Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 915: Giằng Xé Giữa Bình Yên và Thiên Hạ: Lời Thách Thức Định Mệnh

Ánh trăng vằng vặc như đổ bạc xuống Hồ Sen Tĩnh Mịch, vẽ nên một bức tranh thanh u, huyền ảo giữa đêm khuya. Gió nhẹ lay động những tán lá sen, tạo nên âm thanh xào xạc đều đều, hòa cùng tiếng ếch kêu râm ran từ xa vọng lại, tựa như bản nhạc du dương của thiên nhiên. Mùi hương sen dịu nhẹ, thanh khiết quyện cùng hơi nước mát lạnh và mùi đất ẩm ướt, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng đến nao lòng. Đây chính là nơi Lâm Dịch thường tìm về mỗi khi tâm trí rối bời, nơi mà sự tĩnh mịch của tạo hóa giúp hắn gạn lọc những tạp niệm trần thế.

Đứng một mình bên bờ hồ, bóng Lâm Dịch đổ dài trên mặt nước phẳng lặng. Thân hình hắn vẫn còn hơi gầy gò, đôi vai gánh vác quá nhiều trọng trách, nhưng dáng đứng lại toát lên vẻ kiên nghị. Khuôn mặt thanh tú, giờ đây hiện rõ nét trầm tư, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự từng trải khó đoán. Trong tay hắn là cuộn Chiếu thư chiêu mộ được niêm phong cẩn thận, dù chưa mở ra nhưng sức nặng của nó dường như đè nặng lên tâm trí hắn. Đây không chỉ là một văn bản, mà là một lời mời gọi, một cánh cửa mở ra con đường quyền lực tột đỉnh, hay cũng có thể là một vực thẳm sâu hun hút của tham vọng và chiến tranh.

Lâm Dịch khẽ vuốt ve tấm chiếu thư, cảm nhận chất giấy mịn màng, quý giá khác hẳn với những loại giấy thô kệch ở vùng biên thùy này. Hắn ngước nhìn vầng trăng tròn vành vạnh trên cao, nhớ về một đêm trăng khác, cũng tĩnh l��ng như thế này, khi hắn còn là một kẻ lạc lõng vừa xuyên không đến Đại Hạ. Khi ấy, mục tiêu duy nhất của hắn là sinh tồn, là tìm cách thích nghi với một thế giới cổ đại đầy khắc nghiệt, không điện, không nước máy, không internet. Hắn đã từng mơ ước về một cuộc sống bình dị, có một mái nhà, một gia đình nhỏ, đủ ăn đủ mặc, tránh xa mọi thị phi tranh giành.

"Quyền lực tối cao... hay một cuộc sống bình dị?" Hắn thầm hỏi chính mình, giọng nói nội tâm trầm thấp như tiếng gió thoảng qua. "Đâu mới là ý nghĩa thực sự của mình? Ta đã từng chán ghét sự bon chen, đấu đá của thế giới hiện đại. Ta đã từng khao khát một sự yên bình mà ở nơi kia ta không thể có được. Vậy mà giờ đây, khi cánh cửa quyền lực mở ra, ta lại phải đối diện với nó."

Hắn nhắm mắt lại, ký ức ùa về như thác lũ. Hắn nhớ lại những tháng ngày đầu tiên ở cái làng nhỏ bé này, khi phải vật lộn với từng bữa ăn, từng mảnh đất cằn cỗi. Nhớ đến những lần đối đầu với cường hào ác bá, với quan lại thối nát, chỉ để bảo vệ miếng ăn, giấc ngủ cho gia đình. Hắn đã không có 'bàn tay vàng', không có thiên phú tu luyện, chỉ có tri thức và mưu lược của một người hiện đại. Và chính những điều đó đã giúp hắn vượt qua, giúp hắn xây dựng nên vùng đất tự trị này, nơi mà người dân có thể sống yên ổn, không bị áp bức.

Thế nhưng, sự yên ổn đó giờ đây lại bị đe dọa. Hùng Sơn Vương Triều, một thế lực mới nổi đang trên đà bành trướng, đã gửi Chiếu thư chiêu mộ. Một lời mời đầy cám dỗ, hứa hẹn quyền cao chức trọng, binh mã hùng mạnh, một vị thế có thể thay đổi cả thiên hạ. Trong thâm tâm Lâm Dịch, một phần nào đó của con người hiện đại, của kẻ từng được học về lịch sử, về những đế chế hùng mạnh, không khỏi bị lay động. Nếu hắn chấp nhận, hắn có thể chấm dứt loạn thế này nhanh hơn, có thể xây dựng một vương triều công bằng hơn, ít nhất là theo cái nhìn của hắn. Hắn có khả năng, có tri thức để làm điều đó.

