Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Lạc thế chi nhân - Chương 912: Phân Tích Tình Thế: Lựa Chọn Giữa Ổn Định và Quyền Lực

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, hắt những vệt sáng cuối cùng qua khung cửa sổ thư phòng của Lâm Dịch. Mùi nước tươi, hương hoa sen và đất ẩm ướt từ mặt hồ vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn, nhưng sự tĩnh lặng ban chiều đã bị xé toạc bởi những suy tư nặng nề, những lời nói thấm thía của Lão Hồ. “Con đường nào cũng có cái giá của nó, đại nhân. Quan trọng là đại nhân muốn cái gì. Nếu muốn bình yên, đại nhân phải tìm cách bảo vệ nó.”

Lâm Dịch đứng lặng bên cửa sổ một lúc lâu, nhìn ngắm những ánh sao thưa thớt bắt đầu lấp lánh trên nền trời xanh thẫm, cảm giác như những vì tinh tú ấy cũng đang quan sát và phán xét những gánh nặng trên vai hắn. Hắn không muốn quyền lực, không khao khát danh vọng. Cái hắn muốn, từ sâu thẳm trong tiềm thức của một người từng sống ở thế kỷ 21, chỉ là một cuộc sống bình thường, được yên ổn bên những người mình yêu thương, được chứng kiến sự phát triển của một vùng đất mà hắn đã đổ bao tâm huyết để xây dựng. Nhưng bình yên, trong thời đại loạn lạc này, lại trở thành một thứ xa xỉ đến đáng sợ, một mục tiêu mà hắn phải chiến đấu không ngừng nghỉ để bảo vệ.

“Bảo vệ nó, bằng cách nào đây?” Hắn tự hỏi, giọng nói khẽ đến mức chỉ có thể nghe thấy trong tâm trí. “Bằng cách lùi lại, hay bằng cách tiến lên, đối mặt trực diện với những kẻ đang thăm dò kia?” Những lời của Trương Quản Sự từ Thiên Phong Thương Hội vẫn văng vẳng bên tai, những lời ám chỉ về “hợp tác lớn hơn”, về “kiến tạo trật tự mới” nghe có vẻ hào nhoáng nhưng ẩn chứa đầy rẫy mưu đồ và lợi ích. Hắn biết, thế giới này không nợ ai một sự công bằng, và sự bình yên của vùng đất này cũng không phải là ngoại lệ. Để giữ được nó, hắn phải chứng tỏ mình đủ mạnh mẽ, đủ khôn ngoan để không bị lợi dụng, không bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành mà hắn vốn dĩ muốn tránh xa.

Với quyết tâm ấy, Lâm Dịch quay người, ánh mắt kiên nghị lướt qua những ngọn nến đang cháy leo lét trong thư phòng. Hắn đã nghĩ kỹ rồi. Thay vì tự mình gặm nhấm những lo toan, đã đến lúc hắn cần tập hợp những bộ óc sáng suốt nhất của mình lại, để cùng nhau phân tích, cùng nhau tìm ra con đường.

***

Đêm đã về khuya, nhưng thư phòng của Lâm Dịch vẫn sáng đèn. Không khí bên trong nặng trĩu, khác hẳn sự yên tĩnh thường ngày. Bàn trà được dọn sang một bên, thay vào đó là một tấm bản đồ lớn trải giữa phòng, được cố định bằng bốn góc đá cuội nhẵn bóng. Những cuộn giấy ghi chép, thư từ, và cả những biểu đồ kinh tế đơn giản được Tô Mẫn cẩn thận sắp xếp, nằm rải rác bên cạnh. Ánh nến chập chờn trên bàn, kết hợp với ánh trăng mờ ảo hắt qua khung cửa sổ, tạo nên một không khí trang trọng nhưng cũng đầy áp lực, như thể mỗi ngọn nến đều đang run rẩy trước những quyết định trọng đại sắp được đưa ra.

