Lạc thế chi nhân - Chương 913: Lời Mời Gọi Từ Loạn Thế: Gió Đổi Chiều
Những tia nắng ban mai đầu tiên của bình minh len lỏi qua khung cửa sổ thư phòng, chiếu rọi vào không gian tĩnh lặng, mang theo một năng lượng mới. Mặc dù đêm qua không ngủ nhiều, nhưng ánh mắt của Lâm Dịch đã trở nên kiên định, không còn sự do dự. Khuôn mặt hắn vẫn có chút xanh xao do thiếu ngủ, nhưng thần thái lại toát lên vẻ dứt khoát và mạnh mẽ. Hắn ngồi vào bàn làm việc, trước mặt là tấm bản đồ lớn đã được trải ra gọn gàng, mùi giấy, mực và hương trầm nhẹ vẫn vương vấn. Hắn đã phác thảo xong những kế hoạch đối phó, ghi chú các điểm cần lưu ý một cách cẩn thận vào cuốn sổ tay dày cộm của mình. Từng nét bút của hắn mạnh mẽ và dứt khoát, như thể đang khắc ghi những lời thề vào đá.
“Chúng ta sẽ không tham gia vào vòng xoáy tranh bá,” hắn lẩm nhẩm, giọng nói khẽ nhưng đầy uy lực. “Nhưng cũng không thể để mình trở thành con mồi. Độc lập là lựa chọn của chúng ta.” Hắn viết xuống những chỉ thị đầu tiên cho Tô Mẫn và Chu Thiên, về cách thức từ chối các lời mời gọi mà không gây ra xung đột trực tiếp. Đây sẽ là một cuộc chiến ngoại giao đầy tinh vi, đòi hỏi sự khôn ngoan và kiên nhẫn. Hắn phải tìm cách thể hiện sức mạnh của mình mà không cần phải phô trương vũ lực, phải cho họ thấy rằng vùng đất này có nh��ng giá trị mà họ không thể bỏ qua, nhưng cũng không thể dễ dàng kiểm soát. Hắn phác thảo một cấu trúc cho các văn thư ngoại giao, trong đó nhấn mạnh sự tự chủ, mong muốn duy trì hòa bình và phát triển kinh tế, đồng thời khéo léo đề cập đến khả năng tự vệ mạnh mẽ của vùng đất. Hắn cũng suy tính đến việc tạo ra những “phép thử” nhỏ, những động thái thăm dò để đánh giá phản ứng và ý đồ thực sự của các thế lực khác. Đây là những kỹ thuật ngoại giao mà hắn đã học được từ thế giới hiện đại, được điều chỉnh để phù hợp với bối cảnh cổ đại.
"Tô Mẫn, Chu Thiên," hắn tự nhủ, giọng dứt khoát, như thể họ đang ở ngay trước mặt hắn, "các ngươi hãy bắt tay vào chuẩn bị các văn thư ngoại giao, và cả những 'phép thử' nhỏ để thăm dò ý đồ của họ. Nhị Cẩu, hãy tăng cường mạng lưới tình báo, ta cần biết rõ nhất động tĩnh của từng thế lực, từng bước đi của họ, cả những tin đồn nhỏ nhất cũng không được bỏ qua." Hắn biết, những lời mời gọi chính thức sẽ đến sớm thôi, và hắn phải sẵn sàng để bảo vệ vùng đất bình yên này, biến nó thành một pháo đài bất khả xâm phạm bằng cả tường thành kiên cố và ý chí bất khuất của con người. Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi ánh bình minh đang dần rực rỡ, chiếu sáng cả một vùng trời. Một cảm giác bình yên lạ thường dâng lên trong lòng hắn. Không phải là sự bình yên của sự vô lo, mà là sự bình yên đến từ một quyết định đã được đưa ra, một con đường đã được chọn. Con đường phía trước còn rất nhiều gian nan, những cuộc đấu trí gay go, những thử thách không ngừng. Nhưng hắn đã sẵn sàng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và để sinh tồn một cách có ý nghĩa, chúng ta phải tự mình định đoạt số phận của mình." Hắn sẽ không lùi bước.
***
Chưa đầy một canh giờ sau, khi những tia nắng vàng óng đã trải khắp sân gạch và tiếng gà gáy thưa thớt từ các nông trang xa xa vọng lại, Trần Nhị Cẩu đã xuất hiện. Hắn bước vào thư phòng của Lâm Dịch với dáng vẻ nhanh nhẹn thường thấy, nhưng hôm nay, đôi mắt sáng của hắn ẩn chứa một sự nghiêm túc hiếm thấy, xóa đi vẻ ngây ngô thường trực. Nhị Cẩu cúi đầu chào, rồi không đợi Lâm Dịch hỏi, hắn đã bắt đầu trình bày ngay, giọng nói nhỏ dần để không làm xáo trộn sự yên tĩnh của buổi sáng.
