẫn ánh lên vẻ tinh tường, không một chút mệt mỏi. Hắn bước đi trên con đường đá cuội quen thuộc dẫn về dinh thự, mỗi bước chân đều vững vàng, dứt khoát. Bộ trang phục thô sơ, vá víu quen thuộc của hắn vẫn vậy, nhưng khí chất toát ra từ hắn dường như đã thêm phần kiên định, pha lẫn chút trầm mặc khó nói. Bình yên là thứ hắn khao khát, nhưng hắn hiểu rằng, để có được nó, đôi khi phải chấp nhận đánh đổi và đối mặt với những thử thách nghiệt ngã hơn.
Vừa bước vào cổng dinh thự, Vương Đại Trụ đã vội vàng bước tới, nét mặt lộ rõ vẻ căng thẳng xen lẫn cảnh giác. Thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn hẳn Lâm Dịch, Vương Đại Trụ trong bộ trang phục lao động quen thuộc, với vết sẹo nhỏ trên má vẫn còn hằn rõ, trông càng thêm phần rắn rỏi.
“Đại nhân, có khách.” Giọng Vương Đại Trụ trầm đục, không che giấu được vẻ khó chịu. “Một sứ giả, từ Hắc Vân Vương. Hắn đến từ sáng sớm, thái độ kiêu ngạo, lời lẽ phô trương, nói là mang theo ‘thành ý lớn’ của Hắc Vân Vương đến gặp ngài.”
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. Hắc Vân Vương? Một cái tên xa lạ hơn so với Vương Triều Hùng Sơn, nhưng gần đây lại nổi lên như một thế lực mới đầy tham vọng ở phía Bắc. Hắn đã nghe Chu Thiên nhắc đến vài lần, về sự tàn bạo và mưu mô của kẻ này. Xem ra, thời gian bình yên của hắn đã chấm dứt sớm hơn dự kiến.
“Dẫn hắn vào phòng tiếp khách.” Lâm Dịch nói, giọng điệu bình tĩnh lạ thường, như thể hắn đã sớm lường trước được điều này. “Chuẩn bị trà, và mời Tô Mẫn cùng Chu Thiên đến.”
Phòng tiếp khách trong dinh thự của Lâm Dịch được xây dựng theo phong cách đơn giản, mộc mạc nhưng vẫn toát lên vẻ trang trọng cần thiết. Các cột gỗ lim bóng loáng, bàn ghế được chạm khắc tinh xảo nhưng không quá cầu kỳ, tạo nên một không gian vừa ấm cúng vừa uy nghiêm. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, rọi vào những ô cửa giấy dầu, tạo nên những vệt sáng vàng nhạt trên nền gạch lát. Một lư hương nhỏ đặt ở góc phòng tỏa ra mùi hương trầm nhẹ, thanh tịnh, cố gắng xua đi cái không khí ngột ngạt sắp tới.
Khi Lâm Dịch bước vào, Tô Mẫn và Chu Thiên đã có mặt. Tô Mẫn, với dáng người thanh tú, gương mặt thông minh và đôi mắt sắc sảo ẩn chứa vẻ ưu tư, đang lật dở một cuốn sách cổ. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh nhạt, nhã nhặn và gọn gàng. Chu Thiên, vẫn với hình ảnh thư sinh quen thuộc, bộ râu dài và cặp kính gọng tròn, đang vuốt ve cuốn sách cũ nát trên tay. Nét mặt của cả hai đều nghiêm trọng, ánh mắt nhìn Lâm Dịch đầy vẻ lo lắng. Họ đã nhận được tin tức về vị sứ giả bất đắc dĩ này.
Lâm Dịch ngồi xuống ghế chủ, ánh mắt lướt qua hai người cố vấn của mình. Một cái gật đầu nhẹ nhàng từ hắn, như một lời trấn an, cũng là một lời nhắc nhở giữ vững thái độ.
Chẳng bao lâu sau, tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang. Vương Đại Trụ dẫn một người đàn ông lạ mặt bước vào. Kẻ này, chính là sứ giả của Hắc Vân Vương.