Lâm Dịch ngồi ở vị trí chủ tọa, thân hình gầy gò của hắn in bóng dài trên tường. Khuôn mặt thanh tú của hắn giờ đây mang vẻ trầm tư sâu sắc, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự từng trải của một người hiện đại đang phải vận dụng hết trí óc để đối phó với bối cảnh cổ đại đầy khắc nghiệt. Hắn khẽ hít một hơi thật sâu, mùi giấy cũ, mực và hương trầm nhẹ từ lò xông thoang thoảng trong không khí, giúp hắn phần nào giữ được sự tập trung.

Xung quanh hắn là những cộng sự thân tín nhất: Tô Mẫn, người phụ nữ sắc sảo và lý trí, ngồi thẳng tắp, đôi mắt tinh anh chăm chú nhìn Lâm Dịch, sẵn sàng tiếp thu mọi chỉ thị. Lão Hồ, thân hình gầy gò, lưng hơi còng, tóc bạc phơ nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, ngồi im lặng vuốt chòm râu, như một pho tượng sống đang hấp thụ từng lời nói. Trần Nhị Cẩu, người cánh tay phải trung thành và nhanh nhẹn, có vẻ mặt hơi căng thẳng nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Dịch. Và Chu Thiên, vị học giả uyên bác, đang cầm một cuốn sách cũ, nhưng ánh mắt lại hướng về tấm bản đồ, sẵn sàng phân tích bối cảnh chính trị.

Lâm Dịch chậm rãi cất lời, ánh mắt quét qua từng người, giọng nói trầm ổn, đầy uy lực nhưng cũng không giấu được sự mệt mỏi tiềm ẩn. “Tình hình hiện tại không còn là chuyện riêng của vùng đất chúng ta nữa. Chiến thắng trước bọn cường đạo, đáng lẽ ra phải mang lại sự yên bình, nhưng ngược lại, nó lại như một ngọn hải đăng, thu hút sự chú ý của quá nhiều con thuyền lớn đang trôi dạt trên biển loạn.” Hắn ngừng lại một chút, để những lời nói thấm vào tâm trí mọi người. “Ta cần cái nhìn khách quan và toàn diện từ các ngươi để đưa ra quyết sách đúng đắn cho bước đi tiếp theo. Chúng ta không thể sai lầm.”

Trần Nhị Cẩu lập tức hiểu ý, tiến lên phía tấm bản đồ. Hắn không có vẻ ngây ngô thường ngày, thay vào đó là sự khẩn trương và nghiêm túc. “Đại ca, theo báo cáo từ mạng lưới của chúng ta, các thế lực lớn đều đang dò xét. Từ Bắc xuống Nam, từ Đông sang Tây, tin tức về chiến thắng của chúng ta đã lan truyền rất nhanh. Có kẻ muốn lôi kéo chúng ta làm tay sai, có kẻ muốn thôn tính vùng đất này một cách khéo léo, biến nó thành một cứ điểm chiến lược của họ.” Nhị Cẩu dùng ngón tay chỉ vào vài điểm trên bản đồ, nơi có những thế lực mới nổi đang dần định hình. “Ví dụ như thế lực của Phùng gia ở phía Tây, họ đã gửi thư thăm dò, nói là muốn thiết lập mối quan hệ giao thương bền chặt, nhưng lời lẽ lại hàm ý muốn chúng ta phụ thuộc vào họ về nguồn cung lương thảo và binh khí. Còn ở phía Đông, bang phái của Hắc Sa Bang, sau khi nuốt chửng vài thị trấn nhỏ, lại muốn ‘kết nghĩa huynh đệ’ với chúng ta, nhưng thực chất là muốn dùng chúng ta làm lá chắn để mở rộng thế lực.”

Lâm Dịch gật đầu, lắng nghe từng chi tiết. Hắn biết, đằng sau mỗi lời nói hoa mỹ đều là một mưu đồ, một toan tính lợi hại. "Tri thức là vũ khí mạnh nhất," hắn tự nhủ, và tri thức đó phải được xây dựng từ những thông tin tình báo chính xác và phân tích sắc bén.

