Lạc thế chi nhân - Chương 911: Tín Hiệu Từ Loạn Thế: Dòng Nước Ngầm Bắt Đầu Chảy
Ánh nến trong thư phòng vẫn lung linh, hắt lên những bóng đổ chập chờn trên vách gỗ, như những điệu múa ma mị của một thế giới đang dần chìm vào hỗn loạn. Lâm Dịch ngồi đó, lặng lẽ giữa căn phòng ấm cúng nhưng mang một nỗi ưu tư nặng trĩu. Cuốn Cẩm Nang Kế Sách vẫn mở trên bàn, những nét chữ mạnh mẽ và dứt khoát của hắn ở cuối trang dường như tự nhủ về một quyết tâm, nhưng sâu thẳm trong lòng, hắn biết, sự quyết tâm đó cần phải được tôi luyện qua vô vàn thử thách. Gió đêm khe khẽ lùa qua khe cửa sổ không đóng chặt, mang theo hơi lạnh mơn man da thịt và tiếng côn trùng rỉ rả từ ngoài vườn, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch, đối lập hoàn toàn với sóng ngầm đang cuộn trào trong tâm trí hắn.
Hắn khẽ vuốt ve bìa cuốn sách, cảm nhận sự thô ráp của giấy, mùi mực và mùi gỗ đánh bóng lâu năm phảng phất trong không khí. Mỗi trang sách là một kế hoạch, một chiến lược, một quyết định được cân nhắc kỹ lưỡng, nhưng những gì đang diễn ra lại nằm ngoài mọi dự liệu. Chiến thắng trước bọn cường đạo, dù chỉ là một trận giao tranh nhỏ ở vùng biên giới hẻo lánh, lại như một ngọn hải đăng bất ngờ bừng sáng giữa đêm tối, thu hút mọi ánh mắt hiếu kỳ, tham lam và cả những ánh mắt dò xét từ khắp nơi.
“Một chiến thắng nhỏ, một rắc rối lớn hơn,” Lâm Dịch lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc trong không gian tĩnh lặng, chỉ đủ đ��� chính hắn nghe thấy. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận rõ sự mệt mỏi đang vắt kiệt thể xác và tinh thần. “Bình yên không phải là thứ dễ dàng có được trong thời loạn lạc này. Nó không phải là một món quà được ban tặng, mà là một pháo đài phải xây dựng và bảo vệ từng ngày, từng giờ.” Hắn mở mắt, ánh mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Ánh trăng vằng vặc đổ xuống mặt đất, phủ một lớp bạc huyền ảo lên những mái nhà tranh, những con đường đất và những hàng cây đang ngủ yên. Vùng đất này, nơi hắn đã đổ biết bao công sức, trí tuệ và cả máu xương để dựng xây, giờ đây lại đứng trước một ngã rẽ mới, một thử thách mà hắn chưa từng đối mặt.
Lá thư từ thương hội lớn ở phía Đông vẫn nằm trên bàn, một biểu tượng của những “lời mời gọi không thể từ chối” sắp tới. Hắn đã phân tích nó cùng Tô Mẫn và Lão Hồ, đã vạch ra những phương án đối phó ban đầu. Nhưng liệu có đủ không? Hắn biết, bản chất của con người không thay đổi qua bao thế hệ, và bản chất của quyền lực cũng vậy. Khi một vùng đất yếu ớt bỗng chốc thể hiện được sức mạnh, nó sẽ không còn bị bỏ qua. Nó sẽ bị thăm dò, bị lôi kéo, thậm chí bị thôn tính. Đó là quy luật của loạn thế, một quy luật tàn khốc mà hắn, với tư cách là một người đến từ thế giới hiện đại, hiểu rõ hơn ai hết.
