Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 914: Lời Chiêu Mộ Từ Vương Giả: Thử Thách Vĩnh Quyền

Đêm dần buông xuống, nuốt chửng ánh bạc mờ ảo của vầng trăng khuyết, nhường chỗ cho bóng tối đặc quánh và sự tĩnh mịch sâu thẳm của Hồ Sen Tĩnh Mịch. Lâm Dịch đã trở về từ đình nhỏ, hơi se lạnh của sương đêm vẫn còn vương vấn trên vạt áo mỏng. Hắn không ngủ ngay. Những gợn sóng từ viên đá hắn ném xuống hồ đã tan biến, nhưng trong tâm trí hắn, chúng lại cuộn trào thành những dòng suy nghĩ không ngừng. Lời của Mạc Sứ, ánh mắt đầy ẩn ý của tên sứ giả, và cả những phân tích của các cố vấn cứ xoay vần. Hắn biết, đêm nay chỉ là sự khởi đầu của một giông bão lớn hơn.

Bình yên mà hắn dày công gây dựng, hóa ra lại là một điểm tựa quá mong manh trong thế cuộc loạn lạc này. Nó không phải là một đích đến, mà là một cuộc chiến không ngừng nghỉ để giữ gìn. Lâm Dịch nằm trên giường, mắt nhìn trần nhà tối đen, lắng nghe tiếng côn trùng rả rích bên ngoài. Tri thức là vũ khí, nhưng trong một thế giới mà quyền lực và bạo lực ngự trị, liệu nó có đủ mạnh để bảo vệ tất cả? Hắn nhắm mắt lại, thở ra một hơi dài, nặng trĩu suy tư. Quyền lực và bình yên, xưa nay khó vẹn toàn. Nhưng hắn sẽ không từ bỏ. Hắn sẽ tìm cách, bằng mọi giá.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hé rạng, xua tan lớp sương mỏng còn đọng trên lá cỏ, vùng đất tự trị của Lâm Dịch vẫn chìm trong bầu không khí bình yên quen thuộc. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng trẻ con nô đùa rộn rã sau những vách nhà đất, và mùi khói bếp len lỏi trong gió sớm, mang theo hương vị của bữa sáng đơn sơ mà ấm cúng. Dân làng bắt đầu một ngày mới với những công việc thường nhật: người ra đồng, kẻ chăn nuôi, người lại chuẩn bị gánh hàng ra chợ phiên. Mọi thứ diễn ra tự nhiên như hơi thở, như thể sự sụp đổ của một vương triều hay những biến động ngoài kia chẳng hề chạm tới được nơi đây.

Tuy nhiên, bầu không khí tĩnh lặng ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi một âm thanh lạ lẫm, đinh tai nhức óc. Đó không phải là tiếng vó ngựa tuần tra quen thuộc, mà là một sự ồn ào dữ dội, như có cả một đội quân đang tiến đến. Tiếng trống trận rền vang từ xa, kèm theo tiếng cờ xí phấp phới trong gió và tiếng tù và trầm đục. Dân làng đang làm việc chợt ngẩng đầu, ánh mắt từ ngạc nhiên chuyển sang cảnh giác, rồi sợ hãi. Trẻ con ngừng chơi, nép vào chân cha mẹ.

Tại cổng chính của vùng đất, nơi hai người lính canh đang đứng gác, sự cảnh giác được đẩy lên mức cao nhất. Không lâu sau, một đoàn người hùng hậu hiện ra từ phía con đường mòn quen thuộc dẫn vào làng. Họ không phải là thương nhân, cũng không phải là những kẻ hành khất. Đây là một đoàn sứ giả, nhưng lại mang theo khí thế của một đạo quân. Cờ xí rợp trời, những biểu ngữ thêu rồng phượng uy nghi tung bay trong gió, lấp lánh dưới ánh nắng ban mai. Trang phục của họ được làm từ lụa là gấm vóc, màu sắc rực rỡ, đối lập hoàn toàn với sự mộc mạc của vùng đất này. Mỗi người lính đi kèm đều vận giáp trụ chỉnh tề, tay cầm trường thương, ánh mắt sắc lạnh, toát ra vẻ kỷ luật và sức mạnh đáng sợ. Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng kim loại va chạm khẽ khàng, và cả tiếng lụa xào xạc trong gió tạo nên một bản giao hưởng uy hiếp.

Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, lúc này đã nhận được tin báo, cấp tốc dẫn một đội tuần tra nhỏ ra đón. Trần Nhị Cẩu, với gương mặt lấm lem bùn đất và mái tóc rối bù thường ngày, giờ đây ánh mắt đầy cảnh giác, tay nắm chặt chuôi kiếm. Vương Đại Trụ, vóc dáng vạm vỡ, đứng cạnh hắn như một bức tường thành, đôi mắt chất phác thường ngày giờ đây chứa đựng sự kiên quyết.

"Đại Trụ, ngươi thấy đó là ai?" Trần Nhị Cẩu thì thầm, giọng căng thẳng, mắt không rời đoàn người đang tiến đến. "Phô trương thanh thế đến mức này, e rằng không phải kẻ tầm thường."

Vương Đại Trụ gật đầu, siết chặt nắm đấm. "Nhìn cờ xí kia, có vẻ là từ Hùng Sơn Vương Triều. Ta nghe nói bọn chúng gần đây rất hùng mạnh."

"Hùng mạnh thì sao? Dám xông vào vùng đất của Lâm Đại Ca ta với cái vẻ hống hách này?" Trần Nhị Cẩu lầm bầm, giọng không giấu được vẻ khó chịu. "Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy! Nếu bọn chúng dám làm càn, ta sẽ cho chúng biết tay!"

Đoàn sứ giả dừng lại cách cổng làng vài trượng. Một người đàn ông trung niên bước ra khỏi kiệu, khoác trên mình bộ gấm thêu rồng tinh xảo. Hắn ta có khuôn mặt thanh tú, râu dài, ánh mắt sắc bén lướt qua những người lính tuần tra và dân làng đang thập thò nhìn ngó. Đây chính là Sứ Giả Bàng, đại diện cho Vương Triều Hùng Sơn. Phía sau hắn, một người lính vác theo một chiếc rương gấm lớn, vẻ mặt lạnh lùng.

Sứ Giả Bàng nhếch mép, để lộ nụ cười khách sáo nhưng đầy ẩn ý. Hắn không nói gì, chỉ giơ tay ra hiệu. Một lính cận vệ lập tức bước lên phía trước, giọng nói oang oang, vang vọng khắp vùng đất tĩnh lặng.

"Kính chào quý nhân vùng đất này! Chúng ta là sứ giả của Vương Triều Hùng Sơn, phụng mệnh Bệ hạ đến đây để truyền đạt chiếu chỉ quan trọng. Ai là Lâm Dịch, chủ nhân của vùng đất này, hãy ra tiếp kiến!"

Lời nói của tên lính mang theo sự kiêu ngạo và áp đặt rõ ràng, như thể họ đang ban phát ân huệ chứ không phải thăm hỏi. Trần Nhị Cẩu nhíu mày, định đáp trả, nhưng Vương Đại Trụ đã kịp thời giữ hắn lại.

"Nhị Cẩu, bình tĩnh," Vương Đại Trụ nói khẽ. "Đây là sứ giả của vương triều, không thể khinh suất. Cứ để Lâm Đại Ca ta xử lý."

Ngay lúc đó, Lâm Dịch đã xuất hiện, bước ra từ con đường lát đá dẫn từ khu nhà chính. Hắn không hề vội vã, bước đi chậm rãi, thư thái như thể không hề bị sự ồn ào này ảnh hưởng. Trang phục của hắn vẫn là bộ vải thô giản dị, mái tóc đen bù xù được buộc gọn gàng sau gáy. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư quen thuộc, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải và sắc bén của người hiện đại, giờ đây ánh lên một vẻ bình thản đến lạ.

Sứ Giả Bàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Hắn ta dường như không ngờ rằng một người có thể xây dựng nên một thế lực đáng gờm lại trông trẻ tuổi và giản dị đến vậy. Sự coi thường ban đầu trong ánh mắt hắn ta chợt giảm đi một phần, thay vào đó là sự tò mò và đánh giá.

Lâm Dịch tiến đến, đứng đối diện Sứ Giả Bàng, không quá gần cũng không quá xa. "Ta chính là Lâm Dịch. Không biết sứ giả của Hùng Sơn Vương Triều đến đây có việc gì?" Giọng hắn bình thản, không chút hoang mang hay sợ hãi trước khí thế uy hiếp của đối phương.

