Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 917: Củng Cố Nền Móng: Chiến Lược Ứng Phó Giữa Loạn Thế

Lâm Dịch vẫn đứng đó, bên khung cửa sổ mở rộng, nhìn ra phía chân trời đang ửng hồng. Bình minh đã lên, mang theo một ngày mới, một khởi đầu mới, nhưng cũng là một thử thách mới. Con đường phía trước sẽ đầy gian nan, đầy rẫy những mưu kế thâm độc và những cuộc đối đầu không tiếng súng. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bình yên không tự nhiên mà có, nó phải được bảo vệ, bằng mọi giá. Hắn đã lựa chọn con đường của riêng mình, con đường không phải để xưng bá, mà là để tìm kiếm và bảo vệ một thứ bình yên mong manh trong loạn thế. Đó là một thử thách vĩnh quyền, một cuộc chiến mà Lâm Dịch đã sẵn sàng đối mặt, với sự kiên định vào lý tưởng của mình và niềm tin vào sức mạnh của tri thức. Tiếng bước chân của các cố vấn đã tắt hẳn, chỉ còn lại sự tĩnh mịch bao trùm căn phòng nghị sự, kéo theo một sự nặng nề vô hình đang đè nặng lên đôi vai gầy của hắn.

Đêm đã khuya, ánh nến trong phòng nghị sự lay động yếu ớt, như hơi thở mong manh của một ngọn đèn sắp tàn. Ngoài kia, vầng trăng đã lên cao, rắc ánh bạc lạnh lẽo lên những mái nhà và con đường làng còn chìm trong giấc ngủ. Lâm Dịch không hề cảm thấy mệt mỏi, dù thân hình có phần gầy gò, đôi mắt vẫn giữ được vẻ sắc bén hiếm có. Hắn biết, một khi đã gieo hạt giống của một quyết định trọng đại, thì việc chăm sóc và bảo vệ nó còn quan trọng hơn gấp bội. Chiếu thư từ Vương Triều Hùng Sơn, một thế lực đang trỗi dậy mạnh mẽ giữa Đại Hạ đang tan rã, không chỉ là một lời mời gọi đơn thuần, mà còn là một mũi tên độc tẩm mật, vừa hứa hẹn vinh hoa vừa ẩn chứa hiểm nguy chết người.

"Không trực tiếp nói 'không'..." Hắn lẩm bẩm, giọng nói chìm trong tĩnh lặng. "Nhưng cũng không thể dễ dàng chấp nhận." Mấy chữ đơn giản ấy lại ẩn chứa cả một biển mưu lược. Thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự bình yên mà hắn khao khát cho vùng đất này cũng sẽ không tự nhiên mà đến. Nó phải được giành lấy, được bảo vệ bằng trí tuệ và cả sức mạnh.

Lâm Dịch quay lại bàn nghị sự, nơi những bản đồ cũ kỹ vẫn còn trải rộng, những chấm đỏ, xanh đánh dấu các thế lực lân cận vẫn còn đó. Hắn vuốt nhẹ lên tấm bản đồ, cảm nhận từng nếp gấp đã hằn sâu theo năm tháng, như những vết sẹo của lịch sử. Mỗi một quyết định của hắn không chỉ ảnh hưởng đến bản thân, đến gia đình, mà còn đến hàng ngàn sinh mạng đang đặt niềm tin vào hắn. Gánh nặng ấy đè lên vai hắn không chỉ là trách nhiệm của một người lãnh đạo, mà còn là nỗi ám ảnh của một người hiện đại bị cuốn vào dòng chảy của lịch sử cổ đại, nơi mà mạng người đôi khi rẻ rúng hơn một hạt gạo.

Hắn nhớ lại lời Tô Mẫn, nàng thông minh và sắc sảo, luôn là một trợ thủ đắc lực trong mọi kế sách. "Thần đã soạn thảo một bản nháp, tập trung vào việc biểu lộ sự 'cân nhắc kỹ lưỡng' và 'thời cơ chưa chín muồi' để trì hoãn. Đồng thời, chúng ta sẽ cử người tìm hiểu sâu hơn về nội tình của Hùng Sơn và các thế lực khác." Lâm Dịch gật gù. Khéo léo trì hoãn, đó là bước đi đầu tiên và cũng là then chốt. Việc đó sẽ mua cho họ thời gian, tài nguyên quý giá nhất trong loạn thế. Thời gian để củng cố nội lực, thời gian để thu thập thông tin, và thời gian để chuẩn bị cho bất kỳ kịch bản nào.