Hắn hít một hơi thật sâu, mùi giấy cũ và mực in tràn ngập buồng phổi. Trong thế giới của hắn, tri thức là sức mạnh, là công cụ để thay đổi cuộc sống. Ở đây, tri thức cũng là sức mạnh, nhưng nó còn phải đi kèm với quyền lực, với khả năng bảo vệ những gì mình có. Hắn không có thiên phú tu luyện, không có bàn tay vàng. Hắn chỉ có cái đầu óc của một người hiện đại, một tầm nhìn vượt thời đại và ý chí kiên cường không chịu khuất phục. Nhưng liệu những thứ đó có đủ để chống lại sóng gió của cả một thời đại đang thay đổi?
“Họ sẽ không bỏ qua đâu,” hắn tự nhủ, ánh mắt vẫn dán vào ánh trăng. “Họ sẽ muốn biết ta là ai, ta muốn gì, và ta có thể mang lại gì cho họ. Và quan trọng nhất, họ sẽ muốn kéo ta vào cuộc chơi của họ.” Hắn không muốn chơi. Hắn chỉ muốn một cuộc sống bình yên, một mái nhà êm ấm, một vùng đất nơi những người hắn yêu thương có thể sống an toàn, không lo đói rét hay chiến tranh. Đó là mục tiêu ban đầu, và cũng là mục tiêu cuối cùng của hắn. Nhưng để đạt được nó, hắn phải chiến đấu. Không phải chiến đấu để xưng bá, mà là chiến đấu để bảo vệ.
Hắn lật giở những trang Cẩm Nang Kế Sách, đôi mắt lướt qua những ghi chú, những sơ đồ, những phân tích về các thế lực trong Đại Hạ đã sụp đổ. Những cái tên quen thuộc, những mưu đồ phức tạp, những trận chiến đẫm máu... tất cả đều chỉ ra một điều: thế giới này không nợ ai một sự công bằng. Để tồn tại, phải mạnh. Để bảo vệ, phải khôn ngoan. Hắn đã chuẩn bị cho điều đó. Hắn đã xây dựng hệ thống phòng thủ, huấn luyện quân lính, củng cố kinh tế. Nhưng dường như vẫn chưa đủ.
Ánh trăng dần nhạt đi, báo hiệu một đêm đang trôi qua. Lâm Dịch đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống vùng đất mà hắn gọi là nhà. Bình yên vẫn ngự trị ở đây, ít nhất là trong khoảnh khắc này. Nhưng liệu nó có thể kéo dài bao lâu? Những lời mời gọi sẽ đến, nh��ng áp lực sẽ gia tăng. Hắn sẽ phải đưa ra những lựa chọn khó khăn, những quyết định có thể thay đổi số phận của hàng ngàn người. Hắn biết mình không thể trốn tránh mãi. Hắn phải đối mặt. Và hắn sẽ đối mặt, với tất cả sự khôn ngoan và kiên định mà hắn có. Hắn vuốt nhẹ cuốn Cẩm Nang Kế Sách một lần nữa, như một lời hứa với chính mình. Cuộc chiến giành lấy bình yên, chỉ vừa mới bắt đầu, và hắn đã sẵn sàng cho tất cả. Hắn sẽ tìm kiếm những chiến lược ứng phó với những "lời mời gọi không thể từ chối", không phải để tham gia, mà để bảo vệ.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng ấm áp rải vàng khắp các mái nhà, xua đi cái lạnh se của đêm khuya. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng bước chân vội vã của những người dân đang bắt đầu một ngày mới, tất cả tạo nên một bức tranh sinh hoạt thanh bình. Tuy nhiên, trong căn phòng làm việc của Tô Mẫn, bầu không khí lại căng thẳng và năng động hơn hẳn. Mùi mực in mới, mùi giấy và hương trà thảo mộc thoang thoảng quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Tô Mẫn, với dáng người thanh tú và gương mặt thông minh, đang cặm cụi xem xét một chồng báo cáo mới tinh, đôi mắt sắc sảo của nàng lướt nhanh trên từng dòng chữ. Tiếng giấy sột soạt, tiếng bút lông khẽ cọ vào giấy là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng tập trung trong phòng.