Nhưng rồi, hình ảnh Lâm phụ hiền lành, Lâm mẫu tảo tần, và nụ cười ngây thơ của Lâm Tiểu Nguyệt lại hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn nhớ đến những gương mặt chất phác của dân làng, những người đã tin tưởng hắn, đã cùng hắn xây dựng nên vùng đất này. Liệu quyền lực có đáng để đánh đổi những giá trị đó không? Liệu hắn có thể giữ được bản thân mình, giữ được lý tưởng ban đầu khi bị cuốn vào vòng xoáy của tranh giành, chém giết?

"Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," Lâm Dịch lẩm bẩm, câu nói đã trở thành kim chỉ nam cho hắn. "Nhưng sinh tồn để làm gì? Để trở thành một kẻ ngồi trên vạn người, hay để sống một cuộc đời có ý nghĩa, bảo vệ được những gì mình trân trọng?" Hắn đã không còn là kẻ chỉ biết lo cho bản thân. Hắn đã có một gia đình, một vùng đất, một trách nhiệm.

Ánh mắt hắn dao động giữa sự kiên định vào lý tưởng của mình và một chút hoài niệm về những con đường khác có thể đi. Hắn biết, một khi đã đặt chân vào con đường tranh bá, sẽ không có lối thoát dễ dàng. Hắn sẽ phải ra lệnh giết chóc, phải chứng kiến máu đổ, phải hy sinh vô số người chỉ để đạt được mục đích cuối cùng. Dù mục đích đó có cao cả đến đâu, cái giá phải trả sẽ là vô cùng lớn. Và liệu, khi đã leo lên đỉnh cao quyền lực, hắn có còn nhớ được lý do mình bắt đầu? Hay hắn sẽ trở thành một kẻ bị chính quyền lực tha hóa, trở thành một phiên bản khác của những kẻ mà hắn đã từng khinh bỉ?

Cuộn chiếu thư trong tay hắn dường như trở nên nóng hơn, như một lời thì thầm đầy ma lực. "Đây là cơ hội. Cơ hội để thực sự thay đổi thế giới này, Lâm Dịch. Đừng bỏ lỡ." Nhưng Lâm Dịch đã học được rằng, không có bữa ăn nào là miễn phí, và không có quyền lực nào không đi kèm với cái giá.

Hắn hít một hơi thật sâu, mùi hương sen dịu mát lấp đầy buồng phổi, giúp tâm trí hắn trở nên sáng suốt hơn. Hắn đã đưa ra quyết định từ lâu rồi, chỉ là giờ đây, trước lời mời gọi trực diện này, hắn cần phải tái khẳng định nó. Hắn sẽ không từ bỏ những gì mình đã xây dựng, sẽ không đưa người dân của mình vào chỗ chết vì tham vọng của kẻ khác. Bình yên không tự nhiên mà có, nó phải được bảo vệ, bằng mọi giá, và bằng chính cách của hắn.

Sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua màn sương mỏng, trải vàng trên những mái nhà tranh, những con đường đất đỏ của vùng đất tự trị. Tiếng gà gáy rộn ràng từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng trẻ con chơi đùa trong sân, tạo nên một bản hòa ca yên bình của cuộc sống thôn dã. Mùi khói gỗ từ các căn bếp mới nhóm lửa, mùi thức ăn nấu nướng thoang thoảng trong gió, và mùi đất ẩm ướt sau một đêm sương xuống, tất cả tạo nên một bức tranh chân thực, sống động về một cuộc sống mà Lâm Dịch đã vất vả xây dựng.

Lâm Dịch đi dạo quanh làng, quan sát cảnh sinh hoạt bình dị của dân chúng. Những người nông dân cần mẫn kéo nước tưới rau, những người phụ nữ ngồi bên hiên nhà dệt vải, thêu thùa, thi thoảng lại cất tiếng cười trong trẻo. Những gương mặt hằn rõ dấu vết của lao động, của nắng gió, nhưng ánh mắt họ lại tràn đầy sự an nhiên, tin tưởng. Đây chính là thứ bình yên mà hắn đã từng khao khát, thứ bình yên mà hắn đã thề sẽ bảo vệ.