Rồi đến Chu Thiên, vị thư sinh uyên bác với bộ râu dài và cặp kính đặc trưng, luôn là kho tàng kiến thức sống của vùng đất này. "Tình hình phía Tây đang có biến, Vạn Lý Môn có vẻ đang tìm cách liên minh với..." Giọng Chu Thiên trầm tĩnh, mỗi lời nói đều được cân nhắc kỹ lưỡng, mang theo trọng lượng của những thông tin tình báo quý giá. Lâm Dịch biết, thông tin là vũ khí mạnh nhất trong thế giới này, đôi khi còn hơn cả đao kiếm. Việc nắm bắt tình hình các thế lực khác, những liên minh ngầm, những mâu thuẫn nội bộ, sẽ giúp hắn điều chỉnh chiến lược một cách linh hoạt. Một nước cờ sai lầm có thể dẫn đến họa diệt thân.

Lâm Dịch nhắm mắt lại, một nụ cười nhạt nhòa thoáng hiện trên môi. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất." Câu nói đó, tự lúc nào đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của hắn. Khi không có thiên phú tu luyện, khi không có 'bàn tay vàng' của một kẻ xuyên không điển hình, thứ duy nhất hắn có thể dựa vào chính là bộ óc của mình, là những kiến thức từ một nền văn minh khác. Đó là lợi thế duy nhất, và hắn sẽ tận dụng nó đến cùng.

Hắn mở mắt, ánh mắt vẫn còn một chút tơ máu do thức khuya, nhưng lại bừng lên một vẻ kiên định đến lạ. Hắn cầm lấy Cẩm Nang Kế Sách đặt trên bàn, lật từng trang. Đây không phải là một cuốn sách thông thường, mà là tập hợp những ghi chép, những phân tích, những dự đoán của chính hắn về cục diện Đại Hạ. Từng nét chữ trên đó đều là thành quả của những đêm dài trằn trọc, những suy tính không ngừng nghỉ.

"Chu Thiên sẽ soạn thảo thư phản hồi," Lâm Dịch tự nhủ. "Bức thư đó phải vừa tôn trọng, vừa ẩn ý, vừa thể hiện sự độc lập không thể xâm phạm." Hắn hình dung trong đầu từng câu chữ, từng cách dùng từ. Không thể quá yếu đuối để họ xem thường, nhưng cũng không thể quá cứng rắn để chọc giận một con hổ đang đói mồi. Đó là một nghệ thuật, một màn trình diễn cân bằng trên dây thép.

Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ một lần nữa. Gió đêm thổi nhẹ qua, mang theo hơi sương lạnh lẽo. Bình yên... cái thứ bình yên mà hắn đã dày công xây dựng cho vùng đất này, cho những người dân đã tin tưởng hắn, liệu có giữ được không? Loạn thế đã đến, và hắn biết rằng, sẽ có lúc, những mưu lược khôn khéo nhất cũng không thể tránh khỏi sự đối đầu trực diện. Nhưng ít nhất, hắn sẽ đảm bảo rằng khi thời khắc đó đến, họ sẽ không bị động.

Lâm Dịch chợt nhớ đến Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu, những người đàn ông chất phác nhưng trung thành tuyệt đối. "Cứ giao việc huấn luyện binh sĩ cho chúng tôi, chủ công! Chúng tôi sẽ biến mỗi người dân thành một chiến binh, mỗi ngôi nhà thành một pháo đài!" Lời nói của Vương Đại Trụ còn văng vẳng bên tai hắn, mạnh mẽ và đầy nhiệt huyết. Trần Nhị Cẩu, với sự ngây ngô nhưng nhanh nhẹn, cũng là một cánh tay đắc lực. Họ là nền tảng, là xương sống của lực lượng phòng thủ.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình, bàn tay đã từng quen với bàn phím máy tính, nay lại chai sần vì cầm kiếm, vì lao động. Cuộc đời đã đưa hắn từ một đô thị hiện đại về một thế giới cổ đại khắc nghiệt, từ một người bình thường trở thành một người lãnh đạo bất đắc dĩ. Hắn không có tham vọng xưng bá, không có giấc mộng đế vương. Tất cả những gì hắn muốn, chỉ là một cuộc sống bình dị, bên cạnh những người hắn yêu thương, trên một vùng đất mà hắn đã đổ mồ hôi công sức xây dựng.