Cánh cửa bất chợt bật mở, và Trần Nhị Cẩu hớt hải bước vào, dáng vẻ nhanh nhẹn thường thấy nay lại pha chút bối rối. Anh ta vẫn giữ nguyên dáng người trung bình, khuôn mặt có chút ngây ngô nhưng đôi mắt lại sáng quắc, phản chiếu sự vội vã. Trên tay Nhị Cẩu là một chồng thư từ và công văn, dày cộm hơn hẳn mọi khi.
“Tô cô nương, có tin khẩn!” Trần Nhị Cẩu thở dốc, đặt chồng giấy tờ lên bàn. “Mới sáng sớm mà đã có mấy lượt người đến rồi. Các thương hội lớn ở Thành Cổ Thiên Phong, và thậm chí cả từ Thương Hải Thành xa xôi cũng cử người đến thăm dò. Có vẻ chiến thắng của chúng ta đã gây chú ý lớn, lớn hơn chúng ta tưởng rất nhiều.”
Tô Mẫn ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng dừng lại trên khuôn mặt hơi tái đi vì vội vã của Nhị Cẩu. Nàng khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi, không phải vì vui mừng mà vì sự xác nhận một dự cảm. “Quả nhiên. Ta đã dự liệu điều này. Ngươi không cần vội vã đến vậy, Nhị Cẩu. Mọi chuyện đều nằm trong tính toán của đại nhân.” Nàng nói, giọng điệu chắc chắn nhưng vẫn mang một chút ưu tư. “Họ không quan tâm ai chiến thắng, chỉ quan tâm đến sức mạnh mới nổi. Một vùng đất nhỏ bé có thể đánh bại cường đạo, lại còn là một nhóm có tổ chức, điều đó khiến họ phải suy nghĩ lại.”
Trần Nhị Cẩu gãi đầu, vẻ mặt có chút ngây ngô. “À, vâng, Tô cô nương nói phải. Nhưng mà, những thư từ này... họ nói là muốn thiết lập giao thương, mở rộng hợp tác. Có một bức còn nói bóng gió về việc ‘cùng nhau kiến tạo trật tự mới’ cơ.” Anh ta đưa một bức thư lên, nhưng Tô Mẫn chỉ phất tay.
“Đừng vội tin vào những lời đường mật đó, Nhị Cẩu,” Tô Mẫn nói, tay nàng thoăn thoắt sắp xếp các bức thư, phân loại chúng theo nguồn gốc và mức độ quan trọng. “Trong loạn thế này, lời nói chỉ là vỏ bọc. Hành động mới nói lên tất cả. Họ đang thăm dò, đang muốn biết chúng ta có giá trị bao nhiêu, và quan trọng hơn, chúng ta có sẵn sàng bị lôi kéo vào vòng xoáy của họ hay không.” Nàng cau mày một chút. “Đại nhân đã nói, chúng ta không tham gia tranh bá, nhưng cũng không thể để bị coi là yếu thế. Việc xử lý bọn cường đạo là một lời tuyên bố, giờ là lúc chúng ta phải chứng minh nó.”
“Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì, Tô cô nương?” Trần Nhị Cẩu hỏi, ánh mắt đầy vẻ chờ đợi. “Đại ca nói gì, Nhị Cẩu làm nấy!”
Tô Mẫn nhìn Nhị Cẩu, khẽ mỉm cười. “Ngươi cứ làm tốt công việc của mình là truyền tin và đảm bảo an ninh. Những việc này, để ta và đại nhân lo liệu. Ta sẽ tổng hợp những báo cáo này, phân tích kỹ lưỡng từng ẩn ý, từng chi tiết nhỏ nhất. Sau đó, ta sẽ trình lên đại nhân một bản tổng hợp hoàn chỉnh.” Nàng chỉ vào một chồng giấy tờ khác trên bàn, nơi có những bản vẽ sơ đồ, ghi chú về kinh tế và quân sự của vùng đất. “Chúng ta cần phải hiểu rõ điểm mạnh, điểm yếu của mình, cũng như của đối phương. Tri thức là vũ khí mạnh nhất, và bây giờ, chúng ta cần nó hơn bao giờ hết.”