“Đại ca, mấy ngày nay, số người lạ mặt thăm dò vùng đất của chúng ta tăng lên đáng kể,” Nhị Cẩu nói, tay cầm một tập giấy mỏng được buộc gọn gàng, bên trong chứa đựng những nét chữ nguệch ngoạc nhưng đầy đủ thông tin. “Có vẻ như chiến thắng trước cường đạo đã khiến chúng ta ‘nổi bật’ hơn nhiều. Chúng không còn chỉ là những kẻ thăm dò lẻ tẻ, mà là những đội nhóm nhỏ, có tổ chức, cải trang thành thương nhân, lữ khách, thậm chí là cả những người hành khất.” Hắn dừng lại, nhìn Lâm Dịch với vẻ mặt hơi lo lắng. “Đám này có vẻ được huấn luyện kỹ càng, khó lòng phát hiện nếu không phải anh em ta đã quen với việc theo dõi những kẻ lạ mặt.”
Lâm Dịch trầm ngâm lắng nghe, ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ sẫm màu. Ánh mắt hắn sắc bén, như đang cố gắng nhìn xuyên qua những thông tin mà Nhị Cẩu vừa mang đến để thấy rõ bức tranh toàn cảnh. Hắn biết, chiến thắng trước băng cường đạo Trảm Phong Sơn tuy đã mang lại một thời gian bình yên ngắn ngủi cho vùng đất, nhưng đồng thời nó cũng là một tiếng chuông vang dội, báo hiệu sự tồn tại của một thế lực mới, một ngọn đèn le lói trong màn đêm hỗn loạn của Đại Hạ. "Cây cao gió lớn," hắn thầm nghĩ, "chúng ta chỉ vừa mới nhú mầm thôi, mà đã bị gió bão để ý rồi."
“Chúng muốn gì?” Lâm Dịch khẽ hỏi, giọng nói trầm tĩnh, không một chút biểu cảm thừa thãi. Hắn biết câu hỏi này hơi phiến diện, bởi vì không phải tất cả các thế lực đều có cùng một ý đồ, nhưng hắn muốn Nhị Cẩu tập trung vào những tín hiệu rõ ràng nhất, những động thái đáng ngờ nhất.
Nhị Cẩu gật đầu, lật giở những trang giấy. “Có ba loại chính, Đại ca. Loại thứ nhất là những kẻ thăm dò thực lực, chúng tìm hiểu về số lượng binh lính của chúng ta, về trang bị, về cách thức phòng thủ. Anh em ta đã bắt được vài tên, tra hỏi thì chúng nói là được phái đến từ các tiểu gia tộc lân cận, muốn ‘học hỏi kinh nghiệm’ phòng vệ. Nhưng rõ ràng, chúng đang đánh giá khả năng phòng thủ của chúng ta.”
Lâm Dịch nhíu mày. “Đánh giá khả năng phòng thủ? Hay đánh giá khả năng bị thôn tính?” Hắn khẽ cười khẩy trong lòng. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng." Luôn luôn là kẻ mạnh nuốt kẻ yếu. Những tiểu gia tộc đó, có thể một mặt muốn liên minh, mặt khác lại muốn tìm cách chiếm lấy tài nguyên của hắn nếu thấy hắn yếu kém.
“Đúng vậy, Đại ca,” Nhị Cẩu tiếp lời, vẻ mặt nghiêm trọng. “Loại thứ hai là những kẻ thăm dò tài nguyên. Chúng đặc biệt chú ý đến các kho lương thực, các xưởng sản xuất, và cả những kỹ thuật mới mà chúng ta đang áp dụng. Có vài tên còn hỏi han về công nghệ thủy lợi của chúng ta, về cách chúng ta làm cho đất đai màu mỡ hơn. Một tên còn mạnh dạn đề nghị mua lại công thức sản xuất một loại phân bón mới, với giá rất cao.”
Lâm Dịch nhắm mắt lại, đầu óc nhanh chóng phân tích. Đây là những lời mời gọi ngọt ngào. Tiền bạc, lợi nhuận. Những thứ mà bất kỳ thế lực nào cũng thèm muốn, đặc biệt là trong thời loạn. Hắn đã dự liệu được điều này. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và những thành quả từ tri thức của hắn đã bắt đầu thu hút ánh mắt thèm muốn. Nhưng hắn không thể để tri thức của mình bị lợi dụng một cách dễ dàng.
“Và loại thứ ba?” Lâm Dịch mở mắt, nhìn thẳng vào Nhị Cẩu. Hắn cảm thấy một sự căng thẳng nhẹ trong không khí, như thể Nhị Cẩu đang giữ lại một thông tin quan trọng hơn cả.