Sứ Giả Bàng khẽ hắng giọng, cố lấy lại vẻ uy nghi. "Lâm Dịch tiên sinh quả nhiên khí độ bất phàm. Bệ hạ của Vương Triều Hùng Sơn ta, đã từ lâu nghe danh Lâm Dịch tiên sinh tài ba, trị quốc an dân, khiến vùng đất biên thùy này trở nên phồn thịnh, an cư lạc nghiệp trong loạn thế. Vì vậy, đặc biệt phái hạ thần đến đây, mang theo lời mời chân thành từ Bệ hạ để tiên sinh tham gia vào đại sự thống nhất thiên hạ, cùng lập nên cơ nghiệp vĩ đại."

Hắn ta nói xong, liếc nhìn Lâm Dịch, dò xét phản ứng của hắn. Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, không biểu lộ cảm xúc gì, như thể những lời lẽ hoa mỹ kia không hề tác động đến hắn. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đứng sau lưng Lâm Dịch, ánh mắt vẫn đầy cảnh giác, sẵn sàng hành động theo mệnh lệnh của đại ca mình. Mùi đất ẩm ướt và mùi khói bếp vẫn vấn vít trong không khí, nhưng giờ đây đã bị lấn át bởi mùi hương lạ từ đoàn sứ giả, một thứ mùi xa hoa, quý phái mà xa lạ.

***

Đại sảnh của Lâm Dịch, một công trình được xây dựng theo phong cách giao thoa giữa sự giản dị của địa phương và sự tiện nghi của thời hiện đại, giờ đây toát lên một vẻ trang trọng khác thường. Hương trầm cao cấp được đốt trong lư hương bằng đồng, lan tỏa một mùi thơm dịu nhẹ, thanh lọc không khí. Những bức tường gỗ được đánh bóng cẩn thận phản chiếu ánh sáng mặt trời giữa trưa, tạo cảm giác ấm cúng nhưng không kém phần trang nghiêm. Tiếng lụa xào xạc của đoàn sứ giả, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người hầu cận, và những lời đối đáp khách sáo ban đầu đã tạo nên một bầu không khí có phần căng thẳng.

Lâm Dịch ngồi ở ghế chủ vị, lưng thẳng, hai tay đặt nhẹ trên thành ghế gỗ. Hắn đã thay bộ đồ thô sang một bộ y phục bằng vải tơ tằm màu xanh sẫm, tuy vẫn giản dị nhưng toát lên vẻ thanh lịch. Mái tóc đã được búi gọn gàng, để lộ vầng trán rộng và đôi mắt sâu thẳm. Bên cạnh hắn là Tô Mẫn, dáng người thanh tú, gương mặt thông minh nhưng ẩn chứa vẻ ưu tư, đôi mắt sắc sảo của nàng không ngừng quan sát từng cử chỉ của Sứ Giả Bàng. Phía sau Lâm Dịch là Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ, đứng thẳng tắp như hai bức tượng, ánh mắt cảnh giác không rời khỏi vị sứ giả và đoàn tùy tùng của hắn. Lão Hồ và Chu Thiên ngồi ở hai bên, trầm tĩnh quan sát. Chu Thiên vẫn giữ thói quen cũ, tay mân mê cuốn sách cũ, ánh mắt xuyên qua cặp kính gọng tròn.

Sứ Giả Bàng, sau khi được mời ngồi, vẫn giữ vẻ tự tin và kiêu ngạo. Hắn mặc bộ gấm đỏ thẫm thêu hình mãnh hổ, toát lên sự quyền quý và uy lực. Hắn ta nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ nhưng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.

"Lâm Dịch tiên sinh," Sứ Giả Bàng mở lời, giọng nói không nhanh không chậm, mang theo một sự uy quyền cố hữu. "Bệ hạ của Vương Triều Hùng Sơn ta, một bậc anh minh thần võ, có lòng cứu giúp dân chúng lầm than trong loạn thế này. Ngài biết rằng, tiên sinh là một nhân tài hiếm có, với trí tuệ phi thường và khả năng trị quốc an dân đã được chứng minh qua vùng đất này. Ngài đặc biệt phái hạ thần đến đây, mang theo lời mời chân thành để tiên sinh cùng chung sức, thống nhất thiên hạ, kiến tạo một triều đại thái bình thịnh trị."

Nói rồi, hắn ta ra hiệu. Người lính cận vệ lập tức bước lên, cung kính đặt chiếc rương gấm lên bàn. Sứ Giả Bàng đích thân mở nắp rương, bên trong là một cuộn chiếu thư bằng lụa vàng óng ánh, được thêu rồng phượng tinh xảo, tỏa ra một mùi hương trầm quý phái. Hắn ta trịnh trọng lấy chiếu thư ra, chậm rãi mở ra, và bắt đầu đọc với giọng điệu hùng hồn, vang vọng khắp đại sảnh.