Nhưng loạn thế không cho phép sự bình yên ấy tồn tại dễ dàng. Nó đòi hỏi sự lựa chọn, sự chiến đấu. Và hắn, Lâm Dịch, đã chọn con đường của mình. Hắn sẽ không buông xuôi. Hắn sẽ bảo vệ nó, bằng mọi giá, bằng mọi mưu lược, bằng mọi sức lực có thể.

Trước khi chìm vào giấc ngủ ngắn ngủi, Lâm Dịch ghi thêm vài dòng vào cuốn Cẩm Nang Kế Sách, những chỉ thị chi tiết về việc củng cố phòng thủ, rà soát kho lương, và tăng cường trinh sát. Hắn biết, công việc chỉ mới bắt đầu. Ánh nến dần tắt, bóng tối bao trùm căn phòng, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một ngọn lửa ý chí vẫn bừng cháy, soi sáng con đường phía trước.

***

Sáng sớm, không khí biên giới trong lành, mang theo hơi lạnh se sắt của buổi bình minh vùng cao nguyên, len lỏi qua từng kẽ đá, từng tán lá. Mặt trời vừa hé rạng phía đông, rải những tia nắng vàng nhạt đầu tiên lên những đỉnh núi đá xám xịt, tạo thành một bức tranh hùng vĩ nhưng cũng đầy khắc nghiệt. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong bụi cây, xen lẫn với tiếng lính tuần tra hô to khẩu hiệu, tiếng vũ khí va chạm lạch cạch khi binh sĩ đang luyện tập.

Lâm Dịch cùng Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu đang đi thị sát đồn gác biên giới, nơi được xây dựng kiên cố bằng đá tảng và gỗ lim. Đây là tuyến phòng thủ đầu tiên và quan trọng nhất của vùng đất, nơi đối mặt trực tiếp với những mối đe dọa từ bên ngoài. Dù thân hình Lâm Dịch vẫn còn gầy gò, đôi mắt hơi xanh xao vì thiếu ngủ, nhưng bước chân hắn lại vững vàng, ánh mắt sắc bén quét qua từng góc nhỏ của đồn gác, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Trang phục của hắn vẫn là bộ đồ thô sơ, màu xanh xám, đã sờn cũ nhưng sạch sẽ, càng làm nổi bật vẻ trầm tư, kiên nghị trên khuôn mặt.

Binh trưởng Triệu, một người lính già dặn với khuôn mặt sạm nắng và vết sẹo dài trên má, đang đứng chờ đón họ ở cổng chính. Hắn mặc giáp trụ gọn gàng, toát lên vẻ rắn rỏi, kỷ luật. "Tham kiến Lâm Dịch đại nhân, Vương Đại Trụ, Trần Nhị Cẩu!" Hắn cúi đầu chào, giọng nói trầm và dứt khoát, mang theo khí chất của một người lính dày dạn trận mạc.

"Không cần đa lễ, Binh trưởng Triệu." Lâm Dịch phất tay, ánh mắt dừng lại ở hàng rào phòng thủ. "Tình hình huấn luyện và tiến độ công sự thế nào rồi?"

Binh trưởng Triệu lập tức bước tới, chỉ tay về phía những công sự mới được gia cố. "Thưa Lâm Dịch đại nhân, theo chỉ thị của ngài, chúng tôi đã tăng cường huấn luyện binh sĩ mới, đặc biệt là về khả năng phòng thủ trong địa hình đồi núi. Các chốt gác đã được nâng cấp, pháo đài tạm được xây thêm ở các điểm cao chiến lược. Hệ thống cảnh báo sớm bằng khói và tiếng trống cũng đã được hoàn thiện và thử nghiệm nhiều lần. Tất cả các binh sĩ đều sẵn sàng chiến đấu, thưa ngài Lâm Dịch. Tinh thần rất cao!"