Nàng tiếp tục công việc của mình, đôi tay thoăn thoắt sắp xếp, phân loại, ghi chú. Mùi mực mới trong không khí càng trở nên đậm đặc hơn. Trần Nhị Cẩu nhìn Tô Mẫn một lúc, thấy nàng tập trung cao độ, liền hiểu ý. Anh ta gật đầu, rồi lặng lẽ quay ra, đóng cửa lại, để lại Tô Mẫn một mình với chồng báo cáo và những suy nghĩ phức tạp. Nàng biết, những gì đang đến không chỉ là những lời mời gọi, mà còn là những bài kiểm tra, những cuộc đấu trí mà Lâm Dịch sẽ phải đối mặt. Và nàng, với vai trò là người cố vấn, phải chuẩn bị mọi thứ tốt nhất có thể để hỗ trợ hắn. Ánh nắng bên ngoài cửa sổ vẫn ấm áp, nhưng trong lòng Tô Mẫn, một cảm giác lo lắng khó tả vẫn len lỏi, báo hiệu những biến động lớn sắp sửa ập đến.
***
Buổi chiều cùng ngày, Thành Cổ Thiên Phong nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Quán Trọ Lạc Nguyệt, một trong những quán trọ lớn và nổi tiếng nhất thành, đông đúc khách ra vào. Tiếng trò chuyện ồn ào hòa cùng tiếng bát đĩa va chạm lách cách, tiếng cười nói rộn ràng và tiếng rao hàng văng vẳng từ phố tạo nên một bản giao hưởng náo nhiệt, đặc trưng của một đô thị sầm uất. Mùi thức ăn nồng nàn quyện với hương rượu, khói gỗ từ bếp và mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một bầu không khí đậm chất đời sống.
Trong một góc khuất của quán, nơi có tầm nhìn ra con phố chính nhưng vẫn giữ được sự riêng tư, Lâm Dịch và Tô Mẫn đang ngồi thưởng thức bữa trưa. Lâm Dịch mặc bộ y phục bằng vải thô màu xám, mái tóc đen bù xù được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, khuôn mặt thanh tú thường ngày vẫn mang vẻ trầm tư, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ẩn chứa sự sắc bén và cảnh giác của một người đã trải qua nhiều sóng gió. Tô Mẫn ngồi đối diện hắn, trang phục nhã nhặn, gương mặt thông minh và đôi mắt sắc sảo của nàng không ngừng quan sát xung quanh, dù cử chỉ vẫn giữ vẻ bình thản.
Lâm Dịch khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. Hắn không nói gì, chỉ lắng nghe những âm thanh xung quanh và cảm nhận dòng chảy của cuộc sống nơi đây. Nội tâm hắn vẫn đang phân tích những thông tin mà Tô Mẫn đã tổng hợp, cùng với bức thư từ thương hội. Hắn biết, chuyến đi này không chỉ là để thưởng thức ẩm thực, mà còn là để thăm dò, và cũng là để "bị thăm dò".
Đúng như dự đoán, không lâu sau, một bóng người quen thuộc tiến đến. Đó là Trương Quản Sự của Thiên Phong Thương Hội, một người đàn ông trung bình, ăn mặc gọn gàng, vẻ mặt có chút xảo quyệt nhưng đôi mắt lại biết nhìn người. Hắn ta luôn là một người khôn ngoan và thực dụng, giỏi giao tiếp và nắm bắt tâm lý đối phương.
“Ôi chao, Lâm huynh! Thật vinh hạnh khi được gặp huynh ở đây,” Trương Quản Sự cất tiếng, giọng điệu niềm nở, bước đến gần bàn, khom lưng chào một cách khách sáo. Hắn ta không đợi Lâm Dịch mời, tự tiện kéo một chiếc ghế trống và ngồi xuống. “Vị này chắc là Tô cô nương danh tiếng? Quả nhiên là tài sắc vẹn toàn, khiến người ta phải ngưỡng mộ.”
