Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 916: Hội Nghị Thầm Lặng: Giải Mã Hứa Hẹn Ẩn Giấu

Bầu trời vẫn âm u ngoài khung cửa sổ thư phòng, nhưng những ngọn nến vàng vọt bên trong lại thắp sáng một không khí căng thẳng, nghiêm nghị. Tấm bản đồ Đại Hạ đã cũ kỹ, sờn góc, giờ đây được trải rộng trên mặt bàn gỗ lớn, những đường mực đỏ, xanh đánh dấu các thế lực đang nổi lên, các điểm yếu và điểm mạnh, hiện rõ mồn một dưới ánh nến chập chờn. Tiếng gió rít qua khe cửa nghe như một lời nhắc nhở không ngừng về sự bất ổn của thời cuộc, nhưng trong căn phòng này, chỉ có tiếng hít thở trầm chậm và tiếng giấy sột soạt thỉnh thoảng vang lên, nặng trĩu những suy tư.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình gầy gò của hắn hơi nghiêng về phía trước, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng chi tiết trên bản đồ, rồi dừng lại trên tấm "Chiếu thư chiêu mộ" đang nằm im lìm ở giữa bàn. Tấm chiếu thư được làm từ lụa hảo hạng, chữ viết bay bổng, nhưng trong mắt Lâm Dịch, nó nặng hơn cả một tảng đá, không phải vì giá trị vật chất, mà vì trọng lượng của quyết định mà nó mang theo. Mùi mực mới còn vương vấn trên tấm chiếu thư hòa lẫn với mùi gỗ đánh bóng của chiếc bàn và mùi trà nóng thoang thoảng từ ấm trà đặt cạnh, tạo nên một hỗn hợp hương vị vừa trang trọng, vừa ẩn chứa một sự nguy hiểm khó tả.

"Mời chư vị xem qua," Lâm Dịch lên tiếng, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy kiên định, phá vỡ sự im lặng ngột ng��t. Hắn không cần phải nói rõ là mời xem thứ gì, bởi lẽ ai nấy trong phòng đều đã quá rõ. "Lời mời này, vừa là cơ hội, vừa là cạm bẫy." Hắn nhấp một ngụm trà, vị chát của trà lan tỏa trong khoang miệng, giúp hắn giữ được sự tỉnh táo cần thiết. Trong đầu hắn, những suy nghĩ hiện đại luân chuyển nhanh như chớp. *Cơ hội? Đúng, cơ hội để có được nguồn lực khổng lồ, để phô trương sức mạnh. Nhưng cái giá phải trả là gì? Sự độc lập? Tự do? Hay là mạng sống của những người mình trân trọng?* Hắn vẫn luôn tin rằng, sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự bình yên, tự chủ chính là nền tảng vững chắc nhất cho sự sinh tồn đó.

Tô Mẫn ngồi đối diện Lâm Dịch, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh giờ đây lộ rõ vẻ nghiêm nghị. Nàng cầm cây bút lông, đầu bút nhọn hoắt như sẵn sàng ghi chép bất cứ điều gì. Đôi mắt sắc sảo của nàng nheo lại khi nhìn vào tấm chiếu thư, những phân tích logic đã bắt đầu hình thành trong tâm trí. "Thưa chủ công, theo thiếp thấy, Vương Triều Hùng Sơn đang muốn mượn thế của người để làm bàn đạp. Sự hứa hẹn về quyền cao chức trọng này, e rằng không hề đơn giản. Họ không chỉ muốn một cá nhân Lâm Đại Ca, họ muốn cả vùng đất này, cả những thành quả Đại Ca đã vất vả gầy dựng." Giọng Tô Mẫn rành mạch, từng lời đều có trọng lượng. Nàng chỉ tay vào một khu vực trên bản đồ, nơi Vương Triều Hùng Sơn đang kiểm soát. "Khu vực này, vốn dĩ là biên thùy, lại nằm ở vị trí chiến lược, là cửa ngõ để tiến sâu vào trung nguyên. Nếu chúng ta chấp thuận, chúng ta sẽ trở thành mũi nhọn, hứng chịu mọi đòn tấn công từ các thế lực khác. Hùng Sơn ngồi sau hưởng lợi, còn chúng ta... sẽ là người đổ máu."