Vương Đại Trụ, với thân hình vạm vỡ, cao lớn, khuôn mặt chất phác nhưng ánh mắt đầy kiên quyết, vỗ vai Binh trưởng Triệu. "Đúng vậy, huynh cứ yên tâm. Đệ đã cho người gia cố lại các điểm yếu dọc theo tuyến biên giới, đặc biệt là các khe núi và đường mòn bí mật. Chúng ta cũng đã dự trữ thêm gỗ, đá để sẵn sàng dựng rào cản bất cứ lúc nào." Giọng hắn to và rõ ràng, đôi khi hơi cục cằn nhưng không hề ác ý.

Lâm Dịch gật đầu, đi chậm rãi dọc theo bức tường đá. Hắn dùng tay chạm vào những phiến đá sần sùi, kiểm tra độ chắc chắn của chúng. "Phòng tuyến không chỉ cần kiên cố, mà còn phải linh hoạt. Đặc biệt chú ý đến lương thực và nước uống dự trữ, Binh trưởng Triệu. Một đội quân có thể chiến đấu hiệu quả không chỉ nhờ vũ khí, mà còn nhờ cái bụng no và tinh thần vững vàng." Hắn quay sang Vương Đại Trụ. "Vương Đại Trụ, hãy đảm bảo các giếng nước ngầm và nguồn suối được bảo vệ an toàn. Xây thêm các hầm chứa nước nếu cần. Trong trường hợp bị bao vây, nước còn quan trọng hơn lương thực."

"Rõ, Lâm Dịch đại nhân!" Binh trưởng Triệu và Vương Đại Trụ đồng thanh đáp lời.

Trần Nhị Cẩu, vóc dáng trung bình, gương mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng và nhanh nhẹn, cũng chạy theo sau, tay cầm một cuốn sổ nhỏ ghi chép. "Thưa đại ca, kho lương ở đồn gác đã được lấp đầy, đủ dùng cho binh sĩ trong nửa năm. Chúng ta cũng đã có kế hoạch vận chuyển lương thực dự phòng từ kho chính lên đây nếu tình hình khẩn cấp."

Lâm Dịch quay người, nhìn ra xa về phía những ngọn đồi trùng điệp. "Tốt lắm, Nhị Cẩu. Nhưng không được chủ quan. Nửa năm là chưa đủ. Hãy chuẩn bị cho kịch bản một năm, thậm chí là lâu hơn. Loạn thế này, không ai biết trước được điều gì. Các kho lương thực phải được phân tán, không tập trung vào một chỗ duy nhất để tránh bị phá hủy. Và hãy tính toán kỹ lưỡng lượng nước tiêu thụ. Một người hiện đại như hắn, Lâm Dịch hiểu rõ hơn ai hết tầm quan trọng của logistic trong chiến tranh. Chiến tranh không chỉ là những trận giao tranh đẫm máu, mà còn là cuộc chiến về nguồn lực, về khả năng duy trì sự sống.

Hắn tiếp tục đi, kiểm tra các chốt canh gác. Một binh sĩ trẻ đang đứng gác, tay nắm chặt ngọn giáo, ánh mắt cảnh giác quét ngang đường chân trời. Lâm Dịch dừng lại, nhìn vào mắt anh ta. "Ngươi tên gì?"

"Bẩm đại nhân, tiểu nhân là A Cường!" Binh sĩ trẻ đứng thẳng người, giọng hơi run.

"A Cường, ngươi biết nhiệm vụ của mình không?" Lâm Dịch hỏi, giọng trầm ổn.

"Dạ, bẩm đại nhân! Bảo vệ biên cương, bảo vệ người dân, không cho kẻ địch lọt qua!" A Cường đáp dứt khoát.