"Chiếu viết: Trẫm nghe danh Lâm Dịch, tài đức vẹn toàn, trí tuệ hơn người. Nay loạn thế nổi lên, dân chúng lầm than, Đại Hạ suy tàn, anh hùng hào kiệt khắp nơi nổi dậy. Trẫm có lòng cứu dân, muốn dựng nghiệp lớn, kiến tạo thái bình. Kính mời Lâm Dịch tiên sinh phò tá, ban cho chức Phủ Quân Đại Tướng, ban thưởng vạn dặm đất phong, quyền lực ngang vương, cùng trẫm chung sức bình định thiên hạ, lập nên vương triều vĩ đại muôn đời..."

Từng lời của chiếu thư vang lên, mang theo sức nặng của quyền lực và lời hứa hẹn về vinh hoa phú quý tột đỉnh. "Phủ Quân Đại Tướng", "vạn dặm đất phong", "quyền lực ngang vương" – những danh vọng mà biết bao kẻ anh hùng trong loạn thế này khao khát. Mùi hương trầm từ chiếu thư lan tỏa, xen lẫn với mùi gỗ đánh bóng và mùi trà thoang thoảng.

Lâm Dịch lắng nghe, vẻ mặt vẫn bình thản. Nhưng bên trong hắn, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Hắn cảm thấy sống lưng mình khẽ run lên. Hắn không hề khao khát quyền lực hay danh vọng, nhưng lời mời này lại mang theo một sức hấp dẫn khó cưỡng, một lời đề nghị có thể thay đổi hoàn toàn vận mệnh của h��n và vùng đất này. Hắn cảm nhận được bàn tay mình khẽ siết chặt thành ghế, móng tay hơi hằn sâu vào lớp gỗ. Sứ Giả Bàng kết thúc việc đọc chiếu thư, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Lâm Dịch, chờ đợi phản ứng.

Tô Mẫn khẽ liếc nhìn Lâm Dịch, vẻ lo lắng hiện rõ trong đôi mắt nàng. Nàng hiểu rõ Lâm Dịch không muốn bị cuốn vào vòng xoáy quyền lực này, nhưng nàng cũng nhận thức được sức ép khổng lồ từ lời mời gọi này. Chu Thiên nhẹ nhàng đẩy gọng kính, ánh mắt tập trung vào Sứ Giả Bàng, phân tích từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt hắn ta. Lão Hồ nheo đôi mắt tinh anh, ánh nhìn lão luyện lướt qua Lâm Dịch, rồi lại sang Sứ Giả Bàng, như muốn đọc thấu tâm tư của cả hai.

Lâm Dịch giữ im lặng một lúc lâu, không gian như đặc quánh lại. Cuối cùng, hắn hít một hơi thật sâu, từ từ nới lỏng tay khỏi thành ghế.

"Lời mời của Bệ hạ Hùng Sơn Vương Triều thật sự khiến Lâm Dịch cảm động," hắn nói, giọng vẫn điềm tĩnh, nhưng lại ẩn chứa một sự cân nhắc sâu sắc. "Tuy nhiên, việc này là đại sự quốc gia, liên quan đến vận mệnh của vạn dân. Lâm Dịch không dám khinh suất. Xin cho Lâm Dịch có chút thời gian để suy nghĩ kỹ lưỡng, bàn bạc với các cố vấn, sau đó sẽ đích thân phúc đáp lại Bệ hạ."

Hắn không từ chối thẳng thừng, cũng không chấp thuận ngay lập tức. Đó là một cách trả lời khéo léo, vừa giữ thể diện cho đối phương, vừa tạo cho mình thời gian và không gian để tính toán. Sứ Giả Bàng dường như đã lường trước được điều này. Hắn ta khẽ nhếch mép, nụ cười trên môi càng thêm bí hiểm.

"Tiên sinh là bậc trí giả, việc suy xét kỹ lưỡng là điều đương nhiên," Sứ Giả Bàng nói, nhưng ánh mắt hắn ta lại mang theo một sự uy hiếp ngầm. "Tuy nhiên, loạn thế không chờ đợi ai. Cơ hội không phải lúc nào cũng đến. Bệ hạ của chúng ta là người rất trọng hiền tài, nhưng cũng rất quyết đoán. Hạ thần tin rằng, tiên sinh sẽ có lựa chọn đúng đắn, mang lại vinh quang cho bản thân và phúc lợi cho vùng đất này."