Hắn ta có một dáng vẻ vô cùng phô trương. Trang phục lụa là gấm vóc, thêu thùa hoa văn rồng phượng tinh xảo, màu sắc sặc sỡ đến mức chói mắt. Đầu đội mũ cánh chuồn, trên ngón tay đeo những chiếc nhẫn ngọc lớn. Cử chỉ của hắn ta đầy kiêu ngạo, mỗi bước đi đều mang theo một vẻ tự tin quá mức, như thể hắn đang bước trên chính sân nhà mình. Đôi mắt sắc bén của hắn lướt qua Lâm Dịch, Tô Mẫn và Chu Thiên, dừng lại một chút ở Lâm Dịch, rồi lại quét một vòng căn phòng, đánh giá mọi thứ với một thái độ bề trên.
Vương Đại Trụ, đứng ngay phía sau Lâm Dịch, khẽ hắng giọng, ánh mắt khó chịu lộ rõ khi nhìn thấy vẻ kiêu căng của sứ giả. Hắn biết Lâm Dịch không thích những kẻ phô trương như vậy.
Sứ giả tiến đến giữa phòng, không đợi Lâm Dịch lên tiếng, đã tự mình cất giọng, âm lượng vừa phải nhưng đủ để thể hiện sự tự phụ: “Bái kiến Lâm đại nhân. Hạ quan là Phùng Kính, phụng mệnh chủ công Hắc Vân Vương, đến đây mang theo thành ý và lời mời gọi chân thành nhất.” Hắn ta hơi cúi người, nhưng cái cúi đầu ấy mang nhiều vẻ ban ơn hơn là kính trọng.
Lâm Dịch vẫn giữ thái độ bình tĩnh, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt nhòa, không rõ ý tứ. “Không biết Hắc Vân Vương có điều gì chỉ giáo? Mời ngồi.” Hắn vẫy tay ra hiệu vào chiếc ghế đối diện, ánh mắt thăm dò không ngừng nghỉ trên khuôn mặt tự mãn của Phùng Kính. Hắn ta không vội ngồi, vẫn đứng thẳng, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Lâm Dịch, như muốn xuyên thấu mọi suy nghĩ.
“Đại nhân khách khí rồi.” Phùng Kính nói, giọng điệu mang theo chút hống hách cố hữu của kẻ quen được cưng chiều. “Lời mời gọi của Hắc Vân Vương không phải là chỉ giáo, mà là một cơ hội vàng, một vinh dự mà không phải ai cũng có được.” Hắn ta dừng lại một chút, để những lời nói của mình thẩm thấu vào không khí, rồi mới thong thả ngồi xuống, động tác vẫn đầy vẻ phô trương.
Lâm Dịch không đáp lời ngay. Hắn cầm chén trà lên, khẽ nhấp một ngụm. Hương trà thoang thoảng, thanh mát, giúp hắn giữ được sự tỉnh táo cần thiết. Hắn nhìn Tô Mẫn và Chu Thiên. Cả hai đều hiểu ý, vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, không nói một lời, nhưng ánh mắt cảnh giác không rời khỏi vị sứ giả kiêu ngạo kia. Vương Đại Trụ đứng sau lưng Lâm Dịch, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt dường như muốn phóng ra lửa.
“Mời sứ giả Phùng nói rõ.” Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu trầm ổn, không một chút biểu cảm thừa thãi. “Lâm mỗ đây vốn là người biên thùy thô kệch, không hiểu nhiều về những điều cao xa của vương triều. Thành ý của Hắc Vân Vương là gì, xin cứ nói thẳng.” Hắn dùng sự khiêm tốn giả tạo để thăm dò đối phương, đồng thời tự hạ thấp mình để giảm bớt sự cảnh giác của kẻ địch.