Trần Nhị Cẩu hít một hơi sâu. “Loại thứ ba… là những lời mời gọi. Không còn là ám chỉ của Trương Quản Sự nữa, Đại ca. Lần này, chúng ta đã tiếp cận được với một vài ‘khách nhân’ tự nhận là sứ giả của các tướng quân nổi lên ở phía Bắc và phía Tây. Họ không trực tiếp đến gặp Đại ca, mà lại tìm đến những nhân vật có chút tiếng nói trong vùng, hoặc những thương nhân thường xuyên qua lại. Họ đưa ra những lời hứa hẹn rất hấp dẫn: bảo hộ quân sự, hỗ trợ lương thực, thậm chí là đề nghị phong đất, phong quan cho Đại ca nếu chúng ta chịu ‘quy phục’ và trở thành một phần của thế lực của họ.”
Lâm Dịch gật đầu nhẹ. Đây chính là những gì hắn đã dự liệu. Các thế lực lớn đang bắt đầu lộ diện, và chúng không còn kiên nhẫn để thăm dò vòng vo nữa. Chúng muốn chiêu an, hoặc ít nhất là biến vùng đất của hắn thành một tiền đồn, một chốt chặn.
“Có nhắc đến Tướng Quân Hoắc không?” Lâm Dịch hỏi, nhớ đến cái tên mà Chu Thiên đã phân tích trong cuộc họp trước. Tướng Quân Hoắc, một kẻ nổi lên từ phương Bắc, nổi tiếng với sự tàn bạo nhưng cũng rất biết dùng người và có tầm nhìn chiến lược.
“Có, Đại ca. Đặc biệt là từ phía Bắc,” Nhị Cẩu xác nhận. “Một sứ giả tự xưng là ‘Mạc Sứ’ của Tướng Quân Hoắc đã đến, nhưng hắn không trực tiếp tìm đến chúng ta. Hắn lại tìm đến mấy trưởng lão ở làng bên, khoe khoang về sự hùng mạnh của Tướng Quân Hoắc, về việc Tướng Quân đang muốn thống nhất phương Bắc, và rằng ai quy phục sớm sẽ được hưởng lợi lớn. Hắn còn ngầm cảnh báo rằng, nếu một vùng đất nhỏ bé mà muốn đứng ngoài vòng xoáy, thì e rằng sẽ khó lòng tồn tại.”
Lâm Dịch nheo mắt. “Cảnh báo ngầm? Hắn dùng lời lẽ gì?”
“Đại khái là ‘cành cây khô thì dễ gãy, chỉ có rừng cây lớn mới vững vàng trước bão tố’, Đại ca,” Nhị Cẩu đáp, cố gắng bắt chước giọng điệu của sứ giả kia. “Hắn nói rằng, Tướng Quân Hoắc rất quý trọng nhân tài, nhưng cũng không dung thứ cho những kẻ ‘cứng đầu’ muốn cản đường.”
Một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trên môi Lâm Dịch. "Thật là một cách ra oai và dọa dẫm khéo léo." Hắn hiểu rõ ý đồ của Tướng Quân Hoắc. Đó không chỉ là một lời mời gọi, mà còn là một lời cảnh cáo. Một con dao hai lưỡi, vừa muốn chiêu dụ, vừa muốn răn đe. Hắn cần phải cẩn trọng hơn bao giờ hết.
“Tốt lắm, Nhị Cẩu,” Lâm Dịch nói, ánh mắt xa xăm nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao hơn, nhuộm vàng cả khung cảnh bên ngoài. “Ngươi đã làm rất tốt. Tiếp tục theo dõi sát sao, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Đặc biệt là những kẻ tự xưng là sứ giả, hãy tìm hiểu rõ lai lịch của chúng, và mục đích thực sự của từng lời nói, từng hành động.”
“Vâng, Đại ca!” Trần Nhị Cẩu đáp lời dứt khoát, ánh mắt đầy vẻ trung thành. Hắn biết, công việc của mình là một phần quan trọng trong việc bảo vệ vùng đất này, và hắn sẽ làm hết sức mình.
Sau khi Nhị Cẩu rời đi, Lâm Dịch ngồi lại trong thư phòng. Hắn mở cuốn sổ tay dày cộm, lật đến trang đã ghi chú chi tiết về các thế lực. Bên cạnh cái tên "Tướng Quân Hoắc", hắn viết thêm một dấu chấm than màu đỏ. Áp lực đã đến, không còn là những gợn sóng nhỏ nữa, mà là những đợt sóng lớn đang ùn ùn kéo đến bờ. "Bình yên không phải là một món quà, mà là một thành quả phải đấu tranh để giữ lấy," hắn thầm nhắc nhở chính mình, "và cuộc đấu tranh này, vừa mới bắt đầu."