Chu Thiên, vị học giả với bộ râu dài và cặp kính đặc trưng, vuốt râu trầm ngâm, bổ sung. “Đại Hạ đã sụp đổ, cục diện thiên hạ đang thay đổi nhanh chóng. Mỗi lời mời gọi, dù là từ thương hội hay bang phái, đều ẩn chứa mưu đồ sâu xa, không đơn thuần là hợp tác hay kết giao. Họ nhìn thấy giá trị của chúng ta, nhưng không phải giá trị của sự bình yên, mà là giá trị của một quân cờ, một nguồn lực có thể khai thác. Những thế lực mới nổi này đang tranh giành từng tấc đất, từng chút nhân lực, và vùng đất của chúng ta, với sự ổn định và phát triển vượt bậc trong thời loạn, hiển nhiên là một miếng mồi béo bở trong mắt họ.” Giọng Chu Thiên tuy thư sinh nhưng lại toát lên sự sắc bén của một người đã đọc qua vạn quyển sách, nhìn thấu sự đời.

Tô Mẫn tiếp lời, giọng điệu lý trí và khách quan. Nàng lật một cuốn sổ tay, chỉ vào những con số và biểu đồ. “Về mặt tài chính, tài lực của chúng ta tuy không nhỏ và đủ để tự chủ, thậm chí có thể nói là dư dả hơn nhiều vùng đất khác. Nhưng nếu bị cuốn vào chiến tranh, e rằng khó duy trì sự phát triển ổn định mà chúng ta đã vất vả xây dựng. Nguồn cung cấp lương thực, vật liệu, và cả nhân lực đều sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Lợi nhuận từ thương mại sẽ sụt giảm, và chi phí quân sự sẽ tăng vọt. Chúng ta sẽ không còn đủ sức để đầu tư vào giáo dục, y tế hay hạ tầng nữa.” Nàng ngừng lại, ánh mắt thoáng lộ vẻ lo lắng khi nghĩ đến những thành quả đã bị đổ mồ hôi, xương máu xây dựng có thể tan biến trong chốc lát. “Mục tiêu của chúng ta là tự chủ, không phải là trở thành một mắt xích trong cỗ máy chiến tranh của kẻ khác.”

Lâm Dịch gật đầu đồng tình với Tô Mẫn. Hắn hiểu rõ cái giá của chiến tranh, không chỉ là sinh mạng mà còn là sự tàn phá của cả một nền văn minh. Hắn đã chứng kiến quá đủ cảnh đói nghèo, bệnh tật, và sự áp bức. Hắn không muốn vùng đất của mình lại rơi vào vòng xoáy đó.

Lão Hồ, người vẫn im lặng lắng nghe từ nãy đến giờ, cuối cùng cũng cất lời. Giọng ông trầm ấm, như tiếng nước suối chảy qua khe đá, nhưng lại mang một trọng lượng khó tả. “Người dân chỉ mong một cuộc sống bình yên, no đủ. Quyền lực và danh vọng, cuối cùng cũng chỉ là cát bụi. Liệu có đáng đánh đổi sự bình yên này, cái mà chúng ta đã khó khăn lắm mới có được, để chạy theo những ảo ảnh của sức mạnh?” Ông lão quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu và cũng xen lẫn chút ưu tư. “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Những lời mời gọi ấy, dù có vẻ đường mật đến mấy, cũng đều là bẫy rập. Chúng ta không nên tin vào bất cứ lời hứa hẹn nào.”