Chu Thiên, vị cố vấn về lịch sử và thông tin tình báo, râu dài, đeo kính, gật gù đồng tình. Ông lật giở một cuộn tài liệu cũ kỹ, ánh mắt uyên bác pha lẫn chút ưu tư. "Đúng vậy. Tình hình Đại Hạ hiện tại như nồi da xáo thịt. Mỗi thế lực đều có tham vọng riêng, và không ai muốn chia sẻ bánh ngọt. Vương Triều Hùng Sơn, dù tự xưng là chính thống, nhưng bản chất cũng chỉ là một thế lực cát cứ muốn mở rộng lãnh thổ. Những lời hứa hẹn về quyền lực, về một tương lai thịnh vượng... chỉ là mật ngọt chết ruồi. Lão phu đã đọc qua vô số sử sách, những ví dụ về kẻ bị lợi dụng, bị biến thành quân cờ rồi bị vứt bỏ khi hết giá trị không đếm xuể. Hùng Sơn không phải là ngoại lệ. Họ sẽ không bao giờ thực sự tin tưởng một thế lực mới nổi, đặc biệt là một thế lực đã chứng minh được khả năng độc lập và phát triển như chúng ta."

Lão Hồ, với thân hình gầy gò, lưng còng, đôi mắt tinh anh nheo lại dưới hàng lông mày bạc phơ, khẽ thở dài. Ông đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ chạm vào mặt gỗ nghe thật nhỏ nhưng lại đầy sức nặng. "Nước sâu cá lớn, Dịch nhi. Không có bữa ăn nào là miễn phí cả." Lời nói của ông đơn giản, nhưng lại ẩn chứa kinh nghiệm sống hàng chục năm, kinh nghiệm về sự khắc nghiệt của thế giới này. "Người đời thường bị che mắt bởi cái lợi trước mắt, quên đi cái giá phải trả. Cái giá của quyền lực, của danh vọng, thường là chính bản thân mình, là những người mình yêu thương, là sự bình yên mà mình hằng mong ước." Ông nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy thấu hiểu, như đã đọc được những giằng xé trong lòng hắn. "Một khi đã bước chân vào vòng xoáy tranh bá, khó lòng thoát ra được. Giống như con thiêu thân lao vào lửa, biết là chết nhưng vẫn không thể cưỡng lại được ánh sáng hào nhoáng đó."

Lâm Dịch lắng nghe từng lời, không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn biết, những lời phân tích này là vô giá. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và những cố vấn này chính là kho tàng tri thức của hắn. Hắn chỉ tay vào các điểm trên bản đồ, những khu vực giáp ranh với Hùng Sơn, nơi những cuộc xung đột nhỏ lẻ đã bắt đầu nổ ra. "Vậy thì, theo chư vị, nếu chúng ta chấp thuận, chúng ta sẽ được gì và mất gì? Và nếu từ chối, hậu quả sẽ ra sao?" Hắn muốn nghe những phân tích đa chiều, những góc nhìn khác nhau, để có thể đưa ra một quyết định sáng suốt nhất. Hắn không phải là kẻ tự phụ, luôn sẵn sàng lắng nghe ý kiến từ những người xung quanh.

Tô Mẫn cầm lấy cây bút lông, bắt đầu ghi chép những điểm chính trên một cuộn giấy bạch. "Nếu chấp thuận, chúng ta sẽ có được danh nghĩa chính thống từ một vương triều đang vươn lên, có thể huy động binh lực và tài nguyên từ Hùng Sơn. Điều này sẽ giúp chúng ta mở rộng thế lực nhanh chóng. Tuy nhiên, cái mất mát là không thể đong đếm. Chúng ta sẽ mất đi sự độc lập, trở thành chư hầu, phải tuân lệnh Hùng Sơn. Quân đội của chúng ta sẽ bị điều động vào các cuộc chiến không phải của chúng ta, dân chúng sẽ phải gánh chịu thuế má nặng nề để nuôi quân, và vùng đất này, vốn đang trên đà phát triển ổn định, sẽ bị biến thành một tiền tuyến khốc liệt. Bình yên sẽ là một thứ xa xỉ." Nàng dừng lại, nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy lo lắng.