***
Ánh nắng chói chang của buổi trưa đổ xuống Đại Sảnh Nghị Sự, xuyên qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đá xanh lạnh lẽo. Không khí oi ả của ngày hè dường như cũng không thể làm giảm đi sự trang trọng, tĩnh mịch của nơi đây. Mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng, hòa quyện với chút hương trà nhè nhẹ, tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa có phần thư thái. Chính giữa sảnh, Lâm Dịch ngồi trên chiếc ghế gỗ lớn, dáng vẻ trầm tĩnh. Bên cạnh hắn, Tô Mẫn với vẻ mặt điềm nhiên nhưng đôi mắt sắc sảo, và Chu Thiên, thư sinh nho nhã với vẻ mặt hơi lo lắng, cùng ngồi đối diện với vị khách đặc biệt hôm nay.
Mạc Sứ. Hắn ta bước vào, không khí trong đại sảnh dường như cũng trở nên đặc quánh hơn. Mạc Sứ có vóc dáng trung bình, nhưng khí chất quân nhân toát ra từ mỗi cử chỉ, mỗi bước đi. Hắn mặc một bộ trang phục chỉnh tề, màu xanh sẫm, không quá phô trương nhưng đủ để thể hiện sự nghiêm túc và địa vị. Gương mặt Mạc Sứ vuông vức, đôi mắt sắc bén nhưng che giấu vẻ thăm dò, như đang quét qua từng ngóc ngách của đại sảnh, từng biểu cảm nhỏ nhất trên khuôn mặt của Lâm Dịch và các cố vấn. Hắn ta tự tin, thậm chí có chút kiêu ngạo, nhưng vẫn giữ một thái độ lịch thiệp cần thiết.
“Kính chào Lâm công tử,” Mạc Sứ chắp tay thi lễ, giọng nói rõ ràng, trầm ấm, nhưng không quá cung kính. “Tại hạ là Mạc Sứ, phụng mệnh Tướng Quân Hoắc đến đây để chuyển lời.”
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ra hiệu mời Mạc Sứ an tọa. Hắn quan sát kỹ lưỡng vị sứ giả này. Cách nói năng, cử chỉ, thậm chí cả ánh mắt của Mạc Sứ đều toát lên vẻ của một người từng trải, không phải kẻ tầm thường. "Một con cáo già," Lâm Dịch thầm nghĩ, "được phái đến để thăm dò và gây áp lực."
“Không biết Tướng Quân Hoắc có lời gì muốn nhắn g���i?” Lâm Dịch đáp, giọng điềm tĩnh. Hắn không biểu lộ sự vội vàng hay lo lắng, giữ cho mình một vẻ mặt hoàn toàn không cảm xúc, như một tảng đá.
Mạc Sứ mỉm cười nhẹ, nụ cười không đạt tới mắt. “Tướng Quân Hoắc của chúng ta rất ngưỡng mộ tài năng và sự quản lý của Lâm công tử. Ngài đã nghe danh công tử từ lâu, đặc biệt là sau chiến thắng hiển hách trước băng cường đạo Trảm Phong Sơn. Ngài cho rằng, trong thời loạn lạc này, chỉ có đoàn kết mới có thể tạo ra sức mạnh thực sự. Vùng đất của công tử nếu được Tướng Quân che chở, chắc chắn sẽ càng thêm hưng thịnh, không những tránh được họa binh đao, mà còn có thể phát triển vượt bậc.”
Hắn ta nói một cách trôi chảy, lời lẽ khéo léo, vừa mời gọi vừa ngầm cảnh báo. Lâm Dịch nghe thấy những từ khóa quan trọng: “ngưỡng mộ tài năng”, “đoàn kết”, “che chở”, “tránh họa binh đao”, “phát triển vượt bậc”. Tất cả đều là những từ ngữ mỹ miều để che giấu một ý đồ sâu xa hơn. Hắn nhận thấy Tô Mẫn ngồi bên cạnh khẽ nhíu mày, còn Chu Thiên thì ánh mắt lộ rõ vẻ suy tư.
“Tướng Quân Hoắc tin rằng, Lâm công tử là một nhân tài hiếm có,” Mạc Sứ tiếp tục, ánh mắt sắc bén lướt qua Lâm Dịch, “có khả năng biến vùng đất biên thùy nghèo khó thành một nơi trù phú, an lành. Ngài không muốn một tài năng như công tử bị mai một giữa thời loạn lạc, hoặc bị những thế lực khác lợi dụng. Tướng Quân đề nghị Lâm công tử gia nhập liên minh của ngài, trở thành một phần của đại nghiệp thống nhất Đại Hạ. Công tử sẽ được phong chức tước tương xứng, được ban thưởng ruộng đất, và quan trọng nhất, toàn bộ vùng đất này sẽ được hưởng sự bảo hộ tuyệt đối từ quân đội của Tướng Quân.”