Bước chân hắn dẫn đến mảnh vườn nhỏ quen thuộc. Lâm phụ, với thân hình gầy gò, lưng hơi còng nhưng vẫn thoăn thoắt cuốc đất, gieo hạt. Làn da rám nắng, đôi bàn tay thô ráp của lão nông cần mẫn chính là biểu tượng cho sự kiên cường và chất phác. Lâm mẫu, dáng người nhỏ nhắn, đang cặm cụi nhặt cỏ cho luống rau xanh mướt. Khuôn mặt bà hằn rõ những nếp nhăn của thời gian, nhưng ánh mắt lại luôn ẩn chứa một sự lo âu thường trực cho con cái.

"Dịch nhi, con lại thức khuya rồi phải không?" Lâm mẫu ngẩng đầu lên, thấy hắn, liền nhẹ giọng trách yêu. "Lo lắng quá không tốt cho sức khỏe đâu con. Dù có chuyện gì, cũng phải giữ gìn thân thể."

Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. "Con không sao đâu mẫu thân. Chỉ là có vài việc cần suy nghĩ."

Xa xa, Lâm Tiểu Nguyệt đang chơi nhảy dây với vài đứa trẻ cùng trang lứa. Cô bé nhỏ nhắn, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi mắt to tròn long lanh, ngây thơ. Thấy hắn, Tiểu Nguyệt reo lên một tiếng đầy vui mừng, buông dây nhảy, chạy vội đến ôm chầm lấy chân hắn.

"Ca ca! Ca ca chơi với muội!" Tiếng nói non nớt của cô bé vang lên trong trẻo, như một nốt nhạc trong bản hòa ca yên bình của buổi sáng.

Lâm Dịch cúi xuống xoa đầu Tiểu Nguyệt, cảm nhận sự ấm áp, mềm mại của mái tóc cô bé. Hắn nhìn nụ cười hồn nhiên, vô tư lự của đứa em gái, nhìn sự cần mẫn của cha mẹ, và một cảm giác sâu sắc trỗi dậy trong lòng.

*Đây mới là thứ mình muốn bảo vệ.*

Cái ý nghĩ đó vang vọng trong tâm trí hắn, mạnh mẽ và rõ ràng hơn bất cứ lời hứa hẹn quyền lực nào. Hắn không cần danh vọng, không cần vương miện. Hắn chỉ cần một mái nhà bình yên, một gia đình hạnh phúc, và một vùng đất nơi những người dân tin tưởng hắn có thể sống mà không sợ hãi. Hắn không phải là kẻ có tham vọng xưng bá, không phải là một vị vua hay một vị tướng quân mơ ước quyền lực tuyệt đối. Hắn chỉ là Lâm Dịch, một người đàn ông hiện đại bị lạc vào thế giới cổ đại, khao khát một cuộc sống bình dị mà hắn đã từng có ở kiếp trước, và giờ đây đã xây dựng được ở kiếp này.

Sự kiên định trong ánh mắt Lâm Dịch ngày càng rõ rệt. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng. Để bảo vệ sự bình yên này, hắn sẽ phải đối mặt với áp lực, với sự nghi kỵ, thậm chí là sự thù địch từ các thế lực lớn. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ dùng trí tuệ, mưu lược và khả năng tổ chức của mình để chống lại tất cả.

Hắn mỉm cười với gia đình một lần nữa, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự quyết tâm sắt đá. "Con phải đi làm việc đây." Hắn nói với Lâm mẫu, rồi quay sang Tiểu Nguyệt. "Tối nay ca ca sẽ kể chuyện cho muội nghe nhé."

Lâm Tiểu Nguyệt gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ thích thú. Lâm Dịch đứng dậy, ánh mắt lướt qua khung cảnh thân thuộc một lần nữa, như muốn khắc ghi từng chi tiết vào ký ức. Sau đó, hắn quay lưng bước đi, mỗi bước chân đều vững vàng và dứt khoát hơn bao giờ hết. Mục tiêu của hắn đã rõ ràng, và hắn sẽ không để bất cứ điều gì làm lung lay nó.