Tô Mẫn khẽ gật đầu đáp lễ, giữ thái độ lịch sự nhưng xa cách. Lâm Dịch chỉ mỉm cười nhẹ, không biểu lộ quá nhiều cảm xúc. “Trương Quản Sự quá lời rồi. Chúng tôi chỉ là ghé qua đây để thưởng thức chút đồ ăn.”
Trương Quản Sự cười ha hả, tay nhanh nhẹn rót đầy ly rượu cho Lâm Dịch và Tô Mẫn. Mùi rượu nồng nàn lập tức xộc vào mũi. “Lâm huynh khiêm tốn quá. Vùng đất nhỏ bé của huynh giờ đây đã trở thành một ‘viên ngọc’ giữa loạn lạc, danh tiếng vang xa khắp các ngả đường. Chuyện trấn áp bọn cường đạo ở biên giới đã khiến cả vùng này phải chấn động. Ai nấy cũng đều nói, Lâm huynh quả là tài năng kiệt xuất, có tầm nhìn xa trông rộng.”
Lâm Dịch nhấp một ngụm rượu, vị cay nồng xộc lên mũi nhưng hắn vẫn giữ vẻ mặt bình thản. “Chỉ là chút chuyện nhỏ, Trương Quản Sự quá đề cao rồi. Bình yên là ưu tiên hàng đầu của chúng tôi, nên buộc phải làm vậy.”
Trương Quản Sự gật gù, ánh mắt sắc bén lướt qua Lâm Dịch, như muốn đọc vị từng suy nghĩ của hắn. “Bình yên, đúng là một từ ngữ xa xỉ trong thời buổi này. Đại Hạ sụp đổ, khắp nơi cường hào nổi lên, chiếm đất xưng vương. Loạn lạc này, e rằng một mình huynh khó mà giữ vững được cái ‘viên ngọc’ này. Có lẽ đã đến lúc suy nghĩ về một sự ‘hợp tác’ lớn hơn, với những ‘bàn tay mạnh mẽ’ hơn để cùng nhau kiến tạo trật tự mới, phải không, Lâm huynh?”
Nghe những lời đó, Lâm Dịch không khỏi nhíu mày nhẹ trong lòng. Đây chính là những lời thăm dò mà hắn đã dự liệu. “Hợp tác là điều tốt, Trương Quản Sự,” hắn đáp lại một cách nước đôi, giọng điệu không khẳng định cũng không phủ nhận. “Nhưng hợp tác cần phải dựa trên sự chân thành và tôn trọng lẫn nhau. Chúng tôi chỉ mong muốn một cuộc sống yên bình, không dính líu đến những tranh chấp quyền lực.”
Trương Quản Sự lại cười, nhưng nụ cười này mang nhiều ẩn ý hơn. “Ài, Lâm huynh nói vậy thì đúng là làm khó cho những người như chúng tôi rồi. Trong loạn thế này, ai mà không muốn bình yên chứ? Nhưng muốn có bình yên, phải có sức mạnh để bảo vệ nó. Một mình thì khó lắm. Các thế lực lớn đang nổi lên, họ đều đang tìm kiếm những đồng minh đáng tin cậy. Thiên Phong Thương Hội chúng tôi, và cả những thương hội lớn hơn nữa, đều rất quan tâm đến tiềm năng của vùng đất của huynh. Chúng tôi có nguồn lực, có mối quan hệ, có thể hỗ trợ huynh rất nhiều trong việc củng cố và phát triển.” Hắn ta nhấp một ngụm rượu, ánh mắt vẫn dán chặt vào Lâm Dịch. “Huynh nghĩ sao về việc cùng nhau ngồi lại, bàn bạc về một tương lai lớn hơn?”
Lâm Dịch đặt ly rượu xuống, vẻ mặt vẫn bình thản nhưng nội tâm hắn đã ghi nhớ mọi lời nói, từng câu chữ, từng ánh mắt thăm dò của Trương Quản Sự. “Tương lai lớn hơn, nghe thật hấp dẫn. Nhưng chúng tôi vẫn ưu tiên sự ổn định và phát triển nội tại. Mọi sự hợp tác, chúng tôi đều sẽ cân nhắc kỹ lưỡng, miễn sao không ảnh hưởng đến sự bình yên của dân chúng.” Hắn cố ý nhấn mạnh từ “bình yên”, như một lời nhắc nhở về lập trường của mình.