Lời đề nghị quá hấp dẫn, nếu là một kẻ ham danh vọng hay sợ hãi chiến tranh, chắc chắn sẽ không thể từ chối. Nhưng Lâm Dịch không phải là một trong số đó. Hắn đã trải qua quá nhiều, đã chứng kiến quá nhiều sự tàn khốc để tin vào những lời hứa hẹn ngọt ngào như vậy. Một sự bảo hộ tuyệt đối cũng đồng nghĩa với một sự kiểm soát tuyệt đối. Một khi đã quy phục, hắn sẽ không còn là người tự chủ nữa, mà chỉ là một con cờ trong bàn cờ của Tướng Quân Hoắc.
“Tướng Quân quả thực rất có lòng,” Lâm Dịch đáp, giọng không lên không xuống, không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào. “Nhưng Lâm mỗ là một người đã quen với sự tự do, và vùng đất này cũng vừa mới tìm thấy được chút bình yên. Việc lớn như vậy, cần thời gian suy nghĩ kỹ lưỡng, không thể vội vàng đưa ra quyết định.”
Mạc Sứ vẫn giữ nụ cười nửa miệng. “Tất nhiên, Lâm công tử. Việc lớn không thể vội vàng. Tuy nhiên, thời cuộc đang thay đổi rất nhanh. Các thế lực nổi dậy khắp nơi, mỗi kẻ đều muốn xưng vương xưng bá. Một vùng đất nhỏ bé, dù có tài năng đến đâu, cũng khó lòng đứng vững nếu không có một chỗ dựa vững chắc. Ngài có thể từ chối, nhưng liệu có đảm bảo được sự bình yên cho người dân của ngài khi những con sói đói đang vây quanh?”
Đây chính là lời cảnh báo. Mạc Sứ không nói thẳng ra, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng. Nếu Lâm Dịch từ chối, vùng đất này sẽ trở thành mục tiêu của Tướng Quân Hoắc, hoặc ít nhất là sẽ bị cô lập, bị biến thành một miếng mồi ngon cho nh���ng thế lực khác.
Lâm Dịch vẫn điềm tĩnh. Hắn đã nghe quá nhiều những lời đe dọa như vậy trong thế giới hiện đại, từ những tập đoàn lớn đến những băng nhóm xã hội đen. Chiến lược của Mạc Sứ không mới, chỉ là được khoác lên một lớp áo cổ điển mà thôi. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn thầm nhủ, "và giờ là lúc phải sử dụng nó."
“Ý tốt của Tướng Quân, Lâm mỗ xin ghi nhận,” Lâm Dịch lặp lại, nhấn mạnh vào từ “ghi nhận” chứ không phải “tiếp nhận”. “Lâm mỗ sẽ cân nhắc kỹ lưỡng và hồi đáp trong thời gian sớm nhất. Trong khi đó, mong Mạc Sứ chuyển lời đến Tướng Quân Hoắc rằng, vùng đất này luôn hoan nghênh những mối giao thương hữu nghị, và chúng ta rất trân trọng hòa bình.”
Mạc Sứ nhìn chằm chằm vào Lâm Dịch một lúc lâu, như muốn đọc vị đối phương. Hắn ta không thấy sự sợ hãi, không thấy sự dao động, chỉ có một sự trầm tĩnh đến đáng sợ. Gương mặt thanh tú của Lâm Dịch, dù có chút xanh xao, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa một sự quyết đoán không thể lay chuyển. Cuối cùng, Mạc Sứ khẽ thở dài trong lòng. Kẻ này không hề dễ đối phó như hắn nghĩ.
“Được thôi, Lâm công tử,” Mạc Sứ nói, đứng dậy chắp tay. “Tại hạ sẽ chuyển lời của công tử đến Tướng Quân. Hy vọng công tử sẽ sớm đưa ra quyết định sáng suốt.” Hắn không quên nhấn mạnh từ “sáng suốt”, một lần nữa ngầm nhắc nhở về hậu quả của sự lựa chọn sai lầm.
Sau khi Mạc Sứ rời đi, không khí trong Đại Sảnh Nghị Sự dường như mới trở lại bình thường. Tô Mẫn và Chu Thiên đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẻ mặt vẫn còn đọng lại sự lo lắng.
“Tướng Quân Hoắc này, quả nhiên không phải kẻ đơn giản,” Chu Thiên lên tiếng, giọng hơi khàn. “Lời lẽ của Mạc Sứ vừa khéo léo vừa ẩn chứa áp lực. Đây là một lời mời gọi đầy nguy hiểm.”