Lời nói của Lão Hồ như một gáo nước lạnh tạt vào những toan tính phức tạp trong đầu Lâm Dịch, nhắc nhở hắn về giá trị cốt lõi mà hắn đang cố gắng bảo vệ. Bình yên. Hắn đã đấu tranh nội tâm rất nhiều về điều này. Một mặt, hắn khao khát duy trì sự độc lập, giữ lấy vùng đất này như một ốc đảo giữa biển loạn. Mặt khác, hắn cũng nhận thức rõ ràng rằng sự cô lập quá mức có thể khiến họ trở thành mục tiêu dễ dàng hơn. "Thế giới này không nợ ai một sự công bằng," hắn tự nhủ, và việc duy trì sự bình yên sẽ đòi hỏi một chiến lược khôn ngoan, không chỉ là từ chối thẳng thừng.

Lâm Dịch dựa lưng vào ghế, thở dài một tiếng. Ánh nến hắt lên khuôn mặt hắn, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi nhưng cũng đầy kiên định. "Vậy thì," hắn nói, giọng dứt khoát, "chúng ta sẽ không tham gia vào vòng xoáy tranh bá. Nhưng cũng không thể để mình trở thành con mồi. Chúng ta phải tìm cách từ chối khéo léo, không gây thù hằn, nhưng cũng phải đủ mạnh mẽ để họ hiểu rằng vùng đất này không dễ bị lung lay." Hắn nhìn vào tấm bản đồ, nhìn vào những điểm mà Nhị Cẩu đã chỉ. "Đây sẽ là một cuộc chiến bằng trí tuệ, bằng lời nói, bằng những lựa chọn, chứ không chỉ bằng vũ lực. Chúng ta phải chứng tỏ rằng bình yên của chúng ta không phải là sự yếu đuối."

Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng sắp xếp lại những dòng suy nghĩ hỗn độn. Cuộc họp đã kết thúc với một định hướng rõ ràng, nhưng những câu hỏi vẫn còn đó, lơ lửng trong tâm trí hắn như những bóng ma. Làm sao để bảo vệ được lý tưởng của mình mà không bị cuốn vào guồng quay tàn khốc của quyền lực? Đây là một canh bạc lớn, và hắn không được phép thua.

***

Sau cuộc họp căng thẳng, khi mọi người đã rút lui, Lâm Dịch không về nghỉ ngơi mà một mình bước ra ngoài. Đêm đã về khuya, không trăng, chỉ có những vì sao lấp lánh như hàng ngàn đôi mắt đang dõi theo hắn. Không khí se lạnh của đêm khuya ôm lấy thân hình gầy gò của hắn, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lồng ngực. Hắn bước đi trên con đường đá quen thuộc, xuyên qua những hàng cây xanh thẫm, hướng về Hồ Sen Tĩnh Mịch.

Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran từ xa, tiếng lá cây xào xạc trong gió đêm, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng tĩnh lặng của tự nhiên. Mùi hương hoa sen thoang thoảng, dịu mát, cùng mùi đất ẩm ướt đặc trưng của đêm khuya, phả vào từng hơi thở của hắn. Hồ sen hiện ra trước mắt Lâm Dịch, một vùng tối đen vô tận, phản chiếu những vì sao yếu ớt, tạo nên một cảnh tượng vừa huyền ảo vừa tĩnh mịch. Anh đứng lặng bên bờ hồ, ánh mắt nhìn xa xăm vào màn đêm tối tăm, vào cái khoảng không vô định mà hắn cảm thấy như chính tương lai của mình.

Hình ảnh những cánh sen lay động nhẹ trong gió đêm, những âm thanh quen thuộc của tự nhiên, đáng lẽ phải xoa dịu tâm hồn hắn, nhưng đêm nay chúng lại không thể làm dịu đi hoàn toàn những suy tư đang giằng xé trong lòng anh. "Bình yên... liệu có phải là thứ quá xa xỉ trong thời loạn thế này? Hay chính là thứ đáng giá nhất để bảo vệ bằng mọi giá?" Hắn tự hỏi, giọng nói nội tâm trầm khẽ, vang vọng trong khoảng không rộng lớn. Những lời nói của Lão Hồ, của Tô Mẫn, của Chu Thiên vẫn luẩn quẩn trong đầu hắn, tạo thành một mớ bòng bong của những phân tích, những nguy cơ và những lựa chọn khó khăn.