Chu Thiên bổ sung: "Không chỉ vậy, chủ công. Việc chấp thuận lời mời từ Hùng Sơn sẽ ngay lập tức khiến chúng ta trở thành kẻ thù của các thế lực khác đang đối đầu với Hùng Sơn. Chúng ta sẽ bị cuốn vào một liên minh phức tạp, với những lợi ích chồng chéo và những mâu thuẫn ngầm. Điều này sẽ khiến vùng đất của chúng ta trở thành mục tiêu công kích từ mọi phía. Hơn nữa, Hùng Sơn có thể sẽ cài cắm người của họ vào bộ máy cai trị của chúng ta, dần dần làm suy yếu quyền lực của chủ công. Đến cuối cùng, chúng ta sẽ mất tất cả những gì đã xây dựng, chỉ để phục vụ cho tham vọng của kẻ khác."

Lão Hồ lại khẽ lắc đầu, những nếp nhăn trên trán hằn sâu thêm. "Trong loạn thế này, không có kẻ thù vĩnh viễn, cũng chẳng có đồng minh vĩnh cửu. Kẻ mạnh nuốt chửng kẻ yếu, đó là quy luật bất biến. Hùng Sơn có thể là đồng minh hôm nay, nhưng ngày mai, khi họ đã đạt được mục đích, họ sẽ không ngần ngại vứt bỏ chúng ta. Thậm chí, họ có thể dùng chúng ta làm vật hy sinh để đổi lấy hòa bình với thế lực khác. Cái giá đó, Dịch nhi, quá đắt."

Lâm Dịch thở dài, hắn hiểu rõ những điều này hơn ai hết. *Thế giới này không nợ ai một sự công bằng.* Đó là bài học đầu tiên hắn học được khi xuyên không đến đây. Sự hào nhoáng của quyền lực, của danh vọng luôn đi kèm với những cái giá kinh hoàng mà người bình thường không thể nhìn thấy. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hình ảnh Lâm phụ, Lâm mẫu, Lâm Tiểu Nguyệt hiện lên rõ nét trong tâm trí. Hắn đã hứa sẽ bảo vệ họ, bảo vệ ngôi làng nhỏ này, bảo vệ sự bình yên mà hắn đã dày công gầy dựng.

Hắn mở mắt ra, ánh mắt giờ đây sắc bén và đầy quyết đoán. "Vậy nếu từ chối, họ sẽ làm gì? Coi chúng ta là địch sao? Hay sẽ dùng vũ lực để ép buộc?" Câu hỏi của hắn như một lưỡi dao sắc bén, chạm đến cốt lõi của vấn đề.

***

Không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn khi cuộc thảo luận đi sâu vào những âm mưu và rủi ro tiềm ẩn. Ánh nến vàng vọt đã hao đi một nửa, bấc nến cháy lách tách, tạo ra những bóng đổ dài, lay động trên tường, như phản chiếu sự bất định của thời cuộc. Mùi trà nguội đã át đi mùi trà nóng ban đầu, xen lẫn với mùi giấy cũ từ những tài liệu mà Chu Thiên vẫn đang lật giở. Một cảm giác lo âu len lỏi trong không gian, nhưng vẫn không làm lu mờ đi sự lý trí trong từng lời nói.