Lâm Dịch gật đầu. "Tốt. Hãy nhớ, mỗi người lính ở đây không chỉ bảo vệ một vùng đất, mà còn bảo vệ một gia đình, một cuộc sống bình yên. Sứ mệnh của các ngươi là cao cả. Hãy luôn giữ cảnh giác, nhưng cũng phải biết cách bảo vệ chính mình." Hắn vỗ nhẹ vai A Cường, rồi tiếp tục đi.

Đi qua khu vực huấn luyện, những âm thanh "hắc! hắc!" vang dội khi binh sĩ đang thực hiện các bài tập chiến đấu. Lâm Dịch dừng lại quan sát. "Binh trưởng Triệu, các bài tập phản ứng nhanh, đặc biệt là khả năng rút lui và tái tập hợp khi bị tấn công bất ngờ, đã được đưa vào huấn luyện chưa?"

"Dạ thưa đại nhân, chúng tôi đã có những buổi tập dượt thường xuyên. Đặc biệt là các bài tập di chuyển trong địa hình phức tạp, và kỹ năng ẩn nấp, phục kích." Binh trưởng Triệu báo cáo chi tiết.

Lâm Dịch suy tư. "Tốt. Nhưng hãy nhớ, không phải lúc nào cũng cần đối đầu trực diện. Đôi khi, rút lui chiến thuật để bảo toàn lực lượng, sau đó tìm cơ hội phản công, mới là thượng sách. Hãy huấn luyện binh sĩ về tầm quan trọng của việc bảo toàn mạng sống, không phải để họ sợ hãi, mà là để họ biết giá trị của mỗi sinh mạng, và sử dụng nó một cách hiệu quả nhất trên chiến trường. Phòng thủ chủ động và khả năng rút lui linh hoạt là hai yếu tố then chốt."

Hắn nhặt một cành cây khô dưới đất, vẽ lên nền đất bụi bặm một sơ đồ chiến thuật đơn giản, chỉ ra cách bố trí binh lực, cách sử dụng địa hình để tạo lợi thế, và cách thiết lập các tuyến phòng thủ phụ trợ. Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu tán thành.

"Mỗi chốt gác phải là một mắt xích độc lập, có khả năng tự chiến đấu trong một khoảng thời gian nhất định, nhưng cũng phải có khả năng hỗ trợ nhau khi cần. Các đường hầm bí mật, các lối thoát hiểm cũng cần được xây dựng và giữ bí mật tuyệt đối." Lâm Dịch nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời. Hắn biết, dù có chuẩn bị kỹ đến mấy, chiến tranh vẫn là một điều kinh khủng, một canh bạc mà không ai muốn đặt cược. Nhưng hắn buộc phải chuẩn bị.

"Đệ sẽ lập tức triển khai thêm người để đào các đường hầm, huynh yên tâm!" Vương Đại Trụ nói, giọng đầy vẻ quyết tâm. "Chúng tôi sẽ không để Hùng Sơn dễ dàng đặt chân vào vùng đất này!"

Trần Nhị Cẩu cũng vỗ ngực hùng hổ. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Kẻ nào dám đến, Nhị Cẩu sẽ cho chúng biết tay!"

Lâm Dịch nhìn hai người, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Hắn không đơn độc. Hắn có những người tin tưởng và sẵn sàng chiến đấu vì lý tưởng của hắn. Đó là thứ sức mạnh vô hình, nhưng lại là yếu tố quyết định nhất trong mọi cuộc chiến. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai, nhưng hắn tin rằng, với sự đoàn kết và ý chí của những con người này, họ sẽ vượt qua tất cả. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi bụi, mồ hôi, và kim loại thoang thoảng trong không khí. Đó là mùi của sự sẵn sàng, mùi của cuộc sống ở biên thùy.

***

Giữa trưa, ánh nắng vàng rực rỡ đổ xuống con đường chính của vùng đất tự trị, làm cho không khí trở nên sống động và ồn ào hơn bao giờ hết. Quán Ăn Đại Phong, một tòa nhà gỗ hai tầng nằm ngay trung tâm, đang tấp nập khách ra vào. Tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười nói rôm rả, tiếng đầu bếp xèo xèo món ăn trên chảo nóng, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí ấm áp, mời gọi. Mùi thức ăn phong phú, gia vị nồng nàn, dầu ăn thơm lừng lan tỏa khắp phố, khiến bất kỳ ai đi ngang qua cũng phải nuốt nước bọt.

Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu tìm một góc khuất trong quán, chọn một bàn cạnh cửa sổ để tiện quan sát. Hắn gọi một bát mì đơn giản và một chén trà nóng. Dù đã được cải thiện rất nhiều so với thời kỳ đầu mới xuyên không, nhưng cơ thể Lâm Dịch vẫn giữ vẻ gầy gò, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải. Hắn thích những bữa ăn đơn giản như vậy, vừa đủ chất, vừa không gây chú ý.

Trong khi Trần Nhị Cẩu vui vẻ gọi thêm mấy món đặc sản của quán, Lâm Dịch bắt đầu lắng nghe những mẩu chuyện vặt vãnh từ các bàn ăn xung quanh. Hắn luôn coi những quán ăn, chợ búa là những "trung tâm tình báo" hiệu quả nhất, nơi tin tức được lan truyền nhanh chóng và đôi khi, những manh mối quan trọng nhất lại ẩn chứa trong những câu chuyện phiếm tưởng chừng vô thưởng vô phạt. Ánh mắt hắn không ngừng quét qua đám đông, quan sát thái độ, trang phục của từng người. Đặc biệt là những người có vẻ ngoài khác lạ, những thương nhân lạ mặt, hay những kẻ giang hồ mang theo kiếm bên hông.

"Thưa đại ca, xưởng dệt đã tăng công suất gấp đôi, lương thực trong kho cũng đã đủ dùng cho một năm nếu có biến." Trần Nhị Cẩu hào hứng báo cáo, miệng vẫn còn nhồm nhoàm thức ăn. "Mấy ngày nay, chúng ta còn xuất khẩu được vải sang mấy trấn lân cận, thu về không ít bạc trắng đâu ạ!"

Lâm Dịch khẽ gật đầu, nhấp một ngụm trà. "Tốt lắm, Nhị Cẩu. Nhưng không thể lơ là. Một năm lương thực là đủ cho tình huống bình thường, nhưng nếu là chiến tranh tổng lực hoặc bị phong tỏa dài hạn, thì sao?" Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt sắc sảo nhìn Trần Nhị Cẩu. "Cần phải có kế hoạch dự phòng cho mọi tình huống. Hãy tìm hiểu xem có nguồn nguyên liệu nào có thể khai thác thêm không. Đặc biệt là lương thực và các nguyên liệu thiết yếu cho sản xuất vũ khí, y phục."

"Dạ, đệ sẽ cho người đi dò la ngay!" Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa, vẻ mặt nghiêm túc hơn hẳn. "Chúng ta còn có thể khai thác thêm mỏ sắt ở phía Bắc, đại ca thấy sao?"

"Mỏ sắt thì tốt, nhưng cần cân nhắc kỹ lưỡng về chi phí và nhân lực. Ưu tiên hàng đầu vẫn là lương thực và các vật tư y tế. Một đội quân khỏe mạnh mới có thể chiến đấu bền bỉ." Lâm Dịch nói, rồi lại hướng tai về phía một bàn gần đó. Hai thương nhân đang nói chuyện to tiếng về việc giá lúa gạo ở phía Tây đang tăng vọt, và một số con đường vận chuyển đã bị chặn bởi "quân cướp" – cái tên mỹ miều mà các thế lực mới nổi dùng để che đậy hành động phong tỏa và cướp bóc của mình.

"Tình hình phía Tây... Vạn Lý Môn sao?" Lâm Dịch lẩm bẩm, nội tâm bắt đầu suy tính. Lời Chu Thiên tối qua về Vạn Lý Môn tìm cách liên minh với thế lực nào đó chợt hiện về. Việc giá lúa gạo tăng và đường vận chuyển bị chặn cho thấy sự bất ổn đang lan rộng, và có thể là dấu hiệu của một cuộc xung đột sắp bùng nổ giữa các phe phái.

"Đại ca, huynh có nghe thấy gì không?" Trần Nhị Cẩu hỏi nhỏ, cũng bắt đầu ý thức được việc Lâm Dịch đang làm.