Hắn nhớ lại những lời của Lão Hồ: "Con đường nào cũng có cái giá của nó, đại nhân. Quan trọng là đại nhân muốn cái gì. Một khi đã chọn, đừng hối hận." Hắn không hối hận về mục tiêu bình yên. Nhưng cái giá phải trả để bảo vệ nó là gì? Có phải là phải từ bỏ hoàn toàn sự yên tĩnh của bản thân, phải lao vào những cuộc đấu trí không ngừng nghỉ, phải trở thành một con người khác so với những gì hắn từng khao khát?

Từ thế giới cũ, hắn chỉ muốn một cuộc sống ổn định, một công việc bình thường, một gia đình êm ấm. Khi xuyên không đến Đại Hạ, mục tiêu đó càng trở nên cấp thiết hơn khi hắn phải đối mặt với cảnh đói nghèo, áp bức, và sự tàn khốc của sinh tồn. Hắn đã xây dựng nên vùng đất này, từng bước một, bằng trí tuệ và sự kiên trì, chỉ để tạo ra một chốn dung thân cho những người yếu thế, cho gia đình mình. Giờ đây, khi nó đã trở nên vững mạnh, lại bị đặt trước một thử thách lớn hơn, một thử thách mà hắn không hề mong muốn.

"Mỗi bước đi đều là một canh bạc. Làm sao để giữ được mình mà không làm hại những người tin tưởng ta, những người đã theo ta đến tận đây?" Hắn đưa tay chạm vào mặt nước lạnh, cảm nhận sự tĩnh lặng và tìm kiếm câu trả lời. Những gợn sóng nhỏ lan tỏa từ đầu ngón tay hắn, phá vỡ sự phẳng lặng của mặt hồ, rồi dần dần biến mất vào màn đêm. Hắn nhìn chằm chằm vào những gợn sóng ấy, như thể chúng đang phản chiếu những biến động trong tâm trí hắn.

Hắn không thể lùi bước. Hắn là người lãnh đạo. Hắn phải đưa ra quyết định. Áp lực của sự lựa chọn đè nặng lên vai hắn, khiến hắn cảm thấy mệt mỏi hơn bao giờ hết. Nhưng trong sâu thẳm, một ý chí kiên cường vẫn đang bùng cháy. Hắn không thể để vùng đất này, nơi đã trở thành ngôi nhà thứ hai của hắn, trở thành chiến trường cho những cuộc tranh giành quyền lực vô nghĩa. Hắn sẽ bảo vệ nó, bằng mọi giá, bằng mọi thủ đoạn, miễn là nó không đi ngược lại với lương tâm và mục tiêu ban đầu của hắn.

Hắn hít thở sâu, cố gắng sắp xếp lại những dòng suy nghĩ hỗn độn. Hắn nhặt một viên đá nhỏ từ dưới đất, ném xuống mặt hồ một lần nữa. Lần này, hắn không còn cảm thấy sự bất lực hay tuyệt vọng, mà thay vào đó là một sự quyết tâm mạnh mẽ. Viên đá chìm xuống, tạo ra những gợn sóng lan tỏa, nhưng lần này, Lâm Dịch nhìn chúng với ánh mắt khác. Những gợn sóng ấy không còn là biểu tượng của sự hỗn loạn, mà l�� những chiến lược, những kế hoạch đang dần hình thành trong tâm trí hắn.

Hắn đứng đó rất lâu, cho đến khi không khí lạnh buốt bắt đầu thấm sâu vào xương tủy. Những vì sao trên trời đã nhạt dần, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Trong màn đêm sắp tàn, tâm trí Lâm Dịch đã trở nên minh mẫn hơn, những quyết định đã được định hình rõ ràng hơn. Bình yên... không phải là một món quà, mà là một thành quả phải đấu tranh để giữ lấy.