Hắn ta nhấn mạnh từ "quyết đoán" và "cơ hội không chờ đợi ai", như một lời cảnh báo nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. Lâm Dịch chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Hắn biết, đây không chỉ là một lời mời, mà còn là một phép thử, một sự thăm dò, và cả một lời đe dọa tiềm ẩn.

***

Sau khi Sứ Giả Bàng và đoàn tùy tùng của hắn rời đi, mang theo sự ồn ào và khí thế áp đặt, đại sảnh trở lại với vẻ tĩnh lặng thường ngày. Mùi hương trầm vẫn còn vương vấn, nhắc nhở về sự hiện diện vừa rồi. Lâm Dịch không ở lại lâu. Hắn lập tức cùng Tô Mẫn, Chu Thiên và Lão Hồ quay về thư phòng riêng của mình.

Thư phòng, nơi Lâm Dịch thường tìm thấy sự yên tĩnh để đọc sách và suy tư, giờ đây cũng không thoát khỏi bầu không khí căng thẳng. Ánh trăng đã lên cao, xuyên qua khung cửa sổ bằng giấy, rải ánh sáng bạc mờ ảo xuống căn phòng. Mùi mực, giấy da, và gỗ đánh bóng quen thuộc mang lại cảm giác an ủi, nhưng không thể xua tan đi sự lo lắng. Chiếu thư của Hùng Sơn Vương Triều được đặt trang trọng trên chiếc bàn gỗ lim cổ kính, ánh vàng của lụa và sự tinh xảo của đường thêu càng làm nổi bật vẻ uy quyền của nó. Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào chiếu thư, nặng trĩu suy tư.

Lâm Dịch bước đến bên bàn, ngón tay khẽ chạm vào tấm chiếu thư. Cảm giác mềm mại của lụa, nhưng lại ẩn chứa sức nặng của một quyết định có thể thay đổi số phận. Hắn không ngồi xuống ngay, mà điềm đạm nhìn các cố vấn của mình. Trần Nhị Cẩu và Vương Đại Trụ đã được lệnh tuần tra bên ngoài, chỉ còn lại những người thân tín nhất.

"Các vị nghĩ sao về lời mời gọi này?" Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm lắng, phá vỡ sự im lặng bao trùm. "Hùng Sơn Vương Triều quả nhiên không tầm thường. Lời lẽ hoa mỹ, hứa hẹn danh vọng tột đỉnh, nhưng ẩn chứa không ít hiểm nguy."

Tô Mẫn là người đầu tiên lên tiếng, vẻ mặt nàng đầy thận trọng. Nàng bước đến gần chiếu thư, ánh mắt sắc sảo lướt qua từng dòng chữ. "Họ muốn chúng ta trở thành một mũi nhọn tiên phong, một công cụ để họ mở rộng lãnh thổ và sức ảnh hưởng. 'Phủ Quân Đại Tướng' nghe thì vĩ đại, nhưng thực chất là chức vụ ở tiền tuyến, gánh vác trách nhiệm lớn nhất và đối mặt với nguy hiểm cao nhất. Cái giá phải trả có lẽ sẽ rất lớn, không chỉ là sinh mạng binh lính, mà còn là sự độc lập và bình yên của vùng đất này."

Chu Thiên, với cuốn sách cũ trên tay, khẽ đẩy gọng kính. "Tô Mẫn nói đúng. Tình hình Đại Hạ hiện tại như nước sôi lửa bỏng, các thế lực tranh giành nhau như hổ đói. Hùng Sơn Vương Triều muốn mượn sức của chúng ta để giành lợi thế. Vùng đất của chúng ta, với sự ổn định và nguồn lực dồi dào, là một con bài chiến lược quan trọng. Họ không chỉ muốn 'chiêu mộ' Lâm Đại Ca, mà còn muốn 'nuốt trọn' vùng đất này vào guồng máy chiến tranh của họ."

Lão Hồ, với đôi mắt tinh anh thường nheo lại, gật gù đồng tình. "Quyền lực và bình yên, xưa nay khó vẹn toàn. Kẻ nắm quyền thường tham vọng, không bao giờ dừng lại ở những gì mình đang có. Nếu chúng ta chấp nhận lời mời này, vùng đất của chúng ta sẽ không còn là vùng đất tự trị nữa. Nó sẽ trở thành một phần của Hùng Sơn Vương Triều, và Lâm Đại Ca sẽ trở thành một chư hầu, phải tuân lệnh quân vương. Khi đó, những điều Đại Ca trân trọng, những con người Đại Ca muốn bảo vệ, liệu có còn được bình yên như trước?"