"Ừm." Lâm Dịch khẽ đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi những người xung quanh. "Nhị Cẩu, sau bữa này, hãy cử thêm người đi thu thập tin tức ở các trấn lân cận, đặc biệt là về giá cả hàng hóa, tình hình giao thương và những tin đồn về các thế lực mới nổi. Càng chi tiết càng tốt. Chúng ta cần biết rõ ai đang làm gì, ở đâu."

Hắn ăn uống một cách chậm rãi, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi con người và hàng hóa đang tấp nập qua lại. Cuộc sống bình thường vẫn diễn ra, nhưng bên dưới bề mặt yên bình ấy, những dòng chảy ngầm của quyền lực và mưu đồ đang cuộn xiết. Hắn cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, một thứ áp lực vô hình đang đè nặng lên mọi thứ.

"Về việc mở rộng sản xuất," Lâm Dịch tiếp lời, "hãy tập trung vào việc đa dạng hóa cây trồng, không chỉ lúa gạo. Khoai, sắn, các loại đậu, càng nhiều càng tốt. Chúng ta không thể đặt tất cả trứng vào một giỏ. Và các xưởng dệt, ngoài vải vóc thông thường, hãy nghiên cứu sản xuất thêm quần áo ấm, bền chắc cho binh sĩ. Vật tư y tế cũng là ưu tiên. Hãy liên hệ với các dược liệu sư, thu mua các loại thảo dược quý hiếm, chuẩn bị cho kịch bản có nhiều người bị thương."

Trần Nhị Cẩu ghi chép cẩn thận từng lời của Lâm Dịch. "Đệ hiểu rồi, đại ca. Chúng ta sẽ làm mọi thứ để vùng đất này tự chủ hoàn toàn."

Lâm Dịch nhìn Trần Nhị Cẩu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn. "Tốt lắm. Hãy nhớ, tự chủ không chỉ là về vật chất, mà còn là về tinh thần. Chúng ta phải đủ mạnh mẽ để không phụ thuộc vào bất kỳ thế lực nào bên ngoài. Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và muốn sinh tồn trong loạn thế này, phải tự mình đứng vững."

Bữa trưa kết thúc, Lâm Dịch cùng Trần Nhị Cẩu rời khỏi Quán Ăn Đại Phong. Tiếng ồn ào và mùi thức ăn vẫn còn vương vấn phía sau, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, những thông tin mới thu thập được đã bắt đầu được sắp xếp, phân tích, trở thành những mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn về cục diện loạn thế. Bước chân hắn vẫn vững vàng, nhưng trong lòng, hắn biết rằng gánh nặng trên vai mình ngày càng nặng thêm.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Ánh nắng cuối ngày rải rác những vệt vàng cam lên mặt Hồ Sen Tĩnh Mịch, nơi những đóa sen trắng, sen hồng đang dần khép cánh, chìm vào giấc ngủ yên bình. Không khí dịu mát, gió nhẹ thổi qua mặt hồ, tạo ra những gợn sóng lăn tăn và mang theo hương sen thoang thoảng. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran từ xa, và tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của tự nhiên.

Lâm Dịch ngồi trên một phiến đá lớn cạnh bờ hồ, ánh mắt dõi theo những đóa sen đang khép mình. Khuôn mặt hắn lúc này không còn vẻ sắc bén, căng thẳng như khi ở phòng nghị sự hay đồn gác, mà thay vào đó là sự trầm tư, đôi khi mang chút hoài niệm. Bộ trang phục thô sơ, vá víu của hắn hòa lẫn vào màu sắc của cảnh vật xung quanh, khiến hắn trông như một phần của khung cảnh bình yên này.

Hắn đã trải qua một ngày dài, với những quyết định, chỉ thị liên tục. Từ việc soạn thảo thư phản hồi ngoại giao đầy mưu lược cùng Tô Mẫn và Chu Thiên, đến việc thị sát đồn gác biên giới, củng cố phòng thủ cùng Vương Đại Trụ và Binh trưởng Triệu, và cuối cùng là nắm bắt tình hình kinh tế, xã hội qua những mẩu tin tức vụn vặt cùng Trần Nhị Cẩu. Mọi thứ đều đang vận hành theo kế hoạch, nhưng trong lòng hắn, một sự lo lắng vẫn âm ỉ cháy.