***

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu rọi vào thư phòng của Lâm Dịch. Không khí buổi sớm se lạnh, trong lành, mang theo một năng lượng mới. Mặc dù đêm qua không ngủ nhiều, nhưng ánh mắt của Lâm Dịch đã trở nên kiên định, không còn sự do dự. Khuôn mặt hắn vẫn có chút xanh xao do thiếu ngủ, nhưng thần thái lại toát lên vẻ dứt khoát và mạnh mẽ.

Hắn ngồi vào bàn làm việc, trước mặt là tấm bản đồ lớn đã được trải ra gọn gàng hơn. Mùi giấy, mực và hương trầm nhẹ vẫn vương vấn, tạo nên một bầu không khí tập trung cao độ. Hắn bắt đầu phác thảo những kế hoạch đối phó, ghi chú các điểm cần lưu ý một cách cẩn thận vào cuốn sổ tay dày cộm của mình. Từng nét bút của hắn mạnh mẽ và dứt khoát, như thể đang khắc ghi những lời thề vào đá.

“Chúng ta sẽ không tham gia vào vòng xoáy tranh bá,” hắn lẩm nhẩm, giọng nói khẽ nhưng đầy uy lực. “Nhưng cũng không thể để mình trở thành con mồi. Độc lập là lựa chọn của chúng ta.” Hắn viết xuống những chỉ thị đầu tiên cho Tô Mẫn và Chu Thiên, về cách thức từ chối các lời mời gọi mà không gây ra xung đột trực tiếp. Đây sẽ là một cuộc chiến ngoại giao đầy tinh vi, đòi hỏi sự khôn ngoan và kiên nhẫn. Hắn phải tìm cách thể hiện sức mạnh của mình mà không cần phải phô trương vũ lực, phải cho họ thấy rằng vùng đất này có những giá trị mà họ không thể bỏ qua, nhưng cũng không thể dễ dàng kiểm soát.

Hắn phác thảo một cấu trúc cho các văn thư ngoại giao, trong đó nhấn mạnh sự tự chủ, mong muốn duy trì hòa bình và phát triển kinh tế, đồng thời khéo léo đề cập đến khả năng tự vệ mạnh mẽ của vùng đất. Hắn cũng suy tính đến việc tạo ra những “phép thử” nhỏ, những động thái thăm dò để đánh giá phản ứng và ý đồ thực sự của các thế lực khác. Đây là những kỹ thuật ngoại giao mà hắn đã học được từ thế giới hiện đại, được điều chỉnh để phù hợp với bối cảnh cổ đại.

"Tô Mẫn, Chu Thiên," hắn nói, giọng dứt khoát, như thể họ đang ở ngay trước mặt hắn, "các ngươi hãy bắt tay vào chuẩn bị các văn thư ngoại giao, và cả những 'phép thử' nhỏ để thăm dò ý đồ của họ. Nhị Cẩu, hãy tăng cường mạng lưới tình báo, ta cần biết rõ nhất động tĩnh của từng thế lực, từng bước đi của họ, cả những tin đồn nhỏ nhất cũng không được bỏ qua." Hắn biết, những lời mời gọi chính thức sẽ đến sớm thôi, và hắn phải sẵn sàng để bảo vệ vùng đất bình yên này, biến nó thành một pháo đài bất khả xâm phạm bằng cả tường thành kiên cố và ý chí bất khuất của con người.

Hắn nhìn ra cửa sổ, nơi ánh bình minh đang dần rực rỡ, chiếu sáng cả một vùng trời. Một cảm giác bình yên lạ thường dâng lên trong lòng hắn. Không phải là sự bình yên của sự vô lo, mà là sự bình yên đến từ một quyết định đã được đưa ra, một con đường đã được chọn. Con đường phía trước còn rất nhiều gian nan, những cuộc đấu trí gay go, những thử thách không ngừng. Nhưng hắn đã sẵn sàng. "Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu," hắn tự nhủ, "và để sinh tồn một cách có ý nghĩa, chúng ta phải tự mình định đoạt số phận của mình." Hắn sẽ không lùi bước.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free