Trương Quản Sự dường như không hài lòng với câu trả lời nửa vời đó, nhưng hắn ta cũng không ép buộc. Hắn ta biết Lâm Dịch không phải là một người dễ bị lay động. “Thôi được, Lâm huynh cứ suy nghĩ. Cơ hội không phải lúc nào cũng có. Nhưng huynh nên nhớ, trong loạn thế này, không ai có thể đứng ngoài cuộc mãi được.” Hắn ta đứng dậy, cúi chào một lần nữa. “Vậy tôi xin phép không làm phiền nữa. Chúc Lâm huynh và Tô cô nương ngon miệng.”
Hắn ta quay đi, hòa vào dòng người ồn ào của quán trọ. Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng của Trương Quản Sự, trong lòng hắn đã có những tính toán mới. Những lời thăm dò của Trương Quản Sự không chỉ là của Thiên Phong Thương Hội, mà còn là lời thăm dò của cả những thế lực lớn hơn đứng sau họ. Bình yên hay quyền lực? Hắn biết, đây là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, một cuộc đấu tranh nội tâm mà hắn sẽ phải đối mặt nhiều lần nữa.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, tô điểm cho Hồ Sen Tĩnh Mịch một vẻ đẹp kỳ ảo. Gió nhẹ thổi qua mặt hồ, tạo nên những gợn sóng lăn tăn và mang theo hương sen thoang thoảng, dịu mát. Tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng ếch kêu râm ran từ những bụi cỏ ven hồ, cùng tiếng lá xào xạc trên những hàng cây cổ thụ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng yên bình, thanh tĩnh. Đây là nơi Lâm Dịch thường tìm đến mỗi khi lòng nặng trĩu.
Anh ngồi bên bờ hồ, ánh mắt dõi theo những cánh sen hồng thắm đang khẽ lay động trong gió. Những lời của Trương Quản Sự cùng với hàng loạt báo cáo tình báo mà Tô Mẫn đã tổng hợp cứ văng vẳng bên tai, tạo nên một sự mâu thuẫn lớn trong lòng hắn. Bình yên, đó là mục tiêu tối thượng của hắn, cái đích mà hắn đã kiên trì theo đuổi từ ngày đầu đặt chân đến thế giới này. Nhưng để có được nó, hắn buộc phải đối mặt với những lời mời gọi đầy cám dỗ và áp lực từ thế giới bên ngoài, một thế giới đang cuồng quay trong vòng xoáy tranh giành quyền lực.
“Bình yên... hay quyền lực?” Hắn tự hỏi, giọng nói khẽ đến mức chỉ có thể nghe thấy trong tâm trí. “Con đường nào mới thực sự bảo vệ được những gì mình trân trọng?” Hắn không muốn trở thành một kẻ tranh bá, không muốn dính líu đến những cuộc chiến đẫm máu. Nhưng nếu từ chối tất cả, liệu vùng đất này có thể đứng vững được bao lâu trước sự thèm khát của các thế lực khác? Nguy cơ bị cô lập hoặc trở thành mục tiêu nếu anh từ chối hợp tác một cách vụng về luôn hiện hữu.
Một cái bóng lặng lẽ xuất hiện bên cạnh, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Đó là Lão Hồ, thân hình gầy gò, lưng hơi còng, tóc bạc phơ nhưng đôi mắt tinh anh vẫn sáng quắc, như có thể nhìn thấu mọi điều. Ông lão ngồi xuống bên cạnh Lâm Dịch, không nói gì, chỉ cùng hắn ngắm nhìn hoàng hôn đang dần chìm vào màn đêm. Mùi nước tươi, hương hoa sen và đất ẩm ướt từ mặt hồ lan tỏa, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong lòng Lâm Dịch.