Phùng Kính nghe vậy, khóe môi khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười đắc thắng. Hắn ta cho rằng Lâm Dịch đang tỏ ra e dè, sợ hãi trước uy thế của Hắc Vân Vương. “Lâm đại nhân khiêm tốn quá rồi. Danh tiếng của ngài, dù ở tận biên thùy xa xôi, cũng đã vang đến tai chủ công Hắc Vân Vương. Ngài đã dẫn dắt một vùng đất hoang sơ trở thành một nơi trù phú, yên bình giữa loạn lạc, lại còn có thể đánh bại quân cướp, chống lại áp bức từ thế gia địa phương. Tài năng như vậy, há có thể gọi là thô kệch?”
Hắn ta ngừng lại, liếc nhìn Lâm Dịch, rồi lại tiếp tục, giọng điệu cao hơn một chút, đầy vẻ dụ dỗ: “Chủ công Hắc Vân Vương ngưỡng mộ tài năng của Lâm đại nhân đã lâu, tiếc rằng ngọc quý lại bị chôn vùi nơi biên ải hẻo lánh này. Ngài ấy biết Lâm đại nhân là một người có chí lớn, không cam chịu cuộc sống tầm thường. Nay thiên hạ đại loạn, chính là thời cơ cho những anh hùng lập công danh. Hắc Vân Vương ngỏ ý mời Lâm đại nhân gia nhập đại nghiệp bình định thiên hạ của ngài ấy.”
Lâm Dịch vẫn im lặng lắng nghe, ánh mắt không hề dao động. Nội tâm hắn lại đang phân tích từng lời nói của Phùng Kính. “Chí lớn? Anh hùng? Hắc Vân Vương này thật biết cách nói lời ngon ngọt, cố gắng chạm vào 'tự ái' của những kẻ có tham vọng. Nhưng ta thì khác. Ta chỉ muốn sự bình yên, không phải danh vọng.” Hắn tự nhủ, một cảm giác mỉa mai thoáng qua trong lòng.
Phùng Kính thấy Lâm Dịch không đáp lời, tưởng hắn đã bị lay động, càng được đà lấn tới. Hắn ta vung tay, giọng điệu trở nên hào sảng hơn, cố gắng vẽ ra một bức tranh rực rỡ trước mắt Lâm Dịch.
“Hắc Vân Vương thành ý, không muốn Lâm đại nhân phải chịu thiệt thòi. Ngài ấy sẵn lòng phong cho ngài chức vị ‘Trấn Tây Vương’, cai quản toàn bộ vùng đất phía Tây này, bao gồm cả vùng đất của ngài hiện tại và ba thành trì phì nhiêu lân cận! Hơn nữa, quân đội của ngài sẽ được sát nhập vào Hắc Vân quân, nhưng vẫn giữ quyền tự chủ dưới trướng ngài, và sẽ được trang bị tốt nhất, lương bổng hậu hĩnh nhất! Chúng ta cùng nhau dẹp loạn, chia sẻ thiên hạ, kiến tạo một vương triều mới hùng mạnh!”
Lời đề nghị của Phùng Kính vang vọng trong căn phòng, mang theo một sức nặng khó tin. Trấn Tây Vương! Ba thành trì! Giữ quyền tự chủ quân đội! Đây là một điều kiện hấp dẫn hơn rất nhiều so với lời mời gọi từ Vương Triều Hùng Sơn trước đó, không chỉ là chức quan nhỏ mà là một tước vị vương giả, cùng quyền lực thực sự trên một vùng đất rộng lớn.
Nội tâm Lâm Dịch chợt dậy sóng. “Trấn Tây Vương? Ba thành trì? Hào phóng đến đáng ngờ. Hắc Vân Vương này tham vọng không nhỏ, nhưng cũng thật mưu mô. Hắn muốn lợi dụng sức mạnh của mình để bình định phía Tây, biến mình thành một quân cờ... nhưng một quân cờ có giá trị. Hắn muốn ta làm mũi nhọn, đi đánh dẹp những thế lực nhỏ khác ở phía Tây, mở rộng lãnh thổ cho hắn, và đồng thời giữ vững biên cương khỏi những kẻ thù khác. Một nước cờ vừa lợi dụng, vừa kiềm chế.”