Lâm Dịch khẽ gật đầu. “Đúng vậy. Nhưng ít nhất, chúng ta đã có được thông tin trực tiếp, thay vì những lời đồn thổi hay ám chỉ.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng trưa vẫn chói chang. Cuộc chiến ngoại giao, hắn biết, chỉ vừa mới bắt đầu.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía Tây, hắt những vệt màu cam, tím lên những mái ngói xanh rêu của thư phòng Lâm Dịch. Gió chiều thổi qua khe cửa, mang theo mùi đất ẩm sau một ngày nắng gắt và chút hương cây cỏ dại ven đường. Không khí đã dịu mát hơn rất nhiều so với buổi trưa oi ả, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với sự căng thẳng vẫn còn đọng lại trong lòng mỗi người.
Trong thư phòng, một ngọn đèn dầu đã được thắp sáng, ánh sáng vàng yếu ớt hắt lên những chồng sách và tấm bản đồ trải rộng trên bàn. Lâm Dịch ngồi chủ tọa, đối diện là Tô Mẫn, Chu Thiên, Trần Nhị Cẩu, và Lão Hồ. Đây là cuộc họp của những người thân cận nhất, những bộ óc mà Lâm Dịch tin tưởng nhất để cùng hắn chèo lái con thuyền vùng đất này qua sóng gió.
“Mọi người đã nghe rõ lời của Mạc Sứ rồi,” Lâm Dịch mở lời, giọng nói trầm tĩnh, phá vỡ sự im lặng. “Bây giờ, hãy phân tích kỹ lưỡng lời đề nghị của Tướng Quân Hoắc, và ý đồ thực sự đằng sau đó.”
Chu Thiên, với vẻ mặt thư sinh và râu dài, là người đầu tiên lên tiếng. Hắn đẩy gọng kính lên s��ng mũi, cầm một tập giấy ghi chép. “Tướng Quân Hoắc tuy mạnh, nhưng dã tâm lớn, không phải là người dễ dãi. Theo những gì Nhị Cẩu đã thu thập, Hoắc Tướng Quân là kẻ xuất thân từ tầng lớp quân nhân, sau khi Đại Hạ suy yếu đã nhanh chóng tập hợp binh mã, chiếm cứ một vùng rộng lớn ở phương Bắc. Hắn nổi tiếng tàn bạo với kẻ thù, nhưng cũng rất biết cách chiêu mộ nhân tài và giữ lòng quân. Lời mời gọi này vừa là cơ hội để chúng ta có một chỗ dựa, tránh bị các thế lực nhỏ hơn quấy phá, nhưng đồng thời cũng là một xiềng xích. Một khi đã quy phục, chúng ta sẽ mất đi quyền tự chủ, trở thành một quân cờ trong tay Hoắc Tướng Quân, bị cuốn vào những cuộc chiến tranh giành quyền lực không hồi kết của hắn.”
Chu Thiên dừng lại, nhìn Lâm Dịch. “Hơn nữa, nếu chúng ta chấp nhận, các thế lực khác đang lăm le vùng đất này sẽ coi chúng ta là kẻ thù của chúng. Áp lực sẽ không giảm đi, mà có thể còn gia tăng gấp bội. Chúng ta sẽ từ một vùng đất trung lập, trở thành một chiến tuyến.”
Tô Mẫn tiếp lời, giọng nói bình tĩnh nhưng sắc sảo. “Về mặt kinh tế và tài nguyên, vùng đất của chúng ta đang tự chủ rất tốt. Chúng ta có đủ lương thực, có các xưởng sản xuất, và các kỹ thuật nông nghiệp tiên tiến. Nếu gia nhập liên minh của Hoắc Tướng Quân, chúng ta sẽ phải cống nạp một phần tài nguyên, một phần sản phẩm. Thậm chí, quân đội của Hoắc Tướng Quân có thể sẽ đóng quân ở đây, tiêu hao lương thực và gây áp lực lên người dân. Lợi ích về mặt quân sự có thể có, nhưng cái giá phải trả về mặt kinh tế và tự chủ là rất lớn. Chúng ta có thể sẽ bị vắt kiệt để phục vụ cho dã tâm của Hoắc Tướng Quân.” Nàng nhìn Lâm Dịch, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng. “Hơn nữa, nếu chiến tranh xảy ra, chúng ta sẽ là tuyến đầu, gánh chịu hậu quả nặng nề nhất.”
Trần Nhị Cẩu gật đầu lia lịa. “Anh em tình báo của ta cũng xác nhận. Hoắc Tướng Quân đang thiếu lương thực trầm trọng, và hắn rất quan tâm đến những vùng đất có khả năng sản xuất tốt. Hắn cũng cần thêm binh lực, và Đại ca đã chứng minh được khả năng chỉ huy quân sự qua vụ cường đạo. Hắn không chỉ muốn tài nguyên, mà còn muốn cả Đại ca và khả năng của Đại ca nữa.” Nhị Cẩu nói, giọng đầy vẻ tự hào khi nhắc đến khả năng của Lâm Dịch.