Chiều cùng ngày, bầu trời âm u, gió bắt đầu nổi lên, mang theo hơi lạnh se sắt báo hiệu một cơn mưa sắp tới. Trong thư phòng của Lâm Dịch, không khí cũng căng thẳng và nặng nề không kém thời tiết bên ngoài. Mùi mực, giấy cũ, gỗ đánh bóng và khói trà nhẹ nhàng quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của những cuộc bàn bạc quan trọng. Tiếng giấy sột soạt, tiếng bút lông sột soạt trên giấy, cùng những lời trò chuyện trầm thấp, tất cả đều nhấn mạnh sự tập trung cao độ của những người đang hiện diện.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt trầm tĩnh, nhưng đôi mắt sắc bén vẫn không ngừng quan sát phản ứng của ba vị cố vấn thân cận: Tô Mẫn, Chu Thiên và Lão Hồ. Chiếu thư chiêu mộ của Hùng Sơn Vương Triều đã được đặt ngay ngắn trên bàn, như một minh chứng cụ thể cho áp lực mà họ đang phải đối mặt.

"Như mọi người đã biết," Lâm Dịch mở lời, giọng điệu điềm tĩnh. "Sứ Giả Bàng đã mang đến lời mời gọi từ Vương Triều Hùng Sơn. Một lời mời không thể xem nhẹ, một yêu cầu rõ ràng về việc hợp nhất thế lực, tham gia vào cuộc tranh giành thiên hạ." Hắn dừng lại, ánh mắt lướt qua từng người. "Mọi người nghĩ sao về lời đề nghị này? Liệu chúng ta có thể từ chối mà không gây thù hằn, không khiến vùng đất này trở thành mục tiêu?"

Tô Mẫn là người đầu tiên lên tiếng, giọng nàng sắc sảo và rành mạch. Dáng người thanh tú, gương mặt thông minh của nàng hiện rõ vẻ tập trung cao độ. "Vương Triều Hùng Sơn tham vọng bành trướng, họ không chỉ muốn quyền lực mà còn muốn mở rộng lãnh thổ và nguồn lực. Vùng đất của chúng ta, với sự ổn định và những thành tựu mà Lâm Đại Ca đã xây dựng, là một miếng mồi béo bở trong mắt họ. Nếu không có được chúng ta, họ sẽ tìm cách gây khó dễ, thậm chí là tạo ra những xung đột để buộc chúng ta phải khuất phục. Từ chối thẳng thừng lúc này sẽ là hành động thiếu khôn ngoan, đẩy chúng ta vào thế cô lập."

Chu Thiên, với dáng người thư sinh và chòm râu dài, khẽ vuốt cằm, ánh mắt nhìn xa xăm như thể đang lục lọi trong kho tàng kiến thức lịch sử của mình. Ông nhấp một ngụm trà, rồi chậm rãi nói. "Lịch sử đã chứng minh, đứng giữa các thế lực lớn, độc lập là con dao hai lưỡi. Một mặt, nó cho phép chúng ta tự chủ, không bị ràng buộc. Mặt khác, nó lại khiến chúng ta trở thành mục tiêu của cả hai phe, hoặc bị xem là kẻ yếu cần phải thôn tính. Các vương triều lớn thường không dung thứ cho sự tồn tại của một thế lực độc lập quá lâu, đặc biệt là khi thế lực đó lại có khả năng phát triển vượt bậc như vùng đất của chúng ta."

Lão Hồ, lưng còng, tóc bạc phơ, đôi mắt tinh anh nheo lại khi ông trầm tư. Ông đại diện cho sự khôn ngoan kinh nghiệm của dân chúng, của những người đã chứng kiến bao thăng trầm của thời cuộc. "Bình yên không dễ có, nhưng tranh bá cũng chẳng dễ dàng gì. Nếu chấp nhận, chúng ta sẽ được hưởng lợi từ sức mạnh của Hùng Sơn, có thể giành được những vị thế cao hơn. Nhưng cái giá phải trả là mạng sống của vô số binh lính, là sự an nguy của dân chúng, là sự ràng buộc vĩnh viễn vào một cuộc chiến không hồi kết. Hùng Sơn không chỉ muốn Lâm Đại Ca, họ muốn cả vùng đất này, cả những thành quả Đại Ca đã vất vả gầy dựng. Khi đó, Lâm Đại Ca sẽ chỉ là một quân cờ trong tay họ, và những giá trị Đại Ca trân trọng sẽ bị chà đạp."

Lâm Dịch lắng nghe từng lời phân tích, gật gù đồng ý. Hắn trải một tấm bản đồ Đại Hạ đã cũ kỹ nhưng được đánh dấu rất chi tiết lên mặt bàn. Các điểm chiến lược, các đường biên giới giả định của các thế lực mới nổi đều được vẽ rõ ràng. Hắn chỉ tay vào một khu vực trên bản đồ, nơi vùng đất của hắn tọa lạc, nằm kẹt giữa những thế lực đang vươn lên mạnh mẽ.