Sau một lúc im lặng, Lão Hồ mới chậm rãi cất lời, giọng điệu trầm ấm, như tiếng nước suối chảy qua khe đá. “Đại nhân đang suy nghĩ về loạn thế?”
Lâm Dịch khẽ thở dài, cảm giác nặng nề trong lòng vơi đi đôi chút khi có người chia sẻ. “Lão Hồ, ông thấy đó, một vùng đất dù có kiên cố đến mấy, cũng khó mà đứng vững một mình giữa dòng xoáy lớn. Họ đang thăm dò, muốn kéo ta vào cuộc chơi của họ. Trương Quản Sự hôm nay nói bóng gió rất nhiều về ‘hợp tác lớn hơn’, về ‘kiến tạo trật tự mới’.”
Lão Hồ vuốt chòm râu bạc, đôi mắt nheo lại nhìn vào khoảng không xa xăm. “Đừng nhìn mặt mà bắt hình dong, nước sông còn có khúc, huống hồ lòng người. Những kẻ đó, lời nói của chúng còn đáng tin hơn cả một khúc sông chảy thẳng. Họ không phải là bạn, cũng không phải là thù, họ chỉ là những kẻ muốn kiếm lợi từ mọi cuộc chơi. Và giờ đây, họ thấy đại nhân có giá trị.”
“Giá trị để bị lợi dụng, hay giá trị để trở thành con cờ của họ?” Lâm Dịch nói, trong giọng nói có chút cay đắng. “Ta chỉ muốn bình yên, Lão Hồ. Ta muốn xây dựng một nơi mà mọi người có thể sống mà không phải lo sợ chiến tranh, đói rét. Nhưng dường như điều đó lại là một mong muốn xa xỉ nhất trong thời buổi này.”
Lão Hồ khẽ lắc đầu. “Con đường nào cũng có cái giá của nó, đại nhân. Quan trọng là đại nhân muốn cái gì. Nếu muốn bình yên, đại nhân phải tìm cách bảo vệ nó. Nếu muốn quyền lực, đại nhân phải chấp nhận những cuộc chiến không hồi kết. Không có con đường nào là dễ dàng.” Ông lão quay sang nhìn Lâm Dịch, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu. “Điều quan trọng là, đại nhân phải giữ vững lập trường của mình. Một khi đã chọn, đừng hối hận.”
Lâm Dịch lặng im, những lời của Lão Hồ như những tiếng chuông cảnh tỉnh vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn không hối hận về lựa chọn ban đầu của mình. Hắn tin vào giá trị của sự bình yên. Nhưng để bảo vệ nó, có lẽ hắn sẽ phải dùng đến những thủ đoạn mà hắn không mong muốn. Những cuộc đàm phán tinh vi, những lời từ chối khéo léo mà không gây thù hằn, những chiến lược để giữ vững vị thế trung lập mà vẫn thể hiện được sức mạnh. Đây sẽ là một cuộc chiến bằng trí tuệ, bằng lời nói, bằng những lựa chọn, chứ không chỉ bằng vũ lực.
Hắn nhặt một viên đá nhỏ từ dưới đất, ném xuống mặt hồ. Viên đá chìm xuống, tạo ra những gợn sóng lan tỏa, phá vỡ sự tĩnh lặng của mặt nước. Từng gợn sóng một, mở rộng ra, rồi dần dần biến mất. Trong lòng Lâm Dịch, những tính toán đầu tiên cho bước đi tiếp theo đã dần hình thành. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu của một chuỗi những thử thách cam go. Những lời mời gọi từ các thế lực lớn sẽ đến, ngày càng trực tiếp và mạnh mẽ hơn. Hắn sẽ phải đối mặt với những cuộc đấu tranh nội tâm giữa danh vọng và bình yên. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ bảo vệ vùng đất này, bảo vệ những người hắn trân trọng, và biến nơi đây thành một pháo đài bất khả xâm phạm bằng cả tường thành kiên cố và ý chí bất khuất của con người. Con đường phía trước còn rất nhiều gian nan, nhưng hắn sẽ không lùi bước.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.