Lão Hồ, người vẫn im lặng lắng nghe từ đầu, khẽ ho khan một tiếng. Lưng ông còng, tóc bạc phơ, nhưng đôi mắt tinh anh của ông vẫn sáng rõ trong ánh đèn. “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Hoắc Tướng Quân là kẻ mạnh, nhưng kẻ mạnh thường kiêu ngạo và không dễ tin tưởng ai. Lời hứa hẹn của hắn có thể ngọt ngào, nhưng bản chất của nó là sự thôn tính và kiểm soát. Hắn muốn lợi dụng tài năng của Lâm công tử để củng cố thế lực, nhưng sẽ không bao giờ để Lâm công tử có quyền lực thực sự. Một khi đã không còn giá trị lợi dụng, hoặc trở thành mối đe dọa, hắn sẽ không ngần ngại vứt bỏ.” Lão Hồ khẽ lắc đầu. “Người dân nơi đây chỉ mong một cuộc sống bình yên, no đủ. Họ không muốn bị cuốn vào vòng xoáy chiến tranh của ai khác.”
Lâm Dịch lắng nghe tất cả, từng lời phân tích của các cố vấn đều trùng khớp với những suy nghĩ của hắn. Hắn khẽ gật đầu, đặt tay lên cuốn Cẩm Nang Kế Sách đang nằm trên bàn. “Đúng như mọi người đã nói. Chúng ta sẽ không tham gia vào vòng xoáy tranh bá của Hoắc Tướng Quân. Vấn đề là, từ chối thế nào để không biến họ thành kẻ thù ngay lập tức, và câu trả lời của chúng ta cần phải mang tính chiến lược, không thể để họ coi thường.”
Hắn nhìn từng người, ánh mắt sắc bén. “Chúng ta cần phải cho Hoắc Tướng Quân thấy rằng, vùng đất này không phải là một miếng mồi ngon dễ nuốt. Chúng ta không yếu kém, và chúng ta cũng không dễ bị lợi dụng. Nhưng đồng thời, chúng ta cũng không phải là kẻ thù của hắn. Chúng ta cần một chiến lược ngoại giao mềm dẻo nhưng kiên quyết. Một mặt, duy trì thái độ hòa hảo, thể hiện thiện chí giao thương, nhưng mặt khác, phải ngầm cảnh báo về khả năng tự vệ mạnh mẽ của chúng ta.”
“Tô Mẫn, Chu Thiên,” Lâm Dịch nói, giọng dứt khoát. “Hai người hãy soạn một văn thư hồi đáp thật khéo léo. Nhấn mạnh sự tự chủ của chúng ta, mong muốn duy trì hòa bình và phát triển kinh tế, nhưng cũng phải khéo léo ám chỉ rằng chúng ta có khả năng tự vệ đáng gờm. Không cần phô trương vũ lực, chỉ cần đủ để họ phải cân nhắc.”
“Nhị Cẩu,” Lâm Dịch quay sang Trần Nhị Cẩu. “Hãy tăng cường phòng thủ ở các cửa ngõ ra vào, nhưng phải kín đáo. Đừng để lộ ra quá nhiều binh lực, nhưng phải đảm bảo rằng mọi hành động thăm dò của họ đều bị phát hiện và ghi lại. Ta muốn họ thấy rằng, chúng ta biết hết mọi động tĩnh của họ.”
“Lão Hồ,” Lâm Dịch nhìn về phía ông lão. “Mong lão giúp ta truyền đạt đến người dân, đặc biệt là các trưởng lão, về lập trường của chúng ta. Giúp họ hiểu rằng, bình yên không phải tự nhiên mà có, và chúng ta đang cố gắng giữ gìn nó. Tránh để những lời lẽ ngon ngọt của các sứ giả bên ngoài làm lung lay lòng dân.”
Mọi người đồng thanh đáp lời. Họ hiểu rằng, đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng không kém phần cam go. Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm đang dần bao phủ. Những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời tối, nhưng ánh trăng thì vẫn còn ẩn mình đâu đó.
“Chúng ta cần phải cho họ thấy rằng,” Lâm Dịch nói, giọng trầm tư, “liên minh với chúng ta trên cơ sở bình đẳng sẽ mang lại lợi ích lớn hơn nhiều so với việc cố gắng thôn tính. Chúng ta sẽ cung cấp tri thức, sản vật, và sự ổn định. Nhưng nếu họ muốn dùng sức mạnh, thì họ sẽ phải trả một cái giá không nhỏ.” Hắn quay lại nhìn các cố vấn, ánh mắt kiên định. “Đây là cuộc chiến của trí tuệ, không phải của bạo lực. Và chúng ta sẽ thắng, miễn là chúng ta đoàn kết và giữ vững lập trường.”