Tô Mẫn tiếp tục, giọng nàng vẫn logic và rành mạch, nhưng có thêm chút nghiêm trọng. "Nếu từ chối thẳng thừng, thưa chủ công, Vương Triều Hùng Sơn có thể coi đây là sự bất kính, thậm chí là tuyên chiến. Với binh lực hùng hậu của họ, chúng ta khó lòng chống đỡ được một cuộc tấn công toàn diện. Tuy nhiên, điều này cũng có thể khiến các thế lực đối địch với Hùng Sơn tìm cách liên minh với chúng ta, tạo ra một cục diện phức tạp hơn. Nhưng cái rủi ro lớn nhất là Hùng Sơn có thể dùng những thủ đoạn khác, như cô lập kinh tế, tung tin đồn, hoặc thậm chí là ám sát để gây bất ổn cho vùng đất của chúng ta." Nàng cầm một cuộn số liệu, chỉ vào đó. "Theo những thông tin thiếp thu thập được, Hùng Sơn đã bắt đầu có những động thái thăm dò các tuyến đường thương mại của chúng ta. Nếu họ quyết định phong tỏa, nguồn cung lương thực và vật tư thiết yếu của chúng ta sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng."

Chu Thiên hắng giọng, điều chỉnh lại chiếc kính trên sống mũi. "Chủ công, lịch sử đã chứng minh, kẻ mạnh luôn nuốt chửng kẻ yếu. Hùng Sơn không phải ngoại lệ. Ngay cả khi chúng ta từ chối một cách khéo léo, họ vẫn sẽ coi chúng ta là một trở ngại, một biến số không thể kiểm soát. Một thế lực nhỏ bé mà không chịu khuất phục trước sức mạnh của họ, đó chính là một sự sỉ nhục. Họ có thể không tấn công ngay lập tức, nhưng sẽ tìm mọi cách để làm suy yếu chúng ta. Lão phu đã chứng kiến nhiều ví dụ trong quá khứ, những vùng đất nhỏ, những bộ tộc kiên cường, cuối cùng vẫn bị nghiền nát bởi những đế chế lớn hơn, không phải bằng vũ lực trực diện mà bằng những mưu kế thâm độc, những cuộc chiến tranh kéo dài đến kiệt quệ."

Lâm Dịch trầm ngâm. Hắn biết, lời của Tô Mẫn và Chu Thiên không phải là những viễn cảnh xa vời, mà là những khả năng hoàn toàn có thể xảy ra trong cái thế giới tàn khốc này. Hắn vẫn luôn ý thức được vị thế yếu kém của mình. Vùng đất này, dù đã phát triển hơn trước rất nhiều, nhưng vẫn chỉ là một ốc đảo nhỏ bé giữa biển lớn loạn lạc. *Vậy nếu từ chối, họ sẽ làm gì? Coi chúng ta là địch sao?* Câu hỏi đó vẫn luẩn quẩn trong đầu hắn. Hắn không muốn gây thù chuốc oán, nhưng cũng không thể quỳ gối xin tha.

Vương Đại Trụ, người vẫn im lặng lắng nghe từ đầu, đột nhiên siết chặt nắm đấm, gân xanh nổi lên trên cánh tay vạm vỡ. Khuôn mặt chất phác của hắn giờ đây đầy vẻ lo lắng, nhưng cũng không kém phần kiên định. "Chủ công cứ nói, chúng tôi nguyện chết để bảo vệ vùng đất này!" Giọng hắn to và rõ ràng, tràn đầy sự trung thành tuyệt đối. Hắn không hiểu những mưu kế phức tạp hay những phân tích sâu xa, nhưng hắn hiểu một điều: Lâm Dịch đã mang lại cho hắn và gia đình một cuộc sống tốt đẹp hơn, và hắn sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ người đã mang lại điều đó.

Trần Nhị Cẩu, ngồi cạnh Vương Đại Trụ, cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt sáng ngời. "Đúng vậy! Bọn Hùng Sơn có là cái thá gì! Chúng ta đã từng đánh bại những kẻ mạnh hơn nhiều rồi! Cứ giao việc này cho Nhị Cẩu, Nhị Cẩu sẽ đi do thám xem bọn chúng có âm mưu gì không!" Lời nói của Nhị Cẩu có vẻ hơi bộc trực và thiếu suy nghĩ, nhưng lại thể hiện một lòng nhiệt thành không kém gì Vương Đại Trụ.