"Chúng ta không thể từ chối thẳng thừng, cũng không thể chấp nhận mù quáng," Lâm Dịch nói, ánh mắt kiên định. "Mục tiêu của chúng ta là bảo vệ sự độc lập, bảo vệ vùng đất và những con người ở đây. Chúng ta không tìm kiếm quyền lực tối thượng, mà tìm kiếm sự bình yên." Hắn dừng lại, nhìn thẳng vào ba vị cố vấn. "Vậy thì, kế sách của chúng ta là gì? Làm thế nào để chúng ta từ chối một cách khéo léo, trì hoãn thời gian, và biến mối nguy này thành cơ hội để củng cố vị thế của mình?"

Tô Mẫn cầm lấy một cây bút lông, bắt đầu ghi chép trên cuộn giấy bạch. "Trước hết, chúng ta cần một phản hồi ngoại giao đầy khéo léo. Không chấp thuận, cũng không từ chối. Kéo dài thời gian, đưa ra những điều kiện mà Hùng Sơn khó lòng chấp nhận hoặc cần thời gian để cân nhắc. Điều này sẽ khiến họ phải suy nghĩ, và cũng cho chúng ta thêm thời gian để chuẩn bị."

Chu Thiên bổ sung: "Đồng thời, chúng ta cần tăng cường khả năng phòng thủ của vùng đất. Không phải để tuyên chiến, mà để cho họ thấy rằng chúng ta không phải là một miếng mồi dễ nuốt. Một vùng đất được phòng thủ vững chắc sẽ khiến đối phương phải cân nhắc kỹ lưỡng trước khi có ý định động binh."

Lão Hồ trầm ngâm: "Và quan trọng nhất, Lâm Đại Ca cần phải tiếp tục xây dựng lòng tin trong dân chúng. Sức mạnh của một vùng đất không chỉ nằm ở binh lực, mà còn ở sự đoàn kết và ý chí của người dân. Nếu người dân tin tưởng Đại Ca, họ sẽ sẵn sàng đứng lên bảo vệ vùng đất này."

Lâm Dịch gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tán thành. "Đúng vậy. Chúng ta sẽ không từ chối ngay. Chúng ta sẽ trì hoãn. Chúng ta sẽ đàm phán. Chúng ta sẽ cho họ thấy giá trị của chúng ta không chỉ nằm ở sức mạnh quân sự, mà còn ở trí tuệ và khả năng ổn định một vùng đất. Chúng ta sẽ tìm cách biến mối nguy thành cơ hội, biến áp lực thành động lực."

Hắn cầm lấy cây bút lông, bắt đầu phác thảo những ghi chú trên bản đồ, đánh dấu những điểm yếu và điểm mạnh của cả Hùng Sơn và vùng đất của hắn. "Lời mời gọi từ Vương Triều Hùng Sơn này chỉ là khởi đầu. Chắc chắn sẽ có những lời chiêu mộ khác đến, từ các thế lực khác nhau, với những điều kiện khác nhau, và áp lực cũng sẽ ngày càng lớn. Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc chiến ngoại giao kéo dài, một cuộc đấu trí mà sự khéo léo và mưu lược sẽ là chìa khóa."

Hắn ngước nhìn các cố vấn, đôi mắt ánh lên vẻ quyết tâm không lay chuyển. "Con đường phía trước sẽ đầy gian nan. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Bình yên không tự nhiên mà có, nó phải được bảo vệ, bằng mọi giá."

Ngoài cửa sổ, cơn gió ngày càng mạnh, thổi tung những tán cây, tạo ra âm thanh xào xạc dữ dội. Bầu trời vẫn âm u, nhưng trong thư phòng, một chiến lược rõ ràng đang dần được hình thành. Lâm Dịch và các cố vấn của hắn đã sẵn sàng cho một cuộc đấu tranh không tiếng súng, một cuộc chiến của trí tuệ và mưu lược để bảo vệ những giá trị mà họ trân trọng. Con đường đó không phải là con đường xưng bá, mà là con đường tìm kiếm và bảo vệ một thứ bình yên mong manh trong loạn thế. Đó là một thử thách vĩnh quyền, một cuộc chiến mà Lâm Dịch đã sẵn sàng đối mặt, với sự kiên định vào lý tưởng của mình và niềm tin vào sức mạnh của tri thức.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free