Lâm Dịch lắng nghe từng lời phân tích, ánh mắt trầm tư. Hắn gật đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm vào bản đồ Đại Hạ đã được trải trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh. Các điểm đánh dấu, các đường biên giới giả định của các thế lực mới nổi, tất cả đều cho thấy một bức tranh phức tạp và đầy rẫy nguy hiểm.

"Các vị nói không sai," Lâm Dịch thở dài một hơi. "Danh vọng và quyền lực luôn đi kèm với trách nhiệm và sự ràng buộc. Ta đã trải qua đủ những biến động, đủ những cuộc chiến để hiểu rằng, mục tiêu của ta không phải là xưng bá thiên hạ, mà là bảo vệ những gì mình đã xây dựng, bảo vệ những người mình trân trọng."

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn đang treo lơ lửng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Và để có được sự công bằng, hay ít nhất là một cuộc sống mà mình mong muốn, ta phải tự mình giành lấy. Nhưng giành lấy bằng cách nào, đó mới là điều quan trọng."

Lâm Dịch nhắm mắt lại, hình dung tương lai. Nếu chấp nhận lời mời của Hùng Sơn, hắn sẽ có một vị thế cao, có quyền lực để thay đổi nhiều thứ, nhưng cũng sẽ phải hy sinh rất nhiều. Hắn sẽ phải đưa những người dân vô tội của mình vào cuộc chiến, chứng kiến cảnh máu đổ đầu rơi, và có thể, cuối cùng lại trở thành một quân cờ trong tay kẻ khác. Nếu từ chối, hắn sẽ đối mặt với sự cô lập, sự nghi kỵ, và có thể là cả sự tấn công từ Hùng Sơn hoặc các thế lực khác.

"Chúng ta không thể từ chối thẳng thừng, cũng không thể chấp nhận mù quáng," Tô Mẫn tiếp lời, giọng nàng trở nên kiên quyết hơn. "Chúng ta cần một kế sách vẹn toàn, vừa giữ được sự độc lập, vừa không gây thù hằn, ít nhất là ở thời điểm này."

"Đúng vậy," Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn trở nên sắc bén. Hắn cầm lấy một cuộn Cẩm Nang Kế Sách từ trên giá, đặt nó xuống bàn, rồi lướt ngón tay trên bề mặt đã sờn cũ của nó. "Sứ Giả Bàng đã nói, loạn thế không chờ đợi ai. Nhưng chúng ta cũng không thể vội vàng. Chúng ta cần thời gian, và quan trọng hơn, là một chiến lược dài hạn."

Hắn quay lại nhìn bản đồ, ngón tay chỉ vào những điểm chiến lược. "Lời mời gọi từ Vương Triều Hùng Sơn này chỉ là khởi đầu. Chắc chắn sẽ có những lời chiêu mộ khác đến, từ các thế lực khác nhau, với những điều kiện khác nhau, và áp lực cũng sẽ ngày càng lớn. Chúng ta phải chuẩn bị cho một cuộc chiến ngoại giao kéo dài, một cuộc đấu trí mà sự khéo léo và mưu lược sẽ là chìa khóa."

Lâm Dịch hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ không từ chối ngay. Chúng ta sẽ trì hoãn. Chúng ta sẽ đàm phán. Chúng ta sẽ cho họ thấy giá trị của chúng ta không chỉ nằm ở sức mạnh quân sự, mà còn ở trí tuệ và khả năng ổn định một vùng đất. Chúng ta sẽ tìm cách biến mối nguy thành cơ hội, biến áp lực thành động lực."

Hắn nhìn các cố vấn, đôi mắt ánh lên vẻ quyết tâm. "Con đường phía trước sẽ đầy gian nan. Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Bình yên không tự nhiên mà có, nó phải được bảo vệ, bằng mọi giá."

Ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn lặng lẽ chiếu rọi, soi sáng con đường mà Lâm Dịch và những người cộng sự của hắn sắp phải bước đi. Con đường đó không phải là con đường xưng bá, mà là con đường tìm kiếm và bảo vệ một thứ bình yên mong manh trong loạn thế. Đó là một thử thách vĩnh quyền, một cuộc chiến không tiếng súng, mà Lâm Dịch đã sẵn sàng đối mặt.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free