Lâm Dịch dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, ra hiệu cho Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu bình tĩnh. Tiếng gõ nhẹ nhàng, nhưng lại có sức nặng, khiến hai người họ lập tức im lặng. Hắn không thể không cảm thấy ấm lòng trước sự trung thành và dũng cảm của những người này. Họ là những người đã tin tưởng hắn, đã cùng hắn vượt qua bao khó khăn, đã cùng hắn xây dựng vùng đất này từ con số không. *Làm sao có thể để họ phải đổ máu vô ích? Làm sao có thể để vùng đất này bị tàn phá vì tham vọng của kẻ khác?* Ánh mắt hắn sắc bén quét qua từng người, thu nhận tất cả các thông tin và cảm xúc, từ sự lo lắng của Tô Mẫn, sự thận trọng của Chu Thiên, sự thấu hiểu của Lão Hồ, đến sự trung thành cháy bỏng của Vương Đại Trụ và Trần Nhị Cẩu.

"Ta hiểu lòng trung thành của các ngươi," Lâm Dịch nói, giọng hắn dịu lại một chút, nhưng vẫn giữ sự kiên định. "Nhưng chúng ta không thể hành động một cách mù quáng. Vũ lực chỉ là giải pháp cuối cùng, và cũng là giải pháp tốn kém nhất. Chúng ta phải dùng trí tuệ để đối phó với trí tuệ, dùng mưu lược để chống lại mưu lược." Hắn lại liếc nhìn tấm "Chiếu thư" trên bàn. "Hùng Sơn muốn chúng ta, nhưng họ chưa chắc đã muốn một cuộc chiến toàn diện. Đặc biệt là khi Đại Hạ đang tan rã, còn rất nhiều thế lực khác đang nổi lên. Họ cần thời gian để củng cố vị thế, để thu phục lòng người. Đây là điểm yếu của họ, và cũng là cơ hội của chúng ta."

Lão Hồ khẽ ho một tiếng, phá vỡ bầu không khí căng thẳng. "Dịch nhi nói đúng. Không ai muốn một cuộc chiến kéo dài, đặc biệt là kẻ đang có lợi thế. Hùng Sơn muốn dùng danh nghĩa và một chút hứa hẹn để thu phục chúng ta mà không tốn một binh một tốt. Nếu chúng ta từ chối một cách khéo léo, họ sẽ phải cân nhắc lại. Họ sẽ nghĩ rằng chúng ta có thể có những liên minh ngầm, hoặc chúng ta có một thứ gì đó khiến họ phải e dè. Sự không rõ ràng đôi khi lại là vũ khí mạnh nhất."

Tô Mẫn gật đầu. "Thiếp đồng ý. Chúng ta không thể từ chối thẳng thừng, nhưng cũng không thể chấp nhận. Chúng ta phải tạo ra một tình thế lưỡng nan cho Hùng Sơn, khiến họ không thể dễ dàng quyết định." Nàng bắt đầu phác thảo những điểm chính trên cuộn giấy bạch, những nét bút lông dứt khoát và sắc sảo. "Chúng ta cần kéo dài thời gian, thăm dò thêm ý định thực sự của họ, và quan trọng nhất là củng cố sức mạnh nội tại của chúng ta. Nếu Hùng Sơn thấy chúng ta là một miếng xương khó nuốt, họ sẽ phải suy nghĩ kỹ hơn trước khi hành động."

Lâm Dịch nhắm mắt lại lần nữa, hít sâu một hơi. Tâm trí hắn quay cuồng với hàng ngàn suy nghĩ, hàng ngàn kịch bản. Hắn không phải là một chiến binh, hắn là một nhà quản lý, một nhà chiến lược. Mục tiêu của hắn không phải là chinh phạt, mà là bảo vệ. Và để bảo vệ, hắn phải trở nên mạnh mẽ, nhưng không phải mạnh mẽ bằng cách lấn át kẻ khác, mà mạnh mẽ bằng cách kiên định với lý tưởng của mình và khả năng thích nghi vượt trội.