"Bình yên... cái giá phải trả cho sự bình yên này sẽ là gì?" Hắn tự hỏi, giọng nói nhỏ đến mức gần như chìm vào tiếng gió. "Liệu mình có đủ sức bảo vệ nó không?"

Nỗi lo lắng ấy không phải là sự yếu đuối, mà là gánh nặng của một người lãnh đạo, một người phải chịu trách nhiệm cho số phận của hàng ngàn sinh mạng. Hắn không phải là một vị thần, cũng không có khả năng tiên tri. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị mắc kẹt trong quá khứ, cố gắng vận dụng tri thức và mưu lược của mình để tồn tại và bảo vệ những người hắn trân trọng.

Hắn nhớ lại những lời hứa hẹn hào nhoáng trong chiếu thư của Vương Triều Hùng Sơn, những lời lẽ hoa mỹ che đậy dã tâm thôn tính. Hắn đã từ chối chúng, một cách khéo léo, nhưng liệu sự khéo léo ấy có đủ để tránh được một cuộc chiến không thể tránh khỏi hay không? Loạn thế này, quyền lực thường đi kèm với sự tàn khốc. Không phải ai cũng chấp nhận việc một vùng đất nhỏ bé lại có thể đứng vững và từ chối lời mời gọi của một thế lực hùng mạnh.

"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Hắn lại lẩm bẩm, câu nói quen thuộc như một lời nhắc nhở cho chính mình. Hắn không thể mong đợi sự công bằng từ những kẻ mạnh hơn, từ những kẻ chỉ biết dùng vũ lực để đạt được mục đích. Hắn phải tự tạo ra công bằng cho chính mình, bằng cách trở nên mạnh mẽ, khôn ngoan hơn.

Hắn nhặt một viên đá nhỏ, nhẵn thín dưới chân, cầm nó trong lòng bàn tay. Viên đá lạnh ngắt, nhưng lại mang một vẻ đẹp đơn giản, nguyên sơ. Hắn ném nhẹ viên đá xuống mặt hồ. "Tõm!" Một tiếng động nhỏ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Những gợn sóng lăn tăn lan tỏa ra khắp mặt hồ, từ tâm điểm nhỏ bé ấy, dần dần vươn ra xa, chạm đến bờ, rồi lại tan biến.

Giống như cuộc đời hắn vậy. Một viên đá nhỏ bé ném vào dòng chảy của lịch sử, tạo ra những gợn sóng, những thay đổi. Dù có muốn hay không, hắn đã trở thành một phần của dòng chảy ấy. Và những gợn sóng mà hắn tạo ra, liệu sẽ dẫn đến sự bình yên hay một cơn bão lớn hơn?

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tươi mát của không khí, mùi hương của nước và sen. Sự bình yên của Hồ Sen Tĩnh Mịch, dù mong manh, vẫn là thứ hắn khao khát và muốn bảo vệ. Nó là biểu tượng cho cuộc sống mà hắn đã xây dựng, cho những giá trị mà hắn tin tưởng.

Hắn đứng dậy, ánh mắt nhìn thẳng về phía chân trời nơi hoàng hôn đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm và những vì sao lấp lánh. Đôi mắt sâu thẳm của hắn giờ đây không còn mang vẻ trầm tư mà thay vào đó là sự kiên định. Dù con đường phía trước có chông gai đến mấy, dù phải đối mặt với bao nhiêu hiểm nguy, hắn cũng sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tiếp tục chiến đấu, không phải để xưng bá, mà là để bảo vệ thứ bình yên mong manh này. Đó là lựa chọn của hắn, và hắn sẽ gánh vác nó đến cùng. Ánh sao đêm rải xuống, soi sáng bóng hình cô độc nhưng kiên cường của Lâm Dịch bên Hồ Sen Tĩnh Mịch. Ngọn lửa ý chí trong lòng hắn vẫn bùng cháy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free