***
Sau khi phái đoàn của Mạc Sứ rời đi và cuộc họp với các cố vấn kết thúc, Lâm Dịch một mình đến Hồ Sen Tĩnh Mịch. Đêm đã xuống rất sâu, không khí se lạnh mơn man da thịt, và một vầng trăng khuyết treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, rải ánh bạc mờ ảo xuống mặt hồ. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran từ những bụi sen dày đặc, và tiếng lá sen xào xạc trong gió đêm, tất cả tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của tự nhiên. Mùi hương hoa sen thanh khiết hòa quyện với mùi đất ẩm ướt, xua tan đi phần nào sự căng thẳng còn đọng lại trong tâm trí Lâm Dịch.
Hắn đứng bên đình nhỏ bằng gỗ mục, nhìn xuống mặt hồ phẳng lặng. Những cánh sen lay động khẽ khàng như đang nhảy múa trong gió. Trong khoảnh khắc này, mọi áp lực, mọi tính toán, mọi lo toan dường như đều bị cuốn trôi. Nơi đây, hắn có thể tìm thấy một chút bình yên hiếm hoi, một sự tĩnh lặng cần thiết để sắp xếp lại tâm trí.
“Bình yên không phải là không làm gì, mà là cuộc chiến không ngừng nghỉ để giữ gìn nó,” Lâm Dịch thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ cho chính hắn nghe thấy, hòa vào tiếng gió đêm. Hắn nhớ lại những lời của Mạc Sứ, những hứa hẹn ngọt ngào và cả những cảnh báo ẩn ý. Đó chỉ là màn dạo đầu, một phép thử đơn giản. Hắn biết rõ điều đó. Trong thế giới hiện đại, những trò chơi quyền lực còn phức tạp và tàn nhẫn hơn thế nhiều.
“Lời mời của Tướng Quân Hoắc chỉ là khởi đầu,” hắn suy tư. “Chắc chắn sẽ có những kẻ khác đến, với những lời lẽ ngọt ngào hơn, hoặc những cảnh báo đáng sợ hơn.” Hắn hình dung ra những viễn cảnh sắp tới: những tướng quân khác cũng sẽ cử sứ giả đến, có thể là những kẻ hứa hẹn lợi ích lớn hơn, hoặc những kẻ sẽ dùng vũ lực để uy hiếp. Những thế lực đó có thể sẽ tìm cách chia rẽ nội bộ vùng đất của hắn, mua chuộc những kẻ tham lam, hoặc gieo rắc sự sợ hãi trong dân chúng.
Áp lực từ bên ngoài ngày càng lớn, và hắn hiểu rằng, dù đã có kế hoạch từ chối khéo léo, nhưng đây mới chỉ là khởi đầu của một loạt các lời mời gọi và áp lực sẽ đến. Mỗi lời đề nghị, mỗi lời đe dọa đều đòi hỏi một sự tính toán cẩn trọng, một chiến lược phù hợp để bảo vệ vùng đất bình yên mà hắn đã dày công xây dựng, để bảo vệ những con người mà hắn trân trọng. Hắn không thể để vùng đất này trở thành một chiến trường, một vật tế cho dã tâm của bất kỳ ai.
Hắn nhặt một viên đá nhỏ từ dưới đất, ném xuống mặt hồ. Viên đá chìm xuống, tạo ra những gợn sóng lan tỏa ra xa, phá vỡ sự tĩnh lặng của mặt nước. Lâm Dịch nhìn những gợn sóng đó. Chúng không còn là biểu tượng của sự hỗn loạn như những ngày đầu, mà là những chiến lược, những kế hoạch đang dần hình thành trong tâm trí hắn. Hắn sẽ phải linh hoạt như nước, nhưng kiên định như đá. Hắn sẽ phải lèo lái con thuyền này qua những con sóng lớn, giữ cho nó không bị nhấn chìm.
"Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, một lần nữa. "Và để có được sự công bằng, hay ít nhất là một cuộc sống mà mình mong muốn, ta phải tự mình giành lấy." Đôi mắt hắn ánh lên một vẻ kiên định đến cùng cực. Con đường phía trước còn rất nhiều gian nan, những cuộc đấu trí gay go, những thử thách không ngừng. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ bảo vệ nó, bằng mọi giá, bằng mọi thủ đoạn, miễn là nó không đi ngược lại với lương tâm và mục tiêu ban đầu của hắn. Bình yên... đó là điều đáng giá để chiến đấu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.