***

Bình minh dần hé rạng bên ngoài khung cửa sổ thư phòng, xua đi màn đêm u ám và mang theo luồng khí lạnh buổi sớm. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây bên ngoài như một bản giao hưởng chào đón ngày mới, tương phản hoàn toàn với không khí căng thẳng trong phòng. Ánh nến vàng vọt đã cháy gần hết, để lại mùi sáp cháy dở thoang thoảng trong không khí buổi sáng trong lành. Không khí trong phòng đã dịu đi, nhường chỗ cho một sự quyết đoán và kiên định.

Lâm Dịch đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Hắn đưa tay mở toang cánh cửa, để làn gió mát lạnh ùa vào, thổi bay đi những ưu phiền còn sót lại. Hắn nhìn ra khung cảnh bình yên của vùng đất mình đã dày công xây dựng: những mái nhà tranh vương vấn khói bếp, những con đường đất đã được lát đá tươm tất, những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tít tắp. Xa xa, những người dân đã bắt đầu thức dậy, chuẩn bị cho một ngày lao động mới. Nụ cười an nhiên trên gương mặt họ, ánh mắt tin tưởng vào tương lai – đó chính là lý do hắn không thể lùi bước.

Hắn quay lại, ánh mắt đầy kiên định, không còn chút do dự nào. Quyết định đã được đưa ra, rõ ràng như ánh bình minh đang lên. Hắn sẽ không bao giờ để vùng đất này và những người thân yêu bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực vô tận. "Mục tiêu của chúng ta chưa bao giờ là thiên hạ," Lâm Dịch nói, giọng hắn dứt khoát, vang vọng khắp căn phòng, như một lời tuyên bố không thể lay chuyển. "Bình yên cho vùng đất này, hạnh phúc cho gia đình và bách tính, đó mới là đích đến. Chúng ta sẽ từ chối."

Tô Mẫn cầm chặt cây bút lông, gương mặt thông minh của nàng ánh lên vẻ nhẹ nhõm nhưng cũng đầy chờ đợi. "Vậy chiến lược của chúng ta sẽ là gì, chủ công?" Nàng biết, từ chối là một chuyện, từ chối như thế nào lại là chuyện khác, đòi hỏi sự tinh tế và mưu lược tột cùng.

Lâm Dịch tiến về phía bàn, đứng thẳng, ánh mắt quét qua từng người, như đang khắc ghi lời hứa vào tâm trí họ. "Chúng ta sẽ dùng mưu lược để từ chối một cách khéo léo, không gây thù chuốc oán, nhưng cũng không để họ xem thường. Chúng ta sẽ không trực tiếp nói 'không', mà sẽ đưa ra những điều kiện, những yêu cầu mà Hùng Sơn khó lòng chấp nhận hoặc cần rất nhiều thời gian để cân nhắc. Điều này sẽ khiến họ phải suy nghĩ, và cũng cho chúng ta thêm thời gian để chuẩn bị. Đồng thời, chúng ta phải tăng cường phòng thủ, chuẩn bị cho mọi tình huống xấu nhất có thể xảy ra."

Chu Thiên vuốt râu, gật gù tán thành. "Lão phu sẽ soạn thảo một bức thư phản hồi. Bức thư này sẽ vừa giữ thể diện cho Hùng Sơn, vừa thể hiện lập trường kiên định của chúng ta về sự độc lập. Sẽ dùng những lời lẽ hoa mỹ, ẩn ý sâu xa, để Hùng Sơn hiểu rằng chúng ta không phải là kẻ yếu đuối dễ sai khiến, nhưng cũng không phải là kẻ muốn đối đầu trực diện. Chúng ta sẽ yêu cầu những thứ mà họ không thể dễ dàng ban phát, hoặc những thứ sẽ làm suy yếu vị thế của họ nếu họ chấp thuận." Tiếng bút lông của Chu Thiên bắt đầu sột soạt trên một cuộn giấy mới, những nét chữ cổ kính, trang trọng dần hiện ra.