Lâm Dịch ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Phùng Kính. Hắn nhận thấy vẻ đắc ý trong mắt vị sứ giả. Hắn biết, nếu hắn tỏ ra một chút do dự, Phùng Kính sẽ càng được đà ép buộc.
Bên cạnh hắn, Tô Mẫn khẽ động môi, một làn truyền âm nhỏ chỉ đủ để Lâm Dịch nghe thấy: “Hắn đang vẽ ra một giấc mộng hão huyền, nhưng cũng là một lời hứa quá lớn. Phải chăng hắn muốn chúng ta trở thành mũi nhọn, đi tiên phong hứng chịu mọi rủi ro, đẩy chúng ta vào vòng xoáy chiến tranh?”
Chu Thiên cũng khẽ lắc đầu, ánh mắt ẩn chứa vẻ khinh bỉ đối với sự phô trương của Phùng Kính. Lâm Dịch hiểu ý. Cả hai cố vấn của hắn đều nhìn thấu bản chất của lời đề nghị này.
Lâm Dịch đặt chén trà xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng sắc gọn. “Ân tình của Hắc Vân Vương, Lâm mỗ xin ghi nhớ.” Hắn nói, giọng điệu vẫn bình thản. “Nhưng vùng đất này của ta mới gây dựng, nhân dân còn chưa yên ổn, kinh tế còn đang phải gánh chịu nhiều khó khăn. E rằng khó lòng gánh vác trọng trách ‘Trấn Tây Vương’ lớn như vậy.” Hắn khéo léo từ chối, không trực tiếp, không đắc tội, vẫn giữ một thái độ tôn trọng bề ngoài.
Phùng Kính nhíu mày. Hắn không ngờ Lâm Dịch lại có thể từ chối một cách khéo léo như vậy, không lộ ra một chút tham lam hay sợ hãi nào. “Lâm đại nhân quá khiêm tốn rồi. Chính vì vùng đất này của ngài còn non trẻ, còn cần sự che chở của một thế lực hùng mạnh như Hắc Vân Vương, nên ngài ấy mới ban cho ngài cơ hội này. Có Hắc Vân Vương làm chỗ dựa, tài nguyên dồi dào, binh sĩ tinh nhuệ, ngài sẽ dễ dàng ổn định và phát triển vùng đất phía Tây, biến nó thành một pháo đài v��ng chắc cho Hắc Vân Vương triều.”
Hắn ta nói thêm, giọng điệu mang chút áp lực ẩn giấu: “Chủ công biết Lâm đại nhân là người trọng tình nghĩa, không muốn phụ lòng những người đã tin tưởng đi theo mình. Hắc Vân Vương sẽ đảm bảo cho sự an toàn và phồn thịnh của tất cả bá tánh trong vùng đất của ngài. Đây không chỉ là một lời mời gọi, mà còn là một cơ hội để Lâm đại nhân chứng tỏ tài năng, và mang lại bình yên thực sự cho người dân.”
Lâm Dịch lắng nghe. Hắn nhận ra Phùng Kính đang cố gắng đánh vào tâm lý của hắn, vào khát vọng bình yên và trách nhiệm của hắn đối với người dân. Nhưng hắn không phải kẻ ngốc. Hắn biết, bình yên dưới sự bảo hộ của kẻ khác luôn đi kèm với cái giá là sự lệ thuộc và mất tự do.
“Sứ giả Phùng nói chí phải.” Lâm Dịch gật đầu, vẻ mặt trầm tư. “Nhưng việc lớn như thế này, Lâm mỗ không thể một mình quyết định được. Cần phải bàn bạc kỹ lưỡng với các thuộc hạ, và cần thời gian để cân nhắc. Mong sứ giả Phùng rộng lòng cho Lâm mỗ thêm vài ngày suy nghĩ.”
Hắn không trực tiếp từ chối, cũng không chấp nhận, chỉ xin thời gian trì hoãn. Đây là chiến thuật quen thuộc của hắn, mua thời gian để thu thập thêm thông tin và chuẩn bị đối sách. Phùng Kính lộ rõ vẻ không hài lòng, nhưng cũng không tiện ép quá. Hắn ta biết, một kẻ như Lâm Dịch không dễ dàng khuất phục.
“Được thôi.” Phùng Kính cuối cùng cũng gật đầu, nhưng ánh mắt sắc bén của hắn ta vẫn đầy vẻ nghi ngờ. “Hắc Vân Vương là một người rộng lượng, sẽ cho Lâm đại nhân thời gian để suy nghĩ. Nhưng xin Lâm đại nhân nhớ kỹ, cơ hội không phải lúc nào cũng có. Hắc Vân Vương triều đang trên đà thống nhất thiên hạ, và ngài ấy không có quá nhiều kiên nhẫn để chờ đợi.”
Hắn ta đứng dậy, lại cúi đầu một cách chiếu lệ, rồi quay người rời đi, bước chân vẫn đầy vẻ kiêu ngạo. Vương Đại Trụ nhanh chóng đi theo, tiễn hắn ra ngoài, ánh mắt không rời khỏi bóng lưng của vị sứ giả cho đến khi hắn khuất hẳn.
Khi cánh cửa phòng tiếp khách khép lại, Tô Mẫn và Chu Thiên đồng loạt thở phào một tiếng nhẹ nhõm.
“Tên này đúng là cáo già.” Vương Đại Trụ quay trở lại, vẻ mặt khó chịu vẫn còn nguyên. “Lời lẽ thì ngọt như mía lùi, nhưng ánh mắt lại như muốn nuốt sống người khác.”
Lâm Dịch không nói gì. Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng. Ánh nắng đã gay gắt hơn, nhưng trong lòng hắn, một cơn gió lạnh lẽo đang thổi qua.
Buổi hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Hồ Sen Tĩnh Mịch lại khoác lên mình vẻ đẹp huyền ảo. Gió nhẹ thổi qua mặt hồ, mang theo hương sen dịu mát. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran từ xa, và tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng, nhưng trong lòng Lâm Dịch, sự tĩnh lặng ấy chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh.
Lâm Dịch ngồi trên phiến đá quen thuộc cạnh bờ hồ, Tô Mẫn và Chu Thiên ngồi đối diện hắn. Không khí trầm lắng bao trùm, chỉ có tiếng gió xạc xào và tiếng sóng vỗ nhẹ. Khuôn mặt Lâm Dịch trầm tư, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi những vệt sáng cuối cùng của ngày đang dần tắt.
“Hắc Vân Vương này không hề đơn giản.” Lâm Dịch cuối cùng cũng lên tiếng, giọng hắn trầm khàn, mang theo một sự mệt mỏi hiếm thấy. “Lời mời gọi quá mức hấp dẫn, nhưng sau lưng lại ẩn chứa lưỡi dao sắc bén. Hắn không chỉ muốn ta dẹp loạn, mà còn muốn kiểm soát hoàn toàn vùng đất của ta, biến ta thành một quân cờ, một chốt chặn ở phía Tây.”
Tô Mẫn gật đầu, ánh mắt sắc lạnh. “Lời đề nghị nghe có vẻ hào phóng, nhưng thực chất là một cái lồng vàng. Nếu chấp nhận, chúng ta sẽ trở thành công cụ của hắn, và khi giá trị lợi dụng cạn kiệt, kết cục sẽ không thể lường trước được. Hắn dùng danh vị và quyền lực để mua chuộc, nhưng cái giá phải trả sẽ là sự tự do và độc lập của chúng ta.”
Chu Thiên đẩy gọng kính, nét mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết. “Thế lực Hắc Vân Vương mới nổi lên ở phía Bắc, chỉ trong vài năm đã nhanh chóng nuốt chửng nhiều lãnh thổ nhỏ, từ các thế gia cho đến các vương quốc nhỏ ven biên giới. Hắn nổi tiếng tàn bạo, nhưng cũng rất giỏi thu phục nhân tâm bằng những lời hứa hẹn hào nhoáng. Rất nhiều tướng lĩnh cũ của Đại Hạ, những kẻ không có chỗ đứng trong loạn thế, đã đầu quân cho hắn, nhưng không ít người đã bị phế truất hoặc mất mạng một cách bí ẩn sau khi hoàn thành nhiệm vụ của mình. Hắn là một kẻ độc ác, mưu mô, không từ thủ đoạn để đạt được mục đích.”
Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tươi mát của không khí, mùi hương của nước và sen. Bình yên của Hồ Sen Tĩnh Mịch, dù mong manh, vẫn là thứ hắn khao khát và muốn bảo vệ. Nó là biểu tượng cho cuộc sống mà hắn đã xây dựng, cho những giá trị mà hắn tin tưởng.
Nội tâm hắn vang vọng một tiếng thở dài. “Bình yên... thật không dễ dàng chút nào. Càng muốn tránh xa, càng bị cuốn vào. Hắc Vân Vương này còn nguy hiểm hơn Vương Triều Hùng Sơn. Hùng Sơn còn có chút kiêng dè, nhưng Hắc Vân Vương lại là kẻ tàn bạo, không ngại dùng vũ lực để đạt được điều mình muốn. Lời từ chối khéo léo liệu có đủ để ngăn chặn một kẻ như vậy?”
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận áp lực đang đè nặng lên vai. Hắn không phải là một vị thần, cũng không có khả năng tiên tri. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong quá khứ, cố gắng vận dụng tri thức và mưu lược của mình để tồn tại và bảo vệ những người hắn trân trọng.
“Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.” Hắn lại lẩm bẩm, câu nói quen thuộc như một lời nhắc nhở cho chính mình. Hắn không thể mong đợi sự công bằng từ những kẻ mạnh hơn, từ những kẻ chỉ biết dùng vũ lực để đạt được mục đích. Hắn phải tự tạo ra công bằng cho chính mình, bằng cách trở nên mạnh mẽ, khôn ngoan hơn.
Lâm Dịch mở mắt ra, ánh mắt trở nên kiên định hơn bao giờ hết. “Chúng ta cần một kế sách khôn ngoan hơn, không chỉ là trì hoãn. Lời từ chối lần này sẽ khó khăn hơn rất nhiều. Hắn sẽ không chấp nhận một câu trả lời mơ hồ. Hắn sẽ thăm dò, sẽ gây áp lực, thậm chí có thể dùng đến những thủ đoạn bẩn thỉu. Cần phải cho hắn thấy giá trị của chúng ta, nhưng cũng phải khiến hắn không dám động thủ, không dám biến chúng ta thành kẻ thù.”
Hắn đứng dậy, bước đến mép hồ, ánh mắt nhìn thẳng về phía chân trời nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh. Bóng hình hắn in trên mặt nước, c�� độc nhưng kiên cường.
“Kế sách này, cần phải vừa cứng rắn vừa mềm dẻo. Vừa cho hắn thấy thực lực, vừa khiến hắn phải kiêng dè. Chúng ta sẽ không trở thành Trấn Tây Vương của hắn, nhưng cũng không thể trở thành kẻ thù công khai. Chúng ta sẽ biến mình thành một ‘vùng đệm’, một ‘bức tường’, mà bất kỳ ai muốn vượt qua đều phải trả giá đắt.”
Lâm Dịch hít một hơi sâu, bàn tay nắm chặt. Ngọn lửa ý chí trong lòng hắn vẫn bùng cháy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhiều hiểm nguy hơn nữa. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tiếp tục chiến đấu, không phải để xưng bá, mà là để bảo vệ thứ bình yên mong manh này, để bảo vệ những con người đã tin tưởng hắn. Đó là lựa chọn của hắn, và hắn sẽ gánh vác nó đến cùng. Ánh sao đêm rải xuống, soi sáng bóng hình cô độc nhưng kiên cường của Lâm Dịch bên Hồ Sen Tĩnh Mịch, như một lời hứa hẹn cho một chiến lược mới đầy phức tạp và thử thách sắp bắt đầu.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.