Tô Mẫn tiếp lời: "Thiếp sẽ rà soát lại tất cả các tuyến giao thương của chúng ta, đảm bảo nguồn cung lương thực và vật tư không bị gián đoạn. Đồng thời, thiếp sẽ chuẩn bị các phương án dự phòng cho trường hợp Hùng Sơn phong tỏa kinh tế hoặc có những hành động thù địch khác. Chúng ta cần phải tự chủ hoàn toàn về mọi mặt, không phụ thuộc vào bất kỳ thế lực nào bên ngoài."

Vương Đại Trụ lập tức đứng thẳng người, giọng nói mạnh mẽ, đầy nhiệt huyết. "Cứ giao việc huấn luyện binh sĩ cho chúng tôi, chủ công! Chúng tôi sẽ biến mỗi người dân thành một chiến binh, mỗi ngôi nhà thành một pháo đài! Bất kể Hùng Sơn có ý định gì, chúng tôi sẽ không để họ dễ dàng đặt chân vào vùng đất này!" Trần Nhị Cẩu cũng vỗ ngực hùng hổ, tuy lời nói không được hoa mỹ như Vương Đại Trụ, nhưng sự quyết tâm thì không hề kém cạnh.

Lâm Dịch gật đầu hài lòng. Hắn nhìn những gương mặt đầy quyết tâm trước mắt mình, lòng trào dâng một sự tin tưởng mãnh liệt. Hắn đã xây dựng không chỉ một vùng đất, mà còn là một đội ngũ, một gia đình. "Tốt lắm. Hãy nhớ, chúng ta không tìm kiếm chiến tranh, nhưng chúng ta phải luôn sẵn sàng cho nó. Sức mạnh thực sự không chỉ nằm ở binh lực, mà còn ở trí tuệ, ở sự đoàn kết và ý chí của người dân." Hắn quay sang Chu Thiên. "Trong thư, hãy nhấn mạnh rằng chúng ta luôn coi trọng hòa bình và mong muốn được làm bạn với tất cả các thế lực, miễn là họ tôn trọng sự độc lập của chúng ta. Gợi ý rằng việc duy trì sự ổn định ở biên thùy này cũng là vì lợi ích chung của Đại Hạ, và việc lôi kéo chúng ta vào vòng xoáy chiến tranh sẽ chỉ làm suy yếu thêm Đại Hạ mà thôi."

Hắn đưa ra những chỉ thị cuối cùng, từng lời nói đều được cân nhắc kỹ lưỡng, mang theo tầm nhìn xa và sự khôn ngoan của một người đã trải qua nhiều thăng trầm. Các cố vấn đứng dậy, cúi chào Lâm Dịch một cách trang trọng, rồi lần lượt rời đi, mang theo quyết tâm và kế hoạch mới. Tiếng bước chân của họ vang vọng trên nền gạch, dần dần nhỏ lại rồi im bặt.

Lâm Dịch vẫn đứng đó, bên khung cửa sổ mở rộng, nhìn ra phía chân trời đang ửng hồng. Bình minh đã lên, mang theo một ngày mới, một khởi đầu mới, nhưng cũng là một thử thách mới. Con đường phía trước sẽ đầy gian nan, đầy rẫy những mưu kế thâm độc và những cuộc đối đầu không tiếng súng. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Bình yên không tự nhiên mà có, nó phải được bảo vệ, bằng mọi giá. Hắn đã lựa chọn con đường của riêng mình, con đường không phải để xưng bá, mà là để tìm kiếm và bảo vệ một thứ bình yên mong manh trong loạn thế. Đó là một thử thách vĩnh quyền, một cuộc chiến mà Lâm Dịch đã sẵn sàng đối mặt, với sự kiên định vào lý tưởng của mình và niềm tin vào sức mạnh của